“À…” Thẩm Yên bị hỏi khó.
Cô nào dám nói rằng mình cứ tưởng là đi họp thay trợ lý Chu, ai ngờ cuộc họp này vốn dĩ lại là của Tổng giám đốc Lục.
Cô nhớ lại tờ thông báo họp, hình như trên đó đúng là có ghi người phụ trách dự án của doanh nghiệp phải tham dự.
Nghĩ vậy, Thẩm Yên càng thêm chắc chắn rằng Cung Giai rất có khả năng chính là người tình tin đồn của Lục Du.
Nếu đúng là người phụ trách dự án phải đến họp thì Tổng giám đốc Lục… thật sự cũng bận mà, vừa nãy đã bị Chu Hành gọi lên tầng 16 họp rồi. Nhưng nếu cô nói thẳng là Tổng giám đốc Lục bận họp nội bộ công ty, liệu có bị xem là thiếu tôn trọng phía Sở Tài chính không?
Dường như nhận ra sự lúng túng của cô, cô gái bên Sở Tài chính cười nói: “Không sao đâu, chị chỉ tiện hỏi thôi. Chị biết em chắc cũng được cử đến mà.”
Thẩm Yên gật đầu lia lịa, cảm thấy cô gái trước mặt vừa xinh đẹp lại vừa tốt bụng.
Ngay cả chiếc áo polo đơn giản cũng không thể che giấu được vẻ ngoài nổi bật của cô ấy.
Cô gái nhìn bảng ký tên của Thẩm Yên, rồi tiếp tục bắt chuyện: “Em tên Thẩm Yên à? Chị là Cung Giai. Chữ “Cung” có bộ “Long” và “Cộng” ghép lại, còn “Giai” là “Giai” trong “Oishi”*.”
[*Tên tiếng Trung của Oishi bên Trung là 上好佳 (Thượng Hảo Giai)]
Nói xong, cô ấy còn chỉ vào bảng tên đặt trên bàn họp. Thẩm Yên nhìn sang, quả đúng là chữ “Giai” trong “Oishi”.
Cách giới thiệu dí dỏm khiến Thẩm Yên không nhịn được bật cười.
Trong lúc hai người trò chuyện, đại diện của các doanh nghiệp và ngân hàng khác cũng lần lượt đến. Thẩm Yên để ý thấy những người đến đều còn khá trẻ, trông cũng chưa chắc đều là người phụ trách chính.
Đúng ba giờ cuộc họp bắt đầu. Cung Giai là người chủ trì hôm nay, ngồi bên trái lãnh đạo của mình.
Ngay trước khi họp, radar hóng chuyện của Thẩm Yên hoạt động hết công suất, cô nhắn tin cho Chu Hành hỏi xem người yêu của Tổng giám đốc Lục có phải tên là “Cung Giai” hay không.
Có lẽ Chu Hành đang bận, mãi đến khi cuộc họp bắt đầu anh vẫn chưa trả lời.
Nội dung đầu tiên của cuộc họp là phần phát biểu trao đổi của các doanh nghiệp, Tập đoàn Lục thị được sắp xếp phát biểu thứ hai.
Khi đột ngột bị gọi tên, Thẩm Yên mới sực nhớ vừa nãy đầu óc cô toàn bị “Cung Giai” chiếm, đến mức còn chưa kịp đọc qua bài phát biểu Chu Hành đưa cho mình!
Trong đầu cô lúc này toàn chuyện hóng hớt, hoàn toàn quên mất việc chính. Sao cô lại có thể phạm sai lầm như vậy chứ!
Toang rồi, toang thật rồi…
Đầu óc Thẩm Yên trống rỗng.
Đúng lúc đó, cô nghe thấy có người gọi mình.
“Tiểu Thẩm.” Thấy cô không phản ứng, sau khi gọi tên Tập đoàn Lục thị, Cung Giai lại gọi thêm lần nữa, ra hiệu cô có thể bắt đầu phát biểu.
Thẩm Yên ngẩng đầu, nhìn vào ánh mắt của Cung Giai, ánh mắt đầy khích lệ. Không hiểu sao, cô cảm thấy đầu óc mình dần tỉnh táo lại.
Cô khẽ gật đầu, lấy bản thảo ra, bắt đầu đọc từng chữ từng câu theo nội dung.
Vì không quen với nội dung, lại sợ ngắt câu sai, nên lần này cô đọc rất chậm. Nhưng chính nhờ tốc độ chậm lại, cô lại cảm thấy mình đọc còn trôi chảy hơn cả những lần họp tuần trước đây.
Đọc xong, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, rồi bắt đầu quan sát biểu cảm của mọi người trong phòng họp.
Thấy không ai có phản ứng gì khác thường, cô mới thực sự yên tâm.
Vậy là coi như qua ải rồi nhỉ.
Khi ngẩng đầu nhìn sang phía đối diện bàn họp, Thẩm Yên thấy Cung Giai lén giơ ngón tay cái với cô.
Trong lòng cô chợt nghĩ Tổng giám đốc Lục đúng là có phúc, mới có được một người như vậy ở bên cạnh.
Nghĩ đến đây, cô lại chạm nhẹ vào màn hình điện thoại, cuối cùng Chu Hành cũng đã trả lời.
Cô chần chừ một chút, trong cuộc họp như thế này có lẽ không nên dùng điện thoại, nhưng cô thật sự không kìm được. Cô tự an ủi mình rằng trong lúc họp xử lý một chút việc công cũng là chuyện bình thường.
Cô chỉ nhìn một chút thôi.
Nghĩ vậy, cô mở khóa điện thoại, nhấn vào khung chat với Chu Hành.
Chu Hành: [Giỏi đấy.]
Nhận được lời khẳng định từ anh, Thẩm Yên không nhịn được lại lén ngẩng đầu nhìn Cung Giai một cái, càng nhìn càng thấy ngưỡng mộ Tổng giám đốc Lục.
Cô chỉ trả lời một câu.
Thẩm Yên: [Tổng giám đốc Lục thật có phúc.]
Không ngờ lần này Chu Hành trả lời ngay lập tức.
Chu Hành: [Nếu Tổng giám đốc Lục thành công, có công của cô đấy.]
Thẩm Yên: … Cô đúng là nên nghiêm túc họp, không nên ngồi đây nhắn tin với Chu Hành.
Dù trong lòng cô thực sự rất tò mò, rất muốn tiếp tục trò chuyện.
Cô cố gắng kiềm chế, nhấn khóa màn hình điện thoại.
Để ép bản thân tập trung vào cuộc họp, cô đành ghi chép nhanh nội dung phát biểu của các doanh nghiệp khác vào sổ.
Cô chăm chú lắng nghe phần giới thiệu dự án của từng đơn vị, và dần hiểu vì sao dự án Link lại được coi trọng đến vậy.
Xét về định hướng, dự án này rõ ràng cao cấp hơn hẳn so với các dự án khác. Nếu có thể triển khai đúng như kế hoạch, thậm chí còn có thể thúc đẩy nâng cấp cơ cấu ngành nghề cho khu T.
Cô cũng hiểu ra trọng tâm của buổi họp hôm nay, các doanh nghiệp tham dự đều là những dự án trọng điểm cần huy động vốn trong năm nay của Sở Tài chính. Cơ quan này sẽ hỗ trợ doanh nghiệp tiếp cận nguồn vốn từ các ngân hàng thương mại lớn.
Lấy dự án Link làm ví dụ, dự án này có nhu cầu vốn rất lớn, một ngân hàng đơn lẻ khó có thể giải ngân toàn bộ, vì vậy Sở Tài chính sẽ đứng ra điều phối, để nhiều ngân hàng cùng tham gia cấp tín dụng theo hình thức cho vay hợp vốn, giúp dự án hoàn tất việc huy động vốn.
Đến đây, Thẩm Yên cũng hiểu vì sao Chu Hành lại yên tâm giao cuộc họp này cho cô.
Là dự án trọng điểm của thành phố S, lại càng là dự án then chốt của khu T, nên bất kể hôm nay cô trình bày ra sao, việc dự án nhận được hỗ trợ tài chính từ Sở Tài chính gần như là điều chắc chắn.
Dù vậy, cô nghĩ hôm nay mình thể hiện cũng rất tốt.
Thẩm Yên lạc quan tự nhủ hay là nửa cuối năm thử tiếp tục thi công chức, biết đâu lại đỗ.
Nhưng ý nghĩ ấy vừa lóe lên, cô đã lập tức gạt đi.
Cô không muốn quay lại quãng thời gian ôn thi nữa. Hơn nữa, cô cũng đã nhìn thấu về việc đi làm rồi. Đi làm vốn dĩ đã mệt mỏi, chẳng liên quan đến làm ở đâu hay làm công việc gì.
Nhìn Cung Giai tự tin, điềm đạm chủ trì cuộc họp, cô chợt nghĩ nếu chẳng may thi đỗ, rồi cũng phải ngồi trên kia điều hành như vậy, chắc cô sẽ thấy vô cùng áp lực.
Cuối cùng cũng cầm cự được đến lúc cuộc họp kết thúc, Thẩm Yên lập tức đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi phòng họp.
Cô không kìm được, vội vàng mở khung chat với Chu Hành:
Thẩm Yên: [Sao lại nói có công của tôi vậy?! Là ý Tổng giám đốc Lục vẫn chưa thành công à?]
Chu Hành cũng trả lời rất nhanh.
Chu Hành: [Tôi nghĩ là vậy. Họp xong chưa?]
Thẩm Yên: [Xong rồi.]
Chu Hành: [Vậy cô về thẳng nhà đi, tôi xử lý thủ tục trên hệ thống cho cô.]
Thẩm Yên: [Cảm ơn sếp.jpg]
Chu Hành: [Phát biểu thế nào?]
Thẩm Yên: [Chắc cũng ổn á?]
Chu Hành: [Được rồi, để tôi hỏi Tổng giám đốc Lục, tiện tạo cơ hội cho cậu ấy nói chuyện với Cung Giai.]
Từ những lời Chu Hành nói, Thẩm Yên cũng phần nào hiểu ra, có lẽ Tổng giám đốc Lục đang theo đuổi Cung Giai?
Thẩm Yên: [Chúc Tổng giám đốc Lục thành công, Cung Giai thật sự rất tốt.]
Chu Hành: [Sao lại nói vậy?]
Thẩm Yên: [Lúc tôi phát biểu, cô ấy đã dùng ánh mắt cổ vũ tôi!]
Chu Hành ngồi tại bàn làm việc đọc được tin nhắn này, không khỏi nhớ lại mấy lần họp tuần trước đây…
Thẩm Yên căn bản còn chẳng buồn ngẩng đầu nhìn ai.
Xem ra đúng là cô đã tiến bộ thật.
Chu Hành: [Họp tuần vẫn có ích đấy, giờ cô phát biểu còn biết giao tiếp bằng ánh mắt với người khác rồi.]
Vừa bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy tin nhắn này, Thẩm Yên giật mình. Chẳng lẽ lại muốn tiếp tục họp tuần nữa?
Trong đầu cô lập tức tính toán cách “quản lý ngược” để khiến Chu Hành từ bỏ ý định này.
Cô không cần tiến bộ đâu, cảm ơn!
Thẩm Yên: [Trợ lý Chu, tôi sẽ tự giác cố gắng, chủ động khắc phục vấn đề phát biểu.]
Đọc được câu này, Chu Hành khẽ bật cười. Anh hoàn toàn không tin.
Đúng lúc đó, Lục Du từ bên ngoài trở về. Thấy Chu Hành cười có vẻ kỳ lạ, anh ấy ghé lại gần bàn làm việc: “Cười gì thế?”
Chu Hành giật mình vì giọng nói bất ngờ, vội khóa màn hình điện thoại, trừng mắt nhìn anh ấy: “Cậu đi đứng không có tiếng à?”
Lục Du: “… Tôi đi bình thường, là cậu quá tập trung thôi.”
Chu Hành không thể phản bác.
Lục Du lại hỏi: “Cười vui vậy, đang yêu à?”
Chu Hành: “… Tôi đang lo chuyện trọng đại của cậu đấy.”
Lục Du: “? Là chuyện gì?”
Chu Hành: “Cậu đi hỏi Cung Giai xem hôm nay Tiểu Thẩm phát biểu thế nào.”
Lục Du khẽ nhíu mày: “Không cần đâu, cậu đâu phải không có cách liên lạc của Cung Giai.”
Chu Hành: “Tôi không thân với cô ấy.”
Lục Du phản bác: “Tôi với cô ấy… cũng chẳng có quan hệ gì.”
Chu Hành: “Cậu là tổng giám đốc, quan tâm một chút đến tình hình công việc của nhân viên cũng là cách thể hiện sự coi trọng đối với Sở Tài chính đúng không? Chứ lần nào họp bên đó mà cậu cũng không đi, khó mà giải thích lắm.”
Lần này Lục Du không thể phản bác được nữa.
Chu Hành nhân cơ hội đẩy thêm một bước: “Không thể để phía Sở Tài chính cảm thấy chúng ta không tôn trọng họ đúng không?”
Cuối cùng Lục Du cũng nhượng bộ: “Được rồi, vậy tôi đi hỏi thử.”
Trong lòng Chu Hành thầm nghĩ mình đúng là âm thầm lập công mà.
Lục Du bước về phía văn phòng được vài bước, rồi lại quay lại hỏi: “Cậu với Tiểu Thẩm…?”
Chu Hành: “Hả?”
Lục Du: “Cậu quan tâm Tiểu Thẩm như vậy… có phải… không ổn lắm không?”
Chu Hành: ?
Lục Du nói tiếp: “Dù sao cậu cũng là cấp trên của cô ấy, giống như thầy với trò, người lớn với trẻ vị thành niên… Không ổn đâu, cậu hiểu chứ?”
Chu Hành kinh ngạc: “Cậu đang nói gì vậy?”
Lục Du nghĩ một chút rồi quyết định im lặng: “Thôi, coi như tôi chưa nói gì.”
Chu Hành: …
Chu Hành cũng ngại không muốn nói với Lục Du rằng đây đã là lần thứ hai trong thời gian gần đây anh nghe thấy kiểu suy đoán này.
Lần trước là từ cậu em họ của anh.
Sau sự cố hiểu lầm ở Đại học A hôm đó, cậu em họ đã thẳng thừng chê bai anh: “Anh à, anh lại đi ăn cỏ gần hang, còn là cấp dưới của mình nữa. Anh chắc không phải là cô ấy bị anh ép nên mới ở bên anh đấy chứ? Còn không công khai, yêu đương bí mật trong văn phòng nữa. Anh tệ thật đấy.”
Tốc độ nói của cậu ta nhanh đến mức không cho anh cơ hội giải thích.
May mà vừa dứt lời, cậu ta đã bị dì của Chu Hành mắng cho một trận, còn chất vấn ngược lại con trai mình có phải đang mong anh họ không tìm được người yêu hay không.
Chu Hành vội vàng can ngăn dì, rồi nghiêm túc giải thích với mẹ, dì và cậu em họ rằng giữa anh và Thẩm Yên thực sự không có quan hệ gì, đó chỉ là cái cớ để giúp cô giải quyết chuyện với bạn trai cũ.
Kết quả là sau khi anh làm rõ, cậu em họ thì vui vẻ hẳn lên, còn đòi Chu Hành gửi thông tin liên lạc của Thẩm Yên cho mình.
Nhưng mẹ anh thì lại không vui, lần này đến lượt bà ấy đuổi theo mắng anh một trận ra trò.
