Tỉnh Giấc Sau Ly Hôn - Hồng Cửu

Chương 8: Cô phải ăn, phải sống, phải kiếm tiền để tự nuôi sống mình trước đã



8, Có Một Công Việc

 

Hứa Mật Ngữ đang chuyên tâm lắng nghe Trương tổng giới thiệu về dự án đầu tư của ông ta thì đột nhiên sau lưng vang lên một loạt âm thanh ồn ào.

Hình như là hai vị khách ngồi sau đang mở loa ngoài xem gì đó.

Trương tổng ngồi đối diện cô, lập tức nhíu mày, nói một câu: “Nơi công cộng mà mở loa to thế này, thật vô ý thức.”

Nói xong, anh ta nhanh như cắt đưa cho Hứa Mật Ngữ một cặp tai nghe không dây, vội vã giục cô đeo vào, lại nhanh chóng đưa điện thoại của mình cho cô, nói rất nhanh: “Người ở bàn sau mở loa ồn quá, tôi không nói lại họ. Về dự án của tôi, ở đây có đoạn video lúc tôi đến thành phố khác diễn thuyết, cô Hứa có thể đeo tai nghe vào nghe cho kỹ. Cặp tai nghe này ngày nào tôi cũng khử trùng vệ sinh, cô Hứa cứ yên tâm đeo.”

Hứa Mật Ngữ đeo tai nghe, xem video trong điện thoại của Trương tổng, cách ly hoàn toàn với âm thanh bên ngoài.

Lúc cô xem xong, tháo tai nghe ra, phía sau đã không còn tiếng ồn ào nữa, chắc là khách ở bàn đó đã đi rồi.

Cô trả lại tai nghe và điện thoại cho Trương tổng, rồi đầu tư một nửa số tiền mình có cho anh ta. Liên tiếp mấy tuần sau đó, cô đều nhận được tiền lãi đúng hẹn.

Thấy trong nhóm mỗi tuần đều thi nhau khoe lợi nhuận rầm rộ, Hứa Mật Ngữ cũng tham gia khoe theo. Cô vừa khoe xong, các thành viên trong nhóm lập tức thả hoa, mừng cho cô, chúc mừng cô.

Hứa Mật Ngữ thích nhóm này, cô cảm thấy nơi đây rất ấm áp, khiến cô trở nên có giá trị, cũng cho cô cảm giác tồn tại.

Thế là cô hoàn toàn yên tâm, dứt khoát đầu tư nốt một nửa số tiền còn lại cho Trương tổng. Sau khi đầu tư xong, trong tay cô chỉ còn lại vài chục ngàn tệ tiền phòng thân.

Tiêu Tú Mai vẫn ngày ngày điên cuồng thúc giục cô, nói chưa được ba câu đã giục cô lấy tiền ra mua nhà cho Hứa Mật Bảo.

“Tiểu Đa Dư, mẹ biết con có tiền, đừng có giả vờ không nghe thấy!” Cái điệu bộ và nhịp điệu này, đôi khi Hứa Mật Ngữ có cảm giác như đang nghe ai đó lặp đi lặp lại bên tai.

“Theo mẹ thì con cứ mau lấy tiền ra mua nhà cho em trai con đi cho xong, con cứ ôm khư khư đống tiền đó chỉ ngày càng mất giá, không bằng mua nhà cho em trai con còn có thể tăng giá trị.”

Lời của Tiêu Tú Mai nghe qua thì cũng có lý thật.

Nhưng Hứa Mật Ngữ nghĩ lại, mua nhà cho Hứa Mật Bảo thì giá trị tăng lên có liên quan gì đến cô? Vẫn là giá trị gia tăng từ việc đầu tư có thể thực sự rơi vào túi cô.

Cô nghĩ bụng, cùng lắm là sau ba tháng, trước tiên lấy tiền lãi thu được từ chỗ Trương tổng đưa cho Tiêu Tú Mai, chặn họng bà lại, đỡ phải nghe bà lải nhải suốt ngày.

Nhưng kế hoạch này đã gặp sự cố ngay vào tuần thứ ba sau khi cô đem toàn bộ tiền đi đầu tư.

Tiền lãi của tuần đó không về tài khoản đúng hẹn.

Hứa Mật Ngữ đi hỏi Trương tổng, anh ta nói: “Tuần này kế toán quyết toán, không trả lãi được, tuần sau sẽ trả gộp luôn.”

Hứa Mật Ngữ bèn yên tâm chờ đợi.

Nhưng đến ngày trả lãi của tuần tiếp theo, tiền vẫn không về.

Hứa Mật Ngữ lại đi hỏi Trương tổng. Anh ta nói với cô: “Chẳng phải cuối tháng chưa quyết toán xong sao, quyết toán xong sẽ trả gộp cả ba tuần.”

Hứa Mật Ngữ lại kiên nhẫn chờ đợi.

Từ giữa tháng đến cuối tháng rồi lại sang đầu tháng, đến một tuần mới, cô nghĩ tuần này cái vụ quyết toán kế toán gì đó chắc chắn đã xong xuôi gọn ghẽ, lần này tiền lãi của mấy tuần chắc sẽ cùng chạy vào tài khoản.

Nhưng đến ngày trả lãi của tuần đó, cô làm mới tài khoản cả ngày trời, vẫn không có một xu nào vào.

Hứa Mật Ngữ bắt đầu cảm thấy bất an.

Cô lại đi hỏi Trương tổng, nhưng anh ta rất lâu không trả lời. Cô vội gọi điện cho anh ta, nhưng đáp lại chỉ là giọng nói tự động báo thuê bao đã tắt máy.

Từ bất an mơ hồ, cô chuyển sang hoàn toàn hoảng loạn.

Cô vội vào nhóm hỏi, lợi nhuận của mọi người vẫn bình thường chứ?

Cái nhóm ngày thường mang lại cho người ta sự ấm áp và tin tưởng, lần này lại không một ai trả lời.

Hứa Mật Ngữ ngồi bên cửa sổ trong buổi chiều tà, nhìn mây đen cuồn cuộn nơi chân trời, nhìn ban ngày chuyển thành âm u, nhìn sấm sét lóe lên trong những đám mây.

Cô cảm thấy trong đầu mình cũng đang sấm chớp đùng đoàng, như bị thiên lôi đánh vào đầu.

Cô ngây ngốc ngồi bên cửa sổ, mặc cho cơn mưa như trút nước từ ô cửa sổ chưa đóng tạt vào người.

Cô nghĩ, phải làm sao đây, đó là toàn bộ tiền của cô.

Mười lăm phút sau, Hứa Mật Ngữ đã có quyết định. Cô mặc cho Tiêu Tú Mai chửi rủa: “Con ranh chết tiệt, ly hôn một cái là mày ngớ ngẩn luôn rồi à? Mưa tạt vào mà cũng không biết đóng cửa sổ!”, mặc cho sấm rền vang trời, mặc cho cơn mưa xối xả, cô chạy đi báo án.

Nhân viên chấp pháp vừa nghe tình hình của cô, gương mặt liền hiện lên vẻ vừa tức giận vừa thông cảm.

“Chúng tôi đã không ngừng tuyên truyền chống lừa đảo, tìm mọi cách để mọi người tải app chống lừa đảo, chính là để ngăn chặn những trường hợp như của cô xảy ra. Cô bị lừa rồi! Cái nhóm mà cô tham gia ấy, chỉ có một mình cô là người thật thôi, cô biết không! Những người còn lại đều là kẻ lừa đảo, bọn họ và Trương tổng này đều cùng một giuộc, bọn họ cấu kết với nhau diễn kịch để lừa cô! Cô nói xem sao cô không báo án sớm hơn? Kéo dài mấy tuần rồi, bây giờ có thể bọn chúng đã trốn ra nước ngoài để tránh bị truy bắt, chúng tôi muốn bắt cũng khó…”

Hứa Mật Ngữ ướt sũng ngồi ngây ra đó, đầu óc trống rỗng.

Hứa Mật Ngữ dầm mưa, bị lừa, về đến nhà liền bắt đầu sốt cao. Sau khi biết toàn bộ sự việc, Tiêu Tú Mai chửi Hứa Mật Ngữ đang nằm sốt trên giường không tiếc lời.

Bà ta đấm ngực dậm chân, tức tối, vừa đút thuốc cho Hứa Mật Ngữ vừa chửi cô mỡ heo không chỉ che mờ tim mà còn che cả mắt mũi miệng, thà đem tiền cho bọn cặn bã bên ngoài lừa chứ không chịu mua nhà cho em trai ruột. Chửi đến lúc căm hận tột độ, bà ta suýt nữa đã tự mình nuốt viên thuốc, không muốn cho Hứa Mật Ngữ uống.

Hứa Mật Ngữ nóng hầm hập nằm trên giường, đột nhiên có cảm giác vạn niệm tro tàn. Hôn nhân mất rồi, tiền bạc mất rồi, sức khỏe cũng tạm thời không còn, bây giờ đến cả tình thân cũng đến quất roi vào cô.

Cô chỉ muốn được yên tĩnh. Nhưng Tiêu Tú Mai không tha cho cô. Bà ta không ngừng đòi tiền cô, không nhận được câu trả lời liền nhân lúc cô sốt đến mê man, lục tung mọi thứ xung quanh cô.

Sau đó, tất cả thẻ, sổ tiết kiệm, tiền mặt bên người cô đều bị Tiêu Tú Mai cướp sạch, tổng cộng gần một trăm ngàn.

Số tiền đó vốn là tiền Hứa Mật Ngữ giữ lại để phòng thân. Bây giờ cô hoàn toàn trở thành một kẻ nghèo rớt mồng tơi.

Tiêu Tú Mai vơ vét được tiền, miệng lưỡi oán trách cũng tạm thời dừng lại, cuối cùng cũng chịu cho Hứa Mật Ngữ một chút không gian yên tĩnh để dưỡng bệnh.

Đến khi Hứa Mật Ngữ khỏi bệnh, cô soi gương, suýt nữa không nhận ra chính mình. Cơn bạo bệnh này khiến cô gầy rộc đi, sắc mặt tiều tụy không nói làm gì, ngay cả trong mắt cũng không còn ánh sáng, mất hết cả thần thái.

Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình bây giờ như một cái xác không hồn.

Gần đây, chị hai Hứa Mật Nam cũng về nhà mẹ đẻ.

Hứa Mật Nam tính tình đanh đá, không ham học, chưa từng học đại học, tốt nghiệp cấp ba xong liền ra ngoài đi làm kiếm tiền. Sau này Hứa Mật Ngữ kết hôn, cô ta dựa vào tiền tài trợ của Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành, mua một mặt bằng ở trung tâm huyện mở một cửa hàng nhỏ, kiếm được chút tiền. Vì bận việc kinh doanh, cô ta thường không có thời gian chạy đông chạy tây, nếu không có việc cần xử lý, cô ta ít khi về nhà mẹ đẻ ở quê.

Từ cuộc trò chuyện của Hứa Mật Nam với bố mẹ, Hứa Mật Ngữ mới biết trong thời gian cô ốm, Tiêu Tú Mai đã cầm số tiền cô đưa cùng với một trăm ngàn mỗi người của chị cả và chị hai, đi trả trước tiền nhà cho Hứa Mật Bảo ở trung tâm huyện.

“Vốn dĩ mẹ định nhờ Nhiếp Dư Thành giúp một tay, mua nhà cho thằng tư cạnh nhà mày, nhưng ai ngờ mày và Nhiếp Dư Thành lại ly hôn đúng lúc này. Giờ tiền mày có thể bỏ ra cũng chẳng hơn tao với chị cả là bao, mẹ nghĩ thôi, kéo dài nữa không biết chừng ba trăm ngàn này cũng không gom đủ, thằng tư không vào được thành phố lớn thì ít nhất cũng vào được trung tâm huyện là được, thế là mẹ lên huyện trả tiền đặt cọc rồi.”

Hứa Mật Ngữ nghe lời chị hai nói, “ừm” một tiếng.

Hứa Mật Nam thấy bộ dạng dở sống dở chết của cô, liền đẩy cô một cái: “Mày đừng có ừm à nữa, mày không hiểu ý tao nói với mày à?”

Hứa Mật Ngữ xoa xoa vai bị chị hai đẩy, cảm thấy mình như sắp rã ra. Cô ngước mắt lên hỏi một tiếng: “Ý gì?”

Hứa Mật Nam không nhịn được lại đẩy cô một cái nữa: “Ý đương nhiên là, sau này khoản vay mua nhà của thằng tư, chắc chắn đứa nào cũng không thoát được, đều phải giúp nó trả. Cho nên mày ấy, cứ ở lì nhà mẹ thế này cũng không phải là cách, mày phải mau chóng ra ngoài kiếm tiền đi.”

Hứa Mật Ngữ sững sờ. Cô có chút sống đến hồ đồ rồi.

Bản thân cô còn như con chim không chân, không nơi đáp xuống, sao lại hồ đồ gánh thêm khoản vay mua nhà của Hứa Mật Bảo trên lưng?

Nghe lời Hứa Mật Nam, từ ngày hôm đó, Tiêu Tú Mai ngày nào cũng đuổi Hứa Mật Ngữ ra ngoài, đuổi cô mau đi kiếm tiền, đừng có cả ngày ăn bám ở nhà vô công rồi nghề.

Bệnh của Hứa Mật Ngữ tuy đã khỏi, nhưng cơ thể vẫn còn yếu, cô muốn nghỉ ngơi thêm rồi mới đi tìm việc.

Nhưng trong mắt Tiêu Tú Mai, bộ dạng ốm yếu của cô đều là giả vờ, cô chính là lười biếng.

“Bà cô ơi, mày là tổ tông của mẹ có được không? Mày mau đi tìm việc đi, em trai mày sắp phải trả nợ nhà đến nơi rồi, chỉ dựa vào chị cả và chị hai của mày thì không đủ trả đâu, mày mau ra ngoài kiếm chút tiền chia sẻ gánh nặng cho hai đứa nó đi.”

Hứa Mật Ngữ không hiểu, chất vấn mẹ mình: “Nếu đã không đủ trả, tại sao nhất định phải mua cho Hứa Mật Bảo khu nhà đắt tiền, hoàn thiện cao cấp như vậy?”

Tiêu Tú Mai gầm lên với cô: “Nhà ta chỉ có một mụn con trai này, chẳng lẽ không cho nó thứ tốt nhất à? Thế này đã là thiệt thòi cho nó rồi, đáng lẽ nó phải được ở cạnh nhà chúng mày đấy! Bớt nói nhảm đi, ngày mai mày ra ngoài tìm việc cho tao, nhà họ Hứa dưới ngọn cờ xã hội chủ nghĩa của chúng ta tuyệt đối không thể kéo chân đất nước mà nuôi người ăn không ngồi rồi!”

Hứa Mật Ngữ cạn lời: “Mẹ, rốt cuộc mẹ có tim không vậy? Cơ thể con còn chưa hồi phục! Hứa Mật Bảo đâu phải đứa trẻ ba bốn tuổi không có khả năng lao động, nó ba mươi tuổi rồi! Nó bằng tuổi con đấy! Tại sao con phải nuôi nó? Bây giờ con đến bệnh còn không được dưỡng, đã phải đi nuôi nó sao?”

Tiêu Tú Mai tức đến mức vung chổi lên định đánh Hứa Mật Ngữ, vì cảm thấy cô giỏi giang rồi, dám cãi lại người mẹ vì sinh ra cô mà mang một thân bệnh tật.

Hứa Mật Ngữ ấm ức nghĩ, cô và Hứa Mật Bảo chỉ cách nhau vài phút chào đời, tại sao căn bệnh mà Tiêu Tú Mai mắc phải khi sinh con lại đều do một mình cô gây ra.

Ngày hôm sau, chị cả Hứa Mật Tử về quê đón Hứa Mật Ngữ đi. Là bố cô, Hứa Quang Tông, gọi điện bảo chị làm vậy.

“Mày mau đón con ba về chỗ mày đi, không thì nó ở nhà ngày nào cũng cãi nhau với mẹ mày. Nó mà còn ở nhà, sớm muộn gì không phải nó làm mẹ mày tức chết, thì cũng là mẹ mày đánh chết nó. Mày xem con bé này, lúc nhỏ ngoan ngoãn, biết điều biết ý, sao lấy chồng ly hôn xong lại sinh tật, còn học thói cãi lại nữa!”

Chị cả đưa Hứa Mật Ngữ về nhà chị ở thành phố Tinh. Tiền đặt cọc mua nhà của chị ngày trước, Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành cũng tài trợ không ít. Vì vậy, Hứa Mật Ngữ cảm thấy ở nhà chị cả một thời gian, trong lòng cũng có chút tự tin.

Đến nhà Hứa Mật Tử, Hứa Mật Ngữ không nhịn được mà ấm ức than thở với chị cả: “Em luôn cảm thấy mẹ là mẹ của mình, mẹ cũng không dễ dàng gì, em thông cảm cho mẹ, thương mẹ, nhưng bao giờ mẹ mới có thể thông cảm và thương em một chút?”

Hứa Mật Tử khuyên theo kiểu ba phải: “Thôi được rồi, chuyện này em cũng chấp nhặt làm gì, mẹ mình tính thế rồi.” Dừng một chút, chị có vẻ ngập ngừng, nhưng vẫn nói cho Hứa Mật Ngữ một tin: “Khoan nói chuyện của mẹ đã, nói chuyện của em đi. Chị vốn tưởng em với Nhiếp Dư Thành sẽ tái hôn, nhưng xem ra giờ khó rồi. Em có biết bên cạnh Nhiếp Dư Thành có phụ nữ khác chưa? Gần đây con nhỏ đó ngày nào cũng đến công ty tìm nó.”

Hứa Mật Ngữ cảm thấy tai mình ù đi. Hình ảnh Nhiếp Dư Thành đứng dưới mưa níu kéo cô, nhìn cô khóc ngày ly hôn vẫn còn rõ mồn một, giấy ly hôn bây giờ còn chưa ấm tay, kết quả là anh ta đã ở bên người mới.

Đây là đàn ông sao?

Cô không muốn hỏi chị cả, người phụ nữ đó có phải tên là Lỗ Trinh Trinh không. Cô chỉ nói: “Ồ, em với anh ta ly hôn rồi, anh ta muốn ở bên ai thì ở.”

Cô thuận miệng hỏi thêm chị cả: “Em và Nhiếp Dư Thành ly hôn, có ảnh hưởng đến công việc của chị và anh rể không? Nhiếp Dư Thành chắc không đến nỗi có người mới rồi đuổi việc chị và anh rể của vợ cũ chứ?”

Hứa Mật Tử bắt đầu dọn bát đũa: “Đuổi việc chị với anh rể em thì không đến nỗi, nhưng đúng là có chút ảnh hưởng đến công việc của bọn chị. Dù sao sau này chị và anh rể mày muốn tăng lương cũng không tiện như trước nữa.”

Lúc này, anh rể chen vào bắt đầu đay nghiến Hứa Mật Ngữ: “Em ba, anh nói này, em không có việc gì làm lại đi gây sự đòi ly hôn làm gì? Đàn ông thành đạt ngoại tình một chút thôi, có gì mà phải ngạc nhiên, đáng để em làm ầm lên như vậy. Xem đi, bây giờ người ta có người mới bên cạnh rồi, em muốn tái hôn cũng không được. Em ấy à, đúng là có phúc mà không biết hưởng, giữ được cái cây đại thụ Nhiếp Dư Thành mà còn không thỏa mãn, hơi không vừa ý là đòi ly hôn, giờ thì hay rồi, trực tiếp dời cái cây đại thụ đó sang chăn ấm nệm êm của người khác. Hơn nữa em ly hôn như vậy, làm chị em và anh rất bị động, sau này con bé đó mà lên làm bà Nhiếp rồi, không chừng nó lại thổi gió bên tai quét sạch tàn dư của phe vợ cũ là chị em và anh ra khỏi công ty.”

Hứa Mật Ngữ nghe những lời này sao mà thấy như dao cứa vào tim: “Anh rể, trước đây lúc em giúp anh xin Nhiếp Dư Thành sắp xếp công việc, anh chưa từng cảm ơn em một câu, bây giờ em ly hôn rồi, anh lại mắng em xối xả như vậy, có hợp lý không?”

Anh rể xòe tay ra: “Chẳng lẽ anh nói không đúng sự thật à? Sao lại thành ra oán trách em? Em ba, không phải anh rể nói em chứ, trước đây em chưa bao giờ cãi lại ai, bố nói đúng, bây giờ em đúng là sinh tật rồi.”

Hứa Mật Ngữ ấm ức muốn biện minh: “Không phải, anh…” Nhưng lời của cô lập tức bị Hứa Mật Tử cắt ngang: “Thôi được rồi em ba, đừng cãi nữa, em nói ít đi vài câu, bây giờ em ăn ở đều ở nhà chị, chẳng lẽ anh rể không được nói em hai câu than phiền à? Thôi thôi mau rửa tay ăn cơm đi.”

Hứa Mật Ngữ cho đến tận giây phút này, cuối cùng cũng có chút dao động và hoang mang về quyết định ly hôn.

Cô kiên quyết ly hôn như vậy rốt cuộc có đúng không? Tại sao sau khi ly hôn cô lại rơi vào tình cảnh này. Không một xu dính túi, nhà mẹ đẻ thì đuổi, chị gái thì ghét, ngay cả anh rể cũng có thể tùy tiện chà đạp cô. Trước đây cô giúp đỡ cả gia đình này nhiều như vậy, bỏ tiền, bỏ của, bỏ sức, bây giờ vừa ly hôn, những lợi ích cô mang lại cho họ dường như họ đều không thấy nữa, thứ họ có thể thấy chỉ còn lại là sự oán trách.

Sau khi ly hôn, cô dường như từ một người ở trên cao rơi xuống thành bùn đất và cát bụi.

Trong những ngày ở nhà Hứa Mật Tử, Hứa Mật Ngữ sợ bị ghét bỏ, ban ngày cô cố gắng nấu cơm làm việc nhà, buổi tối thì học cách làm CV, nộp hồ sơ xin việc.

Cô muốn nhanh chóng tìm được một công việc, kiếm tiền rồi ra ngoài thuê nhà ở, thoát khỏi cảnh ăn nhờ ở đậu, nhìn sắc mặt người khác mà sống.

Nhưng cô phát hiện ra, sau mấy năm nhàn nhã làm bà nội trợ ở nhà, cô đã tụt hậu nghiêm trọng so với xã hội, muốn trình bày một cái CV mà cô cũng phải học rất lâu.

Cô còn phát hiện ra có rất nhiều vị trí công việc, nhưng việc mà cô có thể làm được thì gần như không có.

Cô thử nộp hồ sơ vào một số vị trí thư ký, nhân viên văn phòng không yêu cầu cao. Đối phương gọi điện đến phỏng vấn qua điện thoại, hỏi cô cái gì cô cũng không biết, hỏi cô có kinh nghiệm gì không cô cũng không có, cuộc nói chuyện không mấy vui vẻ, về cơ bản cô đã bị loại ngay từ vòng phỏng vấn qua điện thoại.

Hứa Mật Ngữ hoang mang đến mức muốn hói đầu. Cô như một con ruồi không đầu, không tìm được phương hướng. Cô không biết bây giờ mình nên ra ngoài học một kỹ năng gì đó rồi mới đi tìm việc, hay là tìm trước một công việc dù là quét đường để nuôi sống bản thân rồi mới đi học kỹ năng để nhảy việc.

Nhưng dường như ngay cả công việc quét đường cũng không phải cô muốn là có thể làm được.

Vậy thì bây giờ cô rốt cuộc phải làm sao? Cô buồn bã nhận ra, trong cuộc hôn nhân trước đây, cô đã bị nuôi thành phế nhân, cô dường như đã mất đi kỹ năng mưu sinh.

Sau đó, chị cả Hứa Mật Tử tìm Hứa Mật Ngữ nói chuyện: “Em ba, em cứ ở không trong nhà chị mãi cũng không phải là cách. Đúng là em nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa cho bọn chị, việc nhà làm rất sạch sẽ gọn gàng, nhà chị bây giờ đúng là ngăn nắp hơn trước nhiều. Nhưng chỉ cần em còn ở đây, thì đúng là tốn thêm một khoản chi phí, chị và anh rể kiếm tiền cũng không dễ dàng gì.”

Hứa Mật Ngữ cảm thấy mình chưa bao giờ xấu hổ như lúc này. Đầu cô gần như không ngẩng lên nổi, cô cố gắng bày tỏ thái độ với Hứa Mật Tử: “Chị, em đang cố gắng tìm việc rồi, nhưng hiện tại em vẫn chưa tìm được…”

Giọng cô nhỏ dần, đầu cũng cúi xuống.

Hứa Mật Tử đổi giọng, nói với cô: “Chị tìm cho em một việc rồi này.”

Hứa Mật Ngữ lập tức ngẩng đầu lên, ngước khuôn mặt dạo này ngày càng gầy gò và tiều tụy của mình lên nhìn Hứa Mật Tử.

“Công việc này ấy à, so với cuộc sống trước đây của em có thể hơi chênh lệch một chút, nhưng em cũng đừng chê. Dù sao với tình hình hiện tại của em, làm nhân viên văn phòng chắc chắn là không có cửa. Vấn đề hàng đầu của em là làm sao để sinh tồn, cho nên cũng đừng kén chọn công việc nữa.”

Hứa Mật Ngữ gật đầu, tỏ ý mình nhất định sẽ không kén chọn.

Cô hỏi Hứa Mật Tử, đã tìm cho cô công việc gì.

“Công việc này rất dễ hiểu, chính là nhân viên phục vụ phòng khách sạn. Khách sạn này chắc em cũng biết, chính là khách sạn Tư Uy, có chút quan hệ hợp tác với công ty du lịch của bọn chị, nên chị có một người bạn có thể nói chuyện được ở đó. Chị đã nói chuyện với bạn chị rồi, anh ấy nói khách sạn gần đây đang tuyển nhân viên phục vụ phòng theo tầng, em có thể đến đó thử việc. Nếu qua được thời gian thử việc, lương không thấp đâu, bảo hiểm xã hội các thứ đều có đủ, đãi ngộ rất tốt.”

Nghe đến khách sạn Tư Uy, Hứa Mật Ngữ không khỏi sững người.

Cuộc sống của cô gần đây dường như cứ liên tục dính dáng đến khách sạn Tư Uy.

Cô ở đó chứng kiến chồng ngoại tình, ở đó tuyên bố kết thúc hôn nhân, cũng ở đó bị lừa sạch tiền.

Dường như khách sạn Tư Uy đã chứng kiến tất cả những lúc cô không còn lối thoát, chứng kiến cô rơi xuống đáy vực của cuộc đời.

Bên tai, chị cả vẫn đang khuyên cô: “…Em đừng im lặng thế, có phải là chê công việc này hầu hạ người khác, không thể diện không? Chị nói cho em biết, làm nhân viên phục vụ phòng ở khách sạn năm sao cũng không dễ dàng như em tưởng đâu, đó không phải là nơi ai muốn vào là vào được. Hơn nữa bây giờ em có bản lĩnh gì chứ? Suốt ngày chỉ biết ngồi nhà xem mấy bộ phim truyền hình sướt mướt, ngoài làm việc nhà ra em còn biết làm gì? Vừa hay, dọn phòng, gấp chăn các thứ, đây là sở trường của em, nên em đi làm nhân viên phục vụ phòng là quá hợp lý. Hơn nữa em cũng không phải làm nhân viên phục vụ cả đời, đây là cơ hội để em tái hòa nhập với xã hội, sau này em làm tốt, lên làm tổ trưởng, quản lý, Giám đốc, không phải là đều có khả năng sao. Em ba nghe lời chị, đi đi, nhé, đừng kén chọn nữa…”

Hứa Mật Ngữ hoàn hồn. Cô sợ Hứa Mật Tử mà còn tiếp tục bài ca thuyết phục dài dòng, khổ tâm nữa thì sẽ mất nước mất.

Cô vội nói với Hứa Mật Tử: “Chị cả, chị đừng nói nữa, em đồng ý, em đi.”

Cô còn có tư cách để kén chọn sao? Không hề.

Sống đến tình cảnh này, cô đã không còn sức lực để đau buồn hay để bảo vệ lòng tự trọng mong manh.

Cô phải ăn, phải sống, phải kiếm tiền để tự nuôi sống mình trước đã.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...