Tác giả: Chu Chi
======
Vì Đoạn Tinh Dã đưa lưng về phía sườn sân khấu, nên Thừa Độ Chu không thể nhìn thấy phản ứng của y, thấy y không để ý tới động tác lấy lòng của mình, tuy là cũng đã đoán được từ trước nhưng vẫn khó nén được một tia mất mát, ngượng ngùng thả bảng tiếp ứng xuống.
Nhưng mặt bên kia của thính phòng lại đột nhiên cực kỳ kích động, nếu không phải đang quay hình, bọn họ đều giống như muốn nhảy lên.
Ngay lúc này, phần solo của dàn nhạc kết thúc, Đoạn Tinh Dã xoay người về phía trước, trên mặt mang theo ý cười chưa kịp thu sạch sẽ, dưới ánh đèn, đôi mắt đen nhánh có vẻ đặc biệt sáng ngời.
Hơi thở của Thừa Độ Chu hơi ngưng, trái tim đập chậm nửa nhịp.
Tạ Hàng cũng đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên, chỉ cách Thừa Độ Chu mấy ghế, cậu là fan của Đoạn Tinh Dã đã mấy năm, còn chưa bao giờ nhìn thấy y cười khi ở trên sân khấu, cũng chưa từng đáp lại bất cứ khán giả nào, nụ cười này của y, liền càng làm cho khán giả điên cuồng.
Tạ Hàng biết nguyên nhân, dò đầu ra, cách vài người nhìn về phía Thừa Độ Chu cách đó không xa, trong lòng thán phục.
Sư nương quá lợi hại.
Giai điệu nửa đoạn sau vang lên, Đoạn Tinh Dã nhanh chóng thay đổi cảm xúc, bởi vì phát lực, hơi cong lưng, ngón tay cũng nắm chặt microphone, tiếp tục đoạn điệp khúc, thanh tuyến trong sáng thanh triệt được đẩy cao lên vài độ.
Thừa Độ Chu cũng giơ bảng tiếp ứng lên cao, dòng chữ 【 Lão bà, tôi yêu em! 】 sáng lên lấp lánh ở trong bóng đêm.
Theo tiếng ca của Đoạn Tinh Dã vang lên, khán giả lại một lần nữa cảm nhận được cảm giác nổi da gà, lực chú ý của mọi người rất nhanh đã bị kéo về trên ca khúc, tiếng cười thay đổi thành tiếng hô, gậy huỳnh quang không ngừng lay động.
Làn đạn:
" Mau phát bài hát này lên các ứng dụng nghe nhạc, tôi muốn tải về! Tôi muốn nghe liên tục! Quá hay! "
" Bản cải biên này của Đoạn Tinh Dã không chỉ bảo lưu lại thâm ý của ca khúc, còn khiến cho ca khúc tăng độ lưu hành, đây mới là ca sĩ mà nền âm nhạc của chúng ta cần đến. "
" Bị Đoạn Tinh Dã gom fan, tài hoa cùng thực lực thắng qua những người cùng thời. "
" Ca sĩ bảo tàng a, trước kia chỉ biết ca khúc của y hay, không nghĩ tới hiện trường biểu diễn cũng bùng nổ như vậy. "
" Hơi thở của y thật ổn định, người bình thường muốn hát như thế này đều phải thở không nổi, y lại như giẫm trên đất bằng. "
Sau khi đoạn điệp khúc cực kỳ bùng nổ trôi qua, cảm xúc chậm rãi lắng đọng, bình tĩnh trở lại, Đoạn Tinh Dã đứng giữa sân khấu, dần dần dừng lại bước chân, cho đến khi cả người đứng yên, hơi cúi đầu, giai điệu cũng nhẹ nhàng chậm chạp kết thúc, từng đợt từng đợt cảm xúc nhè nhẹ lại như cũ quanh quẩn trong trái tim khán giả.
Kết thúc một ca khúc, dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, kéo dài không thôi, Đoạn Tinh Dã cả một hành trình đều thu lại hơi hơi cuối cùng cũng có thể nhẹ nhàng thở ra.
Làn đạn cảm thán: Cuối cùng cũng nghe được thần tiên th* d*c.
Kim Tử Mễ vừa vỗ tay, vừa cười hoan hô: " Oa ~ tôi không muốn lên sân khấu nữa, quá lợi hại rồi. "
Đào Tử Dật hậm hực mà vỗ tay, chua đến không chịu được.
Đoạn Tinh Dã không chỉ có cống hiến ra một buổi biểu diễn thần cấp, còn cùng lão công ở dưới sân khấu rải thức ăn cho chó, đề tài và nhiệt độ của đêm nay đều bị y đoạt hết.
Đoạn Tinh Dã đi xuống sân khấu, phải về phòng nghỉ nghỉ ngơi một lát.
Ca hát không chỉ là dùng giọng nói, càng là phải dùng đến thể lực, đây cũng là lý do minh tinh đều phải điên cuồng tập thể hình trước khi tổ chức buổi biểu diễn, một khi hát chính là hai ba tiếng đồng hồ, cơ thể yếu ớt sẽ không chịu được đến lúc kết thúc.
Thừa Độ Chu đã rời khỏi chỗ ngồi, đứng ở bên sườn sân khấu chờ đợi.
Máy quay vẫn còn đi theo Đoạn Tinh Dã, tất cả mọi người đều chờ mong phu phu hai người có thể ôm một cái chúc mừng biểu diễn thành công, nếu có hành động càng thân mật hơn nữa thì càng không còn gì bằng.
Chỉ thấy Đoạn Tinh Dã đến gần, lại mơ hồ nhìn thấy Thừa Độ Chu móc ra bao khăn giấy từ trong túi quần, rút một tờ đưa qua.
—— Để Đoạn Tinh Dã lau mồ hôi.
Chỉ có thế này?!
Người xem lại lần nữa hận sắt không thành thép.
Làn đạn đều ngồi không yên:
" Giúp y lau mồ hôi! Ôm y! Hôn y a! "
" Thừa tổng nhiều ít vẫn là có chút hướng nội, ai, bảy năm yêu thầm không phải không có đạo lý. "
" Có thể là không muốn chậm trễ Đoạn lão sư quay hình, ngượng ngùng biểu đạt mới có vẻ câu nệ đi. "
Đoạn Tinh Dã mang theo Thừa Độ Chu cùng đi phòng nghỉ.
Y ngồi uống nước trên sô pha.
Tiểu Đái đối với phần biểu diễn của y khen không dứt miệng.
Đoạn Tinh Dã đã thói quen.
Thử hỏi có lần biểu diễn nào mà y không biểu hiện tốt.
Hám Đại Sơn cũng ở ngay lúc này gửi tin nhắn wechat đến.
Ông ngoại: 【 Tinh Tinh, đang nghỉ ngơi đi? Cháu cải biên ca khúc sáng sớm này quá tốt luôn, hát đến cũng rất tốt, lão Trịnh nói so với bản được gửi đến trước đó còn tốt hơn, phản hồi của võng hữu cũng thực không tồi. 👍👍👍 】
Ông ngoại: 【 Cháu giỏi nhất. 👍👍👍 】
Đoạn Tinh Dã trả lời.
Seen: 【 Chờ kết thúc quay hình cháu lại cảm ơn Trịnh gia gia. 】
Lần này Trịnh lão trao bản quyền ca khúc cho Xướng Tác Nhân, không hề thu phí bản quyền.
Ông ngoại: 【 Ông ở trên TV nhìn đến Độ Chu, thấy quan hệ các cháu tốt như vậy, ông ngoại so với ai khác đều vui vẻ, khi nào hai đứa đều không bận, thì nhớ mang Độ Chu về nhà thăm ông, các cháu kết hôn cũng đã hai năm, còn không có cùng nhau cùng trở về thăm ông. 】
" ...... "
Hạn sử dụng của hôn nhân này cũng chỉ có hai năm.
Đoạn Tinh Dã sẽ không nhắc đến chuyện hiệp nghị với ông ngoại, nghĩ nghĩ, lại gửi một tin nhắn qua.
Seen: 【 Không nói đến hiện tại, chỉ nói đến hai năm trước, ông muốn cho Thừa Độ Chu chăm sóc cháu, vì sao không thể lấy thân phận bạn bè để chăm sóc, mà nhất định phải thúc giục chúng cháu kết hôn. 】
Sợ ông ngoại suy nghĩ nhiều rồi hoài nghi, y còn gửi qua thêm một tầng yểm hộ.
Seen: 【 Chưa nói tiểu hỏa ông không tốt, chỉ là đột nhiên nhớ tới, trước kia khi cùng ông cãi nhau không nói tới vấn đề này. 】
Hai năm trước, khi Hám Đại Sơn đột nhiên nói với Đoạn Tinh Dã chuyện kết hôn, tâm phản nghịch của Đoạn Tinh Dã cực kỳ nghiêm trọng, cảm xúc của một già một trẻ đều thực kích động, ai cũng nói theo ý của mình, sự chú ý đều không đặt trên cùng một vấn đề, không nói rõ ràng ra lại chỉ lo giận dỗi, sau lại Đoạn Tinh Dã mềm lòng, lui một bước, lại chính là cảm thấy hỏi thêm những chuyện dư thừa cũng không có ý nghĩa gì, dù sao y chấp nhận kết hôn là vì làm lão nhân gia yên tâm.
Thẳng đến ngày hôm qua, Thừa Độ Chu nói đoạt được vai chính không phải dựa vào ông ngoại y, Đoạn Tinh Dã mới hoàn toàn buông xuống nghi kỵ với Thừa Độ Chu đồng thời, đối hành vi của ông ngoại lại càng thêm mê mang khó hiểu.
Nếu không phải một cọc giao dịch, thì ông ngoại dựa vào cái gì cảm thấy Thừa Độ Chu có thể đối tốt với y.
Tuy rằng hai năm trước y đối Thừa Độ Chu còn mang theo rất nhiều hiểu lầm, nhưng lấy tình cảm lúc ấy của Thừa Độ Chu với y, dù không cần kết hôn để buộc chặt ích lợi, thì tin tưởng là Thừa Độ Chu cũng nguyện ý trợ giúp y trên phương diện sự nghiệp này.
Nếu chỉ là bạn bè, khi bọn họ ở chung càng nhẹ nhàng, nhưng nhiều thêm một hôn ước, rồi đề cập đến phương diện tình yêu, quan hệ muốn không phức tạp đều khó.
Chỉ chốc lát sau, Hám Đại Sơn liền trả lời.
Ông ngoại: 【 Giới giải trí này không sạch sẽ, Tinh Tinh lại xinh đẹp như vậy, tìm một người đứng đắn kết hôn có thể giúp cháu bớt đi không ít chuyện phiền phức, miễn cho ong bướm râu ria hình người vây quanh cháu, Tinh Tinh cũng sẽ cảm thấy chán ghét. 】
" ...... "
Hóa ra là sợ y bị heo củng.
Ông ngoại không phải người trong vòng, có lo lắng như vậy cũng rất bình thường. Lại nói công ty trước ép buộc y cùng Đào Tử Dật xào cp, thì đã làm ông ngoại rất lo lắng hãi hùng, càng đừng nói ở trong giới này có rất nhiều trường hợp quen sai bạn bè dẫn đến bị nghi ngờ có liên quan đến hành vi phạm tội trái pháp luật, cho nên ông ngoại muốn y cùng Thừa Độ Chu ở cùng nhau, bởi vì Thừa Độ Chu tuổi còn trẻ liền có thành tựu không tầm thường, cả người còn sạch sẽ, chiêu lão nhân gia thích.
Đoạn Tinh Dã cũng biết, từ nhỏ bản thân y là loại hình được người nhà bảo hộ, vào xã hội, ông ngoại cũng nhất định phải cho y tìm một ô dù bảo hộ.
Y đối với điều này không có ý kiến, nhưng là muốn cho y có một hoàn cảnh an toàn ổn định để phát triển, cũng không đến mức dùng đến phương pháp kết hôn đơn giản thô bạo như vậy đi.
Trúc mã cùng người yêu bất đồng, đem hai người không có cảm tình buộc chặt ở bên nhau mới dẫn đến rắc rối.
Seen: 【 Sao ông biết cháu không chán ghét Thừa Độ Chu? 】
Ông ngoại: 【 😲😲😲 】
Ông ngoại: 【 Trước kia hai người các cháu không phải từng quen nhau sao? 】
Seen: 【 ???????????? 】
Ông ngoại của y đang nói cái gì thế.
Ba cái dấu chấm hỏi đều không đủ để biểu đạt sự mê hoặc khó hiểu của Đoạn Tinh Dã.
Ông ngoại: 【 Ông nhớ rõ khi các cháu lên cao trung, từng quen nhau nha, người trong nhà sợ hai đứa ngượng ngùng, cho nên mới không vạch trần. 】
Ông ngoại: 【 Kỳ thật chúng ta sớm đã nhìn ra rồi. 😆😆😆 】
" ............ "
Đoạn Tinh Dã ngồi dậy nhìn di động, đối với thế giới này sinh ra hoài nghi thật sâu.
Thừa Độ Chu nhìn y: " Sao thế? "
Đoạn Tinh Dã ôm di động đánh chữ, cũng không ngẩng đầu lên, nói: " Không có việc gì. "
Y đang nhắn vào khung thoại một đoạn: Chúng cháu không có quen nhau, lúc học cao trung chỉ là bạn bè......
Dừng một chút, lại xóa bỏ toàn bộ.
Thôi, vô luận gia gia hiểu lầm hay không hiểu lầm, bọn họ cũng đều đã kết hôn.
Hám Đại Sơn bên kia lại tiếp tục nhắn đến.
Ông ngoại: 【 Cháu xem hiện tại cảm tình của hai đứa rất tốt. Ông sẽ không nhìn nhầm, với tính tình của cháu, chỉ có Thừa Độ Chu có thể bao dung, cùng trị được, giao cháu cho nó chăm sóc, ông yên một trăm lần tâm. 】
Ông ngoại: 【 Trung gian bởi vì Độ Chu chuyển nhà, ông nhìn ra các cháu náo loạn chút không thoải mái, nhưng về sau Độ Chu lại vẫn luôn đều độc thân, khi đóng phim còn chưa bao giờ đóng tình tình yêu yêu, ông liền biết nó còn đang đợi cháu, quả nhiên, ông tìm nó tới nói chuyện về chuyện của cháu, nó không chút do dự đã đáp ứng cùng cháu kết hôn. 】
Ông ngoại: 【 Ông vẫn luôn xem trọng hai cháu, nếu cháu muốn vào giới giải trí, ông phải tìm một người có thể bảo vệ cháu, cháu cùng Độ Chu từ nhỏ cùng nhau lớn lên, hiểu tận gốc rễ, nó đối với cháu có tình, cháu đối với nó có ý, kết hôn là quá thích hợp rồi. 】
Xằng bậy.
Đoạn Tinh Dã cũng không biết nên phản bác từ nơi nào mới tốt.
Hóa ra ông ngoại xem việc kết hôn là chuyện đương nhiên như thế, là vì hiểu lầm y cùng Thừa Độ Chu từng yêu nhau khi học cao trung.
Seen: 【 😄😄😄 】
Đoạn Tinh Dã qua loa kết thúc đối thoại, dùng chân đá Thừa Độ Chu ở bên cạnh: " Chó ngốc, kể anh nghe một chuyện cười. "
Thừa Độ Chu: " ??? "
Ai là chó ngốc.
" Ông ngoại cho rằng chúng ta từng quen nhau khi học cao trung. "
" ...... Cũng không có. "
" Cho nên em nói là chuyện cười. " Đoạn Tinh Dã thu lại biểu tình, nói, " Anh không có một chút cảm xúc hài hước nào sao. "
Thừa Độ Chu phản ứng một lát, cảm nhận được.
Rất sớm trước kia hắn đã thích Đoạn Tinh Dã, nhưng lại che giấu rất khá, huống hồ Đoạn Tinh Dã đối với hắn không có nửa phần ý tứ kia, gia gia thế mà lại cho rằng bọn họ đang yêu đương, không biết là nghĩ như thế nào, thái quá đến buồn cười.
Thừa Độ Chu khẽ nâng khóe môi: " Chúng ta sao có thể yêu đương? "
Đôi mắt đen nhánh của Đoạn Tinh Dã trầm xuống.
Đạo lý là không sai, nhưng nghe Thừa Độ Chu nói những lời này làm y có chút khó chịu.
Giống như những lúc y khống chế không được nhịp tim của mình mới là chuyện cười.
Đoạn Tinh Dã đứng dậy, chuẩn bị đi đến phòng phát sóng, thanh âm nhàn nhạt: " Đúng vậy. "
Thừa Độ Chu lập tức cảm thấy cảm xúc của Đoạn Tinh Dã không đúng, cũng ý thức được chính mình không biểu đạt rõ ràng, là đào mồ chôn mình, chặt đứt khả năng phát triển trong tương lai.
Hắn giữ chặt cổ tay Đoạn Tinh Dã, giải thích: " Anh là nói trước kia khi đi học sao có thể yêu đương được. "
Không ngờ mặt mày Đoạn Tinh Dã lạnh hơn, đều không ném tay hắn ra.
Thừa Độ Chu nhẹ nhàng túm một cái, Đoạn Tinh Dã không đứng vững, ngồi vào trên đùi hắn.
" Làm gì! " Đoạn Tinh Dã tức giận đến âm điệu đều thay đổi, động thủ đẩy hắn ra.
Thừa Độ Chu không bị đẩy ra, đôi tay ôm chặt eo Đoạn Tinh Dã, càng thêm kiên nhẫn nói: " Anh là nói, trước kia khi đi học, em tốt như vậy, sao có thể cùng anh yêu đương. "
Đoạn Tinh Dã không hề lộn xộn, bởi vì cảm xúc kích động, gò má hơi lộ ra tầng phấn hồng, lạnh lùng liếc mắt nhìn Thừa Độ Chu, nghe ra được trong lời nói của đối phương có ý tự h* th*n phận dỗ mình, cảm thấy thái độ của người này tốt đẹp, mới không nhiều so đo.
Y quay đầu sang bên cạnh: " Coi như anh còn biết tự hiểu lấy mình. "
Thừa Độ Chu một tay sờ sờ tóc Đoạn Tinh Dã, đầu ngón tay xuyên qua những sợi tóc trắng, giống như có chút hiểu rõ.
Khi Đoạn Tinh Dã tức giận, muốn đi theo thuận mao.
Đoạn Tinh Dã vẫn là dáng vẻ kiêu căng hắn quen thuộc kia, trước kia chỉ cảm thấy khó chiều, nhưng hiện tại Thừa Độ Chu nhìn y giơ lên chiếc cằm nhỏ, khẽ nhấp môi hồng, nửa rũ hàng mi dài như lông quạ, chỉ cảm thấy cực kỳ đáng yêu, có lẽ là ở chung lâu rồi, biết tâm Đoạn Tinh Dã vẫn luôn mềm mại như trước đây, phẩm chất vẫn là trong sáng thuần tịnh như vậy, bởi vậy vô luận Đoạn Tinh Dã đối xử với hắn như thế nào, cũng không thể che giấu sự thật người này ở trong mắt hắn đang lấp lánh sáng lên.
Thừa Độ Chu thuận theo vỗ về Đoạn Tinh Dã, giữ chặt sau gáy y hơi hơi ép xuống, duỗi dài cổ hôn một cái lên môi y.
" ? "
Đoạn Tinh Dã mở to hai mắt, hơi thở gấp gáp, đây là đang ở bên ngoài, lại không phải ở trong nhà, cũng không phải quay chương trình yêu đương, đột nhiên hôn một chút làm y thiếu chút nữa thì dị ứng.
Đoạn Tinh Dã một chưởng chụp lên vai Thừa Độ Chu: " Anh...... "
—— " Đoạn lão sư, sân khấu cá nhân cuối cùng của huấn luyện viên đã sắp kết thúc, có thể lên sân khấu rồi. "
Tiểu Đái vừa rồi đi ra ngoài đột nhiên đẩy cửa tiến vào, ngẩng đầu.
Liền thấy Đoạn lão sư ngồi trên đùi Thừa tổng v* v*n đánh yêu.
" ...... "
" ...... "
" ...... "
Sau hai giây yên tĩnh, Tiểu Đái một lần nữa đóng cửa lại.
***
Hơn 7 giờ, kết thúc quay hình Xướng Tác Nhân.
Đoạn video sân khấu cá nhân của Đoạn Tinh Dã sớm đã truyền khắp internet, trực tiếp mang một đầu kim khúc hỏa lên.
Bởi vì kế tiếp chính là thời gian thu hình 《 Một Đường Làm Bạn 》 mỗi tuần, hơn 9 giờ còn chưa về được nhà, phu phu hai người chỉ có thể mở ra phát sóng trực tiếp ngay trên đường trở về. Chỉ là bọn họ cũng đã sớm có chuẩn bị, điện thoại dùng để phát sóng trực tiếp《 Một Đường Làm Bạn 》 cũng đã mang theo.
Lên xe, Đoạn Tinh Dã theo thói quen chiếm lấy chỗ ngồi của Thừa Độ Chu, đẩy ngã lưng ghế siêu rộng và xa hoa, nằm ở mặt trên nghỉ ngơi.
Thừa Độ Chu lấy ra một tấm thảm mỏng từ dưới ghế, đưa qua đi: " Ngày thường anh hay dùng. "
Đoạn Tinh Dã liếc mắt, lấy lại đây mở ra, đắp lên người: " Thế em hơi tạm chấp nhận một chút. "
Rất không khách khí.
Đoạn Tinh Dã nghiêng người, kéo một góc thảm lên, đặt bên sườn mặt.
Chất lượng của thảm rất tốt, lông xù xù, rất mềm mại, mặt trên còn có hơi thở lạnh băng nhè nhẹ trên người Thừa Độ Chu.
Y cứ như vậy mà ngủ rồi.
Lúc gần 9 giờ, Thừa Độ Chu đánh thức y, mở đèn trên xe ra, mở ra di động, chuẩn bị bắt đầu phát sóng trực tiếp.
Lão Từ bên kia sẽ thao tác từ xa.
Đúng 9 giờ, rất nhiều làn đạn dũng mãnh tràn vào, võng hữu đối với biểu diễn đêm nay của Đoạn Tinh Dã bàn tán không ngừng, đều sắp khen Đoạn Tinh Dã tới trời cao.
Đoạn Tinh Dã ngồi xếp bằng trên ghế, bên cạnh còn có thảm lông, y mới vừa tỉnh ngủ, xoa xoa đôi mắt, xem làn đạn.
" Một khắc khi nhìn đến Thừa tổng xuất hiện ở Xướng Tác Nhân kia thật sự rất là kinh hỉ luôn! "
" Lúc ấy tôi còn đang cùng fans nhà ai đó xé bức trên weibo, Thừa tổng vừa xuất hiện, đối diện lập tức trở thành người câm, sảng a! "
" Lữ Dạ Thư Hoài mới không phải là đường hóa học. "
" Đoạn lão sư vì sao chưa bao giờ đăng weibo buôn bán? Trước khi một đường làm bạn đăng thông báo báo trước, tôi thấy các khách quý khác đều đăng. "
Đoạn Tinh Dã sờ đến di động, lười biếng nói: " Đăng thông báo báo trước? "
Y mở ra official weibo của chương trình《 Một Đường Làm Bạn 》, quả nhiên thấy được thông báo mới nhất.
【 Một đường làm bạn V:
# một đường làm bạn # mùa thứ hai.
Ngày mai sẽ mở ra cuộc chiến kết hôn đầy mạo hiểm cùng k*ch th*ch, không cần bỏ lỡ nga ~ 】
Trình tự cụ thể tổ chương trình còn chưa thông báo với họ, khả năng ngày mai phải đến hiện trường mới có thể biết.
Đoạn Tinh Dã đang muốn tắt đi, tạm dừng một chút, ấn xuống nút chia sẻ.
Thừa Độ Chu lại là tự mình cắt video, lại là tới thăm ban, thái độ buôn bán tích cực như vậy, thế y liền cố mà phối hợp một chút đi.
Đến nỗi xóa không xóa weibo, về sau lại nói vậy.
Đoạn Tinh Dã chuyển màn hình điện thoại sang hướng phòng phát sóng trực tiếp, không chút để ý: " Về sau đừng bắt lấy chuyện buôn bán weibo không bỏ, nhớ tới liền sẽ chia sẻ, không chia sẻ chính là lười. "
Làn đạn kích động: Ngao ngao ngao ngao! Đoạn lão sư quá sủng fans!
Trong lòng Thừa Độ Chu hơi hơi động, lấy ra di động của mình, chỉ là đổi mới một chút chủ trang, liền nhìn đến weibo mới nhất của Đoạn Tinh Dã.
Tuy rằng chỉ là chia sẻ lại thông báo báo trước của《 Một Đường Làm Bạn Bạn 》 , cái gì cũng chưa nói, nhưng chính là lại làm ngực hắn nóng lên.
Thừa Độ Chu che giấu ý cười nơi khóe môi, ấn xuống nút chia sẻ bài weibo của Đoạn Tinh Dã, tiếp theo cũng chuyển màn hình điện thoại hướng phòng phát sóng trực tiếp.
" Tôi cũng chia sẻ. "
Làn đạn:
" Bốn bỏ năm lên chính là phu phu hai người tương tác trên weibo! "
" Siêu ngọt! "
" Từ từ, vì cái gì không thấy được weibo mới nhất của Thừa tổng? "
Rất nhanh, có người nhìn chằm chằm màn hình điện thoại của Thừa Độ Chu, phát hiện ra điểm sai:
" Thừa tổng, vì cái gì id của anh lại kêu là Dạ Độ Tinh Hà! "
" Dạ Độ Tinh Hà??? Vị đại lão CV chỉ bằng vào một video liền tăng hai vạn fans trong ngày hôm qua đến tận bây giờ vẫn chưa biết là ai kia??? "
Thừa Độ Chu: " ...... "
Đoạn Tinh Dã: " ...... "
======
Tác giả có chuyện nói:
Phu phu: Hôm nay chết vào không đổi nick.
