Chu Hành thầm nghĩ chắc chắn là mình bị hoa mắt rồi, nếu không thì sao lại có thể nhìn thấy Lục Du ở chỗ này cơ chứ.
Một tuần chỉ có bảy ngày, vậy mà anh đã liên tiếp gặp Lục Du năm ngày liền, cuối tuần lại còn phải gặp thêm lần nữa.
Quá trùng hợp rồi.
Chu Hành cạn lời, nhưng vẫn sải bước dài đi về phía bọn họ.
Cung Giai cũng chú ý thấy Thẩm Yên đang vẫy tay ở quầy lấy đồ ăn, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn, không ngờ lại gặp người quen.
“Lão Chu!” Cung Giai buột miệng gọi.
Tiếng “lão Chu” này khiến Lục Du cũng ngẩng đầu, anh ấy liền trông thấy Chu Hành đang bưng khay đồ ăn đi về phía bọn họ.
Ánh mắt anh ấy liếc qua Thẩm Yên ngồi chếch một bên phía đối diện, lại quay sang nhìn Chu Hành đang bước tới, ánh mắt mang theo nghi vấn.
Nhưng Chu Hành chẳng mảy may chú ý đến cái nhìn đó. Nghe thấy có người gọi, anh nhìn sang, vui mừng phát hiện người ngồi đối diện Lục Du lại chính là Cung Giai.
Anh lập tức bừng tỉnh.
Giờ thì anh đã hiểu vì sao Lục Du lại xuất hiện ở đây rồi. Hồi cấp ba bọn họ thường hay trốn ăn cơm căng tin để đến quán sủi cảo chiên này ăn. Rõ ràng là hai người kia hẹn nhau đến ôn lại kỷ niệm xưa, bồi đắp lại tình cảm cũ.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên. Lần trước anh còn hỏi Lục Du, cậu ấy còn mạnh miệng nói rằng “tôi sẽ không tha thứ cho cô ấy”.
À, không tha thứ nhưng lại có thể cùng nhau đi ăn sủi cảo chiên à?
Không tha thứ nhưng vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu à?
Lần này thì bị bắt quả tang rồi nhé.
Đợi đến thứ hai đi làm, kiểu gì anh cũng phải vào phòng cậu ta trêu đôi câu mới được.
“Lão Cung? Lão Lục? Sao hai người lại ở đây?” Chu Hành đi tới, cố tình tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi.
Trong câu nói của anh, trọng điểm nằm ở chữ “hai người”.
Lục Du vốn vừa bị anh phớt lờ: …
Đúng là do anh ấy sơ suất, không ngờ lại bị Chu Hành phản đòn.
Lục Du có chút chột dạ trước câu hỏi ấy, anh ấy khẽ siết chặt đũa trong tay: “Thèm ăn thì đến thôi.”
Chu Hành: … Nói nhảm gì vậy ba.
Cung Giai trông thấy Chu Hành thì cũng hết sức ngạc nhiên, cô ấy nhìn Chu Hành, lại nhìn sang Thẩm Yên, nghĩ đến việc bọn họ đều làm ở phòng Tổng giám đốc của tập đoàn Lục Thị, trong lòng dường như đã hiểu ra điều gì đó. Nhưng lại sợ bản thân nghĩ nhầm, mở miệng hỏi thì sẽ khiến cả bàn lúng túng nên cô ấy đành nén lại.
Cứ như thể việc Chu Hành và Thẩm Yên cùng ngồi ăn sủi cảo chiên ở đây là chuyện hết sức bình thường.
Chu Hành đang định tiếp tục trêu Lục Du và Cung Giai thì lại cảm nhận được ánh mắt Cung Giai đang lần lượt đảo qua lại giữa anh và Thẩm Yên.
Chu Hành: … Tiêu rồi, thế quái nào anh lại quên mất mình đang đi cùng Tiểu Thẩm cơ chứ.
Ánh mắt kia của Cung Giai, chẳng lẽ lại nghĩ rằng anh và Tiểu Thẩm…?
Nhưng nghĩ lại, anh tự hỏi mình có gì phải chột dạ chứ.
Anh và Thẩm Yên xuất hiện ở đây, cùng nhau ăn sủi cảo chiên, hoàn toàn là một chuyện đường đường chính chính, có lý do quang minh chính đại.
Chưa nói đến việc Thẩm Yên phải giúp anh viết bài chúc thọ cho bà nội, hôm qua cô còn uống thay anh một ly rượu, anh mời riêng cô ăn một bữa cơm, chẳng phải là quá đỗi bình thường, quá sức hợp lý hay sao.
Huống hồ vừa rồi, Thẩm Yên còn long trọng tuyên bố với anh một câu rằng “Anh là lãnh đạo của tôi mà”.
Lãnh đạo, rất tốt.
Lãnh đạo và cấp dưới, ngoài giờ làm việc, cùng đi ăn sủi cảo chiên thì đã sao? Có gì là không ổn?
Điều này ngược lại còn thể hiện tinh thần “lãnh đạo biết quan tâm đến nhân viên” của tập đoàn Lục Thị bọn họ.
Anh càng nghĩ càng thấy chua chát, nhưng cũng càng thấy mình nắm chắc lý lẽ, lát nữa bất kể Cung Giai hay Lục Du có nói gì, anh đều có thể ung dung mà đối đáp.
Chỉ là…
Sau khi thu lại ánh mắt, Cung Giai giả như không có chuyện gì, mỉm cười lên tiếng: “Thật khéo quá, đến tận đây mà cũng gặp được cậu, lại còn ngồi chung bàn. Lão Chu, đã lâu lắm rồi chúng ta chưa cùng ăn cơm với nhau nhỉ.”
Chu Hành: ???
Chỉ vậy thôi á?
Anh không ngờ sau khi Cung Giai liên tục đưa mắt nhìn qua lại giữa anh và Tiểu Thẩm, cuối cùng lại bắt đầu ôn chuyện cũ với anh?
Cô ấy không hỏi tại sao anh lại đi cùng Tiểu Thẩm sao? Cô ấy không tò mò ư? Không hóng chuyện ư?
Cô ấy không hỏi, thành ra anh ngay cả cơ hội giải thích cũng chẳng có.
Khi Chu Hành đặt khay xuống, chuẩn bị ngồi cạnh Lục Du thì lại bắt gặp ánh mắt có phần “trách móc” của anh ấy.
Trong khoảnh khắc ấy, anh lập tức nhớ đến những lời Lục Du từng nói với mình gì mà “thầy và trò”, “người trưởng thành với người chưa trưởng thành”…
Anh biết ngay Lục Du chắc chắn đã hiểu lầm.
Chu Hành: … Anh hai của tôi ơi, cậu đừng chỉ nhìn thế chứ, hỏi đi, có hỏi thì tôi mới có cơ hội giải thích chứ.
Thế nhưng Lục Du chỉ nhìn anh, không nói một lời.
Trong lòng Chu Hành càng thêm bực bội, thầm nghĩ hai người này đúng là một đôi trời sinh.
Chả ai chịu hỏi, khiến anh không cách nào giãi bày.
Chu Hành đành bó tay, sau khi ngồi xuống, anh chỉ có thể quay sang đáp lời Cung Giai: “Đúng là lâu thật, lần trước chúng ta ngồi ăn chung chắc là… lần trước.”
Cung Giai bật cười: “Lão Chu, cậu toàn nói mấy câu chẳng đâu vào đâu.”
“Thì cũng tại lâu quá rồi.” Chu Hành nghiêm túc nhớ lại: “Hình như là hồi lớp mười hai, chắc vậy. Dù sao thì sau kỳ thi đại học, ngay cả buổi liên hoan lớp cậu cũng không tham gia kia mà.”
Vừa dứt lời, Chu Hành lập tức hối hận.
Anh nói năng sao lại chẳng chịu suy nghĩ, toàn nói nhăng cuội đâu đâu.
Năm ấy, thi xong cái là Cung Giai đã nói sẽ đi du học, rồi chia tay với Lục Du.
Điểm thi đại học còn chưa có là cô ấy đã đi rồi. Huống chi là mấy buổi liên hoan sau đó.
Khoảng thời gian ấy, anh cũng chưa từng gặp lại Cung Giai.
Mãi sau này, vài lần gặp lại cũng chỉ vì công việc.
Đúng là từ sau kỳ thi đại học, đây mới là lần đầu tiên bọn họ ngồi ăn cơm cùng nhau.
Ấy vậy mà anh lại nhanh miệng nhắc đến chuyện cũ.
Chẳng phải như thế là đang xoáy dao vào tim Lục Du sao.
Quả nhiên, sau câu nói ấy, cả Cung Giai và Lục Du đều im lặng.
Thẩm Yên ngồi bên cạnh, hoàn toàn không biết trong lòng ba người kia đang rối rắm thế nào, cũng chẳng cảm nhận được bầu không khí vi diệu giữa họ.
Từ lúc nghe Chu Hành buột miệng gọi một tiếng “lão Cung”, cô đã bắt đầu cố nhịn cười.
Cô lại nhớ đến việc mình từng ghép đôi Chu Hành và Lục Du, mà người yêu của Lục Du lại chính là Cung Giai, càng thấy buồn cười hơn.
Sao Chu Hành có thể gọi tự nhiên đến thế, gọi xong còn chẳng mảy may ý thức gì.
Thẩm Yên khó khăn nhịn cười, chỉ thấy cái trò chơi chữ gượng gạo kia thật sự là hại người ta mà.
May mà sủi cảo chiên ngon tuyệt, rất nhanh đã lôi kéo sự chú ý của Thẩm Yên, cộng thêm cả bát hoành thánh nhỏ đặt bên cạnh.
Chu Hành gọi hai bát hoành thánh nhỏ và ba phần sủi cảo chiên.
Khi bát hoành thánh trong nồi đất được mang lên, vẫn còn phát ra tiếng “xèo xèo” sôi sùng sục, khiến Thẩm Yên nhìn mà ngứa ngáy cả tay.
Cô bất chấp nguy cơ bị bỏng, múc một muôi canh trong nồi đất, thổi mấy cái rồi húp một ngụm.
Quả nhiên tươi ngon vô cùng.
“Ngon quá!” Thẩm Yên không kìm được khen.
Chu Hành còn chu đáo giúp cô lấy một chiếc đĩa nhỏ, rót vào đó ít giấm.
Thẩm Yên: “Cảm ơn anh!”
Cô đặt thìa xuống, vội vàng gắp một chiếc sủi cảo chiên vừa mới ra lò, chấm vào đĩa giấm rồi cắn một miếng.
Sủi cảo chiêm vừa thơm vừa giòn, nhân thịt bò bên trong lại đầy đặn trọn vị.
Tháng sáu nắng nóng gay gắt, dù trong quán có điều hòa, nhưng vừa ăn hoành thánh còn bốc khói nghi ngút, Thẩm Yên đã mồ hôi nhễ nhại.
Thấy vậy, Chu Hành lấy từ túi ra một gói khăn giấy rồi đưa cho cô.
Thẩm Yên hơi sững người, thì ra trợ lý Tổng giám đốc là thế này đây, ngay cả khăn giấy cũng mang theo bên mình.
Cô nhận lấy, rút một tờ ra rồi lau mồ hôi trên trán. Lúc này cô mới nhận ra không khí xung quanh có phần gượng gạo, bèn lén liếc nhìn Cung Giai và Lục Du.
Cảm nhận được áp suất thấp bao trùm, thấp đến mức hai người kia ăn hoành thánh trong nồi đất mà vẫn không hề đổ mồ hôi.
Hình như nhận ra ánh mắt của cô, Lục Du khẽ ngẩng đầu nhìn sang.
Thẩm Yên vội cúi đầu, tiếp tục ăn sủi cảo chiên.
Một phần sủi cảo chiên có bốn cái, lúc nãy cô chỉ gọi một phần. Vốn nghĩ bốn cái sủi cảo chiên với một bát hoành thánh nhỏ là đủ no rồi.
Nhưng khi đã cắn thử chiếc đầu tiên, cô lại chẳng thể dừng lại, nhanh chóng ăn hết sạch bốn cái của mình.
Thậm chí còn thấy chưa đã thèm.
“Ăn nữa không?”
Lúc này, Chu Hành lại chu đáo kéo đĩa sủi cảo chiên trước mặt mình về phía Thẩm Yên.
Thẩm Yên liếc nhìn mấy chiếc sủi cảo, hơi ngại ngùng. Dù gì vừa rồi chính cô nói chỉ muốn một phần thôi, nhưng giờ lại thật sự rất muốn ăn thêm. Cô ngập ngừng một chút rồi khẽ nói: “Cảm ơn anh!”
Sủi cảo chiên quả thật ngon đến mức khó cưỡng, chẳng trách quán lại đông khách đến thế, còn phải xếp hàng. Lần sau nhất định phải rủ Phùng San San tới ăn cùng. Cô vừa gắp một chiếc sủi cảo từ đĩa của Chu Hành, vừa nghĩ thầm trong bụng.
So với bầu không khí thoải mái ở phía này, Lục Du và Cung Giai ở phía bên kia thì lại nặng nề hơn hẳn.
Từ sau câu nói kia của Chu Hành, cả hai đều chỉ cúi đầu ăn, chẳng ai mở miệng nói thêm câu nào.
Mãi cho đến lúc gần ăn xong, Cung Giai mới cất lời: “Năm đó em ra nước ngoài là có nguyên nhân.”
Thẩm Yên nghe thấy một câu chẳng đầu chẳng cuối, chẳng lẽ lúc nãy cô mải ăn quá nên bỏ lỡ mất tin hot gì rồi à?
Sao lại đột ngột đến tình tiết này rồi?
Có ai nhắc nhở cô chút được không?
Cô tròn mắt, đầy vẻ hoang mang nhìn sang Chu Hành.
Chu Hành chỉ lặng lẽ lắc đầu, dĩ nhiên anh cũng chẳng biết Cung Giai năm đó ra nước ngoài là vì lý do gì.
Thẩm Yên lập tức giảm tốc độ ăn, vểnh tai lên, chăm chú nghe đối thoại giữa Cung Giai và Lục Du, chỉ nghe thấy…
Lục Du: “Nguyên nhân gì?”
Câu hỏi này vừa khéo chính là điều Thẩm Yên muốn biết.
Chu Hành cũng hiếu kỳ, bất giác dựng thẳng tai lên.
Cung Giai: “Đó là do offer của trường Đại học Y, đổi lại anh thì chắc chắn anh cũng đi thôi.”
Lục Du: “Tôi không sùng ngoại, tôi sẽ không đi.”
Cung Giai: …
Thẩm Yên lần đầu tiên cảm thấy hóa ra Lục Du cũng có khiếu hài hước.
Lục Du lại nói: “Hơn nữa chúng ta ở bên nhau lâu như thế, em chưa bao giờ nhắc đến chuyện chuẩn bị đi du học.”
Cung Giai: “Em khi đó là…”
Lục Du dứt khoát kết luận: “Năm đó em chỉ coi tôi như trò đùa.”
Kịch tính thế này luôn hả? Thật sự muốn nói chuyện này ngay tại quán sủi cảo chiên này ư?
Thẩm Yên vểnh tai nghe càng ngày càng nghiêm túc. Đây thật sự là thứ mà cô có thể nghe lén sao?
Đầu mối đã gần như được nối lại rồi. Trước đây Chu Hành từng nói với cô, Lục Du và Cung Giai chia tay sau kỳ thi đại học vì Cung Giai phải ra nước ngoài.
Mà nghe ý tứ trong cuộc trò chuyện này thì có vẻ như Cung Giai vốn đã có dự định đi du học từ trước, chỉ là chưa bao giờ có ý định nói cho Lục Du biết.
Có được offer của Đại học Y đâu phải dễ dàng. Nếu Cung Giai vừa ôn thi trong nước, vừa chuẩn bị du học, lại còn phải giấu bạn bè thì thật sự khó khăn cho cô ấy.
Thẩm Yên vừa thấy hớn hở vì mình ăn hóng được tin siêu to khổng lồ, vừa cảm thấy chuyến đi ăn sủi cảo chiên cùng Chu Hành hôm nay thật sự là một quyết định chính xác.
Thế nhưng đồng thời cô lại lo, liệu biết nhiều bí mật thế này, ngày mai có bị Lục Du thủ tiêu diệt khẩu không đây?
Hình như cô vô tình biết được giữa Lục Du và Cung Giai dường như chỉ có Lục Du là đơn phương mà thôi.
Cô hơi lo lắng ngẩng đầu liếc sang Chu Hành đang ngồi đối diện.
Chu Hành lau miệng rồi nói: “Hai người có muốn đổi chỗ khác để nói mấy chuyện này không?”
Lục Du: …
Cung Giai: …
Bị lời của Chu Hành nhắc nhở, cả hai thoáng bối rối. Quả thật, bàn luận những chuyện này ở nơi công cộng có phần không thích hợp.
Thế nhưng bầu không khí vừa được đẩy lên đến mức ấy, cơn nghẹn trong lòng Lục Du rốt cuộc cũng tìm được chỗ trút. Nếu để anh ấy nói lại lần nữa, anh vẫn sẽ thẳng thắn như vừa rồi.
Trong lúc cả hai đang ngẫm lại, lại nghe thấy Chu Hành tiếp lời: “Ở đây hơi ồn, tôi cũng chẳng nghe rõ lắm.”
Lục Du: … Quả nhiên anh ấy không nên hy vọng gì ở Chu Hành.
Cung Giai: …
Chỉ một câu chen ngang, Chu Hành đã khiến câu chuyện của họ buộc phải khép lại. Bầu không khí giữa Lục Du và Cung Giai lại trở nên vi diệu.
Huống hồ, Cung Giai vừa bị Lục Du đội cho cái mũ “đùa giỡn tình cảm”, cô ấy chỉ biết cúi gằm, lẳng lặng ăn bát hoành thánh nhỏ của mình.
*
Cy có lời muốn nói:
Ai kia bị mắc giải thích mà tội cái không ai hỏi nên bứt rứt kiếm chuyện
