Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 24: “Cậu xem bọn họ kìa, bao nhiêu là ánh mắt qua lại. Thú vị thật.”



24, Học cách yêu lấy chính mình

 

Tối tan làm, Kha Văn Tuyết và Doãn Hương chặn Hứa Mật Ngữ lại trên đường về ký túc xá.

Họ khoác tay cô đi về phía khu phố thương mại.

Kha Văn Tuyết khoác một bên tay Hứa Mật Ngữ, nói: “Đi thôi chị Hứa, chị đi làm đẹp với tụi em!”

Doãn Hương đi bên kia, cũng nói: “Đúng đó, phải làm cho mình thật có tinh thần, để còn tiếp tục chiến đấu với yêu ma quỷ quái!”

Hứa Mật Ngữ ngơ ngác bị hai người kéo đi.

Giấc mộng dùng điều kiện trao đổi với Kỷ Phong để hạ bệ tổ trưởng đã gần như chết yểu, cách khác thì cô vẫn chưa nghĩ ra; giọng nói đòi tiền của mẹ cứ văng vẳng bên tai cô suốt cả ngày, ồn ào đến mức cô chỉ muốn biến mất khỏi thành phố Tinh này. Cả ngày hôm nay cô đều uể oải. Bây giờ dường như lại được sự nhiệt tình của hai cô gái trẻ truyền cho một chút sức sống.

Thẩm mỹ viện mà Kha Văn Tuyết và Doãn Hương kéo cô vào, nói ra cũng thật trùng hợp, lúc chưa ly hôn gần nhà cô cũng có một chi nhánh của cùng thương hiệu này, để giữ cho mình luôn tươi tắn mơn mởn, trước khi ly hôn cô thường xuyên đến đây.

Ly hôn xong, cuộc sống rơi xuống đáy vực, cô cũng chưa từng đi làm đẹp lại lần nào. Hôm nay lại một lần nữa bước vào thẩm mỹ viện, cô lại có cảm giác ngỡ như đã qua một đời.

Đi đến quầy lễ tân đọc số điện thoại để tra thẻ thành viên, bên trong không ngờ vẫn còn lại mấy buổi chăm sóc chưa làm.

Tâm trạng u ám cả ngày của cô bỗng trở nên nhẹ nhõm. Cuộc sống cũng không hoàn toàn tuyệt vọng, chút bất ngờ nhỏ này lúc này đủ để an ủi trái tim tan nát, buồn bã cả ngày của cô.

Cô dứt khoát làm chủ chi, mời Kha Văn Tuyết và Doãn Hương cùng làm đẹp.

Kha Văn Tuyết và Doãn Hương đều rất vui. Nằm trên giường spa, Kha Văn Tuyết cười hì hì nói: “Chị Hứa, chị xem này, vốn là em và Doãn Hương muốn mời chị đến làm đẹp, không ngờ cuối cùng lại thành ra chị đãi tụi em, ngại quá đi, ha ha ha!”

Doãn Hương cũng nói: “Chị Hứa, nếu chị đã có thẻ làm đẹp, sao không thường xuyên đến chăm sóc bản thân một chút ạ?”

Hứa Mật Ngữ nghĩ, tại sao không nhỉ?

Bởi vì sau khi ly hôn, cô đã không còn trân trọng bản thân mình nữa.

“Chị không biết đi làm đẹp, là để làm đẹp cho ai xem” cô có chút buồn bã trả lời.

“Cho chính mình xem chứ ai!” Kha Văn Tuyết nói lớn “Bây giờ sống khó khăn biết bao! Nếu đã khó khăn như vậy, thì mọi điều tốt đẹp đương nhiên trước hết phải là vì chính mình đã!”

Cô ấy không nhịn được quay đầu gọi Doãn Hương một tiếng: “Về khoản làm thế nào để yêu bản thân, cô là chuyên gia đấy, mau truyền thụ cho chị Hứa đi.”

Doãn Hương lườm cô ấy một cái  với ý “đi ra chỗ khác chơi”, rồi nói: “Chị Hứa, trong xã hội hiện nay, làm người không sợ chị ích kỷ, chỉ sợ chị vị tha. Không có ai yêu chị cũng không sao, trước tiên chị phải thật thật yêu chính mình! Nhất là trong chuyện tình cảm, mấy loại cặn bã như tra nam, đàn ông ăn bám, đều cút hết sang một bên cho em, bà đây xứng đáng với những gì tốt đẹp hơn!”

Cô ấy không dám nói quá thẳng thừng, quá nặng nề, chỉ có thể điểm qua như vậy để khai sáng cho Hứa Mật Ngữ, muốn khuyên cô thay vì đau lòng vì một gã khốn, không bằng chuyên tâm yêu lấy bản thân.

“Họ đều nói em thực dụng, đúng, em thừa nhận, em chỉ muốn tốt cho bản thân mình hơn một chút, em chính là đặc biệt yêu bản thân mình, có thứ gì tốt cũng muốn dành cho mình trước. Chị Hứa, chị nói xem như vậy có gọi là ích kỷ không? Nhưng nếu có thứ gì tốt em cũng nhường cho đàn ông trước, dần dần gã đàn ông thối tha đó sẽ cảm thấy em không cần đồ tốt, vứt cho em mấy thứ rách nát là được rồi. Sao có thể như vậy được chứ? Dù trong mắt người khác em chỉ là người bình thường, nhưng trong mắt chính mình, em là công chúa, em phải yêu thương bản thân mình thật tốt!”

Kha Văn Tuyết nằm trên giường spa vỗ tay cho Doãn Hương.

“Chị Hứa, chị nghe đi, một bản tuyên ngôn yêu bản thân thật là thức tỉnh làm sao! Con người ta phải học cách yêu lấy chính mình, chị Hứa à, chị thật sự phải yêu bản thân mình nhiều hơn nữa!”

Hứa Mật Ngữ nằm trên giường spa nghĩ, tuy các cô ấy có một vài tật xấu nhỏ, nhưng họ thực sự là những cô gái tốt. Cô nghe ra được họ đang tìm cách để cô lấy lại tinh thần, bảo cô đừng quan tâm đến bất cứ điều gì, trước hết hãy học cách yêu lấy chính mình.

Cả đời này người có thể quan tâm đến cô, nửa đời trước chỉ có Nhiếp Dư Thành, nhưng anh ta đã là chồng và cha của người khác.

Bây giờ, cô cảm nhận được sự quan tâm từ hai cô gái trẻ này.

Trái tim đã nguội lạnh cả ngày của cô bỗng trở nên rất ấm áp. Cô bỗng cảm thấy mục tiêu và chút ý chí chiến đấu khó khăn lắm mới có được, không nên dễ dàng suy sụp như vậy.

Chẳng phải chỉ là tự cho rằng mình đã tính toán kỹ lưỡng, kết quả lại bị người khác lợi dụng làm công cụ một lần thôi sao, sao lại gục ngã ở đây không đứng dậy nổi? Cô dễ dàng nghĩ quẩn như vậy, nói cho cùng là vì chưa học được cách yêu lấy chính mình.

Cô nghĩ Doãn Hương và Kha Văn Tuyết nói đúng, cô nên tạm gác lại mọi phiền não, học hỏi cho thật tốt cách yêu thương bản thân.

Mấy ngày tiếp theo, nhân lúc trong thẻ làm đẹp vẫn còn lượt, Hứa Mật Ngữ mỗi ngày tan làm đều qua đây làm liệu trình. Trong công việc tuy có thể cảm nhận được ánh mắt như hổ rình mồi của Trương Thái Lộ, nhưng cô hết sức cẩn thận, tạm thời vẫn chưa để Trương Thái Lộ nắm được điểm yếu nào có thể đuổi việc cô.

Cô nằm trên giường spa nghĩ, chỉ cần chưa bị Trương Thái Lộ đuổi đi, cô vẫn còn cơ hội, phải không?

Mấy ngày làm đẹp trôi qua, tinh thần của cả con người cô đã có sự thay đổi rõ rệt, trạng thái tốt lên rất nhiều, dường như sắp trở lại dáng vẻ của một thiếu phụ hạnh phúc trước hôn nhân.

Hóa ra nếu con người ta tạm gác lại những thứ khác, yêu thương bản thân mình trước một chút, sẽ rất dễ dàng trở nên rạng rỡ.

Mấy ngày làm liệu trình trôi qua, Kha Văn Tuyết đi vòng quanh Hứa Mật Ngữ, vừa đi vừa tấm tắc: “Ối chà chà chị Hứa, sau khi chị loại bỏ được vẻ tiều tụy trên mặt, hóa ra lại xinh đẹp như vậy! Chà chà, chị đẹp ơi, em còn tưởng chị là một bà thím mặt vàng khè tuổi trung niên, thật ra chị là một mỹ nữ chưa chịu chăm chút bản thân thôi. Chị xem làn da của chị này, vừa trắng vừa mịn, đâu giống ba mươi tuổi chứ, nhiều nhất cũng chỉ hai lăm hai sáu thôi! Chẳng trách trước đây Lý Côn Luân nói với em, chị thực ra không phải là bộ dạng mặt vàng khè đó, chị rất xinh đẹp, tụi em còn cười cậu ta có vấn đề về thẩm mỹ nữa chứ. Thôi được, lát nữa em sẽ đi xin lỗi cậu ta!”

Hứa Mật Ngữ bị cô ấy thổi phồng khen ngợi đến mức không tự chủ được mà vui lên.

Chỉ là niềm vui này nhanh chóng suýt chút nữa đã tan vỡ trong cuộc gọi đòi mạng liên hoàn của Tiêu Tú Mai.

Tiêu Tú Mai dồn dập thúc giục cô đưa tiền.

“Tiểu Đa Dư, tao hỏi mày, rốt cuộc mày có còn coi tao là mẹ mày không? Mày có phải muốn thấy mẹ mày bị dày vò đến chết mày mới vui không? Đã mấy ngày rồi, mày còn không đưa tiền ra, mày có phải cố tình muốn em trai mày không lấy được vợ, để nhà họ Hứa chúng ta tuyệt tự tuyệt tôn phải không?”

Tiêu Tú Mai nói rồi còn khóc lóc om sòm lên: “Con ba ơi, con thương mẹ với, mẹ thật sự khó khăn quá, mẹ đã từng này tuổi rồi, còn sống vui vẻ được mấy ngày nữa? Mẹ chỉ muốn thấy em trai con lấy được vợ, bây giờ chỉ thiếu hai mươi vạn này thôi, là con có thể cho em nó một gia đình ấm áp, con giúp nó đi, được không?”

Nếu Hứa Mật Ngữ thực sự có hai mươi vạn này, để không phải nghe những lời khóc lóc than vãn phiền nhiễu của Tiêu Tú Mai, cô sẽ lập tức lấy ra ngay, mua đứt việc từ nay Tiêu Tú Mai đừng làm phiền mình nữa. Nhưng cô thực sự không có.

“Mẹ, con thực sự hết tiền rồi, hay là mẹ đánh con ngất đi rồi đem đi bán thận đi.”

Vừa nghe cô nói vậy, Tiêu Tú Mai lập tức lại nổi giận: “Hứa Mật Ngữ, có phải tao nói ngon nói ngọt với mày thì mày không nghe lọt tai phải không? Vậy được, người làm mẹ như tao đây sẽ nói thẳng với mày một lần, trước đây mày không phải sống chết nói không có tiền sao? Được, ba ngày, tao cho mày thời hạn cuối cùng là ba ngày, nếu mày còn giấu giếm không đưa tiền ra cho em mày lấy vợ, thì mày đi chết thật đi, tao đi mua bảo hiểm cho mày đây, người thụ hưởng ghi tên em trai mày!”

Hứa Mật Ngữ lòng lạnh như băng nghe những lời nguyền rủa này, những lời chửi rủa độc địa đến từ chính mẹ ruột của mình. Thế nhưng những điều đó vẫn chưa hết, bà Tiêu Tú Mai vẫn còn không lựa lời mà tung ra những đòn chí mạng:

“Đừng tưởng tao chỉ nói mạnh miệng với mày, lần này mày đếm ngón tay đi, xem ba ngày nữa tao có tìm mày không, lúc đó mày không chết thì là tao chết, mày xem tao có dám nhảy lầu trước mặt mày không! Đến lúc đó để cho người khác biết, là mày đã ép mẹ mày chết! Hứa Mật Ngữ, ba ngày sau mày không đưa cho em mày hai mươi vạn này, có trời đất chứng giám, hoặc là mày chết cho tao xem, hoặc là mẹ mày đây chết trước mặt mày cho mày xem, mày nhớ kỹ đấy!”

Tiêu Tú Mai chửi bới một tràng rồi cúp máy.

Hứa Mật Ngữ nghẹn đến mức lồng ngực tắc lại không thở nổi.

Cô phải mất một lúc lâu mới bình tĩnh lại được, định vào phòng thay đồ để thay quần áo tan làm.

Lúc này Trương Thái Lộ đi tới thông báo cho cô: “Chị Hứa, chị đừng đi vội.” Cô ta nhìn Hứa Mật Ngữ, không nhịn được nói “Chà, chị Hứa bây giờ khí sắc này, trông thật tốt, có phải gần đây có chuyện gì vui không?”

Hứa Mật Ngữ không có tinh thần đôi co với cô ta, hỏi thẳng: “Tổ trưởng, tìm tôi có việc gì không?”

Trương Thái Lộ “ồ” một tiếng nói: “Là thế này, hôm nay phòng suite VIP tầng trên cùng tổ chức một bữa tiệc có vẻ là tiệc mừng công, điểm danh muốn chị lên đó.” Trương Thái Lộ dừng lại, nói với Hứa Mật Ngữ, “Vậy chị Hứa, chị đừng đi vội, tăng ca thêm chút, lên đó một chuyến nhé?”

Bỗng nhiên ánh mắt cô ta lóe lên, đổi giọng cười nói: “Chị Hứa đúng là lợi hại thật, mới đến chưa bao lâu đã có thể thông được quan hệ trên tầng cao nhất, lúc nào cũng được khách VIP trên đó chỉ định lên. Tôi mà có được bản lĩnh này của chị, chắc trong mơ cũng cười đến tỉnh.”

Hứa Mật Ngữ không biết nên trả lời câu này thế nào. Cô thậm chí không nghe ra được đây là lời khen thật hay lời mỉa mai.

Cô chỉ biết người điểm danh gọi cô lên phần lớn lại là Đoàn Cao Tường, và dù cô rất không muốn đi, cũng không thể không đi — hôm nay lên trên đó dù là hang hùm miệng cọp, cô cũng phải lên phục vụ, nếu không Trương Thái Lộ sẽ nắm được cơ hội có được đánh giá không hài lòng thứ ba đó.

Trong sự chờ đợi của Trương Thái Lộ, cô trả lời: “Được thôi, tôi lên ngay đây.”

Trong lòng cô tự nhủ phải bình tĩnh, đừng hoảng. Đã qua một tuần rồi, cơn giận của Đoàn Cao Tường chắc đã nguôi đi rồi.

Cô tự cổ vũ mình: Không sao đâu, đừng sợ, thực sự không chịu nổi nữa thì bỏ chạy là được.

Nghĩ vậy, cô đi thang máy lên tầng cao nhất.

Thang máy đến tầng trên cùng, cửa thang máy kêu “ting” một tiếng rồi từ từ mở ra.

Hứa Mật Ngữ đứng ở cửa thang máy đã nghe thấy tiếng người ồn ào vọng ra từ phòng suite sang trọng của Đoàn Cao Tường. Trong âm thanh đó mang theo sự xa hoa nồng nặc và mùi rượu nặng nề.

Nhớ lại lúc nãy trước khi vào thang máy Trương Thái Lộ nói, Đoàn tổng ở tầng trên cùng hình như mới đây đã đàm phán thành công một thương vụ xuyên quốc gia, nên hôm nay cùng đối tác mở tiệc ăn mừng.

Nghĩ đến đây, dù đã tự chuẩn bị tâm lý, Hứa Mật Ngữ vẫn không khỏi cảm thấy chân run.

Đoàn Cao Tường chịu thiệt cả trong lẫn ngoài, vẫn phải cứng rắn kéo Kỷ Phong và Prayuth mở tiệc ăn mừng. Có thể tưởng tượng được, trong tiệc ăn mừng, Kỷ Phong và Prayuth cười càng vui, Đoàn Cao Tường sẽ càng không nhịn được mà muốn lột da người đã khiến anh ta chịu thiệt cả trong lẫn ngoài, sau đó còn phải vui vẻ giúp người khác mở tiệc ăn mừng.

Và người đó, chính là cô.

Hứa Mật Ngữ khó khăn nuốt nước bọt, hai chân nặng trĩu không nhấc nổi.

Cửa thang máy mở ra rồi lại sắp đóng lại. Hứa Mật Ngữ vội vàng chặn cửa thang máy. Cô nhắm mắt làm liều tự nhủ: Không sao, bây giờ là xã hội pháp trị, cho dù Đoàn Cao Tường có nhiều tiền đến mấy, cũng không thể thực sự g**t ch*t mình được.

Tự cổ vũ thêm một phen, cô bước ra khỏi thang máy.

Chưa đến cửa phòng suite, cô đã nghe thấy tiếng Đoàn Cao Tường nói chuyện. Đến gần hơn, cô thấy Đoàn Cao Tường đang đứng ở cửa nói chuyện với trợ lý của anh ta là A Nghê, miệng ngậm điếu thuốc, một mắt bị khói thuốc hun đến hơi nheo lại.

Cảm thấy có nhân viên phục vụ từ thang máy đi tới, anh ta quay đầu nhìn một cái, qua một lớp khói mỏng, ngậm thuốc lười biếng, ngổ ngáo hỏi: “Cô ở đâu chui ra đấy? Ai cho cô lên đây? Cái cô Hứa Mật Ngữ kia đâu?”

Hứa Mật Ngữ bị câu hỏi của anh ta làm cho sững sờ, nhất thời không biết anh ta có ý gì.

Bỗng nhiên Đoàn Cao Tường đưa tay lên lấy điếu thuốc đang ngậm trong miệng ra, lớp khói mỏng trước mắt tan đi.

Anh ta nhoài người về phía trước, ghé sát vào Hứa Mật Ngữ nhìn chăm chú.

Rồi anh ta huýt sáo một tiếng, chép miệng một cái: “Xem ra cô tính kế Đoàn gia tôi xong, sống vui vẻ lắm nhỉ, mới mấy ngày mà sao lại mơn mởn thế này rồi?”

Anh ta vừa nói vừa giơ tay lên chạm vào mặt Hứa Mật Ngữ một cách khêu gợi. Vừa chạm vào, anh ta lại “chậc” một tiếng.

Cảm giác chạm vào rất tinh tế, mát lạnh và đàn hồi. Không khỏi khiến lòng người xao động.

Cô đúng là không phải bà thím mặt vàng khè. Đây đâu còn là người phụ nữ trung niên lần đầu gặp mặt? Bây giờ trông lại giống một cô gái đôi mươi mơn mởn.

Đúng là một mục tiêu săn lùng đáng giá. Người phụ nữ này cũng thật có chút đặc biệt, luôn có thể khiến cảm xúc của đàn ông đối với cô ta thay đổi thăng trầm. Nhìn bóng lưng tưởng cô ta là một thiếu nữ tuổi xuân, kết quả lại là một bà thím mặt vàng. Sau này tưởng cô ta là bà thím mặt vàng rồi, cô ta lại như ăn thịt Đường Tăng mà lột xác ngoạn mục. Tưởng cô ta rất dễ bắt nạt, hành hạ vài cái sẽ khóc. Vậy mà giày vò cô ta đến giờ cũng chưa thấy rơi một giọt nước mắt nào. Tưởng cô ta vụng về dễ sai bảo, vậy mà vào thời khắc mấu chốt lại có chút bản lĩnh mà người khác không có, nhảy ra phá hỏng chuyện tốt của anh ta.

Chỉ tiếc là vừa nghĩ đến việc kế hoạch tốt đẹp của mình bị phá hỏng trong tay người phụ nữ này, anh ta lập tức lại tức giận, mất hết hứng thú muốn tiếp tục trêu chọc cô.

Hứa Mật Ngữ bị Đoàn Cao Tường chạm vào như vậy, giật mình, lập tức lùi lại một bước né tránh.

“Tôi đến quầy bar giúp anh chuẩn bị rượu.” Cô vội vàng tìm cho mình một việc để làm, lách qua người Đoàn Cao Tường.

Đoàn Cao Tường lại ngậm điếu thuốc vào miệng, nheo mắt nhìn bóng lưng của Hứa Mật Ngữ. Hứa Mật Ngữ đến quầy bar, bưng một khay rượu đi mời những vị khách mà anh ta mời đến.

Anh ta thấy Hứa Mật Ngữ bưng khay rượu đi qua sofa, đã trao đổi ánh mắt với Kỷ Phong đang ngồi trên đó.

Kỷ Phong lạnh lùng liếc cô một cái rồi thu lại ánh mắt. Sau khi Kỷ Phong thu lại ánh mắt, Hứa Mật Ngữ cũng cúi mắt xuống. Sau đó Tiết Duệ đi lên phía trước nói với cô một câu. Cô lập tức ngẩng đầu lên, mở to mắt nhìn về phía Kỷ Phong, ánh mắt long lanh dường như còn cắn môi. Bên kia có người búng tay gọi rượu. Hứa Mật Ngữ lúc này mới bưng khay rượu đi.

Đoàn Cao Tường nhìn tất cả những gì vừa diễn ra, lạnh lùng cười một tiếng.

Tối hôm ký hợp đồng, tuy Hứa Mật Ngữ đã hoàn thành tất cả những việc cô nên làm, dù là vạch trần Đoàn Cao Tường hay dọn dẹp vệ sinh toàn bộ phòng suite.

Nhưng Kỷ Phong vẫn không thể có chút cảm tình nào với cô.

Thậm chí cô hoàn thành càng nhiều, anh càng phản cảm, càng không thích cô.

Bởi vì theo anh thấy, cô ra sức như vậy chẳng qua là một hình thức trao đổi điều kiện, là muốn anh giúp cô thực hiện giấc mộng hạ bệ tổ trưởng của mình.

Đối với người có tâm cơ, mọi việc chỉ nghĩ đến việc dựa dẫm để đi đường tắt, anh không thể cho ấn tượng tốt được.

Nhưng tiếp theo anh vẫn chuẩn bị sẵn sàng cho việc sẽ bị cô tìm đến, yêu cầu anh thực hiện điều kiện.

Thế nhưng không ngờ chờ rất nhiều ngày, cô vẫn không đến nữa.

Anh không biết cô đang chơi trò lạt mềm buộc chặt, hay là cô đã không cần anh giúp thực hiện giấc mộng hạ bệ tổ trưởng của mình nữa.

Nhưng anh biết tâm trạng của mình rất tệ, bởi vì từ lúc bị cô đưa ra điều kiện, cho đến lúc cô không đến để thực hiện yêu cầu, anh dường như luôn ở thế bị động.

Chờ rất lâu, anh nghĩ nếu đã nhiều ngày như vậy cô không lên nhắc lại chuyện này, anh cứ coi như chuyện này đã hết hiệu lực. Anh không muốn để cô được như ý, để cô dắt mũi cảm xúc của anh một cách vô tận.

Hai ngày nay anh đã bảo Tiết Duệ chuyển tiền mua lại cho bên Prayuth, cũng đã tiếp nhận bất động sản của Prayuth ở địa phương. Tối nay Đoàn Cao Tường nói gì cũng phải kéo họ mở một bữa tiệc ăn mừng việc mua bán đã hoàn tất.

Đoàn Cao Tường dường như không biết gì cả, cũng như thể chưa có chuyện gì xảy ra, kéo anh cười hì hì nói: “Lão Kỷ, tối nay tiệc ăn mừng anh nhất định phải đến, hiếm khi chúng ta hợp tác lần đầu đã thuận lợi thành công như vậy, anh nói có phải không? Tối nay anh mà không đến, tôi sẽ đến phòng anh, lăn lộn trên giường anh đấy. Tôi biết anh ghét nhất người khác đến gần giường của mình, hậu quả của việc không đến anh tự nghĩ đi nhé!”

Mời xong anh, Đoàn Cao Tường quay đầu nói với trợ lý A Nghê: “Đi nói với bên khách sạn, tối nay điều cái cô Hứa Mật Ngữ đó lên đây cho tôi.”

Anh vốn không muốn đến. Nhưng cũng không biết là có chút lo lắng Đoàn Cao Tường tối nay sẽ trả thù người phụ nữ đó, hay là muốn xem xem người phụ nữ đó rốt cuộc có phải đang chơi trò lạt mềm buộc chặt với anh không, tiệc ăn mừng tối nay anh vẫn đến ngồi một lúc.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, ngẩng đầu lên, anh đã thấy Hứa Mật Ngữ.

Anh nhìn cô một cái. Không biết mấy ngày nay cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô dường như đã biến thành một người khác. Hứa Mật Ngữ trước đây, tiều tụy, già nua, da mặt vàng vọt. Tối ký hợp đồng cô đã sửa soạn, trông có tinh thần hơn nhiều, nhưng nói cho cùng chắc là hiệu quả của mỹ phẩm. Nhưng hôm nay cô trông, da trắng lạnh, gương mặt thanh tú.

Vậy nên chắc hẳn mấy ngày nay cô sống rất tốt, đã không cần thực hiện giấc mộng hạ bệ tổ trưởng kia nữa rồi. Mà anh lại còn đang đợi cô lên để đưa ra yêu cầu thực hiện điều kiện.

Anh quay đầu ra hiệu cho Tiết Duệ nói với cô một câu.

Hứa Mật Ngữ bưng khay rượu đi lại giữa các vị khách để mời rượu.

Khi đi đến gần sofa, cô nhìn thấy Kỷ Phong.

Anh dựa vào sofa, một chân gác lên chân kia, cúi đầu thao tác gì đó trên máy tính bảng. Khí chất lạnh lùng, cấm dục, cao ngạo và quý phái của anh hoàn toàn không hợp với sự ồn ào, trụy lạc xung quanh.

Tối nay Đoàn Cao Tường gọi đến rất nhiều cô gái xinh đẹp, để họ cùng uống rượu, nói chuyện với các vị khách.

Nhưng không một cô gái nào có thể đến gần sofa của Kỷ Phong.

Vô tình liếc nhìn vào máy tính bảng của anh, càng khiến cô kinh ngạc. Thứ mà anh đang cúi đầu mân mê một cách cao quý, lạnh lùng, lại là một trò chơi trồng rau thu hoạch thậm chí không thể gọi là game. Cô không ngờ lại có thể nhìn thấy thứ gọi là “cảm giác tương phản” này ở Kỷ Phong.

Anh đột nhiên ngẩng đầu.

Anh nhìn thấy cô, nhưng chỉ lạnh lùng liếc một cái rồi thu lại ánh mắt.

Sau đó trợ lý của anh, Tiết Duệ, đi đến trước mặt cô, chào một tiếng rồi nói: “Cô Hứa, là thế này, xét thấy nhiều ngày qua cô không lên liên lạc với chúng tôi, cho nên chúng tôi cho rằng có lẽ cô đã không cần thực hiện điều kiện đã đề ra trước đó nữa.”

Nghe xong câu này của Tiết Duệ, Hứa Mật Ngữ không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu lên nhìn về phía Kỷ Phong một lần nữa.

Hóa ra anh không chỉ dùng cô làm công cụ, hóa ra anh thực sự sẽ thực hiện yêu cầu hạ bệ tổ trưởng đó cho cô.

Tâm tư cô chuyển động, ánh mắt cũng theo đó mà long lanh.

Nhưng theo ý của Tiết Duệ lúc này, nhiều ngày qua cô không chủ động liên lạc với họ, cho nên giao dịch này đã tự động kết thúc.

Cô không khỏi cắn môi, trong lòng nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không biết nên nói gì.

Có người búng tay gọi cô mang rượu. Cô bần thần bưng khay rượu đi.

Nhìn Hứa Mật Ngữ bưng khay rượu đi khỏi chỗ Kỷ Phong, Đoàn Cao Tường cười lạnh lẽo.

“A Nghê, cậu xem bọn họ kìa, bao nhiêu là ánh mắt qua lại. Thú vị thật, hai người đó còn ở đó diễn trò không quen biết nhau.”

Đoàn Cao Tường là ba ngày sau khi ký hợp đồng xong, mới dần dần hiểu ra mọi chuyện.

Chính là một câu nói của A Nghê đã gợi ý cho anh ta.

A Nghê nói: “Đoàn tổng, anh không thấy lạ sao? Tôi nghe nói Kỷ tổng quy tắc rất nghiêm, chưa bao giờ cho phép quản gia hay nhân viên phục vụ dễ dàng vào phòng suite của anh ta. Nhưng sao anh ta lại đột nhiên để cho Hứa Mật Ngữ đó vào? Có phải anh ta cố ý giúp Hứa Mật Ngữ thoát khỏi anh không? Còn nữa, con người anh ta, lạnh lùng lại tính toán, nếu không có lợi cho anh ta, anh ta chưa bao giờ giúp người khác, sao anh ta lại giúp Hứa Mật Ngữ?”

Chính câu nói này đã khiến Đoàn Cao Tường bắt đầu nhận ra rốt cuộc chuyện là thế nào.

Anh ta tuy là công tử ăn chơi, nhưng cũng không ngốc.

Có những chuyện suy nghĩ kỹ, ngẫm kỹ, anh ta vẫn có thể tìm ra manh mối.

Lần trước ký hợp đồng là anh ta cố tình điều Hứa Mật Ngữ lên. Anh ta cảm thấy hành hạ cô rất thú vị, anh ta muốn tiếp tục hành hạ cô một chút. Nhưng bây giờ nghĩ lại kỹ, lúc người phụ nữ đó lên, thấy người gọi cô đến là anh ta, trên mặt lập tức lộ ra vẻ ngạc nhiên.

Nếu trong nhận thức của cô, anh ta không phải là người gọi cô lên, vậy cô nghĩ người gọi cô lên là ai?

— Vậy thì chắc hẳn là, một người mà trước đó cô đã có liên lạc.

Và họ liên lạc riêng với nhau trước đó là để làm gì?

— Tám phần là người phụ nữ đó đã đi nói với người kia, rằng cô ta biết tiếng Thái, cô ta đã nghe hiểu trong cuộc họp lần đầu, rốt cuộc Đoàn Cao Tường đã nói những gì.

Cho nên lúc ký hợp đồng mới xảy ra cảnh cô ta vạch trần số tiền giao dịch ngay tại chỗ, xảy ra cảnh anh ta trộm gà không được còn mất nắm gạo, gãy răng cũng phải nuốt cả máu lẫn răng, nuốt xong còn phải náo nhiệt ăn mừng cho người khác.

Chỉ có một điều anh ta không hiểu, người phụ nữ đó tại sao lại muốn giúp Kỷ Phong? Là đã để ý Kỷ Phong rồi sao? Vậy tại sao cô ta lại không để ý đến mình?

Kỷ Phong có điểm nào tốt hơn anh ta?

Hai người họ cao gần bằng nhau, Kỷ Phong có tiền thì nhà anh ta cũng có, Kỷ Phong đẹp trai thì anh ta cũng không kém, nói tính anh ta ngang ngược, nhưng tính Kỷ Phong cũng chẳng tốt đẹp gì, hoàn toàn không dễ gần.

Vậy rốt cuộc cô ta muốn gì?

Sau này là A Nghê đã tìm cho anh ta một lý do.

“Lúc người phụ nữ đó lên dọn vệ sinh lần đầu tiên, lúc đó không phải anh đang say rượu, suýt nữa đã ra tay tát cô ta sao, nói ra là Kỷ tổng đã kịp thời xuất hiện ngăn cản. Có lẽ cô ta là vì chuyện này.”

Đoàn Cao Tường nghĩ, nối chuỗi lại như vậy, thì mọi chuyện đều có thể giải thích được.

“Hừ, buồn cười thật, hai người này còn ở đó diễn kịch với tôi.” Đoàn Cao Tường ngậm điếu thuốc, nhìn Kỷ Phong và Hứa Mật Ngữ, giọng điệu bắt đầu trở nên u ám “Còn tưởng tôi ngu không nghĩ ra à? Cũng tại tôi quá đắc ý quên mình, tưởng rằng cuối cùng cũng có thể khiến tên Kỷ Phong này nếm mùi thất bại, mọi việc quá thuận lợi nên nhất thời sơ suất, kết quả lại bị anh ta liên kết với con đàn bà rẻ tiền này chơi một vố. Xong việc anh ta còn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra với tôi nữa chứ, tưởng tôi không nghĩ ra là anh ta và con nhỏ đó cùng nhau tung hứng, tưởng anh ta đã phủi sạch bản thân mình rồi. Mẹ kiếp, bây giờ tôi chỉ hận không thể khiến Kỷ Phong và con đàn bà kia sống không bằng chết mới hả giận!”

Đoàn Cao Tường lấy điếu thuốc chỉ còn một mẩu ngắn từ miệng ra, A Nghê lập tức từ túi áo lấy ra chiếc gạt tàn thuốc di động, mở ra, đưa tới.

Đoàn Cao Tường dí mạnh đầu thuốc vào gạt tàn, như đang dí đầu ai đó mà dùng sức.

Họ đi đến quầy bar, Đoàn Cao Tường gọi một ly whisky có đá, dựa vào quầy bar ngửa cổ uống.

Rượu cay nồng trôi xuống cổ họng, không biết là đang an ủi thần kinh của con người, hay là càng k*ch th*ch sự điên cuồng của con người.

Đoàn Cao Tường đặt ly rượu xuống, quay người nói với nhân viên phục vụ: “Cậu vào trong nghỉ đi, không gọi thì không cần ra.”

Đợi người đi rồi, Đoàn Cao Tường qua ly rượu nhìn Kỷ Phong, rồi lại di chuyển ly rượu tìm Hứa Mật Ngữ đang đi lại giữa các vị khách.

Anh ta cười lên, nói với A Nghê: “Vốn dĩ tôi gọi Hứa Mật Ngữ lên là muốn hành hạ cô ta, sỉ nhục cô ta, xem bộ dạng thảm hại của cô ta. Nhưng bây giờ tôi có một ý tưởng mới.”

Anh ta dùng ly rượu làm ống nhòm, lần lượt nhìn thấy Kỷ Phong và Hứa Mật Ngữ thực sự đã mất đi vẻ tự nhiên, khóe miệng lộ ra nụ cười kỳ dị.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...