Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 23: “Con người ấy à, phải biết mình là ai.”



23, Hóa ra là một trò cười

 

Hứa Mật Ngữ cố sức thoát khỏi sự kìm kẹp của Đoạn Cao Tường.

Đoạn Cao Tường lập tức tỏ ra như không có chuyện gì, vui vẻ cười nói hô hào mọi người lấy trà thay rượu cụng ly chúc mừng.

Hứa Mật Ngữ lùi về một bên, cúi đầu nhìn cổ tay đỏ ửng của mình, khẽ khàng xoa nhẹ.

Lúc nãy Đoạn Cao Tường thật sự đã dùng sức như muốn bóp nát cô.

Uống xong một ly trà, ba bên lại rôm rả bắt tay nhau, một khung cảnh viên mãn trong niềm vui của tất cả mọi người.

Sự viên mãn của Kỷ Phong và ông Prayuth có lẽ là thật, còn Đoạn Cao Tường, nụ cười trên môi càng tươi thì trong lòng càng hận đến thấu xương.

Anh ta thật sự muốn b*p ch*t Hứa Mật Ngữ.

Một kế hoạch hoàn hảo, vốn có thể diễn một vở kịch trêu ngươi Kỷ Phong, để lại cho anh một vết nhơ trong giới, khiến anh không bao giờ dám vênh váo hất mặt lên trời với mình nữa.

Thử tưởng tượng trong các buổi tiệc rượu, những người trong giới tụ tập lại, vừa uống rượu vừa bàn tán: Nghe nói chưa, Kỷ Phong cao ngạo không coi ai ra gì đó, bị Đoạn Cao Tường chơi một vố rồi.

Cảnh tượng như vậy đối với Đoạn Cao Tường mà nói, đẹp đến tột cùng, có mơ cũng phải cười đến tỉnh giấc.

Vốn dĩ cảnh tượng như vậy đáng lẽ đã có thể thành hiện thực. Anh ta đã tính toán mọi thứ rất kỹ càng, nói là bày mưu lập kế cũng không ngoa.

Từ khi nghe nói Kỷ Phong muốn mở rộng bản đồ sự nghiệp ở Đông Nam Á, anh ta lập tức nghĩ đến việc Kỷ Phong từng học hoặc du lịch ở rất nhiều nước như Đức, Ý, Mỹ, Anh, Pháp, anh ta biết ngôn ngữ của các nước đó. Chỉ trừ Thái Lan, anh chưa từng đến, và dĩ nhiên cũng không biết tiếng nước này. Thế là một kế hoạch làm Kỷ Phong bẽ mặt đã bén rễ nảy mầm trong lòng anh ta ngay lúc đó.

Anh ta tốn bao công sức tìm được một bất động sản phù hợp với yêu cầu của Kỷ Phong, tốn tiền bạc, thời gian và công sức để tiếp cận ông Prayuth, từng bước thúc đẩy sự việc đến bước này.

Vốn dĩ kế hoạch trêu ngươi Kỷ Phong của anh ta sắp thành công, ai ngờ đến phút cuối lại lòi ra một người phụ nữ thích lo chuyện bao đồng, cô ta vậy mà lại biết tiếng Thái, lại còn to gan lớn mật vạch trần anh ta ngay tại trận.

Kết quả chỉ vì người phụ nữ này phá đám, khiến anh ta chẳng những không chiếm được món hời, trêu ngươi cũng không thành, mà còn phải tốn thêm không ít công sức. Mọi nỗ lực trước đây bỗng chốc trở thành công cốc, anh ta cảm thấy mình quả thực giống như một thằng ngốc vừa tốn thời gian vừa tốn tiền bạc.

Nghĩ đến đây, Đoạn Cao Tường nghiến răng ken két, nhưng trên mặt vẫn phải tỏ ra vui vẻ vì đã thúc đẩy thành công một thương vụ.

Anh ta thậm chí bắt đầu hối hận, tại sao lại đắc ý và sơ suất như vậy, tại sao không để chiêu trò lừa Kỷ Phong hai mươi triệu ra sau này mới nói, như vậy khả năng bị lật tẩy sẽ gần như bằng không.

Nhưng anh ta quá muốn tận hưởng cảm giác k*ch th*ch khi được trêu ngươi Kỷ Phong ngay trước mặt. Kết quả không ngờ, sự tận hưởng này cuối cùng lại thành gậy ông đập lưng ông.

Mà tất cả những điều này đều là vì người phụ nữ đó!

Nếu không phải vì người phụ nữ đó, anh ta, Đoạn Cao Tường, đã không phải ngậm đắng nuốt cay mà còn phải nhe răng ra tỏ vẻ vui mừng, anh ta, Đoạn Cao Tường, chưa bao giờ chơi trò vừa mất tiền vừa phải nhịn nhục thế này!

Càng nghĩ càng tức, Đoạn Cao Tường không muốn cứ thế bỏ qua cho Hứa Mật Ngữ. Anh ta bảo trợ lý A Nghê đưa ông Prayuth ra phòng khách trước, anh ta ở lại nói vài câu rồi sẽ qua cùng mở tiệc ăn mừng.

Sau khi A Nghê dẫn người đi, Đoạn Cao Tường cười hì hì hỏi Kỷ Phong: “Lão Kỷ, lát nữa ở lại uống một ly rồi hẵng đi chứ?”

Câu trả lời của Kỷ Phong vẫn như trong dự đoán của anh ta: “Thôi, tôi không uống được rượu, anh cũng biết tôi ngoài rượu vang ra thì rượu nào cũng một ly là gục. Anh uống với ông Prayuth thay tôi một ly nhé, tôi về trước đây.”

Nói rồi anh chuẩn bị rời đi.

Hứa Mật Ngữ lặng lẽ đi theo sau anh và Tiết Duệ, muốn cùng rút lui.

Đoạn Cao Tường sao có thể để Hứa Mật Ngữ yên ổn rút đi như vậy? Anh ta lập tức lên tiếng chặn cô lại.

“Cô!” Anh ta chỉ vào Hứa Mật Ngữ, vẫn cười hì hì, chỉ là trong nụ cười toàn là sự lạnh lẽo và u ám “Đúng, chính là cô, cô không được đi. Phòng suite này của tôi bây giờ rất bừa bộn, cô dọn dẹp xong cho tôi rồi mới được đi.” Anh ta lại quay sang nói với Kỷ Phong “Lão Kỷ, vậy anh đi trước nhé, nào, để tôi tiễn anh!”

Anh ta nói rồi nhiệt tình định khoác tay lên vai Kỷ Phong.

Kỷ Phong khéo léo lùi một bước, không cho anh ta khoác vào.

Hứa Mật Ngữ nghe thấy Đoạn Cao Tường muốn giữ mình lại, lập tức sợ hãi. Cô có thể cảm nhận rõ ràng rằng, hôm nay chỉ cần Kỷ Phong rời đi, cô ở lại đây chắc chắn sẽ gặp đại họa.

Cô lập tức có chút hoảng hốt, ánh mắt nhìn về phía Kỷ Phong cầu cứu, nhưng anh không hề đáp lại.

Tim cô chùng xuống, cảm thấy như thể ngày tận thế của mình đã đến sớm vài chục năm.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cô đột nhiên nghe thấy Kỷ Phong thong thả nói: “Anh nói vậy tôi mới nhớ ra, nhà vệ sinh trong phòng suite của tôi cũng cần người dọn dẹp, anh biết tôi không có quản gia riêng, bình thường đều là Tiết Duệ giúp tôi làm, nhưng hôm nay cậu ấy không có thời gian. Cho nên anh cho tôi mượn cô ấy dùng một chút,” anh chỉ vào Hứa Mật Ngữ, “dù sao chỗ anh vẫn còn quản gia của khách sạn giúp dọn dẹp mà.”

Cái câu “dù sao” của anh vừa nói ra, đã chặn trước cái cớ từ chối của Đoạn Cao Tường – chỗ tôi đây cũng cần người mà.

Đoạn Cao Tường đành phải cười gật đầu, lại gật đầu, nói: “Được thôi, anh đã muốn dùng, chắc chắn phải ưu tiên cho anh dùng trước rồi!” Nói như thể rất tình nguyện, nhưng sự không cam tâm và cơn tức giận không thể trút ra ngay lập tức gần như sắp hành hạ anh ta đến xuất huyết não.

Hứa Mật Ngữ khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cô theo Kỷ Phong ra khỏi phòng suite sang trọng của Đoạn Cao Tường, cùng anh trở về phòng bên cạnh.

Vào nhà, Tiết Duệ đóng cửa lại, Kỷ Phong đi đến ghế sofa ngồi xuống. Tiết Duệ quay người rót một ly nước lọc đặt vào tay Kỷ Phong.

Kỷ Phong vừa uống nước vừa nói với Hứa Mật Ngữ đang đứng trước mặt: “Hôm nay cô làm rất tốt, cũng khá có mắt nhìn, không ngốc đến mức thể hiện ra trước mặt Đoạn Cao Tường là cô và tôi đã gặp nhau từ trước.”

Hứa Mật Ngữ lần đầu tiên nghe được một chút ít sự công nhận từ miệng người đàn ông luôn chỉ tỏ ra ghét bỏ và chán ghét mình. Mặc dù mùi vị của sự công nhận đó có chút kỳ lạ, nhưng cũng đủ khiến cô bất ngờ đến mức nhất thời không phản ứng lại được mình nên trả lời thế nào.

“Đi đi.”

Đang ngẩn người, tai cô bỗng nghe Kỷ Phong lại trở về vẻ thường thấy, lạnh lùng nói thêm hai chữ.

Hứa Mật Ngữ cúi chào, nói “Chào Kỷ tổng”, rồi quay người đi về phía cửa.

“Đứng lại.”

Phía sau là giọng nói lạnh lùng nhưng hơi cao lên của Kỷ Phong. Ngữ điệu cao lên đó ẩn chứa một chút ý vị nghi hoặc.

Hứa Mật Ngữ đứng lại quay người, thấy ánh mắt dò xét của Kỷ Phong cứ dán chặt vào mặt mình, cô vội vàng đi về chỗ cũ.

“Kỷ tổng, có gì dặn dò nữa ạ?” Cô thăm dò hỏi.

Kỷ Phong khẽ nhướng mày, nói một cách chẳng mặn mà gì: “Tôi bảo cô đi đi, là bảo cô đi dọn dẹp tất cả nhà vệ sinh trong phòng suite của tôi đấy.” Dừng một chút, anh cao giọng hỏi, “Cô tưởng rằng, lúc ở chỗ Đoạn Cao Tường tôi bảo cô qua đây dọn nhà vệ sinh, chỉ là nói cho có lệ thôi sao?”

Không, không phải vậy sao… Hứa Mật Ngữ nghĩ.

— Đây vậy mà không phải là cái cớ để đưa cô đi mà là thật, đây mới là điều cô không ngờ tới.

Có lẽ khuôn mặt cô quá không biết che giấu cảm xúc, để lộ sự ngạc nhiên quá rõ ràng.

Kỷ Phong vậy mà lại chịu nói thêm với cô vài câu, mặc dù trước khi nói, anh đã cười khẩy một tiếng: “Cô có tin với tính cách thù dai của Đoạn Cao Tường, lát nữa anh ta nhất định sẽ kiếm cớ qua đây một chuyến, xem xem rốt cuộc cô có đang dọn dẹp nhà vệ sinh ở chỗ tôi không. Nếu không, cô đoán xem anh ta sẽ làm gì?”

Sống lưng Hứa Mật Ngữ lạnh toát. Tối nay cô làm ca đêm, từ đây đi xuống cũng không được tan làm, còn phải làm việc đến tận nửa đêm. Trong khoảng thời gian này nếu Đoạn Cao Tường phát hiện cô không còn ở trong phòng suite của Kỷ Phong nữa, nhất định sẽ tìm mọi cách điều cô lên lại, điều đến phòng suite của anh ta. Đến lúc đó, nhân lúc anh ta đang nổi nóng, cô sẽ bị hành hạ sỉ nhục ra sao, cô đã không dám tưởng tượng.

“Nghĩ thông suốt rồi chứ?” Kỷ Phong hỏi cô.

Hứa Mật Ngữ nén cơn run rẩy gật đầu.

“Vậy còn đứng ngây ra đó? Đang đợi tôi dẫn đường cho à?” Kỷ Phong khẽ nhíu mày, giọng nói đã lại nhuốm chút không kiên nhẫn và ghét bỏ.

Hứa Mật Ngữ vội vàng hành động, xông vào nhà vệ sinh gần cô nhất bắt đầu làm vệ sinh.

Hứa Mật Ngữ dọn dẹp một cách nghiêm túc, chìm đắm trong lao động hăng say có thể giúp cô tạm thời gạt bỏ mọi suy nghĩ vẩn vơ. Thể lực chiếm quá nhiều tinh thần, đầu óc sẽ không còn bận tâm đến những suy nghĩ lung tung, con người cũng có thể tạm thời gạt bỏ phiền não.

Dọn xong một nhà vệ sinh lại sang nhà vệ sinh tiếp theo. Cô cọ rửa bồn cầu sáng bóng như ngọc, ánh đèn chiếu vào, phản chiếu ra những vầng sáng rực rỡ.

Trong vầng sáng phản chiếu lạnh lẽo này, nghĩ đến ánh mắt của Đoạn Cao Tường nhìn mình tối nay, Hứa Mật Ngữ không khỏi rùng mình.

Anh ta đã cảnh cáo cô, bảo cô cứ chờ đấy.

Nhìn vết đỏ trên cổ tay vẫn chưa tan hết, Hứa Mật Ngữ cảm thấy có chút rợn người.

Cô ảo tưởng rằng nếu tối nay không còn đối đầu trực diện với Đoạn Cao Tường nữa, đợi đến mai anh ta nguôi giận, có lẽ sẽ nể nang thân phận khách quý mà không tìm cô gây sự nữa?

Đang nghĩ ngợi, cô đột nhiên nghe thấy tiếng nói chuyện ngoài phòng khách.

“Lão Kỷ, mấy cái nhà vệ sinh bên tôi đều có người dùng rồi, tôi qua chỗ anh đi nhờ một chút nhé!” Một giọng nói l* m*ng, bất chấp sự phản đối của Kỷ Phong, lại mang theo những bước chân l* m*ng, xông vào từng nhà vệ sinh.

Khi nghe thấy tiếng bước chân dần đến gần, Hứa Mật Ngữ vội cúi đầu tiếp tục cọ rửa chiếc bồn cầu đã sáng bóng.

Cánh cửa phía sau đột nhiên bị đẩy tung ra. Hứa Mật Ngữ hít một hơi thật sâu mới quay đầu lại nhìn, bình tĩnh gọi một tiếng: “Đoạn tiên sinh.”

Đoạn Cao Tường nhìn thấy Hứa Mật Ngữ, sắc mặt hung tợn. Hứa Mật Ngữ có ảo giác rằng giây tiếp theo anh ta sẽ lao tới cắn xé cô ra từng mảnh.

Hứa Mật Ngữ không biết anh ta sẽ trả thù mình thế nào. Cô cảm thấy hơi hoảng.

Nhưng may là giây tiếp theo, giọng nói không kiên nhẫn và khó chịu của Kỷ Phong đã gọi Đoạn Cao Tường đi.

“Rốt cuộc anh đến đây để đi vệ sinh, hay đến đây để đếm nhà vệ sinh?”

Đoạn Cao Tường giơ tay chỉ về phía Hứa Mật Ngữ, ý tứ bảo cô cứ chờ đấy không cần nói ra cũng đã truyền đạt một cách sâu sắc.

Rồi cuối cùng anh ta vẫn e dè cảm xúc của Kỷ Phong, mang theo vẻ mặt có chút không cam tâm rời đi.

Nghe tiếng bước chân đi xa, Hứa Mật Ngữ vỗ ngực thở phào. Cô nghĩ Kỷ Phong cũng thật lợi hại, nắm bắt tính cách và tác phong của Đoạn Cao Tường chuẩn xác đến vậy – Đoạn Cao Tường quả nhiên đã đến kiểm tra xem rốt cuộc cô có đang cọ rửa nhà vệ sinh không.

Cửa dường như lại vang lên một loạt tiếng bước chân, rất lịch sự, vừa nghe đã biết không phải Đoạn Cao Tường. Sau đó là tiếng bước chân của ba người cùng đi về phía một căn phòng nào đó.

Hứa Mật Ngữ lại hít thở đều, từ nhà vệ sinh đã dọn xong đi ra, tiến đến nhà vệ sinh cạnh phòng ngủ chính. Trong phòng ngủ chính có người, cô nhẹ tay nhẹ chân đi vào nhà vệ sinh, nhẹ tay nhẹ chân đóng cửa. Cô không đóng sập cửa, sợ tiếng “cạch” sẽ làm phiền người bên trong.

Qua cánh cửa nhà vệ sinh khép hờ, Hứa Mật Ngữ nghe được cuộc nói chuyện bên trong phòng ngủ. Cô vốn không muốn nghe lén, cũng biết hành vi này không tốt, nên cô định mở vòi nước, để tiếng nước chảy át đi tiếng nói chuyện.

Nhưng đột nhiên tay cô dừng lại trên vòi nước.

Cô nghe thấy, Kỷ Phong đang nói tiếng Thái.

Kỷ Phong, anh ta, đang nói tiếng Thái.

Hơn nữa anh nói rất chuẩn và lưu loát. Những âm thanh đó lướt trên đầu lưỡi anh, hoàn toàn là dễ như trở bàn tay.

Kỷ Phong vốn dĩ biết tiếng Thái!

Hứa Mật Ngữ đứng bất động ngẩn người tại chỗ.

Một giọng nói xa lạ cũng đang nói tiếng Thái, người đó nói: Anh Kỷ, nói cho cùng, tôi vẫn phải xin lỗi, dù sao cũng là tôi đến muộn.

Kỷ Phong dùng tiếng Thái an ủi anh ta: Không sao đâu, lúc nãy tôi đã giải thích với anh rồi, là bên tôi đã dời lịch họp lên sớm hơn mà không báo cho ngài.

Sau đó anh lại dùng tiếng Thái giải thích: Sau đó đáng lẽ tôi nên bảo trợ lý của tôi thông báo cho anh,  hực ra tối nay anh không cần phải đặc biệt qua đây một chuyến.

Người phiên dịch đáp lại: Như vậy sao được chứ, đã sớm nhận được thù lao hậu hĩnh của anh, một chút việc cũng không phải làm, cuối cùng ngay cả mặt cũng không lộ diện, nói thế nào cũng không được.

Người phiên dịch lại hỏi: Tôi nói thật nhé anh Kỷ, tiếng Thái của chính anh đã rất tốt rồi, thực ra anh không cần mời phiên dịch đâu.

Kỷ Phong đáp lại: Dù sao tôi cũng mới học được vài tháng, nghe nói đơn giản thì không vấn đề gì, nhưng khi liên quan đến những cách diễn đạt phức tạp trong thương mại, có một phiên dịch viên bên cạnh vẫn chắc chắn hơn.

Phía sau họ còn nói gì nữa, Hứa Mật Ngữ đã không còn nghe lọt tai.

Cô đứng đờ ra đó, đầu óc rối như tơ vò.

Kỷ Phong biết tiếng Thái. Nhưng anh lại tỏ ra không biết.

Thực ra anh đã sớm biết những mánh khóe của Đoạn Cao Tường. Anh biết Đoạn Cao Tường muốn trêu ngươi mình, mà anh lại không hề biểu hiện ra, thực ra còn đang trêu ngươi lại Đoạn Cao Tường.

Anh vốn đã tìm phiên dịch, lại còn là một người Thái. Như vậy đã chặn được miệng của Đoạn Cao Tường – sự chênh lệch thông tin giữa tiếng Trung và tiếng Thái, không phải là do tiếng Thái của phiên dịch viên không giỏi dịch sai, tiếng Thái là tiếng mẹ đẻ của người ta không thể nào có sai sót hay hiểu lầm.

Nhưng anh lại cố tình không cho phiên dịch đến.

Nếu như cô không xuất đầu lộ diện, tự mình đề cử với Kỷ Phong để đi vạch trần âm mưu của Đoạn Cao Tường, đến lúc đó người vạch trần Đoạn Cao Tường có lẽ chính là vị phiên dịch này?

Và kết quả bây giờ là, Kỷ Phong không cần phải tìm phiên dịch ra mặt, chính cô đã tự mình hăng hái xông ra thay anh đắc tội với người khác.

Anh vốn còn phải gánh một chút sự đắc tội với Đoạn Cao Tường – anh tìm phiên dịch, do đó có vẻ như không tin tưởng Đoạn Cao Tường.

Bây giờ thì hay rồi, ngay cả chút đắc tội này anh cũng không cần phải có, tất cả những việc đắc tội với người khác đều do cô gánh hết.

Hứa Mật Ngữ ngẩng đầu nhìn mình trong tấm gương phía trên vòi nước.

Cô thấy người phụ nữ bên trong mặt mày xanh mét. Đó là khi cô phát hiện ra sự ngu ngốc của mình, hóa ra mình bị người ta dùng làm súng.

Cứ tưởng mình cũng có một lần dũng cảm và mưu trí. Kết quả chẳng qua chỉ là một khẩu súng trong tay người khác. Cô nghĩ mình thật là một sự tồn tại nực cười.

Toàn thân cô bất giác run lên, bất giác rùng mình. Cô cảm thấy một Kỷ Phong không để lộ hỉ nộ, còn đáng sợ hơn, đáng sợ hơn cả một Đoạn Cao Tường hung tợn giận dữ.

Hóa ra đây mới là xã hội, trước đây cô sợ rằng đã ở nhà đến ngốc rồi.

Vậy nên thực ra, Kỷ Phong hoàn toàn không cần cô. Cô còn tự cho rằng mình có ích với anh, còn lấy đó làm điều kiện đàm phán muốn anh giúp đuổi việc Trương Thái Lộ.

Đây thật sự là một trò cười hoang đường.

Hứa Mật Ngữ vịn vào vòi nước để đứng vững lại.

Cô nói với người phụ nữ mặt mày xanh mét trong gương, được rồi, tỉnh táo lại đi, thực ra anh hoàn toàn không cần cô giúp đỡ, cho nên cô cũng đừng mong anh sẽ thực hiện điều kiện đã thỏa thuận để đuổi Trương Thái Lộ đi.

Hứa Mật Ngữ hít một hơi thật sâu, kiên trì làm xong vệ sinh tất cả các nhà vệ sinh trong phòng suite sang trọng.

Trước khi rời đi, cô đi ngang qua phòng khách. Người phiên dịch không biết đã đi từ lúc nào, Kỷ Phong đang ngồi trên sofa phòng khách nói chuyện với Tiết Duệ.

Anh dường như đã biết cô biết chuyện anh biết tiếng Thái. Dù sao cô có thể ở nhà vệ sinh cạnh phòng ngủ chính nghe được họ nói chuyện, thì anh cũng có thể nghe thấy tiếng động cô vào nhà vệ sinh.

Anh ngồi trên sofa nói chuyện với Tiết Duệ, không hề né tránh cô. Thậm chí khi thấy cô, ánh mắt chỉ liếc nhẹ một cái rồi thu lại, vẫn tiếp tục nói chuyện của mình.

“Một trò hề nông cạn và ấu trĩ như vậy, mà cũng muốn qua mặt được tôi, tôi thấy anh ta đúng là điên rồi. Nếu như lúc ở nước ngoài anh ta đừng suốt ngày say sưa trong vàng son, đêm đêm làm công tử bột, cũng không đến nỗi ảo tưởng ra một trò hề đầy sơ hở như vậy để trêu ngươi tôi. Cái đầu công tử bột của anh ta cũng chỉ có thể nghĩ ra loại mánh khóe chỗ nào cũng lộ ra sự nực cười như vậy thôi.”

Tiết Duệ cười phụ họa: “Còn không phải sao, quy trình ký kết nội bộ của công ty chúng ta nghiêm ngặt như vậy, để phối hợp với vở kịch này của Đoạn tổng, chúng ta còn phải đặc biệt đi đường vòng qua bộ phận pháp lý và còn phải dỗ dành Giám đốc, nói với ông ấy rằng bỏ qua ông ấy không phải là không tin tưởng, mà là thương vụ này có chút đặc biệt. Chúng ta cũng thật không dễ dàng gì! Nghĩ lại cũng lãng phí mất mấy buổi tối quý giá rồi.”

Kỷ Phong cười lạnh một tiếng: “Tôi lãng phí thời gian chơi với anh ta vở kịch này, là muốn nói cho anh ta biết, người muốn chơi người khác, cuối cùng sẽ bị người khác chơi lại. Nếu không phải bất động sản đó có chất lượng không tồi, sau khi tiếp nhận chúng ta tự mình mở rộng bản đồ sự nghiệp ở Thái Lan cũng được, hoặc đóng gói lại tìm thời cơ thích hợp bán đi cũng có lời. Nếu không tôi thật sự lười cùng anh ta lãng phí thời gian này.”

Tiết Duệ gật đầu đồng tình: “Đúng vậy.”

Kỷ Phong cầm ly nước lên, tao nhã uống một ngụm, rồi thong thả nói: “Nói cho cùng, con người ấy à, phải biết mình là ai. Nếu không, cứ nghĩ mình quá hữu dụng, đến cuối cùng ngược lại sẽ trở thành một trò cười.”

Anh nói như có ý ám chỉ, có chút giống như đang nói Đoạn Cao Tường, lại có chút giống như đang nói Hứa Mật Ngữ.

Tai Hứa Mật Ngữ lướt qua những lời này, tê dại cáo biệt, tê dại đi xuống trở về tầng của mình.

Cô nhớ lại giọng điệu khinh thường lúc nãy của Kỷ Phong, bất kể là Đoạn Cao Tường hay cô, trong mắt anh đều là những trò cười đã nhìn thấu từ lâu.

Lúc thay đồ trong phòng thay đồ, cô có chút tự giễu nghĩ, còn có thể tìm Kỷ Phong để đòi điều kiện đuổi việc tổ trưởng không? Chắc là không thể rồi. Dù sao tất cả những gì cô làm từ đầu đến cuối, chẳng qua chỉ là một trò cười trong mắt người khác.

Hứa Mật Ngữ mơ hồ hoàng mang ngủ một đêm, mơ thấy rất nhiều giấc mơ rời rạc. Trong mỗi giấc mơ đều có một bản thân suy sụp đang vùng vẫy muốn vực dậy, nhưng giấc mơ nào cô cũng không có được kết cục.

Tỉnh dậy với bao nhiêu hy vọng chưa thành, Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình càng thêm suy sụp.

Cố gắng vực dậy tinh thần đi làm, lúc thay quần áo lại nhận được điện thoại của Tiêu Tú Mai.

Sáng sớm, giọng của Tiêu Tú Mai đã cao vút đầy năng lượng, không một chút dạo đầu, trách mắng và chửi rủa cùng lúc xối xả vào mặt Hứa Mật Ngữ: “Hứa Mật Ngữ, lời của bà Tiêu Tú Mai này bây giờ đối với mày chỉ là cái rắm đúng không? Tao bảo mày chuyển tiền trả góp nhà cho em mày mày cũng không chuyển, gọi điện thoại cho mày thì mày cứ không nghe máy, bây giờ mày giỏi lắm rồi phải không? Tao nói cho mày biết con ba, mày có giỏi đến đâu thì cũng là do tao đẻ ra, mày cũng không thoát khỏi bàn tay của mẹ mày đâu!”

Lấy hơi, Tiêu Tú Mai bắt đầu chất vấn: “Tao hỏi mày, tiền của mày mày giữ lại để nó sưởi ấm cho mày hay để nó đẻ ra cơm cho mày ăn? Mày không sợ nó mốc meo ra à? Mày giữ tiền trong ví có thể giữ đến chết được phải không? Con ba, bây giờ tao nói thẳng cho mày biết, tao biết mày chắc chắn mày vẫn còn tiền, chỉ cần mày bây giờ lấy ra hai mươi vạn cho em mày, sau này tao cũng không tháng nào cũng thúc mày trả nợ cho nó nữa. Em mày bây giờ khó khăn lắm mới xem mắt được một đối tượng, nhà gái đòi nhà mình hai mươi vạn tiền sính lễ, thiếu một xu nhà gái không gả. Tiền sính lễ này nếu mày không đưa, mày chính là tội nhân của nhà họ Hứa, mày cả đời này có lỗi với em mày! Tao nói cho mày biết, nếu mày để nhà họ Hứa tuyệt tự tuyệt tôn, tao với bố mày chết đi biến thành lệ quỷ cũng không tha cho mày!”

Hứa Mật Ngữ bực bội nghe một tràng dài của Tiêu Tú Mai.

Cô phải làm sao để chứng minh mình thật sự không còn tiền nữa?

Cô hỏi Tiêu Tú Mai như vậy.

Tiêu Tú Mai lại càng cao giọng hơn: “Mày với Nhiếp Dư Thành sống với nhau bao nhiêu năm, nó không thể nào chỉ để lại cho mày ít tiền như vậy, cho dù trước đây mày đầu tư thua lỗ, trong tay mày chắc chắn vẫn còn tiền khác. Con ba, mày đừng có giả nghèo với mẹ mày nữa, bà Tiêu Tú Mai mẹ mày đây có hỏa nhãn kim tinh đấy! Mày ấy à, nói cho cùng là phải ép, ép một chút mới lòi tiền ra.”

Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình đáng lẽ đã nên quen với người mẹ như vậy từ lâu. Quen đến mức cảm giác đau đớn đã sớm tê liệt.

Nhưng khi sờ lên má cô mới phát hiện, mình vẫn khóc.

Sờ lên khuôn mặt ướt đẫm, cô nhất thời có chút đau đớn đến tột cùng. Cô đứng trước tủ thay đồ khóc không thành tiếng.

Trên đời này rốt cuộc còn ai yêu cô không? Bố mẹ trong mắt không thấy cô, trong lòng không có cô. Chị em chỉ coi cô là cái máy rút tiền có giá trị lợi dụng. Vốn có một người chồng yêu cô, bây giờ cũng đã đi yêu người khác. Ngay cả chính cô cũng phải ghét bỏ sự ngu ngốc và tự cho mình là thông minh của bản thân, trong cái đêm hôm qua khi cô bị người ta coi là một trò cười.

Ngay cả chính cô cũng sắp không yêu nổi chính mình nữa rồi. Cô phải sống tiếp thế nào đây?

Cô nắm chặt điện thoại gần như khóc không thành tiếng. Cô không hiểu tại sao Tiêu Tú Mai vì một đứa con gái nhà người ta đòi hai mươi vạn tiền sính lễ, lại có thể không màng gì mà ép chết con gái ruột của mình. Cô khóc lóc hỏi Tiêu Tú Mai: “Mọi người có phải thật sự muốn ép chết con không? Mẹ cứ nhất định phải vì người phụ nữ khác mà ép con vào chỗ chết sao?”

Tiêu Tú Mai mặc kệ giọng mũi nặng trịch của cô, giọng nói còn át cả tiếng của cô mà lớn hơn: “Con ba, mày đừng có chết với không chết với tao, tao cho mày một tuần, nếu mày không đưa hai mươi vạn tiền sính lễ này cho em mày, một tuần sau tao sẽ đến thẳng công ty của mày, tao sẽ chết ngay trước mặt mày cho mày xem!”

Điện thoại bị Tiêu Tú Mai cúp trước, trước khi cúp bà ta như hạ một tối hậu thư sinh tử.

Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình bị tối hậu thư này làm tổn thương đến không thở nổi.

Cô vịn vào tủ thay đồ kiềm chế một lúc lâu, cuối cùng cũng nén lại được từng giọt nước mắt.

Khi đột nhiên nhận ra, nước mắt của cô ngoài chảy cho chính mình xem, không còn ai có thể cảm nhận được nỗi buồn của cô, thương xót cho nỗi đau của cô, thì nước mắt này có chảy bao nhiêu cũng vô nghĩa.

Khi không có ai thương xót, ngay cả khóc cũng không cần thiết.

Cô lau khô nước mắt thay quần áo xong, lúc đi ra cửa suýt nữa thì va phải Kha Văn Tuyết và Doãn Hương.

Kha Văn Tuyết có chút hoảng hốt, vội vàng hỏi cô có bị va vào đâu không.

Chỉ một câu quan tâm khách sáo như vậy, lại khiến lòng Hứa Mật Ngữ ấm lên. Cô cười cười, nói không sao, rồi bước đi.

Kha Văn Tuyết và Doãn Hương vào phòng thay đồ liền túm tụm lại thì thầm.

“Lúc nãy nghe thấy rồi chứ? Chị Hứa nói: Các người có phải thật sự muốn ép chết tôi không? Anh cứ nhất định phải vì người phụ nữ khác mà ép tôi vào chỗ chết sao? – Cậu nói câu này của chị ấy có ý gì?” Kha Văn Tuyết mắt trợn tròn hỏi Doãn Hương.

****Tương tự trong tiếng Anh thì tiếng Trung khi nói chuyện cũng thường chỉ dùng 你 và 我, đại diện cho ngôi thứ nhất và ngôi thứ hai như I và You vậy, chứ không phân biệt rõ ràng ra như mẹ, anh, chị,….như trong tiếng Việt, nên trong trường hợp này Kha Văn Tuyết và Doãn Hương mới nghe và diễn giải sai đối tượng.

“Tôi nghĩ, chính là cái ý mà cô đang nghĩ đấy.” Doãn Hương đáp.

“Phải không!” Kha Văn Tuyết trợn mắt vỗ tay “Cô cũng nghĩ là gã đàn ông cặn bã và tiểu tam lại cùng nhau bắt nạt chị Hứa đúng không! Cái gã cặn bã chết tiệt này, vậy mà lại vì người phụ nữ khác mà ép chết chị Hứa! Tuy tôi với chị Hứa cũng không thân lắm, nhưng loại cặn bã này chỉ cần nhìn thấy là đáng bị chửi cho chết ngàn vạn lần!”

Doãn Hương cũng đồng cảm: “Nói thật tôi thấy chị Hứa vừa đáng thương vừa có chút yếu đuối, tiểu tam đã đánh tới tận cửa rồi, tôi thật sự có chút nhìn không nổi nữa.”

Kha Văn Tuyết lại vỗ tay dậm chân: “Phải không! Tôi nói cho cô biết, tôicũng sớm đã nhìn không nổi rồi! Tôi vốn tưởng chị Hứa già nua xấu xí nên mới bị đàn ông ghét bỏ, nhưng hôm qua tôi thấy chị Hứa sửa soạn một chút, wow, chị ấy thực ra rất đẹp! Chồng chị ấy bị mù à? Chị Hứa bây giờ chẳng qua chỉ là quá gầy quá hốc hác thôi, chăm sóc một chút, tinh thần phấn chấn lên là người rất đẹp rồi!”

Doãn Hương suy nghĩ một lát rồi nói: “Vậy hay là thế này, tối nay tan làm chúng ta rủ chị Hứa cùng đi spa.”

Kha Văn Tuyết lập tức gật đầu: “Được được, quyết định vậy đi!” Dừng một chút, cô ấy lập tức “Ô” một tiếng, chỉ vào Doãn Hương hỏi “Chờ đã, cái đồ thực dụng nhà cô hôm nay sao lại tốt bụng thế? Cô là người không có lợi thì không dậy sớm đâu nhé, nói, có phải cô đã lén lút nhận được lợi lộc gì từ chị Hứa không?”

Doãn Hương vỗ bừa vào tay Kha Văn Tuyết: “Còn chỉ lung tung nữa tôi bẻ gãy cho thành cửu chỉ thần cái* bây giờ. Tôi nhận được lợi lộc gì chứ? Chẳng phải cũng giống cô sao, thấy cặn bã bắt nạt người hiền lành nên tức giận thôi.”

Cửu chỉ thần cái*: biệt danh này là của Hồng Thất Công, ông chỉ có 9 ngón tay, ý ở đây là nếu Kha Văn Tuyết còn nói lung tung sẽ bị Doãn Hương bẻ cho tay còn 9 ngón

Sau khi dỗ dành được sự tò mò của Kha Văn Tuyết, Doãn Hương vẫn không quên dặn dò cô ấy một câu: “Tối nay rủ chị Hứa đi spa chuyện này hai đứa mình biết là được rồi, đừng nói cho người khác biết.” Cô ấy thực ra là sợ Kha Văn Tuyết lắm mồm, đem chuyện họ muốn rủ Hứa Mật Ngữ đi spa nói ra cho Trương Thái Lộ biết.

Vậy thì chuyện cô ấy lén lút báo tin cho Hứa Mật Ngữ có khả năng sẽ bị bại lộ.

Kha Văn Tuyết lập tức đồng ý một tiếng “Được”: “Vừa hay tôi cũng không muốn cho La Thanh Bình, cái đồ chuyên nịnh sếp đó biết. Tôi mới chẳng thèm dẫn cô ta đi cùng.”

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...