Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 58: Có muốn cùng chúng tôi làm chuyện xấu không?”



58:  Dạ Ngộ tại “Dạ Ngộ”

 

Hứa Mật Ngữ không nhìn lại phía sau nữa, tiếp tục cùng Lý Kiều Kỳ nhảy múa.

Ida trở lại ghế bành, luôn miệng nói: “Trông cũng được, dáng người cũng ổn, chỉ là đầu óc ngu ngốc quá, nói gì cũng không hiểu, ngay cả ra dấu cũng không hiểu, thật mất hứng!”

Tưởng Chỉ Thuần thấy bộ dạng có chút tức giận của anh ta, chu đáo đưa cho anh ta một ly rượu để uống cho hả giận.

Tiết Duệ ở bên cạnh liếc nhìn Kỷ Phong.

Cậu ta kinh ngạc thấy Kỷ Phong vậy mà đang nhếch mép cười nhạt.

Trên sàn nhảy, Lý Kiều Kỳ vừa dẫn Hứa Mật Ngữ lắc lư theo điệu nhạc đã dịu đi một chút, vừa hỏi cô: “Gã người Nhật ban nãy lại gần nói xì xà xì xồ cái quái gì với cậu thế?”

Hứa Mật Ngữ vừa nhẹ nhàng lắc eo vừa châm chọc bạn: “Tớ nhớ hồi đại học cậu cũng học thêm tiếng Nhật mà nhỉ.”

Lý Kiều Kỳ lườm cô một cái: “Trả lại cho thầy cô hết rồi. Này, có phải thật ra cậu cũng giống tớ, chữ nghĩa học được trả lại cho thầy cô cả rồi đúng không? Cậu cũng không hiểu nên mới ra vẻ ta đây để cười tớ chứ gì!”

Hứa Mật Ngữ cười lắc đầu: “Tớ đương nhiên là nghe hiểu. Anh ta vừa nãy, nói trắng ra là muốn cua tớ.”

Chẳng biết tại sao, trong một buổi đêm phóng túng thế này, lời nói của cô cũng trở nên phóng túng theo.

Lý Kiều Kỳ lập tức nhướng mày, hỏi một cách rất hùng hổ và nghi ngờ: “Tại sao anh ta không muốn cua tớ? Chẳng phải tớ nóng bỏng hơn à??”

Hứa Mật Ngữ cười ha hả, cười đến mức phải gập cả lưng. Đêm nay cô đã gặp lại một người bạn thú vị biết bao.

Lý Kiều Kỳ cũng bật cười.

Hai người vừa cười vừa kề vai nhẹ nhàng huých vào vai đối phương.

Có một nhân viên phục vụ chen tới tìm Lý Kiều Kỳ, nói có khách VIP gọi cô ấy qua nói chuyện.

Lý Kiều Kỳ ghé sát vào tai Hứa Mật Ngữ, át đi tiếng nhạc trên sàn nhảy mà nói lớn: “Tớ phải qua tiếp khách một chút, cậu cứ chơi một mình trước nhé, muốn uống gì ăn gì, cứ thoải mái gọi, tớ mời hết! Có chuyện gì thì cứ túm lấy một nhân viên bảo họ gọi tớ, dễ thôi!”

Hứa Mật Ngữ gật đầu với bạn, bảo cô cứ yên tâm đi làm việc. Lý Kiều Kỳ đi theo nhân viên phục vụ rời đi.

Hứa Mật Ngữ định bụng nhảy nốt bản nhạc này rồi sẽ quay về ghế bành nghỉ một lát, uống chút rượu.

Đột nhiên có người vỗ vai cô từ phía sau.

Cô quay lại, nhìn thấy một khuôn mặt pha trộn giữa vẻ lưu manh và hơi rượu, cùng một mái tóc màu hồng.

Hứa Mật Ngữ nhớ ra trước đó Lý Kiều Kỳ gọi người này là “Triệu Hưng Hoa”.

Ngay sau đó, khi ánh mắt cô chuyển đi, mí mắt không khỏi giật lên.

Cách cái đầu màu hồng của Triệu Hưng Hoa, cô nhìn thấy người đứng sau hắn, dường như cũng là một người quen.

Lúc này, bản nhạc kết thúc, đèn trên sàn nhảy sáng bừng lên.

Cô lập tức nhìn thấy rõ ràng, người đứng sau Triệu Hưng Hoa, không sai, chính là tên cặn bã Đoàn Cao Tường, kẻ đã từng gây khó dễ cho cô ở tầng cao nhất, thậm chí còn là nguyên nhân dẫn đến tình một đêm giữa cô và Kỷ Phong.

Hai tay buông thõng bên hông của cô, bất giác siết lại thành nắm đấm.

Triệu Hưng Hoa phả hơi rượu vào mặt cô, tự cho rằng mình rất ngầu, nhưng những lời thốt ra từ miệng lại vô cùng bỉ ổi: “Chị gái xinh đẹp, chị sao thế, tôi mời chị thì chị không nể mặt, mà lại tự mình quẩy trên sàn nhảy này hăng thế, không phải chị nói có bạn đi cùng à, bạn chị đâu? Tàng hình rồi à? Nhìn chị cũng không còn là gái trẻ nữa, sao lại đi lừa người thế? Với lại chị cứ tự mình lắc lư khô khan thế này, có ý nghĩa gì không?”

Hứa Mật Ngữ lườm hắn một cái, không muốn dây dưa, định nhân lúc Đoàn Cao Tường chưa nhận ra mình mà vòng qua họ rời khỏi đây.

Nhưng cô vừa mới lách sang một bước, đã bị Triệu Hưng Hoa như chó săn thịt mỡ lập tức đuổi theo chặn đường.

“Này, trông chị cũng xinh đấy, nhưng sao lại vô lễ thế? Hỏi chị đấy, trả lời đi!”

Phía sau hắn vang lên một giọng nam.

“Đừng quậy nữa Tiểu Hoa, đưa sếp Đoàn về chỗ ngồi trước đã.” Giọng người đó có chứa sự răn đe và cảnh cáo.

Hứa Mật Ngữ chưa từng gặp người này, cô đánh giá anh ta vài giây.

Triệu Hưng Hoa nghe vậy quay đầu lại, cười toe toét với người nọ, tuy mắt đã say mờ nhưng không hề cản trở hắn thể hiện bộ dạng nịnh hót: “Vâng ạ anh họ, nghe lời anh cả!”

Hắn quay lại bảo Hứa Mật Ngữ: “Nhìn cái gì mà nhìn? Anh họ tôi là trợ lý của sếp Đoàn đấy, đừng có nhìn bậy! Nếu không phải nể mặt anh họ tôi, tôi không tha cho chị đâu!” Nói xong hắn tha cho Hứa Mật Ngữ, tránh đường cho cô, rồi quay người nói với người phía sau: “Sếp Đoàn, anh họ, hai người đi theo em, em đưa hai người đến ghế bành hạng sang.”

Hứa Mật Ngữ khẽ thở phào, đứng nép sang một bên, đợi cả đám người đi qua rồi cô sẽ về lại ghế bành của mình.

Cô cúi đầu, mắt nhìn xuống đếm. Triệu Hưng Hoa đi qua rồi. Trợ lý mới của Đoàn Cao Tường cũng qua rồi. Đoàn Cao Tường đang đi ngang qua cũng sắp qua rồi.

Cô ngẩng đầu lên, cũng chuẩn bị rời đi.

Nhưng vừa ngẩng mắt lên, cô phát hiện Đoàn Cao Tường không hề đi qua, hắn ta đang đứng lại ngay trước mặt cô, nhìn cô chằm chằm với nụ cười như không cười, trong ánh mắt và nụ cười đó đều chứa đựng ác ý hiện rõ.

Đoàn Cao Tường săm soi Hứa Mật Ngữ một lúc lâu, rồi nhếch mép cười.

Nụ cười như của một kẻ khốn nạn mà những ý đồ xấu xa trong bụng sắp sửa trào ra từ khóe mắt và khóe môi.

Triệu Hưng Hoa lùi lại, phấn khích hỏi: “Sếp Đoàn quen cô ta ạ?”

Đoàn Cao Tường không để ý đến Triệu Hưng Hoa, hắn ta đưa tay xoa cằm, nói với Hứa Mật Ngữ: “Đây chẳng phải là, chị Hứa dọn vệ sinh cho tôi ở khách sạn sao?” Hắn ta dùng ánh mắt trắng trợn quét từ trên xuống dưới người Hứa Mật Ngữ, miệng chép chép liên tục, “Suýt nữa thì không nhận ra cô, đúng là người đẹp vì lụa. Sao thế, việc ở khách sạn không thú vị, đến quán bar tìm vui à?”

Giọng điệu của hắn ta cực kỳ khinh bạc. Triệu Hưng Hoa nghe xong lập tức la lối: “Ối chà, nghe vậy thì chị gái này không phải người đơn giản đâu nhỉ, thế sao lại giả vờ trong sáng trước mặt tôi? Sao nào, cảm thấy tôi không xứng để vui vẻ cùng chị à? Vậy thì hôm nay tôi không tin đâu, chị mà không chơi vui vẻ với tôi, tôi sẽ không để chị đi!”

Triệu Hưng Hoa nói rồi đưa tay ra, chộp về phía cánh tay Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ né sang một bên, lại bị Đoàn Cao Tường bước một bước dài chặn đường.

Cô vội vàng né sang phía bên kia, muốn đột phá từ mạn sườn. Nhưng Đoàn Cao Tường gọi một tiếng “A Hạ”, người trợ lý mới kia lập tức như một con chó giữ cửa, học theo y hệt mà chặn kín lối đi bên cạnh.

Hứa Mật Ngữ lớn tiếng gọi phục vụ, muốn nhờ người báo cho Lý Kiều Kỳ đến. Trớ trêu thay, lúc này tiếng nhạc lại vang lên như trời long đất lở, nuốt chửng hoàn toàn tiếng kêu cứu của cô.

Đường đi bị Đoàn Cao Tường và A Hạ chặn đứng, giọng nói cũng bị tiếng nhạc đinh tai nhức óc phong tỏa triệt để, Hứa Mật Ngữ nhìn Triệu Hưng Hoa đang lao đến từ phía chính diện, tim “thịch” một tiếng chìm nặng xuống.

Cô không thể ngờ rằng trong xã hội văn minh pháp trị của thế kỷ 21, tại một thành phố phát triển, một người phụ nữ lại phải chịu đựng tình cảnh tồi tệ như thế này.

Cô đã từng nghĩ cuộc sống văn minh hiện đại sẽ tươi sáng tốt đẹp, nhưng hiện thực bẩn thỉu lại cho cô một cái tát vang dội.

Thế là khi Triệu Hưng Hoa xông đến trước mặt, cô không hề suy nghĩ, giơ tay lên cũng tát cho hắn một cái tát vang dội.

Đây là lần đầu tiên trong đời cô tát người khác, lòng bàn tay cô nóng rực, cả người cô có chút run rẩy.

Cô nghe thấy tiếng “chậc” một tiếng đầy giễu cợt của Đoàn Cao Tường bên cạnh: “Thú vị đấy!”

Triệu Hưng Hoa bị cô tát đến choáng váng, ôm mặt, phải mất vài giây mới phản ứng lại được chuyện gì vừa xảy ra.

Sau đó hắn lập tức trở nên hung bạo, giơ thẳng cánh tay lên cũng định tặng lại cho Hứa Mật Ngữ một cái tát để đáp lễ.

Hứa Mật Ngữ không thể né tránh, chi bằng không né không tránh không cầu xin, quyết tâm chờ cái tát này giáng xuống, nắm lấy cơ hội tát lại.

Nhưng khi luồng gió từ bàn tay đó đã quét đến mặt, bàn tay đó lại bị chặn lại giữa không trung.

Hứa Mật Ngữ bị luồng gió của cái tát làm cho run lên, mắt cũng vô thức nhắm lại.

Nhưng mãi không thấy cái tát đâu.

Cô mở mắt ra.

Kết quả vừa mở mắt ra cô đã sững sờ.

Người chặn cái tát đó, không ngờ lại là Kỷ Phong.

Anh đứng ngay bên cạnh cô, một tay đang nắm chặt cổ tay của Triệu Hưng Hoa, cả khuôn mặt đều lạnh như băng và đầy vẻ khinh bỉ.

Anh hất tay Triệu Hưng Hoa ra, thuận thế đẩy cả người Triệu Hưng Hoa loạng choạng chạy xiêu vẹo vài bước, rồi chân không vững mà ngã sấp xuống đất.

Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào A Hạ trước, cười khẩy: “Cậu có biết trợ lý trước của sếp Đoàn nhà các người đắc tội với tôi, bây giờ kết cục thế nào không? Cậu ta ta cách đây không lâu vì phạm nhiều tội, đã bị bắt vào trong tù rồi.”

Sắc mặt A Hạ biến đổi, trong mắt đã ẩn chứa một tia sợ hãi.

Đoàn Cao Tường cười hềnh hệch lên tiếng: “Lão Kỷ, nói gì thế, đừng có âm dương quái khí dọa trợ lý của tôi như vậy.”

Kỷ Phong không thèm để ý đến hắn ta, anh đưa tay còn lại ra nắm lấy cổ tay Hứa Mật Ngữ, kéo cô ra sau lưng mình.

Tim Hứa Mật Ngữ đập thịch một tiếng.

Triệu Hưng Hoa từ dưới đất bò dậy, lếch thếch la hét: “Mày là ai? Tìm chết à mày…”

Lời chưa nói hết, A Hạ đã đi tới, một tay bịt miệng hắn, ấn hắn đẩy sang một bên.

“Không nhìn ra à? Người này ngay cả sếp Đoàn cũng không thể dễ dàng đắc tội, cậu ngậm miệng lại cho tôi!”

Triệu Hưng Hoa bị vẻ mặt và lời nói của A Hạ làm cho khiếp sợ. Bị bịt miệng, hắn vội vàng trợn mắt gật đầu lia lịa.

Bên kia, Đoàn Cao Tường nhìn Kỷ Phong bảo vệ Hứa Mật Ngữ, liền phát ra những tiếng “ồ” quái dị: “Hai người các người là sao đây? Không thể nào chứ lão Kỷ? Không lẽ hai người ngủ với nhau một đêm rồi sinh ra tình cảm à? Khẩu vị của anh nặng thật đấy lão Kỷ, anh không sợ bị loại đàn bà có chồng này làm bẩn à?”

Kỷ Phong vung một cú đấm tới, chấm dứt những lời lẽ bẩn thỉu của Đoàn Cao Tường.

Đoàn Cao Tường bị đấm loạng choạng sang một bên vài bước, nghiêng đầu.

Nhưng hắn ta lại cười, vừa đưa tay lau khóe miệng rớm máu, vừa cười một cách cợt nhả đứng thẳng người lại.

Hắn ta thấy Kỷ Phong không thèm để ý đến mình, mà quay đầu lại nhìn Hứa Mật Ngữ một cái.

Người phụ nữ hôm nay đã thay đổi rất nhiều, dưới ánh đèn chớp tắt liên hồi, khuôn mặt tái mét, thân hình mảnh mai có cảm giác yếu ớt như sắp ngã, nhưng lại cố tỏ ra kiên cường đứng vững. Cô dùng bộ dạng yếu đuối mà kiên cường đó lắc đầu với Kỷ Phong, tỏ ý mình không sao.

Thật thú vị, Kỷ Phong đang quan tâm Hứa Mật Ngữ, họ vậy mà không cần nói chuyện cũng có thể hiểu ý đối phương. Thật là thú vị một cách bất ngờ.

Đoàn Cao Tường đang xem kịch, Kỷ Phong cuối cùng cũng quay đầu lại nhìn thẳng vào hắn ta.

Nhưng ánh mắt đó chứa đầy sự mỉa mai và khinh bỉ: “Trợ lý của anh chưa chết, là vì cậu ta chưa đủ tư cách để tôi ra tay. Còn anh bây giờ chưa chết, là tôi nể mặt ba anh. Mặt mũi của ba anh chỉ đủ dùng một lần, lần sau anh còn có ý đồ xấu, mặt mũi của ai cũng vô dụng, liệu hồn đi.”

Kỷ Phong lạnh lùng cảnh cáo Đoàn Cao Tường. Thật kỳ lạ là giọng nói của anh giữa tiếng nhạc đinh tai nhức óc lại có sức xuyên thấu và sát thương đến vậy.

Đoàn Cao Tường nghe xong lời cảnh cáo này liền ngửa cổ cười ha hả, cười đến mức phải đưa tay lau nước mắt: “Lão Kỷ à, anh có phải tự nói mình nhân từ quá rồi không? Anh chưa dìm chết tôi sao? Chút sản nghiệp mà tôi cực khổ bao năm xây dựng ở Thái Lan, không phải đều bị anh dọn dẹp sạch sẽ cả rồi sao? Anh có biết ông già nhà tôi bây giờ gọi tôi là gì không, ông ấy chỉ vào mũi tôi gọi tôi là đồ vô dụng đấy! Anh nói xem tôi có dễ dàng không, bao nhiêu năm tâm huyết gầy dựng của tôi, chỉ là muốn chứng minh bản thân với ông già một chút thôi. Kết quả thì hay rồi, anh ác thật đấy, thật biết cách phá hủy thứ mà người khác hy vọng nhất!”

Hắn ta vừa cười vừa nói, nụ cười như thể đang đối diện với một người bạn cũ. Hứa Mật Ngữ đứng sau lưng Kỷ Phong lại nghe mà thấy rợn tóc gáy, cánh tay nổi hết cả da gà.

Kỷ Phong không thèm đôi co với Đoàn Cao Tường nữa, anh lại như thể không nhìn thấy hắn, ta kéo Hứa Mật Ngữ đi ra khỏi sàn nhảy.

Anh bước chân dài, váy của Hứa Mật Ngữ lại hẹp khiến bước chân cô nhỏ, cô bị anh kéo đi gần như loạng choạng.

Cuối cùng khi đến khu vực ghế bành, anh dừng bước, rồi đột ngột quay người lại.

Anh quét mắt từ trên xuống dưới toàn thân Hứa Mật Ngữ, ánh mắt sắc như dao.

Hứa Mật Ngữ bị ánh mắt sắc lẹm của anh lướt qua như thể xương cốt cũng đang âm ỉ đau.

Cô cảm thấy lát nữa Kỷ Phong chắc chắn sẽ mỉa mai và ghét bỏ hỏi cô: Đêm hôm, một người phụ nữ tại sao lại ăn mặc không đứng đắn như vậy, đến nơi thế này?

Cô đã chuẩn bị sẵn kịch bản đáp trả, cô sẽ tự tin và đầy lý lẽ hỏi lại anh: Liên quan gì đến anh? Mặc như thế này thì có gì không đứng đắn? Nơi thế này thì sao, đàn ông đến được mà phụ nữ không đến được à?

Nhưng khi giọng nói của Kỷ Phong vang lên, cô sững sờ.

“Đêm hôm đã mặc đẹp thế này thì đừng đến quán bar một mình, cô tưởng trong quán bar toàn người tốt không có lưu manh thối tha à? Khách sạn năm sao còn có lưu manh, cô tưởng nơi này sẽ sạch sẽ sao?”

Giọng điệu của anh cực kỳ không vui, nhưng Hứa Mật Ngữ lại nghe mà… cảm thấy ấm lòng một cách khó hiểu.

Anh nói, đêm nay cô mặc rất đẹp, chứ không phải là sao cô lại mặc như thế này.

Không ngờ là cô đã nghĩ anh hẹp hòi.

Cô cười một tiếng, đáp một tiếng vâng, nói tôi lần sau sẽ chú ý.

Giọng của Kỷ Phong lại càng trở nên không vui hơn: “Không được cười!”

Anh nghe có vẻ còn có chút bực bội: “Cô cười cái gì? Không sợ có nếp nhăn à? Cô có biết khi cô cười như vậy giống như đang đưa ra một số ám thị với đàn ông không?”

Nụ cười của Hứa Mật Ngữ cứng lại.

Cô rút lại lời đánh giá về Kỷ Phong lúc nãy. Anh đáng để cô nghĩ anh hẹp hòi.

Nụ cười của phụ nữ là tội lỗi nguyên thủy sao? Cái gọi là một số ám thị, chẳng phải là do những người đàn ông có ý đồ xấu tự mình suy diễn lung tung mà ra sao?

Cô khẽ cúi chào Kỷ Phong, định nói lời cáo từ không làm phiền nữa.

Trong một cái liếc mắt, cô nhìn thấy trong ghế bành sau lưng Kỷ Phong, Tiết Duệ, Tưởng Chỉ Thuần và khách hàng Nhật vừa mới đến sàn nhảy bắt chuyện với mình đều ở đó.

Cô nhìn họ, rồi lại nhìn Kỷ Phong, trong lòng bỗng dưng dấy lên cảm xúc ngổn ngang.

Cô lại không thể không nghĩ, khách hàng người Nhật là đi cùng anh. Tưởng Chỉ Thuần cũng vậy.

Không thể không nghĩ, anh đưa bạn gái đến, bạn gái ngoan ngoãn đáng yêu nép vào bên cạnh anh, họ ngồi cùng nhau, là cặp đôi đẹp mắt nhất trong cả quán bar.

Sau đó anh mặc cho khách hàng người Nhật của anh ngay trước mặt anh, đi vào sàn nhảy định bắt chuyện với cô.

Hứa Mật Ngữ nhất thời không nói được trong lòng là cảm giác gì.

Cô khẽ nói với Kỷ Phong một tiếng “Tạm biệt”, muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Kỷ Phong lại một lần nữa gọi cô lại, ngăn cô đi.

Sau đó anh vẫy tay về phía ghế bành của mình, gọi Tiết Duệ đến.

“Hơi muộn rồi, cậu đưa cô ấy về.” Anh ngắn gọn giao phó cho Tiết Duệ.

Tiết Duệ cũng không vội đi, cậu ta tiền lại gần nâng bàn tay vừa đánh người của Kỷ Phong lên, lải nhải hỏi: “Sếp, tay có bị xước không ạ? Ồ may quá không xước. Vừa rồi sao sếp không cho tôi đi cùng, như vậy thì đã để tôi ra tay rồi! Sếp đừng quên tôi còn kiêm cả vệ sĩ của sếp đấy, tay tôi đây, ngứa ngáy lắm rồi!”

Kỷ Phong ghét bỏ hất tay cậu ta ra, mặc kệ cậu ta tự lải nhải.

Thấy Kỷ Phong không để ý đến mình, Tiết Duệ quay sang lải nhải với Hứa Mật Ngữ: “Chị Mật Ngữ, đêm nay chị quá quá quá đỉnh luôn! Tôi nhìn thấy chị lần đầu tiên cảm giác chỉ có hai chữ: kinh diễm! Lần thứ hai nhìn thấy chị tôi mới phát hiện: Ồ, đây là chị Mật Ngữ mà mình quen à! Đẹp thật sự!”

Hứa Mật Ngữ cẩn thận ngửi một chút, trên người và trong hơi thở của Tiết Duệ không có mùi cồn rõ rệt. Nhưng sao cậu ta lại phấn khích như uống say vậy? Cô nghĩ có lẽ là do hoàn cảnh.

Kỷ Phong lại thúc giục Tiết Duệ: “Đừng lắm lời nữa, mau đưa cô ấy về.”

Hứa Mật Ngữ phản đối: “Tôi chưa nói là muốn về.”

Lúc này một làn hương thơm nhàn nhạt thoảng qua.

Là Tưởng Chỉ Thuần yểu điệu đi về phía này.

Sau khi đứng lại bên cạnh Kỷ Phong, cô ấy khoác lấy cánh tay anh, mỉm cười duyên dáng với Hứa Mật Ngữ.

Sự chú ý của Kỷ Phong đều dồn vào sự phản kháng vừa rồi của Hứa Mật Ngữ, vì vậy không hề nhận ra sự thay đổi trên cánh tay mình. Anh không hài lòng liếc lạnh Hứa Mật Ngữ hỏi: “Mấy giờ rồi, còn không về? Mai không phải đi làm à?”

Hứa Mật Ngữ cực nhanh liếc qua hai cánh tay đang khoác vào nhau kia.

Cô ưỡn cổ cứng rắn trả lời: “Tôi tự biết chừng mực, sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc ngày mai.”

Kỷ Phong “xì” một tiếng.

Tưởng Chỉ Thuần lúc này cất giọng trong trẻo ngọt ngào: “Quản lý Hứa hay là chúng ta đều về đi, thức khuya không tốt cho da đâu, đặc biệt là với phụ nữ chúng ta, sẽ mau già đó!”

Hứa Mật Ngữ đành nói: “Vậy tôi đi chào bạn tôi một tiếng trước, báo với cô ấy là tôi về.”

Nói xong cô đi về phía quầy bar tìm Lý Kiều Kỳ.

Kỷ Phong bảo Tiết Duệ cũng quay về ghế bành nói với Ida một tiếng.

Tiết Duệ chạy đi, rồi lại lập tức chạy về, báo cáo với Kỷ Phong: “Ida tiên sinh nói rồi, chúng ta cứ đi việc của chúng ta, anh ấy đã đặt phòng ở khách sạn trên lầu của quán bar này rồi, đợi anh ấy chơi đủ sẽ tự lên nghỉ ngơi, không cần chúng ta lo.”

Kỷ Phong gật đầu.

Sau đó anh cuối cùng cũng phát hiện cánh tay mình đang bị Tưởng Chỉ Thuần khoác. Anh lập tức không tự nhiên rút tay ra. Thấy trong vẻ mặt Tưởng Chỉ Thuần thoáng lên vẻ thất vọng tổn thương, anh chuyển chủ đề, hỏi cô ấy: “Có cần đi vệ sinh không?”

Tưởng Chỉ Thuần lập tức biến thất vọng thành nụ cười ngọt ngào, khen Kỷ Phong tinh tế, nói một tiếng muốn đi.

Kỷ Phong bảo cô: “Vậy tôi ra ngoài đợi cô, cô đi xong nhà vệ sinh thì ra thẳng xe bên ngoài tìm tôi.”

Tưởng Chỉ Thuần sững lại một chút, rồi đáng thương hỏi: “Anh không đi cùng em sao?”

Kỷ Phong nhíu mày: “Tôi còn phải đi cùng cô, cùng nhau đi vệ sinh sao?”

Tưởng Chỉ Thuần vội vàng lắc đầu nói: “Không cần không cần đâu, em chỉ là thường đi cùng bạn thân, quen rồi, nên tiện miệng hỏi một câu. Vậy anh mau ra xe đợi em nhé!”

Nói xong cô ấy ngoan ngoãn hiểu chuyện tự mình đi vào nhà vệ sinh. Sau khi quay người đi, vẻ mặt cô ấy trở nên rất tủi thân.

Bên này, sau khi thấy Tưởng Chỉ Thuần tạm thời rời đi, Kỷ Phong nheo mắt nhìn Tiết Duệ: “Những lời Ida vừa nói, có phải có một số cậu chưa thuật lại không?”

Vẻ mặt Tiết Duệ kinh hãi, gật đầu, giơ ngón tay cái với Kỷ Phong: “Sếp đúng là sếp, một phát là nhận ra ngay, thảo nào sếp cố tình bảo cô Tưởng đi.”

Kỷ Phong đá cậu ta một cái: “Đừng nói nhảm, Ida còn nói gì nữa?”

Tiết Duệ vừa né người vừa xin tha nói đã hiểu, sau đó nói với Kỷ Phong: “Ida anh ta vừa rồi còn nói với tôi: Sếp Kỷ của các cậu đúng là một người thú vị, loại người miệng nói không nhưng cơ thể lại rất thành thật ấy, rõ ràng lúc nãy tôi đến bắt chuyện với người phụ nữ kia, sếp Kỷ của các cậu còn khuyên tôi là cô ấy đã ly hôn, vẻ mặt rất ghét bỏ. Kết quả thấy người phụ nữ đó bị đàn ông khác trêu ghẹo, sếp Kỷ của các cậu là người đầu tiên xông ra. Lại còn ngay trước mặt bạn gái mà anh ấy đưa đến. Sếp Kỷ của các cậu lợi hại thật đấy, cái diễm phúc có cả hai người đẹp này, tôi thì không được hưởng.”

Tiết Duệ bắt chước giọng điệu và vẻ mặt của Ida y như thật. Kỷ Phong xem mà nhíu chặt mày.

Sau đó anh lạnh giọng bảo Tiết Duệ: “Người này thật không biết điều! Làm xong đơn hàng với Ida nhớ lập tức đổi khách hàng.”

Tiết Duệ “ồ” một tiếng.

Kỷ Phong lập tức lại giao phó cho Tiết Duệ một câu: “Lát nữa cậu đưa Hứa Mật Ngữ về xong thì về nhà luôn đi, ngày mai có thể đến khách sạn muộn một chút.”

Tiết Duệ nghe được có thể đi muộn, vui đến mức gần như muốn bay lên.

Kỷ Phong không muốn nghe cậu ta lải nhải thêm những lời nịnh hót, quay đầu liền đi, ra bãi đậu xe bên ngoài quán bar.

Đi đến gần xe, kéo cửa xe ra, vừa định lên xe, anh lại dừng lại.

Anh đóng cửa xe lại, đứng bên ngoài xe.

Đợi một lát, Tưởng Chỉ Thuần đi ra.

Cô ấy như một chú chim nhỏ vui vẻ xinh đẹp, bay từ cửa quán bar ra, bay đến trước mắt Kỷ Phong.

Kỷ Phong vẫy tay với cô ấy, kéo cửa xe, đưa cô ấy lên xe.

Tưởng Chỉ Thuần ngồi trong xe, nhìn anh cười ngọt ngào, đợi anh đóng cửa xe rồi cũng lên xe từ phía bên kia.

Nhưng Kỷ Phong sau khi đóng cửa xe, lại gõ gõ vào cửa kính xe phía trước, đợi cửa kính hạ xuống, anh giao phó cho tài xế: “Đưa cô Tưởng về nhà.”

Tài xế nhận lệnh nói vâng.

Tưởng Chỉ Thuần bất ngờ đến mức nụ cười cũng biến mất, vội vàng hạ cửa kính xe xuống, đáng thương bám hai tay lên thành cửa sổ, nhìn Kỷ Phong hỏi: “Anh không đích thân đưa em về sao?”

Kỷ Phong bảo cô: “Tôi còn có việc, để tài xế của tôi đưa cô về.” Dừng một chút, anh lại nói với Tưởng Chỉ Thuần “Anh ấy theo tôi nhiều năm rồi, người rất đáng tin, cô có thể yên tâm.”

Tưởng Chỉ Thuần cúi mắt tủi thân nói một tiếng: “Vậy được ạ.” rồi lại ngẩng mắt nhìn Kỷ Phong đang đứng ngoài xe nói “Vậy lần này cứ như vậy đi, anh đi làm việc đi, để tài xế đưa em về là được rồi. Nhưng lần sau anh phải đích thân đưa em về đó!”

Ánh mắt cô ấy vừa đáng thương vừa cầu khẩn, dáng vẻ trông đáng thương biết bao.

Kỷ Phong lại cực nhanh nhíu mày.

Anh có chút không chịu nổi phụ nữ làm nũng với mình.

Phụ nữ thay vì làm nũng với anh, chi bằng cứ bướng bỉnh với anh.

Nhưng nhìn Tưởng Chỉ Thuần nỗ lực chiều theo ý mình, anh tự nhủ, đây là vấn đề của mình, không phải vấn đề của cô gái.

Thế là anh kiên nhẫn, định nói một tiếng “lần sau cố gắng”.

Ai ngờ cô gái còn tinh ý hơn anh tưởng, như thể nhận ra sự khó chịu của anh, cô vội vàng tự mình tìm lối thoát cho mình.

“Em đùa thôi! Anh cứ làm việc của anh là được. Vậy, em về nhà đây nhé? Tạm biệt.”

Kỷ Phong gật đầu, đáp một tiếng “Ừm.”

Sau đó vỗ vỗ vào cửa xe trước, ra hiệu cho tài xế lái xe.

Xe chạy đi, Tưởng Chỉ Thuần vẫn còn nhoài người ra thành cửa sổ vẫy tay tạm biệt Kỷ Phong.

Kỷ Phong vẫy tay, nhìn chiếc xe và người đi xa dần, bỗng dưng cảm thấy nhẹ cả người.

Trong quán bar, sau khi Kỷ Phong đi, Tiết Duệ đi đến quầy bar tìm Hứa Mật Ngữ.

Cậu ta nhìn thấy Hứa Mật Ngữ đang nói chuyện với bà chủ nóng bỏng của “Dạ Ngộ”.

Cậu ta đến chào hỏi, gọi một tiếng chị Mật Ngữ, hỏi cô: “Chúng ta có thể đi được chưa ạ?”

Hứa Mật Ngữ lại đôi mắt sáng long lanh nhìn cậu ta, hỏi ngược lại một câu: “Trợ lý Tiết, có muốn cùng chúng tôi làm chuyện xấu không?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...