Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 39: "Cô thật đúng là người khiến người khác bất ngờ không ngừng."



39, Bất ngờ không ngừng

 

Lời nhận xét của Kỷ Phong khiến Hứa Mật Ngữ có cảm giác như bị thứ gì đó tông vào người, choáng váng, lâng lâng.

Hóa ra, được một người trăm bề kén chọn công nhận lại là một cảm giác vui sướng với những rung động khẽ khàng như thế.

Đứng bên cạnh, Tiết Duệ cũng bị cú chuyển hướng của Kỷ Phong làm cho ngạc nhiên. Cậu ta chưa bao giờ thấy Kỷ Phong dành lời khen “dư vị đậm đà hơn” cho món ăn của một người nấu không chuyên nào. Thường thì ngay cả những đầu bếp danh tiếng cũng bị anh kén chọn đến không ra hình thù gì.

Mang theo tâm trạng kinh ngạc và tò mò, tay Tiết Duệ lặng lẽ vươn ra bàn lấy một đôi đũa, rồi lén lút gắp một miếng thịt kho trong hộp thức ăn, sau đó tỉnh bơ nhét miếng thịt vào miệng nhai nhai…

Cậu ta lập tức mắt sáng rỡ, vẻ mặt bừng lên.

Thảo nào Kỷ Phong lại có lời nhận xét bất ngờ đến vậy, đúng là ngon không thể tả!

Nếm một miếng, Tiết Duệ không thể dừng tay được nữa, nhân lúc Kỷ Phong đang hỏi Hứa Mật Ngữ đã dùng những nguyên liệu gì, cậu ta nhanh chóng đưa đũa vào hộp thức ăn, gắp hết miếng này đến miếng khác nhét vào miệng mình.

Khi chỉ còn lại vài miếng thịt, cậu ta lại đưa đũa vào hộp, lần này, ngay khi sắp thành công thì đột nhiên bị Kỷ Phong đánh một cái vào tay.

“Có thôi đi không? Ăn một miếng là được rồi, tưởng tôi mù không thấy thật à?” Kỷ Phong lạnh lùng lên tiếng.

Tiết Duệ vô cùng không cam tâm đặt đũa xuống, sau đó l**m môi đầy tiếc nuối, quay sang giơ ngón cái với Hứa Mật Ngữ.

“Trời ơi, chị Mật Ngữ, món thịt kho chị làm còn ngon hơn cả đầu bếp Trần làm nữa!”

Kỷ Phong ở bên cạnh mỉa mai: “Ăn của người ta một miếng mà cái miệng đã lanh lẹ đổi cả cách xưng hô, tiền đồ của cậu đâu rồi?”

Hứa Mật Ngữ cũng sững người một lúc vì cách xưng hô đột ngột thay đổi của Tiết Duệ. Sau đó, cô ngượng ngùng cúi đầu mỉm cười.

Vì miếng ăn này, Tiết Duệ tiếp tục không có tiền đồ mà nịnh nọt: “Cứu mạng, chị Mật Ngữ, tôi muốn biết món thịt kho này chị làm thế nào quá! Với tay nghề làm món thịt kho này, chị nên đi mở quán đi ạ!” Tiết Duệ nói rất nghiêm túc.

Hứa Mật Ngữ cười nhạt, trong lòng lắc đầu.

Đối với những người như Kỷ Phong và Tiết Duệ, mở quán có thể chỉ là hai chữ, vô cùng đơn giản. Nhưng đối với một người bình thường như cô, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, chưa nói đến việc chọn địa điểm, mặt bằng, đăng ký kinh doanh, chỉ riêng tiền vốn cô đã không có. Hơn nữa, món thịt kho cô làm cũng không thích hợp để mở quán kinh doanh.

“Thật ra món thịt kho thủ công của tôi không tính đến chi phí, làm chúng chỉ để cho người thân ăn vui vẻ. Nếu làm thịt kho tốn thời gian, tốn sức, tốn nguyên liệu và tốn công như tôi rồi đem bán, tính cả chi phí nhân công, nguyên liệu, thời gian các thứ, thì phải bán với giá trên trời mới mong hoàn vốn. Mức giá đó đến cả người coi tiền như rác cũng không muốn trả đâu.” Hứa Mật Ngữ nói rồi bật cười.

“Hơn nữa, nó cũng không có bí quyết gì đặc biệt, chỉ là khi nấu, mỗi bước tôi đều kiên nhẫn hơn người khác một chút. Người khác nếu mua thịt kho về thử đi thử lại nhiều lần cũng có thể làm ra hương vị y hệt, nói thẳng ra là nó không có sức cạnh tranh độc đáo nào cả. Cho nên trông chờ vào nó để mở quán kiếm tiền là không thực tế. Chỉ cần nó có thể khiến người thân của tôi ăn vui vẻ là tôi đã rất mãn nguyện rồi!” Hứa Mật Ngữ cười nhạt, từ tốn nói với Tiết Duệ.

Tiết Duệ cảm thấy khi người chị này nói chuyện một cách khoan thai, dường như có một hiệu ứng trấn an lòng người. Cậu ta nghe mà cả người không khỏi cảm thấy bình yên và thoải mái.

Trớ trêu thay, vị vua bới móc bên cạnh cậu ta lại chẳng hề bình yên, mà còn rất thích gây sự. Cậu ta thấy Kỷ Phong nhướng mày thật cao hỏi Hứa Mật Ngữ: “Vậy cô nói nhiều như thế là đang ám chỉ với tôi, cô làm món thịt kho này tốn rất nhiều tiền, bỏ ra rất nhiều tâm tư, rất không tính toán chi phí và không ngại vất vả sao? Tiết Duệ, lát nữa thanh toán cho cô ta cả vốn lẫn lãi.”

Hứa Mật Ngữ nghe xong lời của Kỷ Phong vội vàng xua tay lia lịa: “Không có, không có, Kỷ tổng, tôi không có ý đó! Tôi không hề muốn nhấn mạnh chi phí của nó đắt đỏ, cũng không có ý thể hiện tôi làm chúng tỉ mỉ và vất vả thế nào, tôi càng không có ý đòi tiền anh, tuyệt đối không có! Tôi chỉ muốn đáp lại tấm lòng của anh một chút, b-bởi vì tôi muốn cảm ơn anh đã ra tay giúp đỡ hôm qua! Và… và một vài chuyện khác.”

Kỷ Phong lại nhướng mày, lập tức phủ nhận lời của Hứa Mật Ngữ: “Tôi chẳng rảnh mà ra tay giúp cô, là mẹ cô hôm qua làm ồn đến tôi.”

Hứa Mật Ngữ khẽ sững người một lúc, sau đó đã nhận ra sự ngượng ngùng của Kỷ Phong, không nhịn được mà bật cười.

Nụ cười của cô cúi mày rũ mắt, khóe môi cong cong, hàng mi dài khẽ rung động. Khi cười lên, trông cô lại khác đi so với thường ngày, có một vẻ đẹp mang phong vị khác, khiến người ta như bừng sáng trước mắt.

Tiết Duệ nhìn dáng vẻ tươi cười của Hứa Mật Ngữ, đột nhiên có chút cảm khái. Người chị này tuy đã ba mươi, nhưng thật ra chỉ cần chị ấy cười nhiều hơn, rất nhiều cô gái trẻ cũng không thu hút bằng, chị ấy hẳn sẽ mê hoặc được không ít đàn ông.

Cậu ta thu ánh mắt lại, liếc sang bên cạnh, vô tình thấy được vẻ mặt của Kỷ Phong. Anh cũng đang nhìn nụ cười của Hứa Mật Ngữ.

Sau khi bị Tiết Duệ liếc nhìn, Kỷ Phong khẽ nheo mắt, thu ánh mắt lại.

Sau đó, anh gắp nốt mấy miếng thịt kho cuối cùng, từ tốn ăn hết.

Vừa ăn, trong đầu anh chợt lóe lên hình ảnh nụ cười của Hứa Mật Ngữ dưới màn pháo hoa đêm đó.

Nụ cười của cô quả thật có chút khác biệt, rất rạng rỡ. Đêm đó, không thể nói là pháo hoa đã thắp sáng nụ cười của cô, hay là nụ cười của cô đã điểm tô cho pháo hoa đêm ấy thêm phần đặc biệt đẹp đẽ.

Nghĩ đến đây, tay cầm đũa của anh khựng lại, động tác nhai thịt kho cũng bất giác dừng lại.

Anh cảm thấy pháo hoa đêm đó đặc biệt đẹp, vì thế sau này còn bảo Tiết Duệ ra sân thượng bắn thêm mấy lần nữa, muốn tìm lại cảm giác những đóa hoa lửa nở rộ trên bầu trời rực rỡ mỹ lệ. Nhưng mấy lần sau đó, xem thế nào cũng thấy thiếu đi một chút gì đó.

Vậy thì, chút thiếu sót đó, chẳng lẽ là vì không có nụ cười của cô sao?

 

Kỷ Phong ăn sáng xong, ra hiệu cho Tiết Duệ đến công ty lấy cho anh một ít tài liệu.

Anh nói với Tiết Duệ: “Hôm nay lười chạy đi chạy lại, cậu mang tài liệu về đây, tôi làm việc ở đây luôn.”

Sau khi Tiết Duệ đi, Kỷ Phong ngồi trên sofa bắt đầu dùng máy tính bảng xem tin tức.

Hứa Mật Ngữ đứng cách sofa ba mét, không biết nên làm gì cho phải, dường như đi khỏi thì không đúng, mà cứ đứng sững ở đó cũng không ổn. Muốn hỏi Kỷ Phong có cần pha chút trà nóng hay gì đó không, lại sợ làm phiền anh.

Cảm giác của cô đối với người đàn ông trước mắt vô cùng phức tạp, phức tạp đến mức hoàn toàn không biết phải đối mặt với anh như thế nào.

Trước đây, anh cực kỳ ghét bỏ và chán ghét cô, điểm này anh không hề che giấu. Trớ trêu thay, vào lúc anh ghét cô đến cực điểm, họ lại xui xẻo xảy ra quan hệ…

Sau chuyện đó, cô có thể cảm nhận được, anh tức đến nôn mửa, hận không thể vĩnh viễn không bao giờ gặp lại cô nữa, cũng ra lệnh cô không được phép xuất hiện trước mặt anh, không cho phép cô lên tầng thượng nữa.

Thế nhưng sau đó, không biết từ lúc nào, ngoài việc ghét bỏ và chán ghét cô, ngoài việc trước sau như một lạnh lùng như băng ít khi mở miệng vàng ngọc, anh lại bằng lòng dùng những lời nặng nề để thức tỉnh cô; rồi không biết đã phát triển thế nào, anh lại còn ra tay cứu cô trong cơn khủng hoảng bị Phùng Khải Hâm muốn sa thải; rồi lại cho cô vào căn penthouse trên tầng cao nhất mà anh đã từng ra lệnh cô không bao giờ được xuất hiện.

Tất cả những bước ngoặt tưởng chừng không dấu vết này, rốt cuộc đã bắt đầu từ khi nào?

Hứa Mật Ngữ tỉ mỉ hồi tưởng lại, phát hiện hình như là từ sau khi Kỷ Phong biết cô đã ly hôn. Lý Côn Luân từng nói cậu ta đã mang tin cô ly hôn lên tầng thượng. Từ lúc đó, cô phát hiện Kỷ Phong ngoài việc ghét bỏ và chán ghét cô, cũng có những hành động giúp đỡ khác hẳn trước đây.

Nhưng tại sao việc cô ly hôn lại khiến thái độ của anh đối với cô thay đổi?

Hứa Mật Ngữ rất có tự biết mình, cô biết sự chuyển biến này chắc chắn không liên quan một chút nào đến việc Kỷ Phong để ý cô — anh tuyệt đối không phải vì cô có chồng nên tức giận với cô, rồi biết cô ly hôn trở lại độc thân thì anh như có cơ hội nên mới thay đổi thái độ.

Cô là một phụ nữ lớn tuổi đã qua một lần đò, là người dân ở đáy kim tự tháp, còn Kỷ Phong, người yêu cầu mọi thứ phải hoàn hảo, lại sống ở đỉnh tháp. Cô nghĩ dù cho Trái Đất có bị hủy diệt, khả năng đó vẫn còn lớn hơn nhiều so với việc Kỷ Phong để ý cô.

Cho nên việc cô ly hôn, tại sao lại khiến Kỷ Phong có sự thay đổi, đây là điều cô tạm thời vẫn chưa nghĩ thông.

Bên tai đột nhiên vang lên một giọng nói se se lạnh.

“Hứa Mật Ngữ.”

Hứa Mật Ngữ lập tức quay đầu lại, đáp một tiếng, vội hỏi Kỷ Phong có gì căn dặn.

Kỷ Phong ngước mắt nhìn cô, nhưng không vội căn dặn, ngược lại hỏi cô một câu: “Nghĩ gì thế, nghĩ đến mức tôi phải gọi cô ba tiếng cô mới trả lời?”

Hứa Mật Ngữ khẽ mím môi, rồi trả lời Kỷ Phong: “Đang nghĩ ngoài món thịt kho đó ra, còn có thể cảm ơn anh như thế nào.”

Kỷ Phong nghe vậy liền nhướng mày.

“Tôi đã nói, hôm qua tôi không phải giúp cô, là mẹ cô làm ồn đến tôi. Nếu là vì chuyện này, cô không cần phải nghĩ đến việc cảm ơn tôi.” Anh nhàn nhạt nói.

“K-không chỉ vì chuyện hôm qua,” Hứa Mật Ngữ vội vàng trả lời, giọng điệu có chút gấp gáp “Tôi còn muốn cảm ơn anh, đã mắng cho tôi tỉnh ra trong trận mưa lớn hôm đó. Trước đây chưa từng có ai mắng cho tôi tỉnh ra như vậy.”

Cô ngừng lại một chút, hai tay nắm vào nhau, các ngón tay đan vào nhau, trong lòng rất căng thẳng, nhưng vẫn cố gắng cổ vũ bản thân để bày tỏ những gì sắp nói.

“T-tính cách trước đây của tôi, trong mắt người ngoài có lẽ là hơi nhu nhược. Tôi rất mong nhận được sự quan tâm và công nhận của gia đình, để có được những điều đó, tôi luôn đáp ứng mọi yêu cầu của họ, dần dần biến thành sự thỏa hiệp vô điều kiện. Thật ra tôi… thật ra tôi cũng muốn thoát ra, thoát khỏi bầu không khí độc hại của gia đình. Nhưng từ nhỏ tôi đã sống trong môi trường đó, tôi không biết phải thoát ra như thế nào. Chồng cũ của tôi cũng từng bất mãn về hiện tượng này, anh ấy bất mãn với những yêu cầu ngày càng quá đáng của gia đình tôi, nhưng anh ấy không nói cho tôi biết, đối mặt với hiện tượng này, ở trong môi trường này, tôi rốt cuộc nên làm gì… Anh ấy cũng chỉ, một mặt bất mãn, một mặt oán trách, nhưng lại một mặt cùng tôi, đáp ứng mọi yêu cầu mà gia đình tôi đưa ra… Sau đó anh ấy nói không chịu nổi nữa, đã ngoại tình, rồi sau đó chúng tôi ly hôn… Nhưng cho đến trước khi ly hôn, anh ấy vẫn không nói cho tôi biết, tôi rốt cuộc nên làm gì, thậm chí đến lúc đó anh ấy còn nói với tôi, anh ấy có thể tiếp tục cùng tôi đáp ứng yêu cầu của gia đình tôi, miễn là tôi không ly hôn.”

Hứa Mật Ngữ thở một hơi, mắt rũ xuống, không dám nhìn mặt Kỷ Phong. Cô sợ nếu thấy vẻ mặt của anh, cô sẽ không có dũng khí để tiếp tục bày tỏ nữa.

“Nhưng hôm đó trong trận mưa lớn, anh đã cho tôi biết, tôi rốt cuộc nên làm gì. Anh đã giúp tôi hiểu ra rằng, tôi nên cứng rắn hơn một chút, những yêu cầu không nên đồng ý, phải dám từ chối, dám nói không; gia đình không đáng để lưu luyến, phải dám cắt đứt liên lạc; anh còn cho tôi biết, con người nên yêu thương bản thân mình nhiều hơn một chút!”

Nói đến đây, Hứa Mật Ngữ có chút th* d*c, có chút kích động.

Cô không kìm được mà ngẩng đầu lên, nhìn vào mặt Kỷ Phong.

Tạ ơn trời đất, trên mặt Kỷ Phong không có vẻ ghê tởm hay thiếu kiên nhẫn. Tạ ơn trời đất, anh chỉ đang tựa vào sofa, với dáng vẻ bình tĩnh ngước mắt nhìn cô, lắng nghe cô kể.

Hứa Mật Ngữ lại có dũng khí để tiếp tục bày tỏ suy nghĩ của mình.

“Tôi không phải không muốn sống tốt, tôi cũng không phải tự cam chịu trong môi trường gia đình như vậy, bị gia đình hút máu cả đời cũng bằng lòng. Tôi chỉ là không biết làm thế nào để trở nên tốt hơn, tôi cũng muốn tự cứu mình, nhưng trước giờ không ai giúp kéo tôi lại cả!” Cô ngừng lại, thở một hơi, cảm động nói lời cảm ơn với Kỷ Phong “Cảm ơn anh, Kỷ tổng, tôi biết anh rất ghét bỏ và chán ghét tôi, nhưng cũng chính sự ghét bỏ và chán ghét của anh đã giúp tôi!”

Nói thuận miệng, không biết sao lá gan dần lớn lên. Cô càng nói càng mạnh dạn: “Mặc dù anh rất hung dữ với tôi, anh cũng sẽ không thừa nhận đã giúp tôi, cũng không thèm giúp tôi. Nhưng sự ghét bỏ của anh đối với tôi, thật ra chính là đang giúp tôi tự cứu mình, nó giúp tôi biết rằng dáng vẻ yếu đuối, không biết phản kháng trước đây của tôi, thật sự rất đáng ghét… Kỷ tổng, cảm ơn anh đã giúp tôi nhìn rõ chính mình!”

Hứa Mật Ngữ cuối cùng cũng nói hết những lời muốn nói. Cô cố gắng bình ổn hơi thở gấp gáp, kiềm chế cảm xúc của mình. Nhưng một phần máu vẫn không kiểm soát được mà dồn lên đầu, khiến má cô hơi nóng, hơi đỏ.

Cô trở nên ngượng ngùng, vì cảm xúc của mình có chút mất kiểm soát. Cũng vì sau khi cô độc thoại lâu như vậy, Kỷ Phong lại không nói một lời, chỉ ngồi đó lặng lẽ nhìn cô.

Đột nhiên anh vẫy tay về phía cô.

“Lại đây.”

Hứa Mật Ngữ mặt đỏ bừng, khẽ sững người, tuy không hiểu tại sao, nhưng vẫn nghe lời bước đến bên cạnh anh, chờ đợi anh căn dặn.

Kỷ Phong ngồi trên sofa ngước mắt nhìn cô, rất bình tĩnh nói: “Tôi không nói cô.”

… Hả?

Hứa Mật Ngữ vội quay đầu lại, thấy hóa ra là Tiết Duệ đã về, cậu ta đang từ cửa đi vào, tay ôm một chồng tài liệu.

Cô lập tức mặt nóng bừng đến mức sắp tự nấu chín mình, lập tức lùi về vị trí cũ đứng ngay ngắn, rồi ngượng ngùng nghĩ, không biết Tiết Duệ đã nghe được bao nhiêu trong đoạn độc thoại của cô.

Nhưng nghĩ kỹ lại, đó đều là những lời tự đáy lòng và suy nghĩ chân thành của mình, cho dù bị Tiết Duệ nghe thấy thì có gì mà phải xấu hổ?

Nghĩ như vậy, cô cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.

Tiết Duệ đáp lại lời gọi của Kỷ Phong, bước đến gần sofa, giao chồng tài liệu trong tay cho Kỷ Phong.

Kỷ Phong cúi đầu lật xem tài liệu, nói vài ba câu hỏi Tiết Duệ về tình hình trong công ty.

Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình không nên nghe những chuyện kinh doanh này, vội vàng ý tứ muốn lui ra ngoài.

Nhưng vừa mới nhúc nhích, chưa kịp xoay người, Kỷ Phong đang cúi đầu xem tài liệu, lại như có mắt sau lưng mà lên tiếng.

“Đứng đó.”

… Hứa Mật Ngữ không chắc lần này người anh nói có phải là mình không.

“Lần này nói cô đấy, Hứa Mật Ngữ.”

“…”

Hứa Mật Ngữ vội vàng đứng yên không nhúc nhích.

Kỷ Phong ngẩng đầu lên, nhìn cô, lạnh lùng cũng lười biếng hỏi một câu: “Hứa Mật Ngữ, tôi cho cô đi rồi à?”

Hứa Mật Ngữ không biết nên đáp lại thế nào, có chút bối rối mím môi.

Đột nhiên một tập tài liệu bay đến trước mặt cô. Cô vội vàng dùng hai tay đỡ lấy.

“Đến phòng sách, dịch tập tài liệu tiếng Thái này ra, trước ba giờ chiều đưa cho tôi.” Kỷ Phong đơn giản giao việc.

Hứa Mật Ngữ sững người.

Bảo cô lên giúp dịch tài liệu, lại là thật sự bảo cô dịch? Cô còn tưởng đây chỉ là một cái cớ để giúp cô thoát thân…

Cô cầm tập tài liệu, dày cộp, trong lòng lập tức có chút hoang mang.

“Chỉ dịch phần chính văn, phụ lục không cần dịch.”

Hứa Mật Ngữ vội vàng lật xem, may quá may quá, chính văn chỉ có mấy trang, còn lại đều là phụ lục.

Cô đứng đó thở phào nhẹ nhõm.

“Không nghe rõ tôi vừa nói gì à?”

Hứa Mật Ngữ vội lắc đầu — không có chuyện không nghe rõ; cảm thấy lắc đầu không đúng, lại lập tức gật đầu: “Nghe rõ rồi ạ.”

“Thế còn đứng ngây ra đó biểu diễn lắc đầu trên dưới trái phải cho tôi xem à?”

“…”

Hứa Mật Ngữ vội vàng ôm tài liệu chạy vào phòng sách.

Sau khi bóng cô biến mất, Tiết Duệ thấy vẻ mặt xa cách mà Kỷ Phong cố tình giữ nãy giờ đã thả lỏng. Cậu ta không nhịn được hỏi: “Sếp, anh thật sự để cô ấy dịch tài liệu ạ?”

Kỷ Phong không ngẩng đầu lên, lười biếng đáp: “Tìm cho cô ta chút việc để làm, không thì cứ đứng sững ở đây, đứng đến mức tôi nhìn mà phát phiền.”

Tiết Duệ muốn nói, nhưng người ta lúc nãy đâu có muốn đứng sững ở đây, người ta muốn rút lui, là anh cố tình gọi người ta lại mà.

Nghĩ đến mức lương hậu hĩnh, cậu ta đã khuyên cái lưỡi đang ngứa ngáy muốn gây chuyện của mình lại.

Đột nhiên cậu ta nghe Kỷ Phong hỏi: “Cậu nói xem, cô ta rốt cuộc là người phụ nữ như thế nào?”

Tiết Duệ sững người một lúc. Đây là lần đầu tiên Kỷ Phong dùng giọng điệu này để hỏi cậu ta, là để tìm hiểu về một người phụ nữ.

“Tôi thấy, cô ấy là một người phụ nữ luôn có chút khác biệt so với những gì chúng ta nghĩ — lúc tưởng cô ấy sẽ không chịu nổi, không trụ được, thì cô ấy không chỉ trụ được mà còn luôn mang đến những cú lội ngược dòng bất ngờ; lúc tưởng cô ấy yếu đuối và nhu nhược, thì cô ấy thật ra rất nhẫn nại và rất chịu khó, còn rất kiên cường; và về sau sẽ phát hiện ra, những vẻ yếu đuối và nhu nhược trước đây của cô ấy, chỉ là vì không ai nói cho cô ấy biết cô ấy nên làm gì.”

Tiết Duệ thấy Kỷ Phong đang trầm tư lắng nghe lời của mình.

Cậu ta đột nhiên có chút không kìm được cái lưỡi ngứa ngáy của mình, hỏi một câu rất muốn hỏi: “Sếp, tôi mạn phép hỏi anh, anh bắt đầu nới lỏng nguyên tắc với cô ấy từ khi nào ạ?”

Kỷ Phong nghe vậy khẽ sững người: “Nới lỏng nguyên tắc? Với cô ta?” Anh nhướng mày nhìn Tiết Duệ, hỏi “Tôi có nguyên tắc nào nới lỏng với cô ta sao, sao đến cả tôi cũng không biết.”

Cái lưỡi quá muốn lên tiếng, Tiết Duệ không thể kiểm soát nổi nó. Thế là Tiết Duệ đành không sợ chết mà nói một hơi: “Đúng vậy, anh thật sự có một nguyên tắc trước sau như một, có lẽ ngay cả chính anh cũng không phát hiện ra! Anh đối với người khác thường là tìm khuyết điểm trước, sau khi tìm thấy, nếu khuyết điểm đó khiến anh ghét bỏ, anh sẽ coi thường và lạnh nhạt với người đó, cũng sẽ không xía vào chuyện của họ. Tôi tưởng anh đối với Hứa Mật Ngữ cũng như vậy, nhưng cho đến nay, ngoài việc ghét bỏ cô ấy, anh cũng đã xía vào không ít chuyện của cô ấy. Nhưng tôi thấy anh lo chuyện của cô ấy, cũng không giống như thích cô ấy, vì dù sao từ đầu đến cuối sự chán ghét của anh đối với cô ấy đều bày ra rành rành trên mặt.” Ngừng lại một chút, Tiết Duệ lại trở nên hoang mang, “Vậy nên sếp à, rốt cuộc tại sao anh lại lo chuyện của cô ấy ạ?”

Kỷ Phong cũng hoang mang về vấn đề này, hoang mang đến mức quên cả việc tính sổ với Tiết Duệ vì đã nhiều chuyện về đời tư của anh.

Đúng vậy, rốt cuộc tại sao anh lại xía vào chuyện của người phụ nữ đó?

 

Kỷ Phong nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rốt cuộc tại sao mình lại xía vào chuyện của Hứa Mật Ngữ.

Anh nghĩ có lẽ là vì, những việc mẹ anh không làm được, trớ trêu thay người phụ nữ này lại làm được.

Mẹ anh và cô ở trong hoàn cảnh tương tự: chồng ngoại tình, bản thân là nội trợ toàn thời gian.

Trông thì có vẻ mẹ anh mạnh mẽ hơn, nhưng bà lại không thể bước ra khỏi cuộc hôn nhân mục nát.

Mẹ của anh, tất cả những lời gào thét mạnh mẽ chẳng qua chỉ là thùng rỗng kêu to, bà trước sau vẫn không có dũng khí và quyết đoán để bước ra bước ly hôn đó.

Còn Hứa Mật Ngữ, trông như một vũng bùn, yếu đuối và khúm núm, dường như ai cũng có thể lợi dụng điểm yếu trong tính cách của cô, lừa gạt cô, dẫm đạp lên cô. Nhưng chính con người trông có vẻ nhỏ bé không đáng kể ấy, lại có thể ly hôn một cách quyết đoán, không màng hậu quả, không lưu luyến cuộc sống vật chất, không sợ hãi cuộc sống khó khăn sau khi ly hôn.

Có một điều anh nghĩ Tiết Duệ nói không sai. Cô có sự dẻo dai. Thường ngày anh nhìn cô, cảm thấy trên người cô có một vẻ hèn mọn đáng ghét. Nhưng thật ra nếu ngẫm kỹ, cái vẻ đó lại chính là sự dẻo dai và nhẫn nại của cô.

Có bao nhiêu người ở trong hoàn cảnh từng bị mọi người xa lánh, chèn ép như cô, đã sớm lùi bước rồi. Trớ trêu thay, chính người trông yếu đuối và vô dụng nhất như cô, không chỉ quyết đoán chống đỡ những sự chèn ép đó, mà còn thường có thể tung ra những đòn phản công xuất sắc — ngoài sự dẻo dai, cô lại còn có sự thông minh bất ngờ.

Dưới vẻ ngoài yếu đuối dễ bắt nạt gần như che mắt người khác, cô thật ra biết cách tận dụng ưu điểm của mình để giành lấy lợi ích lớn nhất cho bản thân.

Và điểm quan trọng nhất, cũng là điểm khiến anh không tiếc công sức và cảm xúc để thức tỉnh cô, có lẽ là vì anh đã thấy ở cô, cô không hề không cầu tiến, cũng không tự oán trách bản thân. Ngược lại, cô thật ra vẫn luôn tích cực muốn tự cứu và tự thay đổi, chỉ là không ai dạy cô, cô rốt cuộc nên làm gì. Chỉ cần có người cho cô một chút chỉ dẫn và phương hướng, cô có thể làm rất tốt.

Cô thật sự giống như một ngọn cỏ xanh trên hoang mạc, kiên cường chống chọi với bão cát gió lốc, âm thầm nhưng quyết liệt muốn giành lấy cho mình dù chỉ là một chút sức sống không đáng kể trong mắt người khác. Bởi vì chút sức sống không đáng kể đó đối với chính cô lại có ý nghĩa rất lớn, đó là cuộc đời của cô.

Phân tích đến đây, Kỷ Phong không khỏi giật mình kinh hãi.

Anh lại có thể lãng phí nhiều công sức như vậy để phân tích một người có khuyết điểm lớn.

Anh gần như cảm thấy mình có chút không biết điều.

Anh vội vàng ngừng phân tích. Anh không nên để bất kỳ ai chiếm dụng quá nhiều suy nghĩ của mình, Hứa Mật Ngữ là vậy, những người khác cũng vậy, ngay cả người bạn đời xuất sắc hoàn hảo trong tương lai của anh cũng vậy.

Từ nhỏ nhìn mẹ, đã giúp anh hiểu ra một đạo lý, nếu để cảm xúc của mình bị người khác dẫn dắt và ảnh hưởng, đó là một chuyện rất ngốc nghếch, cũng là một chuyện rất nguy hiểm, rất khiến người ta không có cảm giác an toàn.

Anh kịp thời ngừng phân tích, ngẩng đầu nói với Tiết Duệ: “Tôi phải sửa lại cho cậu một điểm, nguyên tắc và thói quen của tôi sẽ không vì bất kỳ ai mà thay đổi.” Ngừng một chút, khóe môi khẽ nhếch lên, anh cười như không cười nói “Nhưng nghe xong bài phân tích của cậu về cô ta vừa rồi, có lẽ tôi không còn ghét cô ta như trước nữa.”

 

Hứa Mật Ngữ đang ở trong phòng sách dịch tập tài liệu tiếng Thái mà Kỷ Phong giao cho cô. Máy tính trong phòng sách đã được mở, trên đó có đủ loại cơ sở dữ liệu kết nối mạng để cô tra cứu tài liệu.

Trong tài liệu có rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành thương mại, đối với cô có chút xa lạ và khó khăn. Trừ phần chuyên ngành ra, những câu khác đối với cô lại rất dễ dàng.

Cô biết trong tập tài liệu này, thuật ngữ thương mại là phần không được phép sai sót nhất, vì vậy cô kiên nhẫn đánh dấu từng từ chuyên ngành, tra cứu từng cái một, xác nhận bản dịch là nghĩa chính xác nhất.

Những thuật ngữ chuyên ngành đó, cô vừa dịch vừa tra. Mặc dù quy trình thương mại cô không hiểu rõ lắm, cứ như mây trên trời, nhưng trí nhớ của cô không tồi, những từ đó cô tra qua một lần là nhớ.

Dịch xong toàn bộ tài liệu, cô phát hiện đó là một bản ghi nhớ, nội dung là Kỷ Phong dự định bán lại bất động sản vừa mua ở Thái Lan cho một người Nhật Bản.

Bất động sản này là một phòng trưng bày nghệ thuật, trong phòng có rất nhiều bộ sưu tập.

Những bộ sưu tập này được liệt kê thành một bảng đơn giản, mỗi món đồ đều có ảnh thực tế và tên gọi tương ứng.

Trong số đó có vài món đồ, sau tên gọi được đánh dấu ký hiệu.

Những ký hiệu đó vừa nhìn đã biết là do Kỷ Phong vẽ lên sau này.

Những ký hiệu đó chỉ cho thấy các món đồ tương ứng chắc chắn có điểm gì đó khác biệt. Nhưng điểm khác biệt đó rốt cuộc là gì, Hứa Mật Ngữ không thể xác định.

Cô lật đến phần phụ lục, tìm phần giải thích chi tiết hơn một chút về mỗi món đồ, trong đó ghi thêm thời gian chế tác, chất liệu, kỹ thuật, ý nghĩa, giá trị và tên tác giả, nhưng cũng không giới thiệu thêm về mỗi tác giả.

Cô thấy thời gian vẫn còn dư, bèn lần lượt tra cứu tác giả của những món đồ đã được đánh dấu.

Sau khi tra cứu, cô phát hiện ra một điều. Hóa ra những món đồ được đánh dấu này, tên tác giả của chúng dịch ra đều là tên người Trung Quốc. Sau khi cô tra cứu kỹ hơn qua cơ sở dữ liệu trên mạng, đã xác nhận rằng họ đúng là người Trung Quốc.

Hứa Mật Ngữ nhìn những món đồ này, suy ngẫm về ý định của Kỷ Phong khi đánh dấu chúng.

Nhất thời cũng không nghĩ ra được gì.

Thật ra có thể trực tiếp đi hỏi Kỷ Phong, nhưng cô lại sợ mình nhiều chuyện, dù sao Kỷ Phong chỉ bảo cô dịch, không bảo cô làm thêm những việc khác, ví dụ như bình luận về nội dung trong tài liệu hay chen vào ý kiến cá nhân.

Thấy vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến hạn chót Kỷ Phong giao, cô bèn tra cứu luôn tác giả của những món đồ mà Kỷ Phong không đánh dấu.

Không tra thì không biết, tra một hồi, quả thật lại tìm ra được chút gì đó.

Vừa tra xong tất cả các món đồ, Tiết Duệ đã vội vàng đến gõ cửa, và nói với cô: “Chị Mật Ngữ, mang theo tài liệu chị đã dịch xong, đi thôi!”

Hứa Mật Ngữ vội vàng thu dọn tài liệu, vừa đứng dậy vừa hỏi một câu: “Đi đâu cơ?”

Tiết Duệ đã bận rộn đến mức biến mất tăm, chỉ để lại giọng nói trả lời cô: “Phòng chờ thương gia, Quý Phong Các, Kỷ tổng sắp gặp một khách hàng ở đó.”

Hứa Mật Ngữ nghĩ, vậy tám phần là vị khách hàng người Nhật muốn mua lại phòng trưng bày và các bộ sưu tập rồi.

 

Khi Hứa Mật Ngữ theo Kỷ Phong và Tiết Duệ đến Quý Phong Các ở phòng chờ thương gia, đối tác vẫn chưa đến.

Kỷ Phong cầm lấy bản dịch của Hứa Mật Ngữ lên xem. Lúc anh xem, Hứa Mật Ngữ rất căng thẳng, luôn cảm thấy như trở về thời đi học đang chờ giáo viên chấm điểm bài thi cuối kỳ.

Rất nhanh, Kỷ Phong đã lướt qua một lượt bản dịch. Anh ngẩng đầu lên nhìn Hứa Mật Ngữ, hỏi cô một câu: “Cô học đại học rồi à?”

Hứa Mật Ngữ gật đầu, nhưng lập tức giải thích: “Không phải trường danh tiếng ạ.”

Kỷ Phong lại hỏi: “Học ngành tài chính hay thương mại?”

Hứa Mật Ngữ vội lắc đầu, sau đó lo lắng hỏi: “Có phải tôi dịch sai chỗ nào không ạ?”

Kỷ Phong nhướng mày: “Không, cô dịch rất tốt, tốt đến mức tôi tưởng cô học chuyên ngành này.”

Anh đưa tài liệu cho Tiết Duệ, Tiết Duệ cũng vừa xem vừa nhướng mày.

“Đúng là dịch rất tốt!” Cậu ta ngẩng đầu nhìn Hứa Mật Ngữ nói “Chị Mật Ngữ, chị dịch rất chuyên nghiệp và rất chính xác, nếu chị chưa từng học tài chính hay thương mại, làm thế nào chị có thể dịch được với từ ngữ chuyên nghiệp và chuẩn xác như vậy?”

Hứa Mật Ngữ lờ mờ cảm thấy hai người này đang công nhận mình.

Cô được công nhận đến mức lập tức có chút ngượng ngùng và vui vẻ, thật thà nói: “Tôi không dám dịch theo suy đoán, những từ ngữ liên quan đến chuyên ngành tôi đều tra cứu và xác nhận từng cái một.”

Kỷ Phong quay sang hỏi Tiết Duệ: “Cậu thấy có dùng được không?”

Tiết Duệ xem xong trang cuối cùng, trịnh trọng gật đầu: “Được ạ!”

Lúc này có tiếng gõ cửa, khách hàng người Nhật đã đến.

 

Khách hàng người Nhật là một người đàn ông ngoài ba mươi, vóc dáng trung bình, mang đặc điểm của tất cả người Nhật, thích cúi gập người như một góc vuông.

Kỷ Phong dùng tiếng Nhật nói chuyện với ông ta về việc chuyển nhượng bất động sản.

Hứa Mật Ngữ đứng bên cạnh yên lặng lắng nghe, cảm thấy tiếng Nhật của Kỷ Phong vừa lưu loát vừa hay, giọng nói trầm thấp như có từ tính. Hồi đi học, cô và các bạn cứ nghe phần nghe tiếng Nhật là lại buồn ngủ, âm thanh líu lo líu lo còn hiệu quả hơn bất kỳ loại thuốc ngủ nào. Nhưng Hứa Mật Ngữ nghĩ, nếu băng nghe năm đó do Kỷ Phong thu âm, cô và các bạn chắc sẽ nghe rất say sưa. Giọng nói tiếng Nhật của anh không hề khiến người ta buồn ngủ.

Đột nhiên cô nghe họ nói đến một phần, là Kỷ Phong đang nói với khách hàng Nhật, cứ theo giá đã thỏa thuận trong bản ghi nhớ, chuyển nhượng phòng trưng bày cho đối phương, các bộ sưu tập trong phòng trưng bày đều có thể coi như vật đính kèm tặng luôn. Nhưng có một điều kiện là, tất cả những món đồ anh đã đánh dấu, tổng cộng mười hai món, đều là do người Trung Quốc tạo ra, những món đó không nằm trong phạm vi giao dịch, anh muốn mang toàn bộ về Trung Quốc, quyên góp cho các phòng trưng bày của Trung Quốc, để chúng trở về quê hương.

Hứa Mật Ngữ nghe đến đây, cuối cùng cũng hiểu được dụng tâm của Kỷ Phong. Cô một mặt có chút khâm phục tấm lòng yêu nước của Kỷ Phong, mặt khác lại lo lắng — theo như những gì cô phát hiện sau khi tra cứu tất cả các món đồ trong phòng sách, những món đồ nên mang về Trung Quốc, không chỉ có mười hai món.

Thấy hai bên sắp đạt được thỏa thuận, Hứa Mật Ngữ vội vàng đứng dậy rót thêm trà cho hai bên. Rót xong cho khách hàng Nhật, quay lại rót trà cho Kỷ Phong, cô vừa rót nước vừa hạ giọng nói với anh: “Kỷ tổng, lúc nãy ở trên tầng thượng tôi đã tra lại từng món đồ một, sau đó tôi phát hiện, ngoài mười hai món anh đã đánh dấu, thật ra còn có một món nữa cũng là của người Trung Quốc, chỉ là ông ấy không phải dân tộc Hán, nên tên trông rất giống người nước ngoài, trong phần giải thích ở phụ lục cũng ghi sai quốc tịch của ông ấy. Nhưng tôi đã tra cứu tài liệu và xác nhận kỹ, ông ấy đúng là người Trung Quốc.” Cô rót đầy tách trà của Kỷ Phong, ngước mắt nhìn anh nói “Có lẽ những món đồ anh sẽ thu hồi, nên là mười ba món.”

Cô nói xong phát hiện Kỷ Phong đang ngửa đầu ngước mắt, nhìn cô không chớp mắt.

Cô lập tức bị nhìn đến có chút hoang mang khó hiểu, khẽ hỏi một câu sao vậy.

Kỷ Phong khẽ nhếch khóe môi, dường như cười, nhưng nhìn kỹ lại không cười.

Anh hỏi Hứa Mật Ngữ: “Cô nghe hiểu chúng tôi vừa nói gì sao? Ngoài tiếng Thái, cô còn biết cả tiếng Nhật ư?”

Hứa Mật Ngữ lặng lẽ từ từ gật đầu.

Kỷ Phong bất ngờ nhướng mày. Bên cạnh, ngay cả Tiết Duệ cũng nhướng mày theo.

Sau đó, Hứa Mật Ngữ nhìn thấy rõ ràng, lần này Kỷ Phong thật sự đã cười.

“Cô thật đúng là người khiến người khác bất ngờ không ngừng.”

Khách hàng người Nhật đối diện nhìn họ nói qua nói lại, không khỏi tò mò hỏi, đã xảy ra chuyện gì.

Kỷ Phong quay lại, cười với ông ta nói: “Cô ấy đang sửa lại một lỗi nhỏ của tôi lúc nãy. Những món đồ tôi muốn mang về Trung Quốc không phải mười hai món, mà là mười ba món.”

Anh vừa dứt lời, Tiết Duệ lặng lẽ trợn tròn mắt.

Đây là lần đầu tiên cậu ta thấy có người bắt được lỗi sai nhỏ của Kỷ Phong. Đây cũng là lần đầu tiên cậu ta nghe thấy, Kỷ Phong chủ động thừa nhận lỗi sai nhỏ của mình.

Cậu ta không khỏi lại quay đầu lặng lẽ nhìn Hứa Mật Ngữ.

Người phụ nữ ban đầu trông nhỏ bé hèn mọn này, quả thật đúng như Kỷ Phong nói, khiến người khác bất ngờ không ngừng.

 

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...