66, Lén xem tin nhắn của cô
Hứa Mật Ngữ nghe tiếng chạm ly không lớn và câu chúc mừng sinh nhật kia, đôi mắt liền mở to trong phút chốc.
Trong lòng có một niềm vui thầm kín đang khẽ sôi trào. Cô nâng ly rượu lên, nói một tiếng “Cảm ơn” rồi uống cạn.
Khi giọt rượu cuối cùng còn đang trôi qua cổ họng, vai cô và vai Kỷ Phong đồng thời bị ai đó vỗ một cái.
Là một người bạn học đại học của Hứa Mật Ngữ ghé sát lại, đứng giữa hai người, một tay đè lên vai mỗi người, nhoài đầu qua nói lớn: “Mật Ngữ, đừng có trốn ở đây chỉ lo uống rượu với đồng nghiệp của cậu chứ, cậu với đồng nghiệp ngày nào chẳng gặp, còn cậu với bọn tớ thì bao lâu rồi chưa gặp nhau hả!”
Mặt anh ta đỏ bừng, rõ ràng đã uống không ít, men rượu bốc lên khiến người cũng trở nên hưng phấn, nên hành động cũng không còn chừng mực, chẳng xem Kỷ Phong là người ngoài.
Mật Ngữ vội đáp: “Tớ trốn đâu mà trốn, không có trốn.”
Vừa nói cô vừa thấy Kỷ Phong đang nhíu mày. Anh rõ ràng vẫn không quen, thậm chí là chán ghét sự đụng chạm của người lạ. Nhưng hôm nay anh lại kiềm chế bản thân một cách đáng ngạc nhiên. Cô và các bạn học đều là những người bình thường, cách tiếp xúc với nhau cũng theo kiểu bình thường. Kỷ Phong với cái vẻ cao sang quý phái đó, ngồi ở đây trông có phần lạc lõng.
Cô sợ sự kiềm chế của Kỷ Phong không biết sẽ chạm đến giới hạn bùng nổ vào giây nào, bèn vội vàng đứng dậy, khéo léo gạt tay người bạn học cũ đang khoác trên vai cô và Kỷ Phong ra.
“Với lại tớ và Kỷ tổng… tớ và đồng nghiệp cũng không phải ngày nào cũng gặp mặt.” Hứa Mật Ngữ nói tiếp với người bạn.
Thế nhưng bàn tay vừa bị gạt ra của anh bạn lại lập tức đặt lên vai Hứa Mật Ngữ lần nữa, ấn thẳng cô ngồi lại xuống ghế: “Cậu ngồi xuống nói chuyện đi, đứng lên làm gì cho mệt.” Sau đó, tay kia lại tự nhiên khoác lên vai Kỷ Phong, lần này còn vỗ vỗ mấy cái “Hai người là đồng nghiệp mà không thường gặp nhau à? Sao thế, cậu không làm cùng tầng với Mật Ngữ nhà bọn tớ à?”
Tiết Duệ ngồi bên cạnh nhìn người bạn học này của Hứa Mật Ngữ, trong lòng cứ thấp thỏm không yên. Cậu ta cảm thấy người bạn này đang liên tục thử thách giới hạn nguy hiểm.
Lý Kiều Kỳ đang ôn chuyện với các bạn học khác, Tiết Duệ bèn tập trung canh chừng bên cạnh Kỷ Phong để sẵn sàng hành động – một khi Kỷ Phong không nhịn được mà nổi đóa, buông lời mỉa mai lạnh lùng với người ta kiểu “Ai cho phép cậu chạm vào tôi”, cậu ta sẽ lập tức xông lên chắn ở giữa, hóa giải tình huống khó xử “cậu chạm vào tôi làm gì, tôi chạm vào cậu thì sao nào”.
Hứa Mật Ngữ nghe người bạn hỏi Kỷ Phong có phải họ không làm cùng tầng không, chẳng hiểu sao cô lại đột nhiên hơi buồn cười.
Chẳng phải là không cùng tầng sao. Hơn nữa còn cách nhau một trời một vực. Cô đứng ở đại sảnh, xông pha nơi tuyến đầu, còn người ta ở trong phòng suite sang trọng trên tầng cao nhất làm sếp.
Nếu không phải ở Dạ Ngộ, với khoảng cách một trời một vực của họ, thật sự chẳng có mấy cơ hội được ngồi cùng nhau uống rượu, lại còn bị cùng một người vỗ vai như thế này.
Cô nghe thấy Kỷ Phong cũng trả lời câu hỏi của người bạn một cách thẳng thắn: “Bây giờ đúng là không cùng một tầng. Nhưng muốn ở cùng một tầng cũng rất đơn giản, chỉ là chuyện một câu nói của ông chủ mà thôi.” Anh nói câu này trong khi đang nhìn Hứa Mật Ngữ.
Hứa Mật Ngữ luôn cảm thấy ánh mắt của anh tối nay có gì đó khác với thường ngày. Dường như mang theo một chút hờn dỗi, một chút bướng bỉnh, cứ như thể đang muốn đòi lại công bằng cho việc mình bị lạnh nhạt từ ai đó.
Hứa Mật Ngữ đồng thời cũng cảm thấy mình có chút không ổn. Tối nay cô không dám nhìn thẳng vào mắt Kỷ Phong nữa.
Người bạn học nghe Kỷ Phong nói muốn ở cùng một tầng cũng rất đơn giản thì lập tức tỏ ra vô cùng hứng thú. Anh ta không những không đi, mà còn kéo một chiếc ghế đến, ngồi phía sau giữa Hứa Mật Ngữ và Kỷ Phong, nhưng lại nghiêng người về phía Kỷ Phong nhiều hơn.
“Nào nào Mật Ngữ, đưa ly rượu của Cường ca qua đây, tớ phải cạn một ly với đồng nghiệp của cậu mới được! Tớ vừa nghe là biết ngay đồng nghiệp của cậu chắc chắn không phải người thường, cậu ấy chắc thân với sếp của các cậu lắm!”
“…” Hứa Mật Ngữ không biết phải đáp lời thế nào. Cô im lặng đưa tay lấy ly rượu của Cường ca, rót rượu rồi đưa cho anh ta.
“Rót cho đồng nghiệp của cậu nữa chứ!” Cường ca thúc giục Hứa Mật Ngữ.
“…Hả?” Hứa Mật Ngữ có chút do dự, cô không dám “đồng lõa” với bạn học chuốc rượu Kỷ Phong như vậy…cô sợ mình rót rượu cho Kỷ Phong, trong mắt anh sẽ thành cô và bạn học cấu kết với nhau, có ý đồ xấu, muốn quyến rũ anh.
Dù sao thì bất kể cô làm gì, anh đều cho rằng cô đang quyến rũ anh.
Cô do dự ngước mắt nhìn Kỷ Phong.
Kỷ Phong cũng nhìn thẳng vào cô.
Hứa Mật Ngữ cầm chai rượu vang, hít một hơi, lập tức quay sang nói với Cường ca: “Hay là cậu mời tớ đi, hai đứa mình uống.”
Cổ tay đột nhiên bị siết chặt. Cúi đầu nhìn, cô không ngờ lại bị Kỷ Phong nắm lấy.
Cổ tay lập tức như nóng lên, trong lòng cũng thoáng căng thẳng, suýt chút nữa đã làm rơi chai rượu xuống đất.
Kỷ Phong kéo cổ tay cô đến trước ly rượu của anh rồi buông ra.
“Rót đi” anh nhìn Hứa Mật Ngữ nói.
“Hả?” Hứa Mật Ngữ vẫn chưa kịp phản ứng.
“Rót rượu.” Kỷ Phong cong những ngón tay thon dài, gõ nhẹ lên bàn, nhìn chằm chằm vào mắt cô nhắc lại.
Hứa Mật Ngữ hoàn hồn, lập tức rót rượu vang cho anh. Cô quay đầu giải thích với Cường ca: “Đồng nghiệp của tớ chỉ uống được rượu vang thôi, uống rượu trắng một ly là say.”
Kỷ Phong nghe vậy liền nhìn Hứa Mật Ngữ chăm chú. Cô đã âm thầm ghi nhớ những thói quen và điều cấm kỵ của anh vào lòng.
Cường ca rất hào phóng nói: “Vậy thì để đồng nghiệp của cậu uống vang đi, không vấn đề gì!”
Sau đó, anh ta nâng ly lại định vỗ vai Kỷ Phong. Hứa Mật Ngữ nhìn hành động của Cường ca, vừa dở khóc dở cười vừa thấp thỏm lo âu.
Cô liếc mắt qua Kỷ Phong trao đổi ánh mắt với Tiết Duệ, cả hai cùng lúc nhìn thấy trong mắt đối phương sự sẵn sàng xông ra cứu nguy bất cứ lúc nào, thậm chí trong ánh mắt họ đã ngầm phân công:
… Lát nữa nếu Kỷ tổng nổi đóa, cậu chặn anh ta lại.
….Lát nữa nếu sếp nổi đóa, chị kéo bạn học của chị đi.
Cường ca vỗ vai Kỷ Phong, không vội uống rượu mà bắt chuyện vài câu trước.
“Cậu họ Kỷ đúng không?”
“Phải.”
“Tuổi cũng sàn sàn Mật Ngữ, sàn sàn bọn tôi nhỉ?”
Tiết Duệ chen vào: “Anh ấy nhỏ hơn chị Mật Ngữ nửa tuổi.”
Kỷ Phong quay đầu lườm Tiết Duệ một cái sắc lẹm, như thể việc thua tuổi khiến anh rất mất mặt.
Cường ca cười ha hả: “Nửa tuổi thì có đáng gì, làm tròn là bằng nhau hết!”
Cười xong, anh ta đột nhiên chuyển sang chế độ dốc bầu tâm sự: “Tiểu Kỷ à, cậu là đồng nghiệp của Mật Ngữ nhà bọn tôi, không phải người ngoài, vậy nên tôi không khách sáo với cậu đâu nhé, Tiểu Kỷ.”
Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ đều hít một hơi lạnh.
Tiểu Kỷ…
Nếu họ mà dám gọi Kỷ Phong như vậy, thì chỉ có thể là họ không muốn sống nữa rồi.
Hứa Mật Ngữ thận trọng và căng thẳng liếc nhìn Kỷ Phong. Vừa nhìn cô đã không khỏi ngạc nhiên.
Thật thần kỳ, Kỷ Phong vậy mà lại chấp nhận được tiếng gọi “Tiểu Kỷ” này, không hề có dấu hiệu muốn đập bàn đứng dậy.
“Tiểu Kỷ à, cậu không biết đâu, bạn học Hứa Mật Ngữ là kiểu con gái điển hình trong lớp bọn tôi, kiểu xinh đẹp mà không hề tự biết ấy – xinh gái, tính lại tốt, biết dỗ người khác vui, lại chẳng bao giờ kiểu cách, có chuyện hay không cũng đều nghĩ cho người khác trước, thật sự giống như một thiên thần vậy, mà còn là một thiên thần xinh đẹp nữa chứ!”
Cường ca nói một câu lại vỗ vai Kỷ Phong một cái. Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ lại thót tim một lần. Nhưng ngoài dự đoán, Kỷ Phong vẫn luôn nhẫn nhịn không nổi giận.
“Cậu không biết hồi đó bao nhiêu đứa con trai trong lớp bọn tôi thầm thương trộm nhớ cô ấy đâu, tiếc là bản thân cô ấy chẳng thông suốt chút nào.” Cường ca nói rồi lại vỗ vai Kỷ Phong một cái.
Nghe đến đây, Kỷ Phong ngước mắt nhìn về phía Hứa Mật Ngữ, thấy trên mặt cô đầy vẻ kinh ngạc.
Xem ra bạn học của cô nói không sai, cô đúng là không biết mình được rất nhiều đàn ông yêu thích.
“Hồi đi học bọn tôi đều rất thích cô ấy, mọi người hẹn nhau mỗi người tự dựa vào bản lĩnh mà cạnh tranh, kết quả là trong lúc bọn tôi còn đang đấu đá nội bộ, không để ý một cái, cô ấy đã bị hot boy trường danh tiếng bên cạnh cuỗm đi mất! Cậu không biết đâu,” Cường ca vỗ mạnh vào vai Kỷ Phong một cái, thở dài thườn thượt, trông hối hận vô cùng, “Hồi nghe tin cô ấy bị người ngoài cuỗm đi, bao nhiêu người trong bọn tôi đã lặng lẽ tan nát cõi lòng đấy!”
Cường ca lắc đầu cảm thán, ra chiều vô cùng tiếc nuối chuyện cũ không dám nhìn lại.
Đột nhiên sắc mặt anh ta thay đổi, có chút nghiến răng nghiến lợi: “Nhưng mà đáng ghét thật! Cách đây không lâu Lý Kiều Kỳ nói với bọn tôi, cái thằng khốn nạn trường bên cạnh cuỗm mất Mật Ngữ, mẹ nó chứ anh ta lại ngoại tình! Đúng là cái thứ có phúc mà không biết hưởng! Hồi bọn tôi nghe tin Mật Ngữ ly hôn với anh ta, tim bọn tôi như thắt lại. Đây là cô gái mà năm đó bọn tôi cùng giấu trong lòng để yêu thích, thật sự không thể nhìn cô ấy bị một gã đàn ông chó má đối xử như vậy!”
Cường ca nói rất chân thành, Hứa Mật Ngữ ở bên cạnh nghe mà vừa kinh ngạc vừa cảm động.
Cô vẫn luôn cho rằng mình là một người cô đơn không nơi nương tựa, không ngờ vào lúc cô không biết, lại có rất nhiều người dành cho cô sự quan tâm và ấm áp.
“Nào, Tiểu Kỷ!” Cường ca lại vỗ vai Kỷ Phong một cái. Một phần cảm động của Hứa Mật Ngữ lại lập tức biến thành lo lắng thấp thỏm.
“Cậu với Mật Ngữ là đồng nghiệp đúng không? Con người ta ấy à, dù làm vợ chồng, bạn bè hay đồng nghiệp, đó đều là duyên phận. Hơn nữa hôm nay là sinh nhật Mật Ngữ, cậu, một người đồng nghiệp đến dự sinh nhật cô ấy, giữa hai người chính là duyên phận cộng thêm duyên phận.” Sau khi Cường ca đặt nền móng cho “duyên phận”, giọng điệu đột nhiên trở nên sâu sắc “Tiểu Kỷ à, Mật Ngữ là một người phụ nữ tốt, giỏi giang, lương thiện, chịu ấm ức cũng không nói ra, bình thường ở công ty cậu có thể chăm sóc cô ấy thì chăm sóc nhiều một chút, Cường ca ở đây thay mặt cả lớp cảm ơn cậu trước nhé! Nào Tiểu Kỷ, nói nãy giờ rồi, anh em chúng ta làm một ly, ly này tôi cạn trước!”
Anh ta nói xong liền nâng ly, ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
Hứa Mật Ngữ muốn bảo anh ta chừa lại một ít cũng không kịp nói.
Cường ca uống xong nhìn Kỷ Phong.
Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ cũng nhìn Kỷ Phong, lòng họ vô cùng thấp thỏm.
Người đàn ông cao quý lạnh lùng này bao giờ chịu uống rượu do người khác mời? Huống chi lại là cách mời rượu rất đời thường thế này.
Hứa Mật Ngữ nhanh chóng nghĩ lời từ chối, vừa có thể không để Kỷ Phong uống rượu, vừa không làm Cường ca cảm thấy Kỷ Phong không nể mặt mình.
Nhưng lời từ chối của cô còn chưa nghĩ ra, Kỷ Phong sau khi liếc nhìn cô một cái đã nâng ly rượu lên, cũng uống cạn.
Hứa Mật Ngữ mở to mắt. Tiết Duệ ở bên cạnh cũng chết lặng.
Cường ca nhìn ly rượu đã cạn của Kỷ Phong, vô cùng vui vẻ: “Sảng khoái! Tiểu Kỷ, Cường ca nhận cậu làm bạn rồi nhé!”
Nói xong anh ta lại vỗ vỗ vai Kỷ Phong rồi mới chịu rời đi.
Hứa Mật Ngữ nhất thời có chút lúng túng, rút vài tờ giấy từ hộp khăn giấy giữa bàn, định lau vai cho Kỷ Phong. Cô biết anh bị bệnh sạch sẽ, rất ghét người khác đụng chạm.
Bàn tay cầm khăn giấy đưa ra rồi lại rụt về trước vai anh, đưa ra rồi lại rụt về.
Cô có chút không dám chạm vào anh.
Ngước mắt nhìn anh một cái, phát hiện anh đang nhìn mình không chớp mắt, đáy mắt trong veo không giống người đã uống rượu, dường như còn tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Chỉ là lời anh nói ra cuối cùng vẫn mang theo chút men say.
“Tay đừng có lắc qua lắc lại nữa, nhìn mà chóng mặt.”
Hứa Mật Ngữ cuối cùng cũng rụt tay về.
Lúc này lại có một bạn học nam khác đi tới, đặt mông ngồi xuống chiếc ghế mà Cường ca vừa ngồi, người cũng nghiêng về phía Kỷ Phong, đưa tay phải ra chào: “Tiểu Kỷ đúng không? Chào cậu, tôi tên Trương Sơn, nhưng cậu cứ gọi tôi là Trương Tam là được, mọi người đều gọi thế.”
Hứa Mật Ngữ nhìn tay phải của Trương Tam. Xác nhận người này muốn bắt tay Kỷ Phong, cô quyết định ngay lập tức đưa tay phải của mình ra bắt lấy: “Chào Tam ca.”
Trương Tam quay đầu cười ha hả: “Đừng quậy, hai đứa mình quen nhau mà! Đừng phá rối, để tôi nói chuyện với đồng nghiệp của cậu vài câu đã.”
Hứa Mật Ngữ vừa định nói thì thấy cổ tay mình lại bị siết chặt.
Cúi đầu nhìn, không ngờ vẫn là Kỷ Phong nắm lấy cô.
Anh nắm cổ tay cô, gỡ tay cô ra khỏi động tác bắt tay với Trương Tam, ném sang một bên, còn liếc cô một cái như thể cảnh cáo cô không được động tay lung tung.
Sau đó, anh tự mình đưa tay phải ra bắt tay với Trương Tam.
“Chào anh, tôi là Kỷ Phong.”
Hứa Mật Ngữ đứng bên cạnh xem mà sững sờ. Anh vậy mà lại bắt tay với bạn học của cô!
Tiết Duệ ở bên cạnh cũng kinh ngạc đến lòi cả tròng mắt.
Kỷ Phong hôm nay như uống nhầm thuốc, chẳng khác nào tiên tử hạ phàm, giới hạn tiếp xúc với người khác lại được nới lỏng đến mức này.
Trương Tam cười ha hả, không buông tay Kỷ Phong ra, còn dùng tay kia vỗ lên mu bàn tay anh: “Ây da, Tiểu Kỷ, thảo nào Cường ca nói cậu là người sảng khoái, không tồi không tồi, đúng là không tồi!”
Anh ta nói một câu “không tồi” lại vỗ vào tay Kỷ Phong một cái, Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ ở bên cạnh cùng nín thở.
Hứa Mật Ngữ cảm thấy sự nhiệt tình của Cường ca và Trương Tam tối nay đối với Kỷ Phong có chút kỳ lạ. Cô đưa mắt tìm Lý Kiều Kỳ. Lý Kiều Kỳ đang ngồi đối diện với các bạn học nam, mỉm cười nhìn về phía này.
Hứa Mật Ngữ chỉ vào điện thoại của mình, sau đó cúi đầu gõ chữ: Cường ca và Trương Tam có phải hơi nhiệt tình quá rồi không? Cậu bảo họ qua mời rượu nói chuyện à?
Rất nhanh, tin nhắn trả lời của Lý Kiều Kỳ hiện lên màn hình điện thoại: Cũng có thể nói là vậy, nhưng không hoàn toàn. Tớ chỉ khích lệ bằng lời thôi, còn hành động là do ý của họ. Yên tâm, sẽ không chuốc say sếp của cậu đâu, cứ bình tĩnh quan sát đi, Cường ca và Trương Tam biết đâu lại moi được gì đó từ sếp của cậu thì sao~
Hứa Mật Ngữ ngẩng đầu nhìn Lý Kiều Kỳ ở đối diện, Lý Kiều Kỳ nháy mắt với cô.
Hứa Mật Ngữ thắc mắc không biết họ có thể moi được gì từ Kỷ Phong.
Dòng suy nghĩ bị giọng nói của Trương Tam kéo về. Tiếp theo, Trương Tam vẫn không buông tay Kỷ Phong ra, anh ta vừa nói vừa vỗ tay, cũng trơn tru chuyển sang chế độ dốc bầu tâm sự.
“Tiểu Kỷ à, Cường ca nói với cậu rồi chứ? Hồi đó bọn tôi ai cũng rất thích Mật Ngữ. Cậu đó, bây giờ được làm đồng nghiệp với Mật Ngữ, cậu đúng là có phúc!” Anh ta vỗ mạnh vào tay Kỷ Phong một cái.
Hứa Mật Ngữ lại thót tim một lần nữa. Cô rất ngạc nhiên vì Kỷ Phong lại nhẫn nhịn được.
“Mật Ngữ nhà bọn tôi là cô gái xinh đẹp và đảm đang nhất lớp, cô ấy cái gì cũng biết, thật sự cái gì cũng biết, riêng ngoại ngữ đã biết mấy thứ; cô ấy còn khiêm tốn, không cho rằng mình giỏi. Lòng dạ cô ấy lại tốt như Bồ tát, ai nhờ giúp gì cô ấy cũng sẵn lòng. Nhưng đôi khi cô ấy quá lương thiện, khiến cho từng người bọn tôi không kìm được mà tự mình đa tình, luôn cảm thấy cô ấy chịu giúp mình, dùng ánh mắt đặc biệt nhìn mình, cười với mình đẹp như vậy, là có ấn tượng tốt với mình.”
Trương Tam nói rồi cười ngượng ngùng, lại vỗ tay Kỷ Phong một cái.
Kỷ Phong trước đó vẫn luôn nhẫn nhịn sự khó chịu khi bị người khác đụng chạm và vỗ tay. Lúc này, anh lại bị cái vỗ tay làm cho trong lòng khẽ động. Dường như anh và Trương Tam, và những người bạn học nam trong lớp họ, trong cái vỗ tay này đã tạo ra một sự cộng hưởng nào đó – sự cộng hưởng của việc cho rằng cô ấy chắc chắn có ý gì đó với mình.
“Mãi đến sau này bọn tôi mới phát hiện ra, ánh mắt của Mật Ngữ cũng tốt, nụ cười của cô ấy cũng được, đó là nét duyên phụ nữ đặc trưng của nó, là bẩm sinh. Cô ấy cũng không hề quyến rũ ai, thực ra là mọi người rung động với cô ấy trước, rồi tìm mọi cách ảo tưởng rằng cô ấy cũng có cảm tình với mình, mỗi nụ cười, mỗi cái nhíu mày đều là đang quyến rũ mình. Đàn ông mà, mười người thì hết chín người mắc cái chứng ảo tưởng tình cảm này, cậu hiểu mà!”
“…” Kỷ Phong sa sầm mặt, một chút cũng không muốn hiểu. Hiểu thì chẳng khác nào thừa nhận mình mắc bệnh ảo tưởng tình cảm.
“Tiểu Kỷ à” Trương Tam lại vỗ vỗ tay Kỷ Phong, giọng điệu trở nên vô cùng cảm khái “Tam ca có câu thật lòng bây giờ rất muốn nói, phụ nữ như Mật Ngữ, ai mà có được thì đó là phúc của người đó. Tiếc quá, lúc tôi độc thân thì cô ấy kết hôn, bây giờ cô ấy ly hôn thì tôi lại kết hôn rồi. Nếu bây giờ mà tôi độc thân, tôi nhất định sẽ theo đuổi cô ấy!”
Hứa Mật Ngữ ở bên cạnh nghe những lời này, kinh ngạc đến mức ho sặc sụa.
Trương Tam nói xong lại vỗ mạnh vào tay Kỷ Phong một cái.
Hứa Mật Ngữ ho sặc sụa càng dữ dội hơn.
Cô thầm gào thét trong lòng, cái vỗ này sợ là đã châm ngòi cho quả bom trong người Kỷ Phong rồi.
Thế nhưng Kỷ Phong lại nhẫn nhịn được cả cái vỗ này.
Không chỉ Hứa Mật Ngữ chết lặng, mà cả Tiết Duệ ở bên cạnh cũng hết lần này đến lần khác chết lặng. Cậu ta không ngờ Kỷ Phong lại có thể liên tục phá vỡ những nguyên tắc vững như sắt đá của mình, anh vậy mà lại có thể chịu đựng việc bị những người khác nhau chạm vào liên tục trong một khoảng thời gian ngắn. Thật không biết điều gì đã khiến anh có sự thay đổi lớn đến vậy.
Kỷ Phong nén lại cú vỗ mạnh trên mu bàn tay, nhìn Trương Tam, bình tĩnh hỏi: “Ý của anh khi nói những lời này với tôi là?”
Trương Tam lập tức cười ha hả, vỗ mu bàn tay Kỷ Phong nói: “Ây da, bị cậu phát hiện rồi! Không giấu gì cậu nhé Tiểu Kỷ, bọn tôi đều cảm thấy cậu, một người đồng nghiệp có thể đến dự sinh nhật Mật Ngữ, không giống như một đồng nghiệp bình thường, cho nên bọn họ cử tôi và Cường ca đến thăm dò cậu, xem cậu có thích Mật Ngữ nhà bọn tôi không.”
Hứa Mật Ngữ ho đến mức suýt ngạt thở. Tối nay cô cuối cùng cũng biết, không uống nước mà chỉ hít không khí cũng có thể bị sặc chết.
Nghe những lời táo bạo như vậy của Trương Tam, Kỷ Phong không hề biến sắc hỏi: “Vậy các anh đã thăm dò ra chưa?”
Trương Tam lắc đầu: “Cậu sâu quá, tôi không dò ra được. Cường ca đi trước tôi cũng nói cậu ấy cũng không dò ra được.”
Kỷ Phong nhướng mày.
Trương Tam đột nhiên lại hỏi: “Tôi nhiều lời hỏi một câu nhé, người anh em, cậu đã kết hôn chưa?”
Hứa Mật Ngữ ở bên cạnh ngăn lại: “Tam ca, cậu đừng nhiều lời nữa.”
Trương Tam xua tay bảo cô đừng chen vào: “Đây là cuộc nói chuyện giữa đàn ông với nhau, đi chỗ khác, đừng phá rối.”
“…” Hứa Mật Ngữ nghĩ, cũng chẳng trách các bạn học của cô ngay cả vị tổng tài lạnh lùng bá đạo như Kỷ Phong cũng nắm bắt được. Cô thật sự không chen vào lời của họ được.
Trương Tam nhìn lại Kỷ Phong, đợi anh trả lời.
“Chưa.” Câu trả lời của Kỷ Phong ngắn gọn rõ ràng.
“À. Vậy à. Vậy cậu đúng là thuộc hội kết hôn muộn rồi ha.” Trương Tam dừng một chút, đổi chủ đề rồi lại hỏi, “Vậy cậu làm công việc cụ thể gì ở công ty, chênh lệch thu nhập với Mật Ngữ có lớn không?”
Hứa Mật Ngữ lập tức ngăn cản: “Tam ca đừng hỏi nữa! Cậu uống nhiều rồi, hỏi nữa là nói bậy đó.”
Trương Tam bác lại cô: “Uống nhiều mới nói được lời thật lòng chứ, đừng phá rối, ngoan đi.” Anh ta dỗ Hứa Mật Ngữ như dỗ trẻ con, khiến Hứa Mật Ngữ trở nên rất Hứa-cạn-lời.
Kỷ Phong lại không hề né tránh vấn đề, nói với Trương Tam: “Tôi làm công tác quản lý. Thu nhập của tôi và cô ấy” anh ngước mắt nhìn Hứa Mật Ngữ nói, “chắc là chênh lệch khá nhiều.”
“À. Vậy à. Vậy cậu đúng là một người đàn ông độc thân hoàng kim rồi, nếu thật sự muốn bàn chuyện cưới xin, có lẽ sẽ không để mắt đến Mật Ngữ đã ly hôn một lần của bọn tôi ha? Vậy có lẽ là bọn tôi nghĩ nhiều rồi. Haiz, đường đột quá đường đột quá! Thôi không nói chuyện này nữa, dù sao thì đã đến đây là bạn bè, nào Tiểu Kỷ, cùng làm một ly!”
Anh ta rót đầy rượu cho mình và Kỷ Phong, anh ta uống rượu trắng, rót cho Kỷ Phong rượu vang, sau đó chạm ly, anh ta uống cạn trước.
Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ trơ mắt nhìn Kỷ Phong không từ chối, cũng ngửa cổ uống cạn ly rượu vang.
Ngưỡng chịu đựng kinh ngạc của họ đã bị những hành động bất thường của Kỷ Phong tối nay kéo lên ngày càng cao, họ đã kinh ngạc đến mức không biết kinh ngạc thế nào nữa.
Tiếp theo, các bạn học nam nữ khác không ngừng đến mời rượu. Nếu Kỷ Phong lộ ra vẻ do dự, các bạn học sẽ nói: Hôm nay là sinh nhật Mật Ngữ, là ngày vui của cô ấy, không thể làm mất hứng được.
Thế là Kỷ Phong thật sự không làm mất hứng, ly rượu nào cũng uống cạn.
Hứa Mật Ngữ đôi khi ở bên cạnh muốn đỡ rượu cho anh, đỡ qua đỡ lại, rượu của Kỷ Phong không uống ít đi, mà cô cũng tự chuốc say mình.
Cuối cùng mọi người đều uống đến đầu óc quay cuồng, cảm xúc dâng trào, ai nấy cũng trở nên không còn xem bất kỳ ai là người ngoài.
Gần mười hai giờ đêm, Lý Kiều Kỳ đề nghị, vào thời khắc ngày hôm nay sắp trôi qua, mọi người hãy cùng nhau chúc mừng sinh nhật Hứa Mật Ngữ một lần nữa.
Thế là tất cả mọi người vây lại, giơ cao ly rượu, đồng thanh hô lớn “Chúc mừng sinh nhật”.
Hứa Mật Ngữ cười rạng rỡ. Cô cười đến mắt vừa ướt vừa nóng.
Ba mươi mốt tuổi rồi. Tuy người ta vẫn nói tam thập nhi lập*, nhưng cô thực ra đến ba mươi mốt tuổi mới thực sự học được cách độc lập. Cô dự cảm hôm nay sẽ là một ranh giới rõ ràng trong cuộc đời mình, từ hôm nay trở đi, cuộc sống tương lai của cô sẽ bước vào một chặng đường mới.
Tam thập nhi lập*: ba mươi tuổi dựng cơ nghiệp
Cô uống cạn ly rượu chúc phúc này, cảm thấy mình rất hạnh phúc, rất vui vẻ, cũng cảm thấy tương lai đầy hy vọng và mục tiêu phấn đấu.
Sau khi cạn ly này, đồng hồ điểm qua mười hai giờ. Đã là một ngày mới.
Lý Kiều Kỳ đi tới huých vai Hứa Mật Ngữ, nháy mắt với cô nói: “Sếp của cậu miệng cứng thật đấy, bọn tớ còn tưởng có thể nhân lúc uống rượu moi được ít lời từ sếp cậu chứ.”
Hứa Mật Ngữ đầu óc choáng váng có chút mơ hồ: “Moi lời gì của anh ấy?”
Lý Kiều Kỳ nhìn cô, thở dài lắc đầu: “Sếp cậu miệng cứng, cậu thì chậm tiêu, hai người biết làm sao đây.”
Hứa Mật Ngữ choáng váng còn muốn hỏi thêm, nhưng Lý Kiều Kỳ đã bị các bạn nữ khác gọi đi.
Thời gian có chút muộn, mấy bạn nữ có con nhỏ ở nhà đành phải về trước, Lý Kiều Kỳ gọi xe cho từng người để tiễn họ. Những người còn lại vẫn chưa uống đã, không nỡ tan cuộc, lại tụm năm tụm ba tiếp tục uống và trò chuyện.
Hứa Mật Ngữ chống cái đầu đang choáng váng, ngồi bên bàn im lặng nghỉ ngơi.
Kỷ Phong không đi đâu khác. Anh cứ ngồi bên cạnh cô, nghiêng đầu nhìn cô mãi.
Tối nay là ngày anh uống nhiều nhất trong đời, còn nhiều hơn cả lần trước ở Dạ Ngộ.
Anh đã choáng đến mức nhìn người sắp thành bóng đôi. Nhưng khi nhìn Hứa Mật Ngữ, lại vẫn rõ ràng và mạch lạc như vậy.
Như thể cô đã được khắc sâu vào mắt anh.
Nghĩ đến việc vừa rồi không chỉ một bạn học của cô đến nói với anh rằng, cô có một nét quyến rũ và sức hút cá nhân bẩm sinh, có thể khiến người khác rung động, đồng thời cũng khiến người ta mắc chứng ảo tưởng tình cảm – rõ ràng là mình thích cô ấy, nhưng lại cứ đơn phương ảo tưởng rằng cô ấy cũng thích mình.
Tim Kỷ Phong đột nhiên đập mạnh.
Có phải anh cũng là một bệnh nhân của chứng ảo tưởng tình cảm này không?
Vẫn luôn cho rằng cô đang cố ý hoặc vô tình quyến rũ anh, nhưng thực ra cô không hề làm vậy, hóa ra từ đầu đến cuối đều là anh hiểu lầm.
Như vậy, lại có vẻ như là anh đã để ý cô quá nhiều, nhiều đến mức có chút tự mình đa tình.
Sự đảo ngược này khiến anh dâng lên một nỗi không cam lòng trong cơn say. Dựa vào đâu mà cô lại vô tội? Khiến anh đã sắp cắn câu rồi, mới để anh phát hiện ra cô thật sự không hề cố ý quyến rũ anh. Vậy rốt cuộc anh đã cắn câu của cô như thế nào?
Vậy là cô không hề thu hút sự chú ý của anh, mà là tự anh đã quá chú ý đến cô ư?
Dựa vào đâu mà kết quả cuối cùng lại là như thế này?
Kết quả này khiến anh không cam tâm chấp nhận. Thế là dưới vẻ ngoài bình tĩnh của anh, một sự bực bội và khó chịu âm thầm nhưng dữ dội đang nhen nhóm.
Anh mang theo những cảm xúc âm thầm mà dữ dội đó, im lặng nhìn cô ở bên cạnh.
Nhìn cô chống đầu nhắm mắt nghỉ ngơi. Nhìn lông mi cô khẽ động, hơi thở nhè nhẹ. Nhìn làn da trắng ngần của cô như được ánh đèn phủ lên một đường viền mịn màng.
Nhìn cô đột nhiên bị tiếng rung của điện thoại làm cho tỉnh giấc.
Nhìn cô mở điện thoại, một tin nhắn hiện lên màn hình.
Men rượu tiếp tay cho sự ngang ngược, anh không ngờ lại ghé đầu qua, xem nội dung tin nhắn của cô.
Số của người gửi là một dãy số, chứng tỏ cô không lưu.
Nội dung tin nhắn là: Mật Ngữ, là Dư Thành đây. Anh biết em đã chặn số của anh, anh đã cố tình đi làm số mới. Tuy đã qua mười hai giờ, nhưng vẫn muốn nói với em một tiếng, chúc mừng sinh nhật! Những ngày này trước đây đều là anh ở bên em, năm nay không biết còn có ai ở bên em không? Em có cô đơn không? Anh đã cố nhịn cả một ngày để quên sinh nhật của em, anh đã cố nhẫn nhịn không gửi tin nhắn cho em. Nhưng cuối cùng anh vẫn không nhịn được. Mật Ngữ, anh phải làm sao đây? Anh thật sự rất nhớ em!
Hứa Mật Ngữ lướt qua nội dung tin nhắn rồi tắt ngay màn hình. Cô không muốn hồi tưởng, cũng không muốn trả lời.
Úp điện thoại xuống bàn, cô vô thức quay đầu lại, bắt gặp Kỷ Phong đang ghé sát qua lén xem màn hình chưa kịp rút lui.
Hứa Mật Ngữ sững sờ một lúc, sau đó giận đến mức lưỡi cũng hơi líu lại: “Anh làm gì, làm gì mà lại lén xem tin nhắn riêng tư của người khác ư?”
Kỷ Phong cũng đang bực bội và khó chịu một cách khó hiểu, liền phản bác lại: “Cô sợ tin nhắn bị nhìn thấy, hay là sợ chuyện cô vẫn còn tình cũ với chồng trước bị phát hiện?”
Hứa Mật Ngữ mở to mắt, không thể tin nổi vào sự công kích của anh: “Anh đúng là… đúng là không thể nói lý lẽ!”
Men rượu tạm thời xóa tan khoảng cách thân phận giữa họ, khiến họ cãi nhau hờn dỗi như những người bình thường.
“Là tôi không thể nói lý lẽ hay là cô bị nói trúng tim đen nên chột dạ?”
Đầu óc Hứa Mật Ngữ mụ mị, rất tức giận, rất tức giận, nhưng lại quá không tỉnh táo, choáng váng không tìm được lời nào để cãi tiếp.
Cô tức đến th* d*c, lồng ngực phập phồng.
Cô biết mình đã thật sự nổi giận.
Tiết Duệ phát hiện bầu không khí giữa hai người không ổn, vội vàng xách chai rượu qua uống cùng để giảng hòa.
Hứa Mật Ngữ và Kỷ Phong đều hậm hực uống.
Uống một hồi lại quên cả hậm hực. Uống một hồi không ngờ không ai còn giận ai nữa. Uống một hồi, Hứa Mật Ngữ choáng váng cười rộ lên.
Cô hào phóng huơ huơ ly rượu về phía Kỷ Phong nói: “Thôi bỏ đi, tôi hết giận rồi, dù sao thì anh cũng đến dự sinh nhật tôi, với lại tôi còn lớn hơn anh nửa tuổi đó, tôi nhường anh, không thèm chấp nhặt với anh!”
Cô đã có chút say, say đến mức hoàn toàn giải phóng ra một nhân cách khác của Hứa Mật Ngữ, một người phụ nữ đáng yêu có thể không câu nệ lớn nhỏ, tuy đã ngoài ba mươi nhưng vẫn có chút ngây ngô dễ thương.
Kỷ Phong nhìn cô. Rượu trượt vào dạ dày dường như biến thành bàn tay của một đứa trẻ, khó chịu cào cấu lục phủ ngũ tạng của anh, cào đến mức anh toàn thân nóng ran, trong lòng ngứa ngáy, cổ họng khô khốc.
