Kỷ thứ hai: Sinh tồn
7, Sinh tồn sau này
Hứa Mật Ngữ cười nói với Nhiếp Dư Thành: Chúng ta ly hôn đi.
Cô cười thật đẹp.
Nhiếp Dư Thành lại bật khóc.
Túi đồ mà anh ta mang đến cho Hứa Mật Ngữ tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
Sô cô la từ trong túi văng ra, vương vãi khắp sàn.
Nụ cười của Hứa Mật Ngữ khẽ run lên trên gương mặt, như sắp vỡ tan.
Thì ra thứ mà anh ta hớn hở mang theo trước khi ra ngoài là thứ này. Anh ta muốn cô có được niềm vui ngọt ngào. Nhưng biết làm sao đây, bây giờ trong mắt cô, chúng đều là nỗi đau khổ sở.
Viên kẹo sô cô la cô đưa cho anh ta trong lần đầu gặp gỡ, giờ đây đã biến thành trái đắng đầy đất mà anh ta trả lại cho cô.
Nhiếp Dư Thành bước tới ôm chầm lấy Hứa Mật Ngữ. Hứa Mật Ngữ giãy ra. Anh ta lại ôm. Cô lại đẩy anh ta ra. Anh ta vẫn cố sống cố chết ôm lấy cô.
Hứa Mật Ngữ mệt rồi, cô từ bỏ việc giãy giụa. Cô bị Nhiếp Dư Thành ôm chặt trong lòng, nghe thấy tiếng khóc thảm thương của anh ta khi gục đầu lên vai cô.
Anh ta nghẹn ngào nói lời xin lỗi, nói chúng ta hãy thử lại lần nữa.
Đợi anh ta ngưng khóc một chút, bình tĩnh lại đôi phần, Hứa Mật Ngữ từ từ đẩy anh ta ra.
Rồi cô mang vẻ mặt quyết tuyệt, nói với anh: “Em vốn không muốn ly hôn, em sợ sẽ thành toàn cho anh và Lỗ Trinh Trinh. Nhưng em không thể kiên trì được nữa. Ngoại tình không chỉ là lỗi của kẻ thứ ba, người đàn ông không quản được nửa th*n d*** của mình còn có lỗi hơn. Em không thể chỉ hận một mình Lỗ Trinh Trinh, rồi tiếp tục sống những ngày yên bình với anh, em không làm được. Em thấy anh bẩn thỉu, em hận anh không quản được nửa th*n d*** của mình! Giữa chúng ta không còn khả năng nào nữa đâu, Dư Thành, chúng ta ly hôn đi.”
Hứa Mật Ngữ cứ ngỡ ly hôn là chuyện của hai người. Nhưng từ khi bước vào giai đoạn hòa giải ly hôn, liên tục có người chen vào cuộc hôn nhân sắp đến hồi kết của cô, thấm thía nói với cô rằng, cuộc hôn nhân này không thể ly, không nên ly.
Chỉ sau một đêm, dường như tất cả mọi người đều công kích quyết định ly hôn của cô.
Bố cô, Hứa Quang Tông, nghe tin Hứa Mật Ngữ định ly hôn, một người vốn ít lời như ông lại lập tức gọi điện thoại, rất kích động răn dạy cô, không được phép ly hôn.
“Ly hôn cái gì mà ly hôn, con còn không có việc làm, ly hôn rồi con sống thế nào? Con không có tư cách ly hôn, biết chưa! Xã hội này là vậy đó, đàn ông càng ly hôn càng có giá, phụ nữ càng ly hôn càng mất giá, con ly hôn xong là mất giá ngay lập tức, biết không? Bây giờ mấy cô gái trẻ đẹp đầy ngoài đường, một người đàn bà lớn tuổi đã ly hôn như con cạnh tranh với người ta kiểu gì? Còn có người tử tế nào chịu lấy con không? Nhiếp Dư Thành chẳng phải chỉ ngoại tình có một lần này thôi sao, không phải nó đã nói sẽ sửa đổi và sau này sẽ sống tốt với con sao, con đừng có bám riết không buông nữa, bình thường nó đối xử với con không tệ, với nhà ta cũng không tệ. Con mà ly hôn thật với nó, thì đi đâu mà tìm được một thằng con rể có thể dựa dẫm giúp đỡ nhà mình như thế nữa?”
Nghe những lời đầu, Hứa Mật Ngữ cảm thấy tuy không thể đồng tình với quan điểm của bố, nhưng ít nhất ông cũng đang nghĩ cho cô. Nhưng nghe đến đoạn sau cô mới hiểu, điều mà bố cô thực sự lo lắng là sau này nhà họ Hứa sẽ không còn được Nhiếp Dư Thành chiếu cố nữa.
Lòng cô lạnh đi một nửa, không thèm để ý đến lời của bố.
Mẹ cô, Tiêu Tú Mai, sau đó bắt đầu cảnh cáo cô.
“Con ba, mày đừng có tùy hứng nữa, không được ly hôn, lần này mày nghe lời bà Tiêu Tú Mai này là không sai đâu! Bố mày nói đúng đấy, Nhiếp Dư Thành chỉ hồ đồ có một lần này thôi, mày tha thứ cho nó là được rồi mà! Mày nắm được thóp này của nó trong tay, cả đời nó sẽ cảm thấy có lỗi với mày, sau này chỉ càng nghe lời mày hơn. Hơn nữa tao đã hỏi Nhiếp Dư Thành rồi, nó nói chuyện ngoại tình này nó hối hận lắm, nó cũng nhờ tao khuyên mày đấy, đừng ly hôn có được không. Nó còn nói, sau này chắc chắn sẽ đối xử tốt với mày hơn, cũng sẽ quan tâm nhà ta hơn. Con ba mày nói xem, Nhiếp Dư Thành người ta đã tỏ thái độ như thế rồi, mày còn cứ nhất quyết phải ly hôn, dọn chỗ cho con hồ ly tinh ranh ma ngoài kia, mày nói xem mày có ngốc không? Mày sáng mắt ra một chút đi!”
Chị cả Hứa Mật Tử cũng đặc biệt tìm đến cô, khuyên nhủ hết lời, đừng ly hôn, dọn chỗ cho kẻ thứ ba là không đáng. Dù sao cô và Nhiếp Dư Thành cũng có nền tảng tình cảm, cứ thế mà tan vỡ thì thật quá đáng tiếc. Cuối cùng chị cả còn nói: Em mà ly hôn thật với Nhiếp Dư Thành, chị và anh rể em sau này cũng khó xử lắm, bọn chị vẫn đang làm việc ở chỗ nó mà.
Chị hai Hứa Mật Nam cũng gọi điện thoại khuyên cô: Đừng ly hôn, ly cái con khỉ, đầu óc bị heo húc rồi hay sao mà nghĩ không thông thế? Bố mẹ với chị cả nói đều đúng, mày bây giờ ly hôn chính là làm chuyện ngu ngốc, phụ nữ đã ly hôn sau này sống không dễ dàng đâu. Cuối cùng chị hai lại nói thêm một câu: Nhà mày có hộ khẩu ở khu vực trường điểm, tốt thế cơ mà, vốn dĩ sau này chị định cho con chị nhập hộ khẩu vào nhà mày, mày mà ly hôn, cháu của mày coi như không có trường tốt nào để học rồi.
Đến cả Hứa Mật Bảo, gã trai tơ ăn bám mẹ cũng phải chen một chân vào, cảnh cáo Hứa Mật Ngữ: “Hứa Mật Ngữ, em không thích lằng nhằng với chị, nói ngắn gọn cho chị biết, chị đừng có ly hôn với anh rể em, có ly hôn thì cũng đợi mua nhà cho em xong đã rồi hãy ly hôn!”
…
Nhận lấy những trận oanh tạc phản đối ly hôn này, Hứa Mật Ngữ cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi. Mỗi người dường như đều đang suy nghĩ cho cô, nhưng thực chất mỗi người đều đang tính toán cho lợi ích của riêng mình.
Cô tức giận vì họ đều chỉ lo cho bản thân. Nhưng suy cho cùng họ vẫn là người thân, có tức giận cũng không thoát khỏi được sự thật máu mủ ruột rà.
Ngoài những cơn tức giận này, điều cô không hiểu là, cô chỉ muốn ly hôn thôi mà, sao lại khó đến vậy? Đã là thế kỷ hai mươi mốt, xã hội phát triển, công nghệ tiến bộ, mà ly hôn lại có thêm giai đoạn hòa giải. Phụ nữ muốn ly hôn, sao lại ngày càng khó khăn hơn? Tại sao lại có nhiều đánh giá cố hữu của thế tục áp đặt sẵn lên một người phụ nữ chuẩn bị ly hôn như vậy? Là ai quy định sau khi ly hôn phụ nữ chắc chắn sẽ bất hạnh hơn đàn ông?
Vì thế, trong lòng cô nảy sinh một tia phản nghịch, càng thêm kiên định sau khi giai đoạn hòa giải kết thúc nhất định phải ly hôn.
Trong khoảng thời gian này, chỉ có một người bày tỏ thái độ rõ ràng, đồng ý thậm chí là khuyến khích cô và Nhiếp Dư Thành mau chóng ly hôn, đừng do dự nữa – đó là mẹ chồng của Hứa Mật Ngữ, mẹ của Nhiếp Dư Thành.
Nhưng bà không nói trực tiếp với Hứa Mật Ngữ, những lời này là từ họ hàng bên nhà trai truyền đến tai Hứa Mật Ngữ:
“Ly hôn cũng tốt, sớm đã thấy cái gia đình đằng sau con bé đó chẳng ra làm sao, ích kỷ tính toán, chỉ biết hút máu, vốn dĩ không môn đăng hộ đối với nhà thư hương chúng tôi. Tôi sớm đã nói gia đình như vậy không thể sinh ra đứa con tử tế, chẳng phải sao, cái cô Hứa Mật Ngữ này, tốt nghiệp một trường đại học hạng ba xong là không đi làm ngày nào, chỉ ở nhà dựa hoàn toàn vào con trai tôi nuôi. Nhưng nó ở nhà bao nhiêu năm nay, bụng dạ cũng chẳng có động tĩnh gì, mấy năm nay không biết bận rộn vớ vẩn những gì, chẳng làm được việc gì nên hồn. Ban đầu chúng nó nói kết hôn tôi đã không đồng ý, xứng đôi chỗ nào? Nhưng vì con trai tôi bị ma xui quỷ khiến cứ nhất quyết thích nên tôi đành chấp nhận. Bây giờ có thể ly hôn cũng không muộn, vừa hay con trai tôi nhân lúc còn đang độ tuổi xuân xanh có thể tìm một cô gái xinh đẹp tử tế khác, mau mau sinh cho tôi một đứa cháu trai bụ bẫm.”
Hứa Mật Ngữ lúc này mới biết, người mẹ chồng mà cô vẫn luôn cho rằng tính tình khá lạnh lùng, không phải là tính tình lạnh lùng, mà là vì có vô số điều bất mãn với cô nên mới lạnh lùng. Chỉ là trước đây những điều bất mãn đó đều bị Nhiếp Dư Thành che chắn hết rồi.
Vậy thì ly hôn đi. Sau khi ly hôn, mẹ của Nhiếp Dư Thành sẽ không cần phải thay con trai ôm ấm ức, cô cũng không cần phải bị đủ mọi lời chỉ trích nữa.
Đợi giai đoạn hòa giải ly hôn cuối cùng cũng qua đi, Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành cùng nhau đi lấy giấy chứng nhận ly hôn.
Nhiếp Dư Thành cuối cùng lại cố gắng níu kéo một lần nữa, Hứa Mật Ngữ cười lắc đầu từ chối.
Nhiếp Dư Thành lúc này biết rằng, Hứa Mật Ngữ thật sự sẽ không quay đầu lại nữa.
Nhà và xe là tài sản trước hôn nhân do nhà Nhiếp Dư Thành bỏ tiền mua, về mặt pháp lý đều thuộc sở hữu của Nhiếp Dư Thành. Nhiếp Dư Thành muốn để lại chiếc xe cho Hứa Mật Ngữ, nhưng bị cô từ chối. Tiền tiết kiệm trong nhà có một ít, Nhiếp Dư Thành cũng muốn đưa hết cho Hứa Mật Ngữ, nhưng cô chỉ lấy một nửa phần mình đáng được nhận.
Tài sản được phân chia rất dễ dàng. Hứa Mật Ngữ về nhà thu dọn một vali hành lý nhỏ rồi chuyển đi.
Lúc sắp ra khỏi cửa, cô không dám quay đầu lại. Cô sợ sẽ hối hận vì đã nhận giấy ly hôn, cô sợ sẽ không nỡ rời xa ngôi nhà nhỏ đã sống hơn sáu năm này, cô sợ cô không thể buông bỏ quá nhiều kỷ niệm với Nhiếp Dư Thành trong căn nhà này.
Khi Nhiếp Dư Thành tiễn cô xuống lầu, vẫn không nhịn được mà níu cô lại.
Anh ta hỏi cô: “Em chỗ nào để đi không? Hay là cứ ở tạm trong nhà đi!” Anh ta gần như van nài. Anh ta như không nỡ để cô cứ thế bước ra khỏi cuộc đời mình.
Cô cười nói với anh ta: “Vậy sao được, bây giờ hai chúng ta chẳng còn quan hệ gì nữa, sao tôi có thể ăn vạ trong nhà của anh không đi chứ?”
Anh hỏi cô: “Vậy em có chỗ nào để đi không? Sau này em định làm gì?”
Hứa Mật Ngữ trả lời: “Tôi về nhà mẹ đẻ ở quê một thời gian trước, sau này làm gì thì tôi từ từ tính sau.”
Anh ta muốn nói lại thôi, cuối cùng nói: “Nếu người nhà em gây khó dễ cho em, thì cứ quay về đây.”
Hứa Mật Ngữ nói một tiếng cảm ơn.
Một câu nói khách sáo, đã kéo hai người họ ra thành những người ngoài cuộc đời của nhau.
Hứa Mật Ngữ nói, Nhiếp Dư Thành, cảm ơn anh nhé, ly hôn rồi anh đối với tôi cũng không tệ, còn chia tiền cho tôi. Trời âm u rồi, anh mau lên lầu đi.
Cô vẫy một chiếc taxi, đặt hành lý lên xe.
Bên đường trồng cây ngô đồng, trong ngày âm u, lớp vỏ cây vốn đã xám trắng loang lổ lại càng thêm lốm đốm, giống như một gương mặt hát tuồng đã nhòe hết lớp trang điểm vì khóc.
Dưới bóng cây, Hứa Mật Ngữ quay người mỉm cười vẫy tay với Nhiếp Dư Thành.
“Tạm biệt.” Cô nói.
Khoảnh khắc cô quay người lên xe, nụ cười vỡ tan, nước mắt trào ra khỏi mi. Gương mặt lấm lem nước mắt của cô giống hệt như cây ngô đồng kia.
Bên ngoài vang lên một tiếng sấm, mưa lớn ào ào trút xuống.
Ông trời cũng khóc rồi.
Cô ngồi ở ghế sau không dám quay đầu lại, khóc đến không thể kiềm chế. Trong dòng nước mắt, cô đau đớn từ biệt con người của sáu năm quá khứ.
Bác tài xế đột nhiên lên tiếng từ phía trước, ông hỏi một câu: “Hai người là vợ chồng trẻ cãi nhau phải không? Nhìn cậu trai ở phía sau khóc kìa, còn thảm hơn cả cô nữa. Cậu ấy đang đứng đó dầm mưa đấy, cô gái, cô có muốn xuống xe hoặc để cậu ấy lên xe, hai người nói chuyện rõ ràng với nhau không?”
Hứa Mật Ngữ không quay đầu lại, giữa tiếng mưa lớn ào ạt ngoài cửa sổ, cô hít một hơi thật mạnh, nói với tài xế: “Sư phụ, lái xe đi.”
Không còn gì để nói nữa rồi. Vậy nên, đi thôi. Bước ra khỏi cuộc đời của nhau, từ nay mỗi người tự sống cuộc sống của riêng mình.
Hứa Mật Ngữ cứ ngỡ những ngày từ lúc chuẩn bị ly hôn đến khi ly hôn xong, hẳn là khoảng thời gian khó khăn nhất trong cuộc đời cô. Vượt qua được khoảng thời gian này, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp lên.
Nhưng cô đã lầm.
Những ngày sau ly hôn mới thực sự là khó khăn.
Mỗi ngày ngoài việc phải tiêu hóa nỗi buồn muộn màng như một căn bệnh mãn tính rằng mình đã không còn nhà, không còn chồng, còn phải đối phó với sắc mặt của bố mẹ, anh chị em trong nhà. Thậm chí sắc mặt của bố mẹ, anh chị em dần dần khiến cô đến cả nỗi buồn vì cuộc hôn nhân đã mất cũng không thể trào dâng nổi.
Mẹ cô, Tiêu Tú Mai, từ ngày cô kéo hành lý về nhà, đã không ngừng chì chiết cô, không ngừng khuyên cô đừng tùy hứng, không ngừng giục cô nhân lúc Nhiếp Dư Thành vẫn chưa buông bỏ cô, mau chóng đi tái hôn. “Nếu không thời gian dài ra, tình cảm có sâu đậm đến đâu lúc đầu cũng là đồ bỏ, nó quay người đi tìm con yêu tinh khác ngay!”
Hứa Mật Ngữ không chịu nghe lời mẹ. Cô ly hôn chưa bao giờ là tùy hứng, đã ly hôn rồi cũng chưa bao giờ nghĩ sẽ quay đầu lại.
Ở nhà vài ngày, cô dần nhận ra cứ thế này không phải là cách. Trước đây có Nhiếp Dư Thành nuôi, cô có thể không đi làm, nhưng bây giờ thì không được nữa, cô phải ra ngoài tìm việc gì đó làm, cô phải học cách kiếm tiền.
Nhưng mấy năm nay chỉ ở nhà làm bà nội trợ, cô ngoài việc nấu cơm, nấu ăn, làm việc nhà ra thì chỉ xem phim, đã sớm lạc hậu so với xã hội, bây giờ đến cả bảng biểu, văn bản cô cũng sắp làm không xong, cô không biết bây giờ mình bước ra ngoài, có thể làm được việc gì để kiếm tiền.
Tiếp tục ở nhà cũng không phải là cách, Tiêu Tú Mai đinh ninh lúc ly hôn cô được chia một khoản tiền lớn, cứ thúc giục cô lấy tiền ra mua nhà cho Hứa Mật Bảo.
May mà lần này cô đã vững tâm, dù Tiêu Tú Mai có khen ngợi, khẳng định, tâng bốc cô thế nào, cô cũng không đưa tiền ra.
Cô chỉ còn lại ngần này tiền, trước khi học được cách sinh tồn và kiếm tiền, số tiền này là để cô duy trì cuộc sống.
Nhưng mỗi ngày bị Tiêu Tú Mai thúc giục đến không còn cách nào, Hứa Mật Ngữ nghĩ chi bằng mau chóng tìm một con đường đầu tư, để số tiền trong tay nhanh chóng sinh thêm tiền, sau đó lấy ra một phần tiền lãi để bịt miệng Tiêu Tú Mai trước.
Đã quyết, Hứa Mật Ngữ bắt đầu tìm kiếm thông tin liên quan đến đầu tư.
Một cơ hội tình cờ, cô thông qua một người bạn cùng xem phim mà vào được một nhóm chat, trong nhóm có một người tên là Trương tổng, anh ta nói gần đây mình lại có một mối làm ăn kiếm tiền. Trong nhóm lập tức có vài người hỏi anh ta, có thể dẫn mọi người cùng nhau phát tài được không?
Trương tổng rất hào phóng, trả lời rằng nếu nói chuyện hợp nhau thì đương nhiên có thể, ai có hứng thú có thể thêm Wechat của anh ta để nói chuyện riêng.
Hứa Mật Ngữ do dự không biết có nên thêm Wechat của Trương tổng để nói chuyện riêng không. Một tuần sau, sự do dự của cô đã vơi đi phần nào. Trong nhóm có mấy người đều nói, đã nói chuyện riêng với Trương tổng, cảm thấy dự án không tồi, đầu tư một khoản tiền, lãi suất trả theo tuần, tiền lãi tuần đầu tiên Trương tổng đã gửi cho họ đúng hẹn.
Họ khoe lịch sử thu nhập trong nhóm.
Hứa Mật Ngữ nhìn mức lãi suất cao hơn ngân hàng gấp mấy lần, có chút động lòng. Cô thêm tài khoản Wechat của Trương tổng để nói chuyện riêng.
Cô hỏi Trương tổng cô có thể đầu tư bao nhiêu, Trương tổng hỏi ngược lại cô có bao nhiêu để đầu tư.
Hứa Mật Ngữ cảnh giác, không nói thẳng.
Trương tổng gửi tin nhắn thoại nói với cô: “Thế này đi, mấy ngày nay tôi đang đi công tác ở thành phố Tinh, đang ở khách sạn Tư Uy, nếu cô tiện, thì đến tìm tôi một chuyến, chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện ở quán cà phê trong sảnh, như vậy thông tin hai bên nắm được sẽ trực quan và chính xác hơn một chút. À đúng rồi, cà phê của khách sạn Tư Uy ngon lắm đấy nhé.”
Lúc nghe đến khách sạn Tư Uy, Hứa Mật Ngữ hơi sững người một chút. Cô cảm thấy khách sạn này gần đây có duyên nợ khá sâu sắc với mình.
Cô nghĩ một lát, Trương tổng có thể ở khách sạn Tư Uy, co vẻ thực lực kinh tế của anh ta quả thực không tồi. Dù sao ở thành phố Tinh, những người có thể ở trong hai khách sạn năm sao sang trọng hàng đầu là Tư Uy và Tinh Kỷ, đều không phải người tầm thường.
Dù sao ở nhà cũng rảnh rỗi, Hứa Mật Ngữ quyết định đi gặp vị Trương tổng này.
Sáng hôm sau cô đi xe khách từ quê lên bến xe thành phố Tinh trước, sau đó bắt taxi đến khách sạn Tư Uy.
Sau một chặng đường vất vả, khi đến khách sạn đã là hơn hai giờ chiều, gần đúng thời gian đã hẹn với Trương tổng.
Hứa Mật Ngữ bước vào sảnh khách sạn nhìn quanh một lượt. Quán cà phê ở một bên lối vào của khách sạn. Mặc dù cô đã đến khách sạn Tư Uy vài lần, nhưng quả thực chưa từng để ý kỹ quán cà phê này. Nơi đây được trang trí lộng lẫy, bàn đều được chạm khắc hoa văn bằng gỗ nguyên khối, ghế ngồi đều là sofa da thật trông rất thoải mái, toàn bộ quán cà phê đều là những khoang ngồi bán mở.
Một bàn gần cửa đã có hai người ngồi, Hứa Mật Ngữ không nhìn kỹ họ trông như thế nào, chỉ cảm thấy họ mặc vest, khí chất bất phàm. Ánh mắt chuyển về phía sau bàn đó, ở đó có một người đang ngồi.
Ngoài ra không có ai khác.
Hứa Mật Ngữ bước về phía bàn có một người, và gặp được Trương tổng.
Buổi chiều Kỷ Phong có một cuộc họp phải về trụ sở tập đoàn, nhưng chiếc xe đến đón anh buổi trưa đã được mang đi rửa, trên đường về có chút tắc nghẽn, vẫn chưa về kịp. Anh bèn cùng Tiết Duệ ngồi ở quán cà phê trong sảnh khách sạn chờ xe đến.
Nhân lúc rảnh rỗi này, Kỷ Phong bảo Tiết Duệ lấy máy tính bảng qua. Anh mở một trò chơi nông trại trên máy tính bảng, bắt đầu thu hoạch rau và trồng trọt.
Tiết Duệ đứng bên cạnh nhìn sếp nhà mình, mang một gương mặt băng giá cao ngạo, thân vận khí chất cao quý nhưng lại làm một việc nhàm chán, lại còn làm ngày này qua ngày khác, kiên trì bền bỉ.
Ít nhất trong mấy năm cậu ta trở thành trợ lý của Kỷ Phong, việc thu hoạch rau và trồng trọt này, cậu ta chưa từng thấy Kỷ Phong gián đoạn một ngày nào.
Kỷ Phong đang thu hoạch thì nghe thấy Tiết Duệ “Ô” một tiếng.
Anh không ngẩng đầu, cũng không hỏi Tiết Duệ “Ô” cái gì.
Tiết Duệ lại cứ tự mình lẩm bẩm nói với anh: “Lại gặp cô ấy rồi, người phụ nữ giành thang máy VIP và có chồng ngoại tình ấy.”
Kỷ Phong ngước mắt lạnh lùng liếc một cái, khóe mắt khẽ nhếch lên mang theo một tia chế giễu và khinh bỉ. Anh dùng ánh mắt cảnh cáo Tiết Duệ, anh không muốn nghe những chuyện tầm phào vô bổ liên quan đến người phụ nữ này, liếc đến mức Tiết Duệ lập tức im bặt.
Nhưng không lâu sau, không cần Tiết Duệ nói, phía sau đã vang lên tiếng nói chuyện của một nam một nữ. Giọng người nữ còn khá dè dặt, người nam không chỉ nói to mà còn trầm bổng du dương, cứ như đang diễn thuyết.
Nếu không phải ngại phiền phức, lát nữa cũng đi rồi, Kỷ Phong nhất định sẽ đứng dậy đổi chỗ, để tránh xa cái âm thanh ồn ào này.
Người nữ gọi người nam là Trương tổng, người nam gọi người nữ là cô Hứa.
Trương tổng giới thiệu cho cô Hứa một dự án đầu tư siêu lớn siêu lợi nhuận, mỗi tuần hoàn trả 10% tiền lãi.
Trương tổng cứ khen cô Hứa có khí chất, có tầm nhìn, có đầu óc, có viễn kiến… Cô Hứa nghe một hồi dường như đã tin những lời này, trông rất vui vẻ, nói với Trương tổng rằng, cô có một khoản tiền, định giao cho Trương tổng giúp quản lý tài chính.
Tiết Duệ nghe đến đây không nhịn được mà hạ thấp giọng bình phẩm: “Chắc không phải lừa đảo đấy chứ? Mua bán cái gì mà có thể chia lãi theo tuần? Lãi suất còn cao như vậy. Còn chị gái này nữa, sao người ta khen vài câu đã cảm động thế kia, thiếu thốn tình thương đến mức nào vậy?”
Kỷ Phong không để ý đến sự ồn ào của cậu ta. Anh thu hoạch xong rau, trồng xong đất liền mở ứng dụng tin tức tài chính trên máy tính bảng, lại mở một video tin tức. Phát thanh viên tin tức dùng giọng nói không lớn không nhỏ, không làm phiền người khác nhưng cũng vừa đủ để người ở không xa nghe thấy, nhắc nhở các nhà đầu tư trong xã hội, quản lý tài chính có rủi ro, đầu tư cần thận trọng.
Tiết Duệ sững người, không chắc Kỷ Phong là tình cờ mở ra, hay là có ý nhắc nhở gì khác.
Lúc này tài xế cuối cùng cũng đến, từ ngoài cửa bước vào, đón Kỷ Phong ra ngoài.
Kỷ Phong tắt video, đưa máy tính bảng cho Tiết Duệ.
Lúc đứng dậy đi ra ngoài, anh khẽ nhíu mày lạnh lùng lên tiếng: “Bớt lo chuyện bao đồng, làm tốt việc trợ lý của cậu đi. Sau này còn không sửa được cái tật nhiều chuyện thì nghỉ việc đi.”
Tiết Duệ lại sững người nghĩ, xem ra vừa rồi mình đã nghĩ nhiều rồi, Kỷ Phong cảnh cáo cậu ta bớt lo chuyện bao đồng, chắc chắn là đã vô tình mở video tin tức đó.
Lắc lắc đầu, cậu ta vội vàng bước nhanh theo Kỷ Phong ở phía trước.
