Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 35



Thẩm Yên ngẫm lại lời Hình Ninh vừa nói, cô và Chu Hành…

Cô không nhịn được mà rùng mình một cái, Hình Ninh đúng là dám nghĩ thật đấy.

Đấy là sếp trực tiếp của cô cơ mà, chẳng ai lại đi yêu sếp mình cả! Không một ai luôn!

Nếu giả sử mà nói, dù Chu Hành là người tốt, bình thường cũng khá bình dân, không ra vẻ lãnh đạo, là một người sếp tuyệt vời, thì anh cũng là đồng nghiệp của cô. 

Chẳng ai lại đi yêu đồng nghiệp mình cả! Không một ai luôn!

Thẩm Yên thầm gào thét trong lòng. Cô chẳng hiểu sao Hình Ninh lại có suy nghĩ đáng sợ đến thế.

Tối hôm đó, cũng chính vì những lời bậy bạ của Hình Ninh mà Thẩm Yên lại một lần nữa mơ thấy Chu Hành. Vẫn là đầu làng quen thuộc, vẫn là sân khấu quen thuộc, vẫn là những ông bà lão quen thuộc ấy. Nhưng lần này, không phải Chu Hành ép cô phát biểu, mà là…

“Cầu hôn đi! Cầu hôn đi! Cầu hôn đi!”

Thẩm Yên thấy mình đang ôm một bó hồng lớn đến mức suýt không giữ nổi. Khó khăn lắm cô mới ngóc đầu ra khỏi bó hoa thì bắt gặp ánh mắt đầy mong đợi của Chu Hành.

Thẩm Yên: Hả? Cô nên nói “Em đồng ý” sao?

Phản ứng này vừa hiện ra, Thẩm Yên liền tỉnh táo lại đôi chút. Đồng ý cái con khỉ, không khí có đưa đẩy đến mấy cô cũng không thể đồng ý được.

Giữa lúc cô đang đờ người ra, Hình Ninh đứng bên cạnh lại hò hét: “Lão Thẩm, còn đợi gì nữa? Mau cầu hôn đi chứ! Cậu mong chờ ngày này lâu lắm rồi mà, đừng sợ, trợ lý Chu chắc chắn sẽ đồng ý thôi!”

Thẩm Yên: ?

Đây là viễn cảnh gì thế này? Là cô chuẩn bị cầu hôn Chu Hành sao? Lại còn ngay ban ngày ban mặt, trước bao nhiêu con mắt đổ dồn vào?

Thẩm Yên liếc nhìn các cụ già dưới khán đài, rồi lại nhìn Chu Hành trước mặt, cảm giác như sắp bị dọa cho tỉnh cả người.

Lần này Thẩm Yên tỉnh thật, lúc bật dậy khỏi giấc mơ, mồ hôi trên trán cô vã ra như tắm.

Thật hiếm thấy, cô tỉnh dậy cả trước khi chuông báo thức reo.

May mà tỉnh kịp, không thì cô cũng chẳng biết phải đối mặt với diễn biến tiếp theo thế nào nữa.

Thứ ác mộng quái quỷ gì thế này, chắc chắn là do hôm qua cô tăng ca ở phòng họp muộn quá nên não bị hỏng hóc đâu đó rồi.

Từ nay về sau, cô nhất định phải “dũng cảm tan làm”!

Nói thì hùng hổ, hạ quyết tâm thì sắt đá, nhưng hễ cứ đến lúc tan làm, Thẩm Yên lại hết lần này đến lần khác chùn bước.

Dưới sự áp bức của hội chứng “ngại tan làm đúng giờ”, Thẩm Yên thấy ranh giới cuối cùng của mình cứ thế lùi dần, lùi dần. Đến thứ sáu tuần này, tình hình đã tệ đến mức ngay cả buổi trưa cô cũng không nghỉ ngơi nữa.

Thực tế thì Thẩm Yên chẳng có việc gì gấp, chỉ là ngồi lại để đồng hành cùng Hình Ninh và Tiền Hạ Phong đang tăng ca mà thôi.

Lớp của Hình Ninh và Tiền Hạ Phong hẹn thợ chụp ảnh kỷ yếu vào cuối tuần, vì vậy họ không thể tăng ca thứ bảy và chủ nhật được. Nhưng đống chứng từ thì thực sự dán mãi không hết, nên đành phải tận dụng cả giờ nghỉ trưa để làm cho xong.

Nói là ngồi cùng cho có bạn, nhưng Thẩm Yên cũng chẳng nỡ cầm điện thoại chơi khi thấy Hình Ninh và Tiền Hạ Phong đang hì hục dán chứng từ.

Sau khi học lỏm vài đường cơ bản từ Hình Ninh, cô cũng nhanh chóng bắt tay vào phụ bọn họ.

Dù sao thì cũng chỉ là việc chân tay thôi mà.

Thế là, Thẩm Yên bỗng chốc trở thành nhân viên ngoài biên chế của phòng kế toán, cùng gia nhập đội ngũ dán hóa đơn.

Giám đốc Tiền của phòng kế toán nhìn thấy cảnh này thì vô cùng cảm động, nhưng vừa quay đầu lại đã trêu chọc Chu Hành: “Xem ra văn phòng Tổng giám đốc các cậu rảnh rỗi gớm nhỉ.”

Thẩm Yên nghe xong: …

Sao cà khịa mà không nói sau lưng cô thế!

Vả lại, cô đang giúp bộ phận của anh ấy làm việc riêng mà! Sao lại nỡ lòng nào đâm sau lưng cô như vậy! Chuyện này khiến cô khó xử biết bao, đi làm c* li cho bộ phận khác mà còn bị lãnh đạo bộ phận mình bắt quả tang tại trận.

Hơn nữa, đây là giờ nghỉ trưa mà! Cô đang tự nguyện tăng ca giúp họ đấy! Cô còn chưa có ý định về bộ phận mình để xin tính giờ làm thêm đâu!

Chu Hành đang gõ máy tính liền ngẩng đầu lên khỏi màn hình laptop. Anh cạn lời lườm giám đốc Tiền một cái, rồi trực tiếp bảo Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, về văn phòng nghỉ ngơi đi, đang là giờ nghỉ trưa mà.”

Thẩm Yên rất nghe lời, lập tức dừng đôi tay đang dán chứng từ lại. Ngay khi cô định rút tờ khăn giấy ướt để lau tay thì nghe thấy giám đốc Tiền vội vàng xuống nước: “Đừng đừng đừng, tôi đùa thôi mà.”

Chu Hành: “Tôi thì không đùa.”

Thẩm Yên nghe lời răm rắp, nhanh chóng thi hành chỉ thị của lãnh đạo. Cô rút khăn giấy lau tay, cầm điện thoại và thẻ nhân viên rồi đi thẳng.

Toàn bộ động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, dứt khoát gọn gàng, tổng cộng chưa đầy ba mươi giây.

“Tôi thì không đùa.” Sau khi thấy Thẩm Yên đi khuất, giám đốc Tiền bắt đầu nhại lại giọng của Chu Hành: “Chậc chậc chậc.”

Chu Hành: “Anh mà dọa cây bút của tôi chạy mất thì tự anh đi mà viết tài liệu cho tôi đấy.”

Giám đốc Tiền bĩu môi: “Giới trẻ bây giờ làm gì mà mong manh dễ vỡ thế.”

Nhưng nhìn sang Hình Ninh và Tiền Hạ Phong vẫn đang cắm cúi dán chứng từ, anh ấy cũng thấy hơi áy náy, khẽ hắng giọng: “À này… Tiểu Hình, Tiểu Tiền, hai đứa cũng nghỉ trưa một lát đi.”

Hình Ninh và Tiền Hạ Phong tuy hai tay vẫn đang làm việc theo bản năng, nhưng tai đã sớm dựng đứng lên từ lúc giám đốc Tiền thốt ra câu “Văn phòng Tổng giám đốc các cậu rảnh rỗi gớm nhỉ”.

Hình Ninh thầm nghĩ sếp mình đúng là miệng hùm gan sứa, khó khăn lắm mới kéo được một người giúp việc về mà lại để vuột mất như thế.

Nghe sếp nói vậy, Hình Ninh liền từ chối: “Nghỉ không nổi đâu anh ơi. Trưa nay không làm thì hôm nay không xong, mà không xong thì mai lại phải tăng ca.”

Giám đốc Tiền bị thực tập sinh của mình nói cho đến mức hổ thẹn, bắt đầu tự vấn xem có phải mình làm công tác nhân sự chưa tốt không: “… Vậy chiều nay tôi gọi Tiểu Từ xuống làm cùng hai đứa nhé?”

Tiểu Từ cũng là thực tập sinh mới đến của phòng kế toán năm nay. Nhưng nói được nửa câu anh ấy đã sực nhớ ra: “À, chiều nay Tiểu Từ phải ra ngân hàng rồi.”

Anh ấy nhìn đống việc trên tay Hình Ninh và Tiền Hạ Phong, cuối cùng chốt hạ: “Hai đứa đi nghỉ đi, chỗ chứng từ này để tôi với trợ lý Chu dán cho.”

Hình Ninh và Tiền Hạ Phong mừng húm, không ngờ lại có chuyện hời thế này. Chẳng đợi giám đốc Tiền kịp hối hận, cả hai đồng thanh cảm ơn rồi chuồn lẹ: “Cảm ơn giám đốc Tiền ạ!”

Chu Hành – người đang yên đang lành bỗng dưng nằm không cũng dính đạn: ?

Hình Ninh và Tiền Hạ Phong cũng y hệt Thẩm Yên, rút lui nhanh đến mức không để lại một chút dấu vết nào.

Chu Hành cạn lời nhìn giám đốc Tiền: “Anh hai của tôi ơi, tôi cũng bận bù đầu đây này.”

Giám đốc Tiền bĩu môi: “Cậu thả hết người của tôi đi rồi, đương nhiên cậu phải chịu trách nhiệm với tôi chứ.”

Chu Hành cảm thấy oan ức vô cùng: “Tôi chỉ bảo người của mình về nghỉ thôi.”

Giám đốc Tiền lý sự cùn: “Đã làm việc của tôi thì là người của tôi.”

Nghe có xuôi tai không cơ chứ? Chu Hành thầm nghĩ sau này phải trông chừng Thẩm Yên cho kỹ, tuyệt đối không được để cô chạm tay vào việc của bên phòng kế toán nữa.

Chu Hành liếc nhìn bản báo cáo đang viết dở trên màn hình, nhấn lưu, sau đó ngồi vào vị trí của Thẩm Yên, bắt đầu cùng giám đốc Tiền dán chứng từ.  

Anh đã bỏ không làm việc này mấy năm nay rồi.

“Lão Chu này, tính ra hai chúng ta quen nhau từ đợt dán chứng từ đấy nhỉ?”

Giám đốc Tiền tên đầy đủ là Tiền Đa, là đàn anh cùng chuyên ngành với Chu Hành. Hồi Chu Hành đi thực tập mùa hè năm nhất đại học, hai người làm chung một công ty. Vì là anh em đồng môn chính tông, nên khi Chu Hành mới vào nghề, chính Tiền Đa đã dẫn dắt anh.

Thấy Tiền Đa bắt đầu ôn lại chuyện xưa, Chu Hành liếc xéo một cái: “Già rồi nên bắt đầu hoài niệm thanh xuân đấy à?”

Tiền Đa bực mình: “Cậu không thể nói năng tử tế một chút được hả?”

Chu Hành: “Hơi khó, vì trưa nay tôi cũng có được nghỉ ngơi tí nào đâu.”

Tiền Đa: …

Chu Hành bồi thêm một câu: “Vả lại lúc anh dắt mối cho tôi thì anh đã tốt nghiệp đi làm rồi, cũng chẳng tính là thanh xuân được.”

Tiền Đa vô tội: “Thế chẳng lẽ không được nói chuyện hồi trẻ à?”

*

Buổi chiều khi Thẩm Yên xuống làm việc, Chu Hành và Tiền Đa đã đi đâu mất tiêu.

Chỉ thấy Hình Ninh và Tiền Hạ Phong đang túm tụm thầm thì to nhỏ, Thẩm Yên liền nhanh chóng nhập hội.

Hình Ninh cảm thán: “Công nhận giám đốc Tiền với trợ lý Chu làm việc đỉnh thật, dán chứng từ vừa nhanh vừa đều tăm tắp.”

Tiền Hạ Phong ngẫm nghĩ rồi bảo: “Nghe đâu hồi xưa hai người họ cùng thực tập ở Nguyên Phong đấy.”

Hình Ninh hiểu ra: “Hèn chi.”

Thẩm Yên thì mù tịt: “Đó là chỗ nào vậy?”

Tiền Hạ Phong giải thích: “Một tập đoàn nước ngoài lớn lắm. Bộ phận kế toán của họ là nơi mà dân kế toán kiểm toán nào cũng khao khát được vào, có thể coi là “Trường quân sự Hoàng Phố” của giới tài chính. Những ai bước ra từ Nguyên Phong, khi nhảy việc thấp nhất cũng phải làm giám đốc tài chính.”

Lợi hại đến thế cơ à?

Nhưng mà…

“Chuyện đó thì liên quan gì đến việc dán chứng từ?” Thẩm Yên thắc mắc.

Hình Ninh chỉ tay vào đống chứng từ đã được dán xong xuôi trước mặt: “Chỗ này là thành quả của giám đốc Tiền và trợ lý Chu làm trong suốt giờ nghỉ trưa đấy.”

Thẩm Yên kinh ngạc, dán được nhiều thế này sao? Và quan trọng là…

“Tại sao họ lại đi dán chứng từ?” Thẩm Yên hỏi.

Chẳng lẽ vì Chu Hành thấy áy náy sau khi đuổi cô về đi ngủ?

Hình Ninh liền thuật lại toàn bộ diễn biến kịch tính sau khi Thẩm Yên rời đi.

Thẩm Yên: “Hậu trường đặc sắc thế này, sao hai cậu không kể sớm hơn!”

Hình Ninh: “Tớ cứ tưởng chỉ nói suông cho vui thôi, ai mà ngờ hai người họ xắn tay áo lên làm thật.”

Tiền Hạ Phong nói thêm: “Mà còn làm cực kỳ chuẩn chỉ nữa chứ.”

Hình Ninh tán thành: “Chuẩn luôn! Các sếp giỏi giang như thế thì nên để họ làm nhiều vào!”

Thẩm Yên vốn biết Chu Hành là người tốt, nhưng không ngờ anh lại tốt đến mức này, sẵn sàng làm giúp cả những việc vặt vãnh của cấp dưới.

Nhưng lời Hình Ninh nói cô cũng thấy đúng lắm, đã là lãnh đạo thì nên làm nhiều hơn, tăng ca nhiều hơn mới phải.

*

Buổi chiều, Thẩm Yên đang ngồi trong phòng họp viết báo cáo thì Chu Hành gọi tới. Đầu tiên anh gọi qua Wechat nhưng cô không để ý, sau đó anh gọi trực tiếp vào số điện thoại thì cô mới kịp bắt máy.

“Tiểu Thẩm, cô có đang bận không?” Chu Hành hỏi.

Thẩm Yên liếc nhìn bản báo cáo đang viết dở trên màn hình, định bụng nói cũng không bận lắm, thì đã nghe Chu Hành gấp gáp tiếp lời: “Bận thì cũng gác lại đã, cứu nguy khẩn cấp! Xe điện của cô còn điện không?”

Câu hỏi này tuy hơi nằm ngoài dự liệu của Thẩm Yên nhưng cô vẫn trả lời được ngay, vì tối qua cô vừa mới sạc đầy: “Vẫn còn.”

Chu Hành: “Được, tôi gửi địa chỉ qua cho cô, cô phi xe điện tới đây ngay nhé.”

Thẩm Yên: “Ừm, có chuyện gì thế?”

Chu Hành: “… Tôi với Tổng giám đốc Lục có một cuộc họp rất quan trọng, nhưng phía trước vừa xảy ra tai nạn, đường tắc cứng không nhúc nhích nổi.”

Sau khi gác máy, Thẩm Yên theo định vị Chu Hành gửi mà phóng xe điện đi.

Trên đường đi, cô còn lơ đãng nghĩ thế này có tính là xe tư dùng việc công không nhỉ? Chắc phải thanh toán cho mình ít tiền điện chứ, mỗi lần sạc cũng mất tận hai tệ đấy.

Thẩm Yên tự thấy buồn cười với sự hài hước của chính mình.

Địa chỉ Chu Hành gửi không cách công ty là bao nên Thẩm Yên đến rất nhanh.

Cô nhìn dãy xe dài dằng dặc phía trước, đèn hậu đỏ rực cả một vùng, đúng là tắc đến mức con kiến cũng không chui lọt.

Khi đến đúng điểm hẹn, Thẩm Yên liếc mắt một cái đã nhận ra ngay chiếc xe mà Chu Hành mô tả. Chiếc Maybach đen bóng, biển số 777.

Từ lúc cô xuất phát đến giờ mà chiếc xe này dường như vẫn đứng yên tại chỗ.

Thẩm Yên lách qua dòng xe cộ đông đúc, chưa kịp tiến lại gần thì Chu Hành đã mở cửa ghế lái bước ra, vẫy tay ra hiệu cho cô.

 

Chương 35

Thẩm Yên lái chiếc xe điện của mình tới sát cạnh chiếc Maybach. May mà đoạn đường này giữa làn xe cơ giới và xe thô sơ không có dải phân cách cứng, cũng may là chiếc Maybach lại bị kẹt ngay sát phía làn xe điện.

Cô rất biết ý mà xuống xe, tháo chiếc mũ bảo hiểm trên đầu ra đưa cho Chu Hành.

Chu Hành nhận lấy mũ, rồi gọi Lục Du đang ngồi trong xe xuống.

Lục Du ở bên trong hạ kính xe xuống, lúc nãy nhìn qua lớp phim cách nhiệt anh ấy thấy không rõ lắm. Giờ đây, nhìn chiếc xe điện màu hồng của Thẩm Yên, rồi nhìn lại cái mũ bảo hiểm màu hồng cánh sen có hai cái tai gấu trên tay Chu Hành, anh ấy bỗng rơi vào im lặng.

Anh ấy đầy vẻ kháng cự.

Chu Hành nhìn theo ánh mắt của Lục Du, cũng nhận ra cái mũ bảo hiểm trên tay mình, anh thật sự cạn lời, ông anh hai này còn bày đặt chê bai cơ đấy.

Anh giục Lục Du: “Xuống mau đi, không còn lựa chọn nào khác đâu. Lúc nãy tôi đã lượn một vòng rồi, xe đạp công cộng quanh đây bị mượn sạch sành sanh rồi.”

Trước khi liên lạc với Thẩm Yên, Chu Hành đã nghĩ đủ mọi cách có thể. Cách duy nhất anh chưa tính đến là gọi shipper chạy xe điện đến đón thôi.

Anh nghĩ dù sao chuyện này cũng liên quan đến hình ảnh doanh nghiệp, cần phải thận trọng, thế nên mới gọi cho Thẩm Yên.

Nhưng Lục Du vẫn bất động, ngược lại còn nói: “Buổi họp đó thực ra cũng không nhất thiết phải tham gia.”

Chu Hành: “… Không phải chính cậu nói buổi họp này đại diện cho thái độ của chúng ta sao?”

Người này bị làm sao thế không biết, lúc nãy trên xe còn một mực “Phải đi!”, “Có phải điều trực thăng cũng phải đi cho bằng được”.

Mà trực thăng không vào được nội đô, anh đã hỏi kỹ rồi.

Lục Du: “Ý tôi là buổi họp đó không nhất thiết là tôi phải tham gia.”

Chu Hành: “Nói tiếng người đi.”

Lục Du: “Cậu đi là được rồi.”

Chu Hành: “…”

Nghe xong đoạn đối thoại và cảm nhận rõ sự chê bai của Tổng giám đốc Lục, Thẩm Yên cũng thấy cạn lời vô cùng. Cô còn chưa thèm chấp việc cho hai người đàn ông mượn chiếc mũ bảo hiểm bảo bối của mình đâu nhé! Thế mà họ lại dám chê trước.

Đây là chiếc mũ cô đã tất tay chi tận 136 tệ để mua đấy! Hơn nữa, theo video quảng cáo của chủ shop, chiếc mũ này dù bị lốp xe chèn qua cũng không vỡ, độ an toàn là tuyệt đối.

Chu Hành cũng thấy cạn lời, người này mắc bệnh ngôi sao à? Anh nhượng bộ: “Tôi đội mũ, tôi chở cậu đi là được chứ gì?”

Lục Du im lặng giây lát, nhưng chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy…

“Tôi thấy không được đâu.”

Người lên tiếng lần này là Thẩm Yên. Thấy Chu Hành nhìn mình, cô đưa ngón tay chỉ về phía một tòa nhà bên đường.

Chu Hành nhìn theo hướng tay cô chỉ, trên phiến đá trước tòa nhà sừng sững dòng chữ: “Đội Cảnh sát giao thông Quận T”.

Chu Hành: “…”

Thẩm Yên thầm nghĩ hai người không đội mũ lại còn chở nhau, bị cảnh sát bắt phạt thì thôi đi, ngộ nhỡ họ thu luôn xe của cô thì không được đâu.

Chu Hành vẫn ôm một tia hy vọng mong manh: “Tắc đường thế này, chắc chẳng có cảnh sát giao thông nào rảnh mà đi bắt đâu… nhỉ?”

Càng về cuối câu, chính anh cũng cảm thấy thiếu tự tin hẳn.

Lúc này, Lục Du mới lên tiếng: “Nếu cả hai chúng ta đều đi thì cái xe này tính sao? Ý tôi là chiếc ô tô này này.”

Cuộc họp hôm nay được thông báo đột xuất nên họ không kịp gọi tài xế, chính Chu Hành là người cầm lái. Trên xe hiện giờ chỉ có hai người bọn họ.

Chu Hành quay sang nhìn Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, cô lái đi.”

Thẩm Yên từ chối một cách vô cùng dõng dạc: “Tôi chưa có bằng lái.”

Chu Hành: “…”

Lục Du sợ Chu Hành tức đến hộc máu, bèn bồi thêm một câu: “Tôi cũng không biết đi xe điện, cậu biết mà.”

Nghĩa là Thẩm Yên không biết lái ô tô, Lục Du không biết đi xe điện, vậy nên chỉ còn cách để anh cưỡi xe điện đi họp chứ gì?

Mọi thứ bỗng thành một vòng lặp khép kín hoàn hảo.

Chu Hành càng cạn lời hơn.

Lục Du liếc nhìn đồng hồ, thong thả ngồi trong xe vẫy tay với Chu Hành: “Đi đi lão Chu, không còn sớm đâu.”

Chu Hành nhìn lại thời gian, đúng là sắp trễ thật. May mà xe điện không sợ tắc đường, chắc chắn sẽ kịp giờ họp.

Trước khi đi, anh quay lại dặn Thẩm Yên: “Tiểu Thẩm, tôi sẽ đăng ký cho cô một khóa học lái xe, chi phí tôi lo.”

Thẩm Yên: ? Lại còn có chuyện hời thế này á?

Đã bảo là không được tự bỏ tiền túi đi làm mà? Sao trợ lý Chu lại bắt đầu vung tiền cho cấp dưới thế này.

Nhưng chưa kịp để cô từ chối, Chu Hành đã vặn ga phóng chiếc xe điện của cô đi mất hút, chẳng cho cô lấy một giây để phân bua. Anh chỉ để lại cho cô một bóng lưng đội chiếc mũ bảo hiểm gấu dâu vô cùng nổi bật.

Mà công nhận, cái mũ của cô trông cũng đáng yêu thật.

Thấy Chu Hành đã đi xa, Lục Du bảo Thẩm Yên: “Lên xe đi.”

Thẩm Yên nhìn Lục Du đang ngồi ở ghế sau chiếc Maybach, lại nhìn ghế lái trống huơ trống hoác, nhất thời không biết mình nên ngồi vào chỗ nào.

 Hơn nữa, đường xá thì kẹt cứng không nhúc nhích nổi một phân nào, có người đã bắt đầu xuống xe đứng buôn chuyện, hút thuốc rồi. Nếu cô mà lên xe, chẳng lẽ phải ngồi đối mặt với Tổng giám đốc Lục trong không gian ngột ngạt này mãi sao? Nghĩ thôi đã thấy khó thở rồi.

Cô lấy hết can đảm để từ chối Lục Du: “Ngại quá Tổng giám đốc Lục, ở công ty tôi còn bao nhiêu việc đang dang dở, tôi phải về làm nốt đây ạ.”

Chưa kịp để Lục Du hỏi xem cô về bằng cách nào, Thẩm Yên đã chạy ù đi, loáng cái biến mất tiêu.

Lục Du: “…”

Vì sợ bị Lục Du gọi giật lại, Thẩm Yên chạy nhanh như cơn gió, dù đúng là cô có việc phải làm thật.

Tuần sau cô định xin nghỉ phép, nên chị Giản sẽ là người thay cô sang nhóm chuyên trách. Ngoài việc phải viết xong và chỉnh sửa báo cáo, cô còn phải hệ thống lại toàn bộ công việc tuần này để bàn giao cho chị Giản. Cô không thể để lại một đống lộn xộn cho chị Giản được.

Việc gì làm được cô sẽ cố làm nốt cho xong để tuần sau chị Giản đỡ vất vả.

Vì Chu Hành đã hứa cho cô nghỉ hưởng nguyên lương nên cô không cần phải làm thủ tục xin nghỉ trên hệ thống.

Thế nhưng, nếu cô nhớ không lầm thì lúc đó Chu Hành nói là đồng ý cho cô nghỉ ba ngày.

Nhưng mà thứ ba lớp cô chụp ảnh kỷ yếu, thứ sáu lại là lễ tốt nghiệp, ba ngày làm sao mà đủ được đây.

Chẳng lẽ cô phải vác mặt đi làm vào thứ tư hoặc thứ năm chỉ để bù lại một ngày? Khổ nỗi trường cô nằm tận vùng ngoại ô hẻo lánh, đi đi về về giữa cái tiết trời này thì đúng là cực hình.

Hay là Chu Hành đang ngầm ám chỉ rằng chỉ có ba ngày nghỉ là được tính lương, còn ngày thứ tư thì coi như nghỉ không lương?

Thẩm Yên nhất thời không đoán định được ý tứ của Chu Hành. Nhưng vì đây là chuyện liên quan đến kỳ nghỉ, cô vẫn quyết định nhắn cho anh một tin trên Wechat, giải thích rõ rằng thứ ba phải chụp ảnh kỷ yếu, còn thứ sáu là lễ tốt nghiệp, nên tuần sau cô muốn xin nghỉ tổng cộng bốn ngày.

Có lẽ Chu Hành vẫn đang lái xe điện nên chưa thấy hồi âm.

Thẩm Yên cất điện thoại, tiếp tục đi bộ lững thững về công ty. Cô đi được khoảng 800 mét thì mới thấm thía câu nói “xe đạp công cộng quanh đây bị mượn sạch sành sanh” của Chu Hành.

Suốt dọc đường, cô không thấy bóng dáng một chiếc xe đạp chung nào, ngay cả một chiếc hỏng cũng không có, quả thực là không để lại cho cô chút hy vọng nào.

Cũng may là vị trí này cách tòa nhà công ty không quá xa. Cô nhìn bản đồ thấy đi bộ mất tầm ba bốn mươi phút, thôi thì cứ coi như đi tập thể dục vậy.

Trên đường về, cô đi ngang qua một tiệm bánh xếp đang rất hot dạo gần đây. Thẩm Yên đã nghía tiệm này từ lâu, nhưng lần nào đi ngang qua vào cuối tuần cũng thấy người ta xếp hàng dài dằng dặc nên chưa có dịp nếm thử.

Có lẽ vì đang là chiều ngày trong tuần nên khách khứa không quá đông, thấy hàng người chờ không dài lắm, cô bèn tranh thủ mua hai chiếc mang về định chia cho hội Hình Ninh.

Về đến sảnh công ty, cô liếc nhìn điện thoại, cả quãng đường mất khoảng 45 phút, xem ra cô đi cũng nhanh chán.

Tiết trời tháng sáu đã bắt đầu oi ả, đi bộ một lúc mà mồ hôi đã lấm tấm đầy người. Vừa bước chân vào tòa nhà, luồng khí lạnh từ điều hòa phả vào mặt khiến cô sướng đến rùng mình.

Cô đứng trước cửa thang máy, nhấn nút đi lên. Rất nhanh sau đó, thang máy từ tầng hầm B1 đã lên tới.

“Ting.” Cửa thang máy mở ra.

Nhận thấy bên trong đã có người, Thẩm Yên theo bản năng né vào một góc, rút điện thoại ra rồi lướt qua lướt lại giữa các ứng dụng, giả vờ như mình bận rộn lắm để né tránh việc phải xã giao với đồng nghiệp.

Nhưng đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, đối phương vậy mà lại nhận ra một thực tập sinh như cô, còn chủ động mở lời: “Cô về bằng cách nào vậy?”

Thẩm Yên nghe giọng nói này thấy quen tai đến lạ. Cô ngẩng đầu lên nhìn, quả nhiên là Tổng giám đốc Lục.

Thẩm Yên: …

“Tôi đi bộ về ạ.” Cô thành thật trả lời.

Lục Du “ồ” lên một tiếng, rồi lại hỏi tiếp: “Đồ trên tay cô là mua dọc đường à?”

Thẩm Yên: !!!

Lúc này cô mới giật mình nhận ra mình đang xách khư khư túi bánh mới mua. Đây chẳng phải là bằng chứng thép cho việc cô ăn bớt giờ làm để đi lượn lờ sao? Tại sao cái sự đen đủi này lại cứ nhắm vào cô, để cô bị boss lớn tóm sống ngay tại trận thế này?

Trong lòng Thẩm Yên rối như tơ vò, hàng vạn suy nghĩ xẹt qua đại não. Cô nên nói đây là đồ mình đặt giao hàng tới, hay là nói tình cờ gặp người quen rồi được tặng đây?

Cô đã bắt đầu nhẩm tính xem có nên lên mạng tra cứu xem thực tập sinh bị sa thải thì có được bồi thường hay không rồi.

Chẳng lẽ cô phải học theo Hình Ninh, hỏi xem Tổng giám đốc Lục có muốn ăn bánh xếp không? Nhưng khổ nỗi cô chỉ mua đúng hai cái, cũng không thể chia cho anh ấy một nửa hay một phần tư được, mà đưa hẳn một cái thì cô lại thấy xót. Dù sao thì cơ hội lén chuồn đi mua đồ trong giờ làm thế này cũng đâu có nhiều…

Thẩm Yên đấu tranh tư tưởng mất vài giây, công việc quan trọng hay là cái bánh xếp quan trọng?

Cuối cùng…

“Tổng giám đốc Lục, tôi có mua bánh xếp, anh có muốn dùng thử không ạ?” Thẩm Yên quyết định hy sinh miếng ăn để cứu vãn sự nghiệp. Cô nén đau thương mở rộng miệng túi, để mặc Lục Du tự lấy.

Thẩm Yên đang đánh cược, cô cược rằng Lục Du cũng giống như Phạm Minh Húc, sẽ từ chối thôi.

Nhưng rõ ràng là cô đã cược thua. Lục Du chẳng hề khách sáo, vươn tay lấy ngay một chiếc bánh đã đóng gói trong túi của cô.

Lấy xong, còn bồi thêm một câu: “Cảm ơn nhé.”

Thẩm Yên: … Anh cũng lịch sự gớm nhỉ.

“Vâng không có gì đâu Tổng giám đốc Lục.” Thẩm Yên nở một nụ cười xã giao chuẩn mực.

Cô vừa dứt lời thì thang máy cũng lên tới tầng 9, Thẩm Yên bước ra ngoài.

Phải nói là tòa nhà này của Tập đoàn Lục thị có khác, đến cái thang máy cũng biết bênh vực sếp, không dừng sớm không dừng muộn, cứ phải đợi Tổng giám đốc Lục lấy xong bánh mới chịu dừng.

Mãi đến khi định rút thẻ nhân viên để quẹt cửa vào phòng họp nhóm chuyên trách, cô mới chợt nảy ra một thắc mắc.

Khoan đã, hết tắc đường rồi à? Sao Tổng giám đốc Lục lại có mặt ở công ty nhanh thế được? Lẽ ra giờ này anh ấy vẫn phải đang đứng chôn chân giữa dòng xe tắc cứng để trông chừng chiếc Maybach của mình chứ?

Nhưng ngay khi bước chân vào phòng họp, Thẩm Yên đã bị bầu không khí làm việc hừng hực bao vây, khiến cô chẳng còn hơi sức đâu mà nghĩ ngợi linh tinh. Rất nhanh sau đó, cô cũng nhập hội và tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Vì quá mải mê làm việc, đến khi cô nhìn thấy tin nhắn của Chu Hành thì bản báo cáo trên tay cũng gần như hoàn thành.

[Chu Hành: Ok.]

Nhìn thấy hai chữ “Ok” này, Thẩm Yên cảm giác như mình sắp mắc chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn đến nơi.

Cô thoáng chút ngẩn ngơ, không nhớ nổi mình đã nói gì mà Chu Hành lại trả lời như vậy.

Sau đó cô mới sực nhớ ra chuyện mình xin nghỉ ba ngày hay bốn ngày gì đó.

Vậy nên, chữ “Ok” này nghĩa là cả bốn ngày đó đều được tính lương đúng không?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...