Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 39



Dù lúc còn đi học, ngày nào cũng lôi trường lớp ra mắng mỏ.

Nào là ký túc xá xập xệ, nhà ăn thì dở tệ, nhìn đâu cũng thấy không vừa mắt, nhưng đến lúc thực sự phải tốt nghiệp rồi, lòng cô lại dâng lên cảm giác lưu luyến không nguôi. Tốt nghiệp đại học, nếu không học lên cao học, đồng nghĩa với việc đặt dấu chấm hết cho quãng đời học sinh.

Kể từ đây, cô chính thức trở thành một con sen công sở dấn thân vào dòng đời xô đẩy.

Điều khiến Thẩm Yên khó chấp nhận nhất chính là từ nay về sau, cô sẽ vĩnh viễn mất đi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè.

Thời tiết dạo này đã bắt đầu oi bức, cô chẳng dám tưởng tượng đến cảnh phải đi làm dưới cái nắng gần 40 độ của thành phố S, đến lúc tan tầm, có khi cái yên xe điện phơi nắng cả ngày sẽ nóng tới mức lột da người ta mất.

“Thế thì đi thi làm giáo viên đi.”

Thẩm Yên vừa mới than thở xong, Phùng San San đã bồi ngay một câu chí mạng.

Thẩm Yên thử hình dung cảnh mình đứng trên bục giảng, bên dưới là hàng chục đôi mắt học sinh đang chằm chằm nhìn mình, cô bất giác rùng mình một cái: “Thôi bỏ đi, tớ không xứng có kỳ nghỉ hè.”

Đúng lúc này, Mạc Điền – một cậu bạn cùng lớp đang đứng cạnh đó – đột ngột xen vào: “Kỳ nghỉ của giáo viên với học sinh không giống nhau đâu.”

Thẩm Yên và Phùng San San đồng loạt quay sang nhìn cậu ta. Chỉ thấy gương mặt cậu ta viết rõ dòng chữ “Mau hỏi tôi tại sao đi!”.

Phùng San San rất biết cách phối hợp: “Nghĩa là sao?”

Mạc Điền cười đắc ý: “Học sinh được nghỉ rồi thì giáo viên vẫn phải chấm bài thi, viết sổ liên lạc điện tử. Trước khi khai giảng còn phải đến trường sớm để chuẩn bị, bao nhiêu là việc cần làm. Tổng cộng nghỉ đông nghỉ hè cộng lại chắc chưa nổi hai tháng, không sướng như mọi người tưởng đâu.”

Phùng San San làm bộ mặt bừng tỉnh: “Ồ~”

Sau đó, cô nàng thản nhiên quay đi định tiếp tục buôn chuyện với Thẩm Yên. Sự hờ hững này khiến Mạc Điền không hài lòng chút nào, cậu ta liền hỏi: “Hết rồi à?”

Phùng San San lúc này mới nhìn lại cậu ta: “Hết gì?”

Mạc Điền: “Cậu không hỏi sao tôi lại biết à?”

Dù trong lòng đầy chấm hỏi nhưng Phùng San San vẫn hỏi: “Thế sao cậu biết?”

Mạc Điền cười hì hì: “Tất nhiên là vì tôi vừa thi đỗ vào trường Trung học Khang Thành rồi.”

Nghe xong, Phùng San San rất nể mặt mà “Wow” lên một tiếng: “Cậu đỉnh thật đấy!”

Nói xong còn tặng kèm thêm một cái like bằng ngón tay cái.

Mạc Điền: …

Cậu ta đẩy đẩy gọng kính, sao cảm giác sau màn khoe khoang này chẳng thấy vui vẻ gì mấy nhỉ?

Thẩm Yên thấy bầu không khí có chút gượng gạo, bèn thuận miệng hỏi thăm: “Cậu dạy Ngữ văn à?”

Mạc Điền: “Ừ, khai giảng tháng 9 tới tôi sẽ dạy khối 8.”

Nhắc đến cái tên “Trung học Khang Thành”, Thẩm Yên bỗng thấy hơi quen tai, hình như đã nghe thấy ở đâu đó rồi.

Phùng San San nghe đến cụm “khai giảng tháng 9” thì bấy giờ mới thực sự bị chấn động: “Trời đất, tháng 9 cậu mới đi làm, vậy chẳng phải là vẫn còn tận hai tháng rưỡi nghỉ hè sao?!!”

Mạc Điền: … Đó có phải trọng điểm không?

Tuy nhiên, giọng điệu đầy ngưỡng mộ của Phùng San San khiến cậu ta rất hưởng thụ, cậu ta tự hào đáp: “Đúng thế! Chắc không đến hai tháng rưỡi đâu, tầm hai tháng thôi, mấy chị khóa trước bảo Phòng giáo dục sẽ gọi bọn tôi đi tập huấn sớm.”

Lần này thì Phùng San San thực sự hâm mộ từ tận đáy lòng. Cô ấy cũng thèm khát được sở hữu thêm một kỳ nghỉ hè nữa.

Sao ngày ấy cô ấy lại không đi thi cao học nhỉ?

Thẩm Yên đứng bên cạnh dội ngay một gáo nước lạnh: “Thôi bớt mơ mộng đi, ít nhất thì đến tận bây giờ cậu vẫn chưa nhận được thông báo thực tập.”

Nghe Thẩm Yên nói thế, Phùng San San mới thấy tâm lý cân bằng lại được đôi chút: “Cũng đúng, so với cậu thì tớ vẫn còn hạnh phúc chán.”

Thẩm Yên: …

Quả nhiên, muốn an ủi người khác thì cứ lôi trải nghiệm thê thảm hơn của chính mình ra là hiệu quả nhất.

Trong lúc họ mải buôn chuyện, chuyên ngành trước đó đã chụp xong ảnh kỷ yếu, giờ đến lượt lớp họ. Dưới sự dẫn dắt của lớp trưởng, mọi người lần lượt tiến về phía bục đứng chụp hình.

Ngành Ngôn ngữ và Văn học Hán Ngữ này vốn dĩ là âm thịnh dương suy điển hình. Lớp họ có gần ba mươi mạng mà số lượng con trai đếm chưa hết một bàn tay. Thế mà đây đã là lớp có nhiều nam giới nhất trong các lớp cùng khóa rồi đấy.

Nhưng chẳng sao cả, con gái lớp họ cũng nhiều người cao ráo, hoàn toàn không làm ảnh hưởng đến việc sắp xếp đội hình chụp ảnh.

Thẩm Yên vốn không cao lắm, nhưng hôm nay cô diện đôi giày bánh mì độn thêm được tầm năm phân, thế là bị xếp đứng ở hàng cuối cùng cùng với Phùng San San.

Thẩm Yên bước tới vị trí lớp trưởng sắp xếp, vừa quay đầu sang đã thấy bên trái là Mạc Điền, bên phải là Phùng San San. Quanh đi quẩn lại vẫn là cái đội hình tám chuyện lúc nãy.

Mạc Điền thấy Thẩm Yên đứng cạnh mình thì vô thức rướn thẳng lưng lên, nhưng lúc quay sang nhìn lại thấy mình vẫn chỉ cao ngang ngửa cô. Cậu ta cúi xuống nhìn đôi giày của Thẩm Yên, lẩm bẩm vẻ không phục: “Lão Thẩm, cậu ăn gian thế.”

Thẩm Yên: …

*

Sau khi hoàn thành ảnh chụp tập thể toàn khóa, lớp trưởng tiếp tục triển khai chụp ảnh riêng cho lớp.

Dù suốt bốn năm đại học mọi người cũng chẳng thân thiết gì cho cam, phần lớn thậm chí còn không có cả cách thức liên lạc của nhau, nhưng đến giờ phút chuẩn bị đường ai nấy đi, ai nấy đều cảm thấy bồi hồi lưu luyến.

Mấy ngày trước, lớp trưởng đề xuất cả lớp tự túc kinh phí để chụp một bộ ảnh kỷ yếu riêng, lúc bỏ phiếu mọi người đều đồng ý cả.

Lớp trưởng lớp họ đúng là kiểu người cực kỳ đáng tin cậy, chuẩn bị sẵn cho mỗi người một bộ áo cử nhân và một bộ đồng phục học sinh thời dân quốc. Vì lớp ít người nên lớp trưởng còn hào phóng thuê hẳn thợ ảnh xịn về chụp.

Lớp trưởng là một cô gái nhỏ nhắn, mảnh khảnh nhưng làm việc gì cũng đâu ra đấy.

Khoác lên mình bộ đồ học sinh thời dân quốc, tết thêm hai bím tóc thấp, trông họ đúng chất dân học văn không lệch đi đâu được.

Nhìn lớp trưởng bài binh bố trận, sắp xếp từng khâu chụp ảnh một cách ngăn nắp, Thẩm Yên thầm nghĩ cô bạn này thực sự có tố chất, cực kỳ hợp về đầu quân cho văn phòng Tổng giám đốc.

Thẩm Yên thậm chí còn nghĩ đến phương án khảo sát đồng phục và kế hoạch liên hoan của mình. Nếu là lớp trưởng làm thì chắc chắn mọi thứ sẽ được viết vẹn toàn, không chút sai sót.

Vừa nảy ra ý nghĩ đó, cô đã tự giật mình sợ hãi. Cô mới chỉ đi làm được có một tháng thôi mà, sao người ngợm đã toàn mùi công sở thế này? Tiêu chuẩn đánh giá một con người của cô từ bao giờ đã biến thành có biết làm việc hay không mất rồi?

Thẩm Yên lắc đầu nguầy nguậy, nhanh chóng tống khứ mấy cái tư tưởng đó ra khỏi đầu.

Lúc nhận được bộ đồ cử nhân và đồng phục học sinh, cô thắc mắc một câu: “Ơ, sao áo cử nhân cũng phải đi thuê thế này?”

Thời gian qua Thẩm Yên cứ cắm đầu vào công việc nên chẳng mấy mặn mà với chuyện trong lớp. Mấy cô bạn cùng phòng bầu chọn cái gì thì cô chọn theo cái đó, bảo đóng tiền là cô đóng tiền.

Đến tận hôm nay cô mới biết hóa ra áo cử nhân cũng phải đi thuê.

Phùng San San hỏi ngược lại: “Chứ cậu nghĩ sao?”

Thẩm Yên: “Chẳng lẽ trường không phát à?”

Phùng San San: “Trường mình chịu lắp điều hòa cho tụi mình từ hồi năm hai đã là tích đức làm việc thiện lắm rồi, còn vụ áo cử nhân thì thôi, đừng mơ mộng quá.”

Thẩm Yên ngẫm lại thấy cũng đúng. Dù chẳng hiểu sao Phùng San San lại đánh đồng việc lắp điều hòa với áo cử nhân, nhưng nếu kinh phí của trường chỉ đủ làm một việc thì thôi cứ chọn điều hòa cho lành.

Dù sao cũng thiết thực hơn việc đổ tiền vào nuôi mấy con thiên nga dưới hồ.

Thẩm Yên cùng cả lớp rồng rắn kéo nhau đi khắp hang cùng ngõ hẻm trong trường để tạo dáng chụp ảnh.

Nếu không có buổi chụp này, cô cũng chẳng ngờ trường mình lại có nhiều góc sống ảo đến thế. Thậm chí vì đang mùa tốt nghiệp, có những điểm hot còn phải xếp hàng chờ đến lượt.

Cảm xúc của cô đi từ hào hứng, bồi hồi vì sắp ra trường, cho đến khi kiệt sức hoàn toàn, chỉ muốn phi thẳng về ký túc xá nằm vật ra nghỉ.

Đến khi kết thúc, Tôn Quỳnh Tư vẫn nhớ lời hứa mời Thẩm Yên một bữa thịnh soạn, bèn hỏi cả hội có muốn ra phố đi bộ ăn uống không, nhưng Thẩm Yên xua tay từ chối ngay lập tức.

Giờ cô chỉ muốn được nằm thôi.

Tối đó, khi đã nằm bẹp trên giường ký túc xá, cô mở máy xem số bước chân, đạt 20.000 bước. Buổi chụp ảnh chiều nay chẳng khác nào một cuộc hành quân dùng đôi chân để đo đạc từng tấc đất của Đại học A.

*

Sau khi nằm ườn suốt một ngày một đêm trong ký túc xá, Thẩm Yên mới thấy sinh khí hồi phục được đôi chút.

Tối thứ tư, khi đang nằm ườn trên giường lướt điện thoại một cách đầy hưởng thụ, cô bất ngờ nhận được tin nhắn từ Dư Tân Niên.

Nhìn thấy cái tên này, Thẩm Yên có chút ngẩn ngơ. Lần cuối hai người họ nhắn tin cho nhau là lúc cậu ta gửi địa chỉ quán ăn hôm họp mặt hội sinh viên Đại học A.

Thẩm Yên vừa nhấn vào xem tin nhắn đã sợ đến mức úp ngược điện thoại xuống giường.

Dư Tân Niên: [Lão Thẩm này, cậu có biết ngày mai trợ lý Chu ghé trường mình diễn thuyết không? Hay cậu thử mời anh ấy tối mai đi ăn với tụi mình một bữa đi?]

Dư Tân Niên: [Dù sao anh ấy cũng là khách quý đến trường mình, bọn mình là đàn em khóa dưới, cũng nên làm tròn bổn phận chủ nhà chút chứ nhỉ?]

Gì… gì thế này? Đây có còn là tiếng Trung không?

Sao trên đời lại có kiểu người đến ngày nghỉ rồi mà vẫn muốn đi ăn cơm với lãnh đạo công ty cơ chứ?

Mà khoan, không phải là đi ăn cùng, mà là mời lãnh đạo đi ăn!

Thẩm Yên chợt thấy hình như bấy lâu nay mình đã quá ảo tưởng về bản thân rồi.

Dư Tân Niên dạo trước hay ghé qua rủ cô đi ăn trưa, thực chất không phải vì cô, mà là nhắm vào Chu Hành ngồi đối diện cô đúng không?

Cậu ta khao khát thăng tiến đến mức đó luôn à?

Không cần thiết, thật sự không cần thiết chút nào.

Thẩm Yên nhất thời đứng hình, chẳng biết phải trả lời tin nhắn của Dư Tân Niên thế nào cho phải.

Thẩm Yên, người vừa nằm ườn trên giường suốt một ngày trời, người vừa mới dỗ dành bản thân ròng rã cả buổi mà vẫn lười không chịu đi tắm, sau khi đọc xong tin nhắn này bỗng dưng bật dậy như lò xo, cuống cuồng chuẩn bị đi tắm ngay lập tức.

Cô cần phải lấy lại bình tĩnh.

*

Đứng dưới vòi hoa sen trong nhà tắm ký túc xá, Thẩm Yên bắt đầu tua nhanh toàn bộ sự việc trong đầu.

Chu Hành sắp đến Đại học A diễn thuyết.

Dư Tân Niên bảo đám đàn em khóa dưới như bọn cô nên mời Chu Hành một bữa cơm.

Cô cố gắng lục lọi trí nhớ về tấm poster thông báo, xem ai là đơn vị tổ chức và thực hiện chương trình. Thế nhưng lúc đó vì tâm lý trốn tránh, cô chỉ liếc qua một cái chứ không hề nhìn kỹ.

Cô đành cầu cứu Sài Nhã và Tôn Quỳnh Tư – hai cô nàng đang vi vu ăn uống bên ngoài.

Cả hai từng có thời gian làm việc trong Hội sinh viên, tối nay họ đi dự tiệc chia tay tốt nghiệp của hội. Hy vọng khi về hai người này không quá chén, vẫn còn đủ tỉnh táo để chụp cho cô một tấm hình poster dán ở cửa nhà ăn số 3.

Nghĩ là làm, cô gửi ngay tin nhắn vào nhóm chung. Không ngờ Sài Nhã phản hồi cực nhanh.

Sài Nhã: [Câu này tớ biết này, khỏi cần chụp cho mệt, đơn vị tổ chức chính là Hội sinh viên trường mình chứ ai.]

Thẩm Yên: [Hội sinh viên mời người ta đến diễn thuyết mà không bao cơm nước gì à?]

Sài Nhã: [Cơm nước gì tầm này? Làm gì có kinh phí mà ăn, đến bữa tiệc chia tay tối nay bọn tớ còn đang phải chia đều đây này.]

Thẩm Yên: …

Hội sinh viên trường mình đúng là liêm chính thật đấy.

Nhưng mà nghĩ lại, Dư Tân Niên và Lý Hạ Phong thân thiết như vậy, cậu ta đã hỏi cô thế này thì chắc chắn biết rõ nội tình Hội sinh viên không bao ăn tối rồi. Cô cam chịu mở lại khung chat với Dư Tân Niên.

Thẩm Yên: [Ý cậu là tôi cũng phải góp tiền cho bữa cơm đó đúng không?]

Dư Tân Niên trả lời trong vòng một nốt nhạc bằng ba dấu chấm lửng.

Thẩm Yên: ?

Dư Tân Niên: [Không phải, ý tôi là muốn cậu đứng ra mời trợ lý Chu cơ.]

Thẩm Yên bĩu môi.

Thẩm Yên: [Như vậy không hay cho lắm đâu. Nếu để người ta biết trợ lý Chu đi ăn cơm của mấy đứa thực tập sinh tụi mình, có khi anh ấy chẳng đồng ý đâu.]

Cô đang định khuyên Dư Tân Niên thêm vài câu, tốt nhất là khiến cậu ta từ bỏ cái ý định dở hơi này đi, thì bỗng nhiên cậu ta gọi thẳng cuộc gọi thoại qua luôn.

Thẩm Yên: …

Cô thực sự muốn gọi Phùng San San ra nghe máy hộ, chẳng biết cô ấy còn thích cậu ta không nữa.

Đáng tiếc là San San cũng đang ở ngoài ăn uống mất rồi.

Tiếng chuông điện thoại cứ reo mãi, Thẩm Yên không còn cách nào khác đành phải nhấn nghe.

Sau khi cúp máy, Thẩm Yên cảm thấy đời mình coi như xong phim.

Cô lờ mờ dự cảm được rằng con đường sự nghiệp tương lai của mình chắc chắn sẽ vô cùng đau khổ.

Dư Tân Niên đúng không hổ danh là người có tố chất làm Bí thư Đoàn trường, chỉ bằng vài ba câu nói, cậu ta đã khiến Thẩm Yên không tài nào từ chối nổi.

Cậu ta bảo với Thẩm Yên rằng cô đưa ra lời mời này không phải đại diện cho cá nhân cô, mà là đại diện cho cả một thế hệ sinh viên khóa này của trường.

Thẩm Yên vặn hỏi tại sao cậu ta không đứng ra làm đại diện, Dư Tân Niên liền giải thích rằng cậu ta không thể vượt cấp, chỉ có Thẩm Yên mới là cấp dưới trực tiếp của Chu Hành.

Thôi xong, xong thật rồi.

Việc hỏi xem Chu Hành có rảnh đi ăn hay không chỉ là chuyện nhỏ, nhưng cô có thể mường tượng ra viễn cảnh sau khi chính thức vào làm, nếu công việc của cô và Dư Tân Niên có liên quan đến nhau, chắc chắn cậu ta cũng sẽ dùng dăm ba câu để đẩy hết phần việc đó sang cho cô.

Lần đầu tiên cô thấy hận cái tính vụng chèo khéo chống của mình, sao cô lại không cãi thắng nổi Dư Tân Niên cơ chứ?

Tối đó, ngay khi Phùng San San đi ăn tiệc về, Thẩm Yên đã lập tức tra khảo xem cô bạn còn thích Dư Tân Niên nữa không, rồi cấm tiệt không cho thích cậu ta nữa!

Phùng San San sau khi nghe toàn bộ câu chuyện: …

Cô nàng an ủi Thẩm Yên: “Nói sao nhỉ, xét về tình về lý thì cấp trên trực tiếp của cậu đến trường diễn thuyết, mọi người rủ nhau đi ăn một bữa cũng là chuyện thường tình thôi mà.”

Phùng San San hỏi tiếp: “Cậu có muốn thăng chức không?”

Thẩm Yên lắc đầu nguầy nguậy.

“Thế thì đúng là chẳng có ý nghĩa gì thật.” Phùng San San bắt đầu phân tích: “Nhưng thử nghĩ xem, tại sao Dư Tân Niên nhất định phải thông qua cậu?”

Thẩm Yên: “Vì cậu ta không quen Chu Hành?”

Phùng San San: “Cho dù không quen thì Lý Hạ Phong cũng là cựu Chủ tịch Hội sinh viên mà. Buổi tọa đàm do Hội sinh viên trường tổ chức, Lý Hạ Phong muốn bắt chuyện làm quen chắc cũng không khó đâu nhỉ?”

Thẩm Yên bỗng hiểu ra: “Vậy rất có thể là họ đã thử mời Chu Hành rồi nhưng lại bị từ chối rồi.”

Phùng San San khen ngợi: “Thông minh đấy.”

Thẩm Yên lập tức thông suốt: “Thế thì việc gì tớ phải áp lực như vậy nhỉ? Cứ đi hỏi thôi, kiểu gì anh ấy chẳng từ chối.”

Phùng San San gật đầu: “Có lẽ trợ lý Chu cũng có nỗi khổ riêng chăng?”

Thẩm Yên suy đoán: “Đi ăn cơm do thực tập sinh mời thì có nguy cơ vi phạm quy tắc liêm chính của công ty à?”

Phùng San San: “Chẳng lẽ các cậu lại không qua nổi kỳ thực tập sao?”

Thẩm Yên: “Chắc không đâu? Bọn tớ ký thỏa thuận ba bên hết rồi mà. Cậu nghe chuyện của trường bên cạnh chưa? Có công ty định hủy hàng loạt thỏa thuận, thế là thầy bên văn phòng hướng nghiệp gọi điện thẳng cho lãnh đạo cấp cao của công ty đó luôn.”

Phùng San San vuốt cằm: “Vậy thì đơn giản là anh ấy chẳng muốn đi ăn với một lũ thực tập sinh các cậu thôi.”

Thẩm Yên hoàn toàn bị thuyết phục, cô thấy thái độ này của Chu Hành thực sự rất được.

Cô cực kỳ đánh giá cao điểm này.

Thế là cô mở khung chat với Chu Hành, soạn một đoạn tin nhắn gửi lời mời rồi nhấn gửi.

Chu Hành phản hồi khá nhanh.

Chu Hành: [… Nếu bị bắt ép thì hãy nháy mắt ra hiệu nhé.]

Thẩm Yên không ngờ anh lại hiểu mình đến thế.

Thẩm Yên: [Mau từ chối tôi đi! Nhanh lên!]

Chu Hành: [Cảm ơn ý tốt của mọi người, nhưng tối thứ năm tôi có lịch hẹn mất rồi. Hẹn dịp khác tôi sẽ mời cả nhóm đi ăn nhé.]

Thẩm Yên thừa hiểu dịp khác này cũng giống như lời hứa lần sau chắc chắn sẽ làm, tương đương với ngày 32 tháng 13 hay 25 giờ đêm vậy.

Cô rất hài lòng, xóa sạch hai dòng tin nhắn ở giữa rồi chụp màn hình gửi cho Dư Tân Niên, không quên kèm theo một câu đầy vẻ tiếc nuối.

Thẩm Yên: [Tiếc quá, tối thứ năm trợ lý Chu lại bận mất rồi.]

Nhưng lúc gửi ảnh cho Dư Tân Niên xong, cô mới sực nghĩ ra tại sao cô lại phải đi hỏi thật làm gì nhỉ? Chỉ cần nhờ Phùng San San đổi ảnh đại diện, rồi đổi tên danh bạ thành “trợ lý Chu” là xong rồi mà?

Thôi thì cũng may là Chu Hành có việc bận thật.

*

Trưa thứ năm, Phùng San San cùng hai cô nàng còn lại nhất quyết lôi bằng được Thẩm Yên đi xem Chu Hành diễn thuyết.

Phùng San San tâng bốc anh lên tận mây xanh, nào là nhân vật tầm cỡ của Đại học A những năm trước, hoàn toàn quên mất rằng trước buổi tụ tập hôm nọ, cô nàng còn chẳng biết anh là ai.

Cả hội ăn trưa ở nhà ăn số 3 xong thì bắt đầu di chuyển đến địa điểm tổ chức ghi trên poster.

Vừa bước ra khỏi nhà ăn, Phùng San San đã kêu đau bụng muốn đi vệ sinh. Sài Nhã và Tôn Quỳnh Tư, với tinh thần đã đợi thì đợi cho trót, cũng kéo nhau quay lại nhà ăn cùng San San.

Thế là chỉ còn mình Thẩm Yên đứng trước cửa nhà ăn số 3 chờ đợi.

Nhân lúc này, cô mới có cơ hội nghiên cứu kỹ tấm poster kia.

Lần này cô không chỉ thấy đơn vị tổ chức là Hội sinh viên trường, mà còn thấy đơn vị thực hiện là Đoàn hội khoa Quản trị kinh doanh.

Chu Hành quay lại trường diễn thuyết với tư cách là cựu sinh viên ưu tú của khoa.

Đang mải xem thì bỗng có tiếng gọi: “Tiểu Thẩm?”

Thẩm Yên quay đầu lại, thấy Chu Hành vừa bước ra từ nhà ăn số 3.

“Hóa ra là cô thật, cô định lát nữa đi nghe tôi diễn thuyết à?” Chu Hành hỏi.

Thẩm Yên: “Đúng vậy.”

Chu Hành gật đầu: “Vốn dĩ Hội sinh viên định mời Tổng giám đốc Lục, nhưng chiều nay cậu ấy có cuộc họp nên tôi đi thay.”

Thẩm Yên: “À.”

Thực ra cô rất muốn hỏi một câu “Sao không thấy anh bảo tôi viết bản thảo diễn thuyết?”. Nhưng cô chẳng dại gì mà mở miệng, lỡ hỏi xong việc lại rơi trúng đầu mình thì khổ.

Ngay khi cô cảm thấy không khí có chút gượng gạo, chẳng biết nói gì tiếp theo thì lại có tiếng gọi tên cô.

“Thẩm Yên!”

Lại một lần nữa, Thẩm Yên nhìn về phía phát ra âm thanh.

Lại là Chung Thừa, sao cậu ta lại tới nữa rồi?

Dù cậu ta cũng sắp tốt nghiệp, cũng ở ký túc xá gần đây, việc xuất hiện ở nhà ăn số 3 là hết sức bình thường, nhưng cậu ta hoàn toàn có thể lờ cô đi mà!

Vẻ mặt cạn lời hiện rõ mồn một trên gương mặt Thẩm Yên.

Chung Thừa bước tới, liếc nhìn người đang đứng cạnh cô.

Cậu ta nhìn Chu Hành một lượt rồi thốt lên: “Anh là người đạp xe đạp công cộng hôm nọ!”

Chu Hành thực ra cũng đã nhận ra Chung Thừa chính là cậu chàng bên bờ sông hôm trước, nhưng nghe thấy Chung Thừa bảo từng thấy mình, anh cũng hơi ngạc nhiên.

Thẩm Yên lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Lại có chuyện gì nữa đây?”

Chung Thừa nhìn Thẩm Yên, rồi lại nhìn Chu Hành: “Chẳng phải lần trước tớ đã bảo với cậu rồi sao, anh ta đạp xe đạp công cộng đấy!”

Thẩm Yên thầm nghĩ cha nội này bị làm sao vậy không biết? Cô lẳng lặng né sang một bên, để lộ tấm poster nãy giờ bị mình che khuất.

Chung Thừa nhìn theo hướng cô chỉ, liếc tấm ảnh trên poster rồi lại nhìn sang Chu Hành.

“Anh… anh ta…?”

Đúng lúc này, Chu Hành chủ động chìa tay ra: “Chào cậu, tôi là Chu Hành, đến từ văn phòng Tổng giám đốc của Tập đoàn Lục thị.”

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...