Phạm Minh Húc nghe Chu Hành nói xong thì hừ một tiếng: “Trợ lý Chu này, tôi không hề đùa với cậu đâu. Cái thái độ này của cậu khiến tôi cảm thấy phong cách làm việc của cả cái văn phòng Tổng giám đốc này đều có vấn đề đấy.”
Chu Hành cảm thấy cơ mặt mình sắp căng ra đến mức không giữ nổi vẻ bình tĩnh được nữa.
Sao chuyện này lại có thể quy chụp sang cả tác phong làm việc của toàn bộ phận rồi?
Mới giây trước, Thẩm Yên còn thấy câu nói của Chu Hành có phần bất lợi cho mình, cô chỉ sợ Phạm Minh Húc sẽ tống cho cô một đống tài liệu bắt viết, mà viết lách thì có bao giờ là việc nhẹ nhàng đâu.
Thế nhưng cô hoàn toàn không ngờ Phạm Minh Húc này lại có thể tổ lái câu chuyện sang tận vấn đề tác phong làm việc của bộ phận cô. Việc cô viết lách tốt hay không thì liên quan gì đến tác phong chứ? Cô bắt đầu nghi ngờ có phải ông ta mới học được từ chuyên môn nào mới nên đem ra dùng loạn xạ hay không.
Khi xuất hiện mâu thuẫn bên ngoài lớn hơn với Phạm Minh Húc, hiềm khích giữa cô và Chu Hành bỗng chốc trở thành mâu thuẫn nội bộ.
Chỉ nghe Phạm Minh Húc nói tiếp: “Cậu hoàn toàn không hiểu ý tôi. Bài phát biểu này của tiểu Thẩm quả thực viết rất ấn tượng, câu từ hoa mỹ, các biện pháp tu từ dùng rất điêu luyện. Nhưng công việc của chúng ta, đặc biệt là văn phòng Tổng giám đốc, quan trọng nhất là phải thực tế, phải chân lấm tay bùn, làm thật việc thật, chứ không phải viết ra những thứ hoa hòe hoa sói thế này.”
Thẩm Yên: ???
Cô còn đang mải hóng biến, ai dè biến lại rơi trúng đầu mình.
Cô cứ ngỡ việc Phạm Minh Húc bắt mình sửa ngược bài phát biểu đã là chuyện nực cười nhất rồi, không ngờ lão già này lại còn chơi trò khen ngoài bôi trong.
Ông ta có ý gì đây? Sao lại dám bảo nội dung công việc của cô là “ảo”? Hơn nữa, văn phòng của cô vốn dĩ là nơi xử lý văn bản, nhiệm vụ của họ chẳng phải là gia công, đóng gói những tài liệu “thực tế” từ các bộ phận nghiệp vụ gửi lên sao?!
Nếu ông ta muốn thực tế đến thế thì đừng có bảo bộ phận của cô sửa tài liệu nữa là xong.
Hơn nữa, công việc cô báo cáo lần này “hoa hòe hoa sói” ở chỗ nào cơ chứ?
Nhớ lại tuần vừa rồi, ngoại trừ thứ hai được Chu Hành cho phép về đúng giờ, còn lại ngày nào cô cũng đi sớm về khuya. Về đến nhà là chỉ kịp lăn ra ngủ, đến thời gian lướt điện thoại còn chẳng có, sống cuộc đời chẳng khác gì đi tù. Vậy mà lão già này không công nhận công sức của cô thì thôi, lại còn nhân cơ hội đạp cô một phát.
Đạp cô đã đành, sao lại còn dùng cô làm cái cớ để chụp mũ lên đầu cả bộ phận cô như vậy?!
Thật là quá quắt mà.
Cơn giận của Thẩm Yên lập tức bốc lên ngùn ngụt, cô đột ngột đứng phắt dậy, nhìn thẳng Phạm Minh Húc nói: “Thưa Phó tổng Phạm, tôi không thể đồng tình với những gì sếp vừa nói. Bài phát biểu này đúng là tôi đã mài giũa nhiều lần, trau chuốt từng câu chữ, nhưng tôi tự tin khẳng định rằng trong suốt một tuần làm việc tại tổ dự án, tôi luôn làm việc vô cùng thiết thực. Từ việc lo hậu cần, đặt đồ ăn thức uống cho đồng nghiệp, đến việc ghi chép biên bản cho tất cả các cuộc họp lớn nhỏ. Tất cả những biên bản đó đều đang được lưu trong máy tính của tôi. Hàng ngày tôi đều tận tụy tổng hợp báo cáo của các phòng ban, chính sếp cũng có mặt trong nhóm làm việc, chắc hẳn sếp cũng thấy 10, 11 giờ đêm tôi vẫn còn gửi báo cáo ngày. Ngoài ra, vô số các loại tài liệu báo cáo trong tuần qua tôi cũng tham gia chỉnh sửa không ít, tôi cũng có góp sức vào báo cáo khảo sát của bộ phận Marketing trình lên Hội đồng quản trị. Tôi không cho rằng những gì mình làm là “hoa hòe hoa sói” như cách sếp nhận định. Hơn nữa, ngay cả khi sếp cảm thấy công việc của cá nhân tôi có vấn đề, sếp cũng không thể vơ đũa cả nắm, khi chưa nghe các đồng nghiệp khác báo cáo mà đã vội vàng kết luận về tác phong và thái độ làm việc của cả bộ phận chúng tôi như vậy!”
Thẩm Yên cảm thấy chưa bao giờ tư duy mình lại mạch lạc, diễn đạt trơn tru đến thế. Mỗi câu nói vừa dứt, ý tiếp theo đã nảy ra ngay trong đầu, không còn cái trạng thái não bộ trống rỗng như trước kia nữa.
Chỉ đến khi nói xong hết, cô mới sực nhận ra mình vừa làm một chuyện động trời.
Đây là lần đầu tiên trong đời, cô có thể bày tỏ quan điểm của mình trước mặt mọi người một cách rõ ràng đến vậy.
Tất cả là nhờ sự tức giận.
Sau khi trút hết nỗi lòng, cảm giác hăng máu qua đi, tim cô bắt đầu đập loạn nhịp, tay chân luống cuống không biết đặt vào đâu.
Cô thực sự có chút sợ vì đã đắc tội với Phạm Minh Húc, nhưng phần lớn trong cô là cảm giác phấn khích, hóa ra cô cuối cùng cũng có thể lớn tiếng nói chuyện trước mặt người khác rồi.
Nói nhiều như vậy mà vẫn mạch lạc, logic, quan điểm sắc bén.
Thì ra cô không phải hoàn toàn không biết nói chuyện ở chỗ đông người. Đây chính là kiểu “người dạy người không thông, việc dạy người chỉ cần một lần là đủ” sao?
Thẩm Yên thực sự thấy rất vui.
Những người khác trong phòng họp nhỏ đều sững sờ trước bài phát biểu của Thẩm Yên.
Trình Vinh liên tục liếc nhìn Chu Hành. Mấy tuần trước khi Chu Hành đề xuất mở cuộc họp tuần, anh còn giải thích với họ rằng mục đích là để rèn luyện cho tiểu Thẩm, vì cô có chứng sợ xã hội, không dám phát biểu trước đám đông. Anh muốn dùng cuộc họp này tạo cơ hội cho cô luyện tập. Nhìn trạng thái của tiểu Thẩm lúc này mà xem, cần gì phải rèn luyện nữa, có thể ra quân ngay và luôn rồi.
Hơn nữa lại còn là bật lại Phó tổng Phạm. Dũng cảm, đúng là quá dũng cảm!
Chu Hành cũng không ngờ liều thuốc Phạm Minh Húc lại có tác dụng mạnh đến vậy. Đây là lần đầu tiên kể từ khi quen biết Thẩm Yên, anh thấy cô dám lớn tiếng trước mặt mọi người. Với hiệu quả này, có lẽ anh có thể hủy bỏ chế độ họp tuần ngay lập tức được rồi.
Giản Hồng và Mạnh Cốc Lan nhìn nhau đầy ẩn ý. Họ vốn biết tính Chu Hành khá điềm đạm, trước giờ vẫn luôn nhẫn nhịn Phó tổng Phạm. Họ cứ ngỡ buổi họp hôm nay cũng sẽ kết thúc trong sự cam chịu của Chu Hành, không ngờ Thẩm Yên lại là người bùng nổ.
Phạm Minh Húc cũng ngẩn người. Ông ta vẫn nhớ lần trước cô bé này đến văn phòng mình báo cáo với vẻ khúm núm, rụt rè, sao hôm nay lại hổ báo thế này?
Nhưng bản tính ông ta vốn là kiểu ăn cứng không ăn mềm. Đối mặt với một Thẩm Yên đang khí thế bừng bừng, ông ta bỗng thấy hơi chột dạ, vì đúng là ông ta cố tình gây khó dễ cho họ thật.
Khi Thẩm Yên chạm phải ánh mắt của Phạm Minh Húc, cô vẫn thấy hơi sợ nên vội vàng cúi đầu xuống.
Ngay sau đó, Phạm Minh Húc khẽ ho một tiếng, ra hiệu cho Thẩm Yên ngồi xuống, giọng điệu cũng dịu đi đáng kể: “Cái báo cáo khảo sát về đồng phục công sở lần trước tôi bảo cô viết, và…”
Nói đến đây, ông ta bỗng khựng lại. Ánh mắt ông ta quét qua Trình Vinh, như sực nhớ ra điều gì: “Và cái đó… lão Trình, lần trước cậu cũng ở đó, tôi giao cho tiểu Thẩm việc gì ấy nhỉ…?”
Trình Vinh: “… Thưa lãnh đạo, ý sếp là đại hội xem mắt ạ?”
“Đúng đúng đúng!” Phạm Minh Húc lúc này mới nhớ ra, giọng lại oang oang trở lại: “Còn cả cái đại hội xem mắt nữa, cô viết phương án chưa? Tại sao không thấy trong bản kế hoạch tổng kết? Cô làm việc có thực sự thiết thực không hả?”
Thẩm Yên: …
Lúc nãy do nhất thời kích động, vừa giận vừa tủi nên cô mới tuôn ra được một tràng như vậy. Giờ định thần lại, đối mặt với sự chất vấn lần nữa của Phạm Minh Húc, cô bỗng thấy nghẹn lời.
Hơn nữa, đúng là cô có chút chột dạ. Hai công việc này, cô vốn giữ thái độ ông không hỏi thì tôi cũng không thưa, nên cứ thế trì hoãn mãi vẫn chưa làm xong.
Cô sực nhớ đến câu nói của Chu Hành hôm trước đây “Tiến độ 0% hay 99% thì cũng đều là đang triển khai cả”. Cô cũng muốn thử mở miệng lòe Phó tổng Phạm một chút, nhưng vừa ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của ông ta, cô lại thấy chột dạ.
Đúng lúc này, Chu Hành lên tiếng giải vây: “Thưa Phó tổng Phạm, hai việc này không nằm trong báo cáo tổng kết tuần trước và kế hoạch tuần này của tiểu Thẩm. Tuần trước tôi điều cô ấy sang tổ dự án, còn tuần này cô ấy phải về trường nhận bằng tốt nghiệp.”
“Thế à?” Phạm Minh Húc có vẻ không hài lòng với câu trả lời này. “Nhưng hai hạng mục đó ít nhất cũng phải có tiến triển gì rồi chứ?”
Chu Hành lại tiếp lời: “Tôi đã bảo tiểu Thẩm gửi bản thảo qua rồi để tôi duyệt lại. Tuy nhiên, vì dạo gần đây bận dự án Link nên tôi vẫn chưa kịp xem qua. Sếp biết đấy, tầm quan trọng của dự án Link là như thế nào mà.”
Thấy Chu Hành lôi cả dự án Link ra làm lá chắn, Phạm Minh Húc cũng đành dịu xuống. Ông ta thừa hiểu dự án này quan trọng ra sao và đang được cấp trên quan tâm đến mức nào. So với dự án Link, mấy bộ đồng phục công sở của ông ta bỗng chốc trở nên nhẹ tựa lông hồng.
Phạm Minh Húc gật đầu: “Được rồi, vậy cậu xem nhanh đi, sửa xong thì gửi cả hai bản báo cáo qua cho tôi.”
Chu Hành: “Vâng.”
Nghe Chu Hành giải vây cho mình, Thẩm Yên cảm thấy có thể tha thứ cho câu nói viết lách “nhẹ nhàng” lúc nãy của anh rồi.
Hơn nữa, anh còn đứng ra nhận hết trách nhiệm về việc chưa báo cáo cho Phó tổng Phạm. Thẩm Yên chỉ biết cảm thán lần nữa rằng Chu Hành đúng là người tốt.
Nhưng mà, xem chừng Phó tổng Phạm cũng chỉ là hổ giấy thôi nhỉ? Lúc nãy cô bật lại một tràng dài như thế mà ông ta cũng chẳng phản pháo gì. Hay là ông ta định âm thầm ghi thù rồi sau này mới đì cô?
Sau cái gật đầu của Chu Hành, Phạm Minh Húc cuối cùng cũng chịu chuyển chủ đề, ra hiệu cho Giản Hồng bắt đầu báo cáo tuần. Kết thúc lượt phát biểu của những người còn lại, Phạm Minh Húc không nói thêm gì nữa.
Vừa tan họp, Thẩm Yên định nhân cơ hội chuồn thật nhanh thì lại bị Phạm Minh Húc gọi giật lại. Chu Hành nghe thấy thế cũng chậm rãi thu dọn đồ đạc, nán lại để xem Phạm Minh Húc định nói gì với Thẩm Yên.
Chỉ nghe Phạm Minh Húc nói: “Tiểu Thẩm này, sắp tới có kỳ họp cổ đông giữa năm rồi. Văn chương cô tốt thế này, giúp tôi viết một bản tổng kết công tác chắc là nhẹ nhàng thôi nhỉ?”
Thẩm Yên: …
Chu Hành đang chậm chạp dọn đồ bên cạnh: …
Anh ở lại làm gì không biết? Lẽ ra anh nên đi luôn cho rồi.
Đúng là cái miệng hại cái thân mà.
Thẩm Yên gượng cười: “Vâng Phó tổng Phạm.”
Sau khi Phạm Minh Húc rời đi, Thẩm Yên quay sang nhìn Chu Hành với ánh mắt sắc lẹm như muốn đòi mạng.
Chu Hành vội vàng thoái thác trách nhiệm: “Ông ta là lãnh đạo trực tiếp quản lý chúng ta, vốn dĩ bộ phận mình phải viết báo cáo tổng kết của ông ta mà.”
Thẩm Yên vẫn nhìn anh bằng ánh mắt hình viên đạn.
Chu Hành đành cứng đầu tiếp lời: “Trong tình huống bình thường, nếu ông ta giao cho tôi, thì cuối cùng tôi cũng sẽ giao lại cho cô thôi.”
Thẩm Yên: “… Tôi cảm ơn anh nhiều nhé.”
Thẩm Yên vừa đứng dậy định đi thì lại bị Chu Hành gọi lại.
“Tiểu Thẩm.” Chu Hành có chút do dự rồi mới nói: “Mấy lời Phó tổng Phạm nói lúc nãy, cô đừng để tâm quá.”
Anh khựng lại rồi nói tiếp: “Ông ta đang nhắm vào tôi đấy, cô chỉ là xui xẻo đúng lúc đứng ngay họng súng thôi.”
Thẩm Yên sờ mũi, Chu Hành đây là đang… an ủi cô sao?
Thẩm Yên: “Ừm, tôi biết mà.”
Chu Hành: “Ừ… Hả?”
Thẩm Yên: “Phó tổng Phạm chẳng rảnh đến mức đi gây hấn với một thực tập sinh như tôi đâu, ông ta nhắm vào anh thật đấy. Trước đây ông ta còn bảo với tôi là đừng nhìn cái mác trợ lý Tổng giám đốc mà lầm, chẳng qua là anh có số hưởng, làm bạn cùng phòng với Tổng giám đốc Lục nên mới được thế thôi.”
Thẩm Yên thừa nhận, trong câu nói này cô có thêm thắt đôi chút.
Chu Hành: … Có ai đến an ủi anh không?
*
Thẩm Yên vừa quay lại văn phòng, Giản Hồng đã phấn khích kéo tay cô: “Tiểu Thẩm, dáng vẻ lúc nãy của em đúng là ngầu bá cháy luôn!”
Mạnh Cốc Lan cũng góp lời: “Đúng thế, bọn chị đều không ngờ em lại dám đứng phắt dậy bật lại ông ta như vậy.”
Giản Hồng: “Nhưng mà lạ thật đấy, sao ông ta lại không hài lòng với nội dung báo cáo của em đến thế nhỉ?”
“Đúng là kỳ lạ thật.” Mạnh Cốc Lan ngẫm nghĩ một hồi: “Hay là vì em không nhắc gì đến dự án đồng phục của ông ta?”
Thẩm Yên lúc này mới hiểu ra.
“Hèn gì ông ta lại đòi tham gia họp tuần.”
Mạnh Cốc Lan tiếp lời: “Ông ta không phải không hài lòng với bản kế hoạch tổng kết của em, mà là khó chịu vì trong đó không có cái dự án kiếm chác của ông ta thôi.”
Giản Hồng an ủi cô: “Tiểu Thẩm, em đừng để bụng làm gì, mặc kệ ông ta đi.”
Thẩm Yên gật đầu.
Giản Hồng: “Nhìn thế này thì có phải bệnh sợ phát biểu của em được chữa khỏi luôn rồi không?!”
Thẩm Yên hơi ngượng ngùng: “Chắc là chưa đâu chị, lúc nãy khi ông ta hỏi đến lần thứ hai, em lại cứng họng không nói nên lời rồi.”
Giản Hồng đưa ra giả thuyết: “Vậy chắc là phải nạp thêm chút giận dữ mới nói được?”
Thẩm Yên ngẫm lại, lý do chính giúp cô tuôn ra một tràng mạch lạc như vậy đúng là vì lúc đó cô quá tức giận. Phạm Minh Húc mắng cô thì thôi đi, đằng này còn lôi cả bộ phận vào, cái kiểu quy chụp to đùng như thế thì ai mà nhịn cho nổi?
“Vậy sau này mỗi lần cần phát biểu, em lại đi tìm Phó tổng Phạm nhờ ông ta mắng cho một trận ạ?” Thẩm Yên thử nghĩ đến phương án giải quyết để có thể nói chuyện trước đám đông, nhưng vừa dứt lời cô đã thấy mình đúng là có vấn đề, sao lại nảy ra cái ý nghĩ tự ngược đãi bản thân như thế chứ.
Giản Hồng bị Thẩm Yên chọc cười: “Cô em ngốc của chị ơi, công việc này không đáng để em phải hy sinh nhiều đến thế đâu.”
Thẩm Yên nghĩ cũng phải. Hơn nữa, bình thường cô cũng không có nhiều cơ hội phải phát biểu, chủ yếu vẫn là làm việc với văn bản. Nếu không phải Chu Hành đột nhiên nổi hứng bày ra cái trò họp tuần này thì cô đi làm cả tháng trời cũng chẳng phải nói lời nào trước bàn dân thiên hạ.
Nghĩ đến đây, cô lại bắt đầu thầm cầu nguyện cho đầu óc Chu Hành sớm trở lại bình thường để hủy bỏ cái cuộc họp tuần này đi.
Nhưng bất kể cuộc họp có được hủy bỏ hay không, thì sau khi xong việc hôm nay, Thẩm Yên cũng sẽ bắt đầu kỳ nghỉ lễ dài sáu ngày của mình.
*
Chuyên ngành của họ không phải là thế mạnh của Đại học A, thế nên lịch chụp ảnh kỷ yếu bị xếp khá muộn, rơi vào tận chiều thứ ba.
Nhưng trong cái rủi có cái may, lịch trình này giúp Thẩm Yên có thể ngủ nướng một bữa đã đời, rồi sau đó mới thong thả đi mua đồ ngon theo danh sách dài dằng dặc mà ba cô bạn cùng phòng đã đặt hàng.
Sáng thứ ba, Thẩm Yên ngủ đến lúc tự tỉnh thì thôi, sau đó mới dắt con xe điện ra, bắt đầu hành trình càn quét đồ ăn theo bản đồ mua sắm mà Tôn Quỳnh Tư đã lập sẵn.
Nhìn vào lộ trình di chuyển mà Tôn Quỳnh Tư vạch ra, Thẩm Yên không khỏi cảm thán đúng là một người J chính hiệu*, chi tiết đến mức đáng sợ.
[*Judgmental – người sống có kế hoạch theo đánh giá MBTI]
Đến khi hoàn thành xong chặng đường mua sắm và tấp con xe điện ngay sát cửa ga tàu điện ngầm đúng như lộ trình, Thẩm Yên thầm nghĩ Tôn Quỳnh Tư mà thi đỗ công chức thì đúng là phước phần của nhân dân.
Lối vào ga này dẫn thẳng tới tuyến tàu điện chạy về trường cô mà không cần chuyển chặng.
Thẩm Yên ngồi trên tàu điện ngầm, không tiếc lời khen ngợi Tôn Quỳnh Tư lên tận mây xanh trong nhóm chat.
Tôn Quỳnh Tư bị khen đến mức thấy ngại vô cùng, đành phải lết xác ra khỏi ký túc xá, đứng đợi sẵn ở cửa ga tàu điện ngầm gần trường để đón Thẩm Yên, xem như một lời đáp lễ cho những lời tán dương có cánh kia.
Sau một tiếng ngồi tàu, điện thoại cũng sắp sập nguồn đến nơi, cuối cùng Thẩm Yên cũng tới nơi.
Vừa bước ra khỏi cửa ga, cô đã thấy bóng dáng Phùng San San, Tôn Quỳnh Tư và Sài Nhã đang đợi sẵn.
Ba cô nàng vừa thấy bóng dáng Thẩm Yên là lao tới ôm chầm lấy cô như bắt được vàng, nhưng ngay khi vừa buông ra, đôi tay họ đã nhanh thoăn thoắt tiện thể xách luôn mấy túi lớn túi nhỏ đồ ăn trên tay cô.
Thẩm Yên thầm nghĩ cũng may điều hòa trong ga tàu điện ngầm ở thành phố S đủ mạnh, chứ không với cái kiểu vồ vập này chắc cô nóng đến ngất xỉu mất.
Còn chưa kịp than vãn xong trong lòng, ba cái đầu đã bắt đầu chụm lại, lục lọi đồ ăn trong túi.
Thẩm Yên: “Mấy cậu đi đón tớ hay đi đón đồ ăn đấy hả?”
Phùng San San vừa lôi một xiên que ra, vừa dẻo miệng nói: “Làm gì có, tất nhiên là đi đón cậu rồi, cậu quan trọng nhất mà!”
Thẩm Yên: …
Cô mà tin thì mới là lạ.
Thẩm Yên sải bước trên khuôn viên Đại học A lần nữa, bỗng thấy một cảm giác như vừa trải qua mấy kiếp người.
Kể từ khi tạm xa rời công việc, cô thấy ngay cả không khí trong trường cũng thơm tho lạ thường.
“Đúng là mùi vị của tự do bao giờ cũng thơm.” Thẩm Yên cảm thán.
Cô bắt đầu hối hận vì sao ngày xưa mình không biết trân trọng quãng đời sinh viên hơn.
Tôn Quỳnh Tư – người từng bị công việc thực tập năm ngoái hành cho suýt hói cả đầu – nghe vậy liền phụ họa: “Đúng không? Cái cảm giác không phải đi làm nó sướng không gì bằng luôn.”
Sài Nhã cũng bồi thêm một câu đầy tâm trạng: “Mùi hương này chính là dư vị của sự chia ly ngày tốt nghiệp đấy.”
Phùng San San đứng bên cạnh, vừa nhai xiên que vừa thốt ra một câu phá tan bầu không khí lãng mạn: “Thơm là vì trong không khí có mùi hoa dành dành thôi.”
Tháng sáu, quả thực là mùa hoa dành dành nở rộ.
Thẩm Yên: …
“Cậu bớt nói lại vài câu đi.”
Phùng San San nào có chịu im miệng, ngược lại còn kéo tay Thẩm Yên, hớn hở reo lên: “Lão Thẩm, lão Thẩm, nhìn kìa, cái người trên poster kia có phải là trợ lý Chu công ty cậu không?”
Khả năng nhận diện khuôn mặt của Phùng San San thuộc hàng thượng thừa. Chỉ mới gặp Chu Hành đúng một lần, mà tấm poster này lại không bị chỉnh sửa quá đà, nên cô ấy nhận ra ngay lập tức.
Thẩm Yên nhìn theo hướng ngón tay Phùng San San, quả nhiên thấy poster của Chu Hành được dán trên bảng thông báo trước cửa nhà ăn số 3.
“Là cấp trên đẹp trai của lão Thẩm đó hả?”
Sài Nhã và Tôn Quỳnh Tư cũng bắt đầu nổi máu tò mò. Cả ba lôi kéo Thẩm Yên, hùng hổ chạy đến trước tấm poster in hình Chu Hành.
“Là buổi tọa đàm của trợ lý Chu này, vào chiều thứ năm.” Phùng San San quay sang hỏi: “Lão Thẩm, cậu có biết vụ này không?”
“Tớ không biết.” Đến lúc này Thẩm Yên mới hiểu ra. Hèn gì ngày đầu nhận việc, Chu Hành còn hỏi cô tốt nghiệp chưa, vậy mà đến tuần trước anh đã nắm rõ lịch lễ tốt nghiệp của họ như lòng bàn tay. Hóa ra là được trường mời về làm khách mời.
Sài Nhã săm soi nội dung trên poster: “Trên này không ghi là chỉ dành riêng cho dân Quản trị kinh doanh, hay là hội mình cũng đi đi!”
Thẩm Yên: “… Có gì xem đâu.” Cô khó khăn lắm mới thoát được cảnh đi làm, chẳng lẽ giờ còn phải tự nguyện đi ngắm cấp trên của mình nữa sao?
Tôn Quỳnh Tư: “Tớ cứ tưởng San San khen anh ấy đẹp trai là nói quá cơ, dù gì gu nhìn trai của cậu ấy cũng thất thường lắm.”
Sài Nhã cười hùa theo: “Hôm qua cậu ấy vừa khen ông nào lớp bên đẹp, hôm nay đã thấy em khóa dưới khoa bên cạnh đẹp trai nữa rồi.”
Thẩm Yên bồi thêm: “Ngày mai chắc lại nhắm trúng nam sinh thể thao chơi bóng rổ nào đó cho xem.”
Phùng San San phản bác: “Nam sinh thể thao chơi bóng rổ đó, khoan bàn đến mặt mũi, mấy cậu cứ nói công tâm xem dáng dấp có mlem không? Cao mét 91, lúc chơi bóng vén áo lên là thấy cả 8 múi bụng cuồn cuộn luôn nhé.”
Tôn Quỳnh Tư ngơ ngác: “Nam sinh thể thao nào? Sao tớ không biết? Không phải là Dư Tân Niên à?”
Thẩm Yên giải thích: “Dư Tân Niên là mục tiêu gần đây thôi. Còn nam sinh thể thao kia là từ lúc cậu đang mải ôn thi phỏng vấn cơ, cái cậu khóa dưới hay chơi bóng ở sân trước ký túc xá mình ấy.”
Nói đến đây, Thẩm Yên bỗng thấy hơi không chắc chắn: “Là khóa dưới đúng không nhỉ?”
Cô nhìn sang Phùng San San.
Phùng San San tỉnh bơ: “Đừng có hỏi tớ, tớ làm sao mà biết được, tớ chỉ ngắm thôi mà.”
Thẩm Yên: …
Phùng San San kéo câu chuyện về quỹ đạo: “Chốt thế nhé, chiều thứ năm cả hội mình đi nghe trợ lý Chu diễn thuyết.”
Thẩm Yên: … Thôi xin đấy.
“Mấy cậu đi thì đi đi, tớ không đi đâu.”
Phùng San San lập tức dùng giọng điệu chính nghĩa để bác bỏ: “Không được! Hội bốn đứa mình đi đâu cũng phải có nhau!”
Nói xong, cô ấy còn bày ra vẻ mặt đáng thương: Bọn mình sắp chẳng còn bao nhiêu thời gian bên nhau nữa rồi. Thế mà lão Thẩm này, cậu định bỏ rơi bọn tớ sao? Cậu thật tàn nhẫn, cậu chẳng yêu thương bọn tớ gì cả.”
Thẩm Yên: … Sao tự dưng lại bị thao túng tâm lý thế này?
