Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 40: Hứa Mật Ngữ, cái miệng của cô đối diện với tôi là không biết mở ra à?”



40,  Có thể giải đáp thắc mắc không?

 

Ngoài việc số lượng vật phẩm thu hồi có một chút chênh lệch nhỏ, phần còn lại của buổi đàm phán giữa Kỷ Phong và khách hàng người Nhật diễn ra rất nhanh chóng và thuận lợi.

Sau khi kết thúc hội đàm và tiễn khách đi, trong lúc chờ thang máy để trở về tầng cao nhất, Kỷ Phong đột nhiên quay người hỏi Hứa Mật Ngữ: “Tiếng Nhật ngoài nghe hiểu ra có nói được không?”

Hứa Mật Ngữ gật đầu, trực tiếp dùng tiếng Nhật để trả lời: “Vâng, có thể nói được một chút.”

Kỷ Phong nhướng mày, có chút bất ngờ vì chất giọng của cô hay đến vậy.

“Ngoài tiếng Nhật và tiếng Thái, cô còn biết thứ tiếng nào nữa không?” Kỷ Phong hỏi tiếp.

“Tôi còn biết tiếng Anh, nhưng không được thông thạo cho lắm, chỉ là ăn may mới qua được kỳ thi cấp 6, nhưng tôi thấy trình độ thực tế của mình không đạt đến mức đó đâu ạ.” Hứa Mật Ngữ có phần chột dạ đáp.

Nhưng cô lại thấy Kỷ Phong nhướng mày hỏi Tiết Duệ: “Câu vừa rồi của cô ấy, có phải là cái mà cậu gọi là ‘Versailles*’ không?”

Versailles*: ám chỉ rằng người nói đang khoe khoang một cách rất vòng vo, giả tạo và kém tinh tế.

Tiết Duệ gật đầu lia lịa.

Hứa Mật Ngữ trước đây ngày ngày ở nhà xem phim lướt mạng, những từ ngữ thịnh hành này cô đều hiểu.

Cô vội vàng muốn giải thích rằng mình không có ý khoe khoang trá hình, nhưng Kỷ Phong đã ngắt lời cô, hỏi tiếp: “Sao cô lại biết nhiều ngoại ngữ như vậy?”

Lần này Hứa Mật Ngữ phải đắn đo một lúc mới dám trả lời, chỉ sợ câu trả lời lại bị nghi là “Versailles”: “Hồi đại học chuyên ngành của tôi là ngôn ngữ, nhưng thật ra học không sâu lắm, chỉ ở mức miễn cưỡng tốt nghiệp thôi. Sau này tôi thường ở nhà xem phim, phim Thái, phim Nhật, phim Mỹ đều xem cả, lâu dần hình như lại biết thêm được nhiều hơn. Nhưng trình độ này của tôi chắc cũng không được tính là ‘biết’, chỉ là nghe hiểu được một chút thôi…” Hứa Mật Ngữ dè dặt trả lời.

Cô chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình đã nắm vững ba ngoại ngữ, chỉ có thể coi là biết sơ sơ mà thôi.

Kỷ Phong lập tức quay sang nói với Tiết Duệ: “Nghe thấy chưa, người ta nói ‘không biết’, lại nghe hiểu được ba ngoại ngữ. Còn cậu thì sao? Cậu chỉ biết hai thứ tiếng là Anh và Nhật. Bao giờ thì cậu học cho xong tiếng Thái cho tôi hả?”

Nụ cười của Tiết Duệ trông như một lớp mặt nạ da người, treo cứng trên mặt.

Kỷ Phong lại quay đầu nhìn Hứa Mật Ngữ. Thang máy đã tới, một tiếng “ting” vang lên, cửa từ từ mở ra.

Trong lúc cửa thang máy chầm chậm mở, Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ và hỏi: “Thật ra cô biết rất nhiều thứ, sao lại chịu đến khách sạn làm nhân viên buồng phòng?” Đúng là có hơi phí tài năng.

“Hả?” Hứa Mật Ngữ ngạc nhiên “Tôi biết nhiều thứ… ư?”

Cô vẫn luôn cho rằng ngoài việc nhà ra thì mình chẳng được tích sự gì, chút ngoại ngữ biết được cũng chỉ đủ để xem phim. Ban đầu, lúc không một xu dính túi, cùng đường bí lối, cô chỉ nghĩ có một công việc để làm, kiếm chút tiền lương nuôi sống bản thân là tốt rồi. Khi đó, ngoài làm phục vụ ra, cô thật sự không nghĩ được mình còn có thể làm gì khác, hơn nữa ngay cả chị cả cũng nói với cô rằng, làm phục vụ không có gì là ủy khuất cô cả. Thế nên cô đã yên phận đến làm nhân viên bộ phận buồng phòng.

Nhưng nghe những lời Kỷ Phong vừa nói, cô bất giác nghĩ, hóa ra trong mắt người khác, mình lại giỏi giang hơn những gì mình tự biết hay sao?

Cô bỗng thấy vui vẻ, niềm vui ấy ánh lên trong đáy mắt, khiến đôi mắt cô trở nên lấp lánh.

Kỷ Phong nhìn người phụ nữ có đôi mắt đột nhiên sáng rực lên. Anh xoay người lại, thẳng lưng bước vào thang máy. Người phụ nữ trước mặt này đã đánh giá thấp năng lực và giá trị của bản thân hơn bất kỳ ai khác.

Hứa Mật Ngữ vẫn còn đang ngẩn ngơ trong niềm vui, như thể không tin nổi Kỷ Phong vừa rồi có thể đã dành cho mình một lời khẳng định.

Tiết Duệ bước vào thang máy, gọi cô một tiếng. Cô vội vàng đi theo.

Nhìn cửa thang máy dần khép lại, Hứa Mật Ngữ chợt nghĩ đến một chuyện khác.

Cô đột nhiên nhận ra, tập tài liệu tiếng Thái mà cô đã vùi đầu dịch cả buổi trời, hình như chẳng có tác dụng gì trong buổi hội đàm.

Vậy thì, ý nghĩa của việc yêu cầu cô dịch tập tài liệu đó là gì?

Mãi cho đến khi theo Kỷ Phong vào phòng suite, cô vẫn đang suy nghĩ về vấn đề không lời giải này.

Ngoài dòng suy nghĩ là tiếng nói của Kỷ Phong. Cô hoàn hồn, nhận ra Kỷ Phong và Tiết Duệ đều đang nhìn mình.

Kỷ Phong khẽ cau mày, tỏ vẻ không kiên nhẫn, Tiết Duệ tay đầy tài liệu vội vàng nói với Hứa Mật Ngữ: “Chị Mật Ngữ, Kỷ tổng muốn uống trà, tay tôi không rảnh, phiền chị đi pha giúp ạ.”

Hứa Mật Ngữ vội vàng hành động.

Lúc cô bưng ấm trà trở lại, rót cho Kỷ Phong một tách Bích Loa Xuân, cô nghe thấy anh chê bai một tiếng: “Đặc quá.”

Hứa Mật Ngữ vội nói sẽ đi pha lại một ấm khác.

Nhưng Kỷ Phong lại gọi cô lại: “Lần này thôi, lần sau chú ý một chút.” Anh vừa tỏ vẻ chê bai vừa uống trà, rồi đột nhiên ngẩng đầu hỏi Hứa Mật Ngữ: “Lúc nãy tôi gọi, cô đứng đó ngẩn người ra nghĩ gì vậy?”

Giọng anh có chút lạnh lùng, khiến Hứa Mật Ngữ lập tức hiểu rằng anh là người cực kỳ ghét nói chuyện mà đối phương lại lơ đãng.

Hứa Mật Ngữ vội suy nghĩ xem nên trả lời câu hỏi này như thế nào, trả lời đến mức độ nào, và bằng cách nào: “Xin lỗi Kỷ tổng, vừa rồi thất thần là lỗi của tôi, lần sau sẽ không thế nữa ạ! Tôi chỉ đang nghĩ, anh giao cho tôi dịch tài liệu, đây chắc chắn là một việc tốt cho tôi, nó có thể rèn luyện năng lực của tôi, tôi cũng rất sẵn lòng làm công việc này, chỉ là tôi có một thắc mắc nho nhỏ, là tập tài liệu tôi dịch cả buổi trời, hình như trong lúc anh hội đàm với khách hàng không hề được dùng đến… À ý tôi là, không phải nói không dùng đến thì không đáng dịch, thật ra lần dịch thuật này vẫn rất rèn luyện năng lực của tôi…”

“Có gì thì nói thẳng, đừng vòng vo tam quốc, nói một tràng dài mà chẳng khác nào chưa nói gì cả.” Nghe cô nói một hồi, Kỷ Phong không nhịn được mà ngắt lời.

Anh cúi mắt uống một ngụm trà, sau đó ngước lên, nhìn thẳng vào mặt Hứa Mật Ngữ và nói: “Cô mà còn nói nhảm vòng vo nữa, tôi sẽ trả cô về chỗ Phùng Khải Hâm đấy.”

Hứa Mật Ngữ lập tức tóm tắt ý chính: “…Thật ra tôi chỉ muốn hỏi anh, nếu buổi hội đàm không dùng đến bản dịch, vậy thì ý nghĩa của việc anh để tôi dịch cả buổi trời, là ở đâu ạ…”

Cuối cùng vẫn sợ hỏi thẳng quá sẽ khiến Kỷ Phong, người có hỉ nộ khó lường, không vui, nên càng về sau giọng Hứa Mật Ngữ càng nhỏ dần.

Thế nhưng sau khi nghe xong câu hỏi, Kỷ Phong lại nhếch một bên mép cười khẩy.

“Nếu tôi đã nói với Phùng Khải Hâm là đưa cô lên đây để giúp tôi dịch tài liệu, thì chẳng phải cũng nên để cô dịch một chút sao?” Anh ngồi trên sofa, vắt chéo chân một cách đầy tao nhã, một tay cầm tách trà, một tay đặt lên tay vịn, ánh mắt hướng lên, nhìn Hứa Mật Ngữ chậm rãi nói.

“…”

Thì ra ý nghĩa của việc cô dịch một tập tài liệu không dùng đến chỉ là để hiện thực hóa sự thành thật trong lời nói của anh?

Trong lòng Hứa Mật Ngữ có một chút không phục. Một cảm giác không phục như thể bị người ta trêu đùa một vố nhỏ.

Nhưng cô không dám thể hiện ra.

Cô từ đầu đến cuối đều biết Kỷ Phong không phải là người dễ tính dễ gần, anh là tổng tài cao cao tại thượng, phần lớn thời gian đều nhìn cô bằng ánh mắt coi thường và chán ghét, có lẽ chỉ khi hứng lên mới giúp cô một chút. Cô sẽ không vì chút giúp đỡ bất chợt này mà mất đi sự tự biết mình biết người, cho rằng Kỷ Phong đối với cô sẽ khác với những người khác.

Cô quá hiểu sự hèn mọn và bình thường của mình, loại may mắn Mary Sue này sẽ không rơi xuống người một phụ nữ ly hôn đã ba mươi tuổi như cô.

Nhưng Tiết Duệ ở bên cạnh, dường như đã nhìn thấu chút bất phục giấu trong lòng cô qua vẻ mặt bình tĩnh khiêm cung của cô.

Cậu ta vội vàng giảng hòa: “Chị Mật Ngữ, thật ra cũng không phải chỉ là làm cho Giám đốc bộ phận của chị xem đâu, lúc lưu trữ hồ sơ thì luôn cần một bản dịch tiếng Trung chính xác, thật ra chị đã giúp các thư ký phiên dịch dưới tay tôi đỡ được việc lớn rồi đấy.”

Hứa Mật Ngữ nghe vậy liền nghĩ, nói như thế thì việc cô làm cả buổi trời cũng không phải hoàn toàn vô nghĩa, dù sao cũng có thể dùng để lưu trữ.

Tuy rằng ý nghĩa này không lớn lắm, nhưng có còn hơn không.

Tâm trạng căng thẳng của cô lúc nãy đã có phần thả lỏng.

Nhưng ngoài việc dịch tài liệu ra, cô thực ra còn một thắc mắc khác.

Cô không dám hỏi Kỷ Phong nữa, giống như học sinh tiểu học một ngày chỉ dám thách thức quyền uy của giáo viên chủ nhiệm một lần, không dám thử lần thứ hai.

Thế là trong lúc giúp Tiết Duệ xử lý, sắp xếp lại các vấn đề được đề cập trong buổi hội đàm, cô đã nhỏ giọng hỏi Tiết Duệ một thắc mắc khác.

“Trợ lý Tiết, còn một vấn đề nữa là, các anh họp thật ra không cần đến tôi, tại sao lại vội vàng gọi tôi cùng xuống phòng chờ hạng sang làm gì ạ?”

Tiết Duệ “Ồ” một tiếng, đáp: “Chẳng phải là diễn kịch thì phải diễn cho trót sao, đưa chị cùng xuống họp thật ra cũng là để cho Giám đốc bộ phận của chị xem – đấy, Kỷ tổng của chúng tôi mượn chị đi, là thực sự dùng đến chị, và chị thực sự có ích. Như vậy sau này khi chị trở về bộ phận buồng phòng, nể mặt Kỷ tổng của chúng tôi, Giám đốc bộ phận của chị, cái người tên Phùng Khải Hâm ấy, cũng không đến nỗi không có lý do chính đáng mà dễ dàng kiếm cớ đuổi việc chị, anh ta ít nhiều cũng phải nghĩ đến thể diện của Kỷ tổng.”

Nghe câu trả lời của Tiết Duệ, lòng Hứa Mật Ngữ không khỏi rung động.

Cứ ngỡ là Kỷ Phong nhàm chán, nên mới sử dụng cô một cách vô ích để giải khuây.

Kết quả lại là vì muốn tốt cho cô.

Cô không để lộ cảm xúc, quay người liếc nhìn Kỷ Phong.

Anh đang ngồi trên sofa lớn tiếng phàn nàn với Tiết Duệ rằng hôm nay bếp trưởng Trần không đi làm, bữa tối đúng là không thể nuốt nổi. Giọng điệu phàn nàn của anh rất khắt khe và châm biếm, lời lẽ thì toàn là kén cá chọn canh, vẻ mặt cũng trăm điều chán ghét.

Trước đây, mỗi khi thấy Kỷ Phong như vậy, Hứa Mật Ngữ chỉ muốn lùi xa ba thước, tránh đi thật xa, tuyệt đối không muốn chuốc lấy ánh mắt xem thường và sự chán ghét của anh.

Nhưng ngay lúc này đây, cô lại nghĩ, hay là tối nay lại mượn nồi của chị bảo vệ, hầm thêm ít thịt bò cho anh, coi như là cảm ơn anh, hôm nay lại có thể từ cái miệng cay nghiệt đó mà khẳng định cô những hai lần.

Tối hôm đó khi Hứa Mật Ngữ tan làm từ phòng suite, Tiết Duệ đã đuổi theo đến trước cửa thang máy gọi cô lại.

Lúc cậu ta đuổi theo, tay còn ôm một chồng sách.

Cậu ta chuyển chồng sách đó sang tay Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ chỉ cảm thấy cánh tay đột ngột trĩu xuống, chồng sách này như thể đã kéo chiều cao của cô xuống vài centimet.

Cô vội cúi đầu nhìn chồng sách bỗng dưng xuất hiện trong tay mình, không ngờ toàn là về lĩnh vực kinh doanh khách sạn, trông đều là sách đã có người đọc qua.

Cô xem xét sách xong lại ngẩng đầu nhìn Tiết Duệ, hỏi cậu ta: “Trợ lý Tiết, cậu đưa tôi những cuốn sách này… là muốn tôi dịch sang tiếng Thái à?” Nghĩ đến khả năng này, cô hỏi mà giọng run lên.

Chuyện này quá tàn nhẫn rồi!

Tiết Duệ lại bật cười “phụt” một tiếng: “Sếp của chúng tôi cũng không đến nỗi làm khó chị như vậy. Những cuốn sách này không phải để chị dịch, mà là để chị vừa đọc vừa học.”

Hứa Mật Ngữ ngẩn ra, rồi hỏi: “Là sếp của cậu, Kỷ tổng, bảo cậu đưa những cuốn sách này cho tôi học ư?”

Tiết Duệ lập tức lắc đầu: “Sếp của tôi bảo anh ấy làm gì rảnh thế!”

Nói xong nhận ra dùng từ không đúng, bèn mỉm cười cùng Hứa Mật Ngữ mắt to trừng mắt nhỏ.

“…” Hứa Mật Ngữ nói, “Ồ, vậy thì chính là sếp của cậu bảo tôi đọc những cuốn sách này rồi.”

Nụ cười của Tiết Duệ cứng đờ trên mặt.

Hứa Mật Ngữ không làm khó cậu ta nữa, vội vàng cáo từ: “Tôi sẽ đọc kỹ những cuốn sách này, cảm ơn Trợ lý Tiết, mai gặp lại.”

Cô ôm sách bước vào thang máy.

Mặc kệ là ai bảo cô đọc những cuốn sách này, và tại sao lại bảo cô đọc, không nghĩ nữa. Dù sao học thêm được chút kiến thức cũng không phải chuyện xấu.

Lúc Tiết Duệ trở về phòng suite, Kỷ Phong đang ngồi trên sofa dùng máy tính bảng, mười năm như một mà chăm chút cho nông trại của mình.

Nghe thấy tiếng bước chân của Tiết Duệ, anh không ngẩng đầu, chỉ hỏi một tiếng: “Đưa sách cho cô ta rồi à?”

Tiết Duệ trả lời: “Đưa hết rồi ạ.”

Kỷ Phong ngẩng đầu: “Vẻ mặt cô ta thế nào?”

Tiết Duệ: “Rất bất ngờ,” ngừng một chút, “nhưng đã biết là anh bảo cô ấy đọc những cuốn sách đó.”

Kỷ Phong nheo mắt lại.

Tiết Duệ vội giải thích: “Tôi thề có trời, là cô ấy tự đoán ra đấy ạ!”

Kỷ Phong lườm cậu ta một cái. Ánh mắt đó như thể có tiếng, đang chỉ vào mũi Tiết Duệ mà nói: “Đồ vô dụng, chút chuyện này cũng không giấu được.”

Tiết Duệ vội tìm cách đánh trống lảng, cố dập tắt ngọn lửa ngầm của Kỷ Phong: “Sếp, tôi có thể lắm lời hỏi một câu được không, tại sao anh lại đặc biệt bảo tôi tìm những cuốn sách này cho cô ấy đọc ạ?”

Kỷ Phong lập tức phản bác: “Cậu nói thế là không đúng. Tôi không phải đặc biệt bảo cậu tìm những cuốn sách này cho cô ta, mà là những cuốn sách này dù sao tôi cũng đọc xong rồi, để đây cũng chật chỗ, chi bằng cậu mang đi cho cô ta mở mang tầm mắt.”

Tiết Duệ không nói gì. Cậu chỉ lặng lẽ nhìn sếp của mình ở đó bẻ lái.

“Tôi cũng muốn xem xem, người phụ nữ này có thể học được bao nhiêu thứ từ chúng.” Anh lại cúi đầu tiếp tục sắp xếp các ô đất trong nông trại, vừa làm vừa có vẻ lơ đãng nói “Tôi muốn xem thử, rốt cuộc cô ta có thể khiến người ta bất ngờ đến mức nào.”

Hứa Mật Ngữ mang những cuốn sách đó về ký túc xá. Lật giở qua một lượt, càng lật càng thấy mỗi cuốn đều là sách hay, rất hữu ích cho công việc. Cô mơ hồ cảm thấy sau khi học hết những cuốn sách này một cách nghiêm túc, tầm nhìn và tư duy nghề nghiệp của mình nhất định sẽ được mở rộng rất nhiều.

Cô không biết tại sao Kỷ Phong lại bảo Tiết Duệ mang những cuốn sách này cho cô đọc, cô có chút không dám nghĩ theo một hướng nào đó – rằng Kỷ Phong muốn giúp cô phát triển trên con đường sự nghiệp của mình.

Cô không dám trèo cao đến ý nghĩ như vậy.

Cho nên rất có thể, chỉ là Kỷ Phong cảm thấy nhiều sách để trong phòng quá chật chội, nên mới lựa ra những cuốn về khách sạn rồi đưa cho cô.

Nhưng dù sao đi nữa, những cuốn sách này có ích cho cô. Kỷ Phong cũng đã giúp đỡ cô. Vì vậy cô nên cảm ơn anh một lần nữa thật tử tế.

Tối hôm đó cô lại mượn nồi của chị bảo vệ, hầm thêm một nồi thịt bò.

Trong lúc hầm, mùi thịt quá thơm, lan tỏa khắp cả hành lang, dụ cả hai con sâu tham ăn là Kha Văn Tuyết và Doãn Hương tới.

Hứa Mật Ngữ hào phóng chia cho mỗi người vài miếng thịt bò. Hai người bưng bát ăn ngấu nghiến trong ký túc xá của Hứa Mật Ngữ, đến cả lưỡi cũng muốn nuốt luôn.

Kha Văn Tuyết vừa ăn vừa lí nhí nói với Hứa Mật Ngữ: “Chị Mật Ngữ, chị biết không, từ lần trước chị dốc lòng tâm sự với tụi em rồi cho tụi em ăn thịt bò, từ đó về sau em cứ tơ tưởng món thịt kho này của chị đến mức ăn không ngon ngủ không yên, còn khó chịu hơn cả nhớ đàn ông nữa!”

Doãn Hương cũng vừa ăn vừa nói, cô ấy chế giễu Kha Văn Tuyết: “Có món thịt kho ngon thế này, ai mà cần đàn ông nữa? Đàn ông không chừng còn đến tranh miếng thịt này với tôi ấy chứ!”

Hứa Mật Ngữ bị lời của họ chọc cho bật cười. Cô hứa với hai cô gái, sau này hễ cô làm thịt kho, sẽ đều mang cho mỗi người một phần.

Kha Văn Tuyết nghe xong vui đến mức bưng bát cầu hôn Hứa Mật Ngữ: “Chị Mật Ngữ, chị gả cho em đi, vì miếng ăn này, em có thể thành bách hợp!”

Nụ cười của Hứa Mật Ngữ càng thêm rạng rỡ: “Chị đây đã từng khổ vì tình cảm với đàn ông rồi đấy, em cẩn thận đừng có bẻ cong chị thật nhé.”

Kha Văn Tuyết lập tức được đằng chân lân đằng đầu: “Yên tâm đi chị Mật Ngữ, sau này tụi em sẽ cho chị nếm trải vị ngọt của cuộc sống, phúc của chị còn ở phía sau!”

Nụ cười của Hứa Mật Ngữ vương trên môi, mãi không tan.

Kha Văn Tuyết ăn xong một miếng, không nỡ ăn phần còn lại. Cô ấy l**m l**m ngón tay, thòm thèm chép chép miệng.

Hứa Mật Ngữ thấy bộ dạng l**m ngón tay của cô ấy trông đến là tội nghiệp, liền gắp thêm cho cô ấy một miếng thịt kho nữa. Thấy Doãn Hương ghen tị trợn tròn mắt, cô vội vàng gắp bù cho Doãn Hương một miếng.

Cô cười nhìn Kha Văn Tuyết và Doãn Hương vui mừng hớn hở nói cảm ơn mình.

Cô đột nhiên nhận ra, hóa ra mình đã có thể nói cười vui vẻ khi đối diện với cuộc hôn nhân đã kết thúc kia.

Cô nghĩ có lẽ, đến giờ phút này, cô đã thực sự bước ra khỏi bóng ma của quá khứ.

Ngày hôm sau Hứa Mật Ngữ lại mang thịt kho xong lên tầng cao nhất, đưa cho Kỷ Phong.

Lúc Kỷ Phong nhìn hộp thức ăn, chẳng có biểu cảm gì, cả người toát ra vẻ lạnh nhạt.

Chỉ là ăn kèm với chỗ thịt kho đó, bữa sáng anh đã ăn nhiều hơn thường ngày một bát cháo trắng.

Sau khi ăn sáng xong, anh gọi Hứa Mật Ngữ, người đang định vào phòng trong dọn dẹp lại, vẫn với vẻ mặt lạnh nhạt không cảm xúc nói với cô: “Thịt bò hầm không tệ.” Ngừng một chút, lại nói “Tôi không thích nợ người khác. Nếu đã ăn thịt kho của cô, vậy thì sau này cô có thể đưa ra một yêu cầu với tôi, tôi sẽ đáp ứng.”

Hứa Mật Ngữ lập tức khiêm tốn đáp lại: “Không cần đâu ạ, chỉ là chút thịt kho thôi mà!” Nghỉ một hơi, lại hỏi thêm “Yêu cầu gì cũng được sao?”

Kỷ Phong ngồi trên sofa, nghe xong hai câu trước sau đối lập hoàn toàn này, ngước mắt nhướng mày nhìn cô: “…”

Sau đó anh hừ một tiếng bằng mũi: “Ừm. Yêu cầu gì cũng được.”

Hứa Mật Ngữ có chút rụt rè cũng có chút háo hức hỏi: “Tối qua tôi đã bắt đầu đọc những cuốn sách đó rồi, nhưng có rất nhiều chỗ không hiểu. Những chỗ không hiểu đó, tôi có thể hỏi anh không?”

“Không thể.” Kỷ Phong trả lời không chút do dự, dứt khoát.

“…” Hứa Mật Ngữ giấu đi sự thất vọng, rất khiêm tốn cung kính “vâng” một tiếng.

— Thế mà còn nói sẽ đáp ứng tôi một yêu cầu.

— Còn nói yêu cầu gì cũng được.

— Kết quả giây sau đã nuốt lời.

— Nói ra những lời như vậy, có khác gì đánh rắm đâu…

Vẻ mặt Hứa Mật Ngữ vẫn giữ vẻ khiêm tốn và cung kính, nhưng trong lòng đã âm thầm chửi thầm một trận tơi bời.

Chửi xong, cô ngước mắt lên, bất ngờ đối diện với vẻ mặt tựa như cười mà không phải cười của Kỷ Phong.

Bộ dạng đó của anh, giống như đã nhìn thấu những lời chửi thầm giấu sau lớp mặt nạ khiêm tốn của cô, nhưng lại không vạch trần, chỉ lạnh lùng quan sát, dò xét cô.

Đôi mắt vừa lạnh lùng vừa quyến rũ đó của anh, dường như luôn có thể nhìn thấu tâm can của tất cả mọi người.

Hứa Mật Ngữ bất giác có chút chột dạ, cười với Kỷ Phong một cái.

Nụ cười này cuối cùng đã cứu cô.

Kỷ Phong vừa thấy cô cười, lập tức thu lại ánh mắt. Anh cúi xuống xem tài liệu trong tay, lạnh nhạt nói với cô: “Đi làm việc của cô đi.”

Hứa Mật Ngữ bắt đầu nghiêm túc đọc những cuốn sách đó.

Một số tài liệu và sách mô tả rất chuyên môn, Hứa Mật Ngữ đọc có chút khó khăn. Gặp chỗ không hiểu nhỏ, cô lên mạng tìm kiếm câu hỏi, tìm lời giải. Gặp chỗ không hiểu lớn, trên mạng không tìm được lời giải thích hoặc có giải thích nhưng cô đọc không hiểu, cô bèn đi hỏi Tiết Duệ.

Lần đầu tiên hỏi Tiết Duệ, cô còn sợ làm phiền người ta, hỏi mà mang cảm giác tội lỗi.

Nhưng không ngờ Tiết Duệ hoàn toàn khác với sếp của cậu ta, rất dễ nói chuyện, cũng sẵn lòng nói, thường thì Hứa Mật Ngữ hỏi một câu, cậu ta hận không thể tặng kèm cô ba kiểu trả lời.

Có lúc Hứa Mật Ngữ nghĩ, không biết có phải Tiết Duệ đã bị người sếp ít nói, mà hễ mở miệng là có thể khiến người ta đâm đầu vào tường, làm cho bức bối quá không.

Cứ qua lại như vậy, cô hỏi một, Tiết Duệ đáp ba, trông cô và Tiết Duệ như thể đã trở thành bạn bè hợp cạ, nói chuyện rất ăn ý.

Nhưng thật ra trong lòng cô, Tiết Duệ cũng giống như Kỷ Phong, đều là những người có khoảng cách với cô, đối diện với họ, cô luôn cần phải ngước nhìn.

Chỉ có điều khi giao tiếp với Tiết Duệ, cô đã có thể tự nhiên không còn căng thẳng nữa.

Nhưng mỗi lần nhìn thấy Kỷ Phong, cô vẫn sẽ bị nghẹn lại, không thể phản ứng một cách tự nhiên.

Có lẽ sự lạnh nhạt, chán ghét và khí chất châm biếm sẵn có của Kỷ Phong luôn khiến cô có cảm giác lúng túng muốn ôm đầu bỏ chạy. Mỗi lần đối diện với anh, cô dường như lại tỉnh táo nhận ra một lần nữa, cô và anh là người của hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Giữa hai thế giới của họ có một vực sâu ngăn cách, và trong vực sâu đó, tràn ngập sự tự biết mình của cô – rằng cô không thể bước qua để đến được thế giới cao vời của anh.

Vực sâu này khiến cô đối mặt với Kỷ Phong luôn cảm thấy rất khó chịu. Con người khi đối mặt với những thứ quá tốt đẹp, sẽ luôn nhớ đến sự hèn mọn của bản thân.

May mà cô lên tầng cao nhất, chỉ cần bảy ngày là ổn. Bảy ngày qua đi, cô có thể trở về thế giới của mình, cố gắng làm một người bình thường hèn mọn nhưng vui vẻ.

Kỷ Phong phát hiện Hứa Mật Ngữ thường xuyên đến hỏi Tiết Duệ, hai người họ một hỏi một đáp, nói cười rôm rả, không dứt. Trông như thể rất hợp nhau.

Nhưng hễ thấy anh đi qua, dù giây trước đang trò chuyện sôi nổi đến đâu, Hứa Mật Ngữ cũng lập tức tắt đài, im bặt, vẻ mặt cung cung kính kính, lưng hơi khom xuống ra dáng một tên nô tài chờ anh sai bảo.

Cái bộ dạng ngoan ngoãn giả tạo của cô, khiến anh nhìn vào là thấy phiền.

Trong lòng cô rõ ràng đang giấu những lời hoàn toàn khác với sự ngoan ngoãn, thậm chí là những lời chửi thầm và mắng mỏ anh.

Anh cũng muốn xem thử, bao giờ thì cô mới có thể thành thật trút ra những lời trong lòng đó, chứ không phải như bây giờ, làm một con rối công cụ ngoan ngoãn vâng lời.

Khi Hứa Mật Ngữ lại đến hỏi Tiết Duệ, anh nhìn mà phát bực, liền gọi thẳng tên Tiết Duệ, sai cậu ta về công ty lấy tài liệu.

Tài liệu lấy về, Hứa Mật Ngữ lập tức chớp lấy cơ hội định hỏi Tiết Duệ tiếp.

Kỷ Phong bèn sai Tiết Duệ đi phát chuyển phát nhanh.

Tiết Duệ trở về, Hứa Mật Ngữ lại muốn hỏi.

Kỷ Phong lại sai Tiết Duệ đi rửa xe.

Tiết Duệ lập tức nói: “Sếp, rửa xe thì gọi tài xế đi là được rồi mà?”

Kỷ Phong cũng lập tức nói: “Tài xế à? Hôm nay nhà cậu ta có việc, tôi đã cho cậu ta nghỉ rồi.”

Tiết Duệ nghi hoặc: “Nhà cậu ấy có việc ạ? Không đúng, lúc nãy tôi về công ty lấy tài liệu vẫn là cậu ấy lái xe mà!”

Kỷ Phong: “Là vừa mới có.”

“…”

Tiết Duệ đành phải xuống lầu rửa xe.

Hứa Mật Ngữ đứng đó, tha thiết nhìn Tiết Duệ trở về, rồi lại tha thiết nhìn Tiết Duệ tiếp tục đi, cứ lặp đi lặp lại như vậy.

Ánh mắt đó của cô khiến Kỷ Phong bực mình chết đi được, cuối cùng sau khi sai Tiết Duệ đi rửa xe, Kỷ Phong lạnh lùng hỏi Hứa Mật Ngữ: “Cái miệng của cô đối diện với tôi là không biết mở ra à? Hay cô thấy những gì Tiết Duệ biết thì tôi không biết, cậu ta hiểu nhiều hơn tôi, tôi không đáng để cô hỏi một câu?”

Hứa Mật Ngữ nghe vậy không khỏi ngẩn ra, sau đó cô có chút lắp bắp hỏi: “Những, những chỗ tôi không hiểu cũng có thể hỏi anh ạ?”

Kỷ Phong thuận theo giọng lắp bắp của cô hỏi lại với cùng tần suất: “Tôi, tôi đã nói với cô là không thể hỏi tôi à?”

Hứa Mật Ngữ lí nhí: “Anh hình như đã nói là, không thể…”

Kỷ Phong khựng lại một chút, nhướng mày, cứng rắn bẻ lại: “Ồ. Đó là thuận miệng nói bừa thôi.”

“…” Hứa Mật Ngữ không biết nên đáp lại thế nào với cái lý lẽ nói xuôi nói ngược kiểu gì anh cũng có lý này.

Ngược lại, Kỷ Phong lại mất kiên nhẫn trước, ra lệnh: “Có vấn đề gì, hỏi nhanh.”

Hứa Mật Ngữ vội vàng lật cuốn sổ, tìm ra những chỗ không hiểu đã ghi chép lại trong quá trình học, thăm dò hỏi Kỷ Phong.

Cô không ngờ, Kỷ Phong thật sự đã trả lời cô, tuy rằng vẻ mặt rất khó coi, lạnh lùng, mang theo vẻ không kiên nhẫn, nhưng anh quả thực đã trả lời từng câu hỏi một mà cô đã ghi lại.

Không thể không nói, so với Tiết Duệ, Kỷ Phong trả lời chuyên nghiệp hơn, trúng trọng tâm hơn, những kiến giải và phân tích của anh cũng là độc nhất vô nhị.

Dần dần, Hứa Mật Ngữ cũng dạn dĩ hơn, dù có Tiết Duệ ở đó, cô cũng dám trực tiếp hỏi Kỷ Phong.

Chỉ là lần đầu tiên Tiết Duệ nghe thấy Hứa Mật Ngữ hỏi Kỷ Phong, cậu ta đã rất hoảng hốt vội ngăn lại, sợ cô làm Kỷ Phong không vui: “Xin lỗi chị Mật Ngữ, Kỷ tổng của chúng tôi trước giờ không bao giờ giải đáp thắc mắc cho ai đâu ạ, anh ấy không thích bị làm phiền. Đi nào chị Mật Ngữ, chúng ta qua bên kia ngồi, để tôi trả lời câu hỏi của chị nhé!”

Hứa Mật Ngữ nghe mà ngẩn người. Lời miêu tả của Tiết Duệ và những gì cô tận mắt thấy, hình như có chút khác biệt?

Nhưng cô vẫn “vâng” một tiếng, chuẩn bị cùng Tiết Duệ rút lui khỏi tầm mắt của Kỷ Phong, trả lại cho anh sự yên tĩnh.

Nhưng lần này, Kỷ Phong lại gọi họ lại.

Giọng anh vừa lạnh lùng vừa mang chút chế giễu, nói với cô: “Cô vâng cái gì mà vâng? Cứ như hôm qua tôi không trả lời cô câu nào ấy.”

Sau đó anh ngồi đó, mặt lạnh giọng lạnh mà trả lời tiếp câu hỏi của cô.

Khiến Tiết Duệ đứng bên cạnh nhìn mà mắt chữ A mồm chữ O.

Tiết Duệ nhìn Hứa Mật Ngữ rồi lại nhìn Kỷ Phong, gần như có chút hoang mang mà nghĩ, hóa ra Kỷ Phong cũng là một người có thể trở nên thân thiện nhỉ. Hóa ra trước giờ đều là mình hiểu lầm anh ấy rồi!!

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...