Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 23



Sau khi gửi tin nhắn xong, Thẩm Yên nhét điện thoại vào túi trước áo hoodie, ngoan ngoãn đi theo Phạm Minh Húc và Trình Vinh vào thang máy.

Trong thang máy, Phạm Minh Húc cẩn thận quan sát Thẩm Yên từ trên xuống dưới, rồi nói: “Tiểu Thẩm, cô năm nay học năm tư rồi phải không?”

Thẩm Yên thành thật đáp: “Dạ.”

Phạm Minh Húc lại hỏi: “22 tuổi?”

Thẩm Yên: “Dạ.”

Phạm Minh Húc nhíu mày, tỏ vẻ chán ghét: “Cũng không còn nhỏ nữa, đi thực tập rồi mà khí chất sinh viên vẫn còn nặng thế, không phải chuyện hay đâu.”

Thẩm Yên: ?

Cô cúi xuống nhìn chiếc hoodie đen và quần jean ống rộng mình đang mặc, rất muốn lớn tiếng phản bác Phạm Minh Húc rằng đi làm thì cũng nên có sự “tự do ăn mặc”, nhưng cô không dám.

“Dạ.” Thẩm Yên nhút nhát thừa nhận lời chê trách của ông ta.

Phạm Minh Húc lại nói: “Cô bước ra ngoài là đại diện cho hình tượng của tập đoàn Lục thị chúng ta, đi mua ít quần áo mới đi.”

Thẩm Yên: “Dạ.”

Trình Vinh đứng bên cạnh thì đùa: “Phó tổng Phạm, Tiểu Thẩm mới đi làm được mấy hôm mà đã bắt cô ấy mua quần áo, lương còn chưa lãnh nữa mà?”

Ông ta nhìn sang Thẩm Yên, cô thành thật đáp: “Vẫn chưa ạ.”

Câu nói ấy khiến Phạm Minh Húc thoáng trầm ngâm: “Lão Trình, cậu vừa nhắc tôi một chuyện, có phải chúng ta cũng nên đặt đồng phục cho nhân viên ở công ty tổng của tập đoàn không?”

Ngành chính của Lục thị là bất động sản, nhân viên ở công ty địa ốc và trung tâm thương mại đều có đồng phục riêng.

Trình Vinh biết thông gia của Phạm Minh Húc làm gia công quần áo, lập tức hiểu ngay dụng ý của ông ta. Dù sao cũng chẳng liên quan đến mình, có phát đồng phục cũng không có nghĩa là phải mặc, hơn nữa ý kiến của anh ấy cũng chẳng mấy quan trọng. Thế nên, anh ấy thuận theo ý: “Phó tổng Phạm, ý này hay đấy.”

“Thấy chưa?”  Phạm Minh Húc được tán đồng, tỏ ra đắc ý, quay sang Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, chuyện làm đồng phục cho nhân viên tổng công ty này, cô đi làm một cuộc khảo sát rồi viết báo cáo nộp cho tôi.”

Bị chê trách chẳng đâu vào đâu, lại còn bị giao việc một cách kỳ lạ, Thẩm Yên kiểu: “Hả? Là… tôi sao?”

Phạm Minh Húc khẳng định: “Đúng, nếu có gì không rõ thì có thể hỏi Giản Hồng hoặc Mạnh Cốc Lan, hai người họ ở Lục thị nhiều năm, kinh nghiệm rất phong phú.”

“Ting!” Ngay khi ông ta nói xong, thang máy hiển thị đã xuống tới tầng hầm. Thẩm Yên nhìn cái thang máy chẳng ra gì này, sao mà đi xuống chậm như thế, đến mức Phạm Minh Húc còn kịp giao cho cô một nhiệm vụ trong lúc chờ nó chạy nữa.

Đúng là tai bay vạ gió.

Cô cúi đầu nhìn chiếc hoodie và quần jean trên người, tự trách bản thân: Giá mà biết trước sẽ có chuyện thế này, thì sáng nay dù có thế nào cũng phải trang điểm kỹ càng, mặc bộ vest với đôi giày cao gót mua để đi phỏng vấn mới phải.

Trong lòng cô lại lặng lẽ thở dài, vừa đi vừa ghi lại nhiệm vụ khảo sát đồng phục vào sổ tay, sợ mình quay đầu một cái lại quên mất.

Khoan đã.

Quên mất sao?

Cô bỗng nhớ đến lời Giản Hồng từng nói: Nhiệm vụ mà Phạm Minh Húc giao cho cô, dù cô có làm tử tế thì chính ông ta lại dễ dàng quên mất.

Nếu đã như vậy… chẳng lẽ cô cũng có thể…?

Biết đâu Phạm Minh Húc quay đầu một cái là quên ngay, công việc mà, dây dưa vài hôm có khi lại chẳng còn.

Thẩm Yên tự thấy mình đúng là thiên tài làm công ăn lương, mới đi làm được hai tuần đã ngộ ra đạo lý to lớn như thế.

Thế nhưng, dù sao đây cũng là một nhiệm vụ khảo sát liên quan đến toàn bộ nhân viên tổng công ty của tập đoàn, cô lại không dám quá chủ quan, giống như viết bản phát biểu chẳng cần chuẩn bị gì, nhỡ một ngày nào đó Phạm Minh Húc chợt nhớ ra, mà cô không thể lập tức bịa ra một bản báo cáo khảo sát để qua mặt thì tiêu.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô quyết định sau khi họp xong quay về công ty sẽ hỏi Giản Hồng cách làm thế nào cho đúng. Ít nhất cũng phải dựng lên được một cái khung, lỡ như Phạm Minh Húc không quên mà có hỏi đến thì cô còn có cái để nộp; mà nếu ông ta thật sự quên rồi thì cô càng không thể chủ động đi nhắc lại chuyện này cho ông ta nhớ ra.

Thẩm Yên đã hạ quyết tâm xong liền đi theo Phạm Minh Húc và Trình Vinh đến chỗ xe. Phạm Minh Húc đưa chìa khóa cho Trình Vinh, anh ấy lái xe ra, còn Thẩm Yên thấy Phạm Minh Húc ngồi vào ghế sau thì rất biết điều, mở cửa ngồi xuống ghế lái phụ.

Cài dây an toàn xong, cô lấy điện thoại ra từ túi áo, định lên mạng lướt một chút, nhưng lại ngạc nhiên khi thấy tin nhắn trả lời của Chu Hành.

Thẩm Yên thoáng sững sờ, sao bây giờ từ Thủ đô bay đến S thị lại nhanh thế? Nhưng nhìn lại thời gian, từ lúc máy bay cất cánh đến giờ mới chỉ hơn một tiếng, nhanh thế nào cũng không thể chỉ một tiếng đồng hồ đã đến nơi.

À phải rồi, cô nghĩ gì thế này, người như Chu Hành và Lục Du, từng phút từng giây đều đang kiếm tiền thì làm sao mà không mở wifi trên máy bay cho được!

Chu Hành: [Ông ta không có trợ lý riêng à?]

Chu Hành: [Ông ta bảo cô đi thì cứ đi, cũng tiện xem thử bên trong chính quyền quận thế nào.]

Câu đầu tiên cô không biết trả lời sao, đành gửi lại một chữ “Ok”.

Vừa định thoát khỏi Wechat, cô lại nhớ đến chuyện khảo sát đồng phục mà Phạm Minh Húc giao cho, liệu có nên báo cáo với cấp trên trực tiếp của mình không?

Thế là cô mở lại khung trò chuyện, tóm lược chuyện vừa xảy ra trong thang máy rồi gửi cho Chu Hành.

Trên máy bay, Chu Hành nhận được tin, phóng to màn hình, đẩy nhẹ người bên cạnh là Lục Du, đưa cho anh ấy xem.

Lục Du đọc xong một lượt, lập tức nhìn thấu dụng ý của Phạm Minh Húc: “Nhà con rể ông ta có xưởng gia công quần áo.”

Chu Hành chợt hiểu ra: “Tôi nói rồi mà.”

Nhưng Lục Du cũng không có ý ngăn cản: “Cứ bảo Tiểu Thẩm làm thử đi.”

Chu Hành chuyển lại lời Lục Du cho Thẩm Yên: [Cô cứ làm theo ý Phó tổng Phạm đi, làm tốt là được.]

Một lát sau, anh lại gửi thêm một tin: [Viết xong báo cáo thì gửi cho tôi xem trước.]

Thẩm Yên nhìn chằm chằm tin nhắn thứ hai, càng thêm tin rằng những gì Giản Hồng và Mạnh Cốc Lan nói hoàn toàn đúng, trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chịu thiệt. Muốn sống sót trong cảnh kẹp giữa như cô thì cách duy nhất chính là báo cáo kịp thời mọi chuyện.

Thấy Chu Hành không có chỉ thị gì thêm, Thẩm Yên liền cất điện thoại vào túi.

Vừa rồi mải chăm chú trả lời tin nhắn, cô không để ý, giờ ngẩng đầu nhìn ra phía trước mới nhận ra anh Trình quả không hổ danh là người phụ trách đội điều xe, lái xe vừa nhanh vừa gắt.

Buổi chiều ở trung tâm thành phố S, sau giờ hạn chế phương tiện, đường vẫn còn khá đông. Trình Vinh lái xe của Phạm Minh Húc len lỏi trong dòng xe, liên tục vượt lên, khiến Thẩm Yên ngồi ghế phụ có cảm giác như đang chơi trò “Đua xe bạo lực” vậy.

Chẳng mấy chốc, họ đã đến cổng khuôn viên của chính quyền quận. Xe không thể chạy vào trong, Phạm Minh Húc liền cùng Thẩm Yên xuống trước, còn dặn Trình Vinh đi tìm chỗ đỗ xe chờ.

Thẩm Yên theo sát phía sau, thấy ông ta tươi cười chìa thuốc mời bảo vệ gác cổng, bị từ chối với lý do nơi đây cấm hút thuốc. Ông ta cũng chẳng tỏ vẻ khó chịu, chỉ đưa giấy thông báo cuộc họp ra, sau khi được kiểm tra xác nhận thì được cho qua.

Phạm Minh Húc cố ý chậm bước chờ Thẩm Yên, đi song song với cô: “Bây giờ quản lý nghiêm lắm, thuốc cũng không nhận.”

Thẩm Yên không biết nên đáp gì, đành im lặng.

Ông ta lại tiếp: “Nghe nói trợ lý Chu cũng khá coi trọng cô.”

Tim Thẩm Yên chợt thót lại, đây chẳng phải là muốn “lôi kéo” cô sao?

Cô vội vàng dùng giọng điệu cung kính đáp: “Tôi mới vào làm, còn rất nhiều điều phải học hỏi từ trợ lý Chu.”

Phạm Minh Húc cười nhạt: “Trợ lý Chu cũng chẳng hơn cô bao nhiêu tuổi, cậu ta chẳng qua là may mắn, hồi đi học được phân cùng ký túc xá với Tổng giám đốc Lục nhỏ thôi.”

Thẩm Yên: Đây là chuyện cô có thể biết được à? Dù thường ngày nghe ra được rằng Phó tổng Phạm không mấy coi trọng trợ lý Chu, nhưng nói trắng ra thế này với cô thì có phải cũng hơi quá rồi không?

Trong lòng cô lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo. Nên nói gì, nên làm thế nào bây giờ? Sao khuôn viên chính quyền quận lại rộng thế, mãi mà chưa đến phòng họp?

Bản năng mách bảo cô tuyệt đối không thể phản bác khi nghe người ta chê Chu Hành, nhưng bảo cô phụ họa để nói xấu anh ta thì cô không làm được.

Cô cảm thấy Phạm Minh Húc chỉ thiếu chút nữa thôi là sẽ bảo cô làm “tai mắt” của ông ta, báo cáo lại nhất cử nhất động của Chu Hành.

May thay, đúng lúc ấy phía sau có người gọi: “Phó tổng Phạm.”

Phạm Minh Húc dừng chân, quay lại, mỉm cười chào: “Tổng giám đốc Dương.”

“Tổng giám đốc Dương” đưa mắt nhìn về phía Thẩm Yên. Phạm Minh Húc giới thiệu: “Tiểu Thẩm, thực tập sinh mới của chúng tôi.”

Rồi lại giới thiệu ngược lại với cô: “Đây là Tổng giám đốc Dương của tập đoàn Hoa Tín.”

Lúc này Thẩm Yên mới thở phào nhẹ nhõm, thầm cảm ơn vị “Tổng giám đốc Dương” này đã cứu mạng, liền đi theo sau, lễ phép chào một tiếng: “Chào Tổng giám đốc Dương.”

Phạm Minh Húc và Tổng giám đốc Dương sóng vai đi trước, Thẩm Yên vui mừng được thảnh thơi đi theo sau lưng họ.

Dạo này cô thật sự có duyên với tập đoàn Hoa Tín, đi đâu cũng gặp người của Hoa Tín, chỉ là chẳng biết vị Tổng giám đốc Dương này là Tổng giám đốc Dương nào.

Trong lúc Thẩm Yên còn đang miên man suy nghĩ, bọn họ đã bước vào tòa nhà chính quyền quận. Đang đợi ợi thang máy, Tổng giám đốc Dương hướng ra phía cửa vẫy tay, rồi giới thiệu với họ: “Đây là nhân viên mới của chúng tôi, Tiểu Chung.”

Nghe thấy họ “Chung”, Thẩm Yên lập tức ngẩng đầu, nhìn thấy người đang chạy nhanh về phía họ.

Cô không dám tin vào mắt mình, đây là thành phố S kia mà?! Một thành phố trực thuộc trung ương! Một đô thị lớn!

Thế mà chỉ trong vòng một tuần, cô lại có thể hai lần chạm mặt bạn trai cũ?!

Trong lòng, cô âm thầm “trợn mắt”.

Tổng giám đốc Dương thấy Chung Thừa chạy tới bên cạnh mình, liền giới thiệu: “Đây là Phó tổng Phạm và Tiểu Thẩm của tập đoàn Lục thị.”

Chung Thừa đưa tay ra, bắt tay với Phạm Minh Húc: “Chào Phó tổng Phạm.”

Chào hỏi xong, Chung Thừa lại chìa tay về phía Thẩm Yên.

Thẩm Yên: …

Đúng là tiến thoái lưỡng nan. Trước mặt Phó tổng Phạm và Tổng giám đốc Dương, cô chỉ có thể miễn cưỡng đưa tay ra, khẽ chạm lấy tay Chung Thừa một cái rồi lập tức rút về.

May mà Chung Thừa cũng không có ý định để lộ việc hai người quen nhau trong hoàn cảnh này.

Khi họ đến phòng họp, chỉ còn mười phút nữa là cuộc họp bắt đầu. Phạm Minh Húc bảo Thẩm Yên ra bàn trước cửa để ký tên, còn ông ta cùng Tổng giám đốc Dương thì đi thẳng vào hội trường.

Thẩm Yên cầm bút, tìm dòng “Tập đoàn Lục thị” trên danh sách, ký tên của mình và Phó tổng Phạm theo sự chỉ dẫn của nhân viên.

Vừa đứng dậy, phía sau bỗng vang lên giọng nói của Chung Thừa: “Cho tớ mượn cây bút được không?”

Thẩm Yên: ?

Cô chỉ vào hộp bút đặt sẵn trên bàn: “Chẳng phải ở đây có sẵn hả?”

Chung Thừa không nói gì thêm, cầm một cây bút trong đó rồi ký tên vào mục “Tập đoàn Hoa Tín”. Khi cậu ta ngẩng đầu lên, Thẩm Yên đã biến mất không thấy bóng dáng đâu.

*

Tác giả có lời muốn nói:

Nam chính duy nhất trong truyện này: Chu Hành.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...