11, Chắc là trùng hợp thôi nhỉ?
Theo sau tiếng thét chói tai đột ngột vang lên, không có âm thanh thứ hai nào nữa.
Nhưng Tiết Duệ vẫn rướn người về phía trước hỏi Kỷ Phong: “Sếp, có cần qua đó xem đã xảy ra chuyện gì không? Bên trong ngoài người phụ nữ đó ra, chắc còn có cả Đoạn tổng nữa, vừa rồi tôi có liếc thấy anh ta đi vào.”
Kỷ Phong nhướng mi liếc cậu ta một cái, lạnh nhạt nói: “Có gì hay mà xem.” Dừng một chút, anh lại nói “Nếu thật sự có chuyện, sẽ không chỉ la lên một tiếng. Phần lớn là Đoạn Cao Tường lại phát tác thói cũ, tay chân không đứng đắn nữa rồi.” Nói đến đây, giọng điệu của anh đã tràn đầy vẻ ghê tởm, sau khi thu lại những cảm xúc lộ liễu này, anh lại nói, “Nhưng anh ta dẫu có lăng nhăng, cũng không đến mức ép buộc người khác.”
Tiết Duệ nghe vậy cũng thấy có lý. Nếu người phụ nữ kia dùng tiếng thét để biểu thị sự không đồng ý, Đoạn Cao Tường có lẽ sẽ không làm gì cô ấy nữa. Vậy nên chắc cô ấy không gặp nguy hiểm gì thực sự.
Nghĩ xong, cậu ta quay sang quan sát biểu cảm của Kỷ Phong. Dù Kỷ Phong đã che giấu gần hết cảm xúc, đạt tới cảnh giới hỉ nộ không lộ ra mặt, nhưng nếu nhìn kỹ, giữa đôi mày của anh vẫn còn vương lại một tia chán ghét đối với tác phong trăng hoa của Đoạn Cao Tường.
Tiết Duệ không khỏi nghĩ, đôi khi không biết có phải Đoạn Cao Tường cố tình hay không, rõ ràng biết sếp của mình theo chủ nghĩa hoàn mỹ và ưa sạch sẽ tột độ, ghét nhất là những chuyện bẩn thỉu nam nữ, vì thế cũng chán ghét nhất việc bàn công chuyện ở những nơi có gái đẹp phục vụ. Vậy mà Đoạn Cao Tường cứ như đang giẫm lên ranh giới để thử thách Kỷ Phong — lần này nơi bàn chuyện đúng là không chọn ở những phòng riêng trong câu lạc bộ xa hoa trụy lạc, thậm chí còn vì sự tiện lợi của Kỷ Phong mà chọn tầng cao nhất của khách sạn Tư Uy. Nhưng rốt cuộc Đoạn Cao Tường vẫn biến nơi này thành một phòng riêng cỡ lớn của câu lạc bộ.
“Vậy nếu bên đó lại có tiếng la, tôi sẽ qua xem.” Tiết Duệ tạm thời không nhúc nhích, ngồi ở phía sau Kỷ Phong nói.
Kỷ Phong nghe thấy lời cậu ta, nhưng không lên tiếng phản đối hay ngăn cản.
Đoạn Cao Tường lầm rầm gọi một cuộc điện thoại trong phòng trang điểm. Cuộc gọi kết thúc, anh ta lảo đảo đi ra ngoài. Sắp đến cửa, anh ta lại đổi ý, quyết định vẫn nên đi “giải quyết nỗi buồn”.
Thế là anh ta quay lại, đẩy cánh cửa ngăn giữa phòng trang điểm và nhà vệ sinh.
Vừa bước vào, anh ta đã thấy một nhân viên phục vụ đang nửa ngồi xổm trước bồn cầu, cô đang dọn dẹp vệ sinh, bóng lưng quay về phía anh ta.
Đoạn Cao Tường vừa nhìn thấy bóng lưng đó, men rượu đã bốc lên tận não, hứng thú lập tức trỗi dậy.
Đó là một dáng người vô cùng yêu kiều, lưng thon gọn, vòng eo được bao bọc trong bộ đồng phục vừa vặn, mỗi cử động đều cho thấy một vòng eo vừa mềm mại vừa dẻo dai. Dáng chân bên dưới cũng đẹp, tuy mặc quần đồng phục nhưng nhờ chiếc quần không rộng thùng thình mà rất tôn dáng, nên đôi chân trông vừa thon vừa dài.
Nhìn ngược lên trên, đoạn cổ thon thả của người nhân viên phục vụ lộ ra, làn da trắng ngần. Khi cô rướn người về phía trước để kiểm tra góc khuất vệ sinh, chiếc cổ cũng vươn dài ra, giống như một con thiên nga.
Đoạn Cao Tường trước nay chưa từng là người theo chủ nghĩa cấm dục, bình thường thấy những cô gái có thân hình đẹp, đặc biệt là eo đẹp, anh ta đều rục rịch trong lòng. Lúc này sau khi đã uống không ít rượu, anh ta lại càng kích động hơn bình thường.
Đến khi anh ta kịp phản ứng, mới phát hiện mình đã đứng sau lưng nữ nhân viên phục vụ, bàn tay sắp đặt lên eo cô. Trong lòng anh ta thậm chí đã mường tượng trước được cảm giác khi nắm lấy vòng eo này, có một thoáng anh ta đã động lòng nghĩ, dù sao cũng đang rảnh rỗi, chỉ vì vòng eo này thôi cũng đáng để trêu đùa cô một lúc.
Nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào, một tiếng thét chói tai vang lên bên tai anh ta.
Là nữ nhân viên phục vụ đột nhiên nhận ra anh ta đến gần, cô hét lên rồi thoát khỏi tay anh ta, xoay người lại, vẻ mặt kinh hãi nhìn anh ta, chất vấn: “Anh định làm gì?”
Đoạn Cao Tường bị tiếng hét làm cho suýt mất hồn, đợi hồn vía quay về, nhìn rõ dáng vẻ của nữ nhân viên phục vụ trước mặt, hứng thú của anh ta lập tức tan biến, khẩu vị cũng chẳng còn.
Cứ tưởng là một cô gái trẻ có thân hình yêu kiều và nhan sắc diễm lệ, ai ngờ lại là một bà thím gầy rộc, mặt mày tiều tụy? Cái vẻ âm u trầm lặng đó trông chẳng khác gì người mấy chục tuổi.
Đoạn Cao Tường mặt mày mất hứng, ghê tởm nói với Hứa Mật Ngữ: “Hét cái gì mà hét! Tôi định làm gì? Cô đứng canh tôi ở đó thì tôi đi vệ sinh kiểu gì? Tôi muốn đẩy cô ra, tôi chỉ định làm thế thôi! Với lại cô nhìn lại mình xem, rốt cuộc là ai muốn chiếm hời của ai còn chưa biết đâu!”
Lúc này, mấy người từ ngoài cửa nhà vệ sinh ùa vào, đều là bị tiếng hét thu hút đến.
Họ vào xem tình hình, thấy một Đoạn Cao Tường mặt đầy vẻ ghê tởm, và một bà thím phục vụ đeo găng tay cao su với vẻ mặt tiều tụy, u ám.
Lập tức có người suy ra được đầu đuôi câu chuyện, vừa chế nhạo vừa an ủi Đoạn Cao Tường: “Lão Đoạn, uống nhiều quá nhìn nhầm rồi à? Có phải thấy dáng người tưởng là em gái trẻ, ai ngờ lại là bà thím hàng không đúng mẫu không? Hối hận vì đói ăn bừa rồi chứ gì? Nào nào, vỗ ngực trấn tĩnh đi!”
Đoạn Cao Tường quát anh ta: “Cút sang một bên, đừng có nói nhảm, tôi chỉ muốn đẩy cô ta ra thôi hiểu không! Anh có thời gian nói nhảm sao không làm chuyện gì thực tế đi, tìm một em hàng chuẩn về đây cho tôi trấn tĩnh xem nào!”
Bên cạnh lại có người chậc chậc lưỡi bình phẩm: “Khách sạn này bây giờ sao thế nhỉ, không phải tự xưng là trẻ hóa dịch vụ sao, gần đây hạ cấp rồi à? “Mấy bà thím về hưu đi làm lại mà cũng mò lên được tới tầng cao nhất rồi sao?”
Hứa Mật Ngữ đứng giữa tâm điểm của sự chế giễu, chưa bao giờ nghĩ rằng mình mới ba mươi tuổi mà trong mắt người khác đã già nua đến vậy. Còn những người đàn ông đang châm biếm, công kích vẻ ngoài của cô đây, họ trẻ trung đến mức nào? Trẻ đến mức cảm thấy mình sẽ không sống đến ba mươi tuổi, không sống đến tuổi của một bà thím, nên mới tràn đầy cảm giác ưu việt của tuổi trẻ vĩnh hằng sao?
Đứng giữa tâm điểm của sự chế giễu, trong lòng Hứa Mật Ngữ cũng tràn đầy sự chế giễu.
Cô cố gắng để cảm xúc của mình trống rỗng, để bản thân trở nên tê liệt.
Chỉ cần không nghe họ nói gì nữa, sẽ không ai có thể sỉ nhục được cô.
Tiếng ồn ào bên này đã thu hút người quản gia căn suite đang bận rộn chăm sóc khách ở sảnh lớn chạy tới.
Cô ta vừa vào đã thấy trong nhà vệ sinh đứng rất nhiều người, họ vừa an ủi Đoạn Cao Tường, vừa chế nhạo Hứa Mật Ngữ.
Đoạn Cao Tường thấy quản gia liền trút giận lên cô ta: “Tôi nói cô làm ăn kiểu gì thế? Cô là quản gia của căn suite này, vậy thì mọi việc trong đây bao gồm cả vệ sinh không phải đều do cô phụ trách sao, sao tự dưng lại nhét cho tôi một bà thím thế này vào?”
Quản gia khách sạn hung hăng liếc nhanh Hứa Mật Ngữ một cái, trong ánh mắt đó cô ta nhanh chóng quát khẽ Hứa Mật Ngữ: Cọ một cái toilet mà cô cũng gây thêm phiền phức cho tôi được!
Sau đó, cô ta lập tức đi tới xin lỗi Đoạn Cao Tường.
“Đoạn tổng, thực sự xin lỗi ngài, hôm nay chỗ ngài khách hơi đông, tôi sợ mình bận không xuể, lo sẽ sơ suất với khách của ngài, nên mới tạm thời điều thêm vài người từ tầng khác lên giúp. Để ngài cảm thấy không hài lòng hay có trải nghiệm không tốt, là lỗi của chúng tôi, chúng tôi xin trịnh trọng xin lỗi ngài!”
Cô ta xin lỗi xong liền quay sang bảo Hứa Mật Ngữ: “Còn đứng ngây ra đó chướng mắt Đoạn tổng làm gì, mau dọn dẹp chỗ này cho sạch sẽ, rồi đi dọn các nhà vệ sinh khác đi!”
Giọng điệu của cô ta rất tệ, hoàn toàn khác với vẻ cung kính thân thiện khi nói chuyện với Đoạn Cao Tường lúc nãy. Cô ta như đang nén một bụng lửa giận, vì cho rằng mình bị một nhân viên phục vụ không biết điều, không có chừng mực làm liên lụy.
Hứa Mật Ngữ lòng nguội lạnh, lười biếng giải thích hay biện bạch. Màn kịch lúc này, cô mới là người bị hại. Cô không chỉ là người bị hại, mà còn trở thành một người bị hại có tội, mang một khuôn mặt tiều tụy già nua, không phải là cô gái trẻ trong mắt họ, lại bày ra dáng vẻ của một cô gái trẻ để lừa gạt đàn ông.
Nhưng rõ ràng là do những người đàn ông này lòng dạ không trong sáng cơ mà? Tại sao cuối cùng tất cả đều thành lỗi của cô?
Cô không nói gì, thậm chí còn mỉm cười.
Một nụ cười cong cong khóe mắt, đuôi mày, khắp nơi đều là sự tự giễu không lời.
Đoạn Cao Tường lại nhìn cô, đột nhiên lên tiếng.
“Cô đợi đã!” Anh ta ta nhìn chằm chằm vào mặt cô, nụ cười thoáng qua của cô đã biến mất. Nhưng anh ta có cảm giác khi cô cười lên, trông cô có vẻ hơi khác.
“Cô cười lại cho tôi xem!” Đoạn Cao Tường ra lệnh cho Hứa Mật Ngữ.
Những người bên cạnh đều có chút kinh ngạc nhìn anh ta, không biết anh ta lại bị làm sao, đang giở trò gì.
Quản gia căn suite cũng thấy khó hiểu: “Đoạn tổng…”
“Cô đừng nói nữa, không có chuyện của cô ở đây!” Đoạn Cao Tường bực bội ngắt lời cô ta, rồi quay sang nhìn Hứa Mật Ngữ, hỏi: “Nụ cười vừa rồi của cô là sao? Có phải cô đang dùng nụ cười nửa vời đó để chửi tôi trong bụng không?!”
Hứa Mật Ngữ nhìn thẳng vào anh ta, nói một tiếng, không có, tôi không chửi ngài.
“Không đúng, nụ cười của cô có gì đó mờ ám, cô cười lại giống vừa rồi cho tôi xem, không cười không được!” Đoạn Cao Tường đe dọa thẳng thừng “Không cười thì cô sẽ mất việc ngay bây giờ!”
Hứa Mật Ngữ trong lòng cạn lời, chỉ cảm thấy thật mệt mỏi.
Lần này cô thực sự chửi thầm trong bụng, vừa chửi vừa cười lên, cười đến cong cong khóe mắt, nhìn Đoạn Cao Tường.
Khi cô cười, cô như biến thành một người khác, khóe miệng cong lên, hài hòa với đôi mắt cũng đang cong cong. Khoảnh khắc này, vẻ tiều tụy và dáng vẻ bà thím trên mặt cô đều bị nụ cười làm cho phai nhạt. Cô nấp sau nụ cười, chửi thầm Đoạn Cao Tường trong bụng: Đồ ch* đ*.
Cười xong, Hứa Mật Ngữ thu lại biểu cảm, bình tĩnh hỏi một tiếng: “Được chưa ạ? Thưa Đoạn tiên sinh.”
Đoạn Cao Tường nhìn cô, nheo mắt lại, ngẫm nghĩ: “Nhìn thế này thì cô có vẻ không già đến thế.” Dừng một chút, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi, nghiến răng trèo trẹo nói một cách hung hãn “Không đúng, tôi chắc chắn vừa rồi cô vừa cười vừa chửi tôi, nhưng tôi không có bằng chứng!”
Đám bạn bè vô lại của anh ta bên cạnh có người không nhịn được cười.
Đoạn Cao Tường càng tức giận hơn, anh ta dứt khoát gây sự một cách không cam tâm: “Cô!” Anh ta chỉ vào người quản gia “Cô mới là quản gia của tôi, việc dọn dẹp vệ sinh này chẳng phải nên do cô làm cho tôi sao?… Cái gì? Sảnh lớn không đủ người, cần cô giúp tôi tiếp khách ư? Không cần! Nào, bây giờ cô đeo găng tay cao su của bà thím này… của chị gái này vào, cô vào đây tiếp tục dọn nhà vệ sinh cho tôi. Còn cô!” Đoạn Cao Tường chỉ vào Hứa Mật Ngữ, bực bội nói, “Đúng, chính là cô, tháo găng tay ra đưa cho cô ấy, nhanh lên! Rồi ra ngoài rót trà rót rượu cho tôi. Không phải cô chửi thầm tôi sao, tôi không tin là tôi không trị được cô!”
Anh ta nói xong liền không đợi Hứa Mật Ngữ tự mình hành động, anh ta trực tiếp bước nhanh tới, rút một loạt giấy ăn từ hộp giấy, bọc lấy tay cầm cây cọ bồn cầu trong tay Hứa Mật Ngữ, giật lấy, giao vào tay quản gia căn suite, rồi lại cách lớp giấy ăn mà lột găng tay cao su trên tay Hứa Mật Ngữ, ném cả giấy lẫn găng tay vào lòng người quản gia, mặc kệ nước bẩn trên đó có văng ra ngoài bắn vào người không.
Người quản gia kêu lên một tiếng có phần thảm thiết.
Hứa Mật Ngữ rất muốn qua giúp người quản gia lau vết nước bẩn bắn trên mặt, đỡ cô ấy một chút.
Nhưng Đoạn Cao Tường chặn cô lại, chỉ vào mũi cô nói: “Cô ra ngoài ngay cho tôi, tôi đi đâu cô theo đó, rót rượu rót nước phục vụ cho tử tế, tối nay sẽ không có chuyện gì. Nếu cô phục vụ không ra hồn, ngày mai tôi có thể khiến cô cuốn gói về nhà!”
Hứa Mật Ngữ đứng tại chỗ, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt Đoạn Cao Tường, không nhúc nhích.
Đoạn Cao Tường bị cô nhìn đến phát cáu: “Cô trừng cái gì mà trừng, còn trừng nữa tin tôi tát cô không?”
Anh ta thật sự giơ tay lên, trông có vẻ đã hóa giận thành thẹn.
Hứa Mật Ngữ cũng không biết mình bị làm sao, đột nhiên lại nổi hứng phản nghịch, phản nghịch đến mức vạn niệm tro tàn.
Cô không hiểu tại sao mình mới là người bị hại, lại phải chịu sự chế giễu và luận tội từ những kẻ nhà giàu ăn chơi trác táng này.
Quản gia căn suite và cô đều là nhân viên khách sạn, đều là phụ nữ. Nhưng tại sao khi có chuyện, họ lại không thể đứng cùng một chiến tuyến giúp đỡ lẫn nhau? Tại sao phản ứng đầu tiên của quản gia lại là không hỏi trắng đen đúng sai mà trách mắng cô, không hề bênh vực cô một chút nào?
Cô không làm gì sai cả, nếu phải nói là sai, thì chính là vẻ ngoài già nua của cô đã gây ra hiểu lầm cho người khác, tưởng cô là một cô gái trẻ, nên mới nổi hứng trêu ghẹo cô một phen.
Và người này bây giờ lại tuyên bố, sẽ không để cô yên.
Được thôi, cô nhìn mặt Đoạn Cao Tường mà nghĩ, vậy thì cứ khiến cô không yên đi. Cô đã sống đến nước này rồi, còn có thể tệ hơn được nữa sao?
Hứa Mật Ngữ không nói không động, cũng không co rúm sợ hãi, cứ thế nhìn Đoạn Cao Tường.
Cái tát đã giơ lên giữa không trung của Đoạn Cao Tường bị sự không sợ hãi của cô làm cho khó xử, từ chỗ vốn không định đánh thật bỗng trở nên không thể không đánh.
Nếu cái tát này không giáng xuống, tất cả sự ra oai vừa rồi của anh ta đều sẽ trở thành hổ giấy, quá mất mặt. Nhưng nếu giáng xuống thì là đánh phụ nữ, nói ra cũng không vẻ vang gì.
Nhưng suy cho cùng, có vẻ vế trước còn mất mặt hơn.
Đoạn Cao Tường hạ quyết tâm, vẫn phải dạy dỗ người phụ nữ không biết điều dám trừng mắt đối đầu với anh ta này một trận.
Cái tát giữa không trung trở nên thật hơn.
Hứa Mật Ngữ trừng mắt nhìn Đoạn Cao Tường, không chớp mắt, lặng lẽ chờ xem cái tát này sẽ giáng xuống như thế nào.
Nhưng cuối cùng, cái tát đó lại dừng lại ở vị trí chỉ cách má cô vài centimet.
Mà cơn gió từ cái tát đã quét qua mặt cô.
Cô quay đầu nhìn, là có người đã nắm lấy cổ tay đang vung tát của Đoạn Cao Tường.
Là người đàn ông cô từng gặp trước đây, người mà cô đã giành dùng thang máy chuyên dụng, tên là Kỷ Phong.
Đoạn Cao Tường đã quyết tâm dạy dỗ Hứa Mật Ngữ một bài học.
Anh ta vung tay tát vào mặt Hứa Mật Ngữ. Lực không thực sự lớn, nhưng tiếng gió thì được anh ta vung cho tròn vành vạnh.
Ít nhất cũng phải cho cô ta một bài học không gây thương tích nhưng tính sỉ nhục cực mạnh để hả giận.
Nhưng cổ tay anh ta, ngay khi sắp hoàn thành cái tát, đột nhiên bị người khác nắm chặt.
Anh ta quay đầu lại, không ngờ lại là Kỷ Phong.
“Đoạn Cao Tường, anh càng ngày càng có tiền đồ đấy, đến cả phụ nữ cũng đánh.” Kỷ Phong nhìn Đoạn Cao Tường, đôi môi mỏng cong lên, khóe miệng là một nụ cười chế nhạo có thể khiến người ta xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất.
Đoạn Cao Tường lập tức bực bội không chịu nổi.
Anh ta gạt tay Kỷ Phong ra, bực bội cãi cùn: “Tôi đã đánh trúng cô ta chưa? Chỉ là dọa một chút thôi! À mà khoan đã lão Kỷ, không phải anh ghét nhất là hóng chuyện sao, hôm nay bị làm sao thế, sao lại chạy vào đây lo chuyện bao đồng?” Đoạn Cao Tường cắn ngược một miếng, chế giễu Kỷ Phong.
Kỷ Phong lạnh lùng liếc anh ta, lại lạnh lùng liếc những người khác, nói: “Ra ngoài, tôi muốn đi vệ sinh.”
Giọng nói ấy như chứa đựng một sức mạnh trấn áp nào đó, khiến những người khác bất giác bước ra ngoài.
Kỷ Phong liếc Đoạn Cao Tường một cái, Đoạn Cao Tường lập tức giơ hai tay lên, làm bộ đầu hàng: “Được được, tôi cũng đi!”
Cuối cùng, Kỷ Phong dừng ánh mắt trên người Hứa Mật Ngữ.
Anh nhìn cô, lạnh giọng hỏi: “Tôi đã nói tôi muốn đi vệ sinh, cô định ở lại xem à?”
Hứa Mật Ngữ bất giác rụt vai lại.
“Còn không đi?”
Cô lại rụt vai lần nữa, rồi lập tức nhấc chân bước ra ngoài.
Khi đẩy cửa, cô nghĩ, trong ba từ “còn không đi” vừa rồi, không biết tại sao, cô lại nghe ra một sự ghê tởm không hề che giấu.
Người đàn ông đó, không hề che giấu sự ghê tởm đối với cô.
Vậy nên việc anh tình cờ bước vào giải vây cho cô, chắc chỉ là một sự trùng hợp thôi nhỉ.
