6, Chúng ta ly hôn đi
Hứa Mật Ngữ phanh gấp lại ở ngã tư. Cô đang đi thuận theo dòng xe cộ, những chiếc xe phía trước đều đã thuận lợi đi qua, thế mà đến lượt cô thì đèn đỏ đột ngột bật lên.
Dường như nó mang theo một ẩn dụ nào đó.
Hứa Mật Ngữ nắm chặt vô lăng, ngước mắt nhìn con số đếm ngược trên cột đèn đỏ.
Vừa rồi ở quán cà phê, cô nói Lỗ Trinh Trinh chỉ là hư trương thanh thế, nhưng bản thân cô nào có khác gì.
Nói cứ như thể cô thật sự nắm chắc được Nhiếp Dư Thành vậy.
Phía sau đột nhiên vang lên tiếng còi xe, như tiếng còi báo động đánh thức cô.
Hoàn hồn nhìn lại, con số trên cột đèn đỏ đã sớm đếm ngược đến cuối, đèn xanh đang nhấp nháy vui vẻ, con đường phía trước thông thoáng không chút trở ngại. Nhưng dường như nó chẳng liên quan gì đến cô.
Lúc nhấn ga, Hứa Mật Ngữ liếc mắt, hình như thấy ven đường có một tiệm sô-cô-la. Đã lâu lắm rồi cô không ăn sô-cô-la. Trước đây, lúc còn độc thân, mỗi khi cảm thấy buồn bã bất lực, cô đều sẽ lén mua một miếng nhỏ để ăn. Dường như nó là một viên năng lượng, có thể giúp cô nhanh chóng phục hồi sức mạnh để đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống.
Nhớ ra rằng dopamine có thể khiến con người vui vẻ, cô quay đầu xe ở ngã tư phía trước, lái trở lại, đỗ xe bên đường rồi vào tiệm mua mười mấy hai mươi miếng sô-cô-la đen mang về.
Ngồi trên tấm thảm phòng khách, gặm từng miếng sô-cô-la, cô tự nhủ, mọi sầu muộn và đau khổ sẽ nhanh chóng bị cái thứ đen đen đắng đắng này cuốn trôi đi, nó chính là cục tẩy xóa đi nỗi buồn.
Nghĩ như vậy, cô dường như thật sự không còn đau khổ đến thế nữa.
Buổi chiều, Hứa Mật Ngữ lại nhận được điện thoại của Tiêu Tú Mai.
Tiêu Tú Mai vẫn điệp khúc cũ, thúc giục cô mau chóng nắm thóp Nhiếp Dư Thành “Xem sao còn mua nhà cho em trai mày chứ! Mày xem hai đứa bằng tuổi nhau, mày lấy chồng sáu năm rồi, em mày còn chưa biết mùi đàn bà là gì, nó không đáng thương à?”
Hứa Mật Ngữ thật sự không chịu nổi nữa, bèn nói thẳng với Tiêu Tú Mai: “Bà Tiêu Tú Mai à, mẹ nghe cho rõ đây, bây giờ con không rảnh lo cho cậu con trai vàng ngọc của mẹ đâu, con rể của mẹ ngoại tình rồi!”
Cô cứ ngỡ khi mẹ nghe được tin tức động trời này, thế nào cũng sẽ đứng về phía cô, dù không thể đích thân ra mặt giúp cô thì ít nhất cũng phải chửi mắng gã con rể hoang đường một trận.
Nào ngờ Tiêu Tú Mai lại nói: “Ngoại tình à? Thế thì tốt quá, vậy là mày nắm được thóp nó rồi, nhân cơ hội này, còn không mau ép nó mua nhà cho em mày đi!”
Hứa Mật Ngữ chấn động toàn tập, cô hét lớn vào điện thoại: “Bà chỉ biết lo cho Hứa Mật Bảo, bà có bao giờ nghĩ cho tôi chưa?”
Tiếc là Tiêu Tú Mai không bị ảnh hưởng gì, bà ta còn hét lớn hơn cô: “Tiểu Đa Dư nhà mày, tao vất vả nuôi mày lớn thế này, vì mày mà hồi nhỏ nhà mình bị phạt bao nhiêu tiền, thế mà tao cũng không vứt mày, bán mày hay bỏ đói mày, mày còn hỏi tao có nghĩ cho mày không à? Đáng lẽ lúc trước nên b*p ch*t cái đồ vô lương tâm nhà mày đi cho nhà mình đỡ tốn tiền tốn gạo! Ài, nói đến gạo, thôi được rồi, em mày còn đang đói bụng chờ tao nấu cơm, tao không nói nhiều với mày nữa. Lời tao vừa nói mày suy nghĩ kỹ đi, đừng có dại dột, tao chờ tin của mày…”
Không đợi bà ta nói hết câu cuối cùng, Hứa Mật Ngữ đã ngắt máy.
Cô nghĩ mình đáng lẽ không nên nghe điện thoại của Tiêu Tú Mai, mẹ chỉ làm tâm trạng cô tồi tệ hơn gấp bội.
Cô xé toạc vỏ giấy sô-cô-la, hung hăng ăn từng miếng một.
Chập tối, Nhiếp Dư Thành về đến nhà.
Lúc anh ta về, Hứa Mật Ngữ đang cuộn mình ngủ trên tấm thảm. Bên cạnh cô là một đống vỏ sô-cô-la vương vãi.
Giấy bạc bị cô xé rất vụn, có một đống nhỏ mơ hồ được xếp thành hình trái tim. Trông như thể trái tim tan nát của chính cô.
Trong lòng Nhiếp Dư Thành bỗng dâng lên nỗi đau và niềm thương xót vô hạn.
Anh ta rón rén đi đến trước sofa, ngồi xổm xuống, cúi người.
Anh ta nhẹ nhàng mà trân trọng, bế Hứa Mật Ngữ lên.
Anh ta bế cô đi về phía phòng ngủ.
Khi đi qua hành lang, Hứa Mật Ngữ tỉnh giấc. Nhiếp Dư Thành cúi đầu, đối diện với ánh mắt của cô.
Đôi mắt cô vừa đen vừa sáng, nhìn anh ta chằm chằm. Rất bình tĩnh, cũng ẩn giấu rất nhiều nỗi đau.
Tim anh ta thắt lại. Đến giờ phút này, anh ta mới nhận ra một cách rõ ràng, dù cám dỗ bên ngoài có dịu dàng đến đâu, sự an ủi có ấm áp đến đâu, anh ta vẫn yêu người phụ nữ trong vòng tay mình.
Cô nhìn anh ta bằng đôi mắt đen láy, khi cất lời, giọng cô khàn khàn, u uẩn.
Cô nói: “Thả em xuống đi.”
Rồi lại nói: “Chúng ta nói chuyện đi, Dư Thành.”
Hai người ngồi cạnh nhau trên sofa phòng khách.
Quá yên tĩnh, Hứa Mật Ngữ bèn mở ti vi lên, kênh nào cũng được, chỉ cần có chút âm thanh là được, để bầu không khí không quá cứng nhắc và ngượng ngùng.
Kênh cô bật bừa là một kênh mua sắm. Sau khi người dẫn chương trình dùng giọng điệu khoa trương bán xong một cái nồi, một chiếc điện thoại, một bộ trang sức phiên bản giới hạn giá gốc 88.888 tệ giờ chỉ còn 998 tệ, Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành vẫn không ai nói một lời.
Cả hai đều đang chăm chú xem ti vi mua sắm.
Sản phẩm tiếp theo xuất hiện, là sô-cô-la.
Hứa Mật Ngữ cuối cùng cũng tìm được cơ hội phá vỡ sự im lặng bế tắc, cô đưa một miếng sô-cô-la đen mua ban ngày cho Nhiếp Dư Thành.
Nhiếp Dư Thành nhận lấy, quay sang nhìn cô, có chút do dự.
Anh chưa bao giờ ăn vặt.
“Ăn đi. Sô-cô-la đen, bên trong có dopamine, có thể làm người ta vui lên.”
Nghe vậy, Nhiếp Dư Thành xé lớp giấy bạc, cắn một miếng, lập tức nhíu mày.
“Đắng.”
Hứa Mật Ngữ nhìn anh, cuối cùng cũng mỉm cười: “Lớn thế này rồi còn sợ đắng. Đắng qua rồi mới có ngọt chứ.”
Cô vừa nói xong, cả hai đều sững người.
Một vài ký ức chung, ngọt ngào hiện lên nơi ánh mắt hai người giao nhau.
Đó là lúc mới cưới không lâu, có lần Nhiếp Dư Thành đi công tác về bị cảm, đau họng, nhưng nhất quyết không chịu uống thuốc.
Hứa Mật Ngữ hỏi anh tại sao không uống, anh ta nhíu mày nói: “Đắng.”
Hứa Mật Ngữ bật cười, cười đến cong cả mắt mày, dỗ dành anh ta: “Lớn thế này rồi còn sợ đắng. Đắng qua rồi mới có ngọt chứ.”
Anh ta nhìn đôi mắt cong cong của cô, đã cảm thấy trong lòng ngọt ngào. Ngoan ngoãn uống thuốc xong, anh ta đột nhiên kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn cô.
Miệng anh ta vẫn còn chút dư vị của thuốc đắng, nhưng ngay lập tức đã bị vị ngọt của nụ hôn đó bao phủ, nhấn chìm.
Sau một thoáng sững sờ, trái tim Nhiếp Dư Thành rung động mãnh liệt. Anh ta bất giác nghiêng người về phía Hứa Mật Ngữ, muốn hôn lên môi cô.
Ngay khoảnh khắc nụ hôn ngọt ngào sau vị đắng sắp tái hiện xuyên không gian và thời gian, Hứa Mật Ngữ khẽ nghiêng đầu đi. Môi Nhiếp Dư Thành đáp xuống má cô.
Một giọt nước mắt đang trượt dài trên má cô, rơi vào miệng Nhiếp Dư Thành, vừa đắng vừa chát.
Nhiếp Dư Thành ngồi thẳng dậy, vừa dằn vặt vừa thất vọng.
Hứa Mật Ngữ đưa tay lau nước mắt, cũng lau đi dấu vết nụ hôn của Nhiếp Dư Thành. Khi nhìn lại anh ta, cô cố gắng mỉm cười.
Rồi hỏi anh: “Có một câu hỏi em vẫn luôn muốn hỏi anh, năm đó, rốt cuộc anh thích em ở điểm nào?”
Nhiếp Dư Thành nhìn đôi mắt ướt át của cô, trong veo, sạch sẽ, như lần đầu họ gặp nhau.
Đó là một buổi giao lưu giữa các trường đại học cùng thành phố. Anh là một sinh viên xuất sắc của trường đại học hàng đầu, học giỏi lại đẹp trai, trở thành tâm điểm chú ý trong buổi giao lưu.
Ngược lại, cô là một học sinh kém của trường đại học hạng ba bên cạnh, bị cô bạn thân thời đại học Lý Kiều Kỳ lôi đến cho đủ tụ.
Tại buổi giao lưu, anh ta liên tục bị mọi người vây quanh trò chuyện, cảm thấy hơi phiền. Thế là anh ta cố tìm cơ hội đi đến một góc khuất, muốn tìm chút yên tĩnh.
Không ngờ góc khuất cũng có người. Vừa đối mặt đã thấy một cô gái.
Nhưng cô gái còn có vẻ lúng túng hơn cả anh ta, rõ ràng anh ta là người đến sau, nhưng cô lại như thể tự trách và áy náy vì đã xâm phạm lãnh địa của người khác.
Cô vừa nói xin lỗi vừa cười làm lành với anh ta. Cô cười lên là mắt mày cong cong, khóe miệng nhếch lên một góc độ xinh xắn, để lộ hàm răng trắng đều, có một vẻ ngọt ngào xinh đẹp khó tả. Đó là một nụ cười có thể níu giữ lòng người, khiến bạn vô cớ muốn thương yêu cô.
Cô lập tức đứng dậy định đi, tính để lại không gian yên tĩnh cho anh ta. Anh ta lại đi ngược lại thói quen giữ khoảng cách với con gái, bất ngờ mở lời giữ cô lại.
“Em không cần đi đâu, chúng ta cùng ở đây không sao cả.”
Thế là cô không đi, nhưng còn lúng túng hơn lúc nãy.
Để bản thân bớt lúng túng, cô chủ động bắt chuyện với anh ta.
Anh ta phát hiện cô gái này hễ nói chuyện là câu nào câu nấy đều trúng vào điểm anh thích nghe, rất chiều lòng người, rất mềm mỏng, cũng khá thú vị. Cô là một cô gái rất để ý đến cảm nhận của người khác.
Vốn dĩ anh ta chỉ định ngồi yên ở đây một lát, không ngờ lại ngồi rất lâu.
Lúc chia tay, cô gái đó lấy từ trong túi ra một viên kẹo sô-cô-la đưa cho anh, nói: “Anh trốn ra đây có phải vì phiền lòng không? Đây, ăn cái này đi, anh sẽ vui lên. Viên này vốn em để dành cho mình lấy can đảm, bây giờ tặng anh đó!”
Sau này anh ta nằm trên giường ký túc xá ăn viên kẹo sô-cô-la đó, rất ngọt. Ngọt như nụ cười cong cong mắt mày của cô.
Anh ta có chút hối hận vì trước khi chia tay đã không kiên trì hỏi tên cô, không xin được thông tin liên lạc.
Lúc ở buổi giao lưu, anh ta hỏi cô tên gì, cô luôn ậm ừ lảng sang chuyện khác không chịu nói.
Nhưng may mà chỉ cần có lòng, mọi thứ đều có thể tìm ra.
Anh ta nhờ người này người kia, qua mấy tầng trung gian, mới hỏi được cô bạn Lý Kiều Kỳ đã dẫn cô đến buổi giao lưu hôm đó.
Rồi thông qua Lý Kiều Kỳ, anh ta cuối cùng cũng tìm được cô.
Ban đầu anh ta hẹn cô đi ăn, cô luôn có lý do, có việc bận để từ chối.
Lúc đầu, anh ta nghĩ có lẽ cô gái này không thích mình. Anh ta cũng không đến mức phải bám riết không tha, nên đành thôi.
Nhưng sau này anh ta càng nghĩ càng không cam tâm, dù không thích anh ta thì cũng nên cho anh ta một lời giải thích trực tiếp chứ.
Thế là anh ta lại đến trường tìm cô, ép cô ra ngoài.
Suốt buổi gặp mặt, cô đều cúi đầu, đỏ mặt.
Cái vẻ e thẹn đó mà nói không thích anh ta, đánh chết anh ta cũng không tin.
Vậy tại sao cô lại trốn tránh anh ta?
Sau này anh ta dần dần hiểu ra.
Cô gái cảm thấy tự ti vì hoàn cảnh gia đình không tốt.
Anh ta bèn khuyến khích cô, bảo cô kể về gia đình mình.
Cô ngập ngừng kể cho anh ta nghe, đó là một gia đình nông thôn rất trọng nam khinh nữ.
Cô nói cô có hai người chị, bố mẹ cố gắng sinh thêm để có con trai. May mắn thay, lần sinh thứ ba cuối cùng cũng có con trai, nhưng đó là một cặp song sinh long phụng, ngoài cậu con trai còn kèm theo một cô con gái. Bố mẹ cảm thấy cô con gái này là thừa thãi, nên gọi cô là “Tiểu Đa Dư”. Từ nhỏ ở nhà cô đã không có cảm giác tồn tại, cô muốn được chú ý, nhưng nếu gây chuyện thì không thể, chỉ bị đánh cho thừa sống thiếu chết vì bị ghét bỏ. Cô chỉ có thể dựa vào sự ngoan ngoãn, vào nụ cười, vào việc cố gắng dỗ dành người khác. Dù vậy, ở nhà cô vẫn luôn là người bị lờ đi. Cô nói cô khao khát được gia đình quan tâm và công nhận biết bao.
Cô còn nói nhà cô đặt tên theo gia phả, thế hệ này có chữ “Mật”, cô thường bị bố mẹ gọi là Tiểu Đa Dư, thế là lúc làm giấy khai sinh, tên cô được đặt thẳng là Hứa Mật Dư.
Thế nên khi người khác hỏi cô tên gì, cô luôn không cam tâm trả lời. Vì tên của cô luôn nhắc nhở cô rằng, cô là người thừa.
Sau khi cô nói xong những lời này, lòng thương cảm của anh ta dành cho cô dâng lên như sóng cuộn.
Chẳng trách cô cứ ậm ừ không chịu nói tên mình. Vì đối với cô, đó là một sự nhắc nhở về việc bị ghét bỏ.
Chẳng trách khi nói chuyện cô luôn suy nghĩ cho cảm nhận của người khác trước, luôn nói những lời người khác thích nghe. Vì nếu cô không như vậy, có lẽ cảm giác tồn tại ở nhà sẽ còn thấp hơn, càng không có ai chú ý đến cô.
Biết được hoàn cảnh gia đình cô, anh ta càng muốn ở bên cô hơn.
Anh ta giúp cô đổi tên, thành Hứa Mật Ngữ. Từ đó cô không còn là người thừa, cô là mật ngữ dịu dàng của anh ta.
Nên nghĩ lại, năm đó rốt cuộc anh ta thích cô như thế nào?
Có lẽ tình yêu và sự yêu thích của anh ta dành cho cô, ban đầu chính là bắt nguồn từ sự thương cảm cho hoàn cảnh gia đình cô.
“Năm đó anh thích em, vì em trong sáng, tính tình tốt, đi đâu cũng hay cười, hay chọc người khác vui, không ai có thể nổi giận với em được.” Nhiếp Dư Thành nhìn vào mắt Hứa Mật Ngữ, trả lời câu hỏi của cô, “Sau khi biết hoàn cảnh gia đình em, anh càng thương em hơn. Anh muốn cho em sự công nhận, giúp em thay đổi, thay đổi thái độ của gia đình đối với em, cho em một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc.”
Nói đến đây, Nhiếp Dư Thành nghẹn giọng.
Rõ ràng ban đầu đó là lựa chọn của chính anh ta, anh ta đã chọn sẽ cùng cô đối mặt với gia đình cô.
Nhưng anh ta đã thất hứa, anh ta đã mệt mỏi, chán nản, không chịu nổi nữa, đã ra ngoài tìm kiếm sự an ủi. Anh ta cảm thấy cuộc đời mình thật trớ trêu, ban đầu anh ta chính vì gia đình cô mà càng yêu thương cô, vậy mà bây giờ lại vì chán ghét gia đình cô mà ngoại tình.
Anh ta nghẹn lời, nhưng Hứa Mật Ngữ lại mỉm cười lên tiếng.
Cô cười rất cảm kích, cảm kích đến mức vành mắt đỏ hoe.
“Đúng vậy, nhờ có anh, em thật sự đã có mấy năm sống hạnh phúc, mấy năm nay người nhà cũng đã xem trọng em, em nói chuyện với gia đình lưng cũng thẳng hơn. Bố mẹ, anh chị em trước đây không nhìn thấy em giờ cũng thỉnh thoảng khen ngợi, công nhận em. Tất cả những điều này đều là nhờ phúc của anh, Dư Thành à, cảm ơn anh, cũng đã vất vả cho anh rồi.”
Nghe những lời cảm ơn như đang từ biệt này, lòng Nhiếp Dư Thành đau nhói. Anh ta không kìm được mà kéo Hứa Mật Ngữ vào lòng. Anh ta không muốn cô nhìn thấy mình rơi lệ. Nhưng giọng mũi nặng trĩu đã bán đứng anh.
Anh ta ôm cô, nghẹn ngào nói: “Mật Ngữ, là anh hồ đồ, em tha thứ cho anh lần này nhé, anh muốn sống tốt với em, anh không muốn không còn được ăn cơm em nấu nữa, anh không muốn sau một ngày làm việc mệt mỏi lại trở về một căn nhà trống không có em, không còn được em massage nữa!”
Giọng mũi Nhiếp Dư Thành nặng trĩu, giọng nói khàn đi: “Là anh sai rồi, anh không thể không có em! Nếu không có em mỗi ngày làm việc nhà, chăm sóc ăn uống sinh hoạt cho anh, nghĩ cách làm anh vui, thay anh để ý đến sức khỏe của bố mẹ anh, chuyện gì cũng nghĩ cho họ, cuộc sống của anh sẽ trở nên tồi tệ, nhàm chán và hỗn loạn đến mức nào?”
Anh ta hít mạnh một hơi, cố gắng kiềm chế cơn nấc nghẹn: “Chỉ cần nghĩ đến những điều đó, lòng anh lại trống rỗng. Em tốt với anh như vậy, chăm sóc anh tốt như vậy, chỉ vì chúng quá đỗi bình thường, nên đã trở thành điều hiển nhiên, giá trị của chúng dần bị anh xem nhẹ, rồi anh bắt đầu một mình phóng đại những gì anh đã hy sinh cho gia đình em. Nhưng khi nghĩ đến việc không thể có được những điều bình thường nhất đó nữa, anh mới nhận ra chúng quý giá đến nhường nào! Ngôi nhà này không phải chỉ một mình anh vun đắp, em đã hy sinh nhiều hơn, chỉ là chúng ta đều xem nó là điều hiển nhiên. Mật Ngữ, cho anh thêm một cơ hội nữa, anh sai rồi, anh vẫn còn yêu em rất nhiều! Lần này anh sẽ không yếu đuối nữa, sẽ không trốn tránh bằng cách ngoại tình nữa, gia đình của em sau này anh vẫn sẽ cùng em đối mặt, được không?”
Hứa Mật Ngữ tựa cằm lên vai Nhiếp Dư Thành. Nước mắt chảy thành hai dòng sông nhỏ trên má cô. Đây là lần đầu tiên cô biết được sự đóng góp và giá trị của mình đối với gia đình này từ Nhiếp Dư Thành.
Sự thấu hiểu này nếu vào lúc bình thường sẽ khiến cô vui mừng mãn nguyện, nhưng bây giờ lại khiến cô cảm thấy càng thêm tủi thân, đau khổ.
Nhất định phải trải qua một lần ngoại tình, mới có thể đổi lấy sự thấu hiểu này sao?
Cô khóc đến mức tim cũng run lên. Nhưng cô dùng một giọng nói bình tĩnh nói với Nhiếp Dư Thành: “Để em suy nghĩ.”
Hứa Mật Ngữ đã cố gắng rất nhiều, cố gắng cùng Nhiếp Dư Thành trở lại như thuở ban đầu, không có người thứ ba ở giữa; cô cố gắng cùng anh ta quay về cuộc hôn nhân lúc trước, xóa đi vết nhơ ngoại tình.
Nhưng mơ hồ, Hứa Mật Ngữ biết, tất cả đều không thể quay lại được nữa. Chuyện đã xảy ra, chính là đã xảy ra, không ai có thể xóa đi.
Mấy ngày cố gắng sống tốt với nhau, chỉ cần Nhiếp Dư Thành về muộn, Hứa Mật Ngữ lại không thể kiềm chế mà đa nghi.
Nhiếp Dư Thành muốn ôm cô, hôn cô, cô luôn tìm cớ lảng tránh. Trong lòng cô cảm thấy anh ta bẩn.
Họ cố gắng nói chuyện như trước đây, cả hai đều hết sức cẩn trọng, cố gắng không chạm vào sự yếu đuối và giới hạn của đối phương.
Nhiếp Dư Thành cẩn thận tránh những lời phàn nàn về Tiêu Tú Mai. Hứa Mật Ngữ cũng kìm nén mọi sự tò mò đang trỗi dậy, ép mình không hỏi: Anh và cô ta bắt đầu như thế nào? Bắt đầu bao lâu rồi?
Nhưng những câu hỏi không được hỏi đó, sẽ không tan biến như bụi trong gió. Chúng hóa thành những mũi gai nhọn, dựng đứng giữa Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành. Mỗi khi họ muốn đến gần nhau, những mũi gai đó lại đâm họ tơi tả.
Cho đến một buổi tối, Nhiếp Dư Thành nói với Hứa Mật Ngữ hôm nay anh ta tăng ca, sẽ về muộn. Sau đó, Hứa Mật Ngữ nhận được một tin nhắn hình từ Lỗ Trinh Trinh, một bức ảnh có cả Lỗ Trinh Trinh và Nhiếp Dư Thành.
Hứa Mật Ngữ cuối cùng cũng sụp đổ.
Ngày hôm sau, cô ngắt cầu dao điện trong nhà, nói với Nhiếp Dư Thành: Mất điện rồi, hay là tối nay chúng ta ra khách sạn ở đi, ở nhà không tắm rửa vệ sinh được.
Nhiếp Dư Thành nói được, đều nghe theo em.
Trước khi ra cửa, anh ta xách theo một cái túi, nói với Hứa Mật Ngữ, đồ trong túi là anh cố ý đi đường vòng mua cho cô sau khi tan làm, muốn cô vui lên một chút, đợi đến khách sạn sẽ đưa cho cô.
Xuống lầu, Hứa Mật Ngữ nói, để em lái xe. Rồi cô chở Nhiếp Dư Thành, đi thẳng đến khách sạn Tư Uy.
Cô đi đến quầy lễ tân, nói với nhân viên: “Giúp tôi đặt phòng 1314, tôi đã đặt trước qua điện thoại rồi.”
Nhiếp Dư Thành sững sờ đứng bên cạnh, nhìn cô lo liệu mọi việc.
Nhận thẻ phòng, Hứa Mật Ngữ cười với Nhiếp Dư Thành, nói, đi thôi.
Vẻ mặt cô vô cùng bình tĩnh, đi trước về phía khu vực thang máy.
Nhưng thật ra cô đang hồn xiêu phách lạc, trên đường suýt va vào mấy người.
Cho đến khi đến khu vực thang máy, cô suýt nữa đã giẫm lên chân một người vừa bước ra.
Nhiếp Dư Thành kịp thời ôm lấy cô từ phía sau, tránh người kia. Anh ta cứ ôm cô như vậy, không buông tay, và thay cô xin lỗi người đó. Cô cúi đầu, nghiến chặt răng, không nói một lời.
Cô sợ hễ mở miệng là sẽ làm tan biến hết dũng khí cho những lời sắp nói.
Cô phải nhân lúc này, hạ quyết tâm cho thật vững chắc, thật không thể quay đầu.
Kỷ Phong cùng trợ lý Tiết Duệ vừa ra khỏi thang máy thì suýt bị một kẻ hấp tấp giẫm phải chân. Lại còn là một ma nữ.
Tuy có người từ bên cạnh kịp thời kéo ma nữ đó lại, anh không thật sự bị giẫm phải, nhưng tâm trạng tốt của anh đã bị phá hỏng.
Dạo gần đây không biết gặp phải vận xui gì, anh dường như luôn gặp phải kiểu phụ nữ khiến anh chán ghét.
Nhìn kỹ lại, anh suýt nữa đã cười lạnh thành tiếng.
Đúng là trúng tà, ma nữ hấp tấp này lại chính là người phụ nữ khiến anh chán ghét trước đó.
Lúc này cô ta và người chồng ngoại tình của mình đang đứng cùng nhau, chồng cô ta vừa ôm cô ta, vừa xin lỗi anh. Còn cô ta thì cúi đầu, ra vẻ một cô vợ nhỏ e thẹn, rụt rè.
Anh lạnh lùng liếc họ một cái, không nói gì, cùng Tiết Duệ rời đi.
Bên tai truyền đến tiếng lẩm bẩm của trợ lý: “Tổng giám đốc Kỷ, anh có nhận ra không, vừa rồi lại là người phụ nữ đó! Xem ra, chắc cô ấy đã tha thứ cho người chồng ngoại tình của mình rồi. Nhưng cứ cảm thấy trông cô ấy có vẻ không vui.”
Kỷ Phong nghe đến đây, không nhịn được mà cười lạnh thành tiếng.
Anh lên tiếng, giọng điệu mang theo sự khinh miệt không thể che giấu.
“Ngoại tình cũng có thể tha thứ, cô ta tự nguyện sa vào vũng bùn đó, không vui cũng là tự mình chuốc lấy.”
Nói xong anh lạnh lùng liếc trợ lý.
Trợ lý lập tức nhận ra mình lại nhiều lời, vội vàng im bặt, rồi vội vàng theo kịp bước chân của sếp.
Cậu ta biết vị sếp theo chủ nghĩa hoàn hảo này rất giỏi bắt lỗi người khác, luôn mang theo sự châm biếm và khinh miệt, có quá nhiều chuyện sếp không vừa mắt. Và điều sếp khinh bỉ nhất, chính là những chuyện bẩn thỉu trong tình cảm nam nữ, đặc biệt là kiểu một bên ngoại tình mà bên kia lại không chịu ly hôn, hễ gặp là sếp sẽ khinh bỉ và châm biếm đến cùng.
Hứa Mật Ngữ dùng thẻ phòng quẹt mở cửa phòng 1314.
Cắm thẻ điện, bật đèn, bước vào phòng, nhìn chiếc giường lớn, lòng cô đau nhói. Cô quay người nhìn Nhiếp Dư Thành đang mang vẻ mặt lo lắng, nghi hoặc lại áy náy không dám dễ dàng hỏi nhiều.
Từ lúc đặt phòng ở quầy lễ tân, mọi việc cô làm đều là đang âm thầm quất roi vào anh ta.
Hứa Mật Ngữ nhìn gương mặt đau khổ mà không dám nói nhiều của Nhiếp Dư Thành, suýt chút nữa đã mềm lòng.
Cô nhẫn tâm, lấy điện thoại ra, đưa cho Nhiếp Dư Thành xem bức ảnh Lỗ Trinh Trinh gửi tối qua.
Sắc mặt Nhiếp Dư Thành biến đổi, lập tức giải thích: “Anh đến để chia tay cô ta!”
Hứa Mật Ngữ gật đầu, dường như chấp nhận lời giải thích của anh, nhưng khi mở miệng lại nói: “Chia tay. Một câu, hai chữ, nói ra chỉ cần một giây. Nhưng tối qua, mười hai giờ anh mới về nhà, và anh nói với em là anh tăng ca.”
Cổ họng Nhiếp Dư Thành như bị chặn lại, không nói được lời nào để biện minh.
Hứa Mật Ngữ nói thay anh ta: “Là cô ta khóc với anh à? Cô ta khóc khiến anh mềm lòng, cũng khóc khiến anh có chút áy náy, dù sao cũng coi như đã trêu chọc cô ta vô ích một thời gian, cuối cùng lại chẳng thể cho cô ta cái gì. Thế là anh ở lại đó, dỗ dành cô ta, an ủi cô ta, để cô ta tha thứ cho anh, quên anh đi đúng không?”
Nhiếp Dư Thành nhíu chặt đôi mày, gương mặt đầy đau khổ: “Chuyện tối qua có chút phức tạp, Lỗ Trinh Trinh cô ấy đã…”
Hứa Mật Ngữ ngắt lời anh ta, lòng cô còn đau khổ hơn anh ta.
“Vậy thì cứ để nó tiếp tục phức tạp đi, anh muốn nói em cũng không muốn nghe nữa. Dư Thành, anh có biết tại sao em chọn căn phòng này không? Vì em sợ mình không đủ kiên định. Ở trong căn phòng này, chỉ cần nghĩ đến việc anh và Lỗ Trinh Trinh chính trên chiếc giường trước mặt em đây, v**t v*, hôn hít, l*m t*nh như động vật, em sẽ không dao động nữa.”
Cô cười nhìn Nhiếp Dư Thành. Cô cười đến cong cả mắt mày, cười đến đôi mắt vừa đen vừa sáng vừa trong, cười đẹp rạng ngời như ngày đầu họ gặp nhau nhiều năm trước.
Cô cười nhìn anh, nói:
“Nhiếp Dư Thành, chúng ta ly hôn đi.”
