Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn Bán

Chương 62: Lão bà, tôi yêu em!



Tác giả: Chu Chi

======

Giọng của các fan đứng trước cửa đều la to đến sắp khàn rồi.

Rõ ràng là đại minh tinh nhà nhà đều biết, nhưng lại không nói mình là Thừa Độ Chu, mà nhất định phải nói là lão công của Đoạn Tinh Dã, vẫn trung thành nhớ thương thân phận của mình như vậy, ai mà chịu nổi a!

Cũng chính ngay lúc này, Đoạn Tinh Dã vốn dĩ đã sắp bước vào phòng phát sóng đột nhiên quay đầu lại, đi sang bên này.

Chỉ thấy mỹ nhân vừa rồi vẫn lạnh lùng như tuyết, giờ phút này có chút âm trầm, khuôn mặt lại hơi hơi đỏ lên.

Các fan được tận mắt nhìn thấy dáng vẻ sinh động như thế của Đoạn Tinh Dã, tâm tình càng kích động hơn, càng thêm dùng sức gào to, còn xen lẫn một chút chờ mong đến bản thân cũng không biết ở trong đó, chỉ muốn xem phụ phu hai người tương tác, giáp mặt ship cp, quá sung sướng rồi!

Bảo an lại hơi do dự, không có ai thông báo là có người nhà của khách quý sẽ đến, cũng không biết kế tiếp nên sắp xếp thế nào.

Lúc hắn đăng muốn lấy bộ đàm gọi cho người phụ trách, thì Đoạn Tinh Dã đã đi tới trước mặt, nhẹ nhàng nói: " Để hắn vào đi, giao cho tôi là được. "

Bảo an thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần có người tới tiếp ứng liền dễ làm, hắn kéo dây cảnh giới ra, lối vào cũng không quá lớn, sợ các fan đang kích động vọt vào trong.

Các fan nắm chặt thời gian cuối cùng giơ điện thoại quay lại cảnh này, vây quanh Thừa Độ Chu đặt vấn đề: " Thừa tổng, sao anh lại đến đây! "

Thừa Độ Chu cẩn thận xoay người, tránh đụng vào người khác, trả lời: " Hôm nay có sân khấu cá nhân của Đoạn lão sư, muốn đến nơi nghe trực tiếp. "

Các fan lại kích động nhảy lên, gào to.

Hóa ra Thừa tổng chạy từ phim trường cách đây mấy trăm km tới nơi này, chỉ là vì không muốn bỏ lỡ buổi biểu diễn của Đoạn lão sư, quá siêng năng cổ vũ cho lão bà rồi! Dáng vẻ quan tâm lẫn nhau của họ quá tuyệt!

Đoạn Tinh Dã thấy Thừa Độ Chu không chỉ không chê mất mặt, mà còn trò chuyện với fans, thì mất đi toàn bộ kiên nhẫn vốn đã không có nhiều.

Khi Thừa Độ Chu quay đầu lại tính nói với fans cái gì đó, thì đột nhiên cổ áo bị một bàn tay trắng nõn nắm lấy, túm hắn kéo qua dây cảnh giới.

" A a a ——!!! "

Fans gào to đến sắp phá cả nóc studio.

Dù dáng người Thừa tổng cao hơn 1m9, nhưng ở trước mặt lão bà mềm mại xinh đẹp đang tức giận lại vẫn như một chú chó lớn bị kéo đi.

Ship chết rồi!

Đoạn Tinh Dã cũng không quay đầu lại, túm Thừa Độ Chu đi vào phòng phát sóng.

Thừa Độ Chu lảo đảo một chút, đuổi kịp bước chân Đoạn Tinh Dã, lại không quên quay đầu nói cảm ơn với bảo an.

Trong phòng phát sóng, bên sườn sân khấu không có ánh sáng, Đoạn Tinh Dã thả Thừa Độ Chu ra, vươn ngón tay chọc chọc ngực Thừa Độ Chu: " Gì mà lão công của người kia chứ? Bản thân anh không có tên sao? "

Thừa Độ Chu đứng yên, cuối cùng cũng có thể thở phào, một tay chống nạnh, một tay gãi gãi ót: " Không phải, anh không có thư mời, nói là họ hàng của em thì sẽ tốt hơn. "

" ...... "

Ai là họ hàng với anh chứ?

Vừa rồi cũng không phải nói là họ hàng.

Đoạn Tinh Dã lười cãi nhau, giơ cằm về phía thính phòng cách đó không xa: " Tìm vị trí ở hàng đầu tiên ngồi đi, em không rảnh để ý đến anh. "

Thừa Độ Chu nhìn y, nói: " Anh không tính là đến trễ ha? "

" Em có giao hẹn gì với anh sao? " Đoạn Tinh Dã lạnh lùng nói, " Lại không có người ngóng trông anh tới. "

Thừa Độ Chu không biết có nên thở phào nhẹ nhõm hay không, trên đường đến đây hắn gặp phải kẹt xe, không nhắn tin báo sẽ đến trễ một chút với Đoạn Tinh Dã, cũng là vì hôm qua khi hắn nói sẽ đến thăm ban, y đã không đáp lại, nhìn như cũng không thèm để ý đến, hắn liền không muốn quấy rầy y, chỉ tính yên lặng lẻn vào phòng phát sóng, sau khi kết thúc lại chờ Đoạn Tinh Dã cùng nhau về nhà.

Chỉ là không dự đoán được sẽ bị ngăn lại ở cửa vào.

Thừa Độ Chu nói: " Nếu có lần sau, anh sẽ sắp xếp thời gian trước. "

" Không cần. " Đoạn Tinh Dã nhìn phía trước, cũng không thèm nhìn hắn, màu đỏ trên mặt lại được giấu hoàn toàn trong bóng tối.

" Vậy anh đi tìm chỗ ngồi trước. " Thừa Độ Chu nhìn y, nói, " Lát nữa em phải cố lên. "

Đoạn Tinh Dã lười nhác ừ một tiếng.

Có nhân viên chương trình đang phân phát một rương nước khoáng ở cách đó không xa.

Lúc Thừa Độ Chu chạy gấp đến đây thì không có cảm giác, nhưng bây giờ lại cảm thấy rất khát, bước qua đó, hơi hơi cong lưng tiến lên: " Xin chào, tôi có thể lấy một chai sao. "

Người nhân viên chương trình kia vừa ngẩng đầu lên, lập tức cảm nhận được cảm giác bị đánh sâu vào khi nhìn thấy minh tinh trong hiện thực, hơi ngơ ngác nói: " Ngài là...... "

Thừa Độ Chu quay đầu lại chỉ sang Đoạn Tinh Dã, nói: " Tôi là lão công của y. "

" ............ "

Nhân viên chương trình nhìn Đoạn Tinh Dã đang đứng trong chỗ tối.

Lưng Đoạn Tinh Dã như bị kim chích, nhịn rồi lại nhịn, cắn răng.

Chó ngốc!

Chỉ là lấy chai nước mà cũng phải chỉ ra quan hệ họ hàng với y mới được sao!

***
Trước khi bắt đầu phát trực tiếp, Kim Tử Mễ cùng Đào Tử Dật đang ngồi chơi điện thoại trên ghế huấn luyện viên.

Đột nhiên nghe được tiếng thét hét đinh tai nhức óc ở bên ngoài, không khỏi đều cảm thấy kỳ quái.

Đào Tử Dật: " Ai a? "

Kim Tử Mễ nhún vai: " Chỉ có thể là Đoạn lão sư thôi. "

Đào Tử Dật lập tức mất đi hứng thú, tiếp tục lướt weibo.

Từ lúc Đoạn Tinh Dã tham gia chương trình yêu đương, thì còn không đến hai tháng, nhiệt độ cùng đề tài đều đã vượt qua minh tinh tuyến 1, lâu lâu còn cùng Thừa Độ Chu lên hot search. Trước kia nhân khí của Đào Tử Dật cùng Đoạn Tinh Dã còn ngang nhau, hiện tại Đoạn Tinh Dã đã quăng gã vài cấp bậc, có thể dẫn ra tiếng thét chói tai cuồng nhiệt như bên ngoài như vậy cũng rất bình thường.

Đào Tử Dật có chua cũng chẳng thể làm gì, fans chính là thích cái dáng vẻ tương phản manh kia của Đoạn Tinh Dã.

Đào Tử Dật tranh thủ hiện tại còn đang rảnh rỗi, cầm lấy bình giữ nhiệt ở trên bàn, áp má vào làm vẻ mặt hạnh phúc tự chụp một tấm, tiếp theo liền thu hồi biểu tình, biên tập weibo.

【 Đào Tử Dật V:

Cảm tạ bạn học Hoàng đã tỉ mỉ chuẩn bị trà quả trám nhuận hầu cho tôi.

Bởi vì cảm nhận được tình yêu cùng sự duy trì của nửa kia, nên dù lên sân khấu biểu diễn cũng không thấy khẩn trương nữa, lát nữa gặp mọi người nha ~@ Nghệ thuật gia Hoàng Lương

[ hình ảnh ] 】

Sau khi đăng xong, Đào Tử Dật lập tức đổi sang nick phụ, kiểm tra bình luận.

Hoàn Lương gần như là trả lời ngay lập tức, chiếm cứ vị trí bình luận đầu tiên.

【 Nghệ thuật gia Hoàng Lương 】: Chờ mong Tử Dật biểu diễn, ở nhà chờ em!

Tiếp sau đó là bình luận của các fans.

" Oa ~ cách không tú ân ái! Hoàng Đào siêu ngọt! "

" Hoàng Lương đây là ăn ở tại khu bình luận của Tử Dật đi ha ha! "

" Đúng là tri kỷ mà, còn cố ý chuẩn bị trà, có người yêu duy trì, sân khấu biểu diễn cá nhân lát nữa chắc chắn phải được hạng nhất! "

" Fan CP nhà ai đó vào đây học tập đi, minh tinh nào mà chẳng phải bận rộn công việc? Nhưng còn có thể bận đến mức không thể gọi điện thoại sao? Chỉ là đăng một bài weibo cổ vũ cũng lười không đăng, còn không biết xấu hổ mà nói là yêu nhau. "

Đào Tử Dật dùng nick phụ nhấn thích cho bình luận này, bấm vào khu trả lời trong bình luận này, quả nhiên là đã bắt đầu cãi nhau.

" Sao phu phu nhà đó có thể học được chứ? Tôi đoán Thừa Độ Chu còn chẳng biết hôm nay Đoạn Tinh Dã sẽ có sân khấu biểu diễn cá nhân đâu. "

" So với Hoàng Đào, Lữ Dạ Thư Hoài đúng thật là quá giả rồi. "

" Bộ không giẫm đạp cp khác, thì mấy người sẽ không ship cp sao? "

" Trước đến nay Lữ Dạ Thư Hoài vẫn luôn không cần nổi bật, chỉ trải qua cuộc sống của mình thôi, không giống như ai đó uống trà đều phải báo cho toàn thế giới biết đến. "

" Ngày hôm qua Đoạn lão sư còn đi phim trường thăm ban Thừa tổng đó sao không thấy nhắc đến. "

Đào Tử Dật trả lời bình luận này: Thôi đi, đến phim trường thăm ban là yêu cầu của một đường làm bạn đối với khách quý, không muốn đi cũng phải đi, trừ phi sau này Đoạn Tinh Dã chủ động đi phim trường, hoặc là Thừa Độ Chu đến studio Xướng Tác Nhân thăm ban, bằng không thì đừng có mà nhắc đến~

Fan CP [ Lữ Dạ Thư Hoài ] rất nhiều, lại không thể chịu được việc nhà khác hất nước bẩn lên nhà mình, nhưng từ trước đến nay fans [ Hoàng Đào ] vẫn luôn rất mạnh, hơn nữa Cp nhà bọn họ còn tích cực buôn bán, trong khi đó bên [ Lữ Dạ Thư Hoài ] không hề có động tĩnh gì là sự thật, bởi vậy đều rất tự tin, trực tiếp đối đầu với nhau, chỉ chốc lát sau, bình luận giẫm đạp này đều vượt qua bình luận của Hoàng Lương, chiếm cứ vị trí đầu tiên trong khu bình luận.

Đào Tử Dật rất thích điều này, cãi nhau càng lớn càng tốt. Biểu hiện của gã cùng Hoàng Lương ở trong chương trình 《 Một Đường Làm Bạn 》 không tốt bằng Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu, nhưng trên phương diện buôn bán bên ngoài chương trình, bọn họ tuyệt đối là nghiền áp đôi phu phu kia.

Đoạn Tinh Dã không đến ghế huấn luyện viên, bởi vì lát nữa y sẽ là người đầu tiên biểu diễn.

Vừa đến giờ, đèn trong phòng phát sóng lập tức tối sầm xuống, tiếng cãi cọ ồn ào trên hàng ghế khán giả dần dần dập tắt, mọi người đều lẳng lặng chờ đợi trong bóng đêm.

Đột nhiên, màn hình LED thật lớn phía sau sân khấu sáng lên, Trịnh Thu Hoa xuất hiện ở trong một đoạn video.

Toàn trường vang lên một mảnh tiếng gầm, tiếng vỗ tay cũng vang lên không ngừng.

Có thể nói Trịnh Thu Hoa là ca vương quốc dân, một thế hệ người trẻ tuổi này hầu như đều nhận thức ông, càng đừng nói đến cha mẹ bọn họ. Địa vị của ông trong giới âm nhạc càng quan trọng hơn, thiên vương tới trước mặt lão tiên sinh cũng đều rất tôn kính cùng sùng bái.

Kênh truyền hình phát sóng trực tiếp Xướng Tác Nhân, bởi vì sự xuất hiện của đoạn video này, mà ratings lập tức dâng lên một đoạn cao.

Trịnh Thu Hoa cười hiền hòa với ống kính, nói: " Chào mọi người, tôi là Trịnh Thu Hoa. Thật may mắn khi có thể gặp mặt mọi người trong chương trình Xướng Tác Nhân, đầu tiên cảm ơn các võng hữu đã thích và đề cử ca khúc của tôi đến chương trình, làm nó lại được một lần nữa được biểu diễn, tôi cũng đặc biệt cảm ơn Tinh Tinh, đã dụng tâm cải biên ca khúc, giao cho bài hát này lực sinh mệnh mới, hy vọng hôm nay Tinh Tinh có thể hưởng thụ sân khấu tại Xướng Tác Nhân, cuối cùng mong cho Xướng Tác Nhân có thể kêu gọi sự nhiệt tình đối với âm nhạc trong lòng mọi người, cùng tinh thần theo đuổi ca khúc tự sáng tác, cầu chúc Xướng Tác Nhân lấy được thành công. "

Khán giả vỗ tay. Làn đạn trên mạng cũng đang không ngừng quay cuồng.

" Khi còn nhỏ tất cả các ca khúc trong TV đều là của Trịnh Thu Hoa, mẹ tôi là fan trung thành của ông ấy, đến tận bây giờ vẫn còn thích. "

" Nhìn đến Trịnh Thu Hoa liền nghĩ đến Hám Đại Sơn, một người viết kịch một người phối nhạc, năm đó hai người bọn họ là bạn bè tốt nổi danh toàn bộ Châu Á. "

" Tinh Tinh ~ "

" Đoạn lão sư đẹp trai quá aaa! "

" Đoạn Tinh Dã từ lúc xuất đạo đã gặp phải tấm màn đen, cũng không dựa vào tư bản giúp đỡ, vị trí của ngày hôm nay tất cả đều do y đi cố gắng không ngừng bước từng bước một đi đến, có thể được tiền bối trong giới âm nhạc tán thành, y hoàn toàn xứng giá. "

Sau khi video kết thúc, sân khấu lại lần nữa tối xuống.

" Oanh " một tiếng âm hiệu vang lên, một chùm sáng chiếu xuống chính giữa sân khấu.

Không biết Đoạn Tinh Dã đã đứng dưới ánh đèn từ lúc nào, y hơi cúi đầu, rũ mắt, dáng người đứng thắng, làn da tuyết trắng bị ánh đèn chiếu đến như đang phát ra một vầng sáng nhẹ nhàng mông lung.

Khán giả kinh ngạc hô to, cùng với tiếng vỗ tay như tiếng sấm.

Làn đạn càng kích động hơn, fans lập tức chiếm lĩnh màn hình.

Âm nhạc vang lên, là giai điệu du dương mà mọi người đều quen thuộc của bài hát《 Sáng Sớm 》 này, mọi người lập tức nghĩ tới bộ phim truyền hình cùng tên, nội dung nói về một đại gia đình trong thập niên 80, có ấm áp, cũng có trầm trọng trong thời đại đó, bầu không khí trữ tình vô cùng đúng chỗ, cả phòng phát sóng trực tiếp đều an tĩnh trở lại.

Đột nhiên, tiếng kèn Saxophone vang lên, ngay sau đó một chùm ánh sáng chiếu xuống bên sườn sân khấu, chỉ thấy một thành viên trong dàn nhạc đang thổi lên những giai điệu vui tươi.

Sau đó là tiếng trống Jazz, đàn Ghita, Bass, Piano điện sáng lên theo thứ tự, toàn bộ ánh sáng trên sân khấu tụ lại thành một chùm sáng lại nhanh chóng tản ra, biến thành các chùm tia sáng sắc màu khác nhau không ngừng di động, toàn bộ sân khấu như đắm chìm vào trong màu xanh của biển.

Đoạn Tinh Dã cũng theo tiếng nhạc Jazz bước ra từng bước tiêu sái, bắt đúng nhịp đưa microphone lên, hát ra câu đầu tiên, giọng hát với sức bật mười phần chỉ trong một khoảnh khắc đã đốt cháy cả phòng đưa đến một đợt tiểu cao trào, người xem cũng theo đó mà hoan hô.

Ca khúc 《 Sáng Sớm 》 ban đầu là nhạc trữ tình với tiết tấu thong thả, phải từ từ cảm nhận mới có thể cảm thấy dư vị trong đó, nhưng là sau khi Đoạn Tinh Dã cải biên, trong vòng năm giây đầu tiên đã chiếm được lỗ tai của quần chúng nhân dân, so với phong cách nhạc vàng thời đại trước thì hoàn toàn khác nhau, y vô cùng lớn mật mà thêm vào giai điệu nhạc lưu hành vào bài hát, từ phản hồi của khán giả là có thể nhìn ra được, hiển nhiên là giai điệu hiện tại càng phù hợp với sở thích của quần chúng nhân dân hiện nay.

Nhưng chiều theo sở thích của người trẻ tuổi cũng không có nghĩa là bài hát này sẽ nổi tiếng, mà điểm bùng nổ vẫn là đoạn điệp khúc, nhịp điệu dần dần chậm lại, Đoạn Tinh Dã dựa vào giọng hát trời phú đưa giai điệu lên âm cao, cảm xúc càng là từng tầng từng tầng tiến dần lên cao, không chỉ khán giả đang có mặt tại phòng phát sóng, mà cả những người xem đang cách một màn hình, đều nghe đến tê dại cả da đầu.

" Trời ạ, thật tuyệt vời! "

" Quá bùng nổ rồi! "

" Giọng hát như muốn xuyên thủng cả bầu trời, đúng là ca sĩ trời sinh mà. "

Đoạn Tinh Dã không chỉ có hát sẽ làm người hướng tới, mà khi y đứng trên sân khấu, cả người cũng đã hấp dẫn đến mức không ai có thể rời mắt khỏi y.

Khuôn mặt xinh đẹp cùng dáng người thon dài của y đã không còn có thể xem là vũ khí sắc bén khi đứng trước tiếng hát của chính y, mỗi một động tác theo nhịp điệu của y đều tự nhiên lại tự do, không chút gò bó gượng ép, phối hợp với giọng hát tuyệt vời, khiến cho sân khấu càng trở nên to lớn hào hùng.

Làn đạn náo nhiệt đến mức như đang mở buổi biểu diễn.

" Quá tốt! "

" Giọng hát live của Đoạn Tinh Dã quá tuyệt vời. "

" Lúc lão bà ca hát thật sự quá quyến rũ! "

" Aaaaaa, Đoạn lão sư g**t ch*t tôi rồi!!! "

Thừa Độ Chu ngồi trong góc ở hàng ghế thứ nhất, ánh sáng rất tối, hắn chuyên chú nhìn Đoạn Tinh Dã đang biểu diễn trên sân khấu, trái tim đập bang bang như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

So với thiếu niên 16 tuổi kiêu căng làm càn muốn khoe kỹ thuật kéo đàn Violon trên sân khấu, Đoạn Tinh Dã trước mắt đã được rèn luyện thành một ca sĩ thành thục, có sân khấu lớn hơn nữa chờ y đến, hào quang trên người càng sáng ngời nóng bỏng hơn, khi y hát không một ai có thể cản sự quyến rũ từ y, và tự nguyện trở thành tù binh vì giọng hát đó.

Lúc này trên sân khấu, ca khúc đã được biểu diễn được một nửa, Đoạn Tinh Dã thả microphone ra, các thành viên trong dàn nhạc lại càng thêm ra sức đàn tấu. Đoạn Tinh Dã xen thêm một đoạn nhạc vào giữa ca khúc, bày ra năng lực biên khúc cường đại.

Theo tiết tấu nhịp điệu, Đoạn Tinh Dã di chuyển sang bên sườn sân khấu, người xem ở dưới sân khấu dốc hết sức lực vì y hò hét cỗ vũ.

Đúng ngay lúc này.

Camera trong phòng phát sóng trực tiếp đột nhiên chuyển cảnh, đồng thời mà hình LED phía sau sân khấu cũng chuyển qua cảnh tượng tương đồng.

Chỉ thấy một nam nhân cao lớn tuấn lãng, phía sau nam nhân là cảnh gậy huỳnh quang đang không ngừng chuyển động, dưới ánh đèn tối tăm, vẫn có thể nhìn thấy ngũ quan đẹp trai xuất chúng của hắn.

Người xem lập tức hét toáng lên, tiếng thét chói tai vang lên hết đợt này lại đến đợt khác.

Làn đạn cũng trong nháy mắt này chiếm lĩnh toàn bộ màn hình.

" A a a a! Thừa Độ Chu!!! "

Đào Tử Dật đang ngồi trên ghế huấn luyện viên, trừng lớn đôi mắt, gặp quỷ!

Tiếp đó gã liền nghĩ ngay đến bài đăng weibo tú ân ái của gã, trên mặt như bị ai tát một bạt tai, rõ ràng bản thân gã lại một lần nữa tự đánh mặt mình.

Làn đạn rậm rạp chen đầy màn hình.

" Má ơi! Thừa tổng cư nhiên tới Xướng Tác Nhân thăm ban! "

" Quá kinh hỉ a! Tôi kích động đến mức tay không ngừng run! "

" Fans nhà ai đó mở to hai mắt ra mà nhìn đi, ai nói Lữ Dạ Thư Hoài rời khỏi chương trình yêu đương thì không buôn bán! Thức ăn cho chó đều trực tiếp nhét vào miệng rồi đó! "

" Thừa tổng luôn luôn nói là làm, đăng weibo thì có là gì đâu chứ? Dù cho bận đóng phim vẫn là đến tận nơi cổ vũ cho lão bà, chỉ hỏi có mấy người có thể làm được?! "

" Lần tương tác này của phu phu hai người tôi cho 100₫, thật đúng là không ngờ tới mà. "

Lúc này Đoạn Tinh Dã theo tiếng la hét của đám người, dời mắt về phía bên góc thính phòng, tiếp theo chỉ trong một ánh mắt đã nhìn thấy Thừa Độ Chu.

Sau khi Thừa Độ Chu đến, Đoạn Tinh Dã cũng không lại chú ý đến hắn, khi biểu diễn càng không để tâm đến những việc khác, nếu không phải tổ chương trình cố ý quay đến hắn, y cũng không thể biết Thừa Độ Chu lại ngồi gần sân khấu như vậy.

Y thấy Thừa Độ Chu nhìn mình không chớp mắt, nhớ đến trước đây khi còn đi học, mỗi khi y lên sân khấu biểu diễn luôn theo thói quen đưa mắt tìm kiếm Thừa Độ Chu, đôi khi ánh mắt hai người chạm nhau, Thừa Độ Chu sẽ luôn như vô tình nhìn sang chỗ khác, mà người này có càng nhiều lúc không hề xem y biểu diễn.

Đây có thể là lần đầu tiên, y ở trên sân khấu, Thừa Độ Chu ngồi dưới sân khấu, ánh mắt lại không né không tránh, phảng phất trong mắt tất cả đều là y.

Đoạn Tinh Dã tin tưởng bản thân là trời sinh đã thu hút ánh mắt của người khác, khi y ca hát, người xem nhìn y chuyên chú là chuyện hiển nhiên, trong lòng y chưa bao giờ vì điều này mà hưng phấn, nhưng đây cũng là lần đầu tiên, y lại vì ánh nhìn của một người mà cảm thấy sung sướng. Giống như chỉ có thưởng thức từ người này, mới có thể làm y vui vẻ.

Không biết có phải là vì trong cả khán phòng này chỉ có Thừa Độ Chu là có quan hệ với y, là người nhà của y.

Âm nhạc còn đang vang lên, bốn phía xung quanh đều là tiếng cỗ vũ mãnh liệt.

Hai người đối mắt với nhau, Thừa Độ Chu khẽ nhấp môi, giơ tay vẫy vẫy với Đoạn Tinh Dã.

Chỉ có nhiêu đó?!

Khán giả ở chung quanh đều nhìn không được, có fan ở phía sau nhìn không được, tay mắt lanh lẹ nhét một bảng tiếp ứng màn hình LED cho Thừa Độ Chu.

Thừa Độ Chu còn không kịp xem, đã giơ lên về hướng Đoạn Tinh Dã.

Trong phút chốc, toàn trường bộc phát ra một trận cười vang.

Thừa Độ Chu nhìn màn hình LED, liền thấy trong tay mình giơ một bảng tiếp ứng đang sáng lên dòng chữ.

【 Lão bà, tôi yêu em! 】

" ...... "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã quả thực không biết nên nói gì mới tốt.

Thừa Độ Chu lại không thể thả bảng tiếp ứng xuống, ý thức được mình bị khán giả đùa giỡn, trên mặt hơi đỏ lên, dứt khoát lại giơ bảng tiếp ứng lên cao một chút nữa, che đi nửa khuôn mặt của mình.

Nhưng đôi mắt đen nhánh nhìn Đoạn Tinh Dã kia, dưới ánh sáng mờ ảo như đang phát sáng. Nửa khắc sau, hắn tựa hồ là hít sâu một hơi, tiếp theo khẽ quơ quơ bảng tiếp ứng.

Vì thế dòng chữ 【 Lão bà, tôi yêu em! 】 cũng quơ quơ.

Mọi người đều có thể nhìn ra được hắn là đang cách không truyền tin tức cho Đoạn Tinh Dã.

" A a a a ——! "

Cả thính phòng đều là tiếng thét chói tai đinh tai nhức óc.

Ai là lão bà của anh?

Đoạn Tinh Dã lại mặt vô biểu tình, xoay người đi đến giữa sân khấu.

Y là người chuyên nghiệp, không thể bị chó ngốc ảnh hưởng đến.

Phần solo của dàn nhạc còn có một đoạn nhỏ nữa, máy quay lại lần nữa di chuyển theo Đoạn Tinh Dã.

Liền thấy khi Đoạn Tinh Dã đi trở về, bàn tay cầm microphone kia ấn vào khóe môi, hai giây sau, khẽ cắn môi, ngăn không được mà cười lên.

Làn đạn tê liệt:

" Nụ cười này, chúng ta không thể nào có được. "

 


======
Tác giả có chuyện nói:

Bảng tiếp ứng: Nếu hai người không ly hôn, chắc chắn là có một nửa công lao của tôi.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...