Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 14: “Không được nói! Tôi không muốn nhớ cái tên này."



Kỷ Thứ Ba: Nguy Cơ

14,  Đừng nhắc đến tên cô ta

 

Cuộc đàm phán kết thúc, Kỷ Phong đưa Tiết Duệ về lại căn suite của mình.

Anh ghét tất cả người lạ đến gần, nên anh không cần bất kỳ quản gia nào mà khách sạn Tư Uy sắp xếp, việc ăn uống và sinh hoạt hàng ngày về cơ bản đều do Tiết Duệ lo liệu.

Cũng vì đã quen với sự chăm sóc của cậu ta trong cuộc sống, anh mới luôn phải chịu đựng cái tính lắm lời của cậu ta.

Ở căn suite bên cạnh, Đoạn Cao Tường vẫn đang dẫn đầu một cuộc truy hoan trác táng. Kỷ Phong và họ đã hẹn một tuần sau, vẫn tại tầng này của khách sạn, vẫn trong phòng họp của căn suite bên cạnh, để cùng nhau chốt giá giao dịch.

Tiết Duệ đang trong phòng ngủ để kéo rèm, rót nước nóng, trải lại chăn nệm. Công việc chuẩn bị phòng buổi tối này vốn dĩ nên do quản gia hoặc nhân viên phòng làm, nhưng giờ đây Tiết Duệ còn làm tốt hơn họ. Kỷ Phong tựa người vào ghế sofa ngoài phòng khách lớn, lấy máy tính bảng ra để thực hiện hoạt động trồng rau thu hoạch thường ngày.

Tất cả mọi người đều không hiểu hành động này của anh, họ cho rằng với thân phận và tính cách của anh mà lại đi làm một việc nhàm chán như vậy, quả thực là không thể tin nổi. Nhiều người thậm chí còn phân tích một cách nghiêm túc xem đằng sau hành động này của anh ẩn chứa động cơ và bí mật gì. Từng có một gã tự cho là mình thông minh, sau khi tự học một chút tâm lý học đã định dùng hành động này làm điểm đột phá để phân tích tính cách và tâm lý của anh. Sau một hồi phân tích dài dòng, gã đó đưa ra kết luận rằng: Kỷ Phong tuy bề ngoài mạnh mẽ, không nể nang, trông cũng không gần gũi nữ sắc, nhưng nội tâm thực ra rất trống rỗng và cô đơn, anh thực sự cần sự ấm áp.

Thế là trong lần bàn công chuyện tiếp theo, gã đó không chỉ dẫn theo hai cô gái làng chơi, mà để phòng hờ còn dẫn thêm hai chàng trai làng chơi, nói là muốn mang đến sự ấm áp cho Tổng giám đốc Kỷ.

Kỷ Phong cảm thấy buổi tối hôm đó thật bẩn thỉu. Bẩn đến mức sau này anh không bao giờ có bất kỳ giao dịch làm ăn nào với cái gã tự học tâm lý học bằng mông đó nữa.

Đối với những kẻ đã ma quỷ hóa hành động trồng rau thu hoạch của anh, anh thực sự lười giải thích với họ rằng họ đã nghĩ quá nhiều rồi. Thật ra anh chỉ đang dùng việc trồng rau thu hoạch để rèn luyện ý chí mà thôi. Anh muốn xem liệu có việc gì mà anh có thể kiên trì làm cả đời, ngày nào cũng không ngừng, ngày nào cũng kiên trì, làm được cả một đời hay không.

Dù cho đó là một việc nhàm chán.

Vì vậy, từ ngày đầu tiên trò chơi nhàm chán không thể gọi là game này ra mắt người dùng, anh đã đăng ký tài khoản. Chuyện đó đã là mười năm trước. Trong mười năm qua, không một ngày nào anh gián đoạn việc trồng rau và thu hoạch, không một ai hay một việc gì, không một tâm trạng tốt hay xấu nào có thể làm gián đoạn thói quen này của anh.

Thói quen này đã được duy trì quá lâu, lâu đến mức sắp trở thành một kỳ tích. Nó càng kéo dài, càng không ai có đủ sức nặng để có thể làm gián đoạn nó dù chỉ một ngày.

Lúc này, đang thu hoạch rau, Kỷ Phong dần dần có chút mất tập trung.

Cả một buổi tối, anh thực ra không nói mấy lời, nhưng lại cảm thấy mệt mỏi hơn bình thường. Nghĩ lại, có lẽ là vì việc chán ghét một người cũng tốn sức lực, cho dù người bị chán ghét chỉ là một sự tồn tại không đáng kể.

Nghĩ đến người phụ nữ đó, anh bất giác nhìn vào cổ tay áo mình, rồi nhíu mày thật chặt.

Anh ghét nhất là bị người khác tùy tiện chạm vào, đặc biệt là những người đầy khuyết điểm, lại còn là một người phụ nữ có khuyết điểm về mối quan hệ gia đình tồi tệ.

Mà tay của người phụ nữ đó không lâu trước vẫn còn đang dọn dẹp nhà vệ sinh.

Vì vậy, cái nắm tay của cô lúc đó gần như khiến anh có chút kinh hãi. Sau khi bị cô níu lấy, khi anh cúi đầu xuống, đối diện với đôi mắt của cô — trong đôi mắt ấy thoáng chốc dâng lên một nỗi hoài niệm và cầu xin sâu sắc, đi cùng với khuôn mặt tiều tụy của cô, lại như viết đầy những câu chuyện không thể tỏ cùng ai, và chắc chắn đó đều là những câu chuyện buồn.

Thế nên cái níu tay đó của cô khiến anh có chút kinh hãi, cảm giác này thậm chí còn vượt qua cả sự khó chịu khi bị phụ nữ tùy tiện chạm vào.

Nghĩ đến đây, Kỷ Phong cảm thấy vô cùng chán ghét. Anh qua loa trồng xong rau vào các ô đất trên màn hình điện tử, rồi gọi Tiết Duệ đến, bảo cậu ta: “Đừng dọn nữa, cậu về đi.” Nghĩ một lát, anh lại dặn dò, “Ngày mai tôi không đến công ty, sáng mai cậu gọi cho tôi một phần bữa sáng. Bánh bao hấp phải do chính tay đầu bếp Trần làm, rồi cắt thêm một ít thịt kho do chính tay ông ấy làm nữa. Cắt thành lát, không lấy thịt vụn. Lúc ăn sáng thì báo cáo cho tôi tình hình công ty trong tuần gần đây.”

Tiết Duệ nhanh chóng vận hành bộ não, ghi nhớ từng lời dặn của sếp lớn.

**

Sáng sớm hôm sau, Tiết Duệ đã có mặt tại khách sạn Tư Uy. Tối qua trước khi đi, cậu ta đã gọi dịch vụ bữa sáng của khách sạn, biết Kỷ Phong không thích những chuyện vặt vãnh và cũng không thích tiếp xúc trực tiếp với quản gia hay nhân viên phục vụ của khách sạn, nên cậu ta phải đến tầng cao nhất trước khi nhân viên giao đồ ăn tới để hoàn thành chuỗi dịch vụ một lèo: nhận đồ ăn, bày biện, dùng bữa sáng cùng sếp, và thuận tiện báo cáo công việc.

Hôm nay rất trùng hợp, cậu ta và nhân viên giao đồ ăn của bộ phận ẩm thực, Lý Côn Luân, đã gặp nhau trong thang máy.

Đã gặp thì trò chuyện vài câu.

Tiết Duệ sớm đã phát hiện ra Lý Côn Luân có thể được coi là đại diện cho hội hóng hớt của khách sạn Tư Uy, bình thường có việc hay không cũng sẽ nói chuyện với cậu ta vài câu, và rồi chuyện kỳ diệu sẽ xảy ra — Tiết Duệ gần như có thể nắm được đủ mọi tình hình của khách sạn này.

Chủ đề hôm nay có chút gay cấn, Tiết Duệ nghe mà cũng phải tặc lưỡi theo Lý Côn Luân. Vì vậy lúc đẩy xe đồ ăn vào phòng đã muộn hơn bình thường vài phút.

Kỷ Phong, người như có một chiếc đồng hồ bấm giờ trong cơ thể, đã nhận ra chính xác sự chậm trễ này. Thế nên sau khi Tiết Duệ báo cáo xong tình hình công ty, anh liền chuyển chủ đề, hỏi một câu: “Sao hôm nay bữa sáng giao muộn vậy? Lại đi nhiều chuyện với nhân viên khách sạn rồi à?”

Tiết Duệ vừa nghe đến đây liền phấn chấn hẳn lên, lập tức nói với tốc độ cực nhanh để kể lại chuyện hóng được cho Kỷ Phong nghe.

Cậu ta sợ nếu nói chậm, nhỡ bị Kỷ Phong cắt ngang không cho nói thì sẽ rất đáng tiếc và không đã ghiền.

“Chính là chị nhân viên phục vụ hôm qua lên phòng Đoạn tổng giúp việc đó, cái người mà chúng ta đã gặp mấy lần rồi, hình như tên là Hứa Mật Ngữ…”

Dù tốc độ nói của cậu ta rất nhanh, vẫn bị Kỷ Phong cau mày cắt ngang: “Tại sao phải nhắc đến tên? Không được nói! Tôi không muốn nhớ cái tên này.”

Tiết Duệ lập tức tự vả vào miệng mình một cái, rồi tiếp tục: “Dù sao thì cũng là chị nhân viên phục vụ đó, nghe nói tối qua vừa xuống lầu đã nhận được điện thoại của chồng, là hỏi xin tiền chị ấy, ép chị ấy đến mức sắp suy sụp, không nhịn được mà hét lên trong điện thoại, nói rằng chị ấy gặp phải vận xui gì mà đời này phải buộc vào anh ta, còn hỏi những chuyện anh ta làm có phải là đàn ông làm không, bây giờ còn phải để chị ấy nuôi, rốt cuộc có cần lòng tự trọng nữa không.”

Tiết Duệ thuận lợi nói một hơi hết câu mà không bị Kỷ Phong ngắt lời. Cậu ta bèn được đằng chân lân đằng đầu, nói thêm một câu, kèm theo một chút cảm thán cá nhân: “Nói ra thì chị này cũng thật sự thảm quá, tuổi tác cũng không còn nhỏ, trông chắc cũng phải hơn ba mươi rồi, hôm qua ở phòng bên cạnh bị Đoạn Cao Tường gây khó dễ cả buổi tối chưa đủ, về nhà còn bị ông chồng ngoại tình đòi tiền tiêu, cuộc sống thật là khốn khổ.”

Lần này cậu ta vừa nói xong đã nghe thấy tiếng Kỷ Phong ngăn lại, giọng anh như được tôi qua lớp đá vụn sắc nhọn, vừa lạnh vừa gắt.

“Sau này chuyện của người phụ nữ này đừng kể cho tôi nữa, nghe bẩn tai.”

Lúc Kỷ Phong nói, ấn đường của anh nhíu chặt lại, tạo thành một nếp nhăn đầy ghê tởm và chán ghét. Một lúc lâu sau nếp nhăn đó vẫn không giãn ra.

Anh luôn không thể hiểu nổi loại phụ nữ này, rõ ràng biết chồng ngoại tình, mà vẫn muốn sống một cuộc sống hòa thuận tốt đẹp với hắn ta. Đối với loại phụ nữ như vậy, anh sẽ không thương cho hoàn cảnh của cô ta, mà chỉ cười chê sự nhu nhược không biết đấu tranh của cô ta.

Đối với những chuyện như vậy, anh đã chán ghét đến cùng cực.

Đối với người đã gây ra chuyện này, Hứa… — không, người phụ nữ đó, anh tuyệt đối không muốn nhớ tên cô, anh cũng đã chán ghét cô đến cùng cực.

Chỉ cần cô có thể ly hôn, anh đã không đến mức khinh bỉ và ghê tởm cô như bây giờ.

“Tiết Duệ” lúc Kỷ Phong gọi lại tên Tiết Duệ, giọng vẫn lạnh lùng như cũ, anh ra lệnh “Lát nữa xuống nói với quản lý bộ phận phòng, sau này người phụ nữ này, không được để cô ta lên tầng suite cao nhất nữa.”

Ngày hôm sau khi Hứa Mật Ngữ đi làm, cô mơ hồ cảm thấy môi trường xung quanh có chút thay đổi. Cô nhạy cảm hơn người bình thường một chút, đó là do từ nhỏ cô đã quá để ý đến cảm xúc của người khác tạo thành.

Nhưng rốt cuộc là thay đổi gì, cô cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy có người sau khi đi lướt qua mình hình như đã quay đầu lại nhìn.

Lúc cô vào phòng thay đồ, có hai ba đồng nghiệp nữ vốn đang trò chuyện gì đó, thấy cô vào, họ liền im bặt.

Hứa Mật Ngữ nghĩ, hoặc là họ đang nói chuyện không muốn cho cô biết.

Hoặc là, họ đang nói chuyện về cô.

Kết hợp với việc sáng sớm thức dậy, vẻ mặt của Kha Văn Tuyết và Doãn Hương khi nhìn cô — ánh mắt họ nhìn cô đều có chút thương hại.

Cô cứ ngỡ đó là họ đang thương hại cô hôm qua lên tầng cao nhất đã chịu khổ chịu cực.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, họ đâu có hỏi cô về tình hình ở tầng trên hôm qua.

Vậy họ đang thương hại cô điều gì?

Và điều họ đang thương hại cô, có phải là cùng một chuyện mà những người khác đang bàn tán sau lưng không?

Hứa Mật Ngữ xâu chuỗi mọi việc lại đến đây, trong lòng trở nên thấp thỏm bất an.

Trên đời này, những người nhạy cảm luôn phải sống mệt mỏi hơn.

Cô muốn tiến lên hỏi mấy người đồng nghiệp đó, các cô vừa nói chuyện gì vậy?

Nhưng cô trước nay chưa từng là một người chủ động và dũng cảm như thế.

Cô chỉ có thể tự giày vò mình, đừng nghĩ đến việc rốt cuộc họ đang bàn tán chuyện gì. Sau đó lại càng cẩn thận kiềm chế bản thân, tuyệt đối không làm bất cứ chuyện gì nổi bật, cố hết sức bình thường hóa bản thân, chìm nghỉm giữa đám đông mới trở nên an toàn.

Cả buổi sáng, cô đều làm việc một cách quy củ, không làm phiền ai, cũng không dám dễ dàng từ chối yêu cầu giúp đỡ của bất kỳ ai. Sống một cách yên tĩnh, bình thường và không đắc tội với ai như vậy mới không xảy ra sai sót.

Gần trưa, tổ trưởng tầng là Trương Thái Lộ đi tới nói: “Mọi người, có một phòng thương gia lát nữa sẽ trả phòng, sáng nay lúc giao ca trên phiếu công việc đã bỏ sót phòng này, không ghi ai phụ trách, nên một người trong số mọi người năm phút nữa qua kiểm tra phòng rồi dọn dẹp luôn đi.”

Kha Văn Tuyết nhanh miệng nói xen vào: “Tổ trưởng, chuyện này chị nói qua bộ đàm là được rồi, còn phải chạy qua đây một chuyến, không mệt sao?”

Trương Thái Lộ sa sầm mặt, giơ tay chỉ vào cô ta: “Chỉ có cô là lắm lời, còn chỉ biết nói mà không biết làm nữa là tôi trừ điểm thi đua của cô đấy.”

Kha Văn Tuyết thấy Trương Thái Lộ có vẻ nghiêm túc, liền hơi ngớ người ra.

Hứa Mật Ngữ vội vàng nói đỡ cho cô ấy: “Tổ trưởng không có ra vẻ bề trên, cô ấy muốn hòa đồng với chúng ta thôi mà.”

Kha Văn Tuyết quay đầu nhìn cô, mắt mở to hơn một chút, khẽ nói với Hứa Mật Ngữ: “Chị Hứa, chị cũng biết ăn nói ghê, mà nói cũng chuẩn nữa, Trương Thái Lộ tuy chức không lớn nhưng lại thích nghe người khác nói chị ta không có vẻ bề trên!”

Hứa Mật Ngữ thấy Trương Thái Lộ còn đứng gần như vậy mà Kha Văn Tuyết đã dám nói thầm những lời đó, quả thực là quá dũng cảm, cô nghe mà cũng thấy thót tim.

May mà Trương Thái Lộ không để ý, cô ấy quay sang liếc La Thanh Bình một cái, nhưng La Thanh Bình hoàn toàn không đáp lại ánh mắt của cô ấy.

Trương Thái Lộ lườm đỉnh đầu La Thanh Bình một cái, rồi quay sang nhìn Doãn Hương.

Doãn Hương sau khi đối mặt với ánh mắt của Trương Thái Lộ thì chớp chớp mắt.

Trương Thái Lộ nói với cô ấy: “Cô bàn với họ đi nhé, đừng lề mề quá đấy.”

Nói xong cô ấy bỏ đi.

Lúc này La Thanh Bình mới lên tiếng: “Lát nữa tôi có việc, phòng này thì, Kha Văn Tuyết, Doãn Hương hoặc là Hứa Mật Ngữ, một người trong các cô đi đi.”

Kha Văn Tuyết lập tức đảo mắt một cái, lại nói nhỏ với Hứa Mật Ngữ đang đứng gần nhất: “Cái cô La Thanh Bình này cũng buồn cười thật, vậy mà đã bắt đầu sắp xếp công việc như tổ trưởng rồi. Cô ta ấy à, đang nhắm đến chức tổ trưởng đấy. Nhưng Trương Thái Lộ còn chưa chết chưa đi đâu cả, mà cô ta đã ra vẻ tổ trưởng rồi, chị Hứa nói xem có buồn cười không!”

Hứa Mật Ngữ không ngờ Kha Văn Tuyết lại có thể nói xấu người khác khi đương sự còn đứng cách chưa đầy hai mét, chuyện này còn k*ch th*ch hơn cả việc nói xấu Trương Thái Lộ cách năm mét lúc nãy. Cô đứng sững người, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Không đáp lại thì như thể đắc tội với Kha Văn Tuyết, mà đáp lại thì lại thành ra nói xấu sau lưng La Thanh Bình ngay trước mặt cô ta.

Đầu óc cô sắp xoay không kịp nữa rồi.

Lúc này La Thanh Bình tự mình lên tiếng: “Kha Văn Tuyết, cô lẩm bẩm cái gì đấy?”

Kha Văn Tuyết mặt tỉnh bơ: “Không có, có lẩm bẩm gì đâu.”

La Thanh Bình nhìn cô ta, nhướng mày, đột nhiên nói: “À đúng rồi, cái thỏi son cô nhờ tôi hỏi ấy, chị họ tôi làm bên order trả lời rồi, nói là màu cô cần chị ấy có hàng, tôi đã bảo chị ấy giữ lại cho cô rồi đấy.”

Kha Văn Tuyết lập tức sáng mắt lên, trong nháy mắt đã di chuyển từ bên cạnh Hứa Mật Ngữ sang bên cạnh La Thanh Bình.

“Thật á? Bình Bình cô là tuyệt nhất, còn giúp tôi nhớ chuyện tôi nói nữa, trời ơi thỏi son này siêu khó mua luôn, yêu cô yêu cô!”

Hứa Mật Ngữ đứng một bên nhìn cảnh này, có phần ngẩn người chết lặng.

Doãn Hương đi tới, trấn an cô: “Đừng để bụng, Kha Văn Tuyết là đồ gió chiều nào theo chiều nấy, lại còn nhiều chuyện, lâu rồi chị sẽ quen thôi.”

Rồi cô ấy đột nhiên lấy ra một thanh sô cô la Dove từ trong túi đồng phục, đưa cho Hứa Mật Ngữ nói: “Chị Hứa, em biết chị thích ăn sô cô la, nè, cho chị!”

Hứa Mật Ngữ có chút bất ngờ, vừa nhận sô cô la vừa cười nói cảm ơn.

Doãn Hương lập tức nói: “Chị Hứa, chị cười lên trông đẹp thật đấy!”

Hứa Mật Ngữ chỉ sợ bị người khác khen, hễ được khen là dễ dàng đồng ý đủ mọi yêu cầu của họ. Cô bị Doãn Hương khen đến có chút thoải mái và cũng có chút hiểu ra chuyện gì sắp xảy ra.

Quả nhiên Doãn Hương lại nói ngay: “Chị Hứa, em cũng không muốn đi dọn phòng đó đâu, chị ơi~”

Hứa Mật Ngữ cảm thấy xương cốt mình sắp bị tiếng gọi của cô ấy làm cho tê dại.

Cô vội vàng đồng ý: “Được rồi chị biết rồi, em đừng gọi nữa, em mà gọi nữa là chị nổi da gà vì em mất, các em không muốn đi kiểm tra phòng và dọn dẹp thì thôi, để chị đi.”

Hứa Mật Ngữ đẩy xe vải lanh đi.

Kha Văn Tuyết nhìn ra cửa có chút phản ứng muộn màng: “Ơ? Chúng ta làm vậy có phải là hơi bắt nạt chị Hứa không?” Cô ta làm bộ muốn đi ra ngoài, dáng vẻ như muốn đi giúp Hứa Mật Ngữ.

Doãn Hương lập tức kéo cô ta lại, lườm một cái: “Chị Hứa đã đồng ý đi rồi, cô đừng có vào đây gây thêm rối nữa!”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...