Thực Tập Sinh Mới Đến Của Văn Phòng Tổng Giám Đốc

Chương 6



Thẩm Yên vừa đi vừa chạy, lướt đi thật nhanh. Cô liếc nhìn đồng hồ, thời gian còn ngắn hơn cả lúc buổi sáng cô nghiêm túc chạy bộ.

Lần đầu tiên Thẩm Yên mới hiểu được tác dụng của adrenaline.

[*Adrenaline, hay còn gọi là epinephrine, là một hormone được tuyến thượng thận tiết ra để giúp cơ thể phản ứng với các tình huống căng thẳng, sợ hãi hoặc nguy hiểm thông qua phản ứng “chiến đấu hoặc bỏ chạy”]

Thế nhưng, về đến nhà, ác mộng vẫn chưa kết thúc.

Cô mở điện thoại, định giải trí một chút thì đập vào mắt ngay trong danh sách tin nhắn là dòng tin mới gửi đến từ Dư Tân Niên – người mà cô vừa thêm bạn không lâu.

Thẩm Yên lập tức úp điện thoại xuống ghế sô pha, tiện tay kéo chiếc chăn lông trên ghế phủ lên người, nhắm mắt lại, coi như mình đã ngủ rồi. Không phải cô không muốn trả lời tin nhắn, mà là cô vẫn chưa đọc.

Có lẽ do cả một ngày làm việc cộng thêm giao tiếp xã giao bị vắt kiệt sức lực, ban đầu Thẩm Yên chỉ giả vờ nằm nhắm mắt trên ghế để trốn tránh việc trả lời Wechat, nhưng chưa bao lâu sau, cô lại thật sự ngủ quên mất.

Đến khi cô tỉnh lại lần nữa thì đã là năm giờ sáng hôm sau.

Thẩm Yên lơ mơ mở mắt, nhìn vào điện thoại.

 Cô còn chưa rửa mặt tắm táp gì nữa!

Sao lại ngủ quên được chứ! Lại còn ngủ ngay trên ghế sô pha nữa! Chắc cô buồn ngủ lắm mới vậy

Lo mình còn chưa tỉnh táo hẳn, cô nhìn lại điện thoại lần nữa, lần này không chỉ thấy giờ giấc, mà còn thấy tin nhắn của Dư Tân Niên vẫn nằm chình ình ở đó.

Thẩm Yên bật dậy khỏi ghế sô pha như cá chép quẫy đuôi.

Cô ngồi yên một lúc để đầu óc tỉnh táo lại, nghĩ rằng năm giờ sáng trả lời tin nhắn thì cũng không hay, thế là cô yên tâm úp điện thoại xuống ghế, chuẩn bị vào phòng tắm rửa.

Đến khi tắm rửa và rửa mặt đánh răng rồi dưỡng da xong, quần áo cũng đã cho hết vào máy giặt, nhìn lại đồng hồ vẫn chưa tới sáu giờ.

Cô ngáp một cái, chui vào chăn, lại ngủ tiếp.

Lần nữa tỉnh dậy, là nhờ đồng hồ báo thức.

Cô giật mình mở mắt, đã tám giờ rưỡi.

Thẩm Yên vô cùng hối hận, chắc chắn là hôm qua tăng ca làm đầu óc cô chậm lại, mới quên mất chuyện đi làm buổi sáng!

Không còn cách nào, cô đành vội vàng thu dọn, bụng đói meo chuẩn bị chạy đi làm.

Có điều, hôm nay vì đã quen đường, cô có thời gian quan sát xung quanh.

Cô để ý thấy cách tập đoàn Lục thị khoảng một trăm mét có vài xe bán đồ ăn sáng.

Trên xe bán kiểu bữa sáng phương Tây, toàn là sandwich, cà phê, hotdog, bánh crepe…

Thẩm Yên học ở thành phố S bốn năm, nhưng Đại học A nằm ở khu đại học ngoại ô, cô lại không giống bạn bè khác đi thực tập từ năm ba nên đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được cái gọi là khí chất cao cấp khi đi làm ở thành phố lớn.

Mấy chiếc xe đồ ăn sáng dựng ngay giữa các tòa văn phòng khiến Thẩm Yên thoáng chốc có cảm giác mình cũng là một nhân viên văn phòng cao cấp trong phim truyền hình. Ngay cả chiếc áo phông trắng và quần ống rộng trên người cô cũng toát lên vẻ nhàn nhã.

Cô liếc nhìn đồng hồ, tám giờ năm mươi, vẫn còn kịp. Thẩm Yên bước lại gần xe đồ ăn, định xem cụ thể sẽ ăn gì.

Chưa kịp nhìn rõ chữ trên bảng giá, cô đã thấy người mà mình cố tình lờ đi suốt cả tối hôm qua.

Thẩm Yên: … Chẳng lẽ cô và bữa sáng này vốn đã không có duyên hay sao?

Không ăn sáng thì thôi, bụng đói thì cũng mặc kệ đi.

Thẩm Yên do dự một lát, quyết định xoay người chuồn đi, nhưng còn chưa kịp quay lưng thì Dư Tân Niên vừa vặn quay đầu lại, cũng nhìn thấy cô.

“Thẩm Yên, trùng hợp thế, cậu cũng đến mua bữa sáng à?” Dư Tân Niên cầm trên tay một cái sandwich, vui vẻ chào hỏi cô.

Thẩm Yên không còn cách nào, đành cứng ngắc chào lại: “Ừ, trùng hợp thật. Tôi xem thử có gì ngon không đã.”

Dư Tân Niên liền giới thiệu: “Sandwich hươu cao cổ ở đây ngon lắm, đặc biệt là vị bò sốt tiêu đen, thêm sốt đặc chế của họ siêu ngon, siêu đáng thử.”

Thẩm Yên thật ra rất sợ kiểu người tự nhiên thân thiết như Dư Tân Niên, nhưng khi nghe đến siêu ngon, cô không kìm được nuốt nước bọt, quả thật cô đang rất đói.

Cô nghe theo gợi ý của Dư Tân Niên, gọi món rồi quét mã thanh toán. Quả nhiên, ngay sau đó Dư Tân Niên liền hỏi tội: “Tối qua sao cậu không trả lời Wechat của tôi?”

Trong lòng Thẩm Yên lập tức réo vang hồi chuông cảnh báo. Cô lập tức bộc phát tài diễn xuất, giả vờ ngạc nhiên: “Wechat? Wechat gì cơ?”

Không biết diễn xuất của cô có hơi lố quá không, để tăng độ tin cậy, vừa nói cô vừa mở Wechat. May mà tối qua vì muốn tránh không trả lời cậu ta nên đến sáng nay cô vẫn chưa nhấn mở ứng dụng.

“Ngại quá, tối qua tan làm tôi mệt quá, chưa kịp xem tin nhắn đã ngủ mất. Sáng nay lại dậy muộn, nên…” Có lẽ do chột dạ nên Thẩm Yên bất giác nhiều lời giải thích.

Dư Tân Niên cười dịu dàng: “Không sao, giờ cậu xem cũng kịp mà.”

Thẩm Yên đành mở khung chat với cậu ta ra, quả nhiên lại là chuyện tụ tập bạn học trường Đại học A.

Cô vừa chuẩn bị gõ chữ trả lời thì nhân viên tiệm sandwich hươu cao cổ gọi số của cô, cô chỉ có thể đi lấy đồ ăn trước.

Cầm bữa sáng trên tay, thấy Dư Tân Niên vẫn đang chờ, cô chẳng còn cách nào, đành nói: “Cảm ơn mọi người đã mời, nhưng tôi không đi đâu, tôi cũng không quen biết ai cả.”

Thấy dáng vẻ từ chối của cô, Dư Tân Niên lại muốn trêu chọc: “Nhưng sau này chúng ta đều là đồng nghiệp, lại cùng vào một đợt, quen biết thêm chút cũng đâu có hại gì.”

Thẩm Yên cảm giác câu tiếp theo của cậu ta sẽ là bọn mình nể mặt mới gọi cậu, đừng không biết điều như thế.

Ngay lúc cô đang cố vắt óc tìm lý do thoái thác, Dư Tân Niên đã cười nói: “Thôi được rồi, không muốn đi thì cũng không sao.”

Thẩm Yên mới thở phào nhẹ nhõm.

Trong lúc nói chuyện, họ đã đi đến cửa thang máy. Có lẽ vì sắp muộn giờ nên bên trong không đông lắm.

“Tôi lên tầng 9, còn cậu tầng 19 phải không?” Dư Tân Niên ga lăng bấm giúp cô.

Thẩm Yên gật đầu: “Cảm ơn.”

Trong lúc thang máy đi lên, Dư Tân Niên không nói thêm gì nữa. Đợi đến khi cậu ta ra khỏi thang máy, Thẩm Yên mới thật sự thở phào.

Thang máy nhanh chóng lên đến tầng 19. Khi Thẩm Yên bước vào văn phòng, cô liếc nhìn điện thoại, vừa đúng 9 giờ.

Trong lòng cô âm thầm tự thưởng một cái like. Rất tốt, rất đúng giờ, rất hợp với tác phong làm việc của mình.

Sau đó cô đảo mắt nhìn quanh văn phòng, phát hiện trong văn phòng mới chỉ có cô và anh Trình.

Cô mỉm cười chào anh ấy lấy lệ, rồi đi đến chỗ ngồi của mình.

Lúc này cô mới có thời gian mở Wechat, nghiêm túc xem tin nhắn.

Và rồi…

[Quên nói với cô, công ty chúng ta làm việc theo chế độ linh hoạt, như hôm nay mà tan ca muộn vậy thì ngày mai có thể đến trễ hơn, tôi thường đến tầm 11 giờ.]

Người gửi là Chu Hành, tin nhắn được gửi lúc 10 giờ rưỡi tối qua.

Thẩm Yên: …

Tại sao cô lại hăng hái lao đến công ty thế này chứ.

Quay ngược thời gian, tối hôm qua đến sáng nay, cô thật sự không có lấy một chút thời gian để xem tin nhắn Wechat hay sao?

Giờ mà quay về nhà ngủ tiếp thì còn kịp không?

Cô tức đến phát điên.

Nhưng cô lại không thể trách Chu Hành, bởi anh đã nói rõ với cô từ tối qua rồi.

Chỉ có thể trách Wechat thôi hả? Tại sao không kịp thời đẩy thông báo cho cô?!!

Không, phải trách Wechat tại sao cứ đẩy mấy cái tin vớ vẩn, còn cái tin cần thì lại không chịu đẩy chứ?!

Nghĩ thế, hình như lại phải trách Dư Tân Niên.

Nhưng mà cậu ta cũng chỉ là có lòng tốt mời bạn bè học cùng trường đi tụ tập, cũng chẳng có gì sai…

Thẩm Yên đành chấp nhận số phận, hôm nay coi như hiến thêm hai tiếng đồng hồ cho công ty.

“Haiz…” Thẩm Yên ngồi ở bàn làm việc, thở dài một tiếng.

May mà tối qua cô ngủ sớm, nên giờ cũng không quá buồn ngủ.

Văn phòng ít người cũng có cái hay, cô có thể thong thả tận hưởng bữa sáng.

Cô đứng dậy rửa ly, dùng máy pha cà phê trong phòng trà pha một ly cà phê, lại rót thêm ít sữa tươi từ tủ lạnh, cuối cùng lấy chiếc sandwich mua ở dưới lầu từ trong túi vải ra.

Quả thật rất ngon, Dư Tân Niên không hề nói quá.

Cô vừa thong thả ăn xong sandwich vừa uống cà phê, nhìn lại đồng hồ, còn chưa đến 9 giờ rưỡi.

Nhưng cũng chẳng có việc gì làm, sếp và đồng nghiệp vẫn chưa đến, ngồi không cũng là ngồi không, cô liền mở nhóm chat ký túc xá của họ, lướt lại tin nhắn hôm qua, xem mọi người đang tám chuyện gì.

Ký túc xá của họ có bốn người. Một là Phùng San San, hồi cấp ba đã học cùng lớp với cô. Thời cấp ba bọn họ đã thân nhau, sau đó cùng thi đỗ vào Đại học A, lại học cùng chuyên ngành, cùng lớp, thậm chí còn cùng phòng ký túc xá. Điều đó khiến một người hướng nội như Thẩm Yên từng vô cùng mong chờ đời sống đại học.

Phùng San San vào mùa tuyển dụng năm ngoái đã thi đỗ vào một doanh nghiệp nhà nước ở thành phố S, đã ký hợp đồng ba bên từ lâu. Doanh nghiệp nhà nước cũng không yêu cầu đi thực tập trước, nên sau khi ký xong thì chẳng còn tin tức gì nữa. Thành ra giờ Phùng San San đang rất vui vẻ ở nhà chơi.

Hai người còn lại là Sài Nhã và Tôn Quỳnh Tư. Sài Nhã tuy là người bản địa thành phố S, nhưng học cao học thì được tuyển thẳng lên một trường đại học ở thủ đô. Còn Tôn Quỳnh Tư thì thi công chức ở quê nhà, hiện tại vẫn đang trong giai đoạn thẩm tra lý lịch.

Tóm lại, trong bốn người ở ký túc xá của họ, ngoài cô ra thì ai cũng đang rảnh rỗi vui chơi.

Thẩm Yên thấy họ trò chuyện rôm rả, lại càng tức hơn, đến cả sandwich ngon cũng chẳng xoa dịu nổi trái tim bị tổn thương của cô.

Mấy ngày nay, Thẩm Yên bận dọn nhà, đi báo danh, nên cô vẫn chưa kể với các bạn cùng phòng chuyện mình đã vào làm ở tập đoàn Lục thị.

Cô lo họ nghe tin này từ người khác thì sẽ giận, thế là nhân lúc rảnh, cô nhanh chóng báo cáo trong nhóm.

[Thẩm Yên: Tớ có kể với các cậu chưa nhỉ, mẹ tớ giúp tớ xin được offer của tập đoàn Lục thị, giờ tớ đang thực tập ở đó.]

Phùng San San là người đầu tiên trả lời.

[Phùng San San: !!!]

[Phùng San San: Cậu chưa kể!!!]

[Phùng San San: @A Nhã, A Nhã!!! Mau vào xem này!!!]

Sài Nhã không trả lời, nhưng Tôn Quỳnh Tư thì xuất hiện.

Cô ấy cũng điên cuồng tag Sài Nhã.

[Tôn Quỳnh Tư: Yên Yên, cậu có ảnh thẻ nhân viên hay gì đó chứng minh đang làm ở Lục thị không? Mau để A Nhã gửi cho tên Vu Chấn kia xem.]

Vu Chấn chính là đại học sinh giỏi của Viện Kinh tế và Quản lý, người nộp đơn vào Lục thị nhưng bị loại, sau đó còn giận cá chém thớt trút giận lên Sài Nhã.

Phùng San San thấy Sài Nhã mãi không trả lời, bèn nhắn.

[Phùng San San: Chắc cậu ấy lại thức trắng đêm chơi game rồi, tin tốt này phải đợi cậu ấy ngủ dậy mới biết được.]

[Tôn Quỳnh Tư: Nói mới nhớ, đừng nói Vu Chấn, Yên Yên, cậu nên khoe trước mặt Chung Thừa nữa.]

[Phùng San San: Nhắc mới nhớ, tên Chung Thừa ngu ngốc ấy có nhận được offer của Hoa Tín không? Cậu ta lấy lòng Dương Minh bao lâu nay rồi.]

Thẩm Yên vốn không nắm rõ tình hình của Chung Thừa. Sau khi chia tay, cô đã xóa Wechat của anh ta.

[Tôn Quỳnh Tư: Để tớ xem vòng bạn bè của cậu ta, cậu ta mà vào được Hoa Tín chắc chắn sẽ khoe liền.]

Chưa kịp để Tôn Quỳnh Tư ra xem, Thẩm Yên đã thả thêm một tin chấn động.

[Thẩm Yên: Bố mẹ tớ còn mua cho tớ một căn nhà gần tập đoàn Lục thị nữa, rảnh thì các cậu đến chơi nhé.]

[Tôn Quỳnh Tư: !!!]

[Phùng San San: !!!]

[Phùng San San: Gần tập đoàn Lục thị!! Đó chẳng phải là nơi giá nhà toàn sáu con số sao!!!]

[Thẩm Yên: Ừ, cũng khá đắt, nhưng tớ đã nói với mẹ rồi. San San, đợi cậu đi làm thì đến ở cùng luôn nhé.]

[Phùng San San: Thôi thôi thôi.]

[Thẩm Yên: ?]

Sao lại khách sáo với cô thế này, chẳng giống phong cách của Phùng San San chút nào.

Rất nhanh, tin nhắn của Phùng San San lại nhảy ra.

[Phùng San San: Không cần đợi đi làm đâu, tớ qua ngay đây, tớ lập tức sắp xếp đồ đến biệt thự ở!!!]

Tôn Quỳnh Tư liền tiếp lời.

[Tôn Quỳnh Tư: Tớ cũng đến! Với lại tớ còn Wechat của tên ngốc Chung Thừa nữa! Tớ sẽ ngay lập tức đăng vòng bạn bè rồi tag thẳng cậu ta vào!!!]

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...