Chương 11: Con người ngẩng đầu nhìn trời
Thế là Hà Tiểu Gia quay lại trường Liên Minh một chuyến.
Chuyện này cũng đã đè nặng trong lòng anh bấy lâu nay. Năm họ tốt nghiệp đã xảy ra rất nhiều việc, thời gian đó trạng thái tinh thần của Hà Tiểu Gia cực kỳ tệ, chuyện bằng tốt nghiệp hoàn toàn không có trong tâm trí anh. Sau đó, anh cứ thế lờ mờ mà kết hôn với Chử Khiếu Thần, sống tạm bợ qua ngày, thoáng một cái đã gác lại hơn ba năm.
Đến tận bây giờ, khi thật sự cần dùng đến, Hà Tiểu Gia mới phát hiện ra cuộc đời mình đúng là sai một ly đi một dặm. Trong xã hội này, không có tấm bằng tốt nghiệp đó thì bước đi rất khó khăn.
Tùng Tiếu còn an ủi Hà Tiểu Gia, nói rằng những hồ sơ giáo dục này rất quan trọng, trường Liên Minh lại nổi tiếng như vậy, chắc chắn vẫn còn lưu giữ thôi, không cần lo lắng. Thế nhưng, khi anh tìm thấy giáo viên phụ trách quản lý, vừa nghe Hà Tiểu Gia là học sinh từ khối trung học trực thuộc thăng cấp lên, đối phương liền lộ vẻ khó xử: "Chúng tôi không có quyền hạn tìm kiếm hồ sơ của học sinh trung học Tinh Cảng."
Hà Tiểu Gia "ồ" một tiếng. Anh đã sớm dự đoán được điều này, cũng biết chuyện này chẳng thể trách ai.
Tình hình ở khối trung học nơi anh từng theo học rất phức tạp.
Khối đại học của trường Liên Minh có hệ đào tạo ba năm, lịch sử lâu đời, lừng danh thế giới. Sinh viên tốt nghiệp hằng năm đều là tinh anh trong số những tinh anh, sau khi ra trường có thể nhận được bất kỳ lời mời làm việc nào mình muốn.
Và trường Liên Minh cũng có khối trung học cơ sở và trung học phổ thông trực thuộc - Trường Quốc tế Tinh Cảng.
Quy mô của Tinh Cảng rất nhỏ, mỗi khóa chỉ có hai lớp. Lớp A dành cho con em của những cựu sinh viên danh tiếng, không giàu thì cũng quý. Lớp B là những học sinh ưu tú được tuyển thẳng, chuyên dùng để làm thương hiệu cho chất lượng giảng dạy của trường.
Và Hà Tiểu Gia dĩ nhiên không có bộ não để tranh tài với những học sinh đỉnh cao đó, anh là người đi cửa sau của Chử Khiếu Thần nên được vào lớp A. Khóa Tinh Cảng năm đó cũng là nơi ngọa hổ tàng long, có hậu duệ danh gia vọng tộc Trương Ân Nặc, thế gia ngành cảnh sát Hàn Mặc Xuyên, con trai vua tàu thủy Hoắc Tư Hàng và Chử Khiếu Thần của Viễn Xướng.
Hồ sơ của những người này chắc chắn không nằm ở đây.
Hà Tiểu Gia không biết phải làm sao. Anh lo sợ hồ sơ của mình đã bị người ta dọn dẹp vứt bỏ, trong lòng chỉ còn biết ôm lấy một tia hy vọng mong manh.
Hồi còn đi học, luôn là anh giúp các cậu ấm cô chiêu thu bài tập. Hà Tiểu Gia có thói quen luôn để bài của mình và Chử Khiếu Thần ở cạnh nhau. Anh thầm hy vọng người thu bài khi nhìn thấy cái tên Chử Khiếu Thần sẽ có chút kiêng dè, nghĩ rằng anh cũng là một nhân vật tầm cỡ nào đó, mà không tùy tiện vứt anh vào thùng rác.
Khi ra khỏi phòng quản lý, Tùng Tiếu vội vàng hỏi anh thế nào. Hà Tiểu Gia gượng cười: "Sau này họ sẽ liên lạc với anh."
Cô lộ vẻ an tâm, vỗ vỗ ngực: "Em đã bảo mà!"
Rồi thở phào nhẹ nhõm.
Tùng Tiếu chưa từng đến trường Liên Minh. Hôm nay là ngày hội mở cửa của học kỳ mới, trên thảm cỏ lớn là các câu lạc bộ đang tuyển thành viên mới, trong các đại sảnh đều có các viện đang diễn thuyết. Hà Tiểu Gia đưa Tùng Tiếu đi dạo quanh, đi một hồi, Tùng Tiếu thắc mắc: "Vậy lúc đó làm sao anh vào được Viễn Xướng thế?"
Viễn Xướng là một trong những tập đoàn nổi tiếng nhất Liên Minh Á Châu, hằng năm không phải là người quen giới thiệu thì cũng là xét tuyển học vị cực gắt, bất kỳ vị trí nào cũng khiến sinh viên các trường danh tiếng phải tranh nhau sứt đầu mẻ trán.
Hà Tiểu Gia nhíu mày, anh quên mất mình đã nhặt được tờ rơi quảng cáo ở đâu, rồi cứ thế ngơ ngơ ngác ngác nhận được điện thoại báo trúng tuyển.
Tùng Tiếu nghe xong, nhìn anh với ánh mắt đầy sùng bái: "Oa! Anh thật sự giỏi quá đi. Lúc đó em đã phải chiến đấu qua tận sáu vòng phỏng vấn, lại còn là diện tuyển bổ sung mới vào được đấy!"
Hà Tiểu Gia gõ gõ vào đầu mình. Hình như anh uống quá nhiều thuốc ngủ, những chuyện lúc đó chỉ còn lại những đường nét mờ nhạt.
Anh thật sự đã quên rồi.
(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)
Để thu hút thêm tân sinh viên gia nhập, các buổi triển lãm thuyền buồm và thi đấu Kendo đang diễn ra sôi nổi. Tùng Tiếu rất hứng thú với các câu lạc bộ thể thao, chẳng mấy chốc đã bị những chàng sinh viên nam tính đầy mồ hôi thu hút đi mất.
Tùng Tiếu hoạt bát cởi mở, nhanh chóng hòa nhập vào đám đông. Cô đúng chuẩn là một cô gái lớn lên trong sự thuận buồm xuôi gió, điều này khiến Hà Tiểu Gia vô cùng ngưỡng mộ.
Ký ức thời học sinh của Hà Tiểu Gia không hề tươi đẹp.
Anh đã học ở trường Liên Minh chín năm, trừ đi những năm tháng tuổi thơ ngây ngô, nó chiếm tới một phần ba cuộc đời anh.
Hằng năm trường Liên Minh đều mời cựu sinh viên về dự lễ kỷ niệm trường, nhưng Hà Tiểu Gia chưa bao giờ tham gia. Giống như một màn xã giao khách sáo giữa thế giới người lớn, trường Liên Minh chân thành mời gọi, Hà Tiểu Gia uyển chuyển từ chối.
Dù sao, anh không phải thiên tài cũng chẳng phải đại gia, không thuộc về bất kỳ loại kẻ mạnh nào mà ngôi trường này tôn thờ.
Vào cái thời kỳ dậy thì mà việc đi đôi giày hiệu gì cũng là chuyện đại sự, một đứa con của người làm đến từ thị trấn nhỏ lại trà trộn vào ngôi trường như thế này, đúng là một kẻ phá vỡ quy tắc.
Các bạn trong lớp đều có những mối quan hệ gia tộc chằng chéo, thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, cha mẹ thường xuyên xuất hiện trên tivi, thậm chí những người ở tầng lớp cao hơn còn không cho phép truyền thông đưa tin. Trải nghiệm cuộc đời của mỗi người hoàn toàn khác biệt và Hà Tiểu Gia cũng chẳng có năng lực để phá vỡ rào cản giai cấp ấy.
Hà Tiểu Gia không có bạn bè.
Ban đầu, có những đứa con của các gia tộc nhỏ tự cho mình là ghê gớm, vốn được nuông chiều từ bé, nhưng sau khi vào trường mới phát hiện ra gia đình mình chẳng là cái đinh gì cả. Không bắt nạt được kẻ khác, chúng quay sang tìm Hà Tiểu Gia để gây rắc rối.
Trương Ân Nặc và Hàn Mặc Xuyên hễ bắt gặp sẽ giải vây giúp anh, nhưng đó chỉ là vì họ tốt tính, không có nghĩa là Hà Tiểu Gia có thể hòa nhập với họ.
Sau khi lớn lên Hà Tiểu Gia mới hiểu, sự bảo vệ của họ giống như một sự ban phát từ trên cao. Những quý ông thực thụ sẽ chăm sóc mọi sinh vật cần giúp đỡ, đó là nền tảng giáo dục của gia tộc họ, nhưng họ không bận tâm đến niềm vui hay nỗi buồn của riêng cái tên Hà Tiểu Gia, cũng giống như những hân hoan phiền muộn của họ, Hà Tiểu Gia vốn chẳng có cách nào để can dự vào.
Người không cùng thế giới thì mãi mãi là không cùng thế giới, Thượng đế không chỉ dùng ngôn ngữ để tạo ra tháp Babel, mà còn dùng cả tiền bạc và quyền lực.
Hà Tiểu Gia không thích sự ồn ào của giới trẻ, càng nhìn những gương mặt cười rạng rỡ đầy sức sống, anh lại càng nhớ về thời thiếu niên đầy tự ti của mình. Anh né tránh họ, thong thả tản bộ, không biết từ lúc nào đã đi tới sân thượng mái vòm của Tinh Cảng.
Hôm nay mọi người đều tập trung ở thảm cỏ lớn, trên sân thượng không có một bóng người.
Hồi còn đi học, đây là căn cứ bí mật của mấy người bọn họ, sân thượng còn thông với mấy phòng đàn bên trong, là Trương Ân Nặc đã trộm chìa khóa. Ánh nắng cuối hạ vẫn chói chang, bao trùm vạn vật trong một màu xanh mướt mát, trong trẻo. Từ đây phóng tầm mắt ra xa, toàn cảnh trường Liên Minh thu gọn trong tầm mắt, xa nhất có thể thấy tháp của khoa Tài chính với đỉnh nhọn màu xanh trắng cao vút tận tầng mây.
Cảnh sắc nơi đây liệu có giống với những gì Chử Khiếu Thần đã thấy năm mười sáu, mười tám tuổi không? Hà Tiểu Gia không biết. Những năm tháng đó, anh chưa từng được tận mắt chứng kiến.
Tính ra, đây là lần thứ hai Hà Tiểu Gia bước lên sân thượng này.
Trước đây anh thường trốn ở lối đi nhỏ cạnh cầu thang để làm bài tập, nghe tiếng Chử Khiếu Thần và những người khác ăn uống, ngắm cảnh phía trên, bàn về chuyện gia tộc và công ty mà anh nghe không hiểu. Tuy không thể lúc nào cũng nhìn thấy Chử Khiếu Thần, nhưng khoảng cách như vậy đã khiến Hà Tiểu Gia thấy mãn nguyện.
Bình thường Hàn Mặc Xuyên luôn mồm luyên thuyên không dứt, nói đi đâu chơi cũng rất lớn tiếng nên Hà Tiểu Gia luôn nghe thấy. Nhưng ngày hôm đó chỉ có mình Chử Khiếu Thần, hắn cũng không nói gì, chỉ im lặng ngồi phía trên.
Đợi đến khi Hà Tiểu Gia khó khăn lắm mới làm xong tờ đề thi, ngẩng đầu lên thì cái ghế tựa Chử Khiếu Thần hay ngồi đã trống không. Anh vội vàng bò dậy, xác nhận trên ghế không có người, anh đứng đờ ra vài giây rồi mới rụt rè gọi một tiếng: "Thiếu gia".
Không ai trả lời.
Hà Tiểu Gia lập tức hoảng loạn, bèn chạy lên phía trên. Anh tìm khắp các ngóc ngách trên sân thượng, đẩy từng cánh cửa phòng đàn để gọi "Thiếu gia", nhưng chẳng có một ai. Đây là lần đầu tiên anh bước chân lên đây, nhưng lại chẳng có tâm trí nào để thưởng thức cảnh đẹp. Phía bên kia sân thượng có một cánh cửa nhỏ khép hờ, Hà Tiểu Gia chưa từng biết ở đây cũng có một lối thoát.
Chử Khiếu Thần không có ở đây. Chử Khiếu Thần đi rồi.
Chử Khiếu Thần cuối cùng cũng không chịu nổi việc anh ngày nào cũng phải báo cáo hành tung của hắn cho Chử Thanh, cuối cùng cũng không chịu nổi việc anh cứ bám theo hắn mãi, cuối cùng cũng không nhịn được mà muốn cắt đuôi anh rồi. Trán Hà Tiểu Gia lấm tấm mồ hôi, anh tuyệt vọng vịn vào lan can, không biết phải ăn nói thế nào với bà chủ.
Anh ngồi thụp xuống góc nhỏ của mình, bài tập và văn phòng phẩm rơi vãi đầy đất. Hà Tiểu Gia vừa thu dọn vừa muốn trào nước mắt. Anh đã dặn Chử Khiếu Thần khi đi phải bảo anh một tiếng, vậy mà Chử Khiếu Thần chẳng hề để tâm.
Trước khi chuyển trường, mẹ ngày nào cũng dặn anh phải học hành chăm chỉ để thành rồng thành phượng, nhưng anh học không vào. Anh không thể giống như ba mẹ, làm việc cả đời ở nhà họ Chử sao? Anh có thể cả đời chăm sóc thiếu gia, chăm sóc vợ của thiếu gia và cả con cái của thiếu gia nữa mà.
Bà chủ đối xử với gia đình anh rất tốt, nên Hà Tiểu Gia cũng muốn đối xử tốt với thiếu gia hơn một chút. Từ khi anh ở bên cạnh Chử Khiếu Thần, Chử Khiếu Thần chưa từng bị ốm lần nào cả, anh dường như có thiên bẩm trong việc chăm sóc hắn.
Hà Tiểu Gia hận không thể ghi chép lại từng hành động, cử chỉ của Chử Khiếu Thần vào sổ tay. Hắn bị bệnh tim bẩm sinh, lúc nhỏ phải trải qua rất nhiều cuộc phẫu thuật mới bình phục, nên ngày nào Hà Tiểu Gia cũng kiểm tra kỹ hộp thuốc của hắn, đi trước đến phòng hoạt động để điều chỉnh nhiệt độ điều hòa. Hà Tiểu Gia coi hắn như con ngươi của mắt mình, Chử Khiếu Thần chính là báu vật vô giá như thế.
Nhưng Chử Khiếu Thần rất ghét anh, anh đã sớm biết điều đó.
Hàn Mặc Xuyên từng trêu Chử Khiếu Thần rằng lớn đầu rồi còn cần "vú em". Lúc đó Hà Tiểu Gia vừa đội cái nắng gay gắt của mùa hè đi mua đồ uống về, anh thở hổn hển đặt tiền thừa lên bàn, nghe thấy câu đó liền nở nụ cười hối lỗi với Hàn Mặc Xuyên.
Hà Tiểu Gia không quan tâm người khác nhìn mình thế nào, nhưng ánh mắt lạnh lùng của Chử Khiếu Thần nhìn anh lúc đó đã khiến anh mất ngủ nửa đêm. Tất cả là tại anh không tốt, làm thiếu gia mất mặt trước bạn bè, thiếu gia đã phiền anh lắm rồi.
Bây giờ thiếu gia đã cắt đuôi được anh.
Sau khi Hà Tiểu Gia thu dọn xong đống hỗn độn, anh chẳng còn chút sức lực nào, mệt đến lả người tựa vào tường. Anh giơ cánh tay lên che lấy đôi mắt.
Chử Thanh đã đến viện dưỡng lão, ông chủ mang theo phần lớn người làm đi cùng, mẹ cũng không có nhà, nên ngày nào Hà Tiểu Gia cũng dậy rất sớm để làm bữa sáng cho Chử Khiếu Thần. Nhưng vì quá sớm nên anh không ăn nổi, dạo này anh có chút hạ đường huyết. Lúc nãy khi đứng dậy quá nhanh, anh lại thấy chóng mặt. Nếu anh ngã bệnh thì ai sẽ chăm sóc thiếu gia đây?
Anh thấy hơi mệt.
Không sao cả... dù sao tài xế cũng đã theo thiếu gia đi rồi, anh có thể nghỉ ngơi một lát.
Nghỉ một lát rồi chạy về nhà. Nghỉ một lát là có thể chạy nhanh hơn, theo kịp sau lưng Chử Khiếu Thần, không bị bỏ rơi. Nghỉ một lát là có thể giống như trước đây, dậy thật sớm làm bữa sáng cho thiếu gia. Nghỉ một lát là có thể cứ thế trải qua mười năm, hai mươi năm, hoặc là cả một đời dài đằng đẵng.
Hà Tiểu Gia nhắm mắt lại.
Không biết đã ngủ bao lâu, khi anh mở mắt ra, cả hành lang đã chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có chút ánh đêm lờ mờ hắt vào. Gió đêm thổi bóng cây lay động, sự cô đơn khiến anh lạnh thấu xương. Hà Tiểu Gia xoa xoa hai cánh tay đã nổi đầy da gà vì lạnh, quỳ trên mặt đất mò mẫm tìm cặp sách của mình.
Khi huy hiệu trường bằng kim loại cấn vào lòng bàn tay, anh túm lấy quai cặp định kéo lại nhưng không nhúc nhích được. Đột nhiên anh nghe thấy trong tiếng gió còn lẫn cả tiếng thở của một người khác.
Sự kinh hoàng khiến động tác của anh trở nên chậm chạp. Anh ngẩng đầu nhìn lên, trong phút chốc quên cả lời nói.
Trời đã muộn, ánh hoàng hôn màu tím hồng xuyên qua khoảng không giữa những cánh cửa lớn chiếu xuống, rơi trên một bên vai của Chử Khiếu Thần, nhuộm bộ đồng phục trên người hắn thành hai màu xám trắng.
Hắn tựa lưng vào bức tường ở phía bên kia cái cặp, biểu cảm mờ ảo không rõ, chỉ có đôi mắt bị hàng mi che khuất một nửa, tựa như hai điểm tinh tú, lấp lánh ánh sáng nhạt nhòa.
Chử Khiếu Thần hỏi anh: "Sao còn chưa đi?"
—
Lúc mới đến nhà họ Chử, Hà Tiểu Gia còn cao hơn Chử Khiếu Thần vừa vào cấp hai nửa cái đầu, nhưng đến khi lên cấp ba, Chử Khiếu Thần đã cao lớn đến mức khiến Hà Tiểu Gia phải ngước nhìn. Ngũ quan của Chử Khiếu Thần không thay đổi quá nhiều, ngoại trừ việc thịt ở má biến mất, để lại những đường nét xương quai hàm hoàn hảo.
Có rất nhiều người muốn hẹn hò với hắn. Bao gồm cả Hà Tiểu Gia, người luôn có những thôi thúc mãnh liệt vào mỗi buổi sáng sớm. Và cũng bao gồm cả Hà Tiểu Gia lúc này, đang lặng lẽ ngắm nhìn bóng lưng cao lớn của hắn.
Hà Tiểu Gia dụi dụi mắt. Anh khẽ "ồ" một tiếng rồi bò dậy đi theo sau Chử Khiếu Thần. Đôi chân Hà Tiểu Gia tê dại, anh tập tễnh chạy lên, đón lấy cặp của Chử Khiếu Thần, đeo cùng với cặp của mình lên hai vai trái phải.
Anh vừa mới tỉnh, bước chân còn chậm, đầu óc cũng nặng nề, chỉ có thể cố gắng hết sức bám theo bước chân Chử Khiếu Thần. Thực ra anh rất muốn hỏi: Thiếu gia, có phải cậu đang đợi tôi không?
Nhưng anh lại sợ hỏi ra sẽ làm tan vỡ giấc mộng đẹp này. Trong giấc mộng đó, bối cảnh là ngôi trường vắng lặng không người, sự kiện diễn ra chính là buổi hẹn hò giữa anh và Chử Khiếu Thần.
Anh không nhớ rõ con đường mình đã đi ngày hôm đó, nhưng lại nhớ rõ Chử Khiếu Thần đã giẫm lên bao nhiêu viên gạch lát đường.
Anh còn nhớ Chử Khiếu Thần hỏi anh: "Tại sao lúc nào anh cũng ngủ thế?"
Hà Tiểu Gia nói lời xin lỗi hắn: "Tôi xin lỗi, để cậu phải đợi rồi."
Một lúc lâu sau, anh nghe thấy Chử Khiếu Thần bảo không phải.
"Vốn dĩ đã đi rồi, chỉ là để quên đồ nên quay lại thôi."
Đó không phải lần đầu tiên Hà Tiểu Gia bị Chử Khiếu Thần ghét bỏ, nhưng khi tỉnh lại, Chử Khiếu Thần thật sự đã ở đó chờ anh.
Giọng nói của thiếu niên bị gió thổi tới, che lấp tâm trí Hà Tiểu Gia, tựa như đến từ một giấc mộng xa xôi. Người ta hay nói cầu được ước thấy, có lẽ chính là khoảnh khắc này.
Người đời thường nói, con người ngẩng đầu nhìn trời là để hỏi trời xanh, nhưng kể từ đó, mỗi khi Hà Tiểu Gia ngẩng đầu chỉ thấy mỗi Chử Khiếu Thần đang rủ mắt nhìn xuống gương mặt anh.
—
Một lát sau, Tùng Tiếu gửi tin nhắn cho Hà Tiểu Gia nói đã tham quan xong, bây giờ đang lên tìm anh. Đợi đến khi chậm rãi đi xuống lầu, anh thấy Tùng Tiếu đứng giữa đám đông ôm một đống quà lưu niệm, vẫy tay gọi anh.
"Sao anh lại trưng ra cái bộ mặt đó vậy, cứ như thể em chiếm hời của trường anh lắm không bằng! Đây là đồ của công ty chúng ta mà, lấy một ít thì có sao, mỗi lần quyên góp ra ngoài đồ còn xịn hơn đống này nhiều!"
Tùng Tiếu ôm một cái gối ôm bằng lông khổng lồ, trên tay đầy các hộp quà điện tử, kẽ hở còn lòi ra đống phiếu giảm giá liên kết của các cửa hàng. Trong đó có đúng vài nhà hàng mà họ từng thiết kế, Tùng Tiếu đặc biệt lấy thêm cho Hà Tiểu Gia một phần. Auruum à, hồi đó thiết kế mất bao nhiêu công sức, nghe nói đắt đỏ lắm đấy!
Hà Tiểu Gia thuận tay đỡ lấy đồ giúp cô.
Đi ngang qua giảng đường, bên trong phát ra từng đợt hoan hô và xôn xao, người đông đến mức không còn chỗ ngồi, chen chúc cả ở cầu thang với hành lang, trước cửa còn có không ít phóng viên lăm lăm máy ảnh gậy gộc.
Khi người diễn thuyết bước lên bục, đưa mắt nhìn xuống phía dưới, sự náo nhiệt ồn ào như thủy triều rút đi, vài tiếng động lẻ tẻ cũng bị sự uy nghiêm của người đàn ông dập tắt, cuối cùng không gian trở nên im phăng phắc.
Tùng Tiếu kéo Hà Tiểu Gia đứng ở cửa ngó nghiêng.
"Oa, là giám đốc kìa!"
Khi muốn gặp thì thế nào cũng không gặp được, giờ không muốn gặp thì lại cứ phải chạm mặt. Hà Tiểu Gia không muốn Chử Khiếu Thần cảm thấy mình lại đang đeo bám, anh kéo tay Tùng Tiếu, nhỏ giọng ngăn cản: "Cái này có gì mà xem, chúng ta mau đi thôi."
"Xem chút đi mà, xem chút đi, bản thảo diễn thuyết của giám đốc viết cực hay luôn, lượt xem trên mạng cao lắm đấy!" Tùng Tiếu chống nạnh.
Mấy người bên cạnh cũng hùa vào trêu chọc, nói đây là trường Liên Minh mà, sao lại có người dám không nghe lời bạn gái thế kia.
"Được rồi, được rồi." Hà Tiểu Gia đầu hàng: "Quý cô Tiếu Tiếu đừng giận."
"Anh nghe là được chứ gì."
Trên lễ đài đang thu hút vạn ánh nhìn, gió thổi qua làm lay động những trang giấy của người diễn thuyết.
Đôi mắt của Chử Khiếu Thần ngước lên.
