Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 10



Chương 10: Anh đeo nhẫn lại rồi sao?

Trên đời này luôn tồn tại hiệu ứng cửa sổ vỡ, ví dụ như, lúc trước quán ăn có đặt một cái giường xếp đang phơi nắng thì vị khách nào đi ngang qua cũng phải ngồi thử một cái. Hà Tiểu Gia cuối cùng đã phải dùng bìa các tông viết hai chữ [cấm ngồi] thật to, mới không phải cứ cách vài phút lại chạy ra đuổi người.

Cái giường xếp tội nghiệp đó là anh mượn của nhân viên trong quán. Hà Tiểu Gia nói dối là hôm qua lỡ tay làm đổ nước ngọt nên đã tháo sạch ga giường, đệm lót ra để giặt.

Anh vừa nén đau vừa cọ rửa, thầm nghĩ hôm nào phải mua đền cho người ta cái mới, nếu không thì đúng là quá thất đức.

Sáng sớm nay, chuông báo thức vẫn đánh thức Hà Tiểu Gia như thường lệ. Vệt nước đọng dưới thân lạnh lẽo và ẩm ướt nhắc nhở anh rằng đêm qua không phải là mơ.

Chử Khiếu Thần thật sự đã tìm anh. Chử Khiếu Thần ép anh phải khởi kiện ly hôn. Hóa ra người anh yêu đúng là một tên khốn kiếp.

Hà Tiểu Gia kéo cái áo ba lỗ rách che kín mắt, mùi hương của Chử Khiếu Thần khiến anh thấy buồn nôn. Đợi sau khi gửi hết đống vải vóc đến tiệm giặt ủi, Hà Tiểu Gia lập tức giao những giấy tờ đó cho luật sư Trần.

Ngay ngày hôm sau, anh nhận được thông báo đã nộp đơn khởi kiện ly hôn từ cục dân chính. Việc này khiến Hà Tiểu Gia làm việc không tập trung, thỉnh thoảng lại nhấn vào ứng dụng để xem thanh tiến độ giải quyết vụ án.

May mà dạo này đang là ngày trong tuần, quán ăn không đông khách lắm.

Vừa đến giờ cơm tối, ngoài cửa có hai nam một nữ bước vào. Cô gái đi đầu tiên hét lớn "Tiểu Gia, Tiểu Gia" rồi không ngừng vẫy tay với anh. Nhìn thấy Tùng Tiếu vẫn hoạt bát như xưa, Hà Tiểu Gia cũng không tự chủ được mà nở nụ cười rạng rỡ.

Tùng Tiếu vừa ngồi xuống quán đã nhìn thực đơn ch** n**c miếng: "Oa, anh chuyển nghề mà chẳng bảo bọn này tiếng nào, cái tầm này thì sáng mai em chẳng muốn đi làm nữa rồi!"

Mạnh Lương ngồi bên cạnh trêu cô: "Bánh ngọt trà chiều mỗi ngày em có ăn thiếu miếng nào đâu."

Hà Tiểu Gia vừa chào hỏi họ, vừa kéo một cái ghế để Vương Vĩnh Minh đặt túi máy tính.

Nói về việc Hà Tiểu Gia cảm thấy có lỗi với ai nhất, thì đầu tiên là Hồ Bảo Cầm và Hà Quảng Hữu, sau đó chính là ba người trẻ tuổi cùng nhóm trong công ty này.

Hà Tiểu Gia rời đi vội vàng, đến cả đơn xin thôi việc cũng chưa nộp. Dù sao cũng đã rời bỏ Chử Khiếu Thần rồi, mấy chuyện vặt vãnh này muốn ra sao thì ra, anh cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản. Ai ngờ vừa mở máy lên đã thấy Mạnh Lương nhắn tin liên tục, hỏi anh có chuyện gì không, có cần giúp gì thì cứ bảo anh ta một tiếng.

Hỏi ra mới biết, Viễn Xướng thế mà không đuổi việc anh, còn treo cho anh diện nghỉ việc riêng.

Sau khi kết hôn với Chử Khiếu Thần, Hà Tiểu Gia vào nhóm thiết kế này chủ yếu phụ trách thiết kế quảng cáo cho một số mảng ăn uống dưới trướng Viễn Xướng. Mạnh Lương là trưởng nhóm, ngày nào cũng bị ép đến sứt đầu mẻ trán để kiếm tiền bỉm sữa cho hai đứa nhỏ, nhưng anh ta là người rất tốt, bình thường đối xử với Hà Tiểu Gia đều mắt nhắm mắt mở, đơn xin làm việc tại nhà cũng đều phê duyệt hết. Vương Vĩnh Minh là điển hình của dân kỹ thuật. Tùng Tiếu khả năng diễn đạt tốt lại khéo léo, việc giao tiếp với cấp trên đều do cô ấy đảm nhận.

Hà Tiểu Gia không học chuyên ngành thiết kế, chỉ là vào giúp một tay. Anh bình thường không nhận tiền thưởng hay hoa hồng, nên quan hệ trong nhóm rất tốt.

Lần này cũng là Hà Tiểu Gia chủ động liên lạc hẹn họ đi ăn, dù sao thì cũng nghỉ việc khá lâu, nhân lực từ bốn người bỗng sụt xuống còn ba, Hà Tiểu Gia cũng thấy áy náy.

Vương Vĩnh Minh nói: "Nhưng mà hai tháng nay anh không đi làm đúng là lỗ to. Lãnh đạo giao cho bọn này quảng cáo chiêu thương cho mấy dự án nhà hàng ở Bắc Thành, đúng kiểu việc nhẹ lương cao, tiếc là không có anh."

Hà Tiểu Gia cười nói đều như nhau cả thôi, sau khi nướng xong đống đồ họ gọi thì gọi A Thanh ra tiếp quản quầy nướng.

Những xiên nướng nóng hổi xèo xèo mỡ được bưng lên bàn, Tùng Tiếu hét lớn: "Đây là sự khiêu khích đối với cuộc sống lành mạnh của em!" nhằm bày tỏ sự tán thưởng đối với tay nghề của Hà Tiểu Gia.

Mấy người họ ngấu nghiến một hồi, đợi đến khi uống ngụm nước trái cây cho mát giọng, mới bắt đầu tám chuyện.

Đợi Vương Vĩnh Minh kể xong câu chuyện xem mắt gần đây, Tùng Tiếu lại nhắc đến chuyện hai hôm trước, tổng giám đốc Chử bay đi Kinh Lam, nhưng đến sát giờ cất cánh lại đột ngột xuống máy bay.

Tùng Tiếu là bạn cùng phòng đại học với Tiểu Tôn ở phòng thư ký, lúc nào cũng nắm được tin gầm giường loại một. Nghe nói tối hôm đó máy bay sắp đóng cửa khoang, giám đốc Chử quăng đống tài liệu lại cho nhóm dự án đang nhìn nhau ngơ ngác, hắn không nói lời nào, cầm điện thoại rồi bỏ đi thẳng.

Nhóm dự án đã thức trắng đêm để học thuộc lòng mười mấy trang bản thảo phát biểu của giám đốc Chử, chống đỡ suốt một ngày thì ông chủ mới lững thững đến muộn.

"Họ đi Kinh Lam là để gặp một vị cựu bộ trưởng đấy, phải nhờ ông Lâm của Tập đoàn Kinh Vọng bắc cầu mãi mới mời được vị đó ra mặt, ai dè giám đốc Chử nói đi là đi luôn. Phòng thư ký nhắn tin cho ngài ấy cả đêm, ngài ấy một chữ cũng không buồn trả lời."

Tùng Tiếu ngày nào cũng ăn trưa cùng nhóm thư ký nên nghe ngóng được không ít tin tức. Nghe đâu tối hôm đó, có một chuyến bay từ New York về Hải Thành với thời gian hạ cánh trùng khớp hoàn toàn với thời điểm biến mất bất thường của giám đốc Chử. Nữ minh tinh nổi tiếng Trương Ân Nặc chính là người có mặt trên chuyến bay đó. Thế là cũng có người ngầm đồn đoán liệu Trương Ân Nặc có phải là bạn gái tin đồn của Chử Khiếu Thần hay không.

Trai tài gái sắc, môn đăng hộ đối, ông trời tác hợp, ai mà chẳng thích xem.

Tùng Tiếu vừa nói vừa nháy mắt ra hiệu, bảo rằng ông chủ chắc chắn phải thích cô ấy lắm nên mới bỏ cả cuộc họp quan trọng như thế để chạy đi hẹn hò.

Hồi còn ở trường Liên Minh, Trương Ân Nặc đối xử với Hà Tiểu Gia rất tốt, nên anh cũng thường xuyên theo dõi tin tức về cô. Đợi đến khi Tùng Tiếu nhắc tới chuyến bay của cô ấy, Hà Tiểu Gia mới biết đó là chuyện xảy ra vào đêm hôm nọ.

Cái đêm mà Chử Khiếu Thần đột ngột xuất hiện ở quán ăn, ngay bên cạnh giường anh.

Anh chậm rãi nhai thức ăn một hồi lâu, mới mất tự nhiên cúi đầu nói: "Chúng ta thảo luận chuyện riêng tư của giám đốc Chử như vậy không hay lắm đâu nhỉ?"

Chẳng ngờ, Mạnh Lương vốn là người khéo léo lại không cùng Hà Tiểu Gia ngăn cản Tùng Tiếu. Dù sao thì chuyện này cũng đã đồn ầm lên khắp công ty rồi, bây giờ cô cũng chỉ là đang chia sẻ chuyện phiếm với Hà Tiểu Gia mà thôi.

"Bây giờ cả công ty đều đoán là giám đốc Chử có bạn gái rồi. Oa, bỏ rơi dự án mấy trăm triệu để chạy đi hẹn hò, không ngờ cái ông anh đồ cổ này lại si tình đến thế!"

"Nhưng mà đó đều là họ đoán mò thôi." Mạnh Lương cười xòa nói đế vào.

Hà Tiểu Gia đứng bên cạnh cũng cười cho qua chuyện cùng họ.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Nhóm thư ký đi theo Chử Khiếu Thần lâu như vậy mà đến cả phương hướng lớn cũng đoán sai bét. Chử Khiếu Thần thích đàn ông. Hơn nữa, hắn cũng chẳng thích kiểu người rực rỡ, phóng khoáng như Trương Ân Nặc, hắn thích kiểu con trai trắng trẻo, xinh đẹp và biết nũng nịu cơ.

Tùng Tiếu lại kể tiếp, sau đó ở phòng nghỉ, họ thấy Chử Khiếu Thần đang soi gương, hễ thấy có người vào là hắn lập tức kéo cao cổ áo che lại ngay.

"Là dấu hôn, chắc chắn luôn."

Trong lòng Hà Tiểu Gia ngổn ngang suy nghĩ. Anh cảm thấy lúc đó mình vì hốt hoảng nên mới cắn hắn bừa bãi, không ngờ lại gây phiền phức cho Chử Khiếu Thần. Bình thường anh đều rất cẩn thận, không bao giờ để lại dấu vết trên người hắn, nhưng đêm đó thật sự rất đau, Chử Khiếu Thần giống như một con dã thú, mang theo cái đà hung hãn như muốn làm chết anh vậy. Hà Tiểu Gia lúc mất kiểm soát cũng đã cắn mạnh hơn vài phần.

Đó cũng là một sự cảnh cáo vô cùng cứng rắn, hy vọng hắn đừng đến bắt trộm Tiểu Bạch.

Hà Tiểu Gia cũng rất muốn thuyết phục bản thân rằng Chử Khiếu Thần vì mình mà hy sinh thời gian nghỉ ngơi quý báu, thay đổi cả lịch trình, nhưng dựa trên những năm tháng giày vò đã qua, anh thà tin rằng Chử Khiếu Thần đột nhiên nổi hứng thú nhất thời, vội vàng tìm một người để giải tỏa h*m m**n mà thôi.

Điều đáng thương nhất của con người không phải là không thể tâm đầu ý hợp với người mình yêu, mà là giữa vô vàn sự thật phũ phàng về việc không được yêu, vẫn cứ phải như đi tìm kho báu mà cố chấp bới móc ra bằng được những bằng chứng cho thấy mình được thích.

Nhưng tự hỏi lương tâm, thích một người mà lại hèn hạ như vậy sao?

Bạn thích một người nhưng ngày nào cũng phớt lờ cảm xúc của người đó; bạn thích một người nhưng chẳng hề bận tâm đến nỗi đau và sự chờ đợi của họ; bạn thích một người nên khi có nhu cầu thì tìm đến, phần lớn thời gian còn lại thì đá sang một bên.

Thuở thiếu thời, anh coi câu châm ngôn "mưa dầm thấm lâu, nước chảy đá mòn" là chân lý, nhưng đến cuối cùng, tất cả đều chỉ là những lời nói dối để tự làm mình cảm động mà thôi.

Hà Tiểu Gia kiên trì lật giở đống ký ức suốt bao nhiêu năm, đến tận bây giờ mới tỉnh ngộ, hóa ra đó chẳng phải là trân châu hay bảo ngọc gì, hóa ra bấy lâu nay anh chỉ đang nâng niu một đống rác rưởi.

Sau khi ăn uống no say, Mạnh Lương vẫn còn cảm thán: "Tiểu Gia, cậu nướng đồ ngon thật đấy".

Hà Tiểu Gia đóng gói cho Mạnh Lương không ít gia vị nướng bí truyền của mình để đem về cho chị dâu và các cháu nếm thử. Vương Vĩnh Minh cũng tiện đường nên đi cùng anh ta luôn.

Chỉ còn mình Tùng Tiếu vẫn đang cắm cúi ăn.

Ở công ty, Hà Tiểu Gia và Tùng Tiếu có quan hệ tốt nhất, vì Tùng Tiếu là người duy nhất biết bí mật của anh.

Việc Hà Tiểu Gia đeo nhẫn thì ai cũng thấy, thỉnh thoảng khi nói chuyện anh cũng dùng những từ ngữ rất nhã nhặn như "người thương của tôi". Lúc đó bọn Mạnh Lương còn khen anh nói năng thật có phong cách, chắc hẳn chị dâu phải là một người đẹp dịu dàng, hiền thục.

Nhưng dựa vào giác quan thứ sáu của con gái, Tùng Tiếu đã sớm có toan tính trong lòng, cô nhận ra anh chỉ đang cố tình làm mờ đi giới tính của đối phương.

— Người thương của anh là đàn ông.

Mặc dù Liên Minh Á Châu đã cho phép hôn nhân đồng giới gần mười năm nay, nhưng thời điểm đó các cuộc diễu hành và tập hợp của cộng đồng đồng tính quá cực đoan, dẫn đến làn sóng phản đối của người dân bình thường rất gay gắt, mãi đến hai năm nay mới dần êm dịu lại. Tuy nhiên, hiện tại các quyền lợi của cộng đồng LGBT vẫn luôn gắn liền với các sự kiện xã hội, trở thành kho phiếu để không ít nghị sĩ lôi kéo cử tri và cũng dính líu đến rất nhiều vấn đề chính trị phức tạp.

Vì lý do đó, phần lớn những người trong giới đều khá kín tiếng.

Tùng Tiếu bình thường đi gặp khách hàng cùng Hà Tiểu Gia, hai người cũng dần trở nên thân thiết. Thế là có một lần trong lúc ăn cơm ở phòng trà, Tùng Tiếu cố tình nhắc đi nhắc lại mấy bộ truyện tranh và phim truyền hình đam mỹ đang hot, khiến Hà Tiểu Gia lỡ lời nói ra sự thật. Đúng, người anh thương là đàn ông.

Sau đó, Hà Tiểu Gia thường xuyên mang thêm một phần cơm cho Tùng Tiếu để mua chuộc, dặn cô đừng nói ra ngoài. Nhưng thực tế, có nói ra chắc cũng chẳng ai tin, vì Hà Tiểu Gia trông thật sự không giống người đồng tính chút nào.

Gay thời nay thường rất sành điệu, phong trần, còn nhìn lại Hà Tiểu Gia mà xem, cả người anh toát ra mùi vị trai thẳng, từ ngữ mạng không rành, những thứ mà giới gay hay chơi anh lại càng mù tịt.

Trước đây Tùng Tiếu từng đòi Hà Tiểu Gia dẫn đi gay bar để mở mang tầm mắt, xem mấy cậu chàng trong đó có thể xinh đẹp đến mức nào, kết quả Hà Tiểu Gia nín nhịn nửa ngày mới thốt ra một câu: "Anh cũng chưa đi bao giờ."

Đừng nói là gay bar, đến bar bình thường anh còn chưa từng đặt chân tới.

"Thế còn rượu? Đừng bảo rượu anh cũng chưa uống bao giờ nhé?! À, uống rồi à, vậy còn đỡ... Sorry, suýt chút nữa là em tưởng anh không phải gay mà là b**n th** cơ đấy." Tùng Tiếu ngậm ngùi bỏ cuộc.

Thế nhưng, chàng gay này thực sự khác biệt với những người khác, ăn mặc giản dị, cực kỳ chăm lo cho gia đình, chưa bao giờ tăng ca, ngày nào cũng nấu cơm, câu cửa miệng luôn là: "Hôm nay người thương của tôi về, tôi phải đi đón người ấy."

Thế là trong lòng Tùng Tiếu cũng tự phác họa ra chân dung chồng của Hà Tiểu Gia, không chút lãng mạn, không giàu có mấy, thường xuyên vắng nhà, nghề nghiệp không ổn định, nhất định là bắt Hà Tiểu Gia làm hết việc nhà, mắc bệnh gia trưởng.

Tùng Tiếu đoán người đó là tài xế xe tải đường dài. Hoặc là thủy thủ. Một gã thô kệch ở công trường ít nói sánh đôi cùng một vợ hiền là dân văn phòng dịu dàng hay cười.

Mẹ ơi, con lại đẩy thuyền rồi!

Hà Tiểu Gia bình thường không có ai để tâm sự, Tùng Tiếu lại thân với anh, tính tình lại thấu hiểu, nên thỉnh thoảng anh cũng kể cho cô nghe vài chuyện để thỏa mãn trí tò mò của cô. Tùng Tiếu cũng biết tình cảm giữa anh và chồng đang trục trặc, sắp ly hôn đến nơi.

Kết quả, khi Hà Tiểu Gia ngồi xuống lại, đôi mắt to của Tùng Tiếu đảo liên tục.

"Hai người làm hòa rồi à!"

"Hả?"

Tùng Tiếu dùng ánh mắt chỉ vào ngón tay anh. Chiếc nhẫn vàng nhạt không biết đã đeo lại trên tay anh từ lúc nào.

Ơ? Vậy sao? Không để trong hộp à? Hay là anh chưa từng tháo ra? Sau khi luật sư Trần mang nhẫn về, anh đã đeo nó lên rồi sao?

Hà Tiểu Gia xoay xoay chiếc nhẫn, anh hơi quên mất đoạn ký ức này, lông mày khẽ nhíu lại. Thấy anh không nói gì, Tùng Tiếu cũng không nhắc lại chuyện đó nữa.

"Đúng rồi, lần trước anh nói chuyện tìm việc, em có người bạn có công ty mới khởi nghiệp." Tùng Tiếu gửi một danh thiếp liên lạc cho Hà Tiểu Gia: "Anh chẳng phải tốt nghiệp ngành tài chính sao? Bên đó đang cần người, lương không thấp hơn Viễn Xướng đâu, lại còn được làm việc tại nhà. Nhà anh ở trấn Thường Khê đúng không, công ty này nằm ngay khu công viên sáng tạo gần ga tàu cao tốc đấy."

Hà Tiểu Gia không ngờ lại tìm được công việc tốt như vậy, anh không còn nghĩ đến chiếc nhẫn nữa, vội vàng bày tỏ thái độ: "Không cần làm việc tại nhà đâu, anh có thể đi làm mỗi ngày!"

"Được." Tùng Tiếu giơ điện thoại lên: "Gửi bằng tốt nghiệp của anh cho em, bên họ kiểm tra hồ sơ gắt lắm."

Hà Tiểu Gia "A" lên một tiếng.

"Vậy thôi vậy... Để anh xem lại đã..."

Tùng Tiếu hỏi thêm vài câu, Hà Tiểu Gia đến cả phương thức liên lạc cũng không buồn lấy nữa, anh úp ngược điện thoại xuống bàn. Điều này làm Tùng Tiếu phát cáu.

"Anh gặp khó khăn gì à? Anh định nướng xiên ở đây cả đời thật đấy à?" Tùng Tiếu đập bàn: "Bạn em hứa với em rồi, vào làm được ngay đấy! Anh tốt nghiệp trường Liên Minh cơ mà, Hà Tiểu Gia, anh đừng có tự ti quá mức như thế!"

Tùng Tiếu giận đùng đùng khiến khách ở các bàn khác cũng phải ngoái nhìn. Đến nỗi dì Triệu cũng phải đi tới bảo: "Ái chà chà, cái cô bé này sao mà nói lớn thế."

Hà Tiểu Gia không chịu nổi sự gặng hỏi đến cùng của cô, đành phải bất đắc dĩ nói ra sự thật.

Anh tốt nghiệp trường Liên Minh, nhưng anh không có bằng tốt nghiệp.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...