12, Có chừng mực thôi
Kể từ lúc Kỷ Phong bảo Tiết Duệ không cần để tâm đến động tĩnh trong nhà vệ sinh, Tiết Duệ liền ngoan ngoãn dằn xuống mọi sự tò mò, yên phận dán mông mình chặt cứng trên ghế.
Rồi cậu ta lặng lẽ nhìn từng tốp người không ngừng đi vào nhà vệ sinh… Lặng lẽ tưởng tượng xem bên trong rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, tại sao nhiều người vào thế mà mãi không thấy ai vội ra.
Người phụ nữ đó đang ở trong, không biết tình hình thế nào rồi, những người vào trong đều là bạn của Đoàn Cao Tường, cô ấy sẽ không bị thiệt thòi ở trong đó chứ?
Giữa lúc tưởng tượng đến hồi gay cấn nhất, cậu ta cảm thấy có một bóng người đang lướt qua trước mặt.
Hoàn hồn nhìn lại, là Kỷ Phong đã đứng dậy khỏi ghế sô pha.
Cậu ta vội vàng đứng bật dậy theo, ân cần hỏi: “Sếp, anh cứ ngồi đi ạ, có gì cần dặn dò, để tôi đi làm thay anh là được.”
Kỷ Phong liếc cậu ta một cái, giọng nói lành lạnh: “Tôi muốn đi vệ sinh, cậu cũng đi thay tôi được à?”
“…”
Tiết Duệ nghẹn họng.
Sau đó, cậu ta thấy Kỷ Phong nhấc chân đi về phía nhà vệ sinh vừa phát ra tiếng hét. Cậu ta vội nhắc nhở Kỷ Phong, người có đôi chân quá dài nên trong nháy mắt đã đi xa ba mét: “Sếp, nhà vệ sinh đó toàn người là người, mà còn chưa dọn dẹp xong đâu, hay là anh qua phòng vệ sinh trong phòng suite…”
Kỷ Phong không đợi cậu ta nói hết câu đã cất giọng, chẳng buồn quay đầu lại, ngữ khí đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Xa, mệt.”
Tiết Duệ ngẫm nghĩ một lát mới nhận ra Kỷ Phong đang nói, mấy nhà vệ sinh khác xa quá, anh lười đi, mệt.
Nhưng cái gần này đông người như thế, lại còn có cả nam lẫn nữ, đuổi người ta ra ngoài không mệt sao…
Cậu ta vội nói tiếp: “Tôi đi cùng anh, giúp anh…” giúp anh đuổi người ra.
Nhưng ngay lập tức, bước chân của cậu ta đã bị giọng nói lạnh như băng của Kỷ Phong đóng đinh tại chỗ: “Từ khi nào tôi đi vệ sinh lại cần cậu đứng xem vậy?”
Tiết Duệ ngoan ngoãn đứng yên tại chỗ.
Sao cậu ta lại quên mất tật này của sếp chứ. Sếp của cậu ta đôi khi không chỉ mắc bệnh sạch sẽ, mà đã đến mức cô độc lập dị rồi. Chuyện người thường rủ nhau đi vệ sinh để chứng tỏ tình bạn thâm giao, ở chỗ anh sẽ không bao giờ xảy ra.
Giống như anh từng nói, không thể tưởng tượng được cảnh một buổi sáng mở mắt ra, thấy một người mặt còn dính ghèn, miệng đầy mùi hôi nằm bên cạnh, anh cảm thấy đó là một cơn ác mộng còn đáng sợ hơn cả ác mộng.
Nhờ có bệnh sạch sẽ và chủ nghĩa hoàn hảo quá mức, anh vẫn giữ thân vàng ngọc độc thân cho đến tận bây giờ, khiến mẹ anh vô cùng lo sợ rằng tuy bà không tuyệt tự, nhưng tương lai có thể sẽ tuyệt tôn vì người con trai này.
Dòng suy nghĩ của Tiết Duệ đang bay xa, cậu ta bỗng thấy cánh cửa nhà vệ sinh kia trở nên bận rộn. Nó như một cánh cổng dịch chuyển, lần lượt đẩy từng người vừa vào trong ra ngoài, ngay cả Đoàn Cao Tường cũng bị đẩy ra.
Một lát sau, người phụ nữ vào dọn dẹp và phát ra tiếng hét không rõ lúc nãy cũng đi ra.
Tiết Duệ nhìn cửa nhà vệ sinh, cảm giác như đang chiêm ngưỡng một bí ẩn chưa có lời giải.
Sếp của cậu ta vậy mà lại bỏ qua căn bệnh sạch sẽ, chịu vào một nhà vệ sinh chưa được dọn dẹp gọn gàng.
Không lâu sau, Kỷ Phong cũng từ trong bước ra. Vẻ mặt ghét bỏ của anh gần như mang theo cả yếu tố tức giận, tựa như đang phẫn nộ vì sao mình lại đi vào một cái nhà vệ sinh không đủ “trong sạch” như vậy.
Tiết Duệ lập tức đón lấy, ân cần hỏi: “Sếp, vừa rồi ở trong không xảy ra chuyện gì chứ ạ?”
Cậu ta nhìn đuôi mắt hơi nhướng lên của Kỷ Phong, nhanh chóng cảm nhận những cảm xúc ẩn chứa bên trong, ngoài sự ghét bỏ và tức giận, hình như còn có gì đó khác.
Là gì nhỉ? Là bực mình vì đã xen vào chuyện của người khác sao?
“Có thể xảy ra chuyện gì chứ?” Kỷ Phong gắt gỏng đáp.
Tiết Duệ hơi nhanh miệng hơn não, nói thẳng: “Thật ra vừa rồi, có phải anh thấy chướng mắt với kiểu cách của Đoàn tổng nên ra tay giúp cô gái kia không ạ?”
Cậu ta vừa dứt lời, đã nhận ngay một ánh mắt sắc như dao của Kỷ Phong.
“Cái miệng nhiều chuyện của cậu không muốn dùng nữa thì có thể khâu lại, đầu óc cậu có triệu chứng hoang tưởng thì đến bệnh viện mà khám, còn không muốn làm trợ lý nữa thì có thể cút ngay lập tức.”
Tiết Duệ lập tức im bặt.
Ánh mắt như dao găm vừa rồi của Kỷ Phong thật sự quá đáng sợ, cậu ta cảm thấy mình đã bị đâm chết rồi.
Sau khi ra khỏi nhà vệ sinh, Hứa Mật Ngữ muốn đi, muốn rời khỏi nơi trông thì hào nhoáng lộng lẫy nhưng thực chất lại hỗn loạn chướng khí này. Nhưng Đoàn Cao Tường không cho cô đi, còn hung hăng dùng chuyện đuổi việc để uy h**p cô.
Hứa Mật Ngữ định nhờ cô quản gia nói giúp, nhưng vì tự dưng phải gánh thêm việc cọ rửa cái nhà vệ sinh bẩn thỉu, trong lòng cô quản gia đang nghiến răng nghiến lợi căm ghét Hứa Mật Ngữ, chỉ mong cô bị hành cho một trận. Vì vậy, cô ta không hề nói giúp Hứa Mật Ngữ một lời, thậm chí còn hùa theo Đoàn Cao Tường, dọa dẫm Hứa Mật Ngữ rằng, Đoàn Cao Tường đúng là có bản lĩnh khiến cô mất việc chỉ bằng một câu nói.
Hứa Mật Ngữ không thể không có việc làm. Công việc này đối với cô bây giờ chính là cọng cỏ cứu mạng, cô phải nắm thật chặt lấy nó.
Không còn lựa chọn hay đường lui, cô đành phải nghe theo sự sắp đặt của Đoàn Cao Tường.
Đoàn Cao Tường cũng không hề che giấu mà sai vặt Hứa Mật Ngữ để trả thù.
Anh ta đi đến đâu cũng bắt Hứa Mật Ngữ đi theo sau, liên tục bắt cô bưng rượu, rót rượu, sai cô lau chỗ này, chùi chỗ kia.
Nhân lúc đối tác người Thái chưa đến, anh ta cố tình gọi một đám người vây quanh mình, lớn tiếng nói: “Nào nào nào, mọi người tự chơi nửa ngày rồi, cũng đến lúc cùng nhau cạn một ly chứ!”
Kỷ Phong ngồi ngay cạnh anh ta, cặp mày nhíu chặt của anh đã thể hiện rõ ràng, anh không tham gia tiết mục này.
Đoàn Cao Tường cũng không ép anh, Kỷ Phong chỉ cần không nhấc mông bỏ đi đã là nể mặt anh ta lắm rồi. Anh ta đâu dám đòi hỏi anh quá nhiều.
Anh ta chơi với những người khác.
Anh ta ngả người ra ghế sô pha, tựa như một ông lớn, ra lệnh cho Hứa Mật Ngữ: “Này cô kia, đúng, là cô đó; cô đi lấy rượu cho chúng tôi, chúng tôi muốn uống một ly.”
Anh ta đếm một vòng, tổng cộng có hơn mười người. Anh ta liền gọi hơn mười loại rượu: “Cô đi lấy cho tôi một ly Brandy, nhiệt độ không được quá 18 độ; hai ly Champagne, nhiệt độ không được quá 8 độ; một ly vang trắng 7 độ C, một ly vang đỏ Burgundy năm 97… còn có hai ly Whiskey, một ly không đá một ly có đá, ly không đá thì cho nước gừng, ly có đá thì cho nước soda.”
Hơn mười ly rượu, mỗi ly một khác, anh ta cố tình nói vừa nhanh vừa phức tạp, lại không lặp lại, còn đe dọa Hứa Mật Ngữ: “Cô kia, nếu cô mà dám lấy sai cho tôi, tôi sẽ đến chỗ cấp trên của cô khiếu nại cô tố chất nghiệp vụ quá kém!”
Hứa Mật Ngữ không bị sự gây khó dễ và dọa nạt của anh ta làm cho dao động, vẻ mặt cô không một gợn sóng, chỉ thầm mắng Đoàn Cao Tường thêm một câu chửi thề trong lòng.
Cô xoay người đi lấy rượu, sau khi lấy đủ từng loại theo yêu cầu, cô đặt lên khay rồi bưng đến cho Đoàn Cao Tường.
Đoàn Cao Tường đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng cô nhất định sẽ lấy sai rượu, anh ta đã hăm hở tính kế sẵn, hôm nay nếu cô không khóc lóc thảm thiết cầu xin anh ta, anh ta nhất định sẽ nắm lấy lỗi này mà hành hạ cô đến chết.
Người phụ nữ dám làm ông lớn Đoàn đây không vui, kết cục chỉ có thể là thảm hại mà thôi.
“Để tôi xem cô ta lấy đúng được mấy ly cho tôi!” Anh ta quay đầu, nháy mắt với Kỷ Phong.
Kỷ Phong liếc anh ta một cái, ánh mắt rất lạnh, khiến Đoàn Cao Tường có chút lúng túng mất hứng.
Không lâu sau, Hứa Mật Ngữ bưng khay rượu quay lại.
Cánh tay gầy gò của cô trông rất yếu ớt nhưng lại bưng chiếc khay chứa hơn mười loại rượu một cách vững vàng.
Cô bưng rượu đến trước mặt Đoàn Cao Tường, anh ta liếc nhìn một cái, miệng đã bắt đầu chua ngoa: “Nếu để tôi phát hiện cô bưng sai một loại, cô chết chắc rồi!”
Đến khi anh ta nhìn kỹ lại, anh ta liền bật dậy khỏi ghế sô pha.
Anh ta dí sát mặt vào khay rượu xem xét kỹ lưỡng từng ly một, ngược lại còn tự làm mình choáng váng trước.
Anh ta túm lấy trợ lý mình mang theo, hỏi: “A Nghê, lúc nãy có ghi âm không?”
Người trợ lý tên A Nghê dường như đã rất có kinh nghiệm về phương diện này, lập tức rút điện thoại ra, mở giao diện ghi âm đưa cho Đoàn Cao Tường.
Người trợ lý này cao to, răm rắp nghe theo lệnh Đoàn Cao Tường, nói là trợ lý nhưng trông càng giống một vệ sĩ trung thành.
Đoàn Cao Tường nghe giọng nói của chính mình vang lên trong bản ghi âm, anh ta đối chiếu từng yêu cầu phụ thêm lộn xộn mà mình vừa nói, phát hiện ra số rượu cô mang đến vậy mà không sai một ly, loại rượu không sai, nhiệt độ không sai, ngay cả chuyện có đá hay không đá, cho nước soda hay nước gừng cũng không hề sai.
“Hay cho cô, cũng ranh ma lắm, cô cũng ghi âm đúng không? Có phải cô lén mang điện thoại trong giờ làm việc không? Lại đây, tôi phải khám người cô mới được!” Đoàn Cao Tường xắn tay áo lên định khám người.
Hứa Mật Ngữ thấy người và tay anh ta sắp lao tới, cô bất giác lùi lại để né.
Đoàn Cao Tường men rượu bốc lên đầu, lại thêm sốt ruột: “Lại đây, cô trốn cái gì mà trốn?! Khám điện thoại của cô chứ có phải muốn làm gì cô đâu, cô cũng không soi gương lại mình đi, cái dạng như cô mà tôi có thể hứng thú được chắc?”
Vừa nói anh ta đã túm lấy cánh tay Hứa Mật Ngữ.
Hứa Mật Ngữ giãy giụa, một mặt nói mình không mang điện thoại, một mặt cố gắng thoát khỏi anh ta. Cô thậm chí còn nói nếu nhất thiết phải làm vậy, xin hãy gọi tổ trưởng của cô đến.
Nhưng Đoàn Cao Tường không nghe cô, cũng không cho cô cơ hội cầu cứu tổ trưởng. Thậm chí cô càng dùng sức giãy, Đoàn Cao Tường lại càng nắm chặt hơn. Những người xung quanh đều đứng xem hò hét, có người còn vòng ra sau lưng Hứa Mật Ngữ, chặn đường cô định thoát ra.
Hứa Mật Ngữ như một con thú bị dồn vào chân tường, trong một thoáng, lòng cô lóe lên nỗi tuyệt vọng chán chường.
Đây là phòng tổng thống sao? Đây là những con người thượng lưu hào nhoáng sống trong căn phòng huy hoàng này sao?
Cô chỉ muốn kiếm sống mà thôi, tại sao lại nhục nhã, lại khó khăn đến thế?
Cô tuyệt vọng nghĩ, thôi vậy, cứ thế đi, anh ta muốn khám người thì cứ để anh ta khám, anh ta muốn sỉ nhục cô để hả giận thì cứ để anh ta sỉ nhục.
Cuộc sống của cô đã đủ tồi tệ rồi, tồi tệ thêm một chút nữa thì có sao đâu?
Nhưng ngay trước giây phút cô định buông xuôi, cô bỗng nghe thấy một giọng nói vang lên. Giọng nói ấy lạnh lùng pha lẫn ghê tởm, hưng cũng mang một sức mạnh đủ để trấn áp người khác.
“Có chừng mực thôi.”
Câu nói này khiến Đoàn Cao Tường buông tay, ngồi trở lại ghế sô pha.
Hứa Mật Ngữ nhìn rõ, người vừa lên tiếng là Kỷ Phong. Khi cô nhìn anh, ánh mắt anh cũng vừa lướt qua cô. Chỉ một cái nhìn rất ngắn, nhưng lại khiến cả người cô cứng đờ.
Anh dường như không nhận ra cô. Nhưng trong ánh mắt anh nhìn cô, sự phiền chán và ghét bỏ không hề che giấu. Như thể cô là thứ rác rưởi không đáng nhìn, chỉ lướt qua cô một cái thôi cũng đủ khiến tâm trạng anh trở nên tồi tệ.
Cô nghĩ Kha Văn Tuyết nói không sai, người này rõ ràng có một dung mạo tuyệt vời, đặc biệt là đôi mắt có đuôi mắt xếch lên kia.
Nhưng một đôi mắt đẹp như vậy, tại sao lại có thể có ánh nhìn cay nghiệt đến thế.
Cô cúi đầu.
“Trêu thì cũng trêu người nào lanh lợi một chút, trêu một khúc gỗ thì có gì thú vị.”
Cô nghe thấy Kỷ Phong đang nói với Đoàn Cao Tường, giọng điệu đầy vẻ chán chường và mất kiên nhẫn.
“Cũng phải, lão Kỷ, anh nói xem có phải tôi uống say quá rồi không? Hơn thua với cô ta làm gì chứ, mặt mày xám xịt vừa già vừa xấu. Chán thật, chán thật!”
Miệng thì nói chán, nhưng mặt anh ta lại lộ vẻ đăm chiêu, anh ta nhìn Hứa Mật Ngữ vài lần rồi lại nói với Kỷ Phong: “Ấy, cũng không hẳn, anh nói chán, nhưng thực ra cũng có chút thú vị. Nhưng thú vị cụ thể ở đâu thì tôi lại không nói ra được, lão Kỷ anh nói xem chuyện này có lạ không?”
Kỷ Phong không đáp lại lời của Đoàn Cao Tường. Anh dùng chút kiên nhẫn cuối cùng để hỏi anh ta: “Anh nói khách hàng người Thái của anh sắp đến, cái ‘sắp’ này đã qua nửa tiếng rồi đấy.” Anh vừa nói vừa đứng dậy định đi “Tôi chỉ đợi đến đây thôi, anh cứ tiếp tục uống rượu của anh đi, tôi về trước.”
Đoàn Cao Tường vội đứng dậy ngăn anh: “Đừng mà lão Kỷ, đừng đi mà, anh xem tôi cố tình vì anh mới tổ chức cuộc vui này, đợi thêm chút nữa, được không? Đợi thêm chút nữa!”
Kỷ Phong vẫn kiên quyết đi ra ngoài, Đoàn Cao Tường vội vàng đứng dậy định đuổi theo ngăn lại, nhưng lại bị Hứa Mật Ngữ đang cúi đầu đứng trước sô pha cản đường, cú cản này cộng với men rượu bốc lên khiến anh ta choáng váng, vậy mà lại ngã một cái.
Lần này thì gay go rồi, anh ta ngồi bệt dưới đất nổi cáu với Hứa Mật Ngữ: “Cô là khúc gỗ à? Đứng đực ra đấy làm gì, không thấy người ta sắp đi rồi à!”
Hứa Mật Ngữ quay đầu nhìn bóng lưng của Kỷ Phong. Cô vẫn ngây người tại chỗ.
Đoàn Cao Tường ngồi dưới đất, gần như tức đến phát điên, anh ta chỉ vào Kỷ Phong, người đã sắp đi đến cửa chính, và hét lên với Hứa Mật Ngữ: “Này cô kia, mau đi đi! Cô đi giữ anh ta lại giúp tôi, giữ được rồi thì tối nay tôi sẽ bỏ qua mọi chuyện, tha cho cô! Này cô kia, tôi nói cô còn đứng ngây ra đó làm gì, đi đi!”
Hai chữ “đi đi” xộc thẳng vào đầu Hứa Mật Ngữ, cô bất giác cử động, chạy bước nhỏ đến bên cạnh Kỷ Phong, đưa tay kéo nhẹ ống tay áo của anh.
Đây là hành động nhỏ mà trước kia mỗi khi Nhiếp Dư Thành không vui, cô thường dùng để dỗ dành anh ta. Cô sẽ khẽ kéo tay áo Nhiếp Dư Thành, ngẩng đầu lên, đáng thương nhìn anh ta, rồi cầu xin: Anh đừng đi có được không.
Phần lớn thời gian, Nhiếp Dư Thành sẽ nguôi giận trước hành động nhỏ và lời van nài của cô, xoa đầu cô và nói rằng, anh ta cũng sai, không nên nổi nóng với cô, sau này anh ta nhất định sẽ không để cô chịu ấm ức, cũng không để bất kỳ ai làm cô phải chịu ấm ức.
Vừa rồi khi thấy Kỷ Phong sải bước đi về phía trước, có một khoảnh khắc cô như thấy lại bóng dáng của Nhiếp Dư Thành ngày trước. Cô sững người ở đó. Rồi bị tiếng gầm của Đoàn Cao Tường xộc vào đầu. Và sau đó, cái đầu bị tiếng gầm làm cho mụ mị của cô đã phản ứng một cách máy móc bằng hành động nhỏ này.
Cô kéo tay áo Kỷ Phong, ngẩng đầu lên, dường như nhìn thấy một người khác qua bóng hình anh.
Giọng cô có chút run rẩy, nói với anh: “Anh đừng đi có được không…”
Nhưng đáp lại cô là một sự ghê tởm lạnh đến thấu xương: “Ai cho phép cô chạm vào tôi? Buông tay!”
Ánh mắt cô lấy lại tiêu cự.
Cô nhìn rõ người trước mặt là người đàn ông tên Kỷ Phong. Khi anh nhìn cô, ánh mắt anh ghê tởm như đang nhìn một thứ gì đó bẩn thỉu.
Cô cũng vô cùng ghê tởm chính bản thân mình. Có phải vì chịu ấm ức ở bên ngoài, nên lại nhớ đến Nhiếp Dư Thành? Nhưng khi đã quyết định từ bỏ anh ta, từ bỏ cuộc sống sung túc trước đây cùng anh ta, thì không nên hoài niệm về anh ta, hoài niệm về sự dịu dàng và những ngày tháng tốt đẹp anh ta từng cho cô nữa. Sao mình lại yếu đuối thế này? Rời khỏi Nhiếp Dư Thành là mình không sống nổi sao?
Cô như bị bỏng, lập tức buông tay, hai chữ “Xin lỗi” như dòng lũ vỡ bờ tuôn ra từ miệng cô.
Một loạt tiếng bước chân vang lên ở cửa đã giải cứu cô khỏi tình thế khó xử.
Vị khách quý mà họ chờ đợi cuối cùng cũng đã đến.
