Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 45



Thấy chị đẹp kia bước vào văn phòng của Tổng giám đốc Lục, Thẩm Yên lập tức báo cáo vào nhóm chat.

Thẩm Yên: [Báo! Có một người đẹp chưa từng thấy đến đây bao giừ đang đến văn phòng tìm Tổng giám đốc Lục!]

Hình như Hình Ninh đang bận, một lúc sau mới trả lời:

Hình Ninh: [Quan sát tuổi tác chưa? Nghe nói phu nhân của chủ tịch trông cũng rất trẻ.]

Thẩm Yên: [Chắc không phải phu nhân chủ tịch đâu nhỉ? Nếu đúng thì trẻ quá rồi.]

Thẩm Yên còn chưa kịp gõ xong, còn định nói rằng chị đẹp kia nhìn cũng chỉ tầm hai, ba mươi tuổi, thì đã nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ văn phòng Tổng giám đốc Lục.

Bình thường văn phòng của Tổng giám đốc Lục không có nhiều người ra vào, dù chỉ cách họ một lớp kính mờ, nhưng trước giờ chưa từng có tiếng động nào truyền ra. Vì thế, Thẩm Yên vẫn luôn nghĩ nơi đó có công nghệ cách âm đen gì đó, hiệu quả tốt đến vậy.

Nhưng nhìn tình hình hôm nay mới biết hóa ra chỉ là do những người bình thường vào đó đều nói chuyện rất nhỏ.

Thẩm Yên cầm cốc lên, giả vờ đi ra phòng trà rót nước, thực chất là để lén nghe.

“Rốt cuộc vì sao cậu lại làm như vậy?”

“Làm thế thì có lợi gì cho cậu chứ?”

Giọng nói của chị đẹp đã hoàn toàn không còn sự dịu dàng như lúc nói chuyện với cô ban nãy.

Nghe thôi đã thấy quá kịch tính.

Đây là lần đầu tiên Thẩm Yên chứng kiến Tổng giám đốc Lục cãi nhau với người khác.

Cô vừa nghe vừa cảm thấy như vừa hóng được một tin cực lớn, lại vừa thấy lo lắng. Bởi chính cô là người đã chỉ đường cho chị đẹp kia đến văn phòng của Tổng giám đốc Lục.

Chẳng lẽ cô đã làm sai rồi sao? Không những không giúp hòa hoãn, mà còn vô tình hại Tổng giám đốc Lục?

Một mặt, Thẩm Yên tự nhủ không nên tự dằn vặt, cô chỉ tiện tay chỉ đường thôi, văn phòng Tổng giám đốc Lục cũng không khó tìm, dù cô không chỉ thì người ta cũng sẽ tìm được thôi. Nhưng mặt khác, cô lại cảm thấy mình thật xui xẻo, đúng lúc văn phòng không có ai, lại còn đâm vào họng súng.

Cô đảo mắt nhìn quanh, quay đầu về phía văn phòng của mình, vừa hay thấy Chu Hành mở cửa bước vào. Cô vội vàng vẫy tay gọi anh lại.

Chu Hành không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn bước tới.

“Sao thế?” Anh hỏi.

Thẩm Yên làm động tác im lặng, rồi chỉ về phía văn phòng Tổng giám đốc Lục.

Chỉ nghe…

“Không phải chứ, chuyện này rốt cuộc có gì khó đâu? Dù cậu không nể tình chúng ta lớn lên cùng nhau thì cũng phải nể mặt bố tôi chứ?”

Chu Hành cũng tròn mắt kinh ngạc.

Giọng anh cũng hạ thấp: “Ai vậy?”

Thẩm Yên lắc đầu.

Chu Hành lại hỏi: “Vào bằng cách nào?”

Thẩm Yên tiếp tục lắc đầu.

Chu Hành lấy điện thoại ra, gọi cho lễ tân, giọng vẫn rất khẽ: “Alo, Tiểu Lưu à, vừa rồi có ai đăng ký lên gặp Tổng giám đốc Lục không?”

Thẩm Yên nhìn mà ngây người, hóa ra còn có thể làm vậy, đúng là học được thêm một chiêu.

Người ở đầu dây bên kia dường như đang lục tìm tài liệu, một lúc sau mới trả lời Chu Hành.

Chỉ thấy sắc mặt Chu Hành chợt thay đổi.

“Tôi biết rồi.” Nói xong, anh liền cúp máy.

Thẩm Yên rất muốn hỏi “biết rồi” là biết điều gì, nhưng lại ngại không dám mở lời.

Thấy vẻ mặt tò mò của cô, Chu Hành thả lỏng nét mặt, nói: “Đi cứu Tổng giám đốc Lục không?”

“Cứu?”

Thẩm Yên ngạc nhiên: “Tôi á?”

Chu Hành đáp: “Cùng nhau.”

Thẩm Yên còn chưa kịp hiểu rõ người bên trong là ai, vì sao Tổng giám đốc Lục lại cần được cứu và phải cứu bằng cách nào thì Chu Hành đã sải bước về phía văn phòng Tổng giám đốc Lục.

Thẩm Yên đến gần mới phát hiện ra một nguyên nhân nữa khiến họ có thể nghe rõ như vậy ở phòng trà là do cửa văn phòng Tổng giám đốc Lục vốn dĩ chưa đóng kín.

Chỉ thấy Chu Hành tiến lên, gõ cửa hai cái, chưa đợi bên trong đáp lại đã đẩy cửa bước vào.

Thẩm Yên theo sau, nhìn rõ ràng gương mặt đầy tức giận của chị đẹp kia, không biết rốt cuộc là chuyện gì khiến cô ta nổi giận đến vậy.

“Tổng giám đốc Lục, phòng 1605 có cuộc họp, sắp bắt đầu rồi.” Chu Hành nghiêm túc nói.

Bàn tay đang xoa thái dương của Lục Du lập tức buông xuống. Anh ấy đứng dậy, quay sang nói với chị đẹp: “Chị họ, tôi sẽ suy nghĩ lại. Tôi có cuộc họp, đi trước đây.”

Chị họ???

Thẩm Yên đi theo phía sau, hết nhìn chị đẹp lại nhìn Tổng giám đốc Lục, cuối cùng quay sang nhìn Chu Hành.

Hóa ra khi anh nói “tôi biết rồi” là thật sự biết rất rõ.

Lục Du không đợi chị họ đáp lời đã nhanh chóng bước ra khỏi văn phòng.

“Này, này? Lục Du…” Chị họ gọi với theo, nhưng anh ấy không quay đầu lại.

“Cô Phạm, cô muốn sang phòng Phó tổng Phạm ngồi một lát hay sang phòng chúng tôi nghỉ tạm?” Chu Hành lịch sự hỏi.

Chị họ của Lục Du liếc anh một cái, giọng không vui: “Tôi đi tìm bố tôi.”

Nói xong, cô ta giẫm đôi giày cao gót, quay người rời đi.

Thấy trong văn phòng Tổng giám đốc Lục chỉ còn lại hai người họ, Thẩm Yên nhỏ giọng hỏi: “Cô Phạm? Là con gái của Phó tổng Phạm à?”

Chu Hành gật đầu: “Ừ, đoán chuẩn đấy.”

“Tôi còn tưởng là tranh chấp tình cảm cơ.” Thẩm Yên khẽ lẩm bẩm. Khi nãy nghe cô Phạm tức giận đến vậy, lại còn mắng Tổng giám đốc Lục, cô cứ ngỡ mình vừa hóng được tin lớn.

Chu Hành nghĩ một chút rồi nói: “Cũng có thể xem là tranh chấp lợi ích.”

Thẩm Yên chợt hiểu ra: “Có phải cuộc họp lãnh đạo sáng nay không thông qua dự án đồng phục không?”

Cô Phạm là con gái Phó tổng Phạm, mà bên thông gia của ông ta lại mở xưởng may. Sáng nay trong cuộc họp có bàn về việc sản xuất đồng phục, chiều nay cô ta liền đến tìm Lục Du.

Mọi thứ đều khớp lại với nhau.

Chu Hành vỗ trán: “Sáng nay bận quá, tôi còn chưa kịp nói với cô. Không phải là không thông qua, chỉ là bị ép giảm ngân sách thôi.”

Thẩm Yên thắc mắc: “Lần trước chẳng phải đã nói Phó tổng Phạm đã chuẩn bị tâm lý rằng ngân sách sẽ bị cắt giảm sao? Vậy sao cô Phạm vẫn còn đến tìm Tổng giám đốc Lục?”

Chu Hành: “Có lẽ bị ép xuống thấp hơn mức ông ta chấp nhận được.”

Thẩm Yên kinh ngạc: “Thấp đến vậy sao?!”

Chu Hành ghé lại gần cô, hạ giọng: “Nghe nói từ mức bình quân 4500 bị ép xuống còn 3000.”

Thẩm Yên tròn mắt: “Sao lại cắt mạnh tay thế? Công ty mình chẳng lẽ… đang gặp vấn đề về tài chính?”

Chu Hành giải thích: “Chủ yếu là có khá nhiều trưởng bộ phận phản đối việc mặc đồng phục khi đi làm, hơn nữa đầu năm cũng không lập dự toán cho khoản này.”

Thẩm Yên không hiểu: “May đồng phục và mặc đồng phục đi làm là hai chuyện khác nhau mà?”

Chu Hành: “Nếu làm một bộ đồng phục mà chỉ thỉnh thoảng vào những dịp trang trọng mới mặc thì có khi vài năm cũng chẳng cần thay. Dù có nhận được đơn hàng này thì cũng chỉ là giao dịch một lần.”

Thẩm Yên: “Gia đình Phó tổng Phạm muốn là đơn hàng lâu dài, mang tính ổn định?”

Chu Hành gật đầu.

Thảo nào lại căng thẳng đến vậy.

Chỉ tiếc là cô cứ tưởng mình vừa hóng được tin lớn, ai ngờ…

Điều duy nhất khiến cô thấy an tâm là ngân sách bị cắt mạnh như vậy, cô coi như đã an toàn.

Nhưng cô vẫn vô cùng tò mò: “Trợ lý Chu, lần trước anh nói anh biết người yêu của Tổng giám đốc Lục là ai nhỉ?”

Chu Hành cũng nhớ lại tình huống hôm đó, anh khẽ cười: “Cô rất muốn biết à?”

Thẩm Yên gật đầu lia lịa.

Chu Hành rút từ túi ra một tờ thông báo họp: “Vừa hay, cô tham gia cuộc họp này đi.”

Thẩm Yên: ?

Cô nhận lấy tờ thông báo, trong đầu nhất thời không biết nên phàn nàn việc anh lại bỏ giấy thông báo họp trong túi hay nên tự trách mình vì rảnh quá sinh chuyện, tự chuốc việc vào thân.

Cô đọc kỹ nội dung thông báo:

[Đề nghị các doanh nghiệp chuẩn bị nội dung phát biểu trao đổi.]

Dòng chữ này đập thẳng vào mắt cô.

Cô lại nhìn lên phần nội dung trao đổi, cũng không quá khó, Tập đoàn Lục thị của họ chỉ cần giới thiệu về dự án Link.

Cô nhìn Chu Hành: “Tôi có thể…”

Chu Hành cắt lời: “Tôi có nói cho cô một cái tên thì cô cũng không quen đúng không? Chi bằng tự mình tiếp xúc thử.”

Thẩm Yên: “Việc này… hình như cũng không cần thiết lắm?”

Chu Hành phủ nhận: “Cần chứ. Cô tham gia thì tôi mới nói cho cô biết đó là ai.”

Thẩm Yên: …

Cô bắt đầu giằng co trong lòng.

Chu Hành nói tiếp: “Tài liệu phát biểu tôi đã chuẩn bị sẵn rồi, cô chỉ cần đọc theo là được.”

Thẩm Yên: “Tôi…”

Chu Hành: “Cứ coi như đang họp tuần thôi, đọc theo bản thảo là được, không sao đâu.”

Thẩm Yên: “Nhưng mà…”

Chu Hành: “Họp tuần thì toàn người quen, còn cuộc họp này, phần lớn những người cô gặp hôm nay, sau khi họp xong có khi sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa, hoàn toàn là người xa lạ.”

Thẩm Yên: “Nhưng mà…”

Chu Hành kết luận một câu: “Cô không muốn biết người yêu của Tổng giám đốc Lục là ai nữa à?”

Thẩm Yên quả thực rất muốn biết.

“Được rồi.” Cô tự tìm cho mình một đường lui: “Nếu tôi bị mất mặt trong cuộc họp của Sở Tài chính thì người mất mặt là cả Tập đoàn Lục thị đấy.”

Chu Hành phất tay: “Không sao.”

Thẩm Yên lại cẩn thận xem lại thông báo họp.

Thời gian họp là 3 giờ chiều nay. Cô lấy điện thoại ra xem, lúc này đã là 2 giờ 15 rồi.

Chu Hành: “Cô chạy xe điện qua đó đi, cũng nhanh lắm.”

Thẩm Yên đưa tay: “Bài phát biểu đâu?”

Chu Hành suýt quên: “À đúng rồi, trên bàn tôi, để tôi lấy cho cô.”

Thẩm Yên vừa đi theo anh về chỗ làm, vừa hỏi: “Chỉ cần đọc theo là được đúng không?”

Chu Hành: “Ừ, không nhiều đâu, chỉ một trang giấy hơn 500 chữ, khoảng hai ba phút.”

Thẩm Yên nói: “Tôi sẽ thử, hưng nếu tôi nói sai, lại đúng lúc người yêu của Tổng giám đốc Lục cũng có mặt, chẳng phải sẽ làm mất mặt anh ấy sao?”

Chu Hành dừng lại, suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng đúng. Vậy nên vì hạnh phúc của Tổng giám đốc Lục, cô nhất định phải đọc thật trọn vẹn.”

Thẩm Yên lập tức cảm thấy áp lực tăng vọt.

Chu Hành: “Cứ thử đi, không sao đâu. Nếu hôm nay cô phát biểu thành công, sau này chúng ta sẽ không họp tuần nữa.”

Thẩm Yên: “Hả?”

Dù cô vẫn luôn nghĩ cuộc họp tuần này là nhắm vào mình, nhưng việc Chu Hành nói thẳng ra như vậy có phải hơi quá rồi không?

Chu Hành đưa cho cô tờ bản thảo vừa in: “Hôm nay nếu cô có thể đọc xong bài phát biểu này trong cuộc họp của Sở Tài chính, sau này chúng ta sẽ không họp tuần nữa.”

Thẩm Yên thử dò hỏi: “Có khi nào vốn dĩ cuộc họp tuần đã bị tạm dừng rồi không?”

Chu Hành: “Tuần trước Phó tổng Phạm còn nói sẽ triển khai toàn công ty, ai lại đi dừng họp tuần của chúng ta chứ.”

Thẩm Yên phản bác: “Phó tổng Phạm còn nói anh đang tăng gánh nặng cho nhân viên đấy.”

Chu Hành: “…”

“Vậy tuần sau chúng ta tiếp tục họp nhé?”

“Đừng đừng đừng, lát nữa tôi nhất định sẽ phát biểu thành công.” Thẩm Yên vội vàng ngăn lại, rồi chợt hỏi: “Nhưng làm sao anh biết tôi có phát biểu thành công hay không?”

Chu Hành cười: “Chẳng phải có người yêu của Tổng giám đốc Lục ở đó sao.”

Thẩm Yên tò mò: “Anh cũng quen người yêu của Tổng giám đốc Lục à?”

Cô hỏi xong, liền cảm thấy mình hỏi thừa. Chu Hành và Lục Du là bạn học, quen biết cũng là chuyện bình thường.

Chu Hành đáp rất đương nhiên: “Tôi hỏi Tổng giám đốc Lục.”

Thẩm Yên thầm tự thấy mình suy nghĩ thật hạn hẹp.

*

Thời gian không còn nhiều, Thẩm Yên vội cầm chìa khóa xe điện, mang theo bài phát biểu Chu Hành đưa rồi rời khỏi văn phòng.

Ngay trước khi đi, Chu Hành lại gọi cô lại.

Thẩm Yên quay đầu: ?

Chu Hành đưa tờ thông báo họp lúc nãy cho cô: “Cầm theo cái này, không thì không vào được khuôn viên Ủy ban quận đâu.”

Thảo nào lúc nãy tờ thông báo họp lại nằm trong túi anh.

Cô vội vàng quay lại chỗ làm của Chu Hành, lấy theo tờ thông báo họp vừa đặt trên bàn anh.

Khi Thẩm Yên lái xe điện đến cổng Ủy ban quận, quả nhiên bị bảo vệ chặn lại. Người gác cổng ra hiệu cho cô dừng xe vào khu vực đỗ bên cạnh, sau đó yêu cầu xuất trình giấy mời họp, kiểm tra xong mới cho vào.

Lần trước đến đây, cô đi cùng Phạm Minh Húc, ông ta rất quen thuộc với tòa nhà Ủy ban, còn cô thì không. Lần này, cô chỉ vào phòng họp ghi trên thông báo nên cẩn thận hỏi bảo vệ vị trí cụ thể.

Theo hướng dẫn của bác bảo vệ, cô tìm đến tòa nhà hành chính của Ủy ban quận và cuối cùng cũng tìm được thang máy lên tầng.

Lúc bước vào thang máy, vừa hay có người khác cũng đi tới. Thẩm Yên vội nép vào một góc, nhưng vừa đứng yên, cô chợt nhận ra ở đây cô chẳng quen biết ai, đâu cần phải thu mình như vậy.

Khi thang máy đến tầng có phòng họp, vì đứng nép trong góc nên cô buộc phải nhờ những người phía ngoài nhường đường để đi ra. Nghĩ lại thì còn không bằng lúc đầu đứng gần cửa cho tiện.

Thẩm Yên vất vả lắm mới ra khỏi thang máy, đứng trước cửa phòng họp, cô chỉ có thể tự động viên mình dù có làm sai cũng không sao, chẳng phải chỉ là một buổi họp tuần thôi sao.

May mà cô xuất phát sớm, vẫn còn thời gian chuẩn bị tâm lý.

Cô lấy hết can đảm bước vào phòng họp. Trong phòng chỉ có một cô gái mặc áo polo, buộc tóc đuôi ngựa cao.

Thấy Thẩm Yên đi vào, cô gái lập tức đứng dậy, mời cô ký tên vào bảng điểm danh trên bàn.

“Em là người của Tập đoàn Lục thị à? Em là người đến đầu tiên đấy.” Thấy cô ký vào dòng của Lục thị, cô gái chủ động bắt chuyện.

Thẩm Yên gật đầu: “Vâng, em thay lãnh đạo đến dự họp.”

Cô gái hỏi tiếp: “Thay Lục Du à? Anh ấy có việc gì mà không đến được vậy?”

Thẩm Yên khẽ mở miệng, cô dường như đã biết người tình tin đồn của Tổng giám đốc Lục là ai rồi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...