Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 33



Chương 33: Cây chuông vàng anh trồng

Sau buổi công chiếu phim, Chử Khiếu Thần còn yêu cầu Hà Tiểu Gia đi cùng hắn tham gia các buổi tiệc rượu khác. Trước đây anh từng khao khát được đi biết bao thì Chử Khiếu Thần chưa bao giờ đề cập đến, giờ đây khi giá cổ phiếu tăng vọt, hắn lại đường hoàng yêu cầu anh phải cống hiến cho Viễn Xướng.

Thế nhưng Hà Tiểu Gia không muốn tiếp tục diễn kịch như vậy nữa. Anh lấy cớ việc ở quán ăn bận rộn để từ chối tất cả. Chử Khiếu Thần dường như cũng không để ý, vài lần không được thì thôi, không còn chạy đến quán yêu cầu anh đi như lần trước nữa.

Số tiền hòa giải Hà Tiểu Gia nhận được đã dùng để trả tiền máy vật lý trị liệu, tiền thuốc men, rồi trả cả tiền phòng khách sạn đợt bão. Anh không còn khả năng chi trả cho bộ vest kia nữa, nên đã thông báo cho A Lượng mang bộ âu phục đắt tiền cùng phụ kiện trả lại cho Chử Khiếu Thần.

A Lượng đến rất nhanh, thậm chí còn mang theo một tấm ảnh có chữ ký của Tư Dư.

Hà Tiểu Gia mừng rỡ, vội vàng đem cống nạp cho cô bạn thân Tùng Tiếu, coi như thầm bù đắp cho những sợi tóc quý giá đã rụng vì công cuộc biên soạn bài về cuộc hôn nhân của anh và Chử Khiếu Thần.

Cô giáo Tùng kinh ngạc, cô giáo Tùng hài lòng, cô giáo Tùng nhảy cẫng lên vì sung sướng.

Tùng Tiếu chụp ảnh tấm bưu thiếp đó đăng lên vòng bạn bè khoe khoang điên cuồng, còn phấn khích hỏi: "Sao anh lại chụp được ảnh Tư Dư ở buổi công chiếu thế này!"

"Chẳng lẽ anh cũng đi à? Anh có nhìn thấy ông chủ với vợ của ngài ấy không?"

Hà Tiểu Gia sờ mũi, chột dạ bảo cô là bạn anh đi. Tùng Tiếu thất vọng ồ một tiếng thật dài.

Sau buổi công chiếu đó, ảnh chụp chung ở mọi góc độ của hai người chiếm trọn các trang tin tức, gây ra một cơn sốc. Hình ảnh bụi gai và chim nhỏ trên cổ tay áo hai người gần như dán sát vào nhau, còn thân mật hơn cả một nụ hôn.

Sau đó Tùng Tiếu còn chia sẻ ảnh cho Hà Tiểu Gia xem, bảo rằng hai người họ trông khá giống nhau, làm Hà Tiểu Gia sợ muốn chết.

"Đúng là vậy mà, dưới con mắt này của anh ấy cũng có một nốt ruồi nhỏ..."

Tùng Tiếu không ngừng phóng to ảnh, đặt điện thoại sát bên mặt Hà Tiểu Gia, nhìn trái nhìn phải tìm góc độ. Hà Tiểu Gia thì khom lưng xuống thu mình lại.

Hàn Mặc Xuyên từng nói, mặt người ta có thể thay đổi, xương có thể gọt, ngay cả giọng nói cũng có thể học theo, nhưng hình dáng tai thì không sửa được. Họ nhận dạng nghi phạm đáng tin cậy nhất chính là dựa vào tai. Hà Tiểu Gia lén lút vuốt tóc, che kín tai lại.

"Đừng động đậy! Thật sự rất giống mà! Tiểu Gia, góc độ này của anh ấy trông y hệt anh luôn, đến cả nếp gấp hai mí cũng giống!"

Hà Tiểu Gia thật sự đau đầu, vừa dỗ dành vừa lừa lọc mãi mới khiến cô thôi nghi ngờ.

Bị Tùng Tiếu quấy rầy như vậy, mấy ngày nay Hà Tiểu Gia không dám mặc quần áo bó sát, cứ khoác cái áo khoác đen rộng thùng thình dính đầy vết dầu mỡ.

Anh mơ hồ cảm thấy mình như đang làm một điệp viên ngầm lợi hại, bề ngoài là thợ phụ quán đồ nướng, thực chất là nhân vật lớn ẩn danh, chỉ cần lộ thân phận là khiến đám đông kinh hãi, bị cánh săn ảnh rượt đuổi.

Cũng may người ta thường chỉ thích xem những tin đồn thất thiệt, chứ khi một việc đã được công bố rõ ràng minh bạch thì sự quan tâm lại không còn nhiều nữa.

Chỉ vài ngày sau, các bài viết bàn tán về việc kết hôn ngầm của Chử Khiếu Thần đã ít đi hẳn. Cặp đôi họ Chử từng chiếm sóng cả tin tức xã hội lẫn giải trí đã dần bị thay thế bởi tin tức về hai động thái lớn của Viễn Xướng năm nay, cải tạo giải phóng mặt bằng Bắc Thành thành phim trường và tự nghiên cứu hệ thống dữ liệu lớn thông minh. Trong nhất thời, danh tiếng của Viễn Xướng còn vang dội hơn cả trước kia.

Dần dần, cũng có những blogger tài chính phân tích rằng, màn kịch này bề ngoài là công khai tình cảm, nhưng thực chất hoàn toàn nằm trong bố cục kinh doanh của Chử Khiếu Thần.

Hà Tiểu Gia vô cùng đồng tình. Dù sao Chử Khiếu Thần cũng là kiểu người mà khi ba bị đột quỵ nhận thông báo bệnh nguy kịch hắn vẫn có thể ký tên xong là bay ngay đi đàm phán dự án.

Từ nhỏ đến lớn, dù quá trình cải tổ Viễn Xướng của Chử Khiếu Thần từng có nhiều lời ra tiếng vào, nhưng chưa ai từng nghi ngờ năng lực của hắn. Hắn luôn tâm huyết với việc công ty, không gì có thể ngăn cản bước chân khai phá của hắn. Ngay cả việc bị lộ kết hôn ngầm cũng có thể bị hắn lật ngược tình thế lợi dụng, trở thành lưu lượng thúc đẩy doanh nghiệp.

Tóm lại, sóng gió dần lắng xuống. Nhìn đồng hồ đếm ngược ngày ly hôn chỉ còn lại hơn mười ngày, Hà Tiểu Gia cảm thấy "người sắp đi lời nói cũng thiện lương", bèn gửi cho Chử Khiếu Thần một tin nhắn, bảo rằng anh đã ký xong một bản thỏa thuận bảo mật, ngay cả khi hai người ly hôn, Hà Tiểu Gia chắc chắn sẽ giữ bí mật cho hắn, không nói ra chuyện hôn nhân của hắn đổ vỡ.

Tất nhiên, Chử Khiếu Thần vẫn không phản hồi tin nhắn của anh.

Vở kịch nực cười này cuối cùng cũng kết thúc.

Thế là, Hà Tiểu Gia tranh thủ thời gian đi thăm Nguyễn Ngọc Trác.

Từ khi Hà Tiểu Gia giúp dì Triệu quán xuyến quán ăn đêm, anh mới biết con người ta có thể bận rộn đến mức nào.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Đến giờ cơm tối, anh thậm chí còn không rảnh để trả lời tin nhắn của Trần Tĩnh Ngang và Tùng Tiếu. Lúc thấy thông báo tin nhắn thì tiện tay bấm vào, định bụng lát nữa sẽ trả lời rồi để sang một bên, sau đó tâm trí lại bị những tiếng thông báo "Bạn có một đơn mang về mới" liên tục đẩy bay đi mất. Thường phải đến cuối tuần tìm họ, anh mới nhớ ra mình chưa trả lời, vì vậy đã phải xin lỗi hai người họ vài lần.

Cảm giác bận rộn đến mức chân không chạm đất này coi như Hà Tiểu Gia đã nếm trải đủ. Khi một người có mục tiêu và cần không ngừng nỗ lực vì nó, họ sẽ phớt lờ đi rất nhiều chuyện vụn vặt xung quanh. Giống như một cái cây muốn lớn lên, nó chỉ hướng về phía ánh mặt trời mà phát triển, từ bỏ đi những cành nhánh nhỏ bé khác.

Vì khu Bắc Thành bị dỡ bỏ, quán ăn đêm cũng nằm trong phạm vi quy hoạch. Giúp dì Triệu quản lý sổ sách hơn một tháng, Hà Tiểu Gia cũng coi như đúc kết được chút kinh nghiệm, anh bắt đầu suy tính đến chuyện sau khi giải tỏa. Bằng tốt nghiệp trường Liên Minh đến giờ vẫn chưa có tin tức gì, anh cũng nảy ra ý định tự mở một quán ăn nhỏ.

Nhưng tình hình kinh tế hiện tại không tốt lắm, đầu tư tùy tiện rất dễ trắng tay.

May mắn thay, chủ của quán bar kinh doanh thành công nhất Hải Thành lại là bạn thân của anh.

Thế là Hà Tiểu Gia thường xuyên hỏi Nguyễn Ngọc Trác về kiến thức mở tiệm, còn Nguyễn Ngọc Trác cũng tận tình truyền dạy tất cả.

Hôm nay, Hà Tiểu Gia chuẩn bị đến viện điều dưỡng thăm người thầy này.

Anh lên xe buýt từ trạm đối diện xéo quán ăn nhà họ Triệu, đi về phía Tây Nam khoảng hai mươi phút là đến ngọn núi nằm ở ranh giới giữa Hải Thành và Tùng Châu. Trên núi cây cối rậm rạp, xanh mướt, nước suối trong khe núi quanh năm hội tụ tạo thành một hồ nước xanh lục rộng lớn.

Viện điều dưỡng xa hoa nhất Hải Thành nằm ngay bên hồ Tĩnh Từ.

Viện điều dưỡng Tĩnh Từ sẽ dựa vào nhu cầu của từng bệnh nhân mà bố trí riêng đội ngũ điều dưỡng và suất ăn dinh dưỡng, còn có các thiết bị y tế cao cấp ngang ngửa bệnh viện tư nhân, vì thế giá cả cũng vô cùng đắt đỏ. Những bệnh nhân ở được đây không giàu thì cũng sang.

Nhưng xét theo phong thái và cách nói chuyện của Nguyễn Ngọc Trác, khi biết cậu chuyển đến viện điều dưỡng này, Hà Tiểu Gia không mấy ngạc nhiên. Điều khiến anh bất ngờ là Nguyễn Ngọc Trác lại bị thương nặng đến thế.

Lúc nói chuyện qua điện thoại, giọng điệu của Nguyễn Ngọc Trác rất bình thản, như thể chỉ là vết thương nhỏ không đáng kể. Nhưng đến khi Hà Tiểu Gia đi thăm mới biết chân của Nguyễn Ngọc Trác bị khung thép biến dạng đâm xuyên qua gây gãy xương, phải đóng mấy miếng nẹp thép. Để tập vật lý trị liệu phục hồi chức năng, cậu đã chuyển từ bệnh viện trung tâm sang viện điều dưỡng ở ngoại ô này.

Nhất thời, sự áy náy trong lòng Hà Tiểu Gia càng sâu sắc hơn, trái lại Nguyễn Ngọc Trác vẫn cười hì hì an ủi anh, nói rằng nếu lúc đó không vì đỡ cho anh mà đổi vị trí thì e là cái chân còn lại cũng khó giữ được.

Dù chính chủ trông có vẻ chẳng bận tâm, nhưng Hà Tiểu Gia làm sao cũng không vui nổi, vì thế anh cố gắng thường xuyên đến thăm Nguyễn Ngọc Trác.

Cảnh vật thay đổi từ những tòa cao ốc thành phố sang rừng núi xanh tươi. Máy báo trạm thông báo phía trước là trạm cuối, Hà Tiểu Gia xuống xe, theo chỉ dẫn của Nguyễn Ngọc Trác đi vào một tòa nhà nhỏ.

Vừa định đẩy cửa bước vào, anh thấy trong phòng bệnh có người. Nhìn góc nghiêng là một chàng trai trẻ trông rất sạch sẽ, đang đứng trước giường bệnh bồn chồn mân mê đầu ngón tay.

Mọi thứ ở Tĩnh Từ đều là hàng đầu, hiệu quả cách âm cũng tốt miễn bàn. Chỉ thấy Nguyễn Ngọc Trác dường như đang kích động nói điều gì đó, rồi đột nhiên ném mạnh cái ly, nằm xuống lại gối với đôi mắt đỏ ngầu. Bị trút giận như vậy, chàng trai kia không những không né tránh mà trái lại còn tiến lên vài bước, nắm lấy tay Nguyễn Ngọc Trác.

Hà Tiểu Gia chấn động, nhận ra mình vô tình đụng phải một bí mật động trời, anh vội vàng rời đi, không dám nhìn trộm sự riêng tư của người khác nữa.

Vừa đi được vài bước, vai anh đã bị ai đó đụng phải, hóa ra chính là chàng trai trong phòng bệnh của Nguyễn Ngọc Trác lúc nãy.

Đối phương xin lỗi anh vài tiếng, Hà Tiểu Gia còn chưa kịp nói không sao thì người nọ đã đỏ hoe mắt, vừa khóc vừa chạy đi mất.

Hà Tiểu Gia đợi ở bên ngoài một lúc rồi mới bước vào.

Mảnh kính vỡ đã được dọn sạch, Nguyễn Ngọc Trác đang vịn vào khung tập đi, nhích từng chút một ra ngoài. Trên chân cậu vẫn còn đeo nẹp cố định, trông vô cùng đáng thương.

"Sao cậu lại xuống giường rồi." Hà Tiểu Gia vội vàng đặt giỏ hoa quả trên tay xuống rồi đón lấy cậu.

"Vừa nãy thấy anh rồi, em còn đang nghĩ sao anh không vào."

Nguyễn Ngọc Trác mỉm cười đúng mực, dường như vừa rồi người nổi giận chẳng phải cậu. Nhưng nghe ý của cậu, rõ ràng cậu biết Hà Tiểu Gia đã thấy mình nổi giận. Hà Tiểu Gia không khỏi ngạc nhiên trước sự thản nhiên đó, đồng thời cũng thấy hơi ngượng ngùng khi đụng phải chuyện riêng của người khác mà bị chỉ điểm trực tiếp như vậy.

Trước đây ở bệnh viện, Hà Tiểu Gia chưa bao giờ thấy ai đến chăm sóc cậu. Anh đoán cậu thanh niên này hẳn có mối quan hệ rất tệ với gia đình, còn cậu thiếu niên vừa rồi là người duy nhất đến thăm, Hà Tiểu Gia cảm nhận được quan hệ của hai người không hề đơn giản. Nhưng thấy Nguyễn Ngọc Trác không có ý định nhắc tới, Hà Tiểu Gia tự nhiên cũng giữ kín miệng.

Sau khi cảm ơn món quà của Hà Tiểu Gia, Nguyễn Ngọc Trác lại cười nói: "Nếu em trẻ lại vài tuổi thì giờ này chắc đã có thể chạy nhảy rồi, đâu có giống bây giờ, bác sĩ vừa mới cho phép em ra ngoài một chút. Anh Tiểu Gia, anh đi dạo với em một lát nhé."

Nguyễn Ngọc Trác cũng vừa đến đây không lâu, chưa từng đi khám phá xung quanh, nên lập tức cùng Hà Tiểu Gia tâm đầu ý hợp, hướng về phía thảm cỏ xanh mướt giữa viện điều dưỡng và hồ Tĩnh Từ.

Thỉnh thoảng có điều dưỡng đi cùng bệnh nhân tới, cả hai đều dừng lại chờ đợi, Hà Tiểu Gia cũng không dìu cậu.

Hai người cứ thế tản bộ dưới bóng cây râm mát. Lần này Hà Tiểu Gia đến là có việc muốn học hỏi, anh đặc biệt chuẩn bị không ít câu hỏi liên quan đến nguồn hàng rượu nước, vừa đi vừa hỏi, còn lấy cuốn sổ nhỏ mang theo ra ghi chép không ngừng. Anh không cảm thấy cậu đi chậm, thậm chí anh còn bị người bệnh này bỏ lại phía sau.

Cuối cùng vẫn là Nguyễn Ngọc Trác cười cười quay đầu trêu chọc: "Ông chủ Hà hiếu học quá đấy, nắng to thế này còn mải ghi chép, phía trước là khoa mắt rồi, có muốn vào đo thị lực không?"

Hà Tiểu Gia ngại ngùng quẹt thêm vài nét rồi cất sổ đi. Vừa ngước mắt lên, Hà Tiểu Gia đã không nhịn được mà thốt lên một tiếng trầm trồ.

Sống trong cảnh sắt thép bê tông của Hải Thành, có thể nói là luôn mệt nhoài vì cuộc sống mưu sinh, đã lâu lắm rồi anh không thấy cảnh sắc nào khiến lòng người sảng khoái đến vậy.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Tĩnh Từ được xây trên sườn núi nhỏ cạnh hồ, một dãy những ngôi nhà mái nhọn cao thấp tụ lại một chỗ, cao nhất là năm tầng, thấp nhất chỉ có một tầng, bố trí hài hòa, rất giống những ngôi nhà thôn quê giữa vùng núi Thụy Sĩ.

Ven đường trồng đủ loại hoa cỏ cây trái, chúng lay động theo gió, nở rộ rực rỡ. Đằng xa là mặt hồ lấp lánh, trong không khí trộn lẫn mùi cỏ xanh và hương hoa.

Hà Tiểu Gia đột nhiên cảm thấy nơi này như có duyên với mình. Từng ngọn cỏ gốc cây ở đây, cho đến bộ đồng phục màu hồng của các điều dưỡng đều khiến anh cảm thấy rất quen thuộc. Anh nhìn quanh, thắc mắc không biết sự quen thuộc này từ đâu mà ra.

"Lần trước em nghe nói, đầu gối của chú nhà có chút vấn đề? Nếu có cơ hội, anh có thể thử đến viện điều dưỡng này." Thấy vẻ mặt không kham nổi chi phí của Hà Tiểu Gia, Nguyễn Ngọc Trác lại bảo anh đừng tự ti, anh tốt nghiệp trường Liên Minh lại ở Thiên Diệu Hoa Phủ, chắc hẳn khó khăn hiện tại chỉ là tạm thời.

"Môi trường ở đây rất tốt, ngay cả giám đốc Chử của Viễn Xướng cũng có người thân đang điều trị ở đây."

Nghe thấy lời này, Hà Tiểu Gia không khỏi ngẩn người.

Giám đốc Chử? Chử Khiếu Thần? Hắn có người thân điều trị ở đây sao? Tại sao anh chưa từng biết chuyện này.

Nguyễn Ngọc Trác không nhận ra sự thẫn thờ của anh, vẫn đang hăng hái quảng cáo: "Ai cũng biết nhà họ Chử không có mấy họ hàng, chắc hẳn là chăm sóc người lớn tuổi trong nhà thôi, thật sự rất hợp với chú nhà đấy."

Không phải người già, Hoàng Văn Khải ở viện dưỡng lão ngay trung tâm thành phố, Chử Khiếu Thần lái xe mười phút là có thể đến thăm ông ta.

"Tòa nhà phía trước kia chính là do anh ta đầu tư trùng tu đấy, vừa rồi chúng ta đi ngang qua khoa mắt, khoa nhi, đằng kia chắc là khu dưỡng lão."

Không phải, Hà Tiểu Gia nghĩ, quan hệ của Chử Khiếu Thần với ba hắn rất tệ, sẽ không đời nào tiêu tiền vào những chỗ vô dụng, chỗ đó rõ ràng là...

"Đến cả Chử Khiếu Thần cũng tin tưởng, thì có thể tưởng tượng viện điều dưỡng này tốt đến mức nào rồi. Thế này đi, nếu sau này anh có nhu cầu cứ đến tìm em, em có quen biết viện trưởng ở đây."

Hay là bạn bè? Chử Khiếu Thần có người bạn nào dưỡng bệnh ở đây chăng, là Thẩm Chiêu sao? Anh biết Thẩm Chiêu bị bệnh, hóa ra Thẩm Chiêu không ra nước ngoài mà là ở đây ư? Cho nên Chử Khiếu Thần mới thường xuyên đến thăm, mới đầu tư vào đây? Chẳng lẽ những ngày đêm Chử Khiếu Thần bảo là tăng ca ở công ty thực chất đều là ở đây bầu bạn với Thẩm Chiêu, nơi này là tổ ấm tình yêu của hắn và Thẩm Chiêu? Tại sao Chử Khiếu Thần không nói thật, tại sao lại che che giấu không cho anh biết? Tại sao hắn không đuổi anh đi, tại sao không để Thẩm Chiêu làm vợ hắn?

Không hiểu sao, dù trong đầu liên tục nảy ra những giả thuyết đáng sợ khiến bản thân nghẹt thở, nhưng tận sâu trong lòng anh vẫn luôn có một giọng nói đang yếu ớt nhắc nhở.

Không phải Thẩm Chiêu, cậu biết mà, không phải Thẩm Chiêu.

Càng đi, sắc mặt Hà Tiểu Gia càng khó coi, đầu anh lại đau như kim châm, ánh mặt trời càng lúc càng chói chang khiến trước mắt anh tối sầm lại. Có lẽ anh không nên đứng dưới nắng mà viết lách.

Giọng nói của Nguyễn Ngọc Trác xa dần, ngày càng mơ hồ: "Tiểu Gia? Anh ổn chứ? Anh sao vậy?"

"Tôi không sao, tôi chỉ là..."

Anh lảo đảo tựa vào một cái cây, lớp vỏ cây xù xì khiến lòng bàn tay anh đau nhói. Đây là điểm cao nhất của sườn núi, gió thổi lồng lộng, có thể phóng tầm mắt bao quát toàn bộ hồ Tĩnh Từ.

Thời gian gần đây Hà Tiểu Gia đều ở Bắc Thành, trước kia cũng chỉ chạy qua chạy lại giữa Thiên Diệu Hoa Phủ và chợ, nhưng anh lại vô thức biết được, nếu đi thẳng từ đây xuống dưới sẽ nhìn thấy thứ gì.

Một cây chuông vàng nhỏ.

Anh đã từng trồng một cây chuông vàng nhỏ ở đây.

Bởi vì Chử Khiếu Thần không cho anh rời khỏi đây, nhưng anh lại sắp bỏ lỡ mùa hoa chuông vàng nở.

Đã không còn nghe thấy người bên cạnh đang gọi gì nữa, Hà Tiểu Gia thẫn thờ bước khỏi con đường nhỏ, anh đi xuống dốc, từ đi dạo chuyển thành đi nhanh. Bước chân anh càng lúc càng nhanh, càng lúc càng vội, cuối cùng, anh bắt đầu dốc sức chạy về một hướng.

Nếu như nó ở đây, nếu như nó thật sự ở đây...

Bị vấp khiến thân hình không vững, nhưng anh vẫn không dừng bước, chạy đến mức tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chạy đến mức tiếng gió ù ù làm màng nhĩ đau nhức, chạy để đuổi theo tất cả những gì đã đánh mất —

Cuối cùng, anh đã nhìn thấy rồi.

Bên mặt hồ tĩnh lặng, dưới những tán cây xanh quanh năm, có một cây chuông vàng chỉ có hoa không có lá đang đung đưa trước gió.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...