Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 60: Bây giờ cô trông như một con thiên nga.



60. Đêm đó ở Dạ Ngộ

 

“Là anh đã giúp chúng tôi cản chân người lái xe thuê ư??”

Hứa Mật Ngữ nhìn Kỷ Phong, buột miệng hỏi.

Lúc cô hỏi, đôi mắt sáng lấp lánh như hai vì sao vừa được màn đêm gột rửa.

“Theo lý thì tài xế sẽ đến rất nhanh, nhưng anh ta lại đến chậm như vậy… Cho nên có phải là anh đã chặn ở đó, cố tình chỉ sai đường cho anh ta, để anh ta chạy một vòng lớn đến nơi khác rồi mới quay lại không?” Hứa Mật Ngữ suy luận và phân tích.

Kỷ Phong ho một tiếng, cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, giọng điệu vẫn định sẵn ở tông mỉa mai: “Nghĩ thông rồi à? Còn dám nói các người rất chu toàn không?”

Tiết Duệ lập tức bước đến bên cạnh Kỷ Phong, đưa tay lên khoác lấy cánh tay anh: “Sếp, sếp tốt của tôi! Anh lại có thể giúp chúng tôi chặn được lỗ hổng!”

Kỷ Phong ghét bỏ đến chết đi được, đẩy Tiết Duệ ra như thể đang hất đi một cục gỉ mũi dính trên người: “Nói chuyện thì cứ nói, còn tùy tiện động vào tôi nữa thì cậu cuốn gói về nhà đừng làm nữa!”

Lý Kiều Kỳ ở bên cạnh vừa xem náo nhiệt không ngại chuyện lớn vừa cười, vỗ tay nói: “Tôi nhìn ra rồi, thực ra mọi người đều là một phe! Đã như vậy thì đừng đứng đây nữa, đi! Về chỗ tôi, tôi mời, chúng ta cùng nhau chúc mừng ngày kỷ niệm chiến thắng vụ đánh lén này!”

Lý Kiều Kỳ đi đầu vào trong quán bar.

Hứa Mật Ngữ mặc định Kỷ Phong sẽ không tham gia buổi ăn mừng của họ, vô cùng lễ phép cúi chào tạm biệt Kỷ Phong, chào đến mức khuôn mặt lạnh lùng của Kỷ Phong như lại bị kéo dài thêm mười centimet.

Tiết Duệ cũng bắt chước theo, nói tạm biệt Kỷ Phong, nói xong quay người định vào nhà.

Vừa nhấc chân lên, cậu ta đã bị Kỷ Phong giữ chặt vai ấn tại chỗ, giống như đang đứng trên máy chạy bộ, bước đi mấy bước mà chẳng tiến lên được.

“Sếp?” Tiết Duệ khó hiểu quay đầu hỏi.

Kỷ Phong liếc cậu ta, ánh mắt như băng giá: “Bà chủ kia, chẳng lẽ không phải mời cả tôi vào cùng ăn mừng ư?”

Tiết Duệ nhanh như chớp phản ứng lại được Kỷ Phong đang không vui ở điểm nào: “A… hả? Cái đó, nhưng không phải trước giờ anh không bao giờ muốn tham gia mấy hoạt động tập thể này sao, nên tôi mặc định lần này anh cũng chắc chắn không muốn tham gia cùng chúng tôi. Vậy thì sếp, mời! Mời anh! Anh đi trước tôi ạ!”

Cậu ta ân cần né người làm động tác mời, để Kỷ Phong đi trước. Trong lòng lại nghĩ, lạ thật, sáng mai trời vừa sáng, e là sẽ có ba mặt trời mọc lên.

Nếu không phải người Tam Thể* tấn công rồi, Kỷ Phong chắc sẽ không hành động bất thường như vậy đâu!

Người Tam Thể*: là chủng tộc người ngoài hành tinh trong bộ tiểu thuyết khoa học viễn tưởng vô cùng nổi tiếng của Trung Quốc — “Tam Thể” (The Three-Body Problem) của tác giả Lưu Từ Hân.

Lý Kiều Kỳ vừa làm xong một việc lớn, trong lòng vô cùng khoái trá, bèn giao chuyện ở quán bar cho trợ lý của mình lo liệu, định tự mình tiếp đãi ba người Hứa Mật Ngữ, mọi người cùng nhau uống rượu ăn mừng niềm vui khó có này.

Cô ấy định đưa mọi người đến văn phòng của mình, nhưng Tiết Duệ đưa ra ý kiến phản đối: “Ở đó yên tĩnh quá, không náo nhiệt chút nào, không khí sôi động sẽ mất hết.”

Kỷ Phong lạnh lùng liếc cậu ta, phản đối ý kiến của cậu ta: “Yên tĩnh một chút thì tốt.”

Lý Kiều Kỳ nhìn Tiết Duệ, nhìn Kỷ Phong, cuối cùng nhìn Hứa Mật Ngữ: “Bây giờ tỉ số là một đều, Mật Ngữ cậu bỏ phiếu quyết định đi.”

Hứa Mật Ngữ không dám nhìn Kỷ Phong, nói thẳng: “Tớ chọn náo nhiệt.”

Tối nay cô ra ngoài để làm gì? Chẳng phải là muốn lật đổ sự cô đơn trước đây của mình sao. Vậy thì đương nhiên phải náo nhiệt một chút rồi.

Bất chấp một bên má đã sắp bị ánh mắt của Kỷ Phong đóng băng xuyên qua, cô dũng cảm kiên trì ý kiến của mình: “Tớ thấy ngay tại đây là rất tốt; đến khu ghế tớ vừa ngồi là được rồi.”

Ngoại trừ Kỷ Phong, ba người còn lại đều đồng ý với đề nghị này.

Hứa Mật Ngữ nhìn Kỷ Phong đang liếc mình, yếu ớt đề nghị: “Kỷ tổng, hay là…” Chúng tôi gọi xe cho anh về trước nhé?

Nhưng lời cô còn chưa nói xong đã bị Kỷ Phong lạnh lùng cắt ngang: “Khi nào tôi đi, tôi tự quyết định.”

Hứa Mật Ngữ tròn mắt.

Cô mới nói có hai chữ, anh đã biết nội dung phía sau rồi? Thời đi học chắc anh đoán đề thi chuẩn lắm!

Tiết Duệ cũng tròn mắt nhìn Kỷ Phong: “Sếp, anh biết chị Mật Ngữ định nói gì sao?” Lại quay đầu nhìn Hứa Mật Ngữ “Chị Mật Ngữ, lẽ nào anh ấy đoán đúng chị định nói gì thật à?”

Lý Kiều Kỳ không đợi họ lằng nhằng mãi, dứt khoát lùa mấy người đến ngồi ở khu ghế Hứa Mật Ngữ vừa ngồi. Kỷ Phong và Tiết Duệ ngồi cùng một bên, Hứa Mật Ngữ và Lý Kiều Kỳ ngồi cùng một bên. Hai nam hai nữ vừa vặn đối diện nhau.

Sau khi ngồi xuống, Lý Kiều Kỳ tiện tay túm một nhân viên phục vụ vừa giao rượu xong, đang kẹp khay đi ngang qua, bảo anh ta lấy rượu ngon mà cô ấy riêng tư cất giữ từ ngăn tủ số mấy đó ra, mật khẩu tủ là mấy số đó.

Tiết Duệ kịp thời nói: “Sếp của tôi chỉ uống rượu vang đỏ, rượu trắng rượu Tây đều một ly là gục.”

Kỷ Phong trừng mắt nhìn cậu ta, chê bai nửa câu sau của cậu ta là thừa.

Lý Kiều Kỳ cười nói: “Trùng hợp quá, rượu ngon tôi cất giữ chính là rượu vang đỏ.” Cô ấy quay đầu nói với nhân viên phục vụ, “Đi đi, mang cả hai chai ra đây cho tôi.”

Nhân viên phục vụ đi rồi, Tiết Duệ không nhịn được hỏi Lý Kiều Kỳ: “Chị cứ thế nói thẳng mật khẩu ra à?”

Lý Kiều Kỳ vắt chéo chân, hai chân dưới ánh đèn lấp lánh ánh sáng màu lúa mạch khỏe mạnh chói mắt: “Sợ gì, lát nữa tôi đổi cái mới là xong.”

Tiết Duệ cười rộ lên, nghĩ cũng phải. Cậu ta lấy làm lạ sao tối nay mình cứ đối diện với Lý Kiều Kỳ là lại trở nên có chút ngốc nghếch? Không tìm ra nguyên nhân, cuối cùng đành đổ tại bị chân cô ấy làm cho lóa mắt.

Rượu ngon cất giữ được mang lên, bốn người rót rượu vào ly.

Hứa Mật Ngữ nâng ly đề nghị: “Chúc mừng phi vụ tối nay của chúng ta thành công, cạn ly!”

Lý Kiều Kỳ hưởng ứng đầu tiên: “Chúc mừng cố nhân chúng ta trùng phùng, cạn ly!”

Tiết Duệ cũng lập tức nâng ly rượu lên: “Chúc mừng tài năng của tôi đã có đất dụng võ để phò trợ chính nghĩa, cạn ly!”

Người còn lại không hề động đậy.

Ba người quay đầu nhìn anh, quyết định dứt khoát bỏ qua anh, ba chiếc ly tự va vào nhau, một tiếng “keng” trong trẻo. Sau đó ba cái cổ ngửa lên, uống cạn ba ly rượu.

Để lại Kỷ Phong ngồi một bên, chậm nửa nhịp nâng ly rượu lên, định chạm vào thì phát hiện mình đã bị bỏ rơi, tức đến mức đặt mạnh ly xuống bàn, nhưng nhìn thấy bộ dạng ba người ngửa cổ uống cạn, cuối cùng cũng không nhịn được lại nâng ly rượu lên uống.

Tuy không cụng ly, nhưng tốc độ uống cạn ly lại duy trì nhất quán.

Kỷ Phong cảm thấy tâm trạng khoan khoái hơn mấy phần. Quá trình không quan trọng, chỉ cần kết quả giống nhau, anh sẽ không thừa nhận mình bị bỏ lại.

Khi ba người kia lại nâng ly cụng nhau, Kỷ Phong ở dưới bàn đá vào chân Tiết Duệ một cái.

Tiết Duệ “a” một tiếng, quay đầu nhìn Kỷ Phong, mặt đầy khó hiểu, định hỏi sếp anh đá tôi làm gì, câu hỏi vừa đến bên môi đã bị ánh mắt sắc như dao của Kỷ Phong g**t ch*t.

Câu ta cảm thấy nếu hỏi thẳng câu này ra, mình sẽ chết.

Cậu ta đành nén trong lòng nghĩ, vậy rốt cuộc tại sao anh ta lại đá mình chứ?

Đối diện, Hứa Mật Ngữ dường như đã hiểu được màn trao đổi bằng mắt của họ — một màn sương mù mà ngay cả Tiết Duệ cũng không hiểu.

Hứa Mật Ngữ lập tức gọi một tiếng: “Kỷ tổng, cùng cụng ly với chúng tôi đi ạ.”

Một cái thang hoàn chỉnh và long trọng được đưa đến trước mặt Kỷ Phong. Anh với vẻ thờ ơ pha lẫn mấy phần không mấy muốn, rất miễn cưỡng nâng ly lên cụng cùng ba ly rượu kia.

Uống xong ly rượu này, Tiết Duệ cười ngây ngô.

Lý Kiều Kỳ hỏi cậu ta cười gì. Tiết Duệ cười ngây ngô trả lời: “Kỷ tổng của chúng tôi chưa bao giờ cụng ly uống rượu với tôi như thế này đâu. Hôm nay anh ấy hạ phàm rồi, tôi vui quá!”

Lý Kiều Kỳ cũng cười rộ lên, trêu Tiết Duệ: “Được rồi, xem ra rượu cất giữ này của tôi khá mạnh, tôi thấy cái bộ dạng ngốc nghếch của cậu là có chút ngấm rồi đấy.”

Nhân lúc hai người này cười đùa trêu chọc nhau, Kỷ Phong nhìn thẳng vào mắt Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ ngước mắt lên thì bắt gặp ánh nhìn của anh, theo phản xạ muốn né tránh, bèn cụp mắt xuống. Nhưng nghĩ lại, đã cùng nhau uống rượu ở đây rồi, đêm nay chắc là có thể không cần trên dưới lớn nhỏ một chút nhỉ? Vậy còn sợ anh làm gì nữa?

Thế là cô lại ngước mắt lên, đối diện với Kỷ Phong, mỉm cười với anh.

Kỷ Phong híp mắt lại. Chỉ cảm thấy trong khoảnh khắc cô cụp mắt rồi ngước lên, ánh mắt lưu chuyển, trong từng cái nhíu mày nụ cười, rạng rỡ sinh động.

Anh đột nhiên có chút hơi choáng váng, lại không chắc Hứa Mật Ngữ có phải cố ý không. Cái kiểu muốn từ chối nhưng lại ra vẻ mời gọi của cô, không nhìn anh rồi lại nhìn anh, chỉ cần là đàn ông đạo hạnh nông cạn một chút, đều sẽ mất mấy phần hồn vía trong cái khoảnh khắc cô không nhìn rồi lại nhìn, đến cả lúc đột nhiên mỉm cười.

Nếu cô không cố ý, thì càng đáng ghét hơn. Xương cốt trời sinh đã quyến rũ, vô hình mà trêu ghẹo người khác.

Nhưng bất kể cô có cố ý hay không, Kỷ Phong anh cũng không phải là người mà cô có thể tùy tiện nắm trong tay.

Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ, “chậc” một tiếng cười khẽ nói: “Ý tưởng đánh lén là của cô nghĩ ra đúng không? Tôi phát hiện bụng dạ cô cũng nhiều mưu mô phết.”

Hứa Mật Ngữ không ngượng ngùng thoái thác tìm cớ, thẳng thắn gật đầu: “Anh ta đáng đời, ai bảo anh ta cứ luôn tìm chuyện với tôi, còn từng chơi xấu chúng ta… ta.” Nhận ra mình buột miệng nói “chúng ta” trong hoàn cảnh này không thích hợp, cô lập tức sửa lại, rồi vội vàng đè nén những hình ảnh về đêm đó hai người bị chơi xấu đang chực trào lên trong đầu.

Cô luống cuống tay chân nâng ly rượu lên uống một ngụm, trấn tĩnh lại bản thân.

Sau đó tiếp tục trả lời nghi vấn của Kỷ Phong về chuyện mưu mô: “Tôi từ nhỏ lớn lên ở quê, cộng thêm không khí trong gia đình, khiến môi trường trưởng thành của tôi so với người khác có phần chợ búa và phức tạp hơn gấp đôi. Thực ra tôi biết rất nhiều chiêu trò hạ đẳng, tôi không dùng chúng không có nghĩa là tôi không biết, chỉ là tôi chưa đến lúc dám dùng thôi.”

Nói rồi cô hơi nghiêng đầu, mỉm cười. Nụ cười nghiêng đầu sau khi uống rượu hơi say, bộ dạng này khiến cô trông có một chút ngây ngô như thiếu nữ, đồng thời lại mang theo vẻ quyến rũ của người phụ nữ trưởng thành ngọt ngào.

Kỷ Phong nhìn cô, yết hầu khẽ trượt trong cổ họng.

“Haha.” Anh cười một tiếng.

Hứa Mật Ngữ nghe anh vô cớ cười một tiếng, không khỏi nhìn anh, tập trung lại sự chú ý đã bị cồn làm cho phân tán, chuyên tâm hỏi: “Anh cười gì vậy?”

Cô không phát hiện ra, cồn đã khiến cô thả lỏng đến mức không còn gọi anh bằng kính ngữ nữa.

***你 và 您 đều chỉ ngôi thứ hai nhưng 您 mang ý nghĩa trang trọng hơn, hưa Mật Ngữ thương dùng 您 với Kỷ Phong, nhưng trong trường hợp này cô dùng 你

Kỷ Phong lại hiếm khi kiên nhẫn, trả lời cô: “Cười cô cuối cùng cũng có tiền đồ, biết phản kháng rồi, không còn là cái bị thịt chỉ biết dạ dạ vâng vâng như trước nữa.”

Hứa Mật Ngữ cũng cười rộ lên. Ánh đèn sàn nhảy vừa vặn lóe lên sáng rực, làm nền cho nụ cười của cô cũng rực rỡ như tỏa sáng.

“Là anh dạy tôi mà. Tôi cảm thấy anh nói đúng, tôi không thể cứ mãi là cái bị thịt, tôi cũng phải trở thành cái búa, ai bắt nạt tôi, tôi phải đập lại.”

Cô vừa nói vừa làm ra một bộ dạng mà cô tự cho là dùng sức và hung dữ.

Nhưng bộ dạng đó lọt vào mắt Kỷ Phong, lại biến thành ý cười mà anh không nhịn được muốn lan tỏa ra.

“Các người còn quay cả video đúng không.” Kỷ Phong cố gắng giấu đi chút ý cười đó, dùng giọng điệu thờ ơ hỏi.

“Chuyện này mà anh cũng biết?” Hứa Mật Ngữ bất ngờ. Cô quả thực đã bắt đầu quay một đoạn từ lúc Đoạn Cao Tường còn chưa bị trùm túi, để chứng minh người bị trùm túi sau đó chính là Đoạn Cao Tường.

Hứa Mật Ngữ nhìn Kỷ Phong nói: “Đúng vậy, chúng tôi đã quay. Đoạn Cao Tường hình như rất sĩ diện, quay video là muốn nói với anh ta, nếu sau này anh ta muốn truy cứu rốt cuộc ai đã đánh lén anh ta, chúng tôi sẽ tung đoạn video anh ta bị đánh vì quyến rũ dì của người khác ra, đến lúc đó để anh ta mất mặt. Dù sao thì,” Hứa Mật Ngữ nghĩ đến đây lại không nhịn được cười “Cư dân mạng sẽ không thực sự quan tâm đến sự thật anh ta có quyến rũ bà dì hay không, nhưng đối với việc lan truyền chuyện anh ta bị đánh thê thảm vì một lý do như vậy, chắc chắn sẽ rất hứng thú, hơn nữa sẽ càng truyền càng lố bịch, càng truyền càng khiến anh ta mất mặt.”

Kỷ Phong nhìn chằm chằm vào mặt Hứa Mật Ngữ. Anh phát hiện cô thực ra rất ranh mãnh.

“Vậy cái video các người quay lúc đánh anh ta, không định bây giờ tung lên mạng để anh ta mất mặt luôn à?”

Hứa Mật Ngữ nghe vậy suy nghĩ một lát mới trả lời: “Tạm thời chưa tung đâu ạ, đợi sau này anh ta quá đáng hơn thì hãy tung.”

Cô nói xong nâng ly rượu lên uống. Vừa rồi nói hơi nhiều, cô cảm thấy cổ họng khát.

Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ ngửa cổ uống rượu.

Một chiếc cổ thon dài, cho dù trong môi trường tối tăm, cũng như có thể tỏa ra ánh sáng trắng ngần.

Bây giờ cô trông như một con thiên nga.

Anh đột nhiên phát hiện mình không thể tiếp tục tập trung sự chú ý vào cô nữa. Trong môi trường như thế này, một chút không cẩn thận lý trí sẽ bị cồn chi phối. Cồn sẽ nắm giữ lý trí của anh để tạo ra một mê cung rung động giả tạo. Anh phải làm một chiến binh chống hàng giả, không thể bị cồn mê hoặc.

Anh chuyển sự chú ý, nhìn sang xem Tiết Duệ và bà quản lý bar bên cạnh đang nói chuyện gì.

Đối diện chéo, Lý Kiều Kỳ đã châm một điếu thuốc.

Cảm giác đạo đức của Tiết Duệ trỗi dậy, nhắc nhở cô ấy: “Trong phòng không được hút thuốc đâu nhỉ?”

Lý Kiều Kỳ rướn người về phía trước, một khuỷu tay chống lên bàn, ngón tay kẹp điếu thuốc, tay kia đột nhiên vươn về phía trước, túm lấy cổ áo Tiết Duệ, kéo về phía mình. Sau đó cô ấy rít một hơi thuốc, từ từ phả nhẹ vào mặt cậu ta: “Cậu bé ngốc, khu ghế này là khu vực được hút thuốc.”

Tiết Duệ bị cô ấy phả khói đến mê mẩn.

Lý Kiều Kỳ cười rộ lên, sau đó đôi môi đỏ mọng chu lên, lại phả một hơi khói vào mặt cậu ta: “Em trai nhỏ, chuyện xấu làm xong đại công cáo thành rồi, yêu đương với tôi thì thế nào? Tôi thấy hình như cậu cũng khá thích tôi đấy.”

Tiết Duệ lập tức mặt đỏ đến mức cả tóc cũng sắp đỏ theo, không biết nên phản bác chuyện yêu đương hay chuyện thích cô ấy trước: “Ai nói tôi thích chị? Tôi chỉ cảm thấy chị rất ‘gợi cảm’… phì, cũng không phải, chỉ là… thôi bỏ đi, dù sao tôi cũng không thích yêu đương kiểu chị em! Vì nguyên tắc của tôi là không yêu đương kiểu chị em!” Cậu ta nói một cách đanh thép, vô cùng kiên định.

Lý Kiều Kỳ lại phả một hơi khói vào mặt cậu ta, cười một cách cực kỳ quyến rũ: “Thế thì cậu cũng không nói sai, tôi đây ấy à, chính là rất ‘gợi cảm’ đấy. Nhưng nếu cậu không muốn yêu đương kiểu chị em, vậy được thôi, chúng ta không yêu đương kiểu chị em” cô ấy lại túm cổ áo cậu ta kéo gần lại mình, rồi phả hơi nhẹ nhàng vào mắt, mũi, miệng cậu ta và nói, “vậy chúng ta trực tiếp làm chuyện rất ‘gợi cảm’ có được không?”

Tiết Duệ gần như đơ người, mặt cậu ta đỏ lan xuống tận cổ, nếu không có quần áo che chắn tầm mắt của người khác, chuyện toàn thân cậu ta đỏ bừng chắc chắn sẽ bị phơi bày ra thiên hạ.

Nhưng cậu ta vẫn ngoan cường chống đỡ, không chịu tỏ ra yếu thế nói: “Chị hư quá đấy, chị không sợ tôi đồng ý thật à?”

Lần này đến lượt Lý Kiều Kỳ phá lên cười ha hả, cô ấy buông Tiết Duệ ra, quay sang nói với Hứa Mật Ngữ bên cạnh, người từ nãy đến giờ đã cùng Kỷ Phong xem kịch: “Cậu ta thú vị thật đấy, tớ muốn ngủ với cậu ta, được không?”

Tiết Duệ ở bên cạnh bất mãn la oai oái, ý là chuyện này phải hỏi chính cậu ta.

Hứa Mật Ngữ bình tĩnh giữ nét mặt, trả lời Lý Kiều Kỳ: “Chuyện này, hai người tự quyết định là được.”

Lý Kiều Kỳ nháy mắt với cô: “Chẳng phải tớ sợ thảm kịch nhìn trúng cùng một người đàn ông với cậu lại tái diễn sao. Nhưng từ câu trả lời vừa rồi của cậu xem ra, cậu ta chắc không phải gu của cậu, vậy thì tớ định yên tâm ăn sạch đây nhé.”

Hứa Mật Ngữ nói với cô ấy: “Cậu cứ tự nhiên.”

Kỷ Phong ở đối diện nghe thấy “nhìn trúng cùng một người đàn ông”, không động thanh sắc liếc nhìn Hứa Mật Ngữ một cái.

Thấy cô trả lời một cách bình thản không gợn sóng, anh thu lại ánh mắt.

Tiết Duệ vẫn còn ở bên cạnh la oai oái, lộn xộn lặp đi lặp lại: Tôi không yêu đương chị em, cũng không qua đêm với chị!

Lý Kiều Kỳ nghe thấy khẩu hiệu của cậu ta, quay đầu lại phả khói vào mặt cậu ta: “Biết rồi biết rồi, vậy tôi không gọi cậu là em trai nữa là được chứ gì.” Lại phả một hơi “Muốn nghe tôi gọi cậu là anh hay là chú? Cậu chọn đi.”

Tiết Duệ bị trêu đến mức cả vỏ não chắc cũng đỏ bừng nóng rẫy, nói năng lộn xộn khiến người ta không nghe rõ cậu ta đang nói gì.

Hứa Mật Ngữ nhìn Lý Kiều Kỳ cố tình trêu Tiết Duệ, trêu đến mức Tiết Duệ mặt đỏ tai mang, cái miệng vốn lanh lợi cũng như bị gỉ sét mà lắp bắp.

Cô ở bên cạnh cười đến suýt tắt thở.

Cô nhìn họ.

Cô nhìn đêm nay.

Cô nhìn Kỷ Phong trước mặt.

Cô cảm thấy tối nay cô quá vui.

Cô dường như đã rất lâu, rất lâu rồi không được vui vẻ sảng khoái như vậy, được cười lớn mà không phải kiêng dè gì như vậy.

Đây thật là một đêm không thể tưởng tượng nổi. Cô một lần nữa cảm nhận được sự thay đổi của mình — từ trước đây dù không hài lòng cũng chỉ yếu đuối phàn nàn trong lòng, đến sau này dám phản kháng dám nói không, rồi đến hôm nay cuối cùng đã bước ra một bước có thể chủ động phản kích — đối với cô mà nói đây thật sự là một sự thay đổi táo bạo và lột xác. Cô cười hưởng thụ quá trình mình đang biến thành một con người hoàn toàn mới.

Kỷ Phong ở đối diện cũng đang nhìn Hứa Mật Ngữ.

Anh nhìn cô cong cả miệng lẫn mắt mà cười không ngớt.

Bộ dạng hoàn toàn không tao nhã, thậm chí có thể nói là hoàn toàn chẳng có chút phong thái nào.

Nhưng bộ dạng đó lại thuần khiết đến thế, như thể có sức lây lan, khiến anh cũng không nhịn được muốn cong khóe miệng theo.

Trong lúc anh hoàn toàn không biết tại sao mình lại cảm thấy có chút vui vẻ, anh cứ thế mơ màng bị cô làm cho vui vẻ một cách khó hiểu.

 

Đêm đó rất phóng túng, rất vui vẻ, nhưng cuối cùng cũng không phóng túng vui vẻ đến mức không có giới hạn.

Lúc tan cuộc, mọi người vẫn giữ được lý trí cần có.

Lý Kiều Kỳ chỉ nói đùa cho vui miệng, chứ không thật sự ngủ với cậu em Tiết Duệ.

Tiết Duệ cũng cố gắng giữ lại lý trí của mình trong cơn say, không mượn rượu làm càn thất thân với chị gái.

Hứa Mật Ngữ trước lúc chia tay cuối cùng cũng tìm lại được thái độ của cấp dưới đối với cấp trên, kính cẩn dùng lại từ “anh” kèm theo kính ngữ với Kỷ Phong.

Cô nói: Kỷ tổng, anh đi thong thả, tạm biệt.

Kỷ Phong lúc lên xe rời đi, giữa cơn buồn ngủ và hơi men, mơ hồ, mơ hồ, dường như có một chút gì đó phiền muộn.

Đêm đó mọi người đều có chút thoát ly khỏi vị trí của mình.

Nhưng ngày hôm sau tỉnh rượu, mỗi người lại đều rất chính xác tìm lại được vị trí của mình.

Hứa Mật Ngữ tiếp tục làm quản lý lễ tân khiêm tốn lịch sự, Tiết Duệ vẫn là trợ lý đặc biệt được Kỷ Phong tin tưởng nhất, Kỷ Phong cũng vẫn là ông chủ lạnh lùng mang theo sự mỉa mai và ghét bỏ bẩm sinh.

Mọi thứ dường như không có gì khác so với trước đây. Nhưng mọi thứ lại dường như có điều gì đó đã xảy ra một sự thay đổi cực kỳ tinh vi.

Dạo gần đây thời tiết dần chuyển lạnh hơn một chút.

May mà thành phố Tinh gần biển, dù đã gần cuối năm, cũng không lạnh buốt thấu xương như phương Bắc, lúc ra ngoài chỉ cần khoác thêm một chiếc áo khoác bên ngoài áo mỏng là được.

Tính toán ngày tháng, thời gian trôi qua thật nhanh, Hứa Mật Ngữ phát hiện ra không lâu nữa là đến Tết rồi.

Khách sạn sắp sửa đón một đợt cao điểm khách du lịch Tết đến ở, để đón tiếp tốt đợt cao điểm này, gần đây Hứa Mật Ngữ đều đang gấp rút phối hợp với các bộ phận cùng nhau làm tốt công việc đặt phòng, đặt bữa, đặt xe… trong dịp Tết.

Sáng sớm tỉnh dậy, rửa sạch cơn say và sự phóng túng từ đêm qua, cất đi sự phá cách ngoài giờ làm việc, cô lại trở thành quản lý lễ tân Hứa Mật Ngữ tận tụy với công việc, trầm ổn kín đáo.

Đến khách sạn thay đồng phục, Hứa Mật Ngữ đang bận rộn kiểm tra tình hình đặt phòng thì Tưởng Chỉ Thuần đi khập khiễng vào đại sảnh.

Cô vội vàng bỏ công việc đang làm xuống tiến lên, đỡ lấy cô gái xinh đẹp trông có vẻ sắp đứng không vững.

Tưởng Chỉ Thuần thuận thế mềm mại dựa vào người Hứa Mật Ngữ, mang theo một làn hương thơm ngát, trông có vẻ đáng thương, nhưng đồng thời vẫn giữ được sự trong trẻo kiêu ngạo từ trong xương cốt. Hứa Mật Ngữ thầm cảm thán, đây mới thực sự là ngọc mềm hương ấm chất lượng cao, ngay cả bộ dạng đáng thương cũng mang theo mấy phần trong trẻo kiêu hãnh.

Cô vội vàng hỏi Tưởng Chỉ Thuần, đây là làm sao.

Tưởng Chỉ Thuần có chút đáng thương nói: “Lúc đi đến cửa không cẩn thận bị ngã, chân đau quá.”

Hứa Mật Ngữ vội gọi người đi dọn dẹp ở cửa. Cấp dưới ra ngoài xem xong, quay lại nói không thấy ở cửa có vết bẩn hay vết nước gì trơn trượt. Nhưng Hứa Mật Ngữ vẫn bảo cô ấy dẫn người đi dọn dẹp kỹ lại, cho dù là đi quét dọn một lượt không khí, cũng phải làm.

Sắp xếp xong, cô định hỏi Tưởng Chỉ Thuần, có cần mình dìu cô ấy lên lầu không.

Tưởng Chỉ Thuần lại mở miệng trước cô: “Quản lý Hứa, cô giúp tôi liên lạc với Kỷ tổng, nói với anh ấy chân tôi bị ngã, bảo anh ấy xuống đón tôi đi.”

Trên khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy có sự yếu đuối và mong đợi, ngay cả phụ nữ nhìn thấy cũng không nỡ từ chối yêu cầu của cô ấy.

Hứa Mật Ngữ rất muốn giúp cô ấy làm theo lời dặn, nhưng đành chịu: “Kỷ tổng sáng sớm nay đã cùng trợ lý Tiết ra ngoài rồi, có thể là đi họp hoặc gặp khách hàng, không biết khi nào về. Hay là cô gọi điện thoại cho anh ấy hỏi thử? Nếu anh ấy ra ngoài lâu, tôi sẽ sắp xếp xe và người cho cô, đưa cô đến bệnh viện kiểm tra chân trước.”

Tưởng Chỉ Thuần mặt đầy thất vọng, lắc đầu nói: “Thôi, không cần đến bệnh viện đâu, tôi cứ ở đây đợi anh ấy vậy.”

Cô ấy bảo Hứa Mật Ngữ dìu mình đến quán cà phê ở đại sảnh. Cô ấy chọn một chỗ ngồi có thể nhìn thấy động tĩnh ở cửa, bảo Hứa Mật Ngữ dìu mình ngồi xuống.

Lúc ngồi xuống, Tưởng Chỉ Thuần dựa vào Hứa Mật Ngữ thuận thế hít hà vài cái, rồi ngồi vào chỗ, ngẩng đầu nhìn cô, với vẻ ngây thơ trong sáng nhỏ giọng hỏi một câu: “Quản lý Hứa tối qua uống đến khuya lắm nhỉ?”

Hứa Mật Ngữ sững người, theo phản xạ nhỏ giọng hỏi lại cô ấy: “Trên người tôi vẫn còn mùi rượu à?”

Tưởng Chỉ Thuần cười với cô: “Mùi rượu thì không có, nhưng hôm nay cô xịt nước hoa nhiều hơn bình thường, tôi đoán chắc là để át mùi rượu. Đã muốn át mùi rượu, vậy chứng tỏ tối qua cô chắc đã uống không ít nhỉ.”

Hứa Mật Ngữ nhìn khuôn mặt xinh đẹp cười ngọt ngào và vô hại của Tưởng Chỉ Thuần. Cô nhận ra cô gái này không hề đơn giản.

Tưởng Chỉ Thuần đột nhiên chuyển chủ đề hỏi: “Tôi nhớ Kỷ tổng của các cô tối qua lúc sớm đã bảo Tiết Duệ đưa cô về rồi mà. Hay là sau khi tôi đi rồi, các cô lại uống thêm một lúc nữa à?”

Hứa Mật Ngữ mỉm cười nói thật với cô ấy: “Vâng, tôi gặp lại bạn cũ, nói chuyện chưa đã, nên lại cùng nhau uống thêm một lúc.”

“Thật tốt quá.” Tưởng Chỉ Thuần ra vẻ ngưỡng mộ “Xem ra là tôi về sớm quá rồi, nếu không đã có thể cùng náo nhiệt với các cô rồi. Vậy cuối cùng lúc Kỷ tổng đi có uống nhiều không?”

Khi cô ấy hỏi đến câu cuối cùng, Hứa Mật Ngữ đột nhiên nhận ra điều gì đó. Tim không khỏi đập thình thịch một cái.

Tưởng Chỉ Thuần dường như đang moi lời mình? Cô ấy vòng vo tam quốc, dường như chỉ muốn biết, Kỷ Phong sau đó có uống rượu cùng họ không?

Nhưng tại sao cô ấy lại hỏi như vậy?

Cô đột nhiên phát hiện mình đã luôn bỏ qua một vấn đề, tối qua Kỷ Phong đi cùng Tưởng Chỉ Thuần, anh đáng lẽ phải đưa cô ấy về nhà.

Nhưng tại sao sau đó anh lại xuất hiện ở Dạ Ngộ?

Nghĩ kỹ lại như vậy, tối qua anh dường như không hề đưa Tưởng Chỉ Thuần về nhà, hơn nữa còn quay lại cùng cô, cùng Tiết Duệ, uống rượu đến rất khuya.

Tại sao anh lại làm như vậy?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...