Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 65: “Đến chúc mừng sinh nhật cô.”



65, Chúc mừng sinh nhật cô

 

Thấy Kỷ Phong đã thu chân lại, Hứa Mật Ngữ thở phào nhẹ nhõm. Sau khi chắc chắn rằng sẽ không có thêm món đồ nào bị vỡ, cô đứng dậy đi lấy dụng cụ, nhanh chóng quay lại thu dọn mảnh vỡ của chiếc cốc thủy tinh và lau sạch vết nước trên sàn.

Xong xuôi mọi việc, cô đứng trước mặt Kỷ Phong. Cơn thịnh nộ bộc phát của anh đã tan đi, nhưng bầu không khí u ám quanh người anh vẫn còn đó.

Lời muốn rời đi, Hứa Mật Ngữ nhất thời không sao nói ra được.

Cô tìm một tông giọng phù hợp để vỗ về lòng người, một tông giọng dịu dàng như mưa dầm thấm lâu, nhẹ nhàng hỏi: “Kỷ tổng cũng có chuyện phiền lòng ạ?”

Kỷ Phong nghe vậy liền ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt vẫn chưa tan đi vẻ chán ghét và đau đớn vì cuộc điện thoại ban nãy.

Vẻ chán ghét đó khiến Hứa Mật Ngữ sững sờ. Nó giống hệt như vẻ chán ghét Kỷ Phong dành cho cô lúc ban đầu. Khi đó, anh luôn cho rằng cô là một người phụ nữ ngu ngốc, biết rõ chồng ngoại tình mà vẫn không chịu buông tay, vì thế mà ghét bỏ và kinh tởm cô ra mặt.

“Tôi không phiền lòng.” Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ một lát rồi lên tiếng “Bản thân bà ấy không muốn mạnh mẽ, tôi thay bà ấy phiền lòng thì có ích gì?”

Miệng anh nói không phiền, nhưng giọng điệu đã bán đứng anh. Rõ ràng anh không chỉ phiền lòng, mà còn rất bực bội và tức giận.

Vừa rồi, từ những âm thanh lọt ra khỏi ống nghe điện thoại của Kỷ Phong, Hứa Mật Ngữ đã đoán được vài phần. Kết hợp với thái độ trước đây của anh đối với mình, cô đã có thể mường tượng ra đại khái câu chuyện mà con người khẩu thị tâm phi trước mặt đang phiền muộn.

Có lẽ là, bố của Kỷ Phong có người phụ nữ khác bên ngoài, còn mẹ anh lại cố chấp níu giữ một người chồng ngoại tình và một cuộc hôn nhân đã sớm tan hoang, không chịu buông tay, mê muội đến mức dần đánh mất chính mình.

“Nếu anh cảm thấy bà ấy không đủ mạnh mẽ, vậy anh…” Hứa Mật Ngữ ngập ngừng, điều chỉnh một giọng điệu dịu dàng vô hại để bao bọc cho câu hỏi sắc bén sắp nói ra “Vậy anh đã bao giờ thử, không chỉ đứng nhìn vấn đề của bà ấy với ánh mắt lạnh lùng mang theo chế giễu và chán ghét chưa? Có lẽ nếu anh đến bên cạnh bà ấy, gõ mạnh vào đầu bà ấy một cái, biết đâu bà ấy sẽ thay đổi?”

Cô đặt mình vào hoàn cảnh của bản thân lúc trước, nhẹ nhàng thăm dò và đưa ra gợi ý.

Kỷ Phong ngước mắt nhìn Hứa Mật Ngữ, không chớp mắt. Tim Hứa Mật Ngữ hơi thót lại. Không biết những lời mình vừa nói, dù đã được bọc trong lớp vỏ dịu dàng, có phải đã đi quá giới hạn rồi không?

Giữa lúc cô đang thấp thỏm, Kỷ Phong cuối cùng cũng lên tiếng: “Tôi gõ rồi, vô dụng.”

Hứa Mật Ngữ vừa thở phào, vừa dùng giọng điệu dịu dàng ấy bao bọc thêm một câu nữa: “Vậy thử gõ lại lần nữa xem sao?”

“Đã gõ rất nhiều lần.”

“Vậy thì trên nền tảng của rất nhiều lần đó, hãy gõ thật mạnh thêm một lần nữa.” Hứa Mật Ngữ nhìn Kỷ Phong, ánh mắt chân thành đến mức cô cảm thấy lồng ngực mình đang phồng lên “Tôi cũng đã bị gõ rất nhiều lần mới thoát ra khỏi vũng lầy.” Khi nói về mình, giọng cô nhẹ như lông vũ bay trong gió, một sự tồn tại dịu dàng không chút công kích.

Kỷ Phong ngước mắt nhìn cô chăm chú, đột nhiên hỏi: “Cô được ai gõ cho tỉnh ra hết lần này đến lần khác vậy?”

Hứa Mật Ngữ hơi ngẩn người. Cô cứ ngỡ anh biết người cô đang nói là ai.

“Là anh đó.”

“Tôi?” Kỷ Phong ngạc nhiên “Tôi gõ cô lúc nào?”

Hứa Mật Ngữ mang theo chút xấu hổ của chuyện đã qua, nặn ra một nụ cười bên mép: “Trước đây, mỗi lần anh không vừa mắt với tính cách hay hoàn cảnh của tôi, đều sẽ dùng những lời nặng nề để thức tỉnh tôi, mỗi lần đều thức tỉnh được tôi một chút. Lần cuối cùng dưới cơn mưa lớn trên sân thượng tầng hai, anh đã nói những lời nặng nề nhất, hoàn toàn đánh thức tôi.”

Kỷ Phong ngỡ ngàng một lúc lâu.

Những lúc đó, anh chỉ đơn thuần là chán ghét cô, nói những lời cay nghiệt với cô. Nhưng trong mắt cô, đó lại là những lần thức tỉnh cô.

“Tôi không hề cố ý giúp cô thoát khỏi vũng lầy. Những lúc trước, tôi chỉ đơn thuần là chán ghét cô, chán ghét đến mức không muốn nói với cô một lời tử tế nào.”

Hứa Mật Ngữ gật đầu: “Tôi biết.”

Kỷ Phong càng ngạc nhiên hơn: “Cô bị nghiện ngược đãi à? Biết vậy mà vẫn nghĩ tôi đang giúp cô tỉnh táo?”

Hứa Mật Ngữ mỉm cười: “Đôi khi muốn người ta tỉnh táo, chẳng phải là phải dùng những lời khó nghe này làm búa tạ, để gõ cho kẻ mê muội tỉnh ra hay sao. Về phía mẹ anh, anh thử giống như lúc trước đã thức tỉnh tôi, cũng không chừa lại đường lui mà gõ mạnh vào bà ấy xem.”

Dừng một chút, cô nghiêng đầu suy ngẫm, sắp xếp lại ngôn từ, cố gắng diễn đạt rõ suy nghĩ của mình: “Có lẽ trước đây chính vì những cú gõ của anh vẫn còn chừa lại đường lui, nên mới khiến bà ấy luôn ôm ấp hy vọng không đáng có. Giả như anh đối với mẹ mình cũng giống như đối với tôi, quyết liệt một chút, sắc bén một chút, không nể nang và không chừa đường lui, biết đâu lại có thể khiến mẹ anh hoàn toàn tỉnh ngộ.”

Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ, nhìn dáng vẻ cô hơi nghiêng đầu suy nghĩ nghiêm túc, nhìn nụ cười dịu dàng của cô như muốn giúp anh giải tỏa ưu phiền.

Anh nhìn cô rất lâu, lâu đến mức trong lòng dường như có thứ gì đó đang cuộn trào dâng lên.

So với việc thức tỉnh mẹ, những lời cô vừa nói dường như đã thức tỉnh anh trước. Lần đầu tiên, cô khiến anh có suy nghĩ muốn tự xem xét lại bản thân…

Anh từng chán ghét Hứa Mật Ngữ không thể cắt đứt với gia đình mục nát, nhưng chính anh thì sao?

Có lẽ sự chán ghét tột độ của anh đối với Hứa Mật Ngữ trước đây, chính là sự chuyển dịch và phóng chiếu cảm xúc tự chán ghét bản thân của anh.

Nhìn lại gia đình mình, có lẽ ngọn nguồn của việc mẹ anh luôn có thể nuôi một tia hy vọng không bao giờ tắt đối với bố, nằm ở chính anh…Mẹ luôn cảm thấy chỉ cần có anh ở đây, bố sẽ có ngày hồi tâm chuyển ý với gia đình này.

Mà anh chưa bao giờ cắt đứt một cách dứt khoát ý nghĩ này của mẹ, cuối cùng lại khiến bà luôn nảy sinh hy vọng giữa một vũng lầy.

Nói cho cùng, anh nên là người đầu tiên cắt đứt khỏi gia đình dị dạng và mục nát này; như vậy mới có thể khiến mẹ tỉnh táo khỏi ảo tưởng “chỉ cần con trai còn ở đây, người bố sớm muộn gì cũng vì con trai mà quay về gia đình”.

Anh dường như đã biết phải làm gì rồi.

Ngày mai, anh sẽ gọi điện cho mẹ, nói rõ ràng với bà rằng, anh muốn cắt đứt hoàn toàn với cái gia đình đã sớm mục nát đó, với người bố đã sớm không còn tư cách đó.

Giữa anh và Kỷ Thánh Minh, mẹ chỉ có thể chọn một. Nếu mẹ còn cố gắng thông qua anh để níu kéo bố, anh cũng sẽ cắt đứt hoàn toàn với bà.

Hy vọng cú búa tạ này của anh có thể đánh thức mẹ, đừng lợi dụng, đừng làm tổn thương con trai như một công cụ để níu kéo chồng nữa.

Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Kỷ Phong lại nhìn về phía Hứa Mật Ngữ. Vẫn là một cái nhìn rất lâu.

Dường như trong cái nhìn này, anh đã nhận thức lại người phụ nữ này một lần nữa.

Nhịp tim không hiểu sao lại đập nhanh hơn bình thường rất nhiều, nhanh đến mức gần như sắp bước vào trạng thái rung động.

Bị Kỷ Phong nhìn chằm chằm không chớp mắt, không nói một lời, Hứa Mật Ngữ thấy da đầu mình sắp tê dại. Trong lúc bối rối, cô đành phải mỉm cười với anh.

Trong nụ cười của cô, Kỷ Phong đột ngột nheo mắt lại.

“Không được cười với tôi như thế,” anh đột nhiên nói với giọng bực bội, “Cứ như muốn quyến rũ ai vậy.”

Lần này đến lượt Hứa Mật Ngữ trố mắt nhìn Kỷ Phong, ngạc nhiên đến khó hiểu.

Đang nói chuyện tử tế, cô đang rất chân thành trải lòng với anh, sao đột nhiên phong cách lại thay đổi, ngay cả việc cô cười một cái cũng trở thành tội danh vô căn cứ?

Cô có chút cạn lời, lật cổ tay xem đồng hồ, đã bốn giờ chiều. Chọc không nổi thì trốn vẫn nổi chứ. Thế là cô nói với Kỷ Phong: “Kỷ tổng, hay là lát nữa anh gọi cô Tưởng qua đây bầu bạn nhé, tối tôi có việc, cũng sắp phải đi rồi.”

Kỷ Phong lập tức nhướng mày, giọng cũng cao lên: “Giữa chúng ta ai là sếp của ai? Sao cô còn sắp xếp lịch trình cho tôi vậy? Ngay cả việc tôi gọi ai không gọi ai, cô cũng sắp xếp ổn thỏa cho tôi rồi à?”

Hứa Mật Ngữ cảm thấy một ngọn lửa vô cớ kẹp trong lời nói của Kỷ Phong đang phừng phừng cháy về phía mình. Phí cả tấm lòng tốt của cô khi thấy anh phiền muộn còn muốn giúp anh giải tỏa, sao anh có thể nói trở mặt là trở mặt như vậy.

Đúng là tai bay vạ gió.

Trong lòng cô dấy lên một chút không vui, hờn dỗi không nói gì.

Kỷ Phong cũng nhận ra giọng điệu vừa rồi của mình hơi quá, bèn dịu lại rồi hỏi: “Tối cô có việc gì?”

Hứa Mật Ngữ mặt lạnh tanh không một nụ cười nhìn Kỷ Phong, vẫn còn mang vẻ hờn dỗi, trả lời thật: “Tôi phải đến quán bar Dạ Ngộ.”

Kỷ Phong nhìn ánh mắt và biểu cảm của Hứa Mật Ngữ, dáng vẻ hờn dỗi của cô có một sức hấp dẫn rất đặc biệt. Dường như có chút hờn giận, cô cố gắng che giấu nó đi, nhưng lại không giấu được mà để lộ ra một ít. Nửa hờn nửa không, lại có vẻ quyến rũ hơn cả nụ cười ban nãy của cô.

Thêm vào đó, cô lại cố tình nhắc đến quán bar Dạ Ngộ, khiến anh lập tức nhớ đến đêm hôm đó khi cả hai vứt bỏ thân phận của mình để ngồi cùng nhau uống rượu thả phanh.

Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ, không hề chớp mắt. Hứa Mật Ngữ cũng nhìn lại anh, với vẻ hờn dỗi mà trong mắt anh lại có phần quyến rũ.

Nhìn nhau, anh dường như có thể thấy được một nhân cách khác của Hứa Mật Ngữ đang chực trào ra từ đôi mắt cô.

Anh lập tức cảnh giác: “Cô cố ý nói vậy, là muốn dụ tôi cùng đến Dạ Ngộ sao?”

Nói xong câu này, Kỷ Phong nhận ra hai chữ Dạ Ngộ mình vừa nói ra vô cớ lại có chút hai nghĩa,,,

Là đến quán Dạ Ngộ, cũng là để dạ ngộ (gặp gỡ trong đêm). Đến Dạ Ngộ để gặp lại Kỷ Phong và nhân cách thứ hai của Hứa Mật Ngữ của đêm hôm đó.

Hứa Mật Ngữ nghe xong câu này của Kỷ Phong, bất ngờ đến mức gần như cạn lời. Sao anh lại có thể có lối suy diễn lệch lạc như vậy.

Cô rất nghiêm túc nói với Kỷ Phong: “Thật sự không có ý dụ anh đi cùng, xin anh nhất định, nhất định đừng đến!”

Kỷ Phong thấy Hứa Mật Ngữ trả lời chắc như đinh đóng cột, thậm chí có phần như đang thề thốt.

Anh tạm thời buông bỏ cảnh giác. Nhưng cũng không cam tâm cứ thế để cô đi. Không nói được tại sao, hôm nay anh chỉ muốn giữ cô lại thêm một lúc, chỉ không muốn ở một mình trong căn phòng suite trống trải này.

Anh lắc lắc vai, tưởng tượng mình nghe thấy tiếng các khớp xương mỏi mệt kêu lên. Thế là anh bắt đầu tìm việc cho Hứa Mật Ngữ.

“Vai và lưng tôi đều mỏi nhừ, thế này đi, cô qua đây đấm bóp cho tôi một lát rồi hẵng đi.”

Hứa Mật Ngữ trong lòng vẫn còn chút không vui chưa tan, nói dối không thật lòng: “Tôi không biết massage.”

“Không biết massage chuyên nghiệp, bóp loạn xạ thì biết chứ?” Kỷ Phong lại không chịu nhượng bộ.

Hứa Mật Ngữ vẫn muốn từ chối: “Vậy tôi giúp anh liên hệ với bộ phận giải trí, để họ cử một kỹ thuật viên đang trực lên massage cho anh.”

Kỷ Phong cười khẩy một tiếng: “Bọn họ? Tay nghề quèn của họ còn không bằng bóp loạn xạ.” Dừng một chút, sắc mặt anh trầm xuống, kết thúc màn cò kè mặc cả “Cứ quyết định vậy đi, mau qua đây đấm bóp. Nếu đấm bóp tốt, tôi có thể cân nhắc cho cô đi sớm một chút.”

Hứa Mật Ngữ nghe vậy thở dài một hơi, đành nhượng bộ Kỷ Phong.

Để tối còn kịp tham gia buổi tụ tập, đành đấm bóp cho anh một lát vậy.

Cô đi đến trước ghế sofa, ra hiệu cho anh nằm sấp xuống.

Sau đó Hứa Mật Ngữ xoa xoa tay, nói một câu: “Tôi ra tay đây.” Nói xong cô bất giác sững người. Giọng điệu câu nói này của cô thật sự có chút ý vị của vợ chồng son.

Đây là câu cô quen nói trước khi massage cho chồng cũ. Bây giờ dù đã ly hôn, thói quen vẫn còn nằm trong tiềm thức, khi cảnh cũ tái hiện, nó lại tự nhiên buột ra như vậy.

Kỷ Phong đang nằm sấp trên sofa cũng quay đầu lại nhìn cô. Anh cũng bị giọng điệu vừa nũng nịu, vừa ngây thơ mềm mại lại có phần trêu chọc của cô làm cho ngạc nhiên.

Hứa Mật Ngữ không biết giải thích thế nào, nói “Xin lỗi, vừa rồi tôi coi anh là chồng cũ của tôi”…như vậy có vẻ không đúng; cô nói “Xin lỗi, vừa rồi là một câu nói theo thói quen trong tiềm thức của tôi”…như vậy hình như còn kỳ lạ hơn.

Nếu đã không giải thích rõ được, chi bằng cứ lờ nó đi.

Hứa Mật Ngữ hai tay đặt lên vai Kỷ Phong, ấn thẳng anh nằm sấp trở lại.

Cô bắt đầu im lặng dùng sức massage.

Cô vừa mới đấm được vài cái, đã nghe thấy Kỷ Phong khẽ hừ một tiếng.

“Tôi dùng sức mạnh quá ạ?” Cô vội hỏi.

“Đồ lừa đảo!” Giọng Kỷ Phong bị kẹt giữa anh và sofa nên có chút nghèn nghẹt, nghe ồm ồm “Chẳng phải nói không biết massage sao? Thủ pháp này của cô còn tốt hơn bất kỳ kỹ thuật viên nào dưới lầu, điểm này trong lòng cô tự biết rõ chứ?”

Kỷ Phong nói với giọng bực bội.

Thủ pháp massage của Hứa Mật Ngữ vừa mềm mại vừa dẻo dai, luôn dùng sức đúng lúc cần, vỗ về đúng chỗ muốn, mọi thứ đều vừa vặn đến hoàn hảo, thoải mái đến mức khiến người ta có chút lâng lâng mê man.

Kỷ Phong vừa cảm nhận sự thoải mái từ vùng cổ lưng được xoa bóp, vừa bực bội nghĩ trong lòng, có phải Hứa Mật Ngữ lại đang giở trò lạt mềm buộc chặt với anh không? Từ câu nói nũng nịu ngây thơ pha chút trêu chọc “Tôi ra tay đây” ban nãy, đến việc cô rõ ràng biết massage lại nói không biết, kết quả bây giờ vừa ra tay đã khiến anh suýt nữa rên lên thành tiếng.

Cô hoặc là thật sự ngây thơ, bẩm sinh đã có cốt cách quyến rũ mà không tự biết; hoặc là đang giở thủ đoạn tâm cơ, cố ý quyến rũ người khác.

Có phải socola anh tặng cô hôm qua lại khiến cô nhen nhóm suy nghĩ không nên có nào rồi không? Anh chẳng qua chỉ thấy cô thích ăn thứ đó nên tiện tay tặng thôi, cô nhất định đừng vì thế mà lại nảy sinh ý nghĩ không an phận nào với anh.

Anh cảnh giác nghĩ như vậy, nhưng sự sung sướng thoải mái từ gân cốt được massage lại bắt đầu không kiểm soát được mà lan tỏa khắp cơ thể.

Anh cắn chặt răng.

Tuyệt đối không thể để cô được như ý, tuyệt đối không thể để cô biết, thủ pháp massage của cô đặt trên người đàn ông, sắp khiến cho trái tim muốn quyến rũ của cô được đền đáp.

Cứ thế anh nằm sấp trên sofa, vừa cảm thấy một sự thoải mái nhẹ bẫng khó tả, vừa nghiến răng chịu đựng không chịu thừa nhận sự thoải mái này.

Nhưng khi hai tay Hứa Mật Ngữ ấn đến vùng eo của anh, anh hít một hơi khí lạnh, cuối cùng không thể chịu đựng được nữa.

Anh đột ngột ngồi bật dậy từ sofa, xoay người qua, một tay nắm lấy tay Hứa Mật Ngữ.

Hai bàn tay vừa gây án trên người anh.

Anh nhìn Hứa Mật Ngữ, Hứa Mật Ngữ cũng ngơ ngác nhìn anh.

Ánh mắt giao nhau, hơi thở của cả hai dường như đều đang dồn dập. Hứa Mật Ngữ dường như có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, giữa lòng bàn tay anh và cổ tay cô đang bị nắm chặt như có một dòng điện nóng bỏng đang xẹt qua.

Khi cô lên tiếng, cô mới phát hiện, giọng mình lại có một tia khàn khàn và run rẩy. Cô hỏi Kỷ Phong: “Sao, sao vậy, Kỷ tổng?”

Giọng nói của cô dường như đã đánh thức Kỷ Phong.

Anh buông tay cô ra, cả người trở nên có chút mông lung và bực bội.

“Không đấm nữa” Kỷ Phong buông tay Hứa Mật Ngữ, nói với giọng bực bội “Cô đi đi, đi mau lên, mau đến quán bar của cô đi.”

Đừng ở đây biến đổi chiêu trò quyến rũ anh nữa! Nào là tâm sự nào là cười, nào là lạt mềm buộc chặt nào là giọng điệu nũng nịu dò xét.

Hứa Mật Ngữ nghe vậy, như được đại xá, vội vàng nói một tiếng “Kỷ tổng, tạm biệt” sau đó gần như là ba chân bốn cẳng chạy đi.

Khi chạy ra khỏi phòng suite, cô vịn vào tường hành lang dừng lại, phát hiện hơi thở của mình cũng trở nên gấp gáp.

Cô đưa tay vỗ nhẹ vào mặt mình, vỗ cho tan đi một vài cảm giác và ý nghĩ không nên nảy sinh. Sau đó hít một hơi thật sâu, bình ổn lại tâm trạng rồi bước vào thang máy.

Trong phòng suite, cảm giác bực bội của Kỷ Phong vốn đã được dỗ dành dịu đi sau khi tâm sự với Hứa Mật Ngữ, không hiểu sao lại quay trở lại tìm anh, thậm chí còn dữ dội hơn.

Cô thật đáng ghét! Đang yên đang lành lại đòi tâm sự với anh, lại còn tâm sự trúng tim đen của anh nữa.

Đang yên đang lành lại cười với anh như thế! Cô không biết mình cười lên như vậy rất đẹp sao, cô cười với đàn ông như thế ai mà chịu nổi?

Đang yên đang lành lại dùng giọng điệu kỳ quái với anh.

Đang yên đang lành massage lại massage quyến rũ đến thế.

Như vậy mà còn nói không phải muốn quyến rũ anh cùng đến Dạ Ngộ ư! Ngay cả lúc đi cũng đi một cách lạt mềm buộc chặt, dáng vẻ chạy lon ton ra ngoài cũng khiến người ta muốn đuổi theo.

Đúng là một người phụ nữ mưu mô quỷ quyệt, quyến rũ anh thì có lợi gì cho cô ta? Quyến rũ anh thì giữa họ cũng không có khả năng nào, anh tuyệt đối không thể nào bị cô ta cắn câu động lòng.

Tuyệt đối không thể!

Sau khi Hứa Mật Ngữ rời đi, Kỷ Phong cố gắng sắp xếp lại cảm xúc và suy nghĩ của mình. Sắp xếp một hồi, anh cảm thấy mình đã tự thuyết phục được bản thân, anh tuyệt đối sẽ không vì người phụ nữ xấu xa luôn thích quyến rũ anh đó mà bực bội nữa.

Nhưng ngay sau đó anh phát hiện, mình không những vẫn bực bội, mà thậm chí còn lan ra cảm giác cô đơn, buồn chán và hối hận khi ở một mình.

Dưới sự giày vò của đủ loại cảm xúc, Kỷ Phong vô thức cầm lấy điện thoại, muốn tìm chút việc trong đó để phân tán sự chú ý của mình.

Nhưng tin tức đã xem rồi, ruộng cũng đã trồng xong. Không có tin nhắn nào cần gửi cho ai. Ngay cả cầm điện thoại lên cũng không biết nên làm gì để giết thời gian.

Trong lúc buồn chán, anh nhìn thấy nhóm chat công việc của ban quản lý khách sạn.

Anh chợt nghĩ, có lẽ ông chủ như anh nên phát vài bao lì xì mừng năm mới cho mọi người trong nhóm.

Trước đây việc này anh đều giao cho Tiết Duệ làm sau khi cậu ta kết thúc kỳ nghỉ. Thường ngày nhóm này anh cũng rất ít xem, đều là Tiết Duệ tóm tắt thông tin hữu ích cho anh.

Nhưng bây giờ anh quá muốn tìm việc gì đó để làm, thế là đích thân vào nhóm rồi tự tay phát lì xì.

Anh phát liên tiếp rất nhiều bao lì xì với số tiền tối đa. Ban đầu không ai dám nhận, cho đến khi Tiết Duệ đi đầu, nhận lì xì rồi gửi các loại sticker cảm ơn sếp. Mọi người mới dũng cảm làm theo, lần lượt nhận lì xì, nhận xong cũng gửi các loại sticker cảm ơn sếp đủ kiểu.

Trong chốc lát, tin nhắn bắt đầu trôi như thác đổ, từng dòng một trôi qua còn nhanh hơn sóng sau xô sóng trước.

Kỷ Phong nhấn vào thông tin nhóm để xem thành viên.

Anh nhớ nhóm này hình như có tất cả những người từ cấp quản lý trở lên.

Lướt một hồi, anh thấy ảnh đại diện của Hứa Mật Ngữ.

Quả nhiên trong nhóm có cô.

Anh quay lại giao diện trò chuyện của nhóm, ngón tay bắt đầu cuộn liên tục, đưa màn hình về lại chỗ anh phát lì xì lúc đầu.

Sau đó sàng lọc từng dòng một, muốn tìm xem có “cảm ơn sếp” nào từ Hứa Mật Ngữ không.

Cuối cùng, sau khi lướt qua vài màn hình, anh thấy Hứa Mật Ngữ cũng gửi một sticker, là một hình người nhỏ liên tục cúi đầu nói “cảm ơn sếp”. Bốn chữ đó như có âm thanh, là cái giọng nũng nịu ngây thơ mềm mại như câu “Tôi ra tay đây”.

Tim Kỷ Phong thắt lại, suýt nữa thì ném điện thoại đi.

Anh nắm chặt điện thoại lại, ánh mắt lướt xuống màn hình, bỗng thấy người của phòng nhân sự sau khi Hứa Mật Ngữ xuất hiện đã tag riêng cô và chúc cô sinh nhật vui vẻ.

Bên dưới là Hứa Mật Ngữ trả lời cảm ơn.

Kỷ Phong nhìn đoạn đối thoại qua lại này, có chút ngẩn ngơ.

Hóa ra hôm nay lại là sinh nhật của cô.

Hóa ra cô đến Dạ Ngộ, là để cùng bạn bè đón sinh nhật.

Hóa ra cô thật sự không phải đang dụ anh đi cùng… Hóa ra cô thật sự muốn tự mình đi, đi đón sinh nhật của mình.

Nghĩ đến đây, không biết tại sao, Kỷ Phong ngược lại còn bực bội hơn cả lúc nãy, hơn cả lúc nhận điện thoại của mẹ vào ban ngày.

Anh bực bội đến mức cơm cũng không muốn ăn, nước cũng không muốn uống, bực bội đến mức cầm áo khoác lên rồi bước thẳng ra cửa.

Cô càng không muốn anh đến Dạ Ngộ, anh lại càng muốn đến dạ ngộ cô một phen.

Sau khi Kỷ Phong đến Dạ Ngộ, anh trực tiếp yêu cầu phục vụ gọi bà chủ.

Lý Kiều Kỳ gặp Kỷ Phong cũng không mấy ngạc nhiên, cứ ngỡ anh chỉ nhân dịp năm mới đến để giải khuây. Nhưng khi nghe anh nói đến tìm Hứa Mật Ngữ, Lý Kiều Kỳ kinh ngạc ra mặt, vẻ mặt như thể gặp người ngoài hành tinh.

Cô ấy vốn định hỏi Hứa Mật Ngữ trước, Kỷ Phong đến tìm cô, có muốn để anh tham gia vào nhóm tụ tập của họ không.

Nhưng cô ấy nghĩ lại, không thể chỉ mình cô ấy kinh ngạc được. Trong phòng bao có ít nhất hai người nữa, cô ấy cũng muốn xem vẻ mặt kinh ngạc như gặp người ngoài hành tinh của họ.

Thế là cô ấy dẫn Kỷ Phong đến phòng bao cô ấy đã chuẩn bị riêng. Bên trong đó, đang tụ tập một nhóm bạn học cũ và nhân vật chính của buổi tiệc sinh nhật Hứa Mật Ngữ, và…

Lý Kiều Kỳ dẫn Kỷ Phong vào phòng bao, hai tay vỗ vào nhau tạo ra vài tiếng bốp giòn giã, âm thanh giống như tiếng tát này nhanh chóng dẹp tan sự ồn ào náo nhiệt trong phòng.

Tất cả mọi người cùng nhìn ra cửa.

Khi thấy người Lý Kiều Kỳ dẫn vào, những người bạn học khác chỉ có chút mờ mịt, nhưng Hứa Mật Ngữ thì sững sờ chết lặng.

Tiết Duệ bên cạnh cô cũng sững sờ chết lặng như cô.

Đặc biệt là Tiết Duệ, cậu ta không bao giờ ngờ được trong một buổi tụ tập riêng tư dịp năm mới, lại đột ngột gặp phải sếp, nhất thời có cảm giác chột dạ như bị bắt quả tang.

Kỷ Phong cũng thấy Tiết Duệ. Anh cũng bất ngờ một chút. Người thường ngày lẽo đẽo sau lưng mình, lại xuất hiện ở buổi tụ tập này trước cả mình?!

Hứa Mật Ngữ lại gọi cậu ta mà không gọi mình?!

Kỷ Phong bất giác có một cảm giác kỳ lạ như bị phản bội, thậm chí còn kèm theo một chút không cam lòng.

Anh nhìn về phía Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ có chút do dự đứng dậy.

Kỷ Phong nhìn rõ hôm nay cô quả nhiên lại biến thành một Hứa Mật Ngữ với nhân cách khác.

Hôm nay cô lại mặc một bộ đồ có phong cách hoàn toàn khác với thường ngày.

Áo ngắn không tay ôm sát thân hình, và chân váy dài đến gối tôn lên đường cong eo và hông tinh tế.

Tóc thì không xõa lọn sóng như lần trước, lần này cô đã búi lên, búi lỏng thành một búi tóc, có vài lọn tóc mai lòa xòa hai bên thái dương và gáy, dưới ánh đèn trông như lông tơ, tự mang một vẻ quyến rũ.

Khi cô đứng dậy về phía anh, dáng vẻ uyển chuyển thướt tha, một sức hấp dẫn độc đáo theo đó lan tỏa. Là một sức hấp dẫn ngọt ngào và chín muồi mà những cô gái mười mấy hai mươi tuổi không thể nào bì được.

Cô nhất thời dường như không biết nên chào hỏi anh thế nào, thế là sau khi đứng dậy, đôi môi đỏ khẽ mở, để lộ vẻ nghi hoặc mơ màng. Kỷ Phong cảm thấy Hứa Mật Ngữ của nhân cách khác cũng đang cố ý hoặc vô ý quyến rũ mình.

Những người bạn học bên cạnh cô bỗng nhiên giải vây cho cô, hỏi Lý Kiều Kỳ: “Kiều Kỳ, sao tớ nhìn không ra đây là ai vậy? Cũng là bạn học lớp mình à?”

Lý Kiều Kỳ xua tay với người vừa nói: “Cậu uống nhiều quá rồi hả? Lớp mình làm gì có bạn học nào đẹp trai thế này, đây là…của Mật Ngữ và Tiết Duệ.” Cô vừa định nói “sếp”, thì bị Kỷ Phong lên tiếng ngắt lời.

“…Đồng nghiệp.”

Lý Kiều Kỳ quay đầu nhìn Kỷ Phong một cái. Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ cũng nhìn Kỷ Phong một cái.

Kỷ Phong một lần nữa xác nhận vị trí của mình: “Tôi là đồng nghiệp của họ.”

Các bạn học lập tức nhiệt tình hẳn lên, có người có xu hướng hướng ngoại, đã đứng dậy tự nhiên kéo tay Kỷ Phong, muốn kéo anh vào giữa mọi người, cùng uống rượu trò chuyện ăn uống.

Thấy người bạn học đó không biết nặng nhẹ mà ra tay với Kỷ Phong, Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ hiểu rõ tính cách của Kỷ Phong cùng lúc hít một hơi khí lạnh.

Hứa Mật Ngữ rất sợ cảnh tượng lần đầu tiên cô chạm vào tay áo Kỷ Phong đã bị anh quát sẽ tái diễn, lúc đó sẽ khiến mọi người đều rất bối rối và khó xử.

Cô lo lắng vô cùng, nín thở, ánh mắt không rời khỏi gương mặt Kỷ Phong một giây để quan sát biểu cảm của anh.

Cô quả thực đã thấy Kỷ Phong cau mày dữ dội khi cậu bạn học đặt tay lên cánh tay anh, sắc mặt trầm xuống, như thể sắp nổi giận…

Nhưng giây tiếp theo.

Ánh mắt Kỷ Phong lướt qua chạm phải ánh mắt của Hứa Mật Ngữ.

Dường như sự lo lắng và quan tâm trong mắt Hứa Mật Ngữ đã chạm đến anh.

Anh lại có thể vì thế mà nhẫn nhịn, lại có thể kìm nén ý định nổi giận xuống.

Thế là anh cứ để cậu bạn học nhiệt tình kéo đi, mãi cho đến khi được kéo đến ngồi trước bàn rượu.

Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ trao đổi ánh mắt, vội vàng đi qua ngồi hai bên Kỷ Phong, ngăn cách những tiếp xúc khác của mọi người.

Tiết Duệ vừa ngồi xuống đã nhỏ giọng hỏi Kỷ Phong: “Sếp, sao sếp lại đến đây? Sếp vừa rồi lại không nổi giận, thật thần kỳ!”

Kỷ Phong cũng nhỏ giọng hỏi lại cậu ta: “Còn cậu thì sao, sao cậu cũng ở đây? Hứa Mật Ngữ gọi cậu đến à?”

Tiết Duệ lắc đầu, trên mặt lại dần dần hiện lên một chút sắc thái ngượng ngùng: “Chị Kỳ nói tối nay sinh nhật chị Mật Ngữ, mọi người cùng nhau uống rượu, hỏi tôi có đến không, thế là tôi đến.”

Kỷ Phong nghe lời giải thích này, trong lòng bất giác cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Sau đó anh quay đầu, liếc nhìn Hứa Mật Ngữ.

Hứa Mật Ngữ cũng nhìn về phía anh.

Nhìn nhau, Hứa Mật Ngữ hỏi anh: “Sao anh lại đến đây?”

Ở khoảng cách gần như vậy, anh nhìn rõ trên mặt cô không hề có một vết phấn nền nào. Làn da trắng tự nhiên, đôi môi cũng là màu đỏ mềm mại và ẩm mượt vốn có của cô.

Sao cô lại đột nhiên rạng rỡ đến mức không trang điểm cũng sáng ngời như vậy?

Kỷ Phong không trả lời câu hỏi của Hứa Mật Ngữ, anh hỏi ngược lại cô: “Cô gọi Tiết Duệ đến à?”

Anh muốn xác nhận rốt cuộc là ai đã gọi Tiết Duệ đến. Cái tính hiếu thắng chết tiệt này của anh.

Hứa Mật Ngữ nghĩ, nên tính là ai gọi Tiết Duệ đến đây nhỉ? Là cô nhận ra Lý Kiều Kỳ vẫn còn vương vấn Tiết Duệ, thế là thuận nước đẩy thuyền để Lý Kiều Kỳ gọi Tiết Duệ cùng đến, mượn cớ sinh nhật của mình.

Xem ra, về bản chất vẫn là cô gọi Tiết Duệ đến nhỉ?

Cô trả lời Kỷ Phong: “Ừm, là tôi gọi cậu ấy đến.”

Kỷ Phong nheo mắt lại, giọng lạnh đi: “Cô có thể gọi cậu ta, mà lại không thể gọi tôi sao?” Hơn nữa cô rõ ràng biết anh đang ở trên tầng thượng một mình cô đơn.

Hứa Mật Ngữ bị Kỷ Phong nói ngược lại làm cho hoàn toàn ngẩn người, cô ngay cả chữ “anh” kèm kính ngữ cũng lười dùng, trực tiếp đổi thành “anh” trống không: “Nhưng chiều nay trên tầng thượng, rõ ràng là anh nói, tôi làm này làm nọ đều là để quyến rũ anh đến Dạ Ngộ. Anh đã nói như vậy rồi, tôi còn gọi anh cùng đến, tôi ngốc đến mức phải vội vàng thừa nhận tội danh quyến rũ anh gán cho tôi sao?”

Ánh đèn trong phòng bao quán bar mờ ảo lung linh, chiếu lên gương mặt Hứa Mật Ngữ, phản chiếu vẻ hờn giận sống động của cô, khiến cô có một vẻ quyến rũ khác lạ mà cô không tự biết.

Kỷ Phong nhìn cô như vậy, lại bất chợt nghẹn lời, trở nên không nói được gì.

Các bạn học nghe được lõm bõm, bắt đầu hò hét: “Quyến rũ gì? Tình hình gì vậy? Bọn tớ cũng muốn nghe!”

Hứa Mật Ngữ lập tức trở nên lo lắng, cô sợ các bạn học sẽ ghép đôi mình và Kỷ Phong, họ không biết thân phận của Kỷ Phong, nên mới dám hò hét không kiêng dè. Nhưng trong lòng cô hiểu rõ, giữa Kỷ Phong cao cao tại thượng và bản thân mình trồng dưới bùn đất, không thể nào nở ra đóa hoa “tình hình” được. Cô vội vàng chuyển hướng khủng hoảng: “Các cậu hỏi Kiều Kỳ và Tiết Duệ xem, là ai muốn quyến rũ ai kìa.”

Mọi người lập tức bị cô chuyển hướng chú ý thành công, bắt đầu dồn hỏa lực tấn công Lý Kiều Kỳ và Tiết Duệ.

Hứa Mật Ngữ âm thầm thở phào.

Quay đầu lại, cô đột nhiên bắt gặp ánh mắt của Kỷ Phong.

Anh đang lặng lẽ nhìn cô.

Cô cố gắng không tỏ ra yếu thế mà nhìn lại, và còn làm ra vẻ hơi ngang ngược hỏi: “Kỷ tổng, rốt cuộc anh đến đây làm gì?”

Kỷ Phong cầm ly rượu rỗng trước mặt lên, lắc lắc hai cái, ngẩng đầu gọi phục vụ mang mấy chai rượu vang ngon vào, sau đó rót rượu vào ly của Hứa Mật Ngữ và ly của mình.

Rót xong anh cầm ly rượu của mình, nhẹ nhàng lắc, trả lời câu hỏi vừa rồi của Hứa Mật Ngữ: “Ở trên tầng thượng buồn chán, nên ra ngoài,” anh cầm ly rượu của mình tao nhã và từ tốn chạm nhẹ vào ly của Hứa Mật Ngữ “Đến mừng sinh nhật cho cô.” Anh nhìn vào mắt cô, nhếch khóe môi, lại cười nhẹ nói với cô một câu: “Sinh nhật vui vẻ.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...