Tiểu Gia Của Tôi - Dạ Du Tinh

Chương 34



Chương 34: Cậu không cần thiết phải lừa tôi thêm nữa

Mùa thu ở vùng cận nhiệt đới vốn quá lạnh lẽo đối với cây chuông vàng, chúng thường chỉ nở hoa vào tiết xuân ấm áp. Nhưng vì Chử Khiếu Thần luôn rất thích vẻ rực rỡ của loài hoa này, nên hắn đã thuê người bồi dưỡng ra một giống đặc biệt.

Trên khắp cái đất Hải Thành này, chỉ có cây chuông vàng nhà Chử Khiếu Thần là vẫn nở rộ vào mùa thu, tựa như một vầng thái dương rạng ngời.

Hà Tiểu Gia hôm nay vẫn chưa nói câu nào, chỉ lầm lũi bưng bê món ăn. Lúc rảnh rỗi anh cũng không nghỉ ngơi mà cứ đi đi lại lại dọc bờ sông Lăng Độ. Những người làm trong quán đều tưởng anh đang phiền lòng về chỗ ở sau khi giải tỏa nên cũng vào an ủi vài câu, Hà Tiểu Gia chỉ đáp qua loa.

Suốt một đêm kể từ khi từ Tĩnh Từ trở về, anh đều đang xâu chuỗi lại những ký ức của chính mình.

Khi suy luận ngược lại, Hà Tiểu Gia bàng hoàng nhận ra từ lúc tốt nghiệp trường Liên Minh cho đến khi kết hôn với Chử Khiếu Thần, ký ức của anh có hơn nửa năm là những đoạn đứt quãng. Nó giống như một tấm vải bị người ta xé toạc, chỉ còn lại những đầu chỉ cứng cáp nối lại với nhau, nhưng những sợi vải nguyên bản đã bị mài mòn đi rất nhiều.

Anh quên mất tại sao mình không lấy bằng tốt nghiệp, quên mất mình đã vào Viễn Xướng bằng cách nào. Nhưng điều khả nghi nhất chính là anh quên mất những chi tiết trong cuộc hôn nhân với Chử Khiếu Thần.

Hà Tiểu Gia luôn cực kỳ để ý đến những chuyện liên quan tới Chử Khiếu Thần, vậy mà đối với việc kết hôn trọng đại nhất, anh chỉ nhớ được bầu không khí quạnh quẽ của ngày cưới và phân đoạn Chử Khiếu Thần đeo nhẫn cho anh.

Thực đơn ngày hôm đó có những món gì? Sử dụng bộ bát đĩa của hãng nào? Bộ đồ Chử Khiếu Thần mặc là do ai chọn? Anh đã từng xem qua danh sách khách mời chưa?

Còn nhẫn cưới nữa, chiếc nhẫn đó đáng lẽ phải kết tinh rất nhiều tình yêu anh dành cho Chử Khiếu Thần, chắc chắn anh đã phải chạy khắp Hải Thành để tỉ mỉ chọn lựa. Thế nhưng tại sao anh lại không nhớ nổi chiếc nhẫn anh tặng Chử Khiếu Thần trông như thế nào?

Sinh hoạt hằng ngày của Chử Khiếu Thần đều do một tay anh phụ trách, vậy tại sao những việc này lại không phải do anh tự tay sắp xếp?!

Anh lo sốt vó, chớp lấy cơ hội thông suốt, anh gọi điện cho Chử Khiếu Thần. Không ngoài dự đoán, tiếng chuông vang lên hai giây là bị ngắt máy.

Có lẽ vì việc anh đến Tĩnh Từ tra cứu hồ sơ bệnh án của mình đã gây ra quá nhiều chấn động, nên Chử Khiếu Thần mới từ chối mọi cuộc gọi của anh.

Khi anh chạy vào tòa nhà nhỏ màu vàng nhạt kia, anh đã nhìn thấy sự hoảng hốt thoáng qua của vị điều dưỡng trưởng đang đội mũ. Và khi anh báo tên mình tại quầy lễ tân, tất cả mọi người đột ngột hành động với một tốc độ nhanh đến mức khó nhận ra.

Hà Tiểu Gia nghĩ, ở đây chắc hẳn không có một bệnh nhân nào đang hấp hối chờ phẫu thuật cả.

Mượn danh nghĩa của Chử Khiếu Thần, Hà Tiểu Gia lật xem hồ sơ trị liệu của Tĩnh Từ trong gần mười năm qua, nhưng không tìm thấy bất kỳ ghi chép nào liên quan đến mình. Trên thế giới này, ai có khả năng xóa sạch mọi minh chứng về sự tồn tại của anh, câu trả lời đã quá rõ ràng.

Anh hỏi Tống Đồ rằng trên đời này có loại thuốc nào có thể khiến người ta mất đi ký ức trong một khoảng thời gian một cách vô tri vô giác hay không. Tống Đồ, người tốt nghiệp loại A toàn diện của trường Liên Minh, nhanh chóng gửi tin nhắn thoại giải đáp cho anh:

"Loại thuốc anh nói là uống vào liền mất trí nhớ đó vi phạm đạo đức nhân loại, quốc gia nào cũng có luật pháp quy định nghiêm ngặt, chắc chắn không cho phép nghiên cứu."

"Mất trí nhớ có bốn trường hợp, nghiêm trọng nhất là do bệnh lý về não, rất khó khôi phục."

"Mất trí nhớ do thuốc điều trị hoặc sốc điện chỉ là tạm thời, ngừng thuốc về cơ bản sẽ khỏi."

"Nếu bị va đập vào đầu, có thể xuất hiện chứng mất trí nhớ ngược chiều."

"Nếu có chấn thương tâm lý mạnh mẽ cũng sẽ gây mất trí nhớ, đó thuộc về cơ chế tự bảo vệ của não."

Hà Tiểu Gia không hề ngu ngốc. Sau khi phân tích kỹ từng khả năng, anh cho rằng não mình chỉ là không được nhanh lắm, thỉnh thoảng hay quên trước quên sau, nhưng các chức năng cơ bản đều tốt, không hề có bệnh lý về não nghiêm trọng.

Ngoài việc uống melatonin và thuốc ngủ khi không ngủ được, anh vốn rất khỏe mạnh, không mấy khi phải dùng thuốc. Còn lại hai khả năng là chấn thương ngoài và sang chấn tâm lý. Hà Tiểu Gia xoa đầu mình, muốn kiểm tra xem bên trong có khối u hay cục cứng nào không, càng ấn lại càng thấy hình như hơi đau thật.

Anh nhắn tin cho A Lượng: [A Lượng, đầu tôi vẫn thấy không ổn.]

[Lần trước tôi khám ở bệnh viện nào vậy?]

[Tôi muốn đến đó tìm họ.]

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Anh vừa định lên xe buýt để đến bệnh viện tư nhân thì một chiếc xe sang bắt mắt đã lướt tới, dừng ngay trước mặt anh.

Dạo gần đây số lần ngồi chiếc Maybach này quá nhiều, Hà Tiểu Gia đã không còn giữ vẻ dè chừng, khép nép như trước kia nữa. Thật ra, nỗi sợ lớn nhất của con người lại chính là sợ đánh mất. Khi đi trong đêm đen mênh mông không lối thoát, một chút gió thổi cỏ lay cũng đủ làm người ta kinh hồn bạt vía. Nhưng giờ đây, cán cân giữa anh và Chử Khiếu Thần đã vô tình thay đổi, anh nhận ra rằng, một khi không còn bận tâm đến việc người này nghĩ gì về mình, anh thật sự có thể thản nhiên tắt phăng mấy bài hát tiếng Anh trên xe hắn.

Thậm chí, khi nhận ra lộ trình không phải hướng đến bệnh viện tư nhân kia, anh lập tức phản ứng và lớn tiếng nói: "Cậu định đưa tôi đi đâu! Tôi không đi, Chử Khiếu Thần!"

Hải Thành quy hoạch mở rộng rất nhanh, có vài khu Hà Tiểu Gia không mấy khi ghé tới. Anh muốn biết đây là đâu nên ghé sát vào cửa xe để nhận diện vị trí tháp truyền hình Hải Thành. Thế nhưng anh không ngờ rằng, tay vừa vịn lên thành cửa, Chử Khiếu Thần đột nhiên nổi khùng! Hắn dùng một tay tóm lấy rồi khóa chặt hai cánh tay anh, bả vai cứng đờ của anh bị quặt ngược ra sau ngay tức khắc, cơ bắp của Hà Tiểu Gia đau như muốn rách ra.

"Cậu làm gì vậy!"

Chử Khiếu Thần lại dùng lực xoay người anh lại, Hà Tiểu Gia hô một tiếng rồi bị ấn chặt trên đùi người đàn ông, không thể động đậy. Trong lúc giằng co, bánh xe với tốc độ hơn 70 km/giờ chao đảo vạch thành một đường ngoằn ngoèo trên mặt đường. Chử Khiếu Thần đạp phanh gấp, chiếc xe chỉ suýt chút nữa là đâm vào cột đèn đường mới chịu dừng lại. Động cơ đột ngột tắt lịm, người đàn ông th* d*c một hồi rồi mới buông Hà Tiểu Gia ra.

Chiếc xe đi phía sau vượt qua không quên chửi rủa một tràng tục tĩu. Hà Tiểu Gia cũng run rẩy bật dậy, ánh mắt tràn đầy lửa giận trước sự làm càn của tên này.

"Cậu làm cái trò gì vậy!"

Hà Tiểu Gia hạ tấm chắn nắng xuống soi gương, trán anh bị đâm vào thắt lưng của Chử Khiếu Thần đến mức đỏ ửng lên. Anh bực bội lườm hắn một cái: "Đường này là của nhà cậu chắc, muốn làm gì thì làm hả!"

Nhưng trạng thái của Chử Khiếu Thần rất không ổn. Hắn thở gấp, sắc mặt trắng bệch, hai bàn tay nắm chặt đến mức run rẩy. Trông có vẻ rất khó chịu.

Cơn giận của Hà Tiểu Gia tan biến ngay lập tức, anh nhanh chóng lục tìm trong hộp đồ tìm hộp thuốc, tìm loại thuốc trợ tim hắn hay uống. Thế nhưng trong hộp toàn là những viên thuốc anh chưa từng thấy bao giờ, Hà Tiểu Gia nhất thời không phân biệt được nên cho hắn uống loại nào.

"Tất cả..." Chử Khiếu Thần thều thào.

Hà Tiểu Gia cho hắn uống sạch số thuốc đó, sau đó bẻ những ngón tay đang siết chặt của hắn ra, xoa bóp huyệt để giúp hắn giảm bớt sự khó chịu ở tim. Lo lắng quan sát vài phút, nhịp thở của Chử Khiếu Thần cuối cùng cũng trở lại bình thường.

Hà Tiểu Gia không vui hỏi: "Dạo này cậu có đi khám sức khỏe không đấy?"

"Vẫn ổn." Chử Khiếu Thần nhắm mắt nghỉ ngơi một lát, sắc mặt cuối cùng cũng dần hồng hào trở lại: "Lần sau đừng làm chuyện như vậy nữa."

Ngón tay hắn móc lấy mu bàn tay Hà Tiểu Gia, ấn mạnh lên các khớp xương để ngăn hành động xoa bóp của anh. Hắn nhấn mạnh đến mức những mạch máu xanh trên tay Hà Tiểu Gia trắng bệch cả đi. Hà Tiểu Gia cảm thấy tên này rõ ràng là đang trả thù, muốn bóp nát xương cốt anh thì có.

"Câu đó phải để tôi nói với cậu mới đúng! Tôi đã làm cái gì chứ? Tôi cứu cậu mà cậu còn không hài lòng sao?" Đúng là làm ơn mắc oán, Hà Tiểu Gia hất tay hắn trả về đầu gối, phải giằng mạnh một cái mới thoát ra được.

"Đầu còn đau không." Chử Khiếu Thần hỏi: "Còn muốn đi bệnh viện nữa không?"

Hà Tiểu Gia hậm hực im lặng một lúc, lại mắng: "Lát nữa cậu cũng phải đi gặp bác sĩ đi!"

Chử Khiếu Thần không đáp lại, nhấn nút khởi động chiếc Maybach.

"Thôi được rồi, để tôi lái." Không muốn phí lời với Chử Khiếu Thần thêm nữa, Hà Tiểu Gia xuống xe, lôi hắn sang ghế phụ: "Nói cho tôi biết đi đường nào."

Đi một hôig Hà Tiểu Gia mới phát hiện ra điểm cuối của con đường này vẫn là bệnh viện tư nhân đó, có điều bình thường từ Bắc Thành đến đây phải qua một cây cầu, còn con đường này thì đi vòng một chút.

Chẳng biết Chử Khiếu Thần đang bày trò gì, tự dưng đi tốn thêm nửa tiếng đồng hồ.

Kết quả kiểm tra mọi thứ đều bình thường.

Mặc dù Hà Tiểu Gia bị đưa vào rất nhiều loại máy móc mà anh không hề quen mặt, lại còn có bao nhiêu bác sĩ vây quanh, làm anh cứ ngỡ mình thật sự gặp vấn đề lớn lao lắm.

Hà Tiểu Gia giả vờ hỏi han đông tây, cuối cùng cũng tiếp cận được bệnh án của mình. Anh lờ mờ thấy mười mấy trang đầu đều có ghi chép, mà Hà Tiểu Gia cảm thấy, chỉ một vụ tai nạn xe cộ thì không đến mức cần nhiều chẩn đoán đến thế. Điều kỳ lạ hơn là Chử Khiếu Thần cứ đứng từ xa xì xào với bác sĩ điều trị chính, bác sĩ còn thỉnh thoảng liếc nhìn anh rồi lắc đầu. Hà Tiểu Gia càng khẳng định chắc chắn trong chuyện này có khuất tất.

Cuối cùng bác sĩ kê cho anh ít thuốc, dặn dò uống đúng giờ. Hà Tiểu Gia ngoài mặt tỏ vẻ vô cùng cảm kích nhận lấy, nhưng trong lòng lại nghĩ, tôi tuyệt đối không uống một viên nào từ cái bệnh viện cấu kết với Chử Khiếu Thần này.

Chử Khiếu Thần hôm nay có vẻ không bận, chẳng đả động gì đến chuyện tăng ca, Hà Tiểu Gia cũng quyết tâm ăn bám đến cùng, bắt hắn chở mình về quán.

(truyện chỉ được đăng tại app chữ W màu cam: BBTiu4, những nơi khác đều là ancap!)

Lòng bàn tay xòe ra, Hà Tiểu Gia treo một bông hoa chuông vàng lên cửa gió điều hòa. Cánh hoa mỏng manh đã bắt đầu ngả sang màu nâu.

Hà Tiểu Gia hắng giọng, vẻ mặt nghiêm túc.

"Tôi biết hết rồi, cậu không cần thiết phải lừa tôi thêm nữa."

Chử Khiếu Thần không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh. Đôi mắt người đàn ông như hai viên ngọc, ẩn chứa cả một bầu trời tâm tư mà người ngoài khó lòng thăm dò được.

Tim Hà Tiểu Gia đập thình thịch.

Từ thời niên thiếu, Chử Khiếu Thần đã có thể nhìn thấu mấy trò bịp bợm thấp kém này, nhưng anh thật sự chẳng còn cách nào khác.

Những tiết học Chử Khiếu Thần từng học anh cũng từng tham gia. Khi cảm thấy đối phương kiên cố không thể phá vỡ, anh phải chờ đối phương hành động, chỉ khi hắn cử động anh mới tìm thấy sơ hở. Hà Tiểu Gia cố gồng mình đứng im, chờ đợi sơ hở của Chử Khiếu Thần.

Quả nhiên, Chử Khiếu Thần đã động đậy.

Hắn đột nhiên đưa tay ra, chạm nhẹ vào mặt Hà Tiểu Gia.

Khoảnh khắc đầu ngón tay ấm nóng lướt qua gò má, Hà Tiểu Gia gần như bị điểm huyệt, anh đứng hình không thể nhúc nhích.

... Dù Chử Khiếu Thần có một gương mặt và vóc dáng rất ổn, nhưng Hà Tiểu Gia giờ đây đã đủ sức chống lại sự cám dỗ này. Khi Chử Khiếu Thần định giơ tay muốn ăn đậu hũ của anh lần nữa, anh thậm chí còn phản xạ lật cổ tay chặn lại, ép người đàn ông lùi bước.

Chẳng ngờ Chử Khiếu Thần vẫn còn chiêu sau, hắn rướn người tới gần sát anh, tay Hà Tiểu Gia phải ấn lên lồng ngực rắn chắc của người đàn ông.

Hà Tiểu Gia cau mày.

Tên này học ở đâu cái thói cứ động tay động chân đánh lén thế này, nhưng anh nhất quyết không nới lỏng sức lực, kiên quyết không cho Chử Khiếu Thần nhích lại gần thêm một chút nào nữa.

Anh nghĩ rằng, sự từ chối này chắc chắn sẽ làm Chử Khiếu Thần thẹn quá hóa giận mà không thèm đếm xỉa đến mình nữa. Anh vừa định ra đòn phủ đầu thì cảm thấy lòng bàn tay truyền đến một sự rung động.

Chử Khiếu Thần bỗng bật cười một tiếng.

"Dạo này anh khỏe thật đấy." Hắn nhận xét.

Hà Tiểu Gia đỏ mặt vì giận, nói nhảm, đây là bàn tay cầm muôi xào nấu của anh đấy nhé!

Nhưng Chử Khiếu Thần vừa dùng lực là chút cơ bắp Hà Tiểu Gia luyện tập mấy ngày nay chẳng bõ bèn gì. Hai người gần như chạm chóp mũi vào nhau, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của đối phương. Hà Tiểu Gia chỉ còn biết theo bản năng né ra sau, suýt nữa thì đụng vào khung cửa xe.

Thấy vậy, động tác của Chử Khiếu Thần khựng lại một chút.

"Dây an toàn."

Nói xong, hắn mới đưa tay ra kéo dây an toàn cho Hà Tiểu Gia. Sau khi đã cố định anh xong, Chử Khiếu Thần vẫn duy trì tư thế nửa bao vây đó không nhúc nhích.

Hồi nãy chắc hắn đứng cạnh bác sĩ quá lâu nên trên người cũng ám mùi thuốc sát trùng. Hà Tiểu Gia khịt mũi, ánh mắt lệch sang hướng khác, chỉ nhìn chăm chằm vào vai hắn.

Chử Khiếu Thần hỏi: "Trước đây anh ghét vị bác sĩ đó lắm mà, sao hôm nay lại nói cảm ơn ông ấy?"

Hà Tiểu Gia lập tức hối hận.

Hóa ra ngay từ đầu anh đã phạm phải một sai lầm chết người. Việc đi khám bệnh bản thân nó đã đủ để Chử Khiếu Thần đoán ra anh chỉ đang nói năng lung tung chứ thực ra chẳng nhớ nổi cái gì.

Đôi môi Chử Khiếu Thần mấp máy, biểu cảm vẫn là sự lạnh lùng nhàn nhạt, nhưng Hà Tiểu Gia hiểu rõ điều này đại diện cho việc hắn đang nắm chắc phần thắng.

Hà Tiểu Gia từng đắc ý vì mình là người hiểu rõ Chử Khiếu Thần nhất thế giới, nhưng anh quên mất rằng, đối với Chử Khiếu Thần, anh mới là người trong suốt như một tấm kính. Hà Tiểu Gia vừa bước chân trái vào phòng ngủ là Chử Khiếu Thần đã biết anh định dùng tư thế nào để quyến rũ hắn rồi.

Hà Tiểu Gia đành phải thú nhận anh không nhớ lại được bao nhiêu.

"Chử Khiếu Thần." Anh nói nhỏ: "Cậu nói cho tôi biết đi, ngày nào tôi cũng không ngủ ngon được."

Thời gian từng chút trôi qua, đối phương vẫn im lặng giằng co không thèm đoái hoài. Hà Tiểu Gia nản lòng cầm lấy túi xách của mình.

"Thôi được rồi, tôi đi đây."

"Anh còn nhớ chuyến du lịch tốt nghiệp của trường Liên Minh không?"

Ngón tay Hà Tiểu Gia đang kéo cửa xe bỗng khựng lại. Ngay lúc anh định bỏ cuộc không hỏi nữa Chử Khiếu Thần lại mở lời.

"Trong biệt thự trên núi ngày bão năm ấy, chúng ta đi nhặt củi, nhưng tôi lại lạc mất anh. Trận mưa hôm đó lớn vô cùng, tôi không thể tìm thấy anh, anh đã ở một mình trên núi suốt cả một đêm."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...