Chu Hành không ngờ Thẩm Yên ngay ngày đầu đã nhìn thấu bản chất công việc, nhưng sợ một cây bút giỏi như vậy bỏ chạy, anh chỉ có thể nói: “Cũng không hẳn, hôm nay chỉ là tình huống bất ngờ thôi.”
Thẩm Yên gật đầu, vốn dĩ trước khi đến đã chuẩn bị tinh thần tăng ca: “Miễn là không phải ngày nào cũng tăng ca là được.”
Chu Hành liền dỗ ngọt: “Cố gắng để không tăng ca thường xuyên nhé.”
Khi Thẩm Yên sắp ăn xong thì Thư Nghiên, cô nàng học bá tốt nghiệp Ivy League mà cô mới quen sáng nay trong phòng họp phòng nhân sự, đang bưng khay cơm đi tới.
“Thẩm Yên, trùng hợp ghê? Còn nhớ chị chứ? Sáng nay lúc cùng nhau làm thủ tục nhận việc ở công ty, chúng ta đã thêm Wechat rồi đó.” Thư Nghiên nhiệt tình chào hỏi.
Trong miệng Thẩm Yên vẫn còn cơm chưa kịp nuốt, vội vàng gật đầu. Cô hơi hướng nội, có chút sợ giao tiếp, nhưng không hề bị mù mặt người. Huống chi học bá Ivy League này lại xinh đẹp, rất dễ nhận ra.
“Em cũng đến ăn ké bữa tối ở căng tin à?” Thư Nghiên thấy chỗ bên cạnh Thẩm Yên trống liền đặt khay xuống rồi ngồi vào.
Lúc này Thẩm Yên mới nuốt miếng cơm trong miệng, lắc đầu: “Tối nay em phải tăng ca.”
Thư Nghiên liền nhìn Thẩm Yên bằng ánh mắt đầy cảm thông. Đúng lúc đó, Chu Hành đang ngồi đối diện Thẩm Yên chen vào câu chuyện: “Công ty bảy giờ rưỡi tối có xe buýt về các quận đó.”
Mắt Thư Nghiên sáng lên: “Có đi qua quận C không?”
Chu Hành gật đầu.
“Chị còn đang phân vân, không biết nên đi tàu điện ngầm hay gọi xe về, tàu điện thì lâu quá mà lại chưa chắc có chỗ ngồi.” Nói đến đây, Thư Nghiên lại nghĩ ra gì đó: “Nhưng mà bây giờ mới năm rưỡi, đến bảy rưỡi thì lâu quá.”
Không hổ là học bá Ivy League, Thư Nghiên lập tức hiểu ý đồ công ty: “Người sắp xếp giờ xe buýt này chắc chắn là muốn bọn mình tự nguyện ở lại tăng ca nhỉ?”
“Đúng vậy, thói quen xấu bê nguyên từ các công ty Internet về.” Chu Hành giơ ngón cái khen ngợi cô ấy: “Nhưng để xoa dịu mâu thuẫn, thực ra năm giờ mười cũng có một chuyến xe.”
Thư Nghiên: “Nhưng năm giờ mười thì phải vừa tan làm lập tức lao xuống dưới mới kịp, trừ khi là mấy đồng nghiệp sắp nghỉ hưu, chứ không thì chẳng ai bắt kịp chuyến đó đâu.”
“Đúng thế.”
Đây chính là âm mưu công khai.
Thư Nghiên thở dài: “Vậy thì tôi cũng cống hiến chút, dù sao không cống hiến cho công ty thì cũng phí thời gian trên tàu điện.”
Chu Hành đề nghị: “Tầng 12 có phòng gym đấy, nếu cô không muốn tăng ca thì có thể lên đó tập để giết thời gian.”
Thẩm Yên chợt nhớ ra điều gì: “Có phải tám giờ công ty có cung cấp bữa khuya đúng không?”
Chu Hành: “Đúng.”
Thẩm Yên bỗng cười, ánh mắt sáng lấp lánh nhìn Chu Hành: “Sau chín giờ đi taxi thì được công ty thanh toán phải không?”
Chu Hành cũng giơ ngón cái khen cô: “Tiểu Thẩm, cô khá rành mấy chiêu trò của công ty Internet đó nha.”
Thẩm Yên: … Lúc nãy cô còn hỏi có phải 996 không, Chu Hành còn phủ nhận mà.
“Nhưng mà nói chính xác thì là sau chín giờ rưỡi.” Chu Hành sửa lại cho cô.
Thư Nghiên nghe xong có chút dao động, cô ấy bỗng cảm thấy đi tàu điện ngầm cũng không tệ.
“Tiểu Thẩm, em có biết line Đại học A các em đang chuẩn bị tụ tập ăn uống không?” Thư Nghiên không muốn tiếp tục đề tài nặng nề về 996 nữa.
Thẩm Yên nghi hoặc: “Line Đại học A ạ?”
Thư Nghiên giải thích: “Chính là mấy người cùng đợt vào công ty lần này, vài bạn cựu sinh viên của Đại học A đó.”
Thẩm Yên kinh ngạc: “Em không biết.”
Thư Nghiên nhiệt tình nói: “Vậy chị gửi Wechat của em cho Lý Hạ Phong nhé? Hình như cậu ấy là chủ tịch hội sinh viên của trường bọn em thì phải?”
Thẩm Yên vội vàng xua tay: “Thôi khỏi đi chị, em với họ chẳng quen, đi tụ tập cũng ngượng lắm.”
Thẩm Yên sắp bị sự nhiệt tình của Thư Nghiên dọa sợ rồi, chưa nói đến chuyện cô và Thư Nghiên hôm nay mới gặp nhau lần đầu, huống chi Thư Nghiên cũng đâu có tham gia buổi tụ tập cựu sinh viên Đại học A.
Bảo một mình cô đi ăn với một nhóm người lạ thì chẳng khác nào bắt cô chịu cực hình.
Thư Nghiên khuyên nhủ: “Không sao mà, không nói đến trước đây bọn em cùng một trường, sau này chúng ta cũng đều là đồng nghiệp mà.”
Thẩm Yên liên tục lắc đầu: “Thôi chị, em vẫn ở lại tăng ca thì hơn.”
“Phụt…” Chu Hành suýt nữa thì bật cười, anh biết ngay, cô em khóa dưới này đúng là rất đáng tin cậy.
Thư Nghiên cũng không ép thêm: “Được rồi, vậy sau này có thời gian chúng ta cùng ăn cơm nhé.”
Câu này Thẩm Yên còn có thể miễn cưỡng gật đầu: “Dạ.”
Thư Nghiên thấy Thẩm Yên và Chu Hành đều ăn gần xong rồi, nghĩ đến việc họ còn phải tăng ca, liền khách sáo nói để họ đi trước.
Chu Hành nghĩ đến nhiệm vụ gian nan đang chờ, bèn cùng Thẩm Yên đứng dậy rời đi.
Ca tối nay cũng khiến Chu Hành đau đầu, anh vốn chẳng muốn hối thúc gấp gáp như thế, nhưng phía chính quyền quận nói họ đang đợi tài liệu dự án của tập đoàn Lục thị, tối nay vẫn còn ở văn phòng chờ.
Nghe xem, cái kiểu nói này có giống lời con người nói không chứ?
Gấp gáp đến mức như thể mai dự án này sẽ phải đặt ngay lên bàn làm việc của lãnh đạo vậy.
Nhưng đã là lãnh đạo chính quyền mở miệng, còn đang chờ tài liệu của bọn họ thì sao Chu Hành dám chậm trễ.
Anh với Thẩm Yên vội vã ăn xong cơm, rồi lên lầu làm tài liệu.
Giản Hồng vì muốn giảm cân nên không ăn tối, cô ấy đã dựng xong khung, bèn gửi cho Thẩm Yên và Chu Hành mỗi người một bản.
“Tiểu Thẩm, em xem đi, lát nữa em điền vào những chỗ chị đánh dấu vàng nhé.” Giản Hồng nói với Thẩm Yên.
Thẩm Yên gật đầu, buổi chiều cô cũng đã xem tài liệu về dự án link, cũng chỉnh sơ bộ lại rồi, nghe thế thì việc này cũng không khó lắm.
“Trợ lý Chu, mau tranh thủ thời gian, chị cũng phân cho cậu vài phần rồi, cậu xem rồi điền vào những đề mục con mà chị đánh dấu xanh nhé.”
Chu Hành gật đầu: “Dạ, vậy thì bắt tay vào làm thôi.”
Chủ đề chính của dự án link là đưa ngành bất động sản – mảng kinh doanh cốt lõi của tập đoàn Lục thị – kết hợp với Internet mà đội ngũ Lục Du mang đến, nói ngắn gọn chính là tạo ra một khu dân cư mạng nổi tiếng, làm nơi ươm mầm cho các ngôi sao trên mạng.
Vì dự án này, không lâu trước đây, tập đoàn Lục thị đã đấu giá được một mảnh đất hơn 90.000 mét vuông ở phía đông thành phố, chính quyền quận cũng vô cùng coi trọng dự án này, họ coi đây là một bố trí chiến lược quan trọng cho sự chuyển mình phát triển của khu T.
Thẩm Yên tuy không hiểu thuật toán, cũng chẳng rành bất động sản, nhưng nội dung tài liệu buổi chiều Chu Hành đưa cho lại khá dễ hiểu, khung chị Giản giao cũng rất rõ ràng và chính xác, cô chỉ cần lướt qua một lần là trong lòng đã nắm được đại khái.
Hôm nay tuy là ngày đầu tiên đi làm, nhưng không phải lần đầu tiên cô làm việc, cô đã chỉnh sửa xong kha khá tài liệu trong tay, chuẩn bị ngẩng đầu nhìn tiến độ của Giản Hồng và Chu Hành.
Không ngờ lại bị Chu Hành nhìn thấu ngay: “Xong rồi à?”
Thẩm Yên: …
Nhưng cô vẫn cắn răng lắc đầu: “Còn một chút.”
Chu Hành nhìn đồng hồ, đã bảy giờ bốn mươi: “Vậy thì tranh thủ, hai mươi phút có viết xong không? Viết xong gửi cho tôi, tám giờ để chị Giản dẫn cô xuống dưới ăn khuya.”
Đây là kiểu call back gì vậy, chẳng phải lúc ăn tối họ vừa nhắc đến bữa khuya tám giờ ở căng tin sao, hóa ra chính là để cô tăng ca đến tám giờ rồi xuống ăn thật à?! Thẩm Yên mệt mỏi.
Thẩm Yên nhìn sang Giản Hồng: “không phải chị Giản đang giảm cân sao ạ?”
Giản Hồng gật đầu: “Bởi vậy chị mới dẫn em xuống.”
Thẩm Yên: “Cảm ơn chị Giản.”
Nghĩ đến bữa khuya ở căng tin, Thẩm Yên vội vàng gom hết tài liệu trong tay lại, chỉnh sửa xong thấy vẫn còn dư thời gian, liền dây dưa một lúc, bảy giờ năm mươi thì gửi cho Chu Hành.
Giản Hồng đã thu dọn đồ đạc xong, đang chờ cô.
“Chị Giản, lát nữa chị không lên lại à?” Thẩm Yên hỏi.
Giản Hồng: “Không, lát nữa chị đi tập gym dưới tầng.”
“Vậy em có thể mang đồ xuống, ăn xong rồi về thẳng nhà không?” Thẩm Yên hỏi tiếp.
Giản Hồng: “Đương nhiên được chứ, nhưng giờ này em chỉ có thể đi tàu điện ngầm hoặc xe buýt thôi.”
Thẩm Yên lập tức nghĩ ngay, phải sau chín giờ rưỡi thì công ty mới thanh toán tiền taxi.
Nhưng cô ở gần đây nên cũng chẳng sao.
Cô lại cùng Giản Hồng xuống căng tin lần nữa.
Chỉ trong một ngày ngắn ngủi, vậy mà cô đã ba lần đến căng tin, trước đây khi còn ở trường, cô cũng chưa bao giờ chăm đi căng tin như thế này.
Thẩm Yên tăng ca, nhưng lại ăn đủ ba bữa ở cơ quan, bỗng chốc cô cũng không biết nên tính là lời hay là lỗ.
Thôi kệ, trước tiên phải xem món mì bò hầm thêm nhiều thịt bò này ăn có ngon không đã.
Trước đây cô chỉ thấy trên video ngắn cái kiểu cho thịt bò thật vào mì gói như thế này.
Cô vừa pha xong tô mì bò hầm, ngoảnh lại thì thấy Giản Hồng lén lút cầm một hộp xiên nướng.
Thẩm Yên thấy hỏi vậy có hơi bất lịch sự, nhưng vẫn không nhịn được, lần thứ hai mở miệng: “Chị Giản, chẳng phải chị đang giảm cân sao ạ?”
Giản Hồng sờ mũi, mặt hơi đỏ lên: “Xiên nướng ở căng tin ngon lắm, còn ngon hơn cả quán nướng bên ngoài, không ăn thì lỗ to.”
Thẩm Yên bị dáng vẻ đáng yêu của Giản Hồng làm cho bật cười: “Đúng vậy, đãi ngộ của đơn vị, không tranh thủ thì uổng phí mất.”
Giản Hồng lúc này cũng hăng hái: “Đúng thế, chị mà không ăn đồ của đơn vị, lại còn tăng ca cho nó thì chị được gì chứ.”
Thẩm Yên gật đầu liên tục: “Đúng đúng, hơn nữa lát nữa chị còn đi tập gym nữa mà.”
Giản Hồng lập tức chẳng còn gánh nặng: “Đúng vậy, cùng ăn thôi.”
Thẩm Yên ăn hết một ly mì gói to, lại uống thêm một chai sữa AD canxi, ăn no uống đủ xong thì Giản Hồng đi thang máy lên tầng tập gym, còn cô thì đi thang máy xuống, chuẩn bị về nhà.
Khi cửa thang máy mở ra, bên trong đã có một chàng trai mặc vest đeo ba lô, trông tuổi còn khá trẻ.
Thẩm Yên bước vào, rồi đứng nép vào một góc.
“Cậu cũng mới đến nhận việc hôm nay đúng không?”
Thẩm Yên không ngờ chàng trai trong thang máy lại bắt chuyện với mình, sau khi xác nhận đi xác nhận lại trong thang máy chỉ có hai người, cô mới buộc phải trả lời: “Đúng vậy.”
Chàng trai lại hỏi tiếp: “Cậu cũng là Đại học A phải không?”
Thẩm Yên thầm nghĩ chẳng lẽ hôm nay trên mặt mình dán chữ “sinh viên Đại học A” hay sao, sao ai cũng hỏi vậy: “Đúng.”
“Thế mà cậu lại không nhận ra tôi à?”
Thẩm Yên: “Hả?”
Lẽ nào cô phải nhận ra cậu ta sao? Không phải thế chứ?
Thẩm Yên thật sự không bị mù mặt, sáng nay cô còn nhận ra được chủ tịch hội sinh viên trường mình kia mà.
“Vậy cậu biết Lý Hạ Phong chứ?” Chàng trai lại hỏi.
“Ừ, tôi biết cậu ấy.” Chỉ là Thẩm Yên đơn phương biết thôi.
Cô chỉ hận sao cái thang máy này đi chậm thế, mãi vẫn chưa đến nơi.
Chàng trai gãi đầu: “Thôi được, xem ra sức ảnh hưởng của hội sinh viên vẫn lớn hơn một chút.”
Thẩm Yên: …
“Cậu là…?” Thang máy vẫn đang đi xuống, Thẩm Yên đành phải bị ép xã giao.
“Tôi tên là Dư Tân Niên, trước đây là bí thư Đoàn trường, bây giờ thực tập ở phòng Marketing.” Dư Tân Niên vừa nói vừa mở Wechat: “Kết bạn Wechat nhé?”
Thẩm Yên cũng không tìm được cớ từ chối: “Tôi tên Thẩm Yên, đang thực tập ở văn phòng Tổng giám đốc.”
Dư Tân Niên rất tự nhiên: “Ừ, tôi biết, sáng nay tôi nghe Trợ lý Chu gọi cậu rồi.”
Thẩm Yên lúng túng chẳng biết nên nói gì, may mà lúc này thang máy đến nơi, cửa thang máy mở ra.
“Tôi tan làm đây, tạm biệt.” Thẩm Yên vội vã chạy đi.
Dư Tân Niên cũng đang chuẩn bị tan làm, sờ mũi, lẩm bẩm: “Tôi cũng tan làm mà, sao lại chạy nhanh thế, nhỡ đâu đi đến ga tàu điện ngầm còn có thể thuận đường đi cùng một đoạn thì sao?”
