Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 59: Thái độ của anh không rõ ràng, nên cô cũng không biểu lộ cảm xúc gì



59, Cùng nhau làm chuyện xấu

 

Tiết Duệ nghe câu hỏi của Hứa Mật Ngữ, nhìn vẻ mặt đầy phấn khích khác thường của cô, lại bị bầu không khí sôi sục khắp quán bar k*ch th*ch, lập tức cũng hứng chí lên.

Nghiêng đầu nhìn, sau lưng Hứa Mật Ngữ, bà quản lý Dạ Ngộ bốc lửa đang kẹp điếu thuốc đưa lên môi hút, đôi môi đỏ mọng trong ánh đèn lúc mờ lúc tỏ đan xen, tựa như một yêu tinh quyến rũ đang hút tinh khí của đàn ông.

Chẳng hiểu sao, linh hồn Tiết Duệ khẽ chao đảo trong cơ thể.

Cậu ta hỏi một câu: “Ai sẽ tham gia làm chuyện xấu?”

Hứa Mật Ngữ chỉ vào mình, rồi lại chỉ về phía bà chủ môi đỏ quyến rũ sau lưng.

Tiết Duệ lập tức càng có hứng hơn, đồng ý ngay tắp lự: “Được! Vậy chuyện xấu đó là gì?”

 

Hứa Mật Ngữ nói với Tiết Duệ, “chuyện xấu” này chính là – cô muốn chỉnh cho Đoạn Cao Tường một trận, đánh lén hắn ta trong bóng tối để hả giận.

Trước đây cô nhu nhược sợ sệt, bị Đoạn Cao Tường bắt nạt tính kế cũng không dám hó hé, chỉ muốn nuốt giận cho qua.

Nhưng bây giờ cô đã thay đổi, gan dạ và suy nghĩ của cô cũng thay đổi. Cô không còn mềm yếu dễ bắt nạt như trước, chịu thiệt cũng chỉ biết nhẫn nhịn như một con rùa câm. Bây giờ cô rất muốn trả thù kẻ đã bắt nạt mình – trong khả năng có hạn của bản thân, trước tiên cứ trả thù có giới hạn một chút.

Chuyện này cô vừa mới thử dò hỏi Lý Kiều Kỳ, không ngờ Lý Kiều Kỳ lại đồng ý hỗ trợ cô ngay lập tức. Lý do là: “Cái gã họ Đoạn đó, khó chiều chết đi được, lắm chuyện vặt vãnh, mấy cô gái eo thon ở chỗ tớ không ai thoát khỏi móng vuốt của hắn ta. Đương nhiên tớ cũng vậy, ai bảo eo tớ cũng thon chứ. Gã đó rất b**n th**, đúng là một kẻ cuồng eo. Chỉnh hắn ta đúng không? Không vấn đề, tớ phối hợp với cậu, coi như là món quà mừng chúng ta trùng phùng!”

Còn Tiết Duệ, lúc mới nghe “chuyện xấu” rốt cuộc là gì, cậu ta đã giật nảy mình, tưởng mình nghe nhầm. Hứa Mật Ngữ vậy mà muốn úp sọt Đoạn Cao Tường?

Nhưng nghĩ kỹ lại, lại cảm thấy cũng chẳng có gì to tát. Đoạn Cao Tường đúng là rất đáng ghét, đánh hắn ta đúng là không cần chọn ngày đặc biệt, đúng là cứ tùy hứng chọn bừa một ngày là được.

Sau khi tập hợp được đồng bọn, chuyện xấu bắt đầu được chính thức triển khai.

Tiết Duệ hỏi kế hoạch tác chiến chi tiết, Hứa Mật Ngữ định nói cho cậu ta nghe thì bị Lý Kiều Kỳ phả khói thuốc cắt ngang: “Hỏi nhiều thế làm gì? Biết trước mọi thứ, chẳng còn bí ẩn cũng chẳng có mong đợi, chán phèo! Cậu yên tâm, chị Mật Ngữ của cậu chắc đã lên kế hoạch đâu vào đấy cả rồi, cậu chỉ cần theo bọn tôi thực hiện là được.”

Tiết Duệ làm trợ lý tổng tài bao nhiêu năm, lại còn là trợ lý thân cận của một vị tổng tài khó chiều, sớm đã quen với việc sắp xếp mọi thứ ổn thỏa trước khi làm, để mọi bước đi và logic đều trở nên tường minh và có trật tự. Nếu không, cậu ta sẽ cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhưng thật kỳ diệu, tối nay nghe Lý Kiều Kỳ nói vậy, cậu ta lập tức vui vẻ từ bỏ các bước logic, sự tường minh và trật tự.

Lý Kiều Kỳ hỏi Hứa Mật Ngữ, trước tiên làm gì.

Ánh mắt Hứa Mật Ngữ sáng lấp lánh nói: “Chuốc say hắn ta trước đã.”

Lý Kiều Kỳ bèn gọi mấy chàng trai cô gái chuyên bán rượu trong quán bar đến, giới thiệu họ qua bàn của Đoạn Cao Tường, bảo họ cố gắng chuốc cho Đoạn Cao Tường, A Hạ và Triệu Hưng Hoa say gục.

“Bàn đó toàn mấy gã khờ nhiều tiền, đi đi, ra tay đừng khách sáo!”

Đội ngũ bán hàng lập tức vui vẻ tiến đến. Trong lúc họ vừa bán rượu vừa chuốc say, Hứa Mật Ngữ đi ra khỏi quán bar, một mình đi một vòng quanh quán.

Quán bar Dạ Ngộ nằm ở tầng một của một tòa nhà lớn. Phía trên tòa nhà này có một khách sạn khác, cũng rất sang trọng, nhưng vẫn kém hơn một chút so với khách sạn thuộc tập đoàn Tinh Kỷ.

Phía trước tòa nhà, tức là ngay cửa chính của quán bar, là một con đường lớn rộng rãi, trước cửa có mấy hàng đỗ xe trên mặt đất, đang đỗ một loạt xe sang đủ các loại.

Mặc dù tòa nhà cũng có bãi đỗ xe ngầm, nhưng hình như những người đến đây trừ khi bất đắc dĩ không còn chỗ, nếu không sẽ không cam tâm đỗ xe xuống tầng hầm.

Bởi vì lúc gọi tài xế lái thuê, vị trí dưới hầm luôn không dễ tìm bằng trên mặt đất.

Bên hông tòa nhà vốn cũng là một con đường rộng rãi thông thoáng, nhưng gần đây thành phố cho đào tung mặt đất lên, không biết là để đào cái gì ra hay chôn cái gì vào, tóm lại là chặn ngang con đường, cấm lưu thông, rồi mổ bụng nó ra. Thế là con đường này tạm thời biến thành một ngã ba hình chữ T.

Đi từ hướng vạch ngang của chữ T bị chặn lại, ra phía sau tòa nhà là một con hẻm nhỏ khuất nắng, đường rất hẹp, chỉ có một bên có thể đỗ xe, nếu cả hai bên đều đỗ thì mặt đường sẽ bị chiếm hết.

Hứa Mật Ngữ xem xét, những chiếc xe đỗ ở đây, trên thân xe đều có một lớp bụi khá dày, vậy nên đây hẳn là lựa chọn khi cần đỗ xe lâu dài.

Hứa Mật Ngữ quan sát thêm, phát hiện tối nay đúng là trời giúp cô.

Vì phía trước bị chặn để sửa đường, camera giám sát ở ngã tư vốn có cũng bị chặn luôn. Cho nên trước khi đường được sửa xong, hàng rào được dỡ bỏ, con hẻm nhỏ phía sau tòa nhà tạm thời trở thành một điểm mù không có camera chiếu tới.

Còn phía bên kia song song với tòa nhà và ngã ba chữ T là một dải phân cách bằng hàng rào và cây cối, chia tách khu vực tòa nhà và khu văn phòng bên kia. Phía đó chắc chắn sẽ không có ai đi qua, có thể không cần xem xét.

Vậy nên chỉ cần tìm cách đưa Đoạn Cao Tường đến con hẻm nhỏ phía sau tòa nhà, nhân lúc không có ai vô tình đi lạc vào ngã ba chữ T, là có thể úp sọt hắn ta rồi.

Sau khi khảo sát địa hình xung quanh tòa nhà nơi có quán bar, Hứa Mật Ngữ quay trở lại quán.

Lúc chuẩn bị vào quán, mắt cô thoáng liếc vào cửa chính của tòa nhà bên cạnh – bên trong đó là đại sảnh của một khách sạn khác, trong sảnh có sofa cho khách ngồi, trong khoảnh khắc liếc qua cô hình như thấy một bóng người khá quen thuộc đang ngồi trên chiếc sofa đó.

Nhưng khi nhìn kỹ lại, lại phát hiện trên sofa không có gì cả, không có bóng người, cũng chẳng có bóng ma.

Hứa Mật Ngữ đưa tay vỗ trán, tự thấy mình có lẽ đã bị ảnh hưởng của cồn ít nhiều.

Cô quay trở vào quán bar.

Tại đại sảnh khách sạn bên cạnh, trên chiếc sofa cho khách, có người từ từ thẳng lưng dậy.

Vừa rồi khi nhận ra có người nhìn từ bên ngoài, anh lập tức cúi người giả vờ buộc dây giày.

Anh vốn đang đứng bên ngoài, định đợi xem Tiết Duệ có đưa Hứa Mật Ngữ về an toàn không.

Kết quả là anh đứng bên ngoài một lúc lâu, mà hai người họ chẳng có ai đi ra.

Không nhịn được, anh liền nhắn tin cho Tiết Duệ hỏi, đã đưa người về chưa.

Tiết Duệ vậy mà thành thật trả lời anh: Chưa ạ, chị Mật Ngữ nói muốn ở lại với cô bạn thân một lúc, uống chút rượu.

Anh cất điện thoại, tâm trạng không tệ nhưng cũng chẳng tốt, cứ như đang nén giận với ai đó, định vẫy một chiếc taxi đi thẳng.

Họ muốn ở đến bao giờ thì tùy họ.

Nhưng cánh tay sắp giơ lên rồi, ý nghĩ trong lòng lại theo cơn giận nén kia mà thay đổi.

Anh không đi nữa. Anh quyết định xem thử họ rốt cuộc muốn ở đến bao giờ, uống đến bao giờ.

Quay lại quán bar là điều không thể, lòng kiêu hãnh của anh cũng không cho phép.

Ngước mắt nhìn chiếc sofa cho khách ở đại sảnh khách sạn bên cạnh, anh cất bước đi vào.

 

Sau khi Hứa Mật Ngữ quay lại quán bar, cô báo cho Lý Kiều Kỳ biết bước hành động tiếp theo.

Lý Kiều Kỳ bèn gọi cậu nhân viên phục vụ chuyên đỗ xe cho Đoạn Cao Tường đến, bảo cậu ta đi nói với Đoạn Cao Tường rằng, xe của hắn ta phải dời đi một chút, dời đến con hẻm nhỏ phía sau quán bar.

Cậu nhân viên ngẩn người hỏi: “Chị chủ, phía trước vẫn còn chỗ, tại sao phải dời ra hẻm sau ạ?”

Tiết Duệ cũng hỏi theo: “Đúng vậy, phía trước có chỗ sao lại phải dời ra sau? Có vẻ cố ý quá nhỉ?”

Lý Kiều Kỳ trả lời một cách đầy lý lẽ, khai sáng cho cậu nhân viên: “Cậu cứ nói thế này: Phía trước xe đông người đông, mấy gã say đi qua cũng nhiều, xe của Đoạn tổng sang trọng biết bao, lỡ mấy cái xe hay mấy người đó loạng choạng đi qua không cẩn thận quẹt vào xe của Đoạn tổng, thì chúng ta cũng không gánh nổi đâu. Trước đây chẳng phải đã có hai lần xe của hắn ta bị quẹt rồi sao, hắn ta không vui chúng ta cũng áy náy, đúng không? Cho nên lần này vừa nhớ ra chuyện này, liền vội vàng tính chuyện dời xe của hắn ta ra hẻm sau, như vậy người qua lại ít hơn, độ an toàn cũng cao hơn.”

Cậu nhân viên hoàn toàn chấp nhận cách nói này, tấm tắc khen ngợi Lý Kiều Kỳ: “Chị chủ đúng là chị chủ, suy nghĩ chu toàn hơn chúng tôi nhiều! Được, tôi đi xin chìa khóa xe của Đoạn tổng để dời xe ngay.”

Sau khi cậu nhân viên tí tởn bỏ đi, Tiết Duệ không nhịn được giơ ngón tay cái lên với Lý Kiều Kỳ.

Cậu ta thật sự khâm phục tài bịa chuyện không chớp mắt của cô ấy, tùy tiện là có thể nói trơn tru mọi chuyện.

 

Mấy nhân viên bán hàng mà Lý Kiều Kỳ chọn, người nào cũng là dân sành sỏi sa trường, thân mang tuyệt kỹ, nhân lúc vừa bán rượu, vừa chuốc cho A Hạ và Triệu Hưng Hoa say gục.

Nhưng Đoạn Cao Tường lại khiến người ta vô cùng bất ngờ, tửu lượng của hắn ta vậy mà rất tốt, tốt đến mức khiến người ta không khỏi nhìn xem ngón út của hắn ta có phải đang giống như Đoàn Dự, vừa uống rượu vừa vận Lục Mạch Thần Kiếm để đẩy cồn ra khỏi cơ thể không, cho nên mãi không say hẳn, không say đến mức dù có người đánh hắn ta hắn ta cũng không nhìn rõ là ai.

Thậm chí khi A Hạ và Triệu Hưng Hoa đều say như chết, không còn tri giác, Đoạn Cao Tường vẫn có thể tự mình đứng dậy, loạng choạng đi vào nhà vệ sinh giải quyết.

Từ nhà vệ sinh trở ra, Đoạn Cao Tường nhìn hai người nằm như heo chết trên sofa, một tiếng rên cũng không phát ra nổi, cảm thấy vô cùng mất hứng, liền ném một xấp tiền cho cô nàng bán hàng xinh đẹp: “Chán quá, không uống nữa. Mấy cô gọi phục vụ lên khách sạn trên lầu đặt cho tôi một phòng, đưa hai con heo chết này qua đó. Tiền thừa cho mấy cô làm tiền boa.”

Dặn dò xong, hắn ta lại gọi cậu nhân viên đỗ xe đến, bảo: “Đi lấy xe của tôi ra đây, rồi gọi cho tôi một tài xế lái thuê.”

Cậu nhân viên có chút khó xử: “Đoạn tổng, thật xin lỗi ạ, bây giờ bên ngoài quán bar đỗ đầy xe, không có chỗ trống, xe của anh tạm thời không dễ lấy ra, cũng không dễ dừng lại để đợi tài xế. Anh xem tối nay có thể phiền anh đi bộ đến chỗ đỗ xe được không ạ? Vất vả cho anh rồi!”

Đoạn Cao Tường lèm bèm vài câu, rồi bực bội nói: “Vậy mau dẫn đường cho tôi đi tìm xe đi, đừng có đứng ngây ra đó nữa!”

Nói xong hắn ta đứng dậy đi ra ngoài quán bar, bước chân loạng choạng say xỉn.

Cậu nhân viên dẫn hắn ta ra hẻm sau của tòa nhà. Vừa đi vòng quanh tòa nhà, Đoạn Cao Tường vừa nồng nặc mùi rượu mà chửi rủa: “Sao xa thế?”

Cậu nhân viên vội giải thích: “Xe của anh là chiếc đắt nhất trong tất cả xe ở đây, đây chẳng phải là sợ bị quẹt sao ạ!”

Đoạn Cao Tường gắt lên: “Được rồi biết rồi, cậu đã nói một lần rồi. À, cậu nói qua một lần rồi đúng không? Đúng không? Cậu xem tôi này, tửu lượng được không, chuyện này tôi còn nhớ đấy!” Hắn ta vừa nói vừa cười ngạo mạn, cười cười bỗng sắc mặt thay đổi, lại chửi rủa “Lão tử đi mỏi chân rồi! Nói với bà chủ của các cậu, lần sau còn đỗ xa thế này, phải chuẩn bị xe đưa đón cho tôi!”

Cậu nhân viên luôn miệng nói được được, cuối cùng đưa hắn ta đến bên xe của hắn ta xong, liền vội vàng quay về quán bar.

Trên đường về, cậu ta cứ cảm giác có bóng người lướt qua trên ngã ba chữ T.

 

Sau khi cậu nhân viên quay về quán bar, Hứa Mật Ngữ, Lý Kiều Kỳ và Tiết Duệ ba người từ sau một gốc cây lớn ven đường hiện ra.

Họ nhanh chân đi ra hẻm sau, trong tay Hứa Mật Ngữ cầm một cây gậy gỗ, trong tay Tiết Duệ cầm một cái túi vải lớn, Lý Kiều Kỳ thì đang kéo cổ áo của mình từ hai bên xuống, biến chiếc áo cổ tròn thành áo trễ vai.

Tiết Duệ không nhịn được liếc nhìn bờ vai lấp ló của cô ấy.

Ba người đang định xông vào con hẻm nhỏ để thực hiện kế hoạch úp sọt, sau lưng bỗng lóe lên một luồng sáng vừa thẳng vừa mạnh vừa sáng, còn kèm theo tiếng động cơ xe điện.

Ba người vội vàng lui về ven đường ẩn nấp lần nữa, quay đầu lại thì thấy một chiếc xe máy điện lao thẳng tới.

Đến gần, ba người nhìn rõ đó là một chiếc xe máy điện của người giao hàng, đang hiên ngang đi vào ngã ba chữ T, rồi lại hiên ngang rẽ vào hẻm sau ngay bên cạnh ba người.

Vài giây sau, một tiếng “bốp” vang lên, rồi đến một tiếng hét thảm thiết. Tiếp theo là một chuỗi “xin lỗi” gần như nức nở và sợ hãi.

Ba người ló đầu nhìn vào trong con hẻm, thì ra là anh chàng giao hàng phát hiện mình đi nhầm đường, vội vàng quay đầu, kết quả lúc quay đầu bánh xe bị trượt, trong lúc loạng choạng, anh ta đã quẹt vào chiếc xe của Đoạn Cao Tường đậu ven đường.

Hứa Mật Ngữ và Lý Kiều Kỳ, Tiết Duệ nhìn nhau: “…”

Đúng là quẹt thật rồi. Trốn vào đây mà vẫn bị quẹt.

Đây đúng là gieo gió gặt bão mà!

Anh chàng giao hàng dựng xe dậy, luống cuống xin lỗi không ngừng.

Anh ta bị logo xe sau lưng Đoạn Cao Tường dọa sợ.

Đoạn Cao Tường dựa vào xe, châm một điếu thuốc, vừa hút vừa mắng người: “Mù à?”

“Xin lỗi, xin lỗi!”

“Một con hẻm khuất thế này, lão tử đỗ ở đây là để sợ bị người ta quẹt, kết quả mày cũng chạy vào đây quẹt được, mày cố ý phải không?”

“Xin lỗi, thật sự xin lỗi!”

“Cút mau.”

“Xin lỗi, xin… Hả?”

“Hả cái gì mà hả, bảo mày cút mau, không nghe hiểu à? Sao nào, không cút thì mày đền nổi à?”

Anh chàng giao hàng mừng rỡ như điên, vừa luôn miệng nói mấy chục tiếng cảm ơn vừa với tốc độ như tên lửa bay lên trời vội vàng trèo lên xe máy điện phóng đi.

Hứa Mật Ngữ lại cùng Lý Kiều Kỳ, Tiết Duệ nhìn nhau một lần nữa.

Rồi họ trao đổi ánh mắt, tiếp tục hành động.

 

Lý Kiều Kỳ đi vào hẻm trước. Để tạo sự khác biệt so với hình ảnh trong quán bar, cô ấy còn cố ý thay một bộ đồ khác, đổi một kiểu tóc khác.

Thấy mình đã đi vào tầm mắt của Đoạn Cao Tường đang dựa vào xe đợi tài xế, cô ấy quay người lại, lưng đối diện với hắn ta “Aiya” một tiếng rồi õng ẹo ngồi phịch xuống đất, lúc ngồi xuống, một chiếc giày cao gót đã bị làm hỏng gót từ trước, thuận thế vẹo ra sau.

Đoạn Cao Tường nghe tiếng nhìn qua, trong đôi mắt say lờ đờ hắn t a thấy một bóng lưng thon thả của một cô gái ngã ngồi trên đất, một chân gập ra sau, chiếc giày cao gót bị hỏng trông như một cái miệng đang há ra nhìn hắn, như thể đang chào hỏi hắn ta vậy.

Bị hơi men xông lên, lý trí và suy nghĩ cùng nhau tan biến, bản năng khiến hắn ta đáp lại lời chào đó, từ trước xe đứng thẳng dậy, loạng choạng đi về phía bóng hình thon thả.

Vừa đi vừa huýt sáo một tiếng, tiếng sáo du dương, trêu ghẹo: “Người đẹp, cần giúp không?”

Hắn ta đi vòng ra trước mặt người đẹp. Người đẹp vẫn cúi đầu, vừa xoa chân vừa kêu đau. Tuy không nhìn rõ mặt, nhưng không khí mờ ảo khiến hắn ta cảm thấy người đẹp chắc chắn là người đẹp. Thế là hắn ta cố gắng chống lại cảm giác say khướt, ngồi xổm xuống, ghé đầu về phía trước, muốn xem người đẹp cứ cúi đầu r*n r* đau đớn rốt cuộc trông như thế nào.

Ngay lúc đó, trước mắt hắn tối sầm lại.

Tiết Duệ đã dùng hành động nhanh gọn dứt khoát của mình để chứng minh, ngoài việc là trợ lý của Kỷ Phong, cậu ta thực sự còn kiêm luôn cả vệ sĩ của anh.

Cậu ta gần như với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai, đồng thời vẫn giữ được sự im lặng, cứ thế nhanh mà không dễ bị phát hiện xông đến sau lưng Đoạn Cao Tường, rồi nhanh gọn lẹ trùm cái túi vải lên đầu và thân trên của hắn ta, nhanh chóng túm miệng túi, buộc lại, rồi đá một cú. Đoạn Cao Tường lập tức lăn ra đất.

Đoạn Cao Tường lớn tiếng chửi rủa: “Thằng nào? Mẹ kiếp dám giở trò với lão tử, tin tao g**t ch*t mày không? Mau thả lão tử ra!”

Tiếng của hắn ta bị túi vải đè bẹp, nghe khàn khàn đáng sợ.

Nhưng không ai thèm để ý đến hắn ta.

Hứa Mật Ngữ cũng nhanh chóng lao tới, nhắm vào Đoạn Cao Tường đã biến thành một cái túi vải hình người, vung gậy đánh loạn xạ.

Cô ra tay có chừng mực, khiến cho trận đòn này vừa có thể thực hiện được mục đích trả thù và sỉ nhục, lại không đến mức đánh người ta bị thương nặng.

Lý Kiều Kỳ cũng từ dưới đất bò dậy, lấy điện thoại ra quay lại cảnh Đoạn Cao Tường bị gậy đánh trên đất. Vì cảm thấy Hứa Mật Ngữ như đang đập một cục bột nếp bẩn thỉu rơi trên đất, cô ấy cố gắng nhịn cười, nỗ lực không phát ra tiếng. Cô ấy điều chỉnh góc quay rất tốt, chỉ quay cây gậy, không để người cầm gậy lọt vào khung hình.

Thấy thời cơ đã gần chín muồi, Hứa Mật Ngữ vừa đập cục bột nếp bẩn thỉu trên đất, vừa đè giọng cho khác đi, trở nên phẫn uất như một người khác nói: “Đoạn Cao Tường, mày không biết xấu hổ! Dám quyến rũ dì của tao! Mày ngay cả dì của tao cũng không tha, mày ngay cả bà dì hơn năm mươi tuổi cũng ra tay, mày còn là người không? Hôm nay tao sẽ quay lại hết bộ dạng xấu xí này của mày, còn dám làm bậy nữa thì tao sẽ đăng lên mạng cho mọi người cùng biết!”

Sau khi đánh loạn xạ thêm vài cái, đã hả giận, cô và hai người kia trao đổi ánh mắt, quay người chạy nhanh rút lui.

Đoạn Cao Tường vẫn bị túi vải bọc lấy, nằm trên đất điên cuồng giãy giụa, điên cuồng chửi rủa, nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự trói buộc của chiếc túi.

May mà không lâu sau, anh chàng tài xế lái thuê cuối cùng cũng đến, thấy trên đất có một cục bột nếp bẩn thỉu đang giãy giụa, liền tốt bụng giải thoát người ta ra khỏi túi vải.

Đoạn Cao Tường được nhìn thấy ánh sáng trở lại gần như phát điên vì tức giận, hướng về phía con hẻm đã không còn bóng người mà gào thét chửi bới.

Chửi một trận xong quay lại bắt đầu trút giận lên anh chàng tài xế. Nếu anh ta đến sớm hơn một chút, mình đã không bị người ta coi như thằng ngốc mà dàn cảnh lừa gạt bằng mỹ nhân kế.

“Mày chết giữa đường à? Sao bây giờ mới đến?”

Anh chàng tài xế sau khi xác định người đàn ông mặt mày xám xịt, đầu tóc bù xù trước mặt chính là người gọi lái thuê, vội vàng xin lỗi giải thích: “Xin lỗi, xin lỗi! Thật ra lúc nãy tôi đã đến rồi, nhưng ở đây khuất quá, tôi sợ mình đi nhầm nên hỏi đường một người, kết quả người đó bảo tôi vị trí của anh ở ngã tư tiếp theo, tôi liền chạy thẳng qua đó, phát hiện không đúng lại chạy về, nên mới muộn, xin lỗi, xin lỗi! Đều tại cái người chỉ đường cho tôi, có thể anh ta say rượu nói bậy!”

Đoạn Cao Tường tức đến mức không còn sức để chửi bới nữa, hắn ta bảo anh chàng tài xế đỡ mình lên xe.

Trên đường về nhà, trong cơn say hắn ta vừa tức giận vừa ngủ thiếp đi.

 

Ba người cùng nhau làm xong chuyện xấu một cách thành công, vô cùng phấn khích, đập tay nhau, chuẩn bị quay lại quán bar ăn mừng một trận rồi mới kết thúc buổi tối tuyệt vời này.

Ba người họ rẽ qua tòa nhà, mang theo sự phấn khích sắp trào ra khỏi miệng, sắp chạy đến cửa quán bar thì đột nhiên thấy một bóng người từ trong bóng tối từ từ bước ra. Ba người đồng loạt sững sờ, rồi giật mình kinh hãi, đồng thời dừng bước.

Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ nhìn kỹ, đồng thời kinh ngạc phát hiện người đứng phía trước, vậy mà lại là Kỷ Phong!

Lý Kiều Kỳ không quen Kỷ Phong, tưởng bị người ta bắt quả tang, trên mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.

Hứa Mật Ngữ nhìn Kỷ Phong, không biết anh biết bao nhiêu về “chuyện xấu” họ vừa làm, và mang thái độ như thế nào.

Thái độ của anh không rõ ràng, nên cô cũng không biểu lộ cảm xúc gì.

Tiết Duệ là người phản ứng lại đầu tiên, phải chào hỏi ông chủ trước mặt một cách như không có chuyện gì mới được. Nhưng lưỡi cậu ta không theo kịp phản ứng, tự mình lắp bắp: “Sếp… sếp… sếp… không phải… không phải anh đã đi rồi sao?”

Lý Kiều Kỳ nghe vậy liền thở phào một tiếng bên cạnh: “Ồ, anh ta là sếp của cậu à? Vậy là người nhà rồi? Vậy không sao rồi.”

Hứa Mật Ngữ cũng chào Kỷ Phong một tiếng: “Kỷ tổng.”

“Hả? Cũng là sếp của cậu à? Vậy cậu và Tiết Duệ không chỉ là bạn bè mà thực ra còn là đồng nghiệp?” Lý Kiều Kỳ lại phát ra một câu cảm thán mang tính chất thuyết minh.

Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ, rồi lại nhìn Tiết Duệ, nhíu mày trầm giọng nói: “Hai người gan cũng lớn thật.”

Lời của anh ý tứ không rõ ràng, không biết có phải định dạy dỗ họ không. Dù sao Đoạn Cao Tường có đáng ghét đến đâu, hành vi chơi xấu sau lưng này, Kỷ Phong chưa chắc đã đồng tình. Không chắc được thái độ của Kỷ Phong, Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ đều không dám dễ dàng đáp lời.

“Hai người nghĩ mình thông minh lắm sao?” Kỷ Phong lạnh lùng cất tiếng hỏi.

Tim của Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ đều chùng xuống. Xem ra, Kỷ Phong phản đối họ làm như vậy, anh sắp dạy dỗ họ rồi…

“Hai người nghĩ kế hoạch của mình kín kẽ không một khe hở sao?” Giọng nói lại lạnh thêm một độ.

Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ cùng cúi đầu, một bộ dạng chuẩn bị sẵn sàng xin lỗi và sám hối. Ngay cả Lý Kiều Kỳ cũng bị khí thế của Kỷ Phong khi chất vấn bằng giọng lạnh lùng làm cho chấn động, cô vậy mà quên mất mình không phải là nhân viên của vị tổng tài mặt lạnh này, suýt nữa đã cùng Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ cúi đầu sám hối.

“Có thể động não một chút, trước khi làm việc thì suy nghĩ kỹ càng mọi phương diện chi tiết rồi hãy hành động được không?” Giọng Kỷ Phong lạnh đến mức mỗi chữ đều như được đục ra từ tảng băng.

Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ không nhịn được liếc nhìn nhau.

Sao cảm giác lời nói tuy rất lạnh, nhưng thực ra không giống như đang muốn truy cứu trách nhiệm dạy dỗ họ??

Hứa Mật Ngữ không nhịn được ngẩng đầu nói: “Chúng tôi đã cân nhắc mọi phương diện rồi mới hành động…”

Cô vốn rất tự tin, nhưng khi đối diện với ánh mắt chế giễu của Kỷ Phong, khí thế bất giác yếu đi.

“Vậy sao?” Kỷ Phong từ từ đáp lại cô hai chữ, hai chữ như kẹp lấy mấy vạn tấn khinh miệt “Cô chắc chứ?”

Hứa Mật Ngữ nghe thấy sau lưng vang lên một chuỗi tiếng “tạch tạch”, hẳn là một chiếc xe máy điện đang đi theo ngã ba chữ T đến cuối rồi rẽ, sau đó đi vào con hẻm sau tòa nhà.

Ai lại nửa đêm nửa hôm đi vào hẻm khuất phía sau thế này chứ. Cô tùy tiện nghĩ.

Sau đó Hứa Mật Ngữ bỗng mở to mắt, nhìn về phía Kỷ Phong.

Họ quả thực đã bỏ sót chi tiết, chính là anh chàng tài xế lái thuê vừa đi qua!

Cẩn thận nghĩ lại, hành động của họ hôm nay thực ra có sự chậm trễ ngoài ý muốn, chính là anh chàng giao hàng đi nhầm đường làm xước xe của Đoạn Cao Tường. Theo thời gian mà nói, sau khi tai nạn này xảy ra, tài xế lái thuê đáng lẽ đã có thể đến nơi. Nhưng cho đến khi họ tính kế xong Đoạn Cao Tường, tài xế vẫn chưa đến.

Vậy nên ở đây thực ra có một khả năng là –

“Là anh đã giúp chúng tôi cản chân người lái xe thuê ư??”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...