Thẩm Yên bước vào phòng họp, không ngờ cuộc họp lần này lại trang trọng đến vậy.
Trên bàn họp dài đặt sẵn trà nước và bảng tên, Thẩm Yên chăm chú nhìn bảng tên trên bàn, phát hiện vị trí chủ tọa dành cho mấy cơ quan ban ngành của chính phủ, hầu hết các chỗ ngồi tương ứng với bảng tên đều đã có người, chỉ còn trống vị trí giữa bàn. Đối diện hàng ghế ấy là bảng tên của các doanh nghiệp nổi tiếng tại thành phố S.
Phía sau bàn dài còn xếp thêm một dãy bàn ghế ngang, Thẩm Yên liền hiểu ngay, đó là chỗ dành cho những trợ lý như cô. Cô chọn một góc khuất ngồi xuống, mở sổ ghi chép đặt lên bàn, chờ cuộc họp bắt đầu.
Khi vị lãnh đạo ngồi vào ghế chủ tọa, người dẫn chương trình liền tuyên bố khai mạc. Đây là lần đầu tiên Thẩm Yên được tham dự một cuộc họp trong cơ quan chính phủ. Bao lần thi công chức, thi tỉnh, thi biên chế sự nghiệp đều không thành, lần này mới là lần đầu tiên cô được nghe những người đã thi đỗ biên chế báo cáo phát biểu. Cô cẩn thận ghi chép từng nội dung, thậm chí còn chép lại cả cách dùng từ, học tập từng câu chữ một.
Dù không rõ Phạm Minh Húc gọi mình đến họp để làm gì, nhưng quả thật cô học hỏi được rất nhiều điều từ buổi họp này.
Sau phần phát biểu của đại diện các cơ quan nhà nước, đến lượt các doanh nghiệp lần lượt trình bày. Nội dung mà Phạm Minh Húc đọc chính là bài phát biểu mà cô đã gửi đi tận ba lần. Thẩm Yên vừa nghe xong phần phát biểu của đại diện công ty đầu tiên thì dừng bút, không tiếp tục ghi chép nữa.
Cô cảm thấy mình quả thật không hổ thẹn với Phạm Minh Húc. Không phải tự khen mình, nhưng dù bản thảo đó bị ông ta trả về ba lần, cô cũng không hề sửa một chữ, vậy mà chắc chắn vẫn hay hơn bài phát biểu mà vị đại diện kia vừa đọc.
Cô buông bút xuống liền lấy điện thoại ra, kiểm tra xem có bỏ lỡ tin nhắn Wechat nào không, rồi dạo vòng trang bạn bè, tiếp đó mở Alipay để đuổi gà con.
Sau khi đuổi gà con của Phùng San San và Tôn Quỳnh Tư đi, cô thấy mục tin nhắn hiện chấm đỏ. Cô còn tưởng ai nhắc mình thu năng lượng, liền mở ra, nào ngờ lại là tin nhắn của Chung Thừa.
Chung Thừa: [Yên Yên, những cuộc họp chính phủ thế này, chúng ta chỉ đến cho đủ số thôi, không cần nghiêm túc ghi chép như vậy.]
Thẩm Yên: ?
Thì ra do cô sơ suất, cô đã chặn Wechat, Weibo và cả số điện thoại của cậu ta, nhưng lại bỏ sót Alipay.
Alipay cũng có chức năng trò chuyện nữa!
Xem lại thời gian cậu ta gửi tin, rõ ràng là sau khi cuộc họp bắt đầu, chắc chắn là thấy cô đang chăm chú ghi chép nên mới nhắn. Trời ạ, sao cậu ta lại dùng cái giọng điệu kiểu “để tôi dạy cho cô biết” thế này chứ?
Thẩm Yên bỗng hoài nghi con mắt nhìn người của mình trước đây. Cô nhớ lại lẽ nào Chung Thừa trước kia cũng như vậy à?
Đúng là mắt nhìn người của cô tệ hại hết chỗ nói.
Cô chẳng buồn đáp lại, lập tức xóa và chặn luôn cả Alipay, đồng thời xóa sạch hộp thoại, để khỏi chướng mắt.
Chung Thừa ngồi ở phía bên kia, thấy Thẩm Yên mãi không trả lời, bèn hết lần này đến lần khác liếc nhìn về phía cô. Chính cậu ta cũng chẳng hiểu nổi mình, rõ ràng là người đề nghị chia tay là cậu ta kia mà. Cậu ta biết rõ cả cậu ta lẫn Thẩm Yên đều là dân ngoại tỉnh, bám trụ lại thành phố S chẳng có tương lai gì. Huống hồ khi họ chia tay, Thẩm Yên còn chưa tìm được việc làm.
Hai người họ chỉ là những sinh viên nghèo, cậu ta lo sợ nếu Thẩm Yên cứ khăng khăng tiếp tục thi công chức, đến khi tháng sáu tốt nghiệp, lại muốn cậu ta nuôi cô thì phải làm sao đây?
Không ngờ một cô gái trông hướng nội, sợ giao tiếp như Thẩm Yên, lại lặng lẽ nộp hồ sơ vào tập đoàn Lục thị, hơn nữa còn được nhận vào. Chuyện này khiến cậu ta vừa mừng vừa lo.
Cậu ta không hiểu vì sao Thẩm Yên lại có thể lọt qua vòng tuyển dụng của tập đoàn Lục thị hay là phòng nhân sự của tập đoàn nhầm lẫn gì chăng, nhưng cậu ta lại lo tính cách của Thẩm Yên sẽ khiến cô chịu thiệt thòi. Vì vậy, cậu ta luôn muốn tìm cơ hội để trò chuyện lại với cô. Họ không thể làm người yêu, nhưng vẫn có thể làm bạn. Nếu Thẩm Yên gặp khó khăn thì cậu ta chắc chắn sẽ giúp đỡ cô.
Nào ngờ Thẩm Yên đã chặn sạch mọi liên lạc với cậu ta, chỉ còn sót lại danh sách bạn bè trên Alipay, hẳn là do cô quên mất.
Thấy Thẩm Yên mở điện thoại mà vẫn không đáp lại tin nhắn, cậu ta đoán chắc Alipay của cô không bật thông báo. May thay, công ty cậu ta vừa dọn sang tòa nhà ngay cạnh tập đoàn Lục thị, cơ hội gặp lại cô còn nhiều.
*
Kết thúc cuộc họp, Thẩm Yên theo Phạm Minh Húc cùng bước ra khỏi cổng khuôn viên chính quyền quận, Trình Vinh đã đợi sẵn ở đó.
Cô liếc nhìn đồng hồ, bốn giờ mười lăm. Với tay lái của anh Trình, chỉ cần hai mươi phút là có thể về đến công ty.
Chuyện này thật sự hơi khó xử. Nếu không phải đi cùng xe với Phạm Minh Húc thì chắc cô đã có thể tan làm thẳng về nhà rồi.
Có vẻ như đoán trúng tâm tư của cô, Phạm Minh Húc liền nói: “Tiểu Thẩm này, cô về công ty nhớ tổng hợp lại nội dung cuộc họp hôm nay. Lần này tôi thay Tổng giám đốc Lục đi họp, sáng mai vừa vào làm, tôi phải báo cáo lại cho Tổng giám đốc ngay.”
Trong lòng Thẩm Yên thầm kêu khổ. Giờ này ông ta còn giao việc, lại còn nhấn mạnh sáng mai vừa vào đã phải nộp báo cáo, chẳng phải ý tứ chính là bắt cô tăng ca hôm nay sao? Vậy mà cô còn mơ tưởng được tan làm sớm, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.
Nhưng con người Phạm Minh Húc vốn là vậy. Với thái độ như thế mà còn muốn kéo cô về phe mình ư?
Mặc cho trong lòng rối như tơ vò, ngoài mặt Thẩm Yên vẫn ngoan ngoãn đáp một câu: “Dạ.”
Phạm Minh Húc nghe cô trả lời nghe lời như vậy, liền gật đầu, khuyên nhủ: “Tiểu Thẩm này, trợ lý Chu đánh giá cao cô, tôi cũng muốn bồi dưỡng cô cho tốt, đừng sợ tăng ca vất vả. Cô bây giờ chưa có bạn trai đúng không?”
Thẩm Yên: “… Chưa ạ.”
Phạm Minh Húc liền động viên: “Đấy, đã độc thân thì tối về nhà cũng chẳng có việc gì làm, chi bằng ở lại công ty tăng ca, gây dựng sự nghiệp. Cô xem trợ lý Chu đấy, cũng chỉ hơn cô vài tuổi thôi. Nếu cô có năng lực thì phải chịu khó, sau này tôi chắc chắn sẽ hết lòng ủng hộ cô.”
Thẩm Yên: … Sao lại hứa hẹn hão huyền với cô rồi? Với lại, lúc đi đường ông ta chẳng phải vừa nói trợ lý Chu chỉ là may mắn được làm bạn cùng phòng với Tổng giám đốc Lục đó sao?
Trong lòng cô điên cuồng oán trách, nhưng ngoài mặt vẫn lặng im. Cuối cùng, chính Trình Vinh đang lái xe thấy cô im lặng mãi, bầu không khí hơi gượng gạo, bèn mở lời: “Phó tổng Phạm này, tôi lại phải nói thôi, ông cứ bắt cô gái trẻ suốt ngày tăng ca, vậy thì làm sao người ta có thời gian tìm bạn trai đây?”
Thẩm Yên nghe vậy, trong lòng thầm cảm kích anh Trình đã kịp thời giải vây cho mình.
Phạm Minh Húc ngẫm nghĩ, cảm thấy lời của Trình Vinh cũng có lý: “Ừ nhỉ, vừa rồi chúng ta còn vinh dự mang về cho công ty chiếc cúp “Doanh nghiệp có trách nhiệm”, đã thế thì cũng phải góp phần nâng cao tỉ lệ kết hôn, tỉ lệ sinh chứ. Lão Trình, cậu nói cũng đúng. Cậu thử nghĩ xem, công ty ta mỗi năm tuyển bao nhiêu sinh viên mới, chẳng lẽ không thể tự giao lưu nội bộ sao?”
Trình Vinh đùa: “Vậy là để vợ chồng bọn họ cùng tăng ca à?”
Phạm Minh Húc cười ha hả: “Ý tưởng này không tồi. Lão Trình, đúng là cậu khéo nghĩ ghê.”
Ông ta quay sang nói tiếp: “Tiểu Thẩm, lúc nào rảnh, cô viết thêm cho tôi một kế hoạch tổ chức hoạt động giao lưu nội bộ đi.”
Thẩm Yên: ???
Cô dè dặt hỏi: “Phó tổng Phạm, thế còn bản khảo sát đồng phục…?”
Chẳng lẽ một buổi chiều lại bắt cô gánh đến hai đầu việc? Không đúng, phải là ba, tính cả bản tổng hợp nội dung cuộc họp nữa!!!
Phạm Minh Húc đáp tỉnh bơ: “Làm đồng phục trước, xong việc đó rồi hẵng làm kế hoạch giao lưu. À, mà vừa rồi chỗ lão Dương có cậu thanh niên trông cũng như mới ra trường, chúng ta có thể kết hợp cùng Hoa Tín tổ chức. Dù sao giờ cũng ở gần nhau.”
Thẩm Yên: … Chuyện quần què gì vậy? Sao ông ta còn nhớ đến cả Chung Thừa nữa? Cậu ta định bám riết lấy cô cho tới cùng chắc?
*
Quả nhiên Chung Thừa đúng là âm hồn bất tán.
Thẩm Yên tăng ca thêm một giờ, cuối cùng cũng hoàn thành bản ghi chép cuộc họp mà Phó tổng Phạm yêu cầu. May mà cô không nghe lời Chung Thừa, vẫn nghiêm túc ghi chép từ đầu, nếu không thì một tiếng đồng hồ cũng chẳng đủ để cô soạn xong.
Đúng là cậu ta cố tình tới gây rắc rối cho cô mà!
Vào tháng năm, ngày dài hơn đêm, gió nhẹ lướt qua. Tan ca xong, ăn tối ở nhà ăn xong, mặt trời vẫn chưa lặn hẳn. Thẩm Yên nghĩ bụng mấy hôm nay Phùng San San về trường giúp Tôn Quỳnh Tư làm thẩm tra lý lịch, cô về nhà cũng chẳng có việc gì làm. Công ty lại cách bờ sông không xa, thế là cô quyết định chạy xe điện ra ven sông hóng gió, may thì còn có thể ngắm hoàng hôn.
Cô ghé quán cà phê gần công ty mua một ly, đặt trong giỏ xe điện rồi thong thả chạy ra bờ sông.
Trong công viên trên đê, sau bữa tối mọi người lại lần lượt kéo nhau đi dạo. Thẩm Yên cầm ly cà phê, ngồi trên băng ghế dài, ngắm dòng nước sông lấp loáng gợn sóng.
Cũng khá dễ chịu. Thì ra thành phố S cũng chẳng phải lúc nào cũng gấp gáp, áp lực như tưởng tượng.
Cô khẽ nhắm mắt, để mặc cho cơn gió mùa hè mát lành thổi lên gương mặt.
Nhưng khi vừa mở mắt, cô lập tức trông thấy một người mà cô hoàn toàn không muốn thấy.
Chắc chắn là do cách cô mở mắt chưa đúng, thế là cô lại nhắm mắt, rồi mở ra lần nữa.
Vẫn là Chung Thừa.
“Cậu đúng là âm hồn bất tán mà.” Thẩm Yên tức đến mức cảm giác căn bệnh sợ giao tiếp của mình cũng sắp được chữa khỏi.
Chung Thừa nói: “Tớ thấy cậu một mình ra bờ sông, sợ cậu nghĩ quẩn.”
Thẩm Yên: “Cậu theo dõi tôi đấy à?”
Chung Thừa: “Không phải, cậu đi xe điện, tớ có muốn theo cũng theo không kịp.”
Thẩm Yên: “…”
Cô thấy mình sắp cạn sạch kiên nhẫn: “Rốt cuộc cậu muốn gì đây?”
Chung Thừa nói: “Thẩm Yên, tớ muốn nói là mặc dù chính miệng tớ đề nghị chia tay, nhưng không có nghĩa là tớ hết thích cậu. Chỉ là hai đứa mình đều là dân ngoại tỉnh, muốn bám trụ ở thành phố S thì thật sự quá khó.”
Thẩm Yên thoáng nghi ngờ tai mình có vấn đề, cậu ta vừa nói gì vậy?!
“Cậu tính ăn bám Dương Minh rồi nuôi tôi chắc?”
Chung Thừa không ngờ Thẩm Yên lại thẳng thắn đến thế: “Không, tất nhiên là không phải.”
Thẩm Yên khinh thường: “Thế thì cậu đang nói gì vậy?”
Chung Thừa lắp bắp: “Tớ… Tớ chỉ muốn nói nếu cậu gặp khó khăn thì tớ sẽ lập tức xuất hiện.”
Thẩm Yên: “Cậu chỉ cần đừng xuất hiện trước mặt tôi thì tôi sẽ chẳng gặp vấn đề gì hết.”
Thấy cậu ta còn định nói gì đó, Thẩm Yên lập tức cắt ngang: “Thế này đi, tôi hỏi cậu, cậu chia tay với tôi có phải vì sợ nếu ở bên tôi, hai đứa sẽ phải chịu khổ ở thành phố S không?”
Chung Thừa không phản bác: “Đây là vấn đề thực tế.”
Thẩm Yên: “Vậy thì đã lựa chọn cúi đầu trước hiện thực, cậu còn đến tìm tôi làm gì nữa?”
“Tớ… tớ…” Chung Thừa nghẹn họng, chính cậu ta cũng chẳng biết phải nói thế nào.
Thẩm Yên: “Hôm chủ nhật tôi đi họp lớp, có gặp Dương Minh.”
Chung Thừa lập tức ngạc nhiên.
Thẩm Yên tiếp lời: “Hình như cô ấy còn chưa biết cậu đã chia tay.”
Chung Thừa cúi đầu: “Tớ… tớ vẫn chưa nói với cô ấy.”
Thẩm Yên: “Vậy thì giờ cậu có thể nói rồi đó. Tiện thể tôi cũng nói cho cậu biết luôn, bố mẹ tôi đã mua nhà ở thành phố S cho tôi rồi, tôi cũng tìm được công việc rồi. Cậu không cần mang theo cảm giác áy náy gì với tôi cả, vì thực ra cậu cũng chẳng giúp nổi gì cho tôi đâu.”
Chung Thừa há hốc miệng, lắp ba lắp bắp: “Không phải vậy đâu Yên Yên, Thẩm Yên… cậu… tớ…”
Thẩm Yên vô cùng hài lòng khi thấy sự thay đổi trên mặt cậu ta, liền nói tiếp: “Cậu mau chóng nói rõ chuyện chia tay với Dương Minh đi, con người ta đâu thể chịu nổi cảnh mất trắng cả hai tay được.”
Nói xong, Thẩm Yên bưng ly cà phê, thản nhiên rời đi, bỏ lại một mình Chung Thừa đứng ngẩn ngơ bên băng ghế.
Trời dần buông tối, hoàng hôn từ từ khuất bóng. Ánh đèn đường ven sông lần lượt bật sáng, những tòa cao ốc bên kia bờ cũng dần rực rỡ trong màn đêm.
Thẩm Yên cầm ly cà phê đi dọc bờ sông, lòng vẫn phảng phất chút buồn bã.
Cô đã nghĩ khoảnh khắc nói cho Chung Thừa biết nhà mình thực ra không hề thiếu thốn thì sẽ có cảm giác hả hê như trong tiểu thuyết, nhưng hóa ra chẳng có chút sảng khoái nào.
Nhìn thấy trong mắt cậu ta thoáng hiện lên sự kinh ngạc, lúng túng, thậm chí xen cả hối hận, cô chỉ thấy vừa tức giận vừa chua xót.
Con mắt mình đúng là quá kém! Nghĩ đến đây, cô lại càng uất ức hơn.
Ly cà phê gần cạn, “bốp” một tiếng, cô mạnh tay bóp bẹp chiếc ly giấy.
“Không ngờ sức cũng mạnh đấy chứ.”
Thẩm Yên quay đầu lại, liền thấy Chu Hành đang tươi cười đi về phía cô: “Sao lại khóc rồi? Tôi không ở đây, Phó tổng Phạm bắt nạt cô à?”
