Thẩm Yên rất đồng tình với cách nói của chị Mạnh, cô cũng thấy Chu Hành trông chẳng giống người dễ tìm được đối tượng.
Nhưng là người mới, cô chỉ dám âm thầm công nhận trong lòng.
“Em chào chị Mạnh.” Thẩm Yên ngoan ngoãn chào hỏi.
Chị Mạnh gật đầu: “Em là Thẩm Yên đúng không? Chị gọi em là Tiểu Thẩm nhé.”
“Dạ.”
“Tiểu Thẩm cũng là sinh viên Đại học A à? Vậy em cùng trường với Tổng giám đốc và trợ lý Chu rồi.” Giản Hồng cũng bước lại.
“Em chào chị Giản.” Thẩm Yên chẳng biết phải đáp sao, đành nở nụ cười.
“Anh Vương và anh Lục đang bận việc ở ngoài. Đây là anh Trình Vinh.” Chu Hành thấy Thẩm Yên có thể nhận ra Giản Hồng và chị Mạnh, trong lòng càng có ấn tượng tốt về cô, cảm thấy cô bé này cũng khá lắm.
Thẩm Yên nhìn thấy Trình Vinh ló đầu ra từ ô bàn làm việc, liền tiếp tục mỉm cười chào hỏi.
“Tiểu Thẩm, chỗ làm của cô ở trong cùng, cạnh cửa sổ kia.” Chu Hành dẫn Thẩm Yên đến chỗ bàn làm việc của cô, chỉ vào căn phòng kính đối diện: “Đây là phòng của Tổng giám đốc Lục, tôi dẫn cô vào chào Tổng giám đốc Lục một tiếng.”
Thẩm Yên hơi hoảng: “Có thể không chào được không?”
“Hả?” Chu Hành ngạc nhiên trước phản ứng này của Thẩm Yên. Quả nhiên khác hẳn với những người trước kia luôn tìm cách tiếp cận Lục Du.
Con người thật mâu thuẫn. Ngày trước thấy người ta nhao nhao vây quanh cửa phòng Lục Du, Chu Hành còn khó chịu, chỉ mong Lục Du suốt ngày khóa trái phòng ở trong đó. Nhưng đến lượt Thẩm Yên không muốn gặp Lục Du, anh lại thấy hình như nên gặp mới phải.
Dù sao thì Lục Du cũng là Tổng giám đốc của Lục thị, thêm một nhân viên mới đến thì anh ấy cũng nên biết mặt chứ.
“Đi chào đi, tôi đi cùng.” Chu Hành thấy Thẩm Yên có vẻ rụt rè, anh rất hiểu, dù sao Thẩm Yên vừa mới tốt nghiệp, trông còn có chút sợ giao tiếp.
“Đừng lo, tuổi của tôi và Tổng giám đốc Lục cũng xêm xêm nhau, cậu ấy cũng không phải kiểu xấu tính đâu.”
Thẩm Yên: “… Tôi không có ý đó.”
“Thế thì đi thôi, sớm muộn gì cũng phải chào, coi như sớm chết sớm siêu sinh.” Chu Hành an ủi cô.
Thẩm Yên: “Dạ.”
Chu Hành gõ cửa. Nghe thấy bên trong vọng ra một tiếng “Mời vào” lạnh nhạt, anh mới mở cửa.
“Tổng giám đốc Lục, đây là nhân viên mới do phòng nhân sự tuyển cho chúng ta mùa xuân này, tên Thẩm Yên, chuyên ngành Ngữ văn Trung Quốc của Đại học A.” Chu Hành giới thiệu với Lục Du.
Thẩm Yên tiếp tục nở nụ cười: “Chào Tổng giám đốc Lục.”
Lục Du liếc nhìn cô một cái, khẽ gật đầu.
Chu Hành nhìn Lục Du, Lục Du cũng nhìn lại Chu Hành, cả hai đều im lặng.
Thẩm Yên nhận ra không khí có gì đó kỳ quặc, vốn đang cúi đầu, cô buộc phải ngẩng lên quan sát.
Cô và Chu Hành trao đổi ánh mắt.
Chu Hành: “Xong rồi à?”
Lục Du mới nói câu thứ hai kể từ khi bảo “mời vào”: “Xong cái gì?”
Chu Hành: “Cậu không định nói gì sao?”
Lục Du: “Tôi cần phải nói gì à?”
Thẩm Yên đứng bên cạnh: …
Chu Hành quay sang: “Chúng ta đi thôi.”
Thẩm Yên cố gắng nặn ra nụ cười: “Ừm.”
*
“Trợ lý Chu, cậu xem trọng Tiểu Thẩm quá nhỉ.”
Chu Hành từ sáng đến giờ cứ xoay quanh giúp đỡ Thẩm Yên, nào là đăng ký mã nhân viên trong hệ thống, nào là lấy đồ dùng văn phòng. Không ngừng tay chút nào. Lúc anh lại chạy đến chỗ Thẩm Yên, hỏi cô có cần đăng ký thêm một chiếc laptop không, Giản Hồng rốt cuộc cũng không nhịn được mà lên tiếng chọc ghẹo.
Chu Hành nghĩ lại, trước đây khi có người mới vào, anh thật sự không nhiệt tình như vậy, nhưng mà…
“Tiểu Thẩm là sinh viên khoa Ngũ Văn Trung Quốc của Đại học A, sau này sẽ là lực lượng nòng cốt trong việc soạn thảo văn bản cho chúng ta, cô ấy khác với những người trước kia.”
Giản Hồng bán tín bán nghi nhìn anh: “Chỉ có vậy thôi hả?”
Thẩm Yên nghe cuộc đối thoại của họ, lập tức thấy không ổn, cô vội chen vào: “Công việc của tôi chẳng phải là rót trà, dọn dẹp vặt vãnh thôi sao?”
Chu Hành giật mình: “Ai nói với cô thế?”
Thẩm Yên: “Vừa nãy tôi nghe mọi người ở phòng họp tầng dưới nói.”
Thực ra không chỉ nghe lỏm được ở dưới, mà trong suy nghĩ của Thẩm Yên, văn phòng Tổng giám đốc chẳng phải là một văn phòng bình thường thôi sao, mà văn phòng thì chủ yếu lo việc hậu cần. Hơn nữa trên bọn họ còn có trợ lý Chu, cô luôn tự định vị mình là “trợ lý của trợ lý Tổng giám đốc”, đinh ninh rằng mình chỉ làm việc lặt vặt. Thế nên khi nghe Chu Hành nói anh từng đọc bài cô đăng trên báo tường ở trường học, cô cũng lấy làm ngạc nhiên.
“Tiểu Thẩm, em đã hiểu nhầm văn phòng Tổng giám đốc của chúng ta rồi.” Giản Hồng cười, nhìn sang Chu Hành: “Trợ lý Chu, bận tới bận lui giới thiệu nãy giờ, cậu không hề nói cho Tiểu Thẩm biết công việc chính của chúng ta à?”
Chu Hành đưa tay gãi mũi, hình như đúng là anh chưa từng nói đến công việc chính của bốn người bọn họ.
“Văn phòng Tổng giám đốc chúng ta, ngoài nhiệm vụ chính là phục vụ Tổng giám đốc, thì tất cả văn bản lớn nhỏ của tập đoàn Lục thị, từ báo cáo nộp cho cơ quan chính phủ, cho đến bài phát biểu trong cuộc họp định kỳ của Tổng giám đốc Lục, đều do chúng ta viết cả.”
Thẩm Yên: … Hóa ra lại hợp chuyên ngành của mình thế á?
“Nhưng mà tôi đâu hiểu rõ nghiệp vụ công ty, viết sao được?” Thẩm Yên thắc mắc.
“Chép.” Giản Hồng truyền kinh nghiệm: “Ở đâu cũng có tài liệu để chép hết.”
Thẩm Yên tròn mắt.
Giản Hồng giải thích: “Bộ phận nghiệp vụ hoặc hành chính sẽ đưa tài liệu cho chúng ta, hơn nữa đã dịch ra ngôn ngữ con người rồi.”
Thẩm Yên nói: “Đối chiếu thông tin? Khớp logic cốt lõi? Lưu lượng kênh riêng?”
Giản Hồng giơ ngón cái: “Tiểu Thẩm, chịu khó học hành ghê nha.”
Thẩm Yên hơi lùi lại: “Thật vậy á?”
Giản Hồng cười: “Nói sao nhỉ, công ty đang trong giai đoạn chuyển đổi, giờ mấy thuật ngữ đó chưa cần thiết lắm, nhưng biết đâu sau này lại dùng.”
Thẩm Yên: “Em sẽ cố gắng.”
Giản Hồng: “Không sao, cứ từ từ, chị cũng không giỏi lắm. Em biết không, mỗi sáng chị Mạnh đi tàu điện đến công ty, mà có thể viết xong một bài văn bản trên đường luôn đó.”
Thẩm Yên lắc đầu: “Em không biết.”
“Chị Mạnh vốn nghỉ việc trong cơ quan nhà nước để ra ngoài làm, tài viết văn thuộc hàng thượng thừa. Hồi công ty chuẩn bị niêm yết, bản cáo bạch được chị ấy chỉnh sửa, lập tức sáng sủa hẳn. Chị cảm thấy công ty có thể niêm yết, công lao của chị Mạnh phải chiếm 95%.” Giản Hồng nói.
[*Bản cáo bạch là một tài liệu pháp lý chính thức cung cấp thông tin chi tiết về một đợt chào bán chứng khoán hoặc một dự án đầu tư ra công chúng.]
“Gì đấy? Đừng tâng bốc chị nữa được không? Không có chị, tập đoàn Lục thị vẫn niêm yết ngon lành.” Mạnh Cốc Lan đang pha trà ở bàn mình, nghe nhắc tới mình thì vội vàng phủ nhận.
“Thôi thôi, đừng lan man nữa.” Chu Hành thấy mọi người càng nói càng xa, vội kéo về chủ đề chính: “Tiểu Thẩm, cô có cần đăng ký xin laptop không?”
Thẩm Yên lắc đầu: “Chắc không cần, tôi có rồi.”
Chu Hành nhìn cô bằng ánh mắt “cô ngốc quá đi”: “Công ty có phúc lợi thì cứ nhận, tội gì dùng máy cũ của mình làm gì?”
Thẩm Yên: “…”
Giản Hồng cũng tán thành: “Sao đi làm mà lại tự bỏ tiền túi chứ.”
Thẩm Yên hỏi nhỏ: “Laptop công ty phát là máy mới hoàn toàn sao?”
Chu Hành gật đầu: “Ừ, MacBook Pro mới nhất, chỉ có điều dung lượng bộ nhớ không lớn lắm.”
Thẩm Yên không ngờ phúc lợi công ty tốt vậy: “Nếu em nhận máy mà chưa qua kỳ thực tập đã nghỉ thì sao?”
Giản Hồng: “Thì khi nghỉ phải trả lại.”
Thẩm Yên lại hỏi: “Nếu mười năm sau em mới nghỉ, cũng phải trả à?”
Chu Hành: “Câu này tôi biết, đồ điện tử sau năm năm là hết khấu hao, lúc đó coi như của cô luôn.”
Thẩm Yên nghe không hiểu “khấu hao”, nhưng hiểu ý chính: “Tức là sau năm năm, chiếc laptop đó sẽ thuộc về tôi?”
Chu Hành: “Đúng.”
Thẩm Yên đột nhiên nghĩ, có lẽ việc cô thi trượt công chức là để đến Lục thị làm việc, công việc này nghe còn sướng hơn làm công chức.
Không biết có phải để phá vỡ ảo tưởng của cô, sáng cô mới vừa cảm thán rằng công việc này còn hơn công chức thì chiều gần tan ca, cô đã được giao nhiệm vụ khẩn.
Thẩm Yên đang ngồi ở bàn làm việc thì nghe Chu Hành bảo cô chờ một lát, lát nữa có việc gấp. Cô thầm nghĩ cô mới đến nhận việc hôm nay thôi thì có việc gấp gì đến lượt cô làm chứ?
Nguyên cả buổi chiều nay, cô đều loay hoay với chiếc laptop mới, mãi mới chỉnh cho nó hoạt động bình thường, vừa mới xong xuôi thì có việc làm thật sao?
“Chính quyền quận muốn chúng ta nộp tài liệu của Công Nghệ Thâm Vũ liên quan đến dự án link, tối nay phải tăng ca một chút, chúng ta cùng làm nhé.” Chu Hành dặn dò xong Giản Hồng thì quay sang giao việc cho Thẩm Yên.
Thẩm Yên mặt đầy mờ mịt, Công Nghệ Thâm Vũ? Chẳng phải đó là cái app video ngắn đang nổi gần đây sao? Còn dự án link là cái gì nữa?
Nhưng Chu Hành không rảnh để giải thích cho cô, mà chỉ bảo cô đăng nhập phần mềm chat nội bộ, rồi gửi cho cô một đống tài liệu.
“Cô cứ xem trước đi, chị Giản đang dựng khung, lát nữa sau khi khung xong, cô tìm nội dung liên quan từ đống tài liệu này rồi nhét vào trong khung của chị Giản.”
Thẩm Yên: “Hả?”
Giờ phút này, biểu cảm của Thẩm Yên chẳng khác nào Bôn Ba Nhi Bá vừa nhận nhiệm vụ đi trừ khử thầy trò Đường Tăng vậy.
“Đơn giản lắm, cô làm được mà.” Chu Hành động viên cô.
Thẩm Yên bị bầu không khí gấp gáp xung quanh lôi cuốn, nhận xong tài liệu Chu Hành gửi cho thì bất giác ngồi ở bàn đọc đến tận 5 giờ.
Khi Chu Hành và Giản Hồng gọi cô xuống căng tin ăn tối, cô vẫn còn đang chăm chú đọc tài liệu.
Đợi đến lúc hoàn hồn, đứng trong căng tin xếp hàng lấy cơm, cô mới chợt nhận ra, đây chẳng phải là ngày đầu tiên đi làm mà đã phải tăng ca rồi sao?
Cô nhìn những món ăn phong phú bày trước mắt, lại nhìn căng tin chật kín người, nghĩ thầm chắc cả tòa nhà này giờ đều sáng đèn cả rồi.
Sau khi lấy cơm xong, ngồi xuống đối diện Chu Hành, cô liền hỏi: “Trợ lý Chu, chúng ta đây là 996* sao?”
[*996 là viết tắt của hệ thống giờ làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần (tức là 12 giờ/ngày, 72 giờ/tuần), một mô hình làm việc bất hợp pháp và phổ biến ở các công ty công nghệ Trung Quốc. Văn hóa này gây ra nhiều vấn đề như kiệt sức, căng thẳng, ảnh hưởng sức khỏe và bị chỉ trích vì vi phạm pháp luật lao động và bóc lột sức lao động.]
