Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 56: Ngoài giờ đi làm ra, cô vậy mà không có lấy một chút cuộc sống ngoài giờ hay hoạt động xã giao nào.



56, Cuộc sống ngoài giờ

 

Mười giờ sáng hôm sau, Tưởng Chỉ Thuần đến khách sạn Tư Uy.

Cô ấy vừa vào đại sảnh đã hỏi nhân viên lễ tân: “Giám đốc đại sảnh của các cô ở đâu?”

Nhân viên lễ tân thấy cô ăn mặc không tầm thường, từ đầu đến chân, từ trang sức đến quần áo, giày dép, túi xách, tất cả đều là Chanel. Cảm thấy đây là một vị khách không thể đắc tội, bèn suy nghĩ một chút rồi đáp: “Giám đốc của chúng tôi đang họp, mời cô đợi một lát, tôi sẽ tìm quản lý đến.”

Nhân viên lễ tân tìm Hứa Mật Ngữ đến.

Hứa Mật Ngữ quan sát cô gái trước mặt. Cả cây Chanel, trẻ trung xinh đẹp, mái tóc dài xõa vai. Khí chất và cách nói chuyện là kiểu cao quý, tao nhã được nuôi dưỡng trong điều kiện ưu việt từ nhỏ.

Cô mỉm cười chào hỏi, hỏi đối phương: “Xin hỏi tôi có thể giúp gì được cho cô ạ?”

Tưởng Chỉ Thuần nhìn Hứa Mật Ngữ, nói: “Tôi đến tìm Kỷ Phong, ông chủ khách sạn của các cô. Cô đưa tôi lên tầng thượng đi.” Dừng một lát, cô ấy lại có chút do dự hỏi thêm một câu: “Nhưng cô chỉ là quản lý, có quyền lên tầng thượng của khách sạn không?” Cô ấy vừa nói vừa cười, “Cho nên tôi mới bảo, muốn tìm thẳng Giám đốc của các cô là vậy.”

Nhân viên lễ tân bên cạnh nhanh miệng, cũng cười đáp lại Tưởng Chỉ Thuần: “Có lẽ cô không biết, thật ra Giám đốc của chúng tôi cũng không có quyền lên tầng thượng, nhưng quản lý Hứa của chúng tôi thì có.”

Tưởng Chỉ Thuần lập tức nhìn Hứa Mật Ngữ thêm một lần nữa, nhẹ nhàng kéo dài giọng “Ồ?” một tiếng, rồi nói: “Vậy phiền cô đưa tôi lên nhế.”

Hứa Mật Ngữ có chút áy náy nói: “Xin phép cho tôi liên lạc với tầng thượng trước, được không ạ?”

Tưởng Chỉ Thuần thoáng chút không vui, nhưng phép lịch sự khiến cô ấy lập tức thu lại vẻ không vui đó. Cô ấy cười nói với Hứa Mật Ngữ: “Đương nhiên rồi, cũng không thể ai nói muốn lên tìm Kỷ Phong là đều lên được, vậy cô cứ xác nhận với cấp trên trước đi.”

Hứa Mật Ngữ cảm thấy cô gái này quả không đơn giản, một câu nói ra vừa phải phép khiến người ta không thể bắt bẻ, nhưng trong đó lại như ẩn chứa ý tứ khác – hình như có một chút ý nói cô có mắt không thấy Thái Sơn.

Hứa Mật Ngữ lập tức liên lạc với Tiết Duệ, báo có một cô Tưởng đến thăm.

Chưa đợi cô nói xong, Tiết Duệ đã vội vàng nói: “Ồ, phải rồi, hôm nay có cô Tưởng đến tìm Kỷ tổng, hôm qua tôi về bận việc khác nên quên báo trước với bộ phận lễ tân. Vậy chị Mật Ngữ, phiền chị bây giờ giúp đưa cô ấy lên nhé, tôi đang cùng Kỷ tổng họp video, không thể đi xuống được.”

Hứa Mật Ngữ đáp một tiếng “Vâng”. Trong lòng cô thoáng bắt được một chi tiết – theo lời Tiết Duệ, nếu như Kỷ Phong bây giờ không họp video, vậy thì có lẽ họ sẽ đích thân xuống đón cô Tưởng này.

Cô lại âm thầm đánh giá cô Tưởng này một lần nữa, và càng chắc chắn rằng, cô ấy không phải người bình thường. Bỗng nhiên cô nghĩ, có lẽ tương lai cô ấy sẽ trở thành phu nhân của Kỷ Phong cũng không chừng.

Cô lập tức thay đổi thái độ trở nên cung kính hơn, cố gắng phục vụ tốt cho bà chủ tương lai.

Cô dẫn cô Tưởng này vào thang máy chuyên dụng cho VIP, quẹt thẻ lên tầng thượng.

Trong thang máy, đứng sau lưng Tưởng Chỉ Thuần, Hứa Mật Ngữ tiếp tục âm thầm quan sát cô gái này.

Nhìn bóng lưng người trước mặt, cô cảm nhận rõ ràng mình và đối phương không cùng một thế giới. Cô đạp trên bùn đất, tiếp xúc với mặt đất mà lớn lên và sống. Còn cô Tưởng này, cô ấy mỏng manh, xinh đẹp, không vướng bụi trần, trên người cô ấy toát lên vẻ cao quý thoát tục, không ăn khói lửa nhân gian.

Thang máy lên đến tầng cao nhất, cửa mở ra, Hứa Mật Ngữ dẫn Tưởng Chỉ Thuần bước ra, đi về phía cửa căn suite của Kỷ Phong.

Cô Tưởng này và Kỷ Phong mới là người cùng một thế giới.

Bản thân mình và cô ấy cũng anh ta, đều không phải.

Sau khi một lần nữa nhận rõ khoảng cách giữa mình và những người này, Hứa Mật Ngữ âm thầm tự nhủ trong sâu thẳm nội tâm, giữa mình và những người này, ngay cả một chút suy nghĩ không an phận cũng đừng nên có. Đừng nghĩ rằng ai đó sẽ đối xử đặc biệt với mình, cô chỉ cần thực tế sống tốt cuộc sống của mình là đủ rồi.

Nghĩ đến đây, cô đã đứng trước cửa căn suite. Gõ cửa, đẩy cửa, khuôn mặt tươi cười báo cho Kỷ Phong và Tiết Duệ bên trong: “Cô Tưởng đã đến nơi ạ.”

Rồi cô đứng nép sang một bên, để cô Tưởng như một con thiên nga tao nhã và xinh đẹp bước vào phòng.

Cô nhìn thấy Kỷ Phong kết thúc cuộc gọi video.

Nhìn cô Tưởng sau khi bước vào, khí chất trên người lặng lẽ thay đổi, từ vẻ kiêu sa trong trẻo ban nãy trở nên mềm mại, ngọt ngào.

Vào trong căn suite, cô Tưởng nhìn đông ngó tây khắp nơi, đầy vẻ mới lạ mà ngó nghiêng tứ phía: “Wow! Căn suite này tuyệt quá đi, từ cửa sổ này gần như có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố! Trời ơi, em đã đi lưu diễn ở nhiều nước, cũng ở rất nhiều khách sạn, nhưng chưa từng ở một căn phòng nào tuyệt vời như thế này, tầm nhìn đỉnh quá!” Cô nói rồi quay đầu nhìn Kỷ Phong, vì phấn khích, khuôn mặt xinh đẹp của cô lại ửng lên một vầng hồng nhàn nhạt “Sau này, em có thể thường xuyên đến đây không?”

Cô ấy chớp chớp đôi mắt long lanh nước nhìn Kỷ Phong hỏi.

Hứa Mật Ngữ lặng lẽ đóng cửa lại giúp họ từ bên ngoài, yên tĩnh lui xuống.

Kỷ Phong vô tình liếc mắt ra cửa. Anh hơi nheo mắt lại.

Anh thấy Hứa Mật Ngữ cứ như bị tắt tiếng, chào hỏi một câu cũng không có mà đã đi mất. Đúng là vô phép vô tắc.

Anh dời mắt lại nhìn Tưởng Chỉ Thuần, đối diện với đôi mắt ngập tràn mong đợi của cô.

Cô ấy vừa hỏi gì nhỉ?

Ồ, cô ấy muốn hỏi có thể thường xuyên đến không.

Anh gật đầu với Tưởng Chỉ Thuần.

“Những lúc tôi không bận, có thể.”

 

Từ ngày đó trở đi, Hứa Mật Ngữ phát hiện Tưởng Chỉ Thuần đúng như lời cô ấy nói, thường xuyên đến khách sạn.

Có lúc cô ấy ở rất lâu, ngay cả bữa tối cũng ăn cùng Kỷ Phong và Tiết Duệ xong mới về. Những lúc rảnh rỗi, Kỷ Phong sẽ đích thân tiễn cô ấy một đoạn, nhưng phần lớn thời gian anh đều bận, nên sắp xếp tài xế đưa cô ấy về nhà.

Bây giờ trong khách sạn rất nhiều người đều biết có một vị tiểu thư xinh đẹp cao quý là hồng nhan tri kỷ của Kỷ Phong. Họ xì xào bàn tán, liệu cô Tưởng này sau này có trở thành Kỷ phu nhân không.

Mỗi lần Tưởng Chỉ Thuần đến, đều là Hứa Mật Ngữ chịu trách nhiệm đưa cô ấy lên tầng thượng. Sau vài lần đưa tiễn, vị tiểu thư này hỏi cô trong thang máy VIP: “Làm sao cô có được thẻ quyền hạn lên xuống tầng thượng vậy?”

Hứa Mật Ngữ trả lời cô ấy: “Để tiện cho tôi mang tài liệu lên trên, trợ lý Tiết đã đưa cho tôi một chiếc.”

Tưởng Chỉ Thuần nghiêng đầu trầm ngâm nhìn cô nói: “Nghe cô nói vậy thì việc lấy được chiếc thẻ này cũng không khó lắm. Vậy hôm nay tôi cũng xin anh ấy một chiếc, đỡ cho mỗi lần đến đều phải phiền cô đưa tôi lên.”

Hứa Mật Ngữ đáp lại bằng một nụ cười lịch sự.

Cô cũng mong mình không phải mỗi lần đều đưa Tưởng Chỉ Thuần lên lầu.

Không biết Kỷ Phong lại có cái dây thần kinh nào không thuận, sau lần thứ hai cô đưa Tưởng Chỉ Thuần lên lầu, cô đã bị Kỷ Phong phê bình một trận không đầu không cuối, nói cô xem trời bằng vung, lên xuống không biết chào hỏi xin phép.

Cô đành phải mỗi lần đưa Tưởng Chỉ Thuần xong đều cố ý gọi Kỷ Phong lại, báo cáo với anh: “Sếp, nếu không có việc gì nữa thì tôi xin phép xuống lầu làm việc ạ.”

Có lúc Kỷ Phong thuận lòng, sẽ cho cô xuống lầu ngay. Nhưng có lúc lại không có ý tốt bảo cô: “Ai nói không có việc gì? Không thấy tôi đang họp à? Cô ở đây trò chuyện với cô Tưởng cho khuây khỏa đi.”

Cô đành phải ở lại trò chuyện gượng gạo với cô Tưởng. Nhưng cô có thể cảm nhận được, cô Tưởng không hề muốn cô ở lại trò chuyện.

Cô bị kẹt giữa hai người này vô cùng khó chịu.

Nếu Tưởng Chỉ Thuần xin được thẻ quyền hạn, vậy thì cô có thể được giải thoát rồi.

Thế nhưng ngày hôm sau khi Tưởng Chỉ Thuần lại đến, vẫn phải nhờ cô dẫn đường.

Trong thang máy, Tưởng Chỉ Thuần nhìn cô cười, trong nụ cười có một chút gì đó cao siêu khó đoán.

“Hôm qua tôi hỏi Kỷ tổng của các cô xin thẻ quyền hạn thang máy VIP lên tầng thượng, cô đoán xem anh ấy nói thế nào?”

Hứa Mật Ngữ mỉm cười, lắc đầu.

Tưởng Chỉ Thuần nhớ lại tình cảnh hôm qua hỏi xin Kỷ Phong thẻ quyền hạn. Cô ấy cứ ngỡ ngay cả một quản lý lễ tân cũng có thể có, vậy thì cô ấy, một người bạn gái tương lai, chắc chắn cũng có thể sở hữu.

Thế là cô  ấynói với Kỷ Phong: “Anh cho em một chiếc thẻ quyền hạn được không? Như vậy lần sau em đến có thể tự mình lên lầu, cũng không cần mỗi lần đều phiền quản lý Hứa.”

Kỷ Phong lại nhíu mày nói: “Sao, cô ấy đến chỗ tôi một chuyến mà gọi là phiền đến cô ấy à? Bây giờ mới chỉ là một quản lý thôi, đã dám ra vẻ ta đây như vậy rồi sao?”

Tưởng Chỉ Thuần hơi sững người. Trọng tâm của Kỷ Phong hình như có chút lệch lạc.

Cô ấy kéo trọng tâm trở lại: “Dù sao quản lý Hứa cũng không phải là quản gia căn suite trên tầng thượng, cô ấy là quản lý lễ tân ở tiền sảnh, cứ để cô ấy dẫn đường cho em không phải là khiến cô ấy phải thường xuyên rời khỏi vị trí sao.” Cô ấy ngoan ngoãn lấy lòng, thử dò xét kéo tay áo Kỷ Phong, nhẹ nhàng lay một cái, cầu xin nói: “Hay là anh cho em một chiếc thẻ quyền hạn đi?”

Kỷ Phong nhìn cô ấy lay tay mình, sau vài cái liền không để lại dấu vết mà rút tay về, rồi thẳng thắn nói với cô: “Chỉ Thuần, nói thật, thẻ quyền hạn hiện tại tôi chỉ đưa cho người tôi tin tưởng nhất. Nhưng chúng ta vừa mới quen nhau, đôi bên chưa hiểu rõ, vẫn đang trong giai đoạn tiếp xúc tìm hiểu, nói thật là chúng ta còn lâu mới đến mức độ tin tưởng lẫn nhau. Hơn nữa tôi thực ra là một người nhàm chán, có lẽ vài ngày nữa cô sẽ chán tôi, cũng không cần thẻ nữa. Hoặc cũng có thể một thời gian nữa sau khi tiếp xúc tìm hiểu, chúng ta phát hiện đôi bên thực sự rất hợp nhau, đến lúc đó tôi sẽ đưa cho cô. Tóm lại bây giờ, chúng ta chưa đến mức độ đó.”

Tưởng Chỉ Thuần nghĩ đến dáng vẻ thẳng thắn không kiêng dè của Kỷ Phong hôm qua, trong lòng dâng lên một tia chua chát.

Anh rõ ràng vẫn chưa thích cô ấy, thậm chí còn chưa đến mức độ có cảm tình. Mặc dù mấy ngày nay ngày nào cô ấy cũng đến, nhưng anh đối với cô ấy cứ như đối với khách hàng, lịch sự và lý trí. Một người đàn ông nếu thích một người phụ nữ, không thể nào làm được đến mức lịch sự, lý trí và thẳng thắn như vậy.

Cô ấy nhìn Hứa Mật Ngữ, đè nén những cảm xúc chua chát trong lòng, cô ấy cười nói với Hứa Mật Ngữ: “Anh ấy vậy mà thẳng thừng nói với tôi rằng, tôi và anh ấy vẫn chưa đến mức độ tin tưởng để có thể đưa thẻ quyền hạn.”

Hứa Mật Ngữ nghe xong không biết nên trả lời thế nào. Nghĩ lại thì, một câu trả lời đậm chất “trai thẳng” như vậy, quả thực cũng giống lời mà Kỷ Phong có thể nói ra.

Bỗng nhiên cô thấy Tưởng Chỉ Thuần ghé sát lại trước mặt mình, nhìn chằm chằm vào mặt mình.

“Hóa ra lấy được thẻ quyền hạn khó đến vậy, Kỷ Phong nói chỉ người anh ấy tin tưởng nhất anh ấy mới đưa. Quản lý Hứa, xem ra cô cũng không phải người tầm thường đâu nhỉ.”

Thang máy lên đến tầng cao nhất.

Hứa Mật Ngữ vội vàng rất có tự giác mà nói: “Cô quá khen rồi, tôi chỉ là người chạy vặt thôi.”

Tưởng Chỉ Thuần lại nhìn cô, lần nữa cười lên, nói: “Không sao, không lâu nữa tôi cũng sẽ lấy được thôi.”

 

Hứa Mật Ngữ đưa Tưởng Chỉ Thuần vào căn suite trên tầng thượng.

Lúc chuẩn bị xuống lầu, cô nghe thấy Tiết Duệ gọi điện thoại dặn dò nhà bếp: “Bữa tối làm thêm phần.”

Cô biết tối nay Tưởng Chỉ Thuần sẽ ở lại ăn tối cùng Kỷ Phong và Tiết Duệ.

Trở lại đại sảnh, cô bỗng cảm thấy có chút trống rỗng.

Người khác đều có người ăn tối cùng, còn mình từ sau khi ly hôn đến nay vẫn luôn đơn độc một mình.

Không có người thân, không có đàn ông, cũng không có bạn bè.

Cô bỗng phát hiện mình đã sống một cuộc đời cô độc đến vậy. Ngoài giờ đi làm ra, cô vậy mà không có lấy một chút cuộc sống ngoài giờ hay hoạt động xã giao nào.

Nhận thức này đã tác động mạnh đến cô.

Cô ngẫm nghĩ, có lẽ sau giờ làm mình cũng nên tìm cho bản thân một chút thư giãn và niềm vui.

Bắt đầu từ tối nay đi, cô nghĩ, tan làm sẽ đi làm gì đó.

Nhưng tan làm thì đi làm gì đây?

Cô đột nhiên nhớ ra trước khi ly hôn mình vẫn luôn có một ước nguyện, đó là được đi bar quẩy một lần. Cô còn chưa từng đến đó bao giờ, lúc độc thân không có tiền cũng không có gan, sau khi kết hôn chồng cũ nói gái ngoan không đi bar nên không cho cô đi.

Thế là cô vẫn chưa từng đi. Nhưng nhìn qua những hình ảnh, video trên mạng, nơi đó trông náo nhiệt cực kỳ.

Nghĩ ngợi một lát, cô quyết định tối nay sẽ đi bar quẩy. Đi thực hiện ước nguyện trước đây của mình.

Mặc xác cái gọi là gái ngoan không đi bar, lời của một gã đàn ông ngoại tình thì có gì đáng tin.

Nghĩ vậy rồi, gần đến giờ tan làm, Hứa Mật Ngữ đến quầy lễ tân hỏi Lục Hiểu Nghiên và Sử Huyễn Huyễn: “Gần đây có quán bar nào có thể quẩy được không?”

Câu hỏi của cô khiến Lục Hiểu Nghiên và Sử Huyễn Huyễn đồng thời sáng mắt lên.

“Chị Mật Ngữ muốn đi quẩy ạ?” Lục Hiểu Nghiên hỏi trước “Trước đây chị chưa đi bao giờ ạ?”

Hứa Mật Ngữ có chút ngượng ngùng, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu: “Ừm, chưa đi bao giờ, muốn thử một lần để thư giãn.”

Sử Huyễn Huyễn nói tiếp: “Đúng đó, chị nên thư giãn một chút. Dạo này là mùa du lịch cao điểm, đoàn này nối tiếp đoàn kia, ngày nào chị cũng phải túc trực ở đại sảnh, chúng em còn có ca đổi để nghỉ, còn chị thì cứ làm việc ở tuyến đầu, thật sự rất vất vả, đúng là nên đi uống chút rượu, quẩy một trận để thư giãn.”

Lục Hiểu Nghiên gật đầu theo: “Chứ còn gì nữa,” sau đó giới thiệu quán bar cho Hứa Mật Ngữ “Bây giờ quán bar hot nhất ở thành phố Tinh của chúng ta phải kể đến ‘Dạ Ngộ’, bà chủ ở đó không chỉ xinh đẹp mà còn rất quyến rũ, bốc lửa. May mà ‘Dạ Ngộ’ cách chỗ chúng ta không xa, chị Mật Ngữ bắt taxi mười mấy phút là tới thôi.”

Hứa Mật Ngữ ghi nhớ tên quán bar.

Dạ Ngộ.

Thật là một cái tên vừa có chút thực tế lại vừa có chút huyền ảo.

Mỗi người đến đó đều đang trải qua một cuộc tao ngộ trong đêm. Không biết sẽ gặp ai, không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Sự không biết trước khiến cho cuộc tao ngộ trong đêm này trở nên đầy mong đợi và quyến rũ.

Lục Hiểu Nghiên dặn dò Hứa Mật Ngữ: “Chị Mật Ngữ, lúc chị đi đừng mặc đồng phục nhé, phải về thay đồ rồi mới đi. Nhớ mặc đồ s*x* một chút, nếu không ở đó trông chị sẽ lạc lõng và kỳ quặc lắm.”

Hứa Mật Ngữ cười gật đầu nói: “Được rồi, chị nhớ rồi.”

Sử Huyễn Huyễn đứng bên cạnh có chút phân vân: “Nếu không phải em và Lục Hiểu Nghiên đã hẹn làm tóc trước một tuần, thì chúng em đã đi ‘Dạ Ngộ’ cùng chị rồi, đỡ cho chị lần đầu đi bị khớp hay gì đó.”

Hứa Mật Ngữ cũng cảm thấy mình có thể sẽ bị khớp, nhưng cô tự nhủ, cứ coi lần đi “Dạ Ngộ” này như một thử thách cũng không tồi. Nếu tối nay cô có thể đường hoàng bước vào “Dạ Ngộ”, có thể thỏa sức thư giãn, thì sau này cô đi những nơi khác chắc cũng sẽ không bị khớp nữa.

“Không sao đâu, một mình chị cũng được mà.” Cô nói với Sử Huyễn Huyễn như vậy, đồng thời cũng là nói với chính mình.

Sau khi về ký túc xá, cô bắt đầu lục tung vali tìm quần áo.

Cô nhớ mình đã từng mua một chiếc váy đen cổ chữ V dài đến gối, rất tôn dáng và mang phong cách thuần khiết mà quyến rũ. Nhưng sau khi mua về, chồng cũ lại không cho cô mặc ra ngoài, nói nó làm cô lộ đường cong quá rõ, anh ta nghĩ đến cảnh mắt của những người đàn ông khác cứ dán vào thân hình của cô là lại cảm thấy rất khó chịu. Anh ta còn bảo cô, phụ nữ nhà lành không ai mặc quần áo như vậy, một người phụ nữ có lòng tự trọng khi mặc bộ đồ như vậy ra đường, đáng lẽ phải cảm thấy xấu hổ mới đúng.

Lúc đó cô bị chồng cũ tẩy não đến mức hổ thẹn vô cùng, trực tiếp nhét chiếc váy này xuống đáy vali. Nếu không phải tính sau này sinh con gái có thể tháo váy ra may cho con một bộ đồ nhỏ xinh đẹp, thì cô đã vứt thẳng chiếc váy này đi rồi.

Bây giờ cô nghĩ, mặc xác anh ta, mặc xác cái gọi là gái ngoan không mặc đồ như vậy. Đến bây giờ cô mới hiểu, cái gọi là gái ngoan nên làm gì, nên mặc gì, nên thế này thế kia, chẳng qua chỉ là những chiếc gông cùm đạo đức mà những người đàn ông không tự tin áp đặt lên phụ nữ, là những gã đàn ông đó đang PUA phụ nữ.

Người đàn ông tự tin sẽ không bao giờ để ý người khác nhìn thêm một cái vào người bạn đồng hành xinh đẹp quyến rũ của mình.

Hứa Mật Ngữ dừng lại một chút trong lúc tìm đồ, nhớ lại, sau khi ly hôn cô hẳn đã gói chiếc váy này cùng với những bộ quần áo khác vào một chiếc vali nào đó, cô chắc chắn nó vẫn còn, chưa bị vứt đi.

Thế là cô kiên nhẫn tìm tiếp, cuối cùng cũng tìm thấy nó trong chiếc vali cuối cùng.

Cô là phẳng chiếc váy, mặc lên người.

Trước đây khi cô mặc chiếc váy này, còn hơi có vẻ gầy gò. Gần đây cô đã điều chỉnh lại cơ thể mình rất tốt, đã có da có thịt hơn. Chút da thịt này vừa hay nâng đỡ những chỗ cần nâng đỡ của chiếc váy, đường cong ngực và hông nổi lên đầy đặn vừa vặn. Cô ngày nào cũng tập thể dục, giữ cho vòng eo và đôi chân săn chắc không lỏng lẻo. Cho nên vòng eo thon gọn, lại được chiếc váy siết lại trông càng mảnh mai hơn.

Cô thả mái tóc đang buộc ra.

Mái tóc dài xõa xuống vai.

Cô dùng máy uốn tóc tạo những lọn sóng lớn ở đuôi tóc, lại chọn một thỏi son màu đỏ đậm, tỉ mỉ tô lên môi.

Rồi cô nhìn mình trong gương.

Da trắng váy đen, tóc dài lượn sóng, môi đỏ rực lửa.

Đi thêm đôi giày cao gót.

Cô cảm thấy mình như đã biến thành một người khác.

Một người phụ nữ ba mươi tuổi có chút yêu kiều đằm thắm, có chút quyến rũ.

Trước đây người phụ nữ này sống trong đủ mọi ràng buộc – từ chồng cũ, từ khiếm khuyết trong tính cách của chính cô, từ gia đình trọng nam khinh nữ của cô. Cô sống dưới sự đàn áp và kìm kẹp của chúng. Bây giờ cô đã giải phóng bản thân, cô để mình vứt bỏ những sự đàn áp kìm kẹp đó, thử trở nên phóng túng hơn, trở thành người phụ nữ trong gương này.

Hứa Mật Ngữ mỉm cười với chính mình trong gương.

Cảm giác được sống phóng túng là chính mình thế này, thật không tồi.

 

Đúng giờ tan làm, Tiết Duệ gọi điện đến quầy lễ tân tìm Hứa Mật Ngữ.

Lát nữa có một khách hàng người Nhật sẽ đến khách sạn bàn chuyện làm ăn với Kỷ Phong, Kỷ Phong không thích tác phong ngoài công việc của người này, không muốn ông ta lên tầng thượng, nên muốn nhờ Hứa Mật Ngữ biết tiếng Nhật khi người đó đến thì tiếp đãi trước, đưa ông ta đến phòng chờ hạng sang đợi, đợi mình ăn tối xong sẽ xuống.

Nhưng nhân viên lễ tân báo lại với Tiết Duệ: “Chị Mật Ngữ tan làm rồi ạ.”

Tiết Duệ lập tức hỏi: “Nếu vừa mới đi, có thể gọi chị ấy quay lại một chút không? Lát nữa sếp có một khách hàng người Nhật đến, sếp muốn nhờ chị ấy tiếp đãi ở đại sảnh, rồi đưa đến phòng chờ hạng sang.”

“Vậy cũng không nhất thiết phải là chị Mật Ngữ chứ? Trong phòng chờ hạng sang cũng có người biết tiếng Nhật, gọi xuống là được mà.”

Tiết Duệ đáp: “Nhưng cũng không phải ai sếp cũng chịu dùng, người khác sếp không tin tưởng.”

Cậu ta đã viện đến sếp nói đến mức này, không ngờ nhân viên lễ tân lại trung thành bảo vệ chủ mà nói với cậu ta: “Tôi nói này trợ lý Tiết, thôi bỏ đi, quản lý Hứa của chúng tôi dạo này rất vất vả, hôm nay khó khăn lắm mới được tan làm đúng giờ để đi bar thư giãn, anh cứ coi như làm phúc cho chị ấy một cơ hội nghỉ ngơi đi.”

Tiết Duệ nghe xong cân nhắc một hồi, cảm thấy nhân viên lễ tân nói cũng không sai, Hứa Mật Ngữ dạo này quả thực rất bận rộn và mệt mỏi, khó khăn lắm mới được thư giãn một chút mà cậu ta lại bắt người ta quay lại, quả thực không phải đạo.

“Vậy được rồi.” Cậu ta thỏa hiệp, sau đó hỏi: “Chị Mật Ngữ nói chị ấy tối nay đi bar thư giãn à?”

Nhân viên lễ tân thuận miệng trả lời: “Vâng, đến ‘Dạ Ngộ’.”

Lúc cúp điện thoại, Tiết Duệ nghĩ, Hứa Mật Ngữ bây giờ sắp xếp cuộc sống ngoài giờ của mình cũng ổn phết nhỉ, nơi muốn đến lại là quán bar “Dạ Ngộ” hot nhất hiện nay, ở thành phố Tinh bất kể là người trẻ hay người có tiền, đều rất thích nhét buổi tối của mình vào đó để trải qua.

Cất điện thoại, cậu ta quay đầu báo cáo với Kỷ Phong: “Sếp, chị Mật Ngữ tan làm rồi.”

Kỷ Phong đang chuẩn bị ăn tối cùng Tưởng Chỉ Thuần. Động tác cầm đũa của anh không dừng lại, hỏi thẳng một câu: “Cô ta tối nay đi sớm vậy, có việc à?”

Tiết Duệ trầm ngâm nói: “Nhân viên lễ tân bảo chị ấy đi bar, chắc là đã hẹn trước rồi.”

Kỷ Phong nghe xong trầm ngâm một lát.

Tưởng Chỉ Thuần ở bên cạnh quan sát anh, cẩn thận để ý đến những biểu cảm nhỏ nhặt của anh.

Nhưng anh chỉ nhướng mày, rồi lại hơi nhíu mày. Dưới đáy mắt anh dường như có một tia không vui. Nhưng cô ấy không nhìn ra được sự không vui này là vì cấp dưới không thể cùng anh tăng ca, hay là vì cấp dưới có hẹn với người khác ở quán bar.

Cô ấy kịp thời lên tiếng: “Hay là để em xuống nhé!” Cô thấy Kỷ Phong quay đầu nhìn mình, lập tức cười duyên dáng lại mang theo ba phần ngây thơ nói: “Em cũng biết một chút tiếng Nhật đó!” Trực giác mách bảo cô ấy không muốn Hứa Mật Ngữ có cơ hội bị gọi lại tăng ca, vì thế cô ấy cam tâm tình nguyện hạ mình một chút.

Kỷ Phong khẽ nhếch mép cười một tiếng: “Cô đến đây làm khách, sao có thể để cô xuống làm việc chân tay được.” Anh lại quay sang Tiết Duệ, nói với cậu ta: “Mau qua đây ăn cơm, ăn xong cậu xuống tiếp đãi trước đi.”

Tiết Duệ vội vàng ngồi xuống ăn cơm, vừa ăn cơm cậu tavừa bắt đầu nhận ra điều vô lý.

Đúng rồi, cậu ta cũng có thể ăn nhanh rồi xuống tiếp đãi khách hàng mà. Cũng không phải nhất thiết phải là Hứa Mật Ngữ.

Vậy thì ban đầu là ai đã tạo ra cái không khí không phải Hứa Mật Ngữ tiếp đãi thì không được cơ chứ…

 

Tiết Duệ ăn vội ăn vàng xong bữa tối, vừa kịp xuống lầu tiếp đãi khách hàng người Nhật. Cậu ta đưa khách đến phòng Quý Phong Các trong khu vực phòng chờ hạng sang, trò chuyện với anh ta một lát.

Khách hàng là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, nói về ngoại hình cũng coi như chỉn chu, trông lịch sự đường hoàng, đối với công việc cũng cẩn trọng nghiêm túc, bàn bạc hợp tác với anh ta cũng luôn có thể nhanh chóng giải quyết được các vấn đề giữa đôi bên.

Nhưng anh ta có một điểm không tốt lắm, là người khá ham mê sắc đẹp, Tiết Duệ nghe những người từng làm ăn với anh ta kể, ngài Ida này thích nhất là đến những nơi có nhiều cô gái xinh đẹp.

Mà Kỷ Phong lại ghét nhất là đến những nơi như vậy, cho nên với người tên Ida này, anh trước nay chỉ bàn công việc, những chuyện ngoài công việc, anh tuyệt đối không đi cùng.

Kỷ Phong ăn tối xong trên tầng thượng, bảo Tưởng Chỉ Thuần: “Lát nữa tôi còn có việc phải bàn, tôi cho tài xế đưa cô về.”

Tưởng Chỉ Thuần lại chớp chớp đôi mắt to, thử dò hỏi: “Em vẫn chưa muốn về, em có thể cùng anh đến phòng chờ hạng sang không ạ? Anh yên tâm em tuyệt đối không phá rối, các anh cứ bàn chuyện của các anh, em chỉ ở quầy bar uống rượu ngắm cảnh đêm thôi, em hứa!”

Kỷ Phong cảm thấy cô ấy ở lại hay về nhà, thật ra cũng không sao cả, nên đã đồng ý.

Tưởng Chỉ Thuần không giấu được vẻ vui mừng mà cùng anh xuống tầng executive, đến phòng chờ hạng sang.

Cô đúng như lời mình đã nói, ở trong lounge uống rượu ngắm cảnh ngoài cửa sổ, Kỷ Phong vào phòng Quý Phong chuyên dụng của mình để bàn chuyện với ngài Ida.

Một lúc sau, Kỷ Phong, Tiết Duệ và ngài Ida cùng nhau bước ra khỏi phòng Quý Phong. Xem ra đã bàn xong chuyện, và còn bàn rất tốt.

Tưởng Chỉ Thuần đặt ly cocktail xuống đi về phía họ, Ida nhìn thấy cô ấy liền sáng mắt lên, luôn miệng khen cô a áy xinh đẹp.

Tiết Duệ vội vàng giới thiệu, đây là bạn của Kỷ tổng chúng tôi.

Tưởng Chỉ Thuần cũng dùng tiếng Nhật chào hỏi ngài Ida.

Ida hỏi Kỷ Phong: “Chuyện cũng bàn xong rồi, hay là chúng ta tìm một nơi uống một ly cho vui vẻ nhỉ, không biết gần đây có quán bar nào khá ổn không?”

Kỷ Phong muốn từ chối hoạt động ngoài lề này, liền đẩy Tiết Duệ ra: “Quán bar thì anh hỏi trợ lý của tôi đi.”

Tiết Duệ nghĩ đến quán “Dạ Ngộ” được nhắc đến trước bữa tối, buột miệng nói ra tên quán bar này.

Kỷ Phong quay đầu liếc Tiết Duệ một cái.

Sao cậu ta lại cố tình giới thiệu quán bar mà người phụ nữ kia tối nay sẽ đến.

Ngài Ida rất hào hứng, nói với Kỷ Phong: “Vậy cùng đi đi, Kỷ tổng?”

Kỷ Phong vốn định từ chối, anh trước nay không thích đến những nơi ồn ào như vậy. Nhưng không biết tại sao, lúc mở miệng trong đầu thoáng qua hình ảnh người phụ nữ kia, thế rồi ma xui quỷ khiến thế nào lại trả lời một tiếng: “Cũng được.”

Lúc anh dứt lời, ngay cả Tiết Duệ cũng kinh ngạc quay đầu nhìn anh.

Anh nghĩ có lẽ mình chỉ muốn đi xem thử, quán bar “Dạ Ngộ” đó rốt cuộc trông như thế nào, mà có thể khiến một người phụ nữ đã ly hôn bảo thủ nhàm chán cũng chịu đến.

Anh quay đầu nhìn Tưởng Chỉ Thuần, định để tài xế đưa cô ấy về trước.

Nhưng Tưởng Chỉ Thuần lại rất ngoan ngoãn đến kéo tay áo anh, thử dò xét nhẹ nhàng lay, rồi chớp chớp mắt cầu xin nói: “Em cũng muốn đi cùng, được không ạ?”

Kỷ Phong hơi nhíu mày. Đây là lần thứ hai cô ấy kéo tay áo anh rồi. Anh cuối cùng đã không thể nhịn được như lần đầu, anh tuột tay áo của mình ra khỏi tay cô ấy.

Rồi anh nghĩ, cô ấy là người trưởng thành, đi hay không đi quán bar là chuyện cô ấy nên tự mình quyết định, không cần được sự đồng ý của anh.

“Tùy cô.” Thế là anh trả lời cô ấy.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...