Thẩm Yên ngẫm lại lời Hình Ninh vừa nói, cô và Chu Hành…
Cô không nhịn được mà rùng mình một cái, Hình Ninh đúng là dám nghĩ thật đấy.
Đấy là sếp trực tiếp của cô cơ mà, chẳng ai lại đi yêu sếp mình cả! Không một ai luôn!
Nếu giả sử mà nói, dù Chu Hành là người tốt, bình thường cũng khá bình dân, không ra vẻ lãnh đạo, là một người sếp tuyệt vời, thì anh cũng là đồng nghiệp của cô.
Chẳng ai lại đi yêu đồng nghiệp mình cả! Không một ai luôn!
Thẩm Yên thầm gào thét trong lòng. Cô chẳng hiểu sao Hình Ninh lại có suy nghĩ đáng sợ đến thế.
Tối hôm đó, cũng chính vì những lời bậy bạ của Hình Ninh mà Thẩm Yên lại một lần nữa mơ thấy Chu Hành. Vẫn là đầu làng quen thuộc, vẫn là sân khấu quen thuộc, vẫn là những ông bà lão quen thuộc ấy. Nhưng lần này, không phải Chu Hành ép cô phát biểu, mà là…
“Cầu hôn đi! Cầu hôn đi! Cầu hôn đi!”
Thẩm Yên thấy mình đang ôm một bó hồng lớn đến mức suýt không giữ nổi. Khó khăn lắm cô mới ngóc đầu ra khỏi bó hoa thì bắt gặp ánh mắt đầy mong đợi của Chu Hành.
Thẩm Yên: Hả? Cô nên nói “Em đồng ý” sao?
Phản ứng này vừa hiện ra, Thẩm Yên liền tỉnh táo lại đôi chút. Đồng ý cái con khỉ, không khí có đưa đẩy đến mấy cô cũng không thể đồng ý được.
Giữa lúc cô đang đờ người ra, Hình Ninh đứng bên cạnh lại hò hét: “Lão Thẩm, còn đợi gì nữa? Mau cầu hôn đi chứ! Cậu mong chờ ngày này lâu lắm rồi mà, đừng sợ, trợ lý Chu chắc chắn sẽ đồng ý thôi!”
Thẩm Yên: ?
Đây là viễn cảnh gì thế này? Là cô chuẩn bị cầu hôn Chu Hành sao? Lại còn ngay ban ngày ban mặt, trước bao nhiêu con mắt đổ dồn vào?
Thẩm Yên liếc nhìn các cụ già dưới khán đài, rồi lại nhìn Chu Hành trước mặt, cảm giác như sắp bị dọa cho tỉnh cả người.
Lần này Thẩm Yên tỉnh thật, lúc bật dậy khỏi giấc mơ, mồ hôi trên trán cô vã ra như tắm.
Thật hiếm thấy, cô tỉnh dậy cả trước khi chuông báo thức reo.
May mà tỉnh kịp, không thì cô cũng chẳng biết phải đối mặt với diễn biến tiếp theo thế nào nữa.
Thứ ác mộng quái quỷ gì thế này, chắc chắn là do hôm qua cô tăng ca ở phòng họp muộn quá nên não bị hỏng hóc đâu đó rồi.
Từ nay về sau, cô nhất định phải “dũng cảm tan làm”!
Nói thì hùng hổ, hạ quyết tâm thì sắt đá, nhưng hễ cứ đến lúc tan làm, Thẩm Yên lại hết lần này đến lần khác chùn bước.
Dưới sự áp bức của hội chứng “ngại tan làm đúng giờ”, Thẩm Yên thấy ranh giới cuối cùng của mình cứ thế lùi dần, lùi dần. Đến thứ sáu tuần này, tình hình đã tệ đến mức ngay cả buổi trưa cô cũng không nghỉ ngơi nữa.
Thực tế thì Thẩm Yên chẳng có việc gì gấp, chỉ là ngồi lại để đồng hành cùng Hình Ninh và Tiền Hạ Phong đang tăng ca mà thôi.
Lớp của Hình Ninh và Tiền Hạ Phong hẹn thợ chụp ảnh kỷ yếu vào cuối tuần, vì vậy họ không thể tăng ca thứ bảy và chủ nhật được. Nhưng đống chứng từ thì thực sự dán mãi không hết, nên đành phải tận dụng cả giờ nghỉ trưa để làm cho xong.
Nói là ngồi cùng cho có bạn, nhưng Thẩm Yên cũng chẳng nỡ cầm điện thoại chơi khi thấy Hình Ninh và Tiền Hạ Phong đang hì hục dán chứng từ.
Sau khi học lỏm vài đường cơ bản từ Hình Ninh, cô cũng nhanh chóng bắt tay vào phụ bọn họ.
Dù sao thì cũng chỉ là việc chân tay thôi mà.
Thế là, Thẩm Yên bỗng chốc trở thành nhân viên ngoài biên chế của phòng kế toán, cùng gia nhập đội ngũ dán hóa đơn.
Giám đốc Tiền của phòng kế toán nhìn thấy cảnh này thì vô cùng cảm động, nhưng vừa quay đầu lại đã trêu chọc Chu Hành: “Xem ra văn phòng Tổng giám đốc các cậu rảnh rỗi gớm nhỉ.”
Thẩm Yên nghe xong: …
Sao cà khịa mà không nói sau lưng cô thế!
Vả lại, cô đang giúp bộ phận của anh ấy làm việc riêng mà! Sao lại nỡ lòng nào đâm sau lưng cô như vậy! Chuyện này khiến cô khó xử biết bao, đi làm c* li cho bộ phận khác mà còn bị lãnh đạo bộ phận mình bắt quả tang tại trận.
Hơn nữa, đây là giờ nghỉ trưa mà! Cô đang tự nguyện tăng ca giúp họ đấy! Cô còn chưa có ý định về bộ phận mình để xin tính giờ làm thêm đâu!
Chu Hành đang gõ máy tính liền ngẩng đầu lên khỏi màn hình laptop. Anh cạn lời lườm giám đốc Tiền một cái, rồi trực tiếp bảo Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, về văn phòng nghỉ ngơi đi, đang là giờ nghỉ trưa mà.”
Thẩm Yên rất nghe lời, lập tức dừng đôi tay đang dán chứng từ lại. Ngay khi cô định rút tờ khăn giấy ướt để lau tay thì nghe thấy giám đốc Tiền vội vàng xuống nước: “Đừng đừng đừng, tôi đùa thôi mà.”
Chu Hành: “Tôi thì không đùa.”
Thẩm Yên nghe lời răm rắp, nhanh chóng thi hành chỉ thị của lãnh đạo. Cô rút khăn giấy lau tay, cầm điện thoại và thẻ nhân viên rồi đi thẳng.
Toàn bộ động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, dứt khoát gọn gàng, tổng cộng chưa đầy ba mươi giây.
“Tôi thì không đùa.” Sau khi thấy Thẩm Yên đi khuất, giám đốc Tiền bắt đầu nhại lại giọng của Chu Hành: “Chậc chậc chậc.”
Chu Hành: “Anh mà dọa cây bút của tôi chạy mất thì tự anh đi mà viết tài liệu cho tôi đấy.”
Giám đốc Tiền bĩu môi: “Giới trẻ bây giờ làm gì mà mong manh dễ vỡ thế.”
Nhưng nhìn sang Hình Ninh và Tiền Hạ Phong vẫn đang cắm cúi dán chứng từ, anh ấy cũng thấy hơi áy náy, khẽ hắng giọng: “À này… Tiểu Hình, Tiểu Tiền, hai đứa cũng nghỉ trưa một lát đi.”
Hình Ninh và Tiền Hạ Phong tuy hai tay vẫn đang làm việc theo bản năng, nhưng tai đã sớm dựng đứng lên từ lúc giám đốc Tiền thốt ra câu “Văn phòng Tổng giám đốc các cậu rảnh rỗi gớm nhỉ”.
Hình Ninh thầm nghĩ sếp mình đúng là miệng hùm gan sứa, khó khăn lắm mới kéo được một người giúp việc về mà lại để vuột mất như thế.
Nghe sếp nói vậy, Hình Ninh liền từ chối: “Nghỉ không nổi đâu anh ơi. Trưa nay không làm thì hôm nay không xong, mà không xong thì mai lại phải tăng ca.”
Giám đốc Tiền bị thực tập sinh của mình nói cho đến mức hổ thẹn, bắt đầu tự vấn xem có phải mình làm công tác nhân sự chưa tốt không: “… Vậy chiều nay tôi gọi Tiểu Từ xuống làm cùng hai đứa nhé?”
Tiểu Từ cũng là thực tập sinh mới đến của phòng kế toán năm nay. Nhưng nói được nửa câu anh ấy đã sực nhớ ra: “À, chiều nay Tiểu Từ phải ra ngân hàng rồi.”
Anh ấy nhìn đống việc trên tay Hình Ninh và Tiền Hạ Phong, cuối cùng chốt hạ: “Hai đứa đi nghỉ đi, chỗ chứng từ này để tôi với trợ lý Chu dán cho.”
Hình Ninh và Tiền Hạ Phong mừng húm, không ngờ lại có chuyện hời thế này. Chẳng đợi giám đốc Tiền kịp hối hận, cả hai đồng thanh cảm ơn rồi chuồn lẹ: “Cảm ơn giám đốc Tiền ạ!”
Chu Hành – người đang yên đang lành bỗng dưng nằm không cũng dính đạn: ?
Hình Ninh và Tiền Hạ Phong cũng y hệt Thẩm Yên, rút lui nhanh đến mức không để lại một chút dấu vết nào.
Chu Hành cạn lời nhìn giám đốc Tiền: “Anh hai của tôi ơi, tôi cũng bận bù đầu đây này.”
Giám đốc Tiền bĩu môi: “Cậu thả hết người của tôi đi rồi, đương nhiên cậu phải chịu trách nhiệm với tôi chứ.”
Chu Hành cảm thấy oan ức vô cùng: “Tôi chỉ bảo người của mình về nghỉ thôi.”
Giám đốc Tiền lý sự cùn: “Đã làm việc của tôi thì là người của tôi.”
Nghe có xuôi tai không cơ chứ? Chu Hành thầm nghĩ sau này phải trông chừng Thẩm Yên cho kỹ, tuyệt đối không được để cô chạm tay vào việc của bên phòng kế toán nữa.
Chu Hành liếc nhìn bản báo cáo đang viết dở trên màn hình, nhấn lưu, sau đó ngồi vào vị trí của Thẩm Yên, bắt đầu cùng giám đốc Tiền dán chứng từ.
Anh đã bỏ không làm việc này mấy năm nay rồi.
“Lão Chu này, tính ra hai chúng ta quen nhau từ đợt dán chứng từ đấy nhỉ?”
Giám đốc Tiền tên đầy đủ là Tiền Đa, là đàn anh cùng chuyên ngành với Chu Hành. Hồi Chu Hành đi thực tập mùa hè năm nhất đại học, hai người làm chung một công ty. Vì là anh em đồng môn chính tông, nên khi Chu Hành mới vào nghề, chính Tiền Đa đã dẫn dắt anh.
Thấy Tiền Đa bắt đầu ôn lại chuyện xưa, Chu Hành liếc xéo một cái: “Già rồi nên bắt đầu hoài niệm thanh xuân đấy à?”
Tiền Đa bực mình: “Cậu không thể nói năng tử tế một chút được hả?”
Chu Hành: “Hơi khó, vì trưa nay tôi cũng có được nghỉ ngơi tí nào đâu.”
Tiền Đa: …
Chu Hành bồi thêm một câu: “Vả lại lúc anh dắt mối cho tôi thì anh đã tốt nghiệp đi làm rồi, cũng chẳng tính là thanh xuân được.”
Tiền Đa vô tội: “Thế chẳng lẽ không được nói chuyện hồi trẻ à?”
*
Buổi chiều khi Thẩm Yên xuống làm việc, Chu Hành và Tiền Đa đã đi đâu mất tiêu.
Chỉ thấy Hình Ninh và Tiền Hạ Phong đang túm tụm thầm thì to nhỏ, Thẩm Yên liền nhanh chóng nhập hội.
Hình Ninh cảm thán: “Công nhận giám đốc Tiền với trợ lý Chu làm việc đỉnh thật, dán chứng từ vừa nhanh vừa đều tăm tắp.”
Tiền Hạ Phong ngẫm nghĩ rồi bảo: “Nghe đâu hồi xưa hai người họ cùng thực tập ở Nguyên Phong đấy.”
Hình Ninh hiểu ra: “Hèn chi.”
Thẩm Yên thì mù tịt: “Đó là chỗ nào vậy?”
Tiền Hạ Phong giải thích: “Một tập đoàn nước ngoài lớn lắm. Bộ phận kế toán của họ là nơi mà dân kế toán kiểm toán nào cũng khao khát được vào, có thể coi là “Trường quân sự Hoàng Phố” của giới tài chính. Những ai bước ra từ Nguyên Phong, khi nhảy việc thấp nhất cũng phải làm giám đốc tài chính.”
Lợi hại đến thế cơ à?
Nhưng mà…
“Chuyện đó thì liên quan gì đến việc dán chứng từ?” Thẩm Yên thắc mắc.
Hình Ninh chỉ tay vào đống chứng từ đã được dán xong xuôi trước mặt: “Chỗ này là thành quả của giám đốc Tiền và trợ lý Chu làm trong suốt giờ nghỉ trưa đấy.”
Thẩm Yên kinh ngạc, dán được nhiều thế này sao? Và quan trọng là…
“Tại sao họ lại đi dán chứng từ?” Thẩm Yên hỏi.
Chẳng lẽ vì Chu Hành thấy áy náy sau khi đuổi cô về đi ngủ?
Hình Ninh liền thuật lại toàn bộ diễn biến kịch tính sau khi Thẩm Yên rời đi.
Thẩm Yên: “Hậu trường đặc sắc thế này, sao hai cậu không kể sớm hơn!”
Hình Ninh: “Tớ cứ tưởng chỉ nói suông cho vui thôi, ai mà ngờ hai người họ xắn tay áo lên làm thật.”
Tiền Hạ Phong nói thêm: “Mà còn làm cực kỳ chuẩn chỉ nữa chứ.”
Hình Ninh tán thành: “Chuẩn luôn! Các sếp giỏi giang như thế thì nên để họ làm nhiều vào!”
Thẩm Yên vốn biết Chu Hành là người tốt, nhưng không ngờ anh lại tốt đến mức này, sẵn sàng làm giúp cả những việc vặt vãnh của cấp dưới.
Nhưng lời Hình Ninh nói cô cũng thấy đúng lắm, đã là lãnh đạo thì nên làm nhiều hơn, tăng ca nhiều hơn mới phải.
*
Buổi chiều, Thẩm Yên đang ngồi trong phòng họp viết báo cáo thì Chu Hành gọi tới. Đầu tiên anh gọi qua Wechat nhưng cô không để ý, sau đó anh gọi trực tiếp vào số điện thoại thì cô mới kịp bắt máy.
“Tiểu Thẩm, cô có đang bận không?” Chu Hành hỏi.
Thẩm Yên liếc nhìn bản báo cáo đang viết dở trên màn hình, định bụng nói cũng không bận lắm, thì đã nghe Chu Hành gấp gáp tiếp lời: “Bận thì cũng gác lại đã, cứu nguy khẩn cấp! Xe điện của cô còn điện không?”
Câu hỏi này tuy hơi nằm ngoài dự liệu của Thẩm Yên nhưng cô vẫn trả lời được ngay, vì tối qua cô vừa mới sạc đầy: “Vẫn còn.”
Chu Hành: “Được, tôi gửi địa chỉ qua cho cô, cô phi xe điện tới đây ngay nhé.”
Thẩm Yên: “Ừm, có chuyện gì thế?”
Chu Hành: “… Tôi với Tổng giám đốc Lục có một cuộc họp rất quan trọng, nhưng phía trước vừa xảy ra tai nạn, đường tắc cứng không nhúc nhích nổi.”
Sau khi gác máy, Thẩm Yên theo định vị Chu Hành gửi mà phóng xe điện đi.
Trên đường đi, cô còn lơ đãng nghĩ thế này có tính là xe tư dùng việc công không nhỉ? Chắc phải thanh toán cho mình ít tiền điện chứ, mỗi lần sạc cũng mất tận hai tệ đấy.
Thẩm Yên tự thấy buồn cười với sự hài hước của chính mình.
Địa chỉ Chu Hành gửi không cách công ty là bao nên Thẩm Yên đến rất nhanh.
Cô nhìn dãy xe dài dằng dặc phía trước, đèn hậu đỏ rực cả một vùng, đúng là tắc đến mức con kiến cũng không chui lọt.
Khi đến đúng điểm hẹn, Thẩm Yên liếc mắt một cái đã nhận ra ngay chiếc xe mà Chu Hành mô tả. Chiếc Maybach đen bóng, biển số 777.
Từ lúc cô xuất phát đến giờ mà chiếc xe này dường như vẫn đứng yên tại chỗ.
Thẩm Yên lách qua dòng xe cộ đông đúc, chưa kịp tiến lại gần thì Chu Hành đã mở cửa ghế lái bước ra, vẫy tay ra hiệu cho cô.
