Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 55: “Tình yêu sét đánh? Quá ngây thơ rồi, đó là chuyện của trẻ con.”



55, Có một chút vui mừng

 

Nghe câu hỏi của Hứa Mật Ngữ, anh rể mất kiên nhẫn đáp lại: “Em ba, em đừng có biết rõ mà còn giả ngơ nữa! Nên đương nhiên là em phải đi tìm Nhiếp Dư Thành nói chuyện, đừng có suốt ngày tìm đến làm phiền anh và chị cả của em nữa. Chúng ta là người một nhà, anh và chị cả của em vì em mà bị chèn ép, em phải ra mặt giúp bọn anh chứ!”

Hứa Mật Ngữ bật cười, nụ cười chứa đầy vẻ mỉa mai.

“Anh bảo tôi đi tìm Nhiếp Dư Thành? Tôi dựa vào cái gì chứ? Tôi và anh ta đã ly hôn rồi, tôi lấy tư cách gì để Nhiếp Dư Thành còn nghe lời tôi? Mà anh lại dựa vào cái gì để đưa ra yêu cầu nực cười và vô liêm sỉ như vậy với tôi?”

Anh rể đập bàn: “Có gì mà nực cười với vô liêm sỉ? Dù sao cô và Nhiếp Dư Thành cũng đã ngủ chung một giường bao nhiêu năm, dù có ly hôn rồi thì chắc chắn vẫn còn chút tình cảm. Lúc hai người ầm ĩ ly hôn, tôi nhìn rõ lắm, Nhiếp Dư Thành vẫn còn tình cảm với cô. Cho nên chuyện hôm nay, nhất định phải là cô đi tìm Nhiếp Dư Thành làm chủ cho chúng tôi.”

Hứa Mật Ngữ trong lòng cười lạnh. Phải, vẫn còn tình cảm với cô. Có mà vừa quay lưng đã cưới ngay kẻ đã qua tay ba người bọn họ. Tình cảm thật sâu đậm làm sao.

Phía sau vang lên tiếng sột soạt của giấy báo. Hứa Mật Ngữ không để tâm, chuyên chú đối phó với hai vị “thân nhân” đối diện.

Tiết Duệ nghe người đàn ông phía trước nói chuyện đã đến mức sắp không nhịn nổi, đặc biệt là khi nghe đến câu “ngủ chung một giường bao nhiêu năm”, cậu ta không kìm được mà lẩm bẩm một tiếng “bẩn thỉu”.

Bên cạnh truyền đến tiếng giấy báo bị vò nhàu. Cậu ta quay đầu nhìn, phát hiện hai tay Kỷ Phong đang nắm chặt hai bên tờ báo, đã vò nó nhàu nhĩ.

Cậu ta lập tức hiểu ra Kỷ Phong không thể nghe nổi chuyện nam nữ bị miêu tả một cách dơ bẩn như vậy.

Giây tiếp theo, cậu ta nghe thấy Hứa Mật Ngữ lạnh lùng nói với anh rể của cô: “Anh nói chuyện cho sạch sẽ một chút! Hơn nữa, anh dựa vào đâu mà nghĩ rằng có thể sai khiến tôi? Anh tưởng anh là ai?”

Anh rể bị cô hỏi vặn lại đến biến sắc, trông như giây tiếp theo sẽ đập bàn đứng dậy.

Tiết Duệ căng cứng cơ bắp, định bụng thấy chuyện bất bình ra tay tương trợ.

Nhưng cậu ta vừa mới căng cơ chuẩn bị giúp đỡ, bỗng nhiên nhận ra bên cạnh dường như có một luồng sức mạnh căng thẳng không thể xem thường.

Quay đầu nhìn, Kỷ Phong vậy mà cũng trong tư thế sẵn sàng, hôm nay anh chỉ mặc áo sơ mi, không mặc áo khoác vest, lúc này cánh tay anh đã làm ống tay áo sơ mi căng phồng lên.

Tiết Duệ thầm cảm thán. Không phải dạng kỳ quặc dị hợm thì không thể nào kích động được cảm xúc thừa thãi của Kỷ Phong. Xem ra họ hàng của Hứa Mật Ngữ đúng là đủ kỳ quặc.

Chị cả của Hứa Mật Ngữ kịp thời giữ người chồng đang muốn nổi điên lại.

Chị ta lựa lời ngon ngọt thương lượng với Hứa Mật Ngữ: “Em ba à, nếu bên Nhiếp Dư Thành em không giúp được vợ chồng chị, thì công việc ở công ty du lịch này của bọn chị thật sự không làm nổi nữa. Chị thấy bây giờ em sống rất tốt, mới bao lâu đâu mà đã lên làm quản lý rồi. Hay là, em dùng mối quan hệ một chút, đưa cả chị và anh rể em vào khách sạn này làm việc đi!”

Chị ta dừng lại, rồi rướn người về phía trước, ghé sát lại gần Hứa Mật Ngữ, vẻ mặt cũng trở nên có chút bí ẩn và mờ ám: “Nghe ý của mẹ trước đây, sếp của em và em hình như có chút gì đó mờ ám, em rỉ tai sếp một chút, chắc là không khó đâu!”

Tiết Duệ nghe đến đây suýt nữa thì ném cả tờ báo trong tay đi.

Hứa Mật Ngữ rõ ràng là suýt bị gã sếp cũ kia sàm sỡ, sao vào miệng mẹ của cô lại biến thành mối quan hệ mờ ám có thể lợi dụng được? Thật là hết nói nổi! Mà người chị cả này xem ra lại có cùng quan điểm với mẹ mình, cho rằng tâm tư mờ ám của đàn ông đối với em gái đều có thể lợi dụng được. Sao trên đời lại có người mẹ và người chị vô liêm sỉ đến vậy!

Cậu ta quay đầu nhìn Kỷ Phong, phát hiện mặt anh đã sa sầm lại như dài đến gần hai mét, mép tờ báo suýt chút nữa bị anh bấu cho rách nát.

Tiết Duệ nghĩ, xem ra Kỷ Phong còn ghét nghe những lời này hơn cả cậu ta.

Hứa Mật Ngữ nghe xong câu nói của Hứa Mật Tử, lòng nguội lạnh quay đầu nhìn ra ngoài qua tấm kính sát đất của đại sảnh.

Kỷ Phong và Tiết Duệ nhìn thấy gò má nghiêng đột ngột quay về phía họ, vội vàng giơ tờ báo lên cao, che đi gần hết khuôn mặt.

Bên ngoài khách sạn là những hàng cây xanh um tùm, giữa lùm cây là những đóa hoa tươi đang nở rộ, còn có một đài phun nước không ngừng phun lên những cột nước. Cảnh vật này tắm mình trong ánh nắng, sạch sẽ và tràn đầy sức sống. Đây chính là trạng thái cuộc sống mà Hứa Mật Ngữ khao khát nhất.

Cô nhìn ra ngoài, thở dài một hơi. Rồi cô mỉm cười, một nụ cười rất đẹp, nhưng trong đó lại chứa đầy sự bất lực và mỉa mai.

Ánh nắng xuyên qua lớp kính, chiếu nghiêng trên gò má cô. Làn mi dài khẽ run, đáy mắt tựa như nước, phiếm chút tang thương đã nhìn thấu sự đời. Sống mũi cao thẳng, cắt ra ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối do nắng tạo nên, khóe môi cong lên, tựa như công tắc của một chiếc đèn, dùng nụ cười thắp sáng cả gương mặt.

Nụ cười lúc này so với những nụ cười thường ngày của cô, lại có thêm một vẻ đẹp độc đáo vừa như sắp vỡ tan lại vừa mạnh mẽ chống đỡ, thu hút ánh nhìn của người khác, khiến người ta không thể rời mắt.

Tiết Duệ cúi đầu tìm điện thoại, muốn chụp lại nụ cười ở góc độ này của Hứa Mật Ngữ. Đây chính là bố cục mà ông trời dâng tận miệng cho cậu ta, chụp lại có thể mang đi dự thi mấy giải nhiếp ảnh không chuyên.

Nhưng cậu ta vừa đảo mắt, bất ngờ nhìn thấy Kỷ Phong đang nhìn thẳng vào gò má nghiêng của Hứa Mật Ngữ.

Cậu ta lập tức có chút phấn khích, lần này gu thẩm mỹ của cậu ta cuối cùng cũng thống nhất với Kỷ Phong, xem ra cả hai đều cảm thấy nụ cười của Hứa Mật Ngữ rất đẹp.

Hành động bật cười vô cớ của Hứa Mật Ngữ khiến hai vợ chồng chị cả đều thấy sởn gai ốc.

Hứa Mật Tử hỏi Hứa Mật Ngữ: “Em ba, em cười cái gì ở đó thế? Nói thật nhé, chị và chị hai đều thấy bây giờ em thay đổi đến mức không ra thể thống gì nữa rồi, em bị kích động gì à? Sao tự dưng lại đối xử với bố mẹ, với các chị em, tất cả đều như lục thân không nhận! Em nói em không quan tâm đến bọn chị, không quan tâm đến bố mẹ, cũng được, bọn chị nhận; nhưng đến Mật Bảo em cũng không quan tâm, chị thấy em đúng là bị ma ám rồi, nó là đứa cháu đích tôn và là niềm hy vọng duy nhất của nhà họ Hứa chúng ta đấy! Này em ba, em có nghe chị nói không hả, rốt cuộc em đang cười cái gì mà quái gở thế?”

Hứa Mật Ngữ quay đầu lại, vẫn cười như vậy, nói với Hứa Mật Tử: “Tôi đang cười, khi tôi thoát ra khỏi con người cũ của mình, đứng ở bên ngoài nhìn vào tôi và chị, nhìn vào mối quan hệ mà chúng ta gọi là ‘gia đình’ này, tôi bỗng phát hiện ra người đó từng nói không sai chút nào. Gia đình gốc của tôi thật sự là một vũng bùn lầy, mà tôi lại cứ cố tìm kiếm cảm giác tồn tại, tìm kiếm sự công nhận và quan tâm trong vũng bùn ấy, tôi đúng là thiếu thốn tình thương đến mức đáng thương.”

Tiết Duệ nghe những lời này, quay đầu nhìn Kỷ Phong. Anh dường như đang nghe rất chăm chú, đã hoàn toàn bỏ tờ báo xuống.

Hứa Mật Ngữ ngồi phía trước họ dừng lại một chút, rồi thu lại nụ cười, nghiêm túc nói: “Cảm ơn hai người, chị cả, anh rể, đây có lẽ là lần cuối cùng tôi gọi hai người như vậy. Cảm ơn sự ích kỷ của hai người và của bà Tiêu, đã giúp tôi hạ quyết tâm từ hôm nay trở đi, càng phải yêu thương bản thân mình hơn. Sau này, mọi việc hai người hãy tự lo liệu đi, nếu tuần sau hai người thật sự thất nghiệp, xin hãy tự đi tìm việc, đừng liên lạc với tôi nữa, tôi sẽ không nghe điện thoại của hai người, cũng sẽ không giúp đỡ bất cứ điều gì nữa. Hai người đừng có học theo bà Tiêu, định gây sự với tôi để ép tôi thỏa hiệp, chỉ cần hai người dám làm vậy, tôi dám trả lại gấp bội, đến lúc đó chắc chắn hai người còn khó chịu hơn tôi. Những gì tôi nói ở trên, tôi sẽ làm được.”

Trước đây, cô từng hy vọng có thể kéo Hứa Mật Tử và Hứa Mật Nam một tay, muốn họ cũng tỉnh táo lại từ lời nguyền tẩy não của gia đình trọng nam khinh nữ.

Nhưng bây giờ xem ra, đã không còn cần thiết nữa rồi. Họ rõ ràng đã trở thành những người ích kỷ giống hệt Tiêu Tú Mai.

Từ nhỏ đến lớn, cô luôn cảm thấy chị cả và chị hai sống tốt hơn cô, vì bố mẹ thương họ hơn.

Nhưng giờ đây nhìn lại, chị cả và chị hai có thật sự sống tốt hơn cô không? Thực ra không phải, họ chỉ có vẻ sống tốt hơn cô, vì họ chấp nhận sự tẩy não vô điều kiện.

Không giống cô, dù trông có vẻ yếu đuối, nhưng thực ra cô vẫn luôn âm thầm và yếu ớt phản kháng, cô muốn có được sự công bằng như em trai, cô muốn được đi học, cô nhất định phải học đại học. Từ nhỏ đến lớn vì những sự phản kháng này, nên cô mới đặc biệt không được baố mẹ yêu thương. Đến giờ phút này, cô kinh ngạc phát hiện ra bản thân mình vốn không thảm hại đến tận cùng như vậy, vì trong xương tủy cô chưa bao giờ từ bỏ ý định tự cứu mình, chỉ là vẫn chưa tìm được phương pháp và phương hướng thích hợp.

Còn chị cả và chị hai, họ chấp nhận tất cả, họ đang biến mình thành một người giống như Tiêu Tú Mai – lớn lên trong sự áp bức của tư tưởng trọng nam khinh nữ, sau đó bản thân cũng trở thành người trọng nam khinh nữ. Từng là nạn nhân, sau đó lại biến thành kẻ gây hại tương tự.

Hứa Mật Ngữ vốn cảm thấy mình đáng thương, nhưng bây giờ cô lại thấy chị cả và chị hai mới thật sự đáng thương. Họ không chỉ đáng thương, mà còn không tự biết. Họ cam tâm tình nguyện bị gia đình bóc lột, trở thành kẻ cuồng chiều em trai, còn cho rằng cô, người đã thoát ra khỏi lời nguyền đó, là một kẻ đại nghịch bất đạo, khác người.

Họ đang dần biến thành một phiên bản khác của Tiêu Tú Mai.

Hứa Mật Ngữ mừng vì mình đã thoát ra khỏi một gia đình như vậy. Cô đã tự cứu mình thành công. Nhưng chị cả trước mắt dường như sẽ mãi mãi mê muội không tỉnh ngộ.

Vậy thì thôi, chi bằng sau này đôi bên cắt đứt hoàn toàn, mỗi người sống cuộc đời của riêng mình.

Hứa Mật Ngữ nói rõ ràng mọi chuyện, định đứng dậy rời đi.

Đột nhiên lại nghĩ đến điều gì đó, thế là cô không vội đứng lên. Cô nhìn Hứa Mật Tử và anh rể, nghiêm túc nói: “Còn nữa, tôi từ vũng bùn lầy của gia đình đó vùng vẫy thoát ra, vùng vẫy đến được vị trí này, không phải nhờ vào quan hệ mờ ám với ai cả, xin hai người sau này nói chuyện có chút tố chất và giữ lại chút khẩu đức.”

Cô nói xong những lời này liền lập tức đứng dậy, không thèm nhìn sắc mặt đột nhiên biến đổi của Hứa Mật Tử và chồng chị ta, không quan tâm đến những lời lên án vô lý mà họ sắp sửa trút lên đầu cô.

Cô đứng dậy rồi quay người lại, chuẩn bị trở về đại sảnh tiếp tục công việc.

Nhưng vừa mới quay người, cô không khỏi sững sờ.

Cô nhìn thấy bàn ở góc phòng, những tờ báo được giơ lên lúc nãy đã được hạ xuống. Và người ngồi ở đó, không ngờ lại là Kỷ Phong và Tiết Duệ.

Cô nhìn Kỷ Phong, nghĩ đến những lời Hứa Mật Tử vừa nói với cô về việc có quan hệ mờ ám với sếp, cả người lập tức cảm thấy khó chịu vô cùng. Cô và gã sếp rác rưởi Phùng Khải Hâm kia không hề có bất cứ quan hệ mờ ám nào. Nhưng cô và Kỷ Phong, vị sếp hiện tại, ông chủ hiện tại này… lại từng có một đêm tình một đêm bất ngờ, hơn nữa cô được lên chức quản lý cũng là do Kỷ Phong đề bạt… Kỷ Phong có khi nào vì vậy mà hiểu lầm là đang nói anh ấy không?? Vốn dĩ gần đây anh đã luôn nghi ngờ cô cố tình quyến rũ anh, bây giờ lại thêm chuyện này, cô dường như càng nói không rõ…

Cả người cô vô cùng bối rối, vội vàng thu lại ánh mắt, tay nắm chặt vạt áo, bước vội qua bên cạnh họ rồi chạy đi.

Vợ chồng chị cả bị khí thế quyết liệt khi cắt đứt quan hệ của Hứa Mật Ngữ lúc nãy làm cho chấn động, chấn động đến mức nhất thời không dám tiếp tục gây sự vô lối. Cuối cùng họ cũng xác nhận, Hứa Mật Ngữ không còn là quả hồng mềm dễ bóp nữa, bây giờ họ đã không thể động vào cô được rồi.

Họ tức tối không cam lòng nhìn theo bóng lưng cô chửi đổng vài câu “tôi thấy nó điên rồi, cái thứ hỗn xược lục thân không nhận” rồi cũng đành tiu nghỉu rời đi.

Trong quán cà phê chỉ còn lại Kỷ Phong và Tiết Duệ.

Tiết Duệ thấy Kỷ Phong cũng quay đầu nhìn ra ngoài cửa kính sát đất của đại sảnh, nhìn vào khung cảnh bên ngoài mà Hứa Mật Ngữ vừa nhìn. Khóe miệng anh dường như còn hơi nhếch lên.

Anh có vẻ như đang chìm vào thế giới của riêng mình.

Tiết Duệ cân nhắc tình hình, đắn đo xem có nên phá vỡ thế giới của Kỷ Phong hay không.

Cuối cùng cậu ta vẫn không nhịn được mà gọi một tiếng: “Sếp?”

“Ừm?” Kỷ Phong chỉ để lại một bên mặt cho Tiết Duệ, nhìn ra ngoài lười biếng đáp một tiếng.

“Điện thoại của sếp rung nãy giờ rồi, là mẹ của sếp gọi…”

Kỷ Phong quay đầu lại, cúi mắt nhìn xuống, chiếc điện thoại đặt trên bàn đang rung lên không ngừng.

Anh có chút ngạc nhiên vì hôm nay mình lại không cảm nhận được những rung động mạnh và kéo dài như vậy.

Anh nhận điện thoại, kiên nhẫn nghe mẹ ở đầu dây bên kia nói chuyện.

Nghe xong, cúp máy, vừa quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt đen láy như hai hố đen, đầy vẻ tò mò khám phá của Tiết Duệ.

“Sếp, vừa rồi sếp nhìn ra ngoài, đang nghĩ gì vậy ạ? Tôi thấy sếp hình như đang cười đấy!”

Kỷ Phong liếc lạnh một cái, mặt không biểu cảm nói: “Còn nhiều chuyện nữa, tôi sẽ tống cậu đến cái công ty du lịch vớ vẩn mà họ vừa nói lúc nãy.”

Tiết Duệ lập tức im bặt.

Kỷ Phong đứng dậy, bảo Tiết Duệ: “Lên lầu. Chuẩn bị một chút, lát nữa tôi phải ra ngoài.”

Tiết Duệ vội vàng thu dọn đồ đạc đi theo.

Trong thang máy, Kỷ Phong nhìn những con số tầng đang không ngừng nhảy lên mà nghĩ về câu hỏi của Tiết Duệ.

Vừa rồi anh nhìn ra ngoài, đang nghĩ gì nhỉ?

Thật ra cũng không nghĩ gì cả. Có lẽ chẳng qua chỉ là vì sự thay đổi của một người phụ nữ không mấy liên quan, mà cảm thấy có một chút vui mừng mà thôi.

Lên lầu, Kỷ Phong bảo Tiết Duệ chuẩn bị xe, hai tiếng sau anh phải ra sân bay.

Vừa rồi ở dưới lầu, anh nhận được điện thoại của mẹ là bà Phong Tuyết Lan. Phong Tuyết Lan bảo anh, hai tiếng nữa bà sẽ hạ cánh ở sân bay thành phố Tinh, bảo Kỷ Phong đến đón bà về nhà đúng lúc bà đáp xuống.

Kỷ Phong không hỏi mẹ đi từ khi nào, cũng không hỏi bà đi đâu làm gì. Bà chịu ra ngoài đi dạo để giải tỏa tâm trạng, đây là chuyện anh cầu còn không được.

Anh hy vọng sau này mẹ cũng có thể có thêm nhiều chuyến du lịch nói đi là đi như thế này.

Làm việc một lúc, thời gian cũng gần đến, anh dẫn Tiết Duệ xuống lầu khởi hành.

Khi xe đến sân bay, vừa đúng lúc máy bay chuẩn bị hạ cánh.

Kỷ Phong gọi cho mẹ Phong Tuyết Lan, hỏi bà lát nữa sẽ ra từ cổng nào.

Phong Tuyết Lan lúc này mới nói thật với anh: “Thật ra bảo con ra sân bay không phải để đón mẹ, mẹ đang ở nhà đây. Là để con đi đón con gái của một người bạn cũ của bố mẹ, con bé vừa từ nước ngoài về, gia thế rất tốt, môn đăng hộ đối với nhà chúng ta. Bản thân con bé cũng rất tốt, rất ưu tú, tên cũng hay, gọi là Tưởng Chỉ Thuần, năm nay mới hai mươi lăm tuổi, trẻ trung xinh đẹp khỏi phải nói, lại còn thông minh có năng lực, vẫn luôn hoạt động âm nhạc ở nước ngoài, tuy còn trẻ nhưng đã tổ chức tour diễn toàn cầu rồi, lần này con bé nhân lúc nghỉ giữa tour để về nhà một thời gian. Con bé thật sự là một cô gái hoàn hảo, vừa hay phù hợp với những tiêu chuẩn chọn vợ của con đó!”

Kỷ Phong nhíu mày nghe mẹ thao thao bất tuyệt giới thiệu. Bị mẹ lừa đến đây để xem mắt trá hình, điều này khiến anh cảm thấy rất khó chịu.

Điện thoại chưa kịp cúp, anh đã ra lệnh cho Tiết Duệ phía trước: “Quay đầu xe, chúng ta về khách sạn.”

Trong điện thoại vang lên giọng nói lo lắng của Phong Tuyết Lan: “Đợi đã! Đừng đi vội! Con trai à, con nghe mẹ nói, dù sao con cũng đã đến sân bay rồi, thì tiện đường đưa con bé về đi! Vì đã nói trước là để con đến đón nó, nên gia đình nó cũng không cho xe tới, nếu con cứ thế mà đi, nó một mình bơ vơ ở sân bay chờ đợi, cũng đáng thương lắm. Nếu con không thích, thì coi như chuyến này chỉ đơn thuần là đưa nó về thôi, mẹ đảm bảo sau này sẽ không ép buộc gán ghép hai đứa nữa!”

Sợ anh thật sự cho xe quay đầu về, Phong Tuyết Lan nói rất nhanh và gấp gáp.

Kỷ Phong lặng lẽ thở dài, nói với mẹ: “Không có lần sau.” Dừng một chút rồi nói “Lát nữa gửi số điện thoại của cô ấy cho con.”

Anh cúp máy, bảo Tiết Duệ tạm thời chưa về. Sau đó nhận được số điện thoại mẹ gửi tới.

Anh đưa thẳng điện thoại cho Tiết Duệ phía trước: “Cậu liên lạc với cô ấy đi, nói cho cô ấy biết xe chúng ta đỗ ở đâu, bảo cô ấy tự tìm đến đây.”

Tiết Duệ vừa nhận điện thoại vừa âm thầm tặc lưỡi.

Đúng là một gã trai thẳng không biết thương hoa tiếc ngọc, lại còn để một cô gái phải tự mình tìm đến.

Tiết Duệ bấm số, sau vài tiếng tút tút, một giọng nữ khá hay vang lên.

Tiết Duệ tự giới thiệu trước, sau đó hỏi đối phương một câu: “Hành lý của cô có nhiều không?”

Giọng cô gái khá ngọt ngào trả lời cậu ta: “Không nhiều đâu ạ, tôi chỉ có một chiếc vali thôi, tôi đi đâu cũng không mang nhiều đồ.”

Tiết Duệ bèn nói với cô: “Vậy thì thưa cô Tưởng, tôi không vào đón cô nữa, sau khi cô ra ngoài thì cứ trực tiếp tìm chúng tôi, lát nữa tôi sẽ gửi định vị và biển số xe cho cô.”

Đầu dây bên kia dường như sững lại một chút, nhưng lập tức hoàn hồn đáp: “Vậy được ạ.”

Sau khi cúp máy, Tiết Duệ vừa gửi vị trí vừa cảm thấy có chút áy náy. Gửi xong địa chỉ, trả lại điện thoại cho Kỷ Phong, cậu ta không nhịn được hỏi: “Sếp, chúng ta làm vậy có phải là không đủ ga lăng không ạ?”

Kỷ Phong liếc cậu ta một cái, thản nhiên nói: “Biết rõ lừa tôi đến là để gán ghép tôi với cô ta, nếu tôi đối xử với cô ta quá chu đáo ga lăng, lỡ như khiến cô ta hiểu lầm, chẳng phải càng phiền phức hơn sao? Chi bằng ngay từ đầu cứ lạnh lùng một chút, để cô ta đừng nảy sinh suy nghĩ thừa thãi nào.”

Tiết Duệ nghĩ lại, cũng đúng là có lý. Nhiều hành động của Kỷ Phong trông có vẻ không gần gũi tình người, nhưng thực chất là không lạm tình. Như vậy quả thực còn tốt hơn nhiều so với những gã “điều hòa trung tâm” đi đâu cũng gieo rắc tình cảm.

Họ đang nói chuyện thì ở phía không xa, một cô gái kéo vali, tà váy bay bay đi về phía họ.

Tiết Duệ chỉ vào cô gái đó nói với Kỷ Phong: “Sếp, nhìn kìa!”

Kỷ Phong quay đầu nhìn ra ngoài xe.

Bất chợt có một cảm giác hơi bất ngờ.

Có một điểm mẹ anh vừa nói không sai, cô gái này bất kể là khí chất hay ngoại hình, trông thực sự như thể được tạo ra để phù hợp với những tiêu chuẩn chọn vợ của anh vậy.

Trẻ trung, xinh đẹp, trong sáng, tao nhã. Một chiếc váy liền màu vàng nhạt ôm lấy thân hình cô gái. Cô ấy từng bước đi tới, tà váy bay phấp phới, nổi bật trên nền trời xanh mây trắng phía sau, trông tựa như một bức tranh.

Bảo cô ấy tự kéo hành lý tìm đến, cô ấy liền tự mình kéo hành lý tìm đến. Nhìn như vậy, người cũng rất tự lập, không có quá nhiều bệnh tiểu thư.

Vừa rồi mẹ anh nói, cô ấy học âm nhạc, tuy còn trẻ nhưng đã tổ chức tour diễn ở nước ngoài. Còn nói lần này cô ấy nhân lúc nghỉ giữa tour để về nước nghỉ ngơi một thời gian.

Vậy nên xem ra, cô ấy quả thật là một cô gái rất có năng lực, rất ưu tú.

Cứ điểm qua từng thứ như vậy, cô ấy dường như đúng là người bạn đời tương lai mà ông trời đã đặc biệt chuẩn bị cho anh.

Cũng thật là khác xa với Hứa Mật Ngữ về mọi mặt.

Nghĩ đến đây, Kỷ Phong giật mình kinh ngạc.

Anh thấy lạ là tại sao vào khoảnh khắc này, mình lại đột nhiên nghĩ đến người phụ nữ đó.

Vội vàng đè nén suy nghĩ vô cớ này xuống, anh đẩy cửa xe bước ra, lúc đứng vững lại thì Tưởng Chỉ Thuần cũng vừa đi đến trước mặt anh.

Anh thản nhiên nói một tiếng: “Chào cô, tôi là Kỷ Phong.”

Tưởng Chỉ Thuần ngẩng đầu nhìn anh, mắt lập tức mở to. Sau đó gò má cô ấy phủ đầy ráng hồng, còn cố tỏ ra bình tĩnh đáp lại lời chào của anh: “Chào anh, em là Tưởng Chỉ Thuần!”

Kỷ Phong mời cô lên xe. Họ cùng ngồi ở hàng ghế sau.

Trên đường đi, Kỷ Phong cảm nhận rõ ràng rằng, Tưởng Chỉ Thuần vẫn luôn nhìn trộm anh.

Anh đột nhiên quay đầu, bắt gặp ánh mắt đang nhìn trộm của cô ấy, hỏi: “Đang nhìn gì vậy?”

Tưởng Chỉ Thuần đỏ mặt, có chút e thẹn nhìn Kỷ Phong nói: “Em chỉ cảm thấy anh trông quá đẹp trai. Mặc dù trước đây em đã nghe mẹ em nói, anh rất đẹp trai, nhưng em không ngờ người thật lại đẹp trai đến vậy…”

Kỷ Phong nghe vậy nhướng mày.

Anh cũng biết mình đẹp trai, cho nên nên đáp lại cô rằng cô cũng trông không tệ, hay là khen ngợi mắt nhìn của cô ấy không tồi, anh nhất thời chưa quyết định được.

Đúng lúc này, anh nghe thấy Tưởng Chỉ Thuần đột nhiên hỏi mình: “Anh có tin vào tình yêu sét đánh không?”

Cô ấy chớp chớp đôi mắt như mắt nai nhìn anh, đầy mong đợi chờ đợi câu trả lời của anh.

Nhìn gò má đỏ bừng của Tưởng Chỉ Thuần, Kỷ Phong lắc đầu, nói với cô ấy: “Tình yêu sét đánh? Quá ngây thơ rồi, đó là chuyện của trẻ con.”

Tưởng Chỉ Thuần “Ồ” một tiếng, cúi đầu xuống.

Sắc hồng trên má vẫn còn, cô ấy khẽ nói: “Vậy thì bây giờ em chính là trẻ con đi.”

Nói xong cô ấy tủm tỉm cười.

Kỷ Phong ngồi bên cạnh nhìn cô ấy.

Cô gái này rất đặc biệt, vừa e thẹn dè dặt lại vừa chủ động tỏ tình. Cô ấy hoặc là cực kỳ ngây thơ, hoặc là cực kỳ có thủ đoạn.

Anh hy vọng cô ấy là người cực kỳ ngây thơ, như vậy thì cô ấy thật sự rất thích hợp làm bạn đời tương lai của anh. Tính cách phóng khoáng chủ động, không yểu điệu, điều này hợp với sở thích của anh.

Anh ghét nhất kiểu phụ nữ nhu nhược yếu đuối, giống như ai đó trước đây.

Bất chợt nhận ra mình lại sắp nghĩ đến một người phụ nữ nào đó, anh lập tức đè nén dòng suy nghĩ vô cớ này xuống. Anh tự nhủ rằng dù gặp được một đối tượng bạn đời tiềm năng, cũng không cần thiết phải liên tục so sánh với người nào đó, làm vậy lại có vẻ như anh đang dìm cô ấy xuống.

Anh hỏi địa chỉ nhà của Tưởng Chỉ Thuần, để Tiết Duệ cài đặt định vị, trực tiếp đưa Tưởng Chỉ Thuần về đến tận cửa nhà.

Khu biệt thự độc lập ở khu trung tâm, mẹ Phong Tuyết Lan nói không sai, có thể sống ở đây, gia thế của Tưởng Chỉ Thuần quả thực môn đăng hộ đối với nhà anh. Ngoài điều kiện cá nhân phù hợp, gia thế của họ cũng rất tương xứng.

Tưởng Chỉ Thuần xuống xe, không vội vào nhà.

Cô a yas đứng bên ngoài xe, cúi người gõ vào cửa kính xe.

Kỷ Phong hạ cửa kính xuống, nhìn Tưởng Chỉ Thuần bên ngoài.

Gò má Tưởng Chỉ Thuần lại bắt đầu ửng hồng, đôi mắt cô rất sáng nhìn Kỷ Phong hỏi: “Ngày mai em có thể tìm anh không?”

Kỷ Phong suy nghĩ một lát, cảm thấy cũng không có gì không thể. Gặp được một người phù hợp với mình như vậy, anh cũng muốn thử xem có thể phát triển tiếp được không.

Thế là anh đáp lại cô ấy: “Nếu không có tình huống đặc biệt, ngày mai tôi chắc sẽ ở trên tầng thượng của khách sạn Tư Uy.”

Tưởng Chỉ Thuần hơi đỏ mặt nói với anh: “Được ạ, vậy ngày mai anh cứ làm việc của anh, cũng không cần cho người đến đón em, em sẽ bảo tài xế nhà em đưa em qua.” Dừng một chút, cô chớp mắt hỏi “Vậy ngày mai em đến tìm anh lúc nào cũng được phải không ạ?”

Kỷ Phong nhướng mày, trả lời: “Ừm, đều được.”

Tưởng Chỉ Thuần lập tức mỉm cười với anh, nụ cười rất rạng rỡ, phối với chiếc váy màu vàng nhạt của cô ấy, trông như một mặt trời nhỏ: “Vậy mai gặp lại!” Sau khi tạm biệt, Tưởng Chỉ Thuần kéo vali, bước chân nhảy nhót chạy vào nhà.

Kỷ Phong lại nhìn theo bóng lưng cô ấy mà kén chọn nghĩ, nụ cười vừa rồi tuy rạng rỡ, nhưng lại thiếu đi một chút kinh diễm.

Giống như…

Lập tức, anh quyết liệt cắt ngang dòng suy nghĩ, quay đầu nói với Tiết Duệ phía trước: “Lái xe đi, về khách sạn.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...