Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 50



Sau khi xác nhận Thẩm Yên không gặp vấn đề gì nghiêm trọng sau khi uống rượu hôm qua, Chu Hành lập tức gửi lời mời.

Chu Hành: [Cuối tuần chắc cô cũng chẳng nấu nướng gì để ăn sáng hay ăn trưa đâu nhỉ?]

Thẩm Yên: [Lát nữa tôi sẽ đặt đồ ăn ngoài.]

Chu Hành: [… Lát nữa tôi mời cô đi ăn sủi cảo chiên gần nhà bà nội tôi nhé, ăn xong hai đứa mình cùng qua thăm bà luôn.]

Bà nội Chu Hành đã gần 90 tuổi, từ lâu nhà bà nội đã không còn đỏ lửa, cơm nước hằng ngày đều do cô của anh nấu ở nhà rồi mang sang.

Thẩm Yên hơi do dự. Ngày thường đi làm cô đã gần như phải ăn cơm cùng Chu Hành hằng ngày rồi, khó khăn lắm mới đến cuối tuần được nghỉ ngơi, chẳng lẽ lại vẫn phải đi ăn với cấp trên sao?

Nhưng rồi Chu Hành gửi qua một đường link, đó là một bài viết đánh giá về quán sủi cảo chiên mà anh vừa nhắc tới.

Chu Hành: [Cô xem đi, quán này ngày xưa đi học tôi hay ăn lắm, giờ nó còn lọt vào danh sách những quán phải ăn ở thành phố S đấy, ngon cực.]

Thẩm Yên bấm vào link, nhìn thấy tấm ảnh chụp những chiếc sủi cảo chiên có phần đáy chiên vàng ruộm, nhân bánh đầy đặn, cô bắt đầu thấy xao xuyến. Lướt sang tấm hình thứ hai là một bát hoành thánh nhỏ nghi ngút khói nấu trong nồi đất, cô hoàn toàn động lòng.

Cấp trên thì cấp trên, ăn thêm một bữa cơm này thì cũng có sao đâu chứ.

Thẩm Yên: [Ok.]

Chu Hành: [Cô cho tôi địa chỉ, tôi qua đón cô nhé?]

Thẩm Yên tìm địa chỉ quán trên bản đồ để định vị. Quán nằm ở phía bên kia sông, xung quanh toàn là các địa điểm du lịch nổi tiếng của thành phố S, nếu lái xe tầm này chắc chắn sẽ tắc đường đến chết mất. Tuy nhiên, ngay gần quán lại có một ga tàu điện ngầm.

Thẩm Yên: [Lái xe có vẻ hơi kẹt xe. Tôi xem bản đồ thấy đi tàu điện ngầm có thể đến thẳng cửa quán luôn.]

Chu Hành dường như cũng nhận ra vấn đề, anh trả lời rất nhanh và không khách sáo thêm nữa.

Chu Hành: [Được, vậy chúng ta hẹn gặp nhau ở cửa quán nhé.]

Thẩm Yên: [Ok.]

Sau khi chốt lịch với Chu Hành, Thẩm Yên mới lồm cồm bò dậy vệ sinh cá nhân. Nghĩ bụng đi chuyến này là để lấy cảm hứng sáng tác, cô còn đặc biệt trang điểm nhẹ nhàng một chút.

Quả nhiên có động lực kiếm thêm thu nhập có khác, chứ bình thường đi làm cô toàn để mặt mộc.

Đến khi cô đi tàu điện ngầm tới nơi, Chu Hành đã đứng đợi sẵn ở cửa quán.

Thấy Thẩm Yên xuất hiện, Chu Hành vẫy tay chào cô.

Thẩm Yên tiến lại gần, Chu Hành vừa mở miệng đã nói: “Chuyện hôm qua, cảm ơn cô nhé.”

Thẩm Yên: …

Đến rồi đến rồi, cô biết ngay mà.

“Chuyện đó… tô…” Thẩm Yên xoa mũi, cô thật sự ngượng muốn xĩu, chính cô cũng chẳng rõ động cơ khiến mình uống ly rượu đó là gì: “Tôi chỉ thấy lúc đó anh có vẻ sắp tèo đến nơi rồi nên mới… Anh không cần phải cảm ơn đâu.”

Chu Hành: … Cũng đâu đến mức tèo cơ chứ.

Nếu nốc ly rượu đó vào thì cùng lắm là anh lăn ra say gục luôn tại chỗ thôi mà.

Chu Hành: “Tôi… Cô… Dù sao vẫn phải cảm ơn cô. Từ lúc đi làm đến giờ, cô là người đầu tiên đỡ rượu hộ tôi đấy.”

Thẩm Yên: ?

Cô thầm nghĩ Chu Hành làm trợ lý tổng giám đốc ít nhất cũng phải được một hai năm rồi, sao lại có chuyện chưa từng có ai đỡ rượu hộ anh cơ chứ? Chưa bàn đến chức danh trợ lý tổng giám đốc, chỉ riêng mối quan hệ thân thiết giữa anh và Tổng giám đốc Lục thì lẽ ra phải người giúp anh uống mới phải?

Nghe qua thì cái vị trí lãnh đạo này của anh cũng thê thảm thật đấy.

Nhưng mà, lãnh đạo…?

Cô bỗng nhớ đến mấy lời nịnh nọt nổi da gà mà mình đã dày công biên soạn ở nhà hôm qua.

Cô đấu tranh tư tưởng một hồi, rồi quyết định thốt ra: “Chuyện đó… Trợ lý Chu, đây đều là việc tôi nên làm mà.”

Chu Hành khẽ nhướng mày: “Ừ?”

Thẩm Yên nở nụ cười đầy vẻ nịnh bợ: “Vì anh là sếp của tôi mà.”

Chu Hành ngẩn người: “Hả?”

Câu nói này vừa thốt ra, dường như Thẩm Yên cuối cùng cũng đã tìm được một lời giải thích hợp lý cho hành động của mình ngày hôm qua.

Từ lúc về nhà tối qua, cô đã không ngừng suy nghĩ về động cơ khiến mình nốc cạn ly rượu đó.

Là vì bản tính trượng nghĩa, thích bênh vực kẻ yếu của cô sao?

Hay vì cô tửu lượng cao, thấy hai lạng rượu trắng chỉ là chuyện nhỏ?

Hay vì thấy Chu Hành đã nôn thốc nôn tháo mà vẫn bị ép uống tiếp nên cô nảy sinh lòng đồng cảm?

Cô vẫn luôn không hiểu nổi.

Việc chơi trội hoàn toàn đi ngược lại với phong cách làm việc bình thường của cô.

Nhưng vào khoảnh khắc này, Thẩm Yên quyết định không nghĩ nữa, đây chính là đáp án cuối cùng.

Cô đỡ rượu cho sếp của mình, đó là lẽ đương nhiên.

Đúng, chính vì anh là sếp.

Dù cô chẳng có khao khát thăng chức tăng lương mãnh liệt gì, nhưng… nhưng lý do chính là thế đấy.

Không sai vào đâu được.

Quán sủi cảo chiên nằm sâu trong ngõ nhỏ, nhưng vì danh tiếng lẫy lừng nên trước cửa quán người xếp hàng đông nghịt, tiếng nói cười xôn xao cả một vùng.

Chu Hành suýt chút nữa đã tưởng mình nghe nhầm, anh hỏi lại một lần nữa: “Chỉ có vậy thôi sao? Chỉ vì tôi là sếp của cô à?”

Thẩm Yên gật đầu: “Ừm, sao tôi có thể nhắm mắt làm ngơ nhìn sếp một mình xông pha nơi trận mạc được chứ.”

Nghe câu này, Chu Hành nhìn vào đôi mắt trong veo không chút tạp niệm của Thẩm Yên, cảm giác mềm mại như tim bị lấp đầy bởi bông gòn từ ngày hôm qua bỗng chốc tan biến dần.

Chỉ vì phải đỡ rượu cho sếp thôi sao? Không nói rõ được là sai ở đâu, nhưng trực giác bảo cho Chu Hành biết rằng anh chẳng muốn nghe câu trả lời này chút nào.

Chu Hành bỗng thấy buồn bực.

Anh lại mượn việc công mà nói: “Nhưng lẽ ra cô không nên uống.”

Thẩm Yên: ?

Chu Hành: “Cô uống rồi, sau này ai cũng biết cô là cao thủ rượu bia.”

Thẩm Yên: …

Chu Hành nói thêm: “Đã có tiền lệ rồi thì sau này cô muốn từ chối sẽ cực kỳ khó.”

“Tôi… lúc đó tôi không nghĩ nhiều đến vậy.”

Thẩm Yên giờ nhớ lại cũng thấy vô cùng hối hận.

Chu Hành lại hỏi cô: “Hối hận rồi sao?”

Thẩm Yên sờ mũi: “Cũng có một chút.”

Chu Hành: “Muộn rồi.”

Thẩm Yên ngơ ngác, không hiểu anh đang nói cái gì mà đầu không ra đầu đuôi không ra đuôi: “Cái gì muộn cơ?”

Ý cô là cô đã bị vào tầm ngắm, sau này sẽ bị anh điều đi khắp nơi để đỡ rượu hộ anh sao?

Không thể nào, anh không thể lấy oán báo ân như thế chứ.

Chu Hành không trả lời thẳng vào vấn đề mà đánh trống lảng: “Lo xếp hàng trước đã, đông người thế này cơ mà.”

Lúc này Thẩm Yên mới để ý thấy quán sủi cảo chiên này cực kỳ đắt khách, muốn gọi món phải xếp hàng, mà nãy giờ hai người lại đứng ở lối vào ngõ để nói chuyện chứ chưa vào xếp hàng.

Cô cũng chưa ăn sáng nên bụng dạ bắt đầu biểu tình.

Chu Hành bảo Thẩm Yên cứ xem menu muốn ăn gì, còn anh sẽ đi xếp hàng.

Trên đường đến đây Thẩm Yên đã nhắm sẵn rồi: “Tôi lấy một lạng sủi cảo chiên với một bát hoành thánh nồi đất.”

Chu Hành gật đầu: “Ok, tôi đi xếp hàng, cô vào tìm hai chỗ ngồi đi.”

Thẩm Yên nhìn vào trong quán, không gian thực ra cũng không đến nỗi hẹp, nhưng vì khách quá đông nên cạnh mỗi bàn đều có vài người đứng chờ sẵn. Cô quan sát kỹ thì thấy ngay cả những người đang ngồi ăn cũng hầu hết là ngồi ghép bàn với nhau.

Kinh doanh phát đạt thế này, chắc chắn là ngon thật rồi.

Xem ra hôm nay đến đây là quyết định đúng đắn.

Cô vội vàng đi vào, đảo mắt quan sát xung quanh xem có chỗ nào trống hoặc ai sắp ăn xong chuẩn bị đứng lên không.

Cũng coi như may mắn, sau một vòng quan sát, cô thấy đĩa của hai bạn nữ kia chỉ còn lại đúng hai cái sủi cảo chiên. Thẩm Yên nhanh chân bước tới, đứng cạnh bàn họ để khẳng định chủ quyền với những người cũng đang tìm chỗ khác.

Cô đứng đợi một lúc, chưa đợi được hai bạn nữ kia ăn xong thì lại nghe thấy một tiếng gọi quen thuộc: “Tiểu Thẩm, sao trùng hợp thế?”

Thẩm Yên quay đầu lại, bắt gặp Cung Giai – người cô từng quen trong cuộc họp ở Sở Tài chính.

Sau khi chào hỏi xong, cô lại nhìn thấy Lục Du đang bưng khay thức ăn đi tới.

Thẩm Yên: …

Cô nhìn Lục Du, rồi lại nhìn Cung Giai, bỗng nhớ lại những lời Chu Hành nói với mình tối hôm đó.

Có vẻ như cô vừa mới hóng được một bí mật động trời rồi.

Tổng giám đốc Lục của bọn họ hình như thật sự đã có người yêu?

Nhưng chưa kịp hào hứng để hóng hớt, hai bạn nữ cô đang chờ đã buông đũa, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Thế là trước khi kịp hóng chuyện, cô phải đối mặt với một vấn đề nan giải hơn.

Giả thiết:

Điều kiện 1: Chỗ trống chỉ có hai; Điều kiện 2: Tổng giám đốc công ty cô đang bưng khay thức ăn đứng đó; Điều kiện 3: Vị trí này là cô chọn trước; Điều kiện 4: Bây giờ là thời gian nghỉ cuối tuần.

Hỏi: Cô nên xử lý thế nào?

Về lý thuyết, cô biết mình là người đến trước, theo đúng quy tắc đến trước phục vụ trước thì vị trí này đương nhiên thuộc về cô.

Nhưng thực tế, Tổng giám đốc công ty cô đã lấy được đồ ăn, ngay cả với một người lạ thì người có đồ ăn trước cũng nên được ưu tiên chỗ ngồi, huống chi đây lại là sếp tổng. Một người bình thường và có chỉ số EQ ổn định thì đều nên nhường chỗ cho họ.

Cô liếc nhìn Chu Hành vẫn đang đứng xếp hàng, nhẩm đếm sơ qua thì phía trước anh vẫn còn khoảng ba đến năm người nữa.

Cô bắt đầu thấy do dự.

Thẩm Yên không dám tùy tiện khách sáo với Lục Du nữa, bài học bánh xếp lần trước vẫn còn sờ sờ ra đó.

“Anh lấy được đồ rồi à? Nhưng mà em vẫn chưa tìm được chỗ ngồi.”

Giữa lúc Thẩm Yên còn đang đắn đo, cô nghe thấy tiếng của Cung Giai. Cung Giai cũng đã thấy Lục Du bưng khay thức ăn tiến lại gần, giọng cô ấy nghe có vẻ hơi nản lòng.

Sự xuất hiện của Cung Giai đã giúp chiếc cán cân trong lòng Thẩm Yên cuối cùng cũng nghiêng hẳn về một phía.

“Tổng giám đốc Lục, Cung Giai. Hai người cứ ngồi trước đi ạ, để tôi tìm xem có vị trí nào khác không.” Thẩm Yên cuối cùng quyết định nhường chỗ.

Chu Hành chắc cũng chưa lấy được bánh ngay đâu, cô hy vọng mình có thể tìm được chỗ khác trước khi anh quay lại. Vả lại, Lục Du đã cầm đồ ăn trên tay rồi, để nguội thì mất ngon.

“Thế này thì ngại quá.” Cung Giai có chút ngập ngừng.

Ngay khi Cung Giai còn đang băn khoăn, hai người còn lại ở cái bàn bốn chỗ mà Thẩm Yên chọn cũng bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị đứng lên.

Thấy cảnh đó, Thẩm Yên thở phào nhẹ nhõm.

“Không sao đâu, em đợi hai người kế bên này cũng được.” Thẩm Yên bảo Cung Giai cứ yên tâm mà ngồi xuống.

“Cảm ơn em nhé.” Thấy hai người bên cạnh quả thực cũng sắp ăn xong, Cung Giai không khách sáo với Thẩm Yên nữa, liền ra hiệu cho Lục Du ngồi xuống.

Chu Hành tính toán thời gian cực kỳ chuẩn xác. Khi anh bưng khay thức ăn đi tới thì hai người ngồi cạnh Cung Giai và Lục Du cũng vừa vặn đứng dậy rời đi.

Thấy Chu Hành đến, Thẩm Yên vẫy tay rồi chỉ vào hai chiếc ghế trống.

Chu Hành khẽ nheo mắt lại, dường như anh vừa nhìn thấy một người mà lẽ ra không nên xuất hiện ở đây thì phải?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...