Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 43: "Hào nhoáng vô thực, không có món nào ngon cả."



43, Kỷ tiên sinh kén ăn

 

Sau khi trở về tầng executive, Hứa Mật Ngữ nhanh chóng quay lại với guồng quay công việc.

Mọi thứ dường như không có gì thay đổi, nhưng mọi thứ cũng lại trở nên khác trước.

Cô cảm nhận được sự thay đổi của mình là từ trong ra ngoài. Cách cô nhìn nhận vấn đề, nhìn nhận bản thân, đều đã không còn như xưa.

Cô muốn cảm ơn Kỷ Phong, lúc ở chỗ anh, cô đã hình thành thói quen đọc sách và học tập. Thói quen này vẫn được cô duy trì sau khi rời khỏi tầng thượng.

Bây giờ ban ngày cô đi làm, tối về ký túc xá, ăn tối xong là cô lại lấy sách ra đọc, không ngừng học hỏi, không ngừng nâng cao bản thân.

Cô càng ngày càng nhận ra, đọc sách ngoài việc giúp người ta mở mang kiến thức, còn giúp tăng thêm sự tự tin. Trước đây cô sống vật vờ, nhút nhát không tự tin, không dám từ chối hay nói không với bất kỳ ai, ngày qua ngày mà chẳng biết mình sống vì điều gì.

Nhưng bây giờ, cô dường như đã có một mục tiêu dần trở nên rõ ràng.

Trước kia cô chỉ nghĩ sống được ngày nào hay ngày đó, miễn là tồn tại được. Còn bây giờ suy nghĩ của cô đã thay đổi, cô muốn làm sao để sống tốt hơn một chút, sống ra dáng một con người hơn một chút.

Sự nghiệp phải nỗ lực hơn, tạo ra chút thành tích, cuộc sống cũng phải cứng rắn lên, không còn sống để cho nhà mẹ đẻ bòn rút, cũng không còn sống để nhận được sự khẳng định và khen ngợi của người khác nữa, từ bây giờ cô phải sống cho chính mình, làm chính mình.

Có mục tiêu là có động lực. Mãi cho đến khi bước sang tuổi ba mươi của cuộc đời, cô mới đột nhiên có sức mạnh để phấn đấu vươn lên.

Chỉ đọc sách đã không còn thỏa mãn được khát khao tri thức của cô, cô tự tìm các lớp đào tạo trực tiếp có tính học thuật và các khóa học online, học tập bằng cả hai phương pháp.

Cứ ngỡ sắp xếp lịch trình kín mít như vậy sẽ rất mệt mỏi, nhưng cô không ngờ, tinh thần của mình lại còn dồi dào hơn cả thời sinh viên. Sau khi có mục tiêu cuộc đời rõ ràng, cô thấy cả bầu trời lất phất mưa phùn cũng thật trong xanh, cô cảm thấy mỗi ngày của mình bây giờ đều trôi qua thật có ý nghĩa. Những ngày như thế, dù bận rộn đến mấy cũng không khiến người ta mệt mỏi.

Cô rất ít khi nghĩ lại chuyện trên tầng thượng. Cô biết nơi đó so với mình, là một thế giới khác mà cô không thể vươn tới, một thế giới không có thật đối với cô. Một thế giới như vậy, đã rời đi thì hãy buông bỏ nó, đừng hồi tưởng lại quá nhiều chi tiết nữa.

Ví dụ như mùa mưa thu năm nay kéo dài hơn, mãi không chịu dứt. Những cơn mưa trong mùa cũng không chịu ngớt. Trong những ngày mưa dầm dề ẩm ướt kéo dài như vậy, chứng mất ngủ của Kỷ Phong gần đây đã đỡ hơn chưa, rốt cuộc anh có ngủ được không?

Những nỗi lo này cô chỉ nghĩ thoáng qua rồi cho nó trôi đi.

Mỗi người có cách sống của mỗi người. Giống như Kỷ Phong không thể giúp cô cả đời, mọi thứ vẫn phải dựa vào cô tự cứu, tự lập và tự yêu lấy mình. Cô cũng vậy, không thể giúp anh ngủ được cả đời, anh phải tự tìm ra cách để mình chìm vào giấc ngủ mới được. Đợi sau này anh kết hôn, có vợ rồi, sẽ đến lượt vợ anh đọc tiếng Anh cho anh nghe cả đời để dỗ anh ngủ.

Còn cô? Cô không quan trọng đến thế, không phải cứ nhất thiết phải là cô đọc tiếng Anh cho anh nghe mới được. Trong những mùa mưa thu suốt bao năm qua khi cô không đọc tiếng Anh cho anh, chẳng phải anh vẫn sống tốt đó sao? Cho nên chuyện anh mất ngủ vẫn chưa đến lượt cô phải lo bò trắng răng.

Cứ như vậy, cô dự định sẽ buông bỏ hết người và việc trên tầng thượng.

Chỉ là Kha Văn Tuyết và những người khác đều rất tò mò, luôn không ngừng muốn hỏi thăm cô về chuyện trên đó.

Họ luôn háo hức muốn biết, cô và vị Kỷ tiên sinh trên tầng thượng kia, cái vị Kỷ tiên sinh từ chối người khác từ ngàn dặm, ngay cả quản gia khách sạn cũng không cho vào phòng, cái vị Kỷ tiên sinh lạnh nhạt xa cách với tất cả mọi người, trên khuôn mặt đẹp đẽ luôn phủ một lớp châm biếm và chán ghét đó, rốt cuộc cô và anh đã chung sống với nhau nhiều ngày như vậy như thế nào, làm sao cô có thể ra vào phòng suite trên tầng thượng một cách ung dung dưới mí mắt của vị Kỷ tiên sinh rõ ràng là rất khó ở đó mà không bị anh đuổi ra sớm hơn.

Và sau khi ở trên đó nhiều ngày như vậy, lúc xuống cô lại không thiếu tay thiếu chân, cũng không bị đánh gãy giò, càng không mắc bệnh tâm lý, thậm chí còn trở nên rạng rỡ, ánh mắt có hồn hơn, những hiện tượng này đều không được khoa học cho lắm.

“Cho nên chị Mật Ngữ, rốt cuộc chị đã làm thế nào mà ra vào hang cọp vẫn toàn mạng trở về vậy?”

Nghe những lời hỏi thăm và chất vấn của Kha Văn Tuyết và mọi người, Hứa Mật Ngữ bật cười.

Cô cười và nói với họ: “Thật ra cũng không có gì, chỉ là một phần miêu tả về Kỷ tiên sinh là lời đồn thôi.”

Kha Văn Tuyết lập tức hỏi: “Nói Kỷ tiên sinh khó ở là lời đồn ạ?”

Hứa Mật Ngữ bình tĩnh lắc đầu: “Không, phần này là thật.”

“…” Kha Văn Tuyết và một đám con gái cùng nhau nghẹn họng.

“Nhưng nói anh ta có thể đánh người ta thiếu tay gãy chân, cái này là lời đồn.” Hứa Mật Ngữ lại nói.

“Vậy nói cho cùng, anh ta vẫn là người tốt nhỉ!” Kha Văn Tuyết lại đưa ra phán đoán.

“Cái này thì… cũng không thể nói vậy được. Dù sao thì cái điểm dễ làm người khác mắc bệnh tâm lý, vẫn rất thật.” Hứa Mật Ngữ bổ sung.

“…………”

Màn lật ngược tình thế ba lần bảy lượt này khiến Kha Văn Tuyết và mọi người gần như quên mất mình vừa tò mò về chuyện gì.

Sau một hồi, Kha Văn Tuyết nói: “Chị Mật Ngữ, bây giờ em thấy vị Kỷ tiên sinh này còn đáng sợ hơn!! Tuy anh ta không ra tay, nhưng anh ta có thể hủy hoại người khác bằng tinh thần!” Cô vỗ vỗ ngực nói, “May mà chị có nội tâm mạnh mẽ, toàn vẹn cả về thể chất lẫn tinh thần mà trở về. Chị yên tâm, sau này tụi em sẽ đồng lòng bảo vệ chị, nhất định không để cho Kỷ tiên sinh đáng sợ đó có cơ hội triệu hồi chị lên tầng thượng chịu độc hại nữa!”

Hứa Mật Ngữ biết những lời này của Kha Văn Tuyết phần lớn là khẩu hiệu có chút khoa trương. Nhưng cô vẫn có chút cảm động mà nói một tiếng cảm ơn.

Có điều, sự “độc hại” từ tầng thượng lại đến ngay lập tức.

Ngày hôm sau, lúc Hứa Mật Ngữ đang làm việc, trong văn phòng bỗng xuất hiện một vị khách không mời mà đến là Tiết Duệ.

Trò chuyện vài câu, Hứa Mật Ngữ biết chuyến này Tiết Duệ xuống lầu là đặc biệt để tìm cô.

Còn về nguyên nhân…

“Chị Mật Ngữ, tôi muốn nhờ chị giúp một việc. Mấy hôm nay Kỷ tổng liên tục mất ngủ, tôi đã lựa chọn cho anh ấy rất nhiều người đọc tiếng Anh như tụng kinh mà cũng không ru anh ấy ngủ được, Kỷ tổng nói họ đọc tiếng Anh khiến người ta bực bội, hoàn toàn không có tác dụng ru ngủ, anh ấy đã đuổi hết đi rồi. Cuối cùng không còn cách nào khác, vẫn phải đến tìm chị giúp đỡ.”

“…” Hứa Mật Ngữ nghĩ, hóa ra cô đọc tiếng Anh lại là cách ru ngủ hiệu quả nhất thế giới à.

Trong chốc lát cô không biết nên tức giận hay nên cười.

“Nhưng tôi bây giờ đã trở lại tầng executive làm việc bình thường rồi, e là không có thời gian để lúc nào cũng lên ru ngủ vị tiên sinh khó chiều đó đâu.”

Nói xong câu này, nội tâm Hứa Mật Ngữ khẽ giật mình.

Từ bao giờ mà lá gan của cô lại lớn đến thế, dám nói chuyện như vậy rồi.

Có điều, nói ra suy nghĩ thật trong lòng mình một cách bông đùa như vậy, cảm giác cũng thật không tệ.

Tiết Duệ vội vàng từ trong túi áo vest lôi ra một cây bút ghi âm tinh xảo, đưa cho Hứa Mật Ngữ: “Vấn đề này chúng tôi cũng đã nghĩ đến rồi, cho nên chị Mật Ngữ, chị không cần phải đích thân đi lên đâu, chị chỉ cần ghi âm lại một vài đoạn chị đọc tiếng Anh vào đây là được rồi!”

Hứa Mật Ngữ mở to mắt nhận lấy cây bút ghi âm.

Đúng là các ông lớn VIP ở tầng thượng có khác, xem ra mất ngủ cũng không làm anh ta ngốc đi.

Tối đó, Hứa Mật Ngữ trở về ký túc xá, ghi âm mấy tiếng đồng hồ đọc tiếng Anh vào bút.

Sáng hôm sau đi làm, Tiết Duệ xuống lầu lấy cây bút ghi âm đi.

Lấy đi chưa đầy nửa tiếng, Tiết Duệ đã vô cùng phấn khích chạy xuống, báo cho Hứa Mật Ngữ: “Kỷ tổng cuối cùng cũng ngủ được rồi! Chị Mật Ngữ, chị đúng là thần khí độc môn để giúp Kỷ  tổng ngủ được mà!”

Hứa Mật Ngữ nghe vậy chỉ cười lắc đầu.

Hy vọng Kỷ Phong, người có thể dựa vào bản ghi âm đọc tiếng Anh của cô để ngủ, sẽ từ đây mà yên phận. Hy vọng giữa họ sẽ không còn bất kỳ mối liên hệ nào nữa.

Cô luôn có một cảm giác, đó là trực giác của phụ nữ. Cô cảm thấy nếu cứ tiếp tục có liên quan đến tầng thượng, cứ dây dưa không dứt, sẽ là một chuyện rất nguy hiểm.

Còn nguy hiểm như thế nào, cô cũng không nói rõ được. Nhưng cô mơ hồ cảm thấy mỗi người đều có ranh giới của riêng mình, ranh giới của anh ở trên, ranh giới của cô ở dưới, hai ranh giới trên dưới khác nhau mà cứ cố vượt qua để giao nhau, là một chuyện rất khiên cưỡng và đi ngược lại quy luật.

Đi ngược lại quy luật, thì có kết cục tốt đẹp gì chứ?

Cho nên cô hy vọng giữa mình và người trên tầng thượng kia, có thể không còn mối liên hệ đặc biệt nào nữa.

Chỉ là tâm nguyện của cô đã không thành. Tuy chuyện ngủ nghê của Kỷ Phong không còn đáng lo nữa, nhưng chuyện ăn uống của anh lại nảy sinh ra trò mới.

Ban đầu là lúc rảnh rỗi trong công việc, Hứa Mật Ngữ nghe Kha Văn Tuyết và mọi người buôn chuyện: “Tôi nghe Lý Côn Luân nói, vị Phật lớn nhất của bộ phận ẩm thực khách sạn chúng ta sắp về hưu nghỉ ngơi rồi đấy.”

Doãn Hương hỏi cô: “Vị Phật lớn nhất? Ai vậy, bếp trưởng Trần à?”

Kha Văn Tuyết gật đầu: “Đúng, chính là bếp trưởng Trần, nghe nói là cảm thấy sức khỏe không kham nổi, không còn đứng bếp được nữa, không muốn làm công việc nặng nhọc này nữa.”

Doãn Hương nói: “Vì lý do sức khỏe thì đúng là không giữ lại được. Nhưng tay nghề của các bếp trưởng khác trong bộ phận ẩm thực của chúng ta cũng không tệ, bếp trưởng Trần về hưu thì cứ về thôi, chắc cũng không có ảnh hưởng gì đặc biệt đến khách sạn.”

Kha Văn Tuyết lắc ngón tay: “No no no, đó là bếp trưởng Trần rời đi không có ảnh hưởng gì đến cô thôi, chứ đối với một số người thì ảnh hưởng lớn lắm đấy!”

Những người khác vội vàng hỏi xem ảnh hưởng đến ai, mà lại lớn đến vậy.

Kha Văn Tuyết chỉ tay lên trên, nói: “Các cô quên vị Kỷ tiên sinh tôn quý trên tầng thượng rồi à?”

Hứa Mật Ngữ nãy giờ vẫn đang cúi đầu xem đơn hàng, nghe đến đây không khỏi ngẩng đầu lên.

“Vị Kỷ tiên sinh, VIP của các vị VIP đó, tôi nghe nói sở dĩ anh ta ở khách sạn chúng ta lâu dài là vì tay nghề của bếp trưởng Trần. Nghe nói miệng anh ta kén ăn đến mức như muốn lấy mạng người, ngoài món ăn do bếp trưởng Trần làm ra anh ta mới ăn, còn lại ai làm anh ta cũng không ăn. Đặc biệt là món thịt kho sở trường của bếp trưởng Trần – nghe nói Kỷ Phong từng tuyên bố, sau khi ăn món thịt kho của bếp trưởng Trần, trên đời này không còn người thứ hai nào có thể đưa thịt kho vào miệng anh ta được nữa, trừ phi người đó là thần tiên.”

Hứa Mật Ngữ lặng lẽ lắng nghe, khẽ sững người.

Nhưng anh đã ăn không ít thịt kho do mình làm, mà trông còn có vẻ rất thích ăn nữa?

Chẳng lẽ cô đã thành thần tiên rồi sao?

“Vậy bây giờ, bếp trưởng Trần về hưu rồi, vị Kỷ tiên sinh này chắc cũng phải trả phòng đi thôi nhỉ?” Doãn Hương hỏi.

Kha Văn Tuyết gật đầu: “Chắc đến tám phần là vậy, dù sao cũng không còn lý do gì đáng để ở lại nữa. Tôi nghe Lý Côn Luân nói, hai hôm nay bếp trưởng Trần bận bàn giao nên không đứng bếp, cơm nước trên lầu đều do các bếp trưởng khác làm. Sau đó vị Kỷ tiên sinh kén ăn kia, thật sự kén đến mức một miếng cũng không ăn. Lý Côn Luân nói, một người khỏe mạnh, đẹp trai ngời ngời, bây giờ lại đói đến mức có chút hốc hác, đúng là thảm thật!”

Những người khác cũng chép miệng, hùa theo nói đúng là vậy, cơm cũng không ăn nổi, đúng là thảm thật.

Hứa Mật Ngữ lập tức bị những lời này làm cho cũng thấy vị Kỷ tiên sinh kia có chút đáng thương.

La Thanh Bình ở bên cạnh lên tiếng: “Thảm cái gì mà thảm, các cô bị nhà tư bản tẩy não rồi à? Mang đến trước mặt anh ta là sơn hào hải vị, anh ta không ăn thì trách ai được? Từng người một ăn dưa muối củ cải, lại đi lo hão cho người ăn cua ăn tôm hùm, đúng là rảnh rỗi.”

Hứa Mật Ngữ lập tức tỉnh táo lại.

Đúng là vậy, một thường dân ở tầng dưới như cô có cần phải lo lắng cho một vị VIP ở tầng trên không. Đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.

Cô thu tâm lại tiếp tục làm việc.

Mọi thứ đều yên bình như thường lệ.

Chỉ là đến lúc tan làm, Hứa Mật Ngữ vừa quẹt thẻ chuẩn bị về ký túc xá thì lại bị Tiết Duệ chặn lại.

Vẻ mặt cầu xin của Tiết Duệ còn đậm đặc hơn cả lần trước xuống xin bản ghi âm: “Chị Mật Ngữ, xin lỗi chị, lại phải nhờ chị giúp một việc nữa rồi!”

Hứa Mật Ngữ hỏi cậu ta cần giúp việc gì. Trong lòng cô mơ hồ cảm thấy mình như đã biết đó là việc gì – Kỷ Phong chắc là để Tiết Duệ đến truyền lời nhờ làm ít thịt kho đây mà.

Cô ngước mắt lên, nghe Tiết Duệ có vẻ rất ái ngại nói với mình: “Chính là… có thể phiền chị, đi cùng tôi mua mấy cái nồi không?”

“…”

Hứa Mật Ngữ vạn lần không ngờ, yêu cầu mà lại là một yêu cầu như thế này.

Không chịu nổi ánh mắt cầu xin quá tha thiết của Tiết Duệ, lại nghĩ đến việc bình thường vị trợ lý này vẫn luôn chăm sóc mình, cũng luôn kịp thời xen vào đánh trống lảng mỗi khi Kỷ Phong lên cơn châm chọc cô, Hứa Mật Ngữ đã đồng ý yêu cầu của Tiết Duệ.

Tiết Duệ đưa Hứa Mật Ngữ lên xe của Kỷ Phong, chiếc Rolls-Royce có khí chất và giá trị đều không hề tầm thường. Tiết Duệ dặn tài xế lái đến một siêu thị mua sắm dành cho thành viên.

Hứa Mật Ngữ ngồi trên xe không khỏi nghĩ, nếu chiếc xe này biết chuyến đi này của mình là để chở nồi, không biết nó có thấy khó chịu vì bị dùng vào việc nhỏ không.

Đến siêu thị, Tiết Duệ hoàn toàn bộc lộ sự gà mờ trong đời sống của một người đàn ông tinh anh thời hiện đại. Nồi nào cậu ta cũng phải để Hứa Mật Ngữ tự tay chọn, hơn nữa còn liên tục nhấn mạnh: “Chị Mật Ngữ, nhất định phải chọn cái nào chị cầm thuận tay nhé!”

Hứa Mật Ngữ đành phải chọn cả một bộ nồi dựa theo cảm giác thuận tay của mình.

Mua xong nồi, Hứa Mật Ngữ tưởng nhiệm vụ đã kết thúc, họ có thể về nhà được rồi.

Không ngờ mua xong nồi, Tiết Duệ lại dẫn cô đi mua gạo, mua rau, còn mua cả thịt và các loại gia vị.

Hứa Mật Ngữ nhìn xe đẩy đầy ắp đồ, không nhịn được hỏi Tiết Duệ: “Đây là định nổi lửa nấu cơm à? Chỗ này cậu chuẩn bị cho mình hay cho Kỷ tiên sinh vậy?”

Không ngờ câu hỏi này của cô lại khiến Tiết Duệ ấp úng: “Đều không phải…”

Ngừng một chút, cậu ta gần như có chút ngượng ngùng nói: “…Là chuẩn bị cho chị.”

“…???” Hứa Mật Ngữ đứng hình.

Thảo nào cái gì cũng phải mua loại cô thuận tay.

Hứa Mật Ngữ có chút bất lực lại có chút buồn cười hỏi: “Là muốn tôi đứng bếp nấu cơm cho Tổng giám đốc của các cậu ăn à? Nhưng không phải Tổng giám đốc của các cậu chỉ ăn món của bếp trưởng Trần thôi sao.”

Tiết Duệ vội vàng giải thích: “Hiện tại Kỷ tổng ngoài món ăn của bếp trưởng Trần ra, thì chỉ có thể ăn món thịt kho của chị thôi. Nhưng bếp trưởng Trần đã bị khách sạn khác đào đi rồi, hai hôm nay Kỷ tổng không ăn được gì cả.”

“Bị đào đi rồi?” Hứa Mật Ngữ nghi hoặc hỏi “Không phải ông ấy về hưu sao?”

“Đó là cách nói của bếp trưởng Trần với khách sạn Tư Duy, nhưng thật ra ông ấy đã bị một khách sạn khác dùng một mức lương cao ngất trời để đào đi rồi.”

Tiết Duệ lại nói: “Ôi, Kỷ tổng vừa mới có thể nghe bản ghi âm của chị để ngủ một giấc tử tế, thì hay thật, bếp trưởng Trần lại đột nhiên rời đi, anh ấy lập tức lại từ ngủ không ngon chuyển sang ăn không ngon.”

Hứa Mật Ngữ có chút không cho là đúng: “Dù sao Kỷ tổng vẫn luôn ở khách sạn Tư Duy, chẳng phải là vì thích ăn món của bếp trưởng Trần sao. Nếu bây giờ bếp trưởng Trần đã bị đào đi, vậy thì Kỷ tổng chuyển đến khách sạn đã đào bếp trưởng Trần ở, không phải là được rồi sao?”

Tiết Duệ đẩy xe hàng cùng Hứa Mật Ngữ đi về phía quầy thanh toán, cậu ta vừa đi vừa nói với Hứa Mật Ngữ: “Kỷ tổng bây giờ vẫn chưa thể rời khỏi khách sạn Tư Duy. Anh ấy vẫn luôn ở khách sạn Tư Duy, thật ra không chỉ vì tay nghề của bếp trưởng Trần, mà còn vì một số chuyện khác quan trọng hơn.”

Hứa Mật Ngữ thuận miệng hỏi: “Còn có chuyện gì nữa à?”

Vừa hỏi xong cô liền nhận ra mình hỏi hơi nhiều, vội vàng giải thích: “Tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, không có ý muốn biết thật đâu, cậu không cần trả lời tôi.”

Tiết Duệ lại nói: “Hầy, không sao, chúng tôi chẳng phải đang có việc nhờ chị sao, phải làm chị vui chứ. Chuyện khiến Kỷ tổng phải tiếp tục ở lại khách sạn Tư Duy là một chuyện khá lớn, chỉ là vẫn chưa đến lúc để nói ra thôi. Đợi đến khi mọi thời cơ đều chín muồi, Kỷ tổng sẽ đứng ra tuyên bố.”

Tuyên bố.

Từ này dùng nghe cũng lớn lao thật.

Hứa Mật Ngữ không biết đó sẽ là một chuyện lớn như thế nào, nhưng nếu đã dùng đến từ “tuyên bố”, thì sự ra mắt của nó chắc hẳn đang chờ đợi một thời điểm rất khác biệt, thậm chí là rất trang nghiêm trọng thể.

Tiết Duệ đẩy xe hàng xếp vào hàng người đang chờ thanh toán.

Nhân lúc xếp hàng, Hứa Mật Ngữ lấy hai hộp sô cô la từ kệ hàng bên cạnh.

Tiết Duệ bảo cô bỏ vào xe hàng, để cậu ta thanh toán chung.

Hứa Mật Ngữ khéo léo từ chối: “Cái này là tôi tự mua ăn, hay là để tôi tự trả tiền đi.”

Tiết Duệ thấy cô kiên quyết, cũng không ép nữa, chỉ nói một câu: “Tôi thấy các cô gái bây giờ đa số đều sợ béo, không mấy ai dám ăn loại sô cô la nhiều đường nhiều calo này, nhưng tôi cảm thấy chị Mật Ngữ hình như lại rất thích ăn.”

Hứa Mật Ngữ cười cười nói: “Nó rất kỳ diệu, lúc ăn có chút đắng, nhưng trong đắng lại có ngọt. Ăn xong cả người như thể sẽ trở nên có sức lực và vui vẻ hơn. Hơn nữa có lúc không kịp ăn cơm, ăn một chút cái này, có thể bổ sung thể lực rất nhanh.”

Tiết Duệ rất biết cách hưởng ứng: “Kỳ diệu vậy sao? Vậy lát nữa tôi cũng để Kỷ tổng nếm thử.”

Họ vừa xếp hàng, Tiết Duệ vừa nói với Hứa Mật Ngữ: “Tôi hiện đang cố gắng tìm kiếm các bếp trưởng nấu ăn ngon, nhưng trước khi tìm được một bếp trưởng mới hợp khẩu vị của Kỷ tổng, chỉ có thể phiền chị Mật Ngữ nấu cho Kỷ tổng vài ngày cơm đã. Chị yên tâm, sẽ không để chị làm không công đâu, sẽ trả lương cho chị theo cấp bậc bếp trưởng!”

Điều kiện này khiến Hứa Mật Ngữ có chút động lòng.

“Nhưng tôi có làm được không? Tôi ngoài món thịt kho ra thì chỉ biết làm vài món ăn gia đình bình thường, Tổng giám đốc của các cậu ăn quen sơn hào hải vị đỉnh cao rồi, có ăn nổi món tôi nấu không?” Hứa Mật Ngữ có chút không tự tin hỏi.

Tiết Duệ thay cô đảm bảo cho tay nghề của cô: “Chỉ cần món ăn gia đình chị nấu và món thịt kho của chị có cùng một cấp độ tâm huyết, thì hương vị chắc chắn không có vấn đề gì.”

Sau khi mua sắm xong, Hứa Mật Ngữ theo Tiết Duệ lên xe về khách sạn.

Vừa đến phòng suite trên tầng thượng, Hứa Mật Ngữ đã chạm mặt Kỷ Phong đang đi đi lại lại bực bội trong phòng khách.

Lúc hai người nhìn thấy đối phương, dường như cả hai đều sững sờ.

Kể từ lần gặp mặt trước đã qua mấy ngày, Hứa Mật Ngữ nhìn lại khuôn mặt Kỷ Phong, cô bỗng dưng cảm thấy… muốn cười.

Nhân viên giao cơm của bộ phận ẩm thực, Lý Côn Luân, nói quả không sai, Kỷ Phong không ăn uống tử tế, trông bây giờ đúng là có chút hốc hác.

Anh đói đến hóp cả mắt rồi.

Bộ dạng của anh bây giờ – vì không được ăn no mà bực bội đi lung tung, giống hệt con chó nhỏ kén ăn hay nổi cáu mà cô từng nuôi hồi nhỏ.

Nghĩ vậy, Hứa Mật Ngữ cố gắng nín cười.

Cô tưởng mình nín rất giỏi, vẻ mặt vẫn như thường, khiêm tốn cẩn trọng, không để lộ sơ hở.

Trong phòng suite có một nhà bếp, cô nín cười định cùng Tiết Duệ xách hết đồ đã mua vào đó.

Nhưng Kỷ Phong lại gọi cô lại.

Anh châm chọc trước: “Xem cái vẻ mặt rạng rỡ của cô kìa, xem ra cô rời khỏi tôi về lại tầng executive sống rất tốt nhỉ?”

Hứa Mật Ngữ vội nói: “Nhờ phúc của Kỷ tổng đó ạ.”

Kỷ Phong không đáp lại lời khách sáo này, đột nhiên chuyển chủ đề, lạnh giọng hỏi: “Cô cười cái gì?”

Hứa Mật Ngữ hơi sững sờ, ngạc nhiên vì Kỷ Phong có thể nhìn thấu được nụ cười đang nén lại dưới vẻ mặt bình tĩnh của cô. Cô vội vàng phủ nhận: “Tôi không cười.”

Kỷ Phong nhíu mày: “Không, cô cười.”

Hứa Mật Ngữ tiếp tục phủ nhận: “Tôi thật sự không cười.”

“Tôi nói cô cười là cô cười.” Kỷ Phong cao giọng, tiếp tục chỉ trích, trong giọng nói còn mang theo cảm giác áp chế độc đoán.

Hứa Mật Ngữ bị thái độ quá đáng của anh ép đến có chút bực, không khỏi phản kháng: “Vậy anh có bằng chứng không, có ảnh hay video chứng minh không? Không có gì cả, vậy thì tôi không cười.”

Kỷ Phong lại cười khẩy một tiếng, như thể nghe được chuyện gì buồn cười lắm, lạnh lùng châm chọc: “Tôi nói cô cười, là cô cười, còn cần bằng chứng sao?”

Hứa Mật Ngữ suýt nữa thì bị tức đến bật cười thật, người ta đói bụng vào sao lại có thể vô lý như vậy?

“Vậy được, anh nhất định nói tôi cười, thì tôi cười đấy, tôi cười anh đói đến hốc cả mắt mà còn kén ăn, còn đi kiếm chuyện khắp nơi, chẳng khác gì con chó nhỏ nóng tính kén ăn mà tôi từng nuôi, thế nào!”

Cô nói một hơi, nói xong lập tức có một chút sợ hãi – sợ mình nói hơi quá. Nhưng ngay sau đó lại là một cảm giác khoan khoái tột độ, nhấn chìm đi chút sợ hãi kia.

Cô tưởng Kỷ Phong sẽ bị lời của mình chọc cho nổi trận lôi đình, kết quả anh lại chỉ “chậc” một tiếng cười, còn nói: “Thú vị.”

Hứa Mật Ngữ nhất thời không biết anh đang nói thật hay nói mỉa.

“Thật sự thú vị” Kỷ Phong nhếch mép cười vỗ tay “Quả nhiên vẫn là như vậy, phải chọc cho tức điên lên mới chịu nói thật.”

“…” Hóa ra anh cố tình ép cô đến tức điên, để ép ra lời thật lòng của cô.

Nhìn Kỷ Phong cười đắc ý thỏa mãn, khóe miệng vẫn như cũ mang một nét châm biếm nhàn nhạt, Hứa Mật Ngữ thật muốn vung nồi đập vào đầu anh.

Tiết Duệ từ lúc vào cửa đã đứng bên cạnh vui vẻ xem kịch, bỗng bị một cuốn sách Kỷ Phong ném tới đập vào mặt, mới kết thúc quá trình xem kịch.

“Xem kịch đấy à, mê mẩn thế?” Kỷ Phong bực bội hỏi Tiết Duệ, “Hay không?”

Tiết Duệ cầm lấy cuốn sách, nịnh nọt cười nói: “Chẳng phải là tôi chưa thấy ai dám đấu khẩu với anh như vậy mà đấu xong vẫn còn sống sao!”

Chẳng phải là tôi thấy mới lạ hay ho sao.

Nhưng câu này cậu ta nhìn sắc mặt lạnh như băng của Kỷ Phong không dám nói ra, kịp thời ém dưới đầu lưỡi.

Kỷ Phong hừ lạnh một tiếng với cậu ta đề nghị: “Hay là cậu cũng đấu khẩu với tôi xem, xem đấu xong cậu chết thế nào?”

Tiết Duệ liền nói không dám, vội vàng kéo Hứa Mật Ngữ cùng trốn vào bếp.

Hứa Mật Ngữ vừa rửa rau vừa hỏi Tiết Duệ: “Sếp của cậu có phải lúc nào cũng hỉ nộ vô thường như vậy không?”

Tiết Duệ xua tay: “Nói chính xác thì anh ấy là nộ vô thường, chứ không có hỉ.” Ngừng một chút, cậu ta lại nói “Dù sao thì tôi cũng chưa từng thấy Kỷ tổng vì ai hay vì việc gì mà thực sự vui vẻ cười lớn cả.”

Động tác rửa rau của Hứa Mật Ngữ không khỏi dừng lại.

Lại có người chưa từng thực sự vui vẻ cười lớn sao? Vậy anh chẳng phải còn thảm hơn cả cô à.

Hứa Mật Ngữ xào vài món ăn gia đình bình thường nhất.

Cô bưng mấy món đó ra bàn trà trong phòng khách, bày biện ngay ngắn.

Kỷ Phong nhìn mấy món ăn tầm thường đó, mặt đầy vẻ chê bai.

“Sao trông món nào cũng bình thường thế?”

“…” Hứa Mật Ngữ cạn lời.

Thứ ăn vào bụng hàng ngày, cần phải làm cho màu mè đến mức nào?

Hứa Mật Ngữ nghĩ, chẳng lẽ anh còn muốn tổ chức thi hoa hậu cho đồ ăn à.

Đúng lúc này, tiếng chuông cửa phòng suite vang lên.

Tiết Duệ nói với Kỷ Phong đang ngồi trên sofa trước bàn trà: “Chắc là bộ phận ẩm thực đến giao cơm rồi, sếp để tôi đi nhận.”

Tiết Duệ đi mở cửa, ngoài cửa quả nhiên là bộ phận ẩm thực đến giao cơm theo lệ thường.

Hứa Mật Ngữ không hiểu sao lại không muốn bị nhân viên giao cơm nhìn thấy mình, bèn nhanh chân quay trở lại bếp.

Nhân viên giao cơm Lý Côn Luân đẩy xe đồ ăn vào, nhìn thấy trên bàn trà trước mặt Kỷ Phong đang bày mấy món ăn gia đình.

Cậu ta nhỏ giọng thì thầm với Tiết Duệ: “Kỷ tổng đến sơn hào hải vị còn không ăn, liệu có ăn nổi mấy món bình thường đó không?”

Tiết Duệ nhún vai, chưa kịp nói gì, Kỷ Phong đã từ sofa đứng dậy, ra hiệu cho Tiết Duệ đưa cho anh một đôi đũa.

Sau đó anh nếm thử từng món sơn hào hải vị đủ loại mà Lý Côn Luân đẩy tới.

Nhưng món nào cũng chỉ nếm một miếng.

Sau đó anh liền nhíu mày đầy vẻ chán ghét.

“Hào nhoáng vô thực, không có món nào ngon cả.”

Nói xong anh quay người trở lại trước sofa, ngồi xuống, ngắm nghía mấy món ăn gia đình có vẻ ngoài giản dị kia.

Anh thở dài, như thể bất đắc dĩ mà vươn đũa ra nếm thử.

Sau khi món ăn được đưa vào miệng… mi mắt bất giác giãn ra một chút.

Sau đó lại nếm một miếng, rồi lại một miếng nữa…

Anh lại ăn hết miếng này đến miếng khác.

Chứng kiến cảnh này, Lý Côn Luân mặt đầy vẻ nghi hoặc và khó hiểu đẩy xe đồ ăn đi.

Tiết Duệ nhìn bộ dạng mâu thuẫn của Kỷ Phong vừa cố gắng giữ vẻ mặt chê bai, vừa không nhịn được mà ăn ngấu nghiến, cậu ta sắp thấy mệt thay cho Kỷ Phong rồi.

Người đàn ông này thật không thành thật với cảm xúc của mình, rõ ràng là thích mà lại cứ tỏ ra kén chọn và chê bai. Anh cứ như vậy sớm muộn gì cũng phải chịu khổ vì cái thói không thành thật với chính mình thôi.

Tối hôm đó Hứa Mật Ngữ lại hầm thêm ít thịt bò rồi mới rời đi. Thịt bò hầm là để làm bữa sáng và bữa trưa cho Kỷ Phong ngày mai, còn bữa tối cô sẽ đích thân qua nấu sau khi tan làm.

Ngày hôm sau, Hứa Mật Ngữ vừa đi làm đã nghe Kha Văn Tuyết truyền lại tin đồn từ Lý Côn Luân, nói rằng Kỷ Phong trên tầng thượng cuối cùng cũng chịu ăn cơm rồi.

Lập tức có người hỏi cô  ấy, là món sơn hào hải vị nào đã cuối cùng cũng mở được vị giác của VIP Kỷ.

Kha Văn Tuyết “hầy” một tiếng nói: “Các cô chắc chắn không đoán được đâu, vị Kỷ tiên sinh này ấy à, lại ăn chính là món ăn gia đình bình thường! Anh ta ấy à, chắc là ăn sơn hào hải vị ngán rồi, nên mới thấy cơm canh đạm bạc là ngon.”

Có người trêu: “Sao giống hoàng đế vi hành thế nhỉ, trong cung ăn ngon nhiều rồi, ra ngoài dân gian ăn được một miếng cháo của thôn nữ nấu cũng thấy thơm.”

Có người tiếp lời: “Còn gì nữa. Mà theo tình tiết này phát triển tiếp, hoàng đế chắc chắn sẽ thu nạp thôn nữ thôi. Đúng rồi, món ăn gia đình này là ai nấu cho Kỷ Phong vậy? Kỷ Phong không định thu nạp cô ấy đấy chứ?”

Nói đến đây, mọi người cùng phá lên cười hi hi ha ha.

Hứa Mật Ngữ nghe những lời đùa giỡn này mà lại thấy có chút kinh hãi.

Làm sao có thể hoàng đế chỉ vì một bát cháo mà thu nạp thôn nữ được? Thôn nữ mà hoàng đế có thể thu nạp, đều là những thôn nữ xinh đẹp thông minh, chứ không thể thu nạp một người ngoài việc biết nấu ăn ra thì chẳng có ưu điểm gì. Chẳng lẽ hoàng đế ham thôn nữ lớn tuổi, ham cô ấy đã ly hôn?

Đây đúng là một chuyện nực cười.

Mấy hôm nay Kỷ Phong ăn ngon ngủ ngon, tinh thần và tính tình cũng theo đó mà tốt lên.

Nhân lúc tâm trạng anh đang tốt, Tiết Duệ hỏi anh: “Sếp, chúng ta đã ở Tư Duy một thời gian không ngắn rồi, anh định khi nào thì công bố lý do thật sự của việc ở lại khách sạn này, là định thâu tóm khách sạn này ạ?”

Kỷ Phong nhấm nháp trà sau bữa cơm, thong dong nói: “Vẫn chưa phải lúc, cứ kéo dài với Ngụy Tư Nguyên thêm một thời gian nữa đi. Đợi đến khi vấn đề của Tư Duy bộc lộ nhiều hơn, thì con bài mặc cả giá của tôi sẽ nhiều hơn, không phải sao?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...