Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 49: Cô chính là lấy cớ mang đồ ăn đến, rồi thực hiện những hành vi câu dẫn quyến rũ này nọ.



49, Thời gian đánh thức

 

Kỷ Phong đánh giá Hứa Mật Ngữ đang ở trước mắt. Cô đang ngồi xổm trước bàn trà, mở hộp cơm giữ nhiệt, lần lượt bày thịt kho và mấy món ăn kèm ra.

Bày xong, cô ngẩng đầu lên, lại nở nụ cười với anh, giọng nói cũng rất dịu dàng: “Hôm qua tôi vô tình nghe được ở bộ phận nhà hàng là tay của bếp trưởng Từ bị bỏng, cần nghỉ ngơi hai ngày. Tôi lại nghĩ anh không ăn được đồ do người khác nấu, e là sẽ bị đói, cho nên tối qua tôi đã chuẩn bị một ít đồ ăn, hôm nay mang qua cho anh.”

Kỷ Phong nghe lời Hứa Mật Ngữ nói, nhìn nụ cười rạng rỡ mà cô đột nhiên dành cho mình.

Dưới mắt cô có hai quầng thâm rất lớn.

Vậy là cô đã cố tình thức đêm để nấu ăn cho anh sao?

Kỷ Phong nheo mắt lại.

Dốc sức làm đồ ăn cho anh như vậy, là có mục đích gì ư?

Kỷ Phong thăm dò một cách bình thản: “Có bao giờ nghĩ đến việc không làm ở bộ phận tiền sảnh nữa, điều lên đây nấu cơm cho tôi không? Dù sao bộ phận tiền sảnh cũng đang tẩy chay cô mà, không phải sao?”

Hứa Mật Ngữ nghe vậy liền sững sờ, vội nói: “Cũng không hẳn là tẩy chay đâu ạ, chỉ là cần một quá trình để hòa nhập thôi. Anh yên tâm, tôi có thể ứng phó được.” Nói đến đây, cô lại cười rạng rỡ với anh “Cảm ơn anh đã lo lắng, nhưng tình hình hiện tại đối với tôi mà nói thì không có gì khó khăn cả, lúc khó khăn nhất tôi cũng đã vượt qua rồi, bây giờ những chuyện này chẳng là gì cả.”

Kỷ Phong nhìn nụ cười của cô, cô dường như cười còn chói mắt hơn lúc nãy vài phần.

Kỷ Phong lại nheo mắt.

Vậy là cô dốc sức lấy lòng nịnh nọt như vậy, không phải vì muốn chuyển công tác.

Vậy thì là vì anh ư??

Anh trần ngâm cầm đũa lên ăn, nhưng tai và mắt lại ngấm ngầm chú ý đến động tĩnh của Hứa Mật Ngữ ở bên cạnh. Cô đang dặn dò Tiết Duệ điều gì đó.

Cô dặn dò cẩn thận và chu đáo: “Trợ lý Tiết, mấy hộp cơm chưa mở này tôi đều đã dán nhãn, đến bữa nào cậu cứ tìm hộp cơm có nhãn tương ứng, hâm nóng cho Kỷ tổng ăn là được. Chừng này chắc đủ ăn trong hai ngày bếp trưởng Từ nghỉ phép. Cách hâm nóng, lửa và thời gian cho mỗi hộp tôi cũng đều viết trên nhãn rồi, rất dễ thao tác.”

Cô dặn dò Tiết Duệ xong lại quay đầu lại, nhân lúc Kỷ Phong ngẩng lên nhìn mình, cô bắt gặp ánh mắt anh, rồi nhẹ giọng ân cần dặn dò: “Kỷ tổng, vì món hầm đậm vị hơn món ăn thường ngày một chút, cho nên ban ngày anh nhớ uống nhiều nước nhé. Tốt nhất là nước ấm, nước lọc, như vậy sẽ giúp thải độc và tiêu hóa.”

Dặn dò xong, Hứa Mật Ngữ bưng những hộp cơm chưa mở giao cho Tiết Duệ, để cậu ta tiện mang vào bếp cất trong tủ lạnh.

Kỷ Phong ngồi trên sofa, từ từ ăn thịt kho, nhưng mắt lại không rời khỏi Hứa Mật Ngữ.

Luôn cảm thấy hôm nay cô chu đáo đến lạ, quan tâm chăm sóc anh đến lạ.

Anh nhíu mày.

Hứa Mật Ngữ sắp xếp xong mọi thứ, quay đầu định cáo từ Kỷ Phong. Vừa rồi bận rộn đến mức cô cảm thấy hơi nóng.

Cô quay người lại nhìn vào mặt Kỷ Phong.

Lại phát hiện Kỷ Phong cũng đang lặng lẽ nhìn mình.

Cô bất ngờ thấy trên má, cạnh khóe miệng Kỷ Phong lại dính một mẩu vụn thịt. Đây là cảnh tượng cô chưa từng thấy, cũng chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện trên mặt Kỷ Phong — anh ăn uống lúc nào cũng giữ tư thế hoàn hảo, tuyệt đối không cho phép mình để thức ăn dính lên mặt.

Hứa Mật Ngữ không khỏi nhìn đến trợn tròn mắt.

Vậy là lúc ăn anh có đang suy nghĩ chuyện gì không? Lơ đễnh đến mức nào mới có thể để vụn thịt dính lên mặt như vậy.

Kỷ Phong cũng đang nhìn Hứa Mật Ngữ. Anh thấy trên trán cô rịn ra một lớp mồ hôi. Anh nhìn lớp mồ hôi đó mà thấy rất chướng mắt.

Kỷ Phong lại nheo nheo mắt.

Hứa Mật Ngữ cũng có vẻ muốn nói lại thôi.

Giây tiếp theo, Kỷ Phong và Hứa Mật Ngữ gần như hành động cùng lúc.

Hứa Mật Ngữ giơ tay chỉ vào mặt Kỷ Phong: “Anh Kỷ, chỗ đó.”

Kỷ Phong cũng ngoắc tay với Hứa Mật Ngữ: “Cô lại đây.”

Sau khi cùng lên tiếng, cả hai lại cùng khựng lại một chút.

Sau đó, Hứa Mật Ngữ bước lên một bước.

Kỷ Phong rút một tờ khăn giấy đưa cho Hứa Mật Ngữ: “Lau sạch đi.”

Anh nhìn mồ hôi trên trán cô mà thấy không thoải mái, cảm giác bết dính của mồ hôi dường như đã từ cô truyền sang trán của mình.

Hứa Mật Ngữ “Hả?” một tiếng, nhận lấy khăn giấy, có chút do dự.

“Để tôi lau ạ?”

Cô nhìn mẩu vụn thịt trên mặt Kỷ Phong mà hỏi.

Kỷ Phong mất kiên nhẫn nhướng mày: “Chứ sao?”

Chẳng lẽ muốn anh tự tay lau mồ hôi cho cô ta à? Đúng là dám nghĩ.

Hứa Mật Ngữ lại do dự một chút, nghĩ rằng Kỷ Phong bảo cô lau vụn thịt chắc là vì anh không tự nhìn thấy.

Thế là cô không giằng co nữa, cách một cái bàn trà, cô nhoài người về phía Kỷ Phong, giơ tay dùng tờ khăn giấy nhẹ nhàng lau lên mặt anh.

Trong phút chốc, cô ở cực gần anh.

Gần đến mức Kỷ Phong chỉ biết ngỡ ngàng.

Động tác của cô dịu dàng, cơ thể tỏa hương thơm ngát, gần như có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

Cái lau nhẹ của cô trên mặt anh, dù cách một lớp khăn giấy, vẫn có thể cảm nhận được đầu ngón tay mềm mại, lực đạo ấm áp, trong động tác lại có một ý vị quyến rũ khó tả, khiến người ta không khỏi xao xuyến trong lòng.

Sững sờ một thoáng, lòng xao động, Kỷ Phong đột ngột ngả người ra sau dựa vào lưng ghế sofa. Anh nhíu chặt mày, lạnh giọng quát: “Cô đang làm gì vậy?”

Hứa Mật Ngữ bị anh quát đến ngây người, cô mở tờ khăn giấy trong tay ra, trên đó có một chút vụn thịt kho. Cô trả lời Kỷ Phong: “Trên mặt anh bị dính vụn thịt, không phải anh đưa khăn giấy cho tôi để giúp anh lau nó đi sao?”

Nhìn vẻ mặt vô tội của cô, Kỷ Phong càng chau mày chặt hơn: “Tôi bảo cô lau mồ hôi trên trán cô đi, tôi nhìn mà chướng mắt!”

“Hả?”

Hứa Mật Ngữ hoàn toàn chết lặng.

Cô còn không biết mình bị ra mồ hôi, chỉ cảm thấy hơi nóng vì bận rộn. Xem ra lúc đối mặt với anh, cho dù cô có cố tỏ ra tự nhiên đến đâu, thì sâu trong lòng vẫn sẽ ẩn chứa chút bối rối, căng thẳng.

Kỷ Phong lại liếc Hứa Mật Ngữ một cái, rồi vung tay xua cô ra ngoài: “Hết việc của cô rồi, đi đi đi đi.”

Trong giọng điệu có chút phiền lòng thất thường.

Hứa Mật Ngữ do dự một chút, có nên xin lỗi Kỷ Phong không? Cô biết anh không thích người khác đến gần mình.

Nhưng cô cũng không cố ý, là Kỷ Phong không nói rõ ràng, mới khiến cô hiểu lầm chỉ thị.

Trong lúc do dự đó, Tiết Duệ đã cất xong thức ăn và quay lại. Kỷ Phong trực tiếp ra lệnh cho Tiết Duệ: “Tiễn cô ta xuống.”

Thế là Hứa Mật Ngữ đi thang máy trở về sảnh chính của khách sạn.

Lúc Tiết Duệ tiễn người xong quay lại phòng, cậu ta bất ngờ thấy Kỷ Phong lại có vẻ hơi bất an.

Cậu ta chưa bao giờ thấy Kỷ Phong có biểu cảm như vậy, vì quá kinh ngạc, lá gan cũng lớn hơn, không nhịn được hỏi Kỷ Phong: “Sếp, vừa rồi có chuyện gì xảy ra ạ?”

Kỷ Phong đang gắp thịt kho, động tác dừng lại giữa không trung, quay đầu trừng mắt nhìn Tiết Duệ một cái thật ác.

“Một ngày không hóng hớt chuyện người khác, cậu sống không nổi phải không?”

Tiết Duệ nghe vậy, lập tức xác định trong khoảng thời gian ngắn ngủi cậu ta không có ở đó, nhất định đã xảy ra chuyện gì rồi.

“Sếp, có phải chị Mật Ngữ lại làm gì khiến anh không vui không ạ?” Cậu ta bắt đầu thăm dò.

Cậu ta thấy trên mặt Kỷ Phong hiện lên một vẻ suy tư.

Một lúc sau, Kỷ Phong hỏi Tiết Duệ: “Hứa Mật Ngữ, người phụ nữ đó, gần đây có phải hơi quá quan tâm đến tôi không?”

Tay bếp trưởng Từ vừa bị thương, cô đã biết rồi, có phải cô vẫn luôn chú ý đến bếp trưởng Từ không? Mà lý do cô chú ý đến bếp trưởng Từ, cũng chỉ có thể là vì anh.

Chân trước vừa biết bếp trưởng Từ bị thương xin nghỉ, chân sau cô ta đã mang thịt kho và món ăn kèm đến.

Cô thật sự sợ anh không có cơm ăn nhỉ.

“Anh nói vậy, tôi nhìn lại thì thấy, chị Mật Ngữ đúng là khá quan tâm đến anh.” Tiết Duệ trả lời.

“Vừa nghe bếp trưởng Từ nghỉ phép, cô ta đã chủ động thức đêm làm đồ ăn cho tôi, còn thức đến thâm quầng cả mắt.” Kỷ Phong như đang nói với Tiết Duệ, lại như đang tự lẩm bẩm.

“Chứ còn gì nữa, đây là đã bỏ công bỏ sức, dốc lòng dốc sức rồi đó!” Tiết Duệ hùa theo.

“Vừa đến đã ra sức cười với tôi, chỉ hận không thể cười thành một đóa hoa, mà còn không chỉ cười một lần, cậu thấy rồi chứ?” Kỷ Phong hỏi Tiết Duệ.

Tiết Duệ gật đầu: “Thấy rồi! Không thể không nói chị Mật Ngữ cười lên thật sự rất đẹp, có thể khiến người ta có cảm giác của mối tình đầu!”

Lời ví von này của cậu ta đổi lại một cái trừng mắt lạnh lùng của Kỷ Phong.

Tiết Duệ vội vàng thu liễm lại một chút.

Nhưng Kỷ Phong vẫn đang liệt kê trong lòng những điểm bất thường của người phụ nữ đó.

Trước đây cô ta nở nụ cười tình đầu đó, tặng socola cho anh…

Vừa rồi cô ta đứng đối diện anh, căng thẳng đến toát mồ hôi.

Cô ta căng thẳng cái gì? Người ta chỉ căng thẳng khi có mục đích khác.

Còn nữa, cô ta lại lấy cớ lau vụn thịt trên mặt anh, đột nhiên dựa vào gần anh như vậy, cách một lớp khăn giấy mỏng dùng đầu ngón tay chạm vào anh, còn thổi hơi từ từ vào mặt anh…

Nghĩ đến đây, Kỷ Phong bỗng trở nên bực bội, anh ném đũa xuống bàn trà, bực bội hỏi Tiết Duệ: “Gần đây có phải tôi đã giúp cô ta quá nhiều không?”

Cho nên mới khiến cô ta có những hiểu lầm nào đó?

Tiết Duệ suy nghĩ một lúc rồi trả lời: “Nếu anh hỏi như vậy, thì đúng là anh đã giúp không ít, như vừa rồi, anh còn quan tâm hỏi chị Mật Ngữ ở bộ phận tiền sảnh thế nào, có cần điều chị ấy đến bên cạnh anh không còn gì.”

Kỷ Phong nghe vậy lòng chùng xuống.

Đến cả Tiết Duệ cũng cảm thấy như vậy, cũng khó trách Hứa Mật Ngữ có thể sẽ hiểu lầm.

Vậy nên, không lẽ cô thực sự thích anh rồi? Lại còn tích cực nỗ lực hành động, bắt đầu quyến rũ anh một cách đầy kỹ xảo và nhiệt tình?

Vừa rồi cô ta ghé sát lại gần anh, nói là lau vụn thịt, thực ra chính là đang dụ dỗ anh!

Dựa vào gần như vậy, động tác mập mờ như vậy, nhưng lại điểm đến là dừng, vừa chạm đã lùi, sau đó còn làm ra vẻ mặt vô tội. So với những người phụ nữ muốn quyến rũ anh trước đây, cô ta quả thực cao tay và lợi hại hơn nhiều.

Trước đây sao anh lại có thể cảm thấy cô ta vụng về yếu đuối? Cô ta căn bản là, không hề tầm thường chút nào!

Kỷ Phong nghĩ vậy, đột ngột đứng dậy, không nói một lời đi đến trước cửa sổ.

Anh nhìn xuống thế giới ngoài cửa sổ, đứng ở một tầm cao của bậc đế vương.

Anh đang ở trên tầng cao nhất, còn cô đã xuống tầng dưới cùng rồi.

Anh nhìn xuống thế giới này và nghĩ, tuyệt đối không thể cho Hứa Mật Ngữ cơ hội để hiểu lầm nữa.

Trên người cô không có một điểm nào đáp ứng được tiêu chuẩn bạn đời của anh. Vì vậy cô không được phép có tình cảm với anh, cũng không được phép có những suy nghĩ không thể miêu tả đối với anh.

Anh quay đầu lại nhìn đĩa thịt kho trên bàn, có chút tâm phiền ý loạn.

Anh rất kiên định tự nhủ, chút thức ăn đó không đủ để lay chuyển anh. Lần sau nếu cô lại lấy cớ mang đồ ăn đến, rồi thực hiện những hành vi câu dẫn quyến rũ này nọ với mình, anh nhất định phải nói rõ ràng với cô, cô không được phép có những suy nghĩ không đứng đắn với anh!

 

Khí hậu ở thành phố Tinh rất tốt, vì gần biển nên quanh năm không có nhiệt độ quá thấp. Sau mùa mưa thu, trời không còn nóng như giữa hè, cũng không còn mưa dầm dề, mỗi ngày đều là những ngày nắng đẹp với nhiệt độ dễ chịu. Thời tiết tốt như vậy đã đưa thành phố Tinh vào một mùa du lịch cao điểm. Khách sạn Tưu Uy cũng đón một đợt khách lưu trú nhỏ, mỗi ngày đều có khách du lịch hoặc đoàn du lịch từ khắp nơi trên cả nước đến ở.

Nhân lực ở sảnh chính nhất thời trở nên eo hẹp, Hứa Mật Ngữ như một người vạn năng, chỗ nào cần giúp đỡ là lập tức có mặt ở đó. Cô không giống một quản lý lễ tân, mà càng giống người có thể giúp tất cả mọi người làm việc vặt.

Chiều hôm đó, một người đàn ông trung niên nói giọng địa phương kéo vali vào khách sạn. Ông ấy có lẽ là lần đầu tiên đến, vừa vào cửa lớn đi vào sảnh chính đã dừng lại, vừa lấy khăn tay lau mồ hôi lau kính, vừa nhìn quanh đánh giá môi trường, như đang tìm vị trí quầy lễ tân để làm thủ tục nhận phòng.

Hứa Mật Ngữ vội vàng bảo nhân viên lễ tân Đặng Dung ra tiếp đón, cô bảo Đặng Dung hỗ trợ khách làm thủ tục nhận phòng.

Nhưng Đặng Dung không phục sự quản lý của cô, vốn dĩ cô ta không có việc gì trong tay, nhưng sau khi bị Hứa Mật Ngữ phân công thì lập tức tự sắp xếp cho mình một công việc — cô ta nói với Hứa Mật Ngữ rằng cô ta phải đi tiếp một vị khách VIP ngay lập tức, rồi bỏ đi.

Hứa Mật Ngữ đành phải đích thân tiến lên tiếp khách, nhiệt tình chu đáo dẫn ông đến quầy lễ tân, để nhân viên lễ tân Sử Huyễn Huyễn giúp ông làm thủ tục nhận phòng.

Khách đưa chứng minh thư, Sử Huyễn Huyễn nhận lấy xem qua, nói một tiếng: “Thưa ông Hoàng, xin vui lòng đợi một chút.”

Hứa Mật Ngữ nghe thấy ông Hoàng đáp một câu: “Được.” Sau đó ông lại nói “Cô ghi lại giúp tôi, tôi cần dịch vụ báo thức, ba giờ ngày mai, ban ngày.”

Khi ông nói chuyện có mang một chút giọng địa phương, nghe qua khá hay, là chất giọng Tứ Xuyên – Trùng Khánh.

Lúc này ở cửa có rất nhiều người cùng vào, xem ra lại có một đoàn du lịch nữa đến.

Nhân lực tiếp đón không đủ, thấy bên quầy lễ tân không có gì cần giám sát, Hứa Mật Ngữ vội vàng đi sang phía đoàn du lịch để giúp đỡ.

Sau một hồi bận rộn, cuối cùng cả một đoàn du lịch thương mại đều đã được sắp xếp ổn thỏa.

Sảnh chính cuối cùng cũng có một khoảnh khắc rảnh rỗi.

Buổi tối Hứa Mật Ngữ vốn không cần trực, nhưng hôm nay khách nhận phòng khá đông, để đảm bảo an toàn, cô quyết định làm ca đêm.

Nhưng cũng may, tuy có nhiều việc vặt liên tục, nhưng không có sự cố lớn nào xảy ra. Trong quá trình đối phó với các loại sự việc, Hứa Mật Ngữ nhanh chóng tiếp thu và tích lũy các phương pháp và kinh nghiệm xử lý thực tế.

Lúc rảnh một chút, Hứa Mật Ngữ ngồi xuống xem giờ, không ngờ đã là hai rưỡi sáng.

Khi bận rộn, thời gian trôi qua thật nhanh, không biết từ lúc nào đã đến giờ này.

Cô định đối chiếu lại danh sách khách cần dịch vụ báo thức, đối chiếu xong nếu không có việc gì thì cô cũng đi nghỉ một lát.

Khi đối chiếu đến một vị khách họ Hoàng nhận phòng vào buổi chiều, Hứa Mật Ngữ có chút ấn tượng về ông, vì chính cô đã đích thân tiếp đón và dẫn ông đến quầy lễ tân làm thủ tục.

Cô thấy nhân viên lễ tân Sử Huyễn Huyễn ghi cho ông Hoàng là cần dịch vụ báo thức lúc ba giờ chiều.

Cô khẽ nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Nhớ lại lời nói ban đầu của ông Hoàng lúc làm thủ tục nhận phòng là: Tôi cần dịch vụ báo thức, ba giờ ngày mai, ban ngày.

Vậy thì cái “ba giờ ban ngày” này, rốt cuộc là ba giờ sáng, hay là mười lăm giờ chiều?

Nếu là ba giờ sáng, lúc này trời còn chưa sáng, không phải là ban ngày;

Nhưng nếu là ba giờ chiều, để tránh hiểu lầm người ta thường sẽ nói “Xin hãy đánh thức tôi lúc mười lăm giờ ngày mai”. Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng khách có thói quen nói ba giờ thay vì mười lăm giờ.

Vậy bây giờ là phải xem, câu nói “ba giờ ban ngày” của ông Hoàng, trọng tâm rốt cuộc là ở ban ngày, hay là ở ba giờ. Nếu trọng tâm ở ban ngày, vậy thì hẳn là mười lăm giờ mới đánh thức ông; nếu trọng tâm ở ba giờ, vậy thì hẳn là phải đánh thức ông lúc ba giờ sáng.

Hứa Mật Ngữ suy nghĩ một lúc, mở máy tính bắt đầu tìm kiếm các chuyến bay. Khách sạn Tư Uy cách sân bay không xa, đi xe ban ngày mất nửa tiếng, ban đêm chỉ mười mấy phút là đến.

Ông Hoàng có giọng Tứ Xuyên – Trùng Khánh, và giọng khá nặng, chứng tỏ ông đã sống ở khu vực Tứ Xuyên – Trùng Khánh suốt — nếu người Tứ Xuyên – Trùng Khánh sống ở nơi khác, qua nhiều năm giọng nói ít nhiều cũng sẽ nhạt đi một chút.

Vì đã suy đoán ông thường trú ở khu vực Tứ Xuyên – Trùng Khánh, vậy thì trước tiên hãy tra xem các chuyến bay qua lại giữa Tứ Xuyên – Trùng Khánh và thành phố này, có chuyến nào vào lúc ba giờ sáng hoặc ba giờ chiều không.

Hứa Mật Ngữ tra một lúc, ba giờ chiều, không có chuyến bay nào.

Nhưng ba rưỡi sáng, lại có một chuyến từ Tứ Xuyên – Trùng Khánh đến thành phố này.

Cô lại tra các chuyến bay từ thành phố này đi các nơi khác, đều không có chuyến nào vào khoảng ba giờ hoặc ba rưỡi chiều.

Xem ra, ba giờ mà ông Hoàng nói, có khuynh hướng là ba giờ sáng — xét theo tình hình các chuyến bay trong cả ngày, ba giờ chiều ông không có khả năng đi đường hoặc đón người, nhưng ba giờ sáng, lại rất có khả năng đi đón bạn bè hoặc đồng nghiệp từ Tứ Xuyên – Trùng Khánh đến.

Tất nhiên đây đều là suy đoán một phía của Hứa Mật Ngữ, cô vẫn muốn tìm nhân viên lễ tân để xác nhận một số chi tiết.

Trùng hợp là tối nay Sử Huyễn Huyễn trực đêm, cô ta đang trốn sau quầy lễ tân gà gật. Hứa Mật Ngữ muốn giải tỏa chút nghi ngờ trong lòng, bèn đi qua hỏi Sử Huyễn Huyễn: “Ông Hoàng nhận phòng chiều nay, lúc đề nghị dịch vụ báo thức, có nói rõ với cô là ba giờ chiều không?”

Sử Huyễn Huyễn đang chìm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cảm giác mơ màng rất thoải mái. Bỗng bị Hứa Mật Ngữ gọi, cô ta giật mình tỉnh giấc.

Cả người như bị ai đó nắm tóc kéo ngược lên, bị ép phải tỉnh táo, cảm giác khó chịu vô cùng.

Sử Huyễn Huyễn trong lòng cực kỳ bực bội, cô ta mất kiên nhẫn cúi đầu nhìn vào sổ ghi chép, lúc ngẩng đầu trả lời Hứa Mật Ngữ thì lại nở nụ cười ngọt ngào: “Chắc chắn là ông ấy đã nói rồi ạ, chứ không lẽ tôi tự bịa ra để ghi vào à.”

Cô ta vừa nói vừa xoay cổ, để thả lỏng cảm giác căng cứng khó chịu trên da đầu.

Hứa Mật Ngữ hỏi tiếp: “Lúc chiều, tôi nghe khách nói là ‘ba giờ ngày mai ban ngày’ mới đánh thức ông ấy. Sau đó cô có xác nhận lại với ông ấy là ba giờ ban ngày mà ông ấy nói, là mười lăm giờ không?”

Sử Huyễn Huyễn sững sờ một chút, nhưng lập tức biện minh: “Quản lý của tôi ơi, lúc chiều chị cũng thấy đó, người làm thủ tục nhận phòng đông như vậy, tôi đâu có kịp hỏi mấy câu lặp đi lặp lại tốn thời gian như thế. Hơn nữa ông ấy đã nói là ba giờ ban ngày, vậy không phải là ba giờ chiều sao? Ba giờ sáng trời còn tối đen mà.”

Hứa Mật Ngữ đưa thông tin chuyến bay cho Sử Huyễn Huyễn xem, nói với cô ta rằng rất có khả năng khách nói không phải là ba giờ chiều mà là ba giờ sáng.

Sử Huyễn Huyễn vốn dĩ đã không phục sự quản lý của Hứa Mật Ngữ, lại bị cô đánh thức bất ngờ, càng tích tụ một bụng khó chịu, bây giờ lại bị dí cho xem thông tin chuyến bay, sự mất kiên nhẫn lập tức bùng lên. Giây tiếp theo, cô ta biến thành một người hai mặt — mặt thì cười, giọng nói cũng dịu dàng, nhưng lời nói ra lại đầy mỉa mai: “Vậy thì sao ạ, thưa quản lý? Chị dùng đống bằng chứng mơ hồ này là muốn nói với tôirằng, tôi đã nghe nhầm ghi nhầm, tôi nên…” cô ta nhìn đồng hồ, đã là hai giờ năm mươi tám phút sáng, “…bây giờ báo cho nhân viên tổng đài, hai phút nữa gọi điện báo thức cho khách sao?”

Sử Huyễn Huyễn dừng lại một chút, nụ cười càng tươi hơn, giọng nói càng dịu dàng hơn, ngữ khí cũng càng mỉa mai hơn: “Thưa quản lý, nửa đêm nửa hôm làm phiền giấc ngủ của khách, người ta đang ngủ ngon bị đánh thức, đến lúc đó ông ấy mà khiếu nại thì tính cho ai đây ạ?”

Hứa Mật Ngữ bình tĩnh nói: “Tính cho tôi.”

“Tính cho chị thì chị cũng bị trừ điểm hiệu suất, hà tất phải nổi điên đi đắc tội với người ta làm gì, hơn nữa khách rõ ràng đã nói là ba giờ ban ngày.”

“Lỡ như ông ấy nói nhầm không rõ ràng, thực ra là ba giờ sáng phải đi sân bay thì sao? Nếu vì bỏ lỡ dịch vụ báo thức mà làm lỡ việc của ông ấy, thì phải làm sao?”

“Vậy thì cũng là do ông ấy tự nói không rõ ràng thôi!” Sử Huyễn Huyễn khoanh tay, kéo dài giọng nói.

“Nhưng cô cũng không chủ động xác nhận rõ ràng với khách, không phải sao? Cô không xác nhận rõ ràng với khách rằng: ‘Xin hỏi ba giờ ban ngày mà ông nói có phải là mười lăm giờ chiều không ạ’, không phải sao?” Hứa Mật Ngữ chỉ ra sai sót trong công việc của Sử Huyễn Huyễn.

Sử Huyễn Huyễn nghẹn họng một chút, lập tức như thể tức quá hóa cười nói: “Quản lý à, sao chị cứng đầu thế? Chị cứ nhất định phải nửa đêm nửa hôm hành hạ mọi người một phen thì trong lòng mới hả dạ à? Nếu chị thực sự cho rằng phải báo thức lúc ba giờ đêm, thì chị là quản lý chị nói sao cũng được, tôi không có ý kiến, nhưng bây giờ tôi đau bụng phải đi vệ sinh, chị tự đi mà sắp xếp báo thức nhé! À mà còn nữa nhé, chị mới đến bộ phận tiền sảnh, thấy ít chuyện kinh nghiệm cũng không đủ, đến lúc bị khách mắng đừng trách tôi không nhắc trước, đây đều là do chị tự mình kiên quyết muốn như vậy!”

Sử Huyễn Huyễn nói xong liền lập tức đứng dậy đi về phía nhà vệ sinh.

Hứa Mật Ngữ thở dài.

Cô có cảm giác như lại quay về lúc mới được thăng chức tổ trưởng bộ phận buồng phòng. Mọi người đều không phục cô, nói năng mỉa mai không nghe lời cô, khiến công việc của cô triển khai rất khó khăn.

Cô tự cổ vũ trong lòng, tự nhủ rằng không sao cả. Lúc trước ở bộ phận buồng phòng cô có thể xoay chuyển tình thế, tin rằng ở bộ phận tiền sảnh cô cũng có thể làm được.

Bây giờ người ở bộ phận tiền sảnh không phục cô, chủ yếu là vì cho rằng cô không có năng lực để quản lý họ. Vậy thì cô sẽ cho họ biết cô có năng lực đó.

Hứa Mật Ngữ cúi đầu nhìn đồng hồ, đã ba giờ.

Không thể trì hoãn nữa, cô gọi cho nhân viên tổng đài của bộ phận tiền sảnh, bảo cô ấy bây giờ gọi điện báo thức cho ông Hoàng.

Nhưng phản ứng của nhân viên tổng đài cũng giống như Sử Huyễn Huyễn, trong lòng không phục cô, nên cũng không muốn chấp nhận lời nói của cô, cũng cho rằng hành động này của cô có khuynh hướng bao đồng, thái độ cũng rất tốt, giọng nói mang theo ý cười nhưng lại tiêu cực chống đối không hành động, khiến cô lại gặp phải một bức tường mềm.

Hứa Mật Ngữ nhìn đồng hồ, đã ba giờ ba phút.

Nếu khách thực sự cần được báo thức lúc ba giờ sáng, bây giờ đã trễ ba phút rồi.

Không thể tiếp tục kéo dài nữa.

Cô đứng dậy đi đến nhà vệ sinh trong sảnh, gọi Sử Huyễn Huyễn đang soi gương rửa mặt quay lại quầy lễ tân trông chừng, bất kể ánh mắt coi thường của Sử Huyễn Huyễn ở sau lưng cô có trợn lên mạnh đến đâu, cô chỉ nói với cô ta, nếu còn lề mề nữa thì sẽ tính là cô ta bỏ việc.

Sử Huyễn Huyễn kéo dài giọng cười nói: Biết rồi, thưa đại- quản-lý, rồi quay lại quầy lễ tân.

Hứa Mật Ngữ đi thẳng thang máy lên lầu, tìm đến phòng của ông Hoàng, đứng lại ở cửa.

Khách đã bấm nút “Xin đừng làm phiền”, chuông cửa ở trạng thái im lặng.

Nhìn bốn chữ “Xin đừng làm phiền”, Hứa Mật Ngữ có chút do dự. Khách rõ ràng là muốn ngủ một giấc ngon, nếu ông ấy thực sự hẹn báo thức lúc ba giờ chiều, vậy bây giờ gõ cửa làm phiền ông, không chừng ông sẽ thực sự nổi giận truy cứu trách nhiệm của nhân viên.

Nhưng nếu không gọi ông, lỡ như ông hẹn đúng là ba giờ sáng, do đó làm lỡ việc của ông, trách nhiệm này nói cho cùng vẫn là do họ phải gánh chịu.

Vậy rốt cuộc có nên mạo hiểm gõ cửa này không?

Hứa Mật Ngữ nhìn đồng hồ, đã ba giờ bảy phút.

Không còn thời gian để do dự nữa, cô giơ tay lên, nắm hờ thành nắm đấm, dùng khớp mu bàn tay gõ lên cửa.

Nếu không phải báo thức lúc ba giờ sáng, cô sẵn sàng gánh chịu khiếu nại bị khách truy cứu.

Nếu là ba giờ sáng, cô làm vậy thì sẽ không làm lỡ việc của khách.

Cô chọn khả năng mà bản thân mình gánh chịu rủi ro lớn nhất, để khách hàng chịu tổn thất nhỏ nhất. Cô nghĩ đây là điều cô nên làm và nên gánh vác khi ở vị trí này.

Gõ ba lần, cô dừng lại gọi một tiếng “Thưa ông Hoàng”. Trong phòng không có động tĩnh. Cô tiếp tục gõ, sau ba lần lại dừng lại, gọi một tiếng “Thưa ông Hoàng” nữa.

Cứ lặp đi lặp lại như vậy vài lần, trong phòng cuối cùng cũng có tiếng động — nhưng lại là tiếng động không mấy lạc quan.

Ông Hoàng trong phòng gần như nổi trận lôi đình, giận dữ gầm lên: “Ai đấy? Có bị điên không! Đang ngủ không biết à, nửa đêm nửa hôm gõ cửa làm gì?”

Hứa Mật Ngữ đứng ngoài cửa, giải thích một câu: “Thưa ông Hoàng, xin hỏi có phải ông đã hẹn dịch vụ báo thức lúc ba giờ không ạ?”

Ông Hoàng trong phòng vẫn còn đang tức giận, tiếp tục gào qua cửa: “Có thôi đi không? Có thôi đi không?!”

Hứa Mật Ngữ nói liên tiếp mấy câu xin lỗi, vội vàng bỏ đi.

Lúc quay lại tiền sảnh, Sử Huyễn Huyễn trước tiên thăm dò hỏi một câu: “Là ba giờ đêm ạ?”

Thấy Hứa Mật Ngữ không đáp lời, cô ta đã hiểu, khóe miệng cong lên, để lộ một tia hả hê đúng như dự đoán: “Quản lý của tôi ơi, tôi đã nói với chị rồi, chị đến tiền sảnh thời gian ngắn, thấy ít chuyện kinh nghiệm cũng không đủ, cái vụ báo thức này chúng ta nên tính theo ba giờ chiều, chị lại không tin, cứ khăng khăng dựa vào thông tin chuyến bay chị tra được và giọng điệu của khách để suy đoán. Giờ thì ứng nghiệm lời tôi nói lúc nãy rồi nhé, khách đang ngủ ngon bị đánh thức, rất tức giận muốn khiếu nại rồi chứ gì?”

Sử Huyễn Huyễn nhấn mạnh mấy chữ “quản lý của tôi”.

Hứa Mật Ngữ mặt không đổi sắc, việc cần làm vẫn làm.

Chỉ là trong lòng không khỏi tự hỏi một câu, cô thực sự đã làm sai sao?

Vài phút sau, có người vội vã chạy ra từ khu vực thang máy.

Hứa Mật Ngữ ngẩng đầu nhìn, người chạy tới không ngờ lại là ông Hoàng.

 

 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...