90, Không thể không có anh
Hứa Mật Ngữ cất kỹ tờ giấy ghi chú rồi vội vàng vệ sinh cá nhân, thay đồ đi làm.
Trên đường đi, dù trời vẫn còn mưa dầm dề, nhưng tâm trạng cô lại rất tốt.
Tối qua, dường như cô đã gỡ bỏ được mọi khúc mắc trong lòng, và cũng dũng cảm mở rộng lòng mình với Kỷ Phong một lần nữa.
Vì đêm qua, cô gần như đã yêu luôn cả tiết trời mưa dông này.
Chỉ là tâm trạng vui vẻ suôn sẻ ấy bỗng nhiên khựng lại khi cô đến khách sạn – Hứa Mật Ngữ vừa vào văn phòng, trợ lý Châu Thanh Thanh đã báo cáo: “Chị Mật Ngữ, có hai người tìm chị, một nam một nữ, họ tự giới thiệu là họ Nhiếp và họ Lỗ, hiện đang ở trong phòng tiếp khách ạ.”
Nghe thấy hai họ này, tâm trạng đang phơi phới của Hứa Mật Ngữ bỗng tuột dốc như diều đứt dây.
Cô bước đến phòng tiếp khách, nhìn thấy Nhiếp Dư Thành và Lỗ Trinh Trinh.
Sắc mặt cô lạnh nhạt, không hiểu họ tìm mình có chuyện gì quan trọng.
Thấy cô đã đến, Nhiếp Dư Thành đứng dậy, đồng thời kéo Lỗ Trinh Trinh đứng lên cùng. Anh ta khô khan chào hỏi Hứa Mật Ngữ, rồi kéo Lỗ Trinh Trinh, bắt cô ta xin lỗi Hứa Mật Ngữ về chuyện đã xảy ra ở buổi tiệc rượu tối hôm đó.
Lỗ Trinh Trinh cúi đầu xin lỗi, cầu xin sự tha thứ của Hứa Mật Ngữ, cũng cầu xin cô khuyên Kỷ Phong nối lại hợp tác với công ty du lịch Sướng Dạng.
Ban đầu Hứa Mật Ngữ còn hơi khó hiểu, nhưng nghe xong lời xin lỗi của Lỗ Trinh Trinh, trong lòng cô đã rõ mười mươi.
Chắc chắn là Kỷ Phong đã biết chuyện cô bị sỉ nhục và chế giễu ở buổi tiệc tối đó, nên mới cho dừng hợp tác với Sướng Dạng, ép kẻ cầm đầu bôi nhọ cô là Lỗ Trinh Trinh phải đến xin lỗi.
Nghĩ đến việc Kỷ Phong âm thầm làm tất cả những điều này chỉ để trút giận và đòi lại công bằng cho cô, lòng cô bỗng mềm nhũn, tê dại.
Lỗ Trinh Trinh xin lỗi xong, chờ đợi phản ứng của Hứa Mật Ngữ. Nhưng Hứa Mật Ngữ lại chẳng thèm nhìn cô ta lấy một cái, như thể cô ta là không khí vậy.
Lời xin lỗi hèn mọn của mình bị phớt lờ như thế, Lỗ Trinh Trinh không nhịn được nữa, lại nổi đóa lên: “Hứa Mật Ngữ, tôi đang nói chuyện với cô, sao cô lại giả vờ không nghe thấy? Cô dựa vào đâu mà đối xử với tôi như vậy?”
Nhiếp Dư Thành đứng bên cạnh quát cô ta.
Hứa Mật Ngữ lúc này mới như nhìn thấy sự tồn tại của cô ta, ánh mắt lướt nhẹ qua mặt Lỗ Trinh Trinh.
Bị ánh mắt đó nhìn qua, Lỗ Trinh Trinh cảm thấy mình như một hạt bụi, chẳng đáng một xu.
Lỗ Trinh Trinh hoàn toàn mất kiểm soát, lớn tiếng hỏi Hứa Mật Ngữ: “Cô dựa vào đâu mà nhìn tôi như thế? Rốt cuộc là ai cho cô sự tự tin để coi thường tôi như vậy? Cô không trẻ bằng tôi, không đẹp bằng tôi, không thông minh bằng tôi, rốt cuộc cô dựa vào cái gì?”
Hứa Mật Ngữ nhìn người phụ nữ trước mặt. Đã từng có một thời, cô ta cũng mang vẻ ngoài của một con thỏ trắng ngây thơ, tươi trẻ và đầy sức sống. Nếu ngoan ngoãn tìm một người để yêu đương, kết hôn, thì có lẽ bây giờ vẫn đang xinh đẹp và hạnh phúc.
Thế nhưng tâm thuật bất chính, lại muốn dây dưa với người đàn ông đã có vợ. Mới bao lâu đâu, cô ta đã biến cuộc hôn nhân cướp được từ tay người khác trở nên cay đắng và thù hận thế này, cũng tự đẩy mình vào sự ghen tuông, nghi ngờ và mất cân bằng để rồi bị giày vò hết lần này đến lần khác, cuối cùng biến thành một người phụ nữ sớm già nua, phai tàn sắc vóc.
Hứa Mật Ngữ nhìn người phụ nữ trước mắt. Cô cảm thấy Lỗ Trinh Trinh thật đáng thương.
Cô đã buông bỏ quá khứ, buông bỏ đoạn nghiệt duyên với Nhiếp Dư Thành và Lỗ Trinh Trinh rồi, nhưng Lỗ Trinh Trinh lại không chịu buông tha cho chính mình.
“Cô hỏi ai đã cho tôi sự tự tin ư?” Hứa Mật Ngữ cụp mắt, liếc nhìn Lỗ Trinh Trinh thấp hơn mình nửa cái đầu “Cô biết mà, đương nhiên là Kỷ Phong cho tôi.”
Nhiếp Dư Thành đứng bên cạnh, đáy mắt thoáng qua một nỗi đau.
Hứa Mật Ngữ lại bật cười. Dường như vừa nói ra câu đó, sự tự ti và tự tin mà cô vẫn luôn đấu tranh trong lòng bỗng chốc hòa giải.
Đúng vậy, cô còn có gì mà không tự tin chứ? Có một người đàn ông đỉnh cao như Kỷ Phong công nhận và ủng hộ cô, cho cô nhiều tình yêu và sự khẳng định đến thế.
Nghĩ thông suốt rồi, nụ cười của cô càng trở nên rạng rỡ, tâm tư cũng kiên định và trong sáng chưa từng có.
Đối diện với Lỗ Trinh Trinh, cô nói lại một lần nữa: “Không sai, chính là Kỷ Phong đã cho tôi sự tự tin. Cho nên Lỗ Trinh Trinh, hy vọng sau này trước khi nổi điên, cô có thể nhận rõ mối quan hệ lợi hại. Tôi có thể nhịn cô, nhưng Kỷ Phong thì không.”
Cô đột nhiên nhận ra, có người chống lưng cho mình, thật sự là một chuyện hạnh phúc đến cực điểm.
Lỗ Trinh Trinh bị dáng vẻ hạnh phúc, rạng rỡ và đầy tự tin của cô k*ch th*ch, gào lên một cách cuồng loạn: “Hứa Mật Ngữ, rốt cuộc cô muốn tôi phải làm sao? Tại sao cô đã ly hôn rồi mà vẫn không chịu buông tha cho tôi và Dư Thành, cô nhất định phải ép chết tôi sao? Cô nhất định phải phá tan gia đình của tôi mới chịu bỏ cuộc sao? Cô nhất định phải thấy con của tôi mất cha mới vừa lòng sao?”
Hứa Mật Ngữ chẳng thèm để ý đến sự cuồng loạn và vô lý của cô ta. Cô cầm bộ đàm lên, gọi thẳng cho bảo an.
Bảo an đến, xốc Lỗ Trinh Trinh đang phát điên lên và lôi ra ngoài. Lỗ Trinh Trinh vừa giãy giụa vừa la hét, lại lớn tiếng cầu cứu Nhiếp Dư Thành.
Nhiếp Dư Thành đứng yên không nhúc nhích, mặc cho cô ta bị bảo an lôi đi. Gương mặt anh ta đầy vẻ chán ghét và mệt mỏi.
Sau khi bị lôi đi như một tên hề, Lỗ Trinh Trinh lập tức xì hơi như quả bóng bay, cúi đầu che mặt khóc. Hứa Mật Ngữ không hề thương hại cô ta chút nào, cảnh mất mặt trước công chúng hôm nay hoàn toàn là do cô ta tự làm tự chịu. Hứa Mật Ngữ trực tiếp dùng bộ đàm báo cho bảo an, không cho người phụ nữ này bước vào khách sạn Tư Uy nữa, nếu cô ta còn gây rối thì báo cảnh sát ngay.
Trong phòng tiếp khách chỉ còn lại Hứa Mật Ngữ và Nhiếp Dư Thành.
Nhiếp Dư Thành trịnh trọng xin lỗi Hứa Mật Ngữ, thay mặt cả mình và Lỗ Trinh Trinh, anh ta cầu xin sự tha thứ của Hứa Mật Ngữ, cầu xin cô nể tình xưa nghĩa cũ, khuyên Kỷ Phong nối lại hợp tác với công ty du lịch Sướng Dạng.
Hứa Mật Ngữ nhìn dáng vẻ hèn mọn của anh ta, bỗng phát hiện thái dương anh ta hình như đã có tóc bạc.
Trong lòng cô dâng lên một thoáng thương hại. Nhưng cũng chỉ một thoáng mà thôi.
Cô nói với Nhiếp Dư Thành: “Tôi chẳng có gì để tha thứ cho hai người cả, vì những việc hai người đã làm, không phải là chuyện có thể tha thứ. Giữa tôi và anh cũng chẳng còn chút tình xưa nghĩa cũ nào để mà nể nang nữa, vì lúc anh ngoại tình với Lỗ Trinh Trinh, chút tình nghĩa xưa cũ đó đã bị rút cạn rồi. Nhưng tôi sẽ chuyển lời việc hai người đến tìm tôi xin lỗi đến Kỷ tổng. Còn về việc có nối lại hợp tác với công ty du lịch Sướng Dạng của anh hay không, điều đó phải xem quyết định của Kỷ tổng.”
Nhiếp Dư Thành nhìn Hứa Mật Ngữ, cười khổ: “Mật Ngữ, em đã khác rồi. Em đẹp hơn, trẻ hơn, và cũng trở nên nhẫn tâm hơn rồi.”
Hứa Mật Ngữ cũng đáp lại anh ta một nụ cười, một nụ cười rất xã giao.
“Không nhẫn tâm một chút, lẽ nào cứ để vợ anh đuổi theo bắt nạt mãi sao?”
Gương mặt Nhiếp Dư Thành hiện lên vẻ khó xử và buồn bã.
Hứa Mật Ngữ cười cười nói: “Anh cũng thay đổi rồi, anh trở nên càng không có nguyên tắc, cũng già đi rồi.” Cô nhìn đồng hồ “Lát nữa tôi còn có cuộc họp, chúng ta nói chuyện đến đây thôi.”
Cô đứng dậy rời đi, Nhiếp Dư Thành nhìn bóng lưng quyết đoán và phóng khoáng của cô bây giờ, thất thần hồi lâu, trong lòng anh ta như bị khoét đi một mảng lớn.
Hứa Mật Ngữ nghiêm túc làm việc cả ngày, chốt xong phương án hoạt động của Đoạn Cao Tường.
Phương án được gửi đi, Đoạn Cao Tường tỏ ra rất hài lòng, còn khen ngợi năng lực của cô khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác.
Nhận được sự khẳng định này, nội tâm Hứa Mật Ngữ bình yên và đủ đầy, không còn cái cảm giác vội vàng mong ngóng sự công nhận của người khác như trước kia nữa.
Chiều tối tan làm, trời vẫn còn mưa. Hứa Mật Ngữ cầm ô dạo bước trong mưa, lắng nghe những giọt mưa tí tách gõ trên mặt ô, giống như những giọt mưa gõ trên cửa sổ khi cô và Kỷ Phong ôm nhau ngủ đêm qua, dày đặc mà yên bình. Dưới tán ô tí tách tiếng mưa, cô nghĩ về Kỷ Phong, chỉ cảm thấy trong lòng có một sự thoải mái dễ chịu không nói nên lời.
Vừa về đến nhà, cô đã nhận được điện thoại của Kỷ Phong.
“Tan làm rồi à?” Anh hỏi.
“Ừm,” cô mỉm cười đáp.
“Cả ngày không thèm để ý đến anh, bình tĩnh được đến thế cơ à?” Cảm xúc cuối cùng cũng không che giấu được, len lỏi qua giọng điệu phàn nàn bất mãn mà tuôn ra “Một chút cũng không nhớ anh à??”
Hứa Mật Ngữ vui vẻ cười thầm. Không thể để tiếng cười lọt qua, không thể để anh nghe thấy rồi đắc ý được.
“Bên anh có mưa không?” Điều cô quan tâm là vấn đề này. Cô sợ anh sẽ mất ngủ trong đêm mưa ở nơi đất khách.
“Yên tâm, bên này không mưa. Nhưng tối nay chắc anh cũng không ngủ được mấy.” Kỷ Phong đáp.
“Tại sao?” Hứa Mật Ngữ tò mò hỏi.
“Vì sẽ không nhịn được mà cứ nghĩ mãi về một người vô lương tâm.” Anh nói với vẻ không vui.
Trong lòng Hứa Mật Ngữ lại như gợn lên từng đợt si-rô đường, vị ngọt xộc thẳng vào tim.
Kỷ Phong lại nói đông nói tây một hồi lâu, Hứa Mật Ngữ cảm thấy anh như có điều muốn nói. Thế là cô hỏi: “Anh có đang vòng vo với em không?”
Kỷ Phong cười lạnh một tiếng: “Đúng là có tiến bộ rồi đấy, ngay cả điều này cũng nhận ra được.” Dừng một chút, anh hiếm khi ngập ngừng, hỏi ra câu hỏi mà anh đã muốn hỏi từ đầu “Cái đó, hôm nay Nhiếp Dư Thành và Lỗ Trinh Trinh không đến khách sạn tìm em à?”
Hứa Mật Ngữ cố ý nói rất bình tĩnh: “Ồ, họ à, có đến tìm em rồi.”
Kỷ Phong vội hỏi: “Sau đó thì sao?”
Hứa Mật Ngữ: “Họ xin lỗi em.”
Kỷ Phong đợi một lúc lâu: “Hết rồi sao?”
Hứa Mật Ngữ: “Còn nhờ em cầu xin anh nối lại hợp tác với du lịch Sướng Dạng.”
Kỷ Phong hỏi cô: “Vậy sao em không đến tìm anh?”
“Tại sao em phải vì họ mà tìm anh?” Hứa Mật Ngữ hỏi ngược lại “Họ xin lỗi em là điều nên làm, đó không thể trở thành con bài để nối lại hợp tác được.”
Hứa Mật Ngữ nghe thấy Kỷ Phong dường như cười một tiếng, có vẻ rất vui.
Cô lại nói: “Thật ra lúc họ cầu xin em giúp đỡ làm thuyết khách với anh, trong lòng em cũng đã tính toán, nếu anh cắt hợp tác với công ty du lịch của họ, họ chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng. Nhưng anh thì sao?”
Kỷ Phong bị treo ngược khẩu vị, lập tức hỏi: “Em ra được kết quả gì?”
Hứa Mật Ngữ đáp: “Anh sẽ không bị ảnh hưởng nhiều đâu. Dù sao thì tỷ lệ lấp đầy phòng của khách sạn hiện tại mỗi ngày đều vượt ngoài mong đợi. Có họ thì không nhiều hơn, không có họ thì cũng chẳng ít đi.”
Kỷ Phong hỏi lại: “Vậy nếu không nối lại hợp tác sẽ có ảnh hưởng đến anh thì sao?”
“Vậy thì em sẽ khuyên anh tha thứ cho họ, nối lại hợp tác. Dù sao anh cũng đã giúp em trút giận rồi, thuận nước đẩy thuyền rồi tập trung kiếm tiền quan trọng hơn.” Hứa Mật Ngữ nói.
Kỷ Phong ở đầu dây bên kia bật cười trầm thấp. Tiết Duệ ở bên cạnh lớn tiếng mách lẻo với Hứa Mật Ngữ: “Chị Mật Ngữ, được rồi đó! Hôm nay Kỷ tổng cười còn nhiều hơn ba mươi năm trước của anh ấy cộng lại, còn cười như một tên si tình nữa, đáng sợ quá!”
Hứa Mật Ngữ không nhịn được cũng bật cười thành tiếng.
Kỷ Phong bực bội đuổi Tiết Duệ đi, bảo cậu ta cút về phòng mình. Sau đó quay lại, cách một chiếc điện thoại hỏi Hứa Mật Ngữ: “Vậy bây giờ thì sao? Em nói xem anh có nên nối lại hợp tác với họ không?”
Hứa Mật Ngữ học theo giọng điệu lạnh lùng khó chiều của anh trước đây: “Nối lại hay không, tùy tâm trạng anh thôi.”
Tiếng cười trầm trầm của Kỷ Phong truyền đến: “Quản lý Hứa, anh phát hiện em bây giờ trở nên rất khó chiều đấy.”
Hứa Mật Ngữ đáp trả: “Là do anh dạy cả đấy, cảm ơn anh nhé.” Giây trước Kỷ Phong còn đang cười, giây sau giọng Hứa Mật Ngữ đã thay đổi, trở nên trịnh trọng “Cảm ơn anh đã trút giận thay em, sếp Kỷ.”
Hai chữ “sếp Kỷ” cô gọi vừa mềm vừa ngọt, khiến Kỷ Phong đột nhiên rung động, tay run lên làm rớt cả điện thoại.
Anh bực bội không thôi, dùng tay kia đập mạnh vào tay đang cầm điện thoại, trách nó vào thời khắc quan trọng lại vô dụng.
Anh khó tin đặt tay lên ngực, tim vẫn đang đập thình thịch. Nhịp đập còn khiến anh rung động hơn cả lúc họ yêu nhau trước đây. Chính anh cũng thấy kinh ngạc, sao đã từng này tuổi rồi mà lại bắt đầu sống như một cậu trai trẻ ngây ngô.
Anh bình tĩnh lại, vừa định gọi lại thì điện thoại đột nhiên vang lên, Hứa Mật Ngữ đã gọi lại rồi.
Kỷ Phong vội vàng giải thích vừa rồi là vô tình cúp máy. Hứa Mật Ngữ không để tâm, cô tiếp tục nói hết những lời chưa nói xong.
“Tiếp theo là phần phát biểu quan trọng của em, anh không được ngắt lời. Em muốn nói với anh, cảm ơn anh, sếp Kỷ, cảm ơn anh đã trút giận thay em, cảm ơn anh đã giúp em bây giờ có thể ngẩng cao đầu trước mặt họ. Cũng cảm ơn anh đã giúp em không cần phải phủ nhận những ngày tháng đã qua và con người em của trước đây, giúp em có thể ngẩng cao đầu đi qua trước mặt những người cũ. Còn nữa, cảm ơn anh đã giúp em tìm lại lòng tự trọng bị người ta chà đạp trong buổi tiệc tối đó, và cả, sự tự tin khi em đối diện với anh.”
Hứa Mật Ngữ dịu dàng uyển chuyển nói những lời này, đến cuối cùng cô cũng xúc động, giọng nói hơi khàn đi.
Kỷ Phong cầm điện thoại lắng nghe, càng nghe càng rung động, đến cuối cùng, trái tim đã xao động đến mức khiến anh ngồi không yên.
Cách một chiếc ống nghe, anh khàn giọng nói với Hứa Mật Ngữ: “Anh muốn gặp em, càng nhanh càng tốt. Được rồi, anh quyết định rồi, anh sẽ về thành phố Tinh ngay bây giờ, anh muốn gặp em, anh có lời muốn nói với em!”
Kỷ Phong nói với Hứa Mật Ngữ: “Đợi anh, anh về ngay đây!”
Giọng anh ẩn chứa sự cấp bách không thể trì hoãn thêm, nhất định phải nói đi là đi.
Hứa Mật Ngữ vừa bất ngờ vừa vui mừng.
Nhưng cô vẫn bình tĩnh lại khuyên anh: “Thành phố Tinh đang mưa to lắm, mưa rất lớn, anh để mai hẵng về đi.”
“Nhưng hôm nay anh muốn gặp em.” Giọng anh khàn khàn và nóng bỏng.
Hứa Mật Ngữ khó mà tưởng tượng được, tổng tài lạnh lùng bá đạo có một ngày lại trở nên bướng bỉnh và bốc đồng thế này, như một thiếu niên nhiệt huyết đang yêu.
“Sáng nay anh mới đi, chuyện bên đó giải quyết xong chưa?” Hứa Mật Ngữ cố gắng dùng công việc để kìm hãm Kỷ Phong, dù sao anh cũng là người tự cho mình là công tư phân minh.
“Ban ngày họp anh đã chốt hết những việc quan trọng rồi.”
Thôi được, xem ra công việc cũng không cản được anh rồi.
Hứa Mật Ngữ đành phải nhấn mạnh một lần nữa: “Ngoài trời đang mưa to lắm, thật sự rất to, máy bay không cất cánh được đâu.”
Cũng thật kỳ lạ, cơn mưa lần này ở thành phố Tinh không biết tại sao lại kéo dài cả tháng không dứt, đặc biệt là từ chiều tối hôm nay, mưa ngày càng lớn.
Nhưng thời tiết xấu vẫn không thể đánh bại được trái tim nóng như lửa đốt của Kỷ Phong: “Vậy anh đi tàu cao tốc về, bây giờ xuất phát ra ga, khoảng hơn mười một giờ đêm là đến thành phố Tinh rồi. Em đợi anh, anh có lời muốn nói trực tiếp với em.”
Hứa Mật Ngữ rõ ràng biết anh muốn nói gì, nhưng trong lòng vẫn có một sự mong chờ và ngọt ngào không thể kìm nén.
Nếu anh đã quyết tâm trở về, mà thực ra cô cũng rất muốn gặp anh. Lần này cô không ngăn cản anh nữa.
Thế là cô dịu dàng đáp lại một tiếng: “Được ạ!”
Giọng nói ấy như mang theo một chiếc móc câu, câu lấy Kỷ Phong khiến anh hận không thể giây sau đã có mặt ở thành phố Tinh.
Kỷ Phong bảo Hứa Mật Ngữ ở nhà đợi anh. Nhưng Hứa Mật Ngữ căn bản không ngồi yên được, cô đã sớm quyết định sẽ ra ga đón anh, muốn cho anh một bất ngờ nho nhỏ.
Ước chừng chuyến tàu cao tốc của Kỷ Phong còn khoảng nửa tiếng nữa là đến ga, cô cầm ô ra khỏi cửa.
Thế giới bên ngoài đã biến thành một thế giới nước mờ ảo, mưa lớn ngày càng dữ dội, nước mưa rơi thành chuỗi trên mặt ô, như có người đang cầm chậu nước hắt lên trên vậy.
Nhưng mưa lớn không làm Hứa Mật Ngữ chùn bước.
Cô đứng trong mưa hai phút, chiếc xe đặt trước trên ứng dụng lúc ở trên lầu đã chạy đến. Mưa quá lớn, lề đường ngập nước, khi xe dừng lại còn làm ướt cả gấu quần của Hứa Mật Ngữ.
Dù chân hơi lạnh, Hứa Mật Ngữ cũng không để tâm, khi tâm trạng tốt thì dù cả người có bị ướt như chuột lột cũng cảm thấy không sao cả. Cô gấp ô lên xe.
Chiếc xe đã được chủ xe gia cố, hàng ghế sau và hàng ghế trước của tài xế được ngăn cách bởi những thanh sắt hàn lại, giữa các thanh sắt là tấm nhựa cứng trong suốt, trên đó chỉ có vài lỗ tròn nhỏ để thông khí và truyền âm. Trong chiếc xe này, hành khách ở ghế sau chỉ có thể nhìn thấy tài xế qua tấm nhựa trong suốt, chứ không thể chạm vào.
Hứa Mật Ngữ vừa lên xe đã không nhịn được nói: “Bác tài, chỉ số an toàn của xe bác cao thật đấy.”
Bác tài cũng cười cười nói: “Hết cách thôi, chạy xe đêm sợ gặp cướp giật gì đó, ngăn cách trước sau thế này, dù có gặp kẻ xấu, hắn cũng không thể từ phía sau siết cổ tôi, dao găm cũng không đâm qua được. Toàn là vợ tôi lo liệu giúp tôi làm cả đấy.”
Hứa Mật Ngữ khen vợ bác tài một câu, rồi xe bắt đầu lăn bánh, lao vào màn mưa đi về phía nhà ga.
Trên đường mưa ngày càng lớn, bác tài vừa nói chuyện phiếm với Hứa Mật Ngữ: “Tôi vốn định về nhà ăn tối rồi, nhưng nghĩ lại vẫn nhận thêm cuốc của cô. May là cuốc này của cô cũng không xa, lát nữa là xong, chỉ là sao mưa càng lúc càng lớn thế này.”
Hứa Mật Ngữ nhìn nước ngập bên đường đã qua bắp chân người đi bộ, cũng cảm thấy trận mưa này lớn đến bất ngờ.
“Năm nay mưa nhiều thật, mưa cả tháng rồi vẫn chưa dứt, hy vọng hôm nay mưa cho đã rồi trời sẽ tạnh.” Bác tài vừa nói, vừa định lái xe vào đường hầm phía trước. Qua đường hầm đó đi thêm một đoạn không xa nữa là đến nhà ga.
Hứa Mật Ngữ nhìn mưa bên ngoài, nói với bác tài: “Bác tài, hay là chúng ta đi vòng đi, đừng đi đường hầm nữa? Mưa lớn thế này, trong hầm có khi nào ngập nước không ạ?”
Bác tài rất chắc chắn nói: “Thành phố Tinh năm nào cũng mưa, nhưng chưa nghe năm nào đường hầm bị ngập nước cả. Cô tin tôi đi, không sao đâu, đi đường hầm sẽ đến sớm hơn một chút, tôi cũng về nhà sớm được.”
Thấy bác tài chắc chắn và kiên quyết như vậy, Hứa Mật Ngữ cũng không tiện nói thêm gì. Đường hầm đã ở ngay trước mặt, tài xế lại đạp thêm ga, dứt khoát lái xe vào trong.
Hứa Mật Ngữ quay đầu nhìn thế giới ngoài cửa sổ, từ bị nước mưa làm mờ đến không còn nhìn rõ bên ngoài, rồi khi vào đường hầm bỗng trở nên tương đối yên tĩnh.
Nhưng nếu lắng nghe kỹ cũng không hề yên tĩnh, mặt đất trong hầm có tiếng nước cuốn theo bánh xe. Tim Hứa Mật Ngữ đập thót một cái, xem ra bác tài đã nói sai, đường hầm năm nay đã ngập nước, hơn nữa nước còn ngập không ít, lúc này mỗi chiếc xe trong hầm dường như đều sắp biến thành một con thuyền, lội trong sông bắn nước tung tóe.
Lúc này bác tài có chút hối hận: “Ấy? Trong hầm ngập nước thật này, biết thế tôi nên nghe lời cô, đi đường vòng cho rồi.”
Hứa Mật Ngữ không đáp lời. An ủi hay than thở chuyện đã rồi đều là những việc vô nghĩa.
Cô lắng nghe tiếng bánh xe lăn trong nước ngập, không biết tại sao tim cũng theo âm thanh đó mà trở nên bất an. Nhưng cô vẫn tự an ủi mình trong lòng: Không sao đâu, đã đi được một nửa rồi, đi thêm một chút nữa là ra khỏi hầm.
Nhưng trớ trêu thay, khi đi đến giữa đường hầm, lại bắt đầu kẹt xe. Cả một hàng dài xe đều dừng lại trong nước ngập của đường hầm, mọi người đều biến thành những con ốc sên trong sông, nhích từng chút một về phía trước.
Bác tài trở nên bực bội, hạ cửa kính xe xuống hút một điếu thuốc.
Hứa Mật Ngữ nhìn đồng hồ. Chuyến tàu của Kỷ Phong chắc sắp đến ga rồi, nhưng cô vẫn đang bị kẹt trong hầm. Cô không khỏi sốt ruột.
Nghĩ một lúc, cô vỗ vỗ vào tấm vách ngăn giữa hai hàng ghế, nói với tài xế: “Bác tài, tôi đang vội, hay là tôi xuống xe tự đi bộ qua nhé!”
Bác tài lại ngăn cô lại: “Cô đừng xuống xe thì hơn, cô xem nước ngập kìa, sâu thế nào! Hơn nữa lỡ đi được nửa đường mà xe hết kẹt, chạy lên, một mình cô đứng trong hầm nguy hiểm lắm.”
Hứa Mật Ngữ nghĩ cũng phải, đành ép mình đợi thêm một chút.
Nhưng đợi thêm một lúc, mắt thấy tàu chắc đã vào ga, nhưng xe vẫn kẹt trong hầm gần như không nhúc nhích. Nhưng nước ngập lại ngày càng cao, những chiếc xe kẹt trong hầm đều bắt đầu bấm còi inh ỏi, người này thúc người kia, nhưng không ai nhúc nhích được. Thế là mọi người đều trở nên có chút bực bội.
Hứa Mật Ngữ càng lúc càng sốt ruột, cô quyết định mặc kệ, vẫn là xuống xe tự đi thôi.
Nhưng vừa cúi đầu, cô bất ngờ phát hiện, bên trong xe bắt đầu có nước vào.
Cô vội vàng nói với tài xế, tài xế cúi đầu nhìn, cũng giật mình, chửi một tiếng th* t*c.
Phía trước đột nhiên bắt đầu xôn xao, tiếng người trở nên ồn ào hỗn loạn, dường như có tiếng la hét, tiếng gào thét, thậm chí cả tiếng khóc lóc. Những âm thanh đó chói tai và kinh hoàng, như thể trong khoảnh khắc cánh cửa địa ngục bị đẩy ra, có những con quỷ dữ đòi mạng xông tới. Và cùng với những tiếng la hét, gào khóc đột ngột đó, nước ngập như sóng thần ồ ạt tràn vào đường hầm.
Hứa Mật Ngữ sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng trước mắt này, cô nhìn về phía trước qua kính chắn gió, thấy con sóng khổng lồ màu xám tro ào ạt tràn vào đường hầm, nuốt chửng và nhấn chìm mọi thứ một cách không thương tiếc.
Lúc này cô mới nghe rõ những người phía trước đang hét lên điều gì:
“Phía trên xả lũ rồi, đường hầm sắp ngập, mọi người mau xuống xe, chạy mau!”
Và cả—
“Cứu mạng!” “Cứu tôi với, mau kéo tôi ra!”
Nước ào ạt tràn vào trong xe. Tài xế muốn nâng cửa kính xe đã hạ xuống lúc hút thuốc lên, nhưng ông phát hiện sau khi bị ngập nước, nút điều khiển đã mất tác dụng.
Nước lập tức từ cửa sổ phòng lái điên cuồng tràn vào.
Hứa Mật Ngữ ngồi ở ghế sau muốn đẩy cửa xuống xe, nhưng cô phát hiện, cả chiếc xe đã mất kiểm soát, cô hoàn toàn không mở được cửa xe.
Trong đường hầm hỗn loạn cả lên, người trong xe đều đang tìm mọi cách để trèo ra ngoài, cảnh tượng sinh tử chạy trốn này khiến Hứa Mật Ngữ toàn thân run rẩy.
Cô chưa bao giờ sợ hãi đến thế, chưa bao giờ gần cái chết đến thế.
Khi nước sắp tràn đầy xe, tài xế cuối cùng cũng thành công chui ra khỏi cửa sổ buồng lái không đóng được của mình. Sau đó ông nổi trên mặt nước, muốn giúp Hứa Mật Ngữ kéo cửa xe từ bên ngoài, nhưng kéo thế nào cũng không được. Hứa Mật Ngữ ở trong xe muốn gọi điện cầu cứu, từ ghế sau khó khăn lắm mới tìm được điện thoại, nhưng lại phát hiện vì ngấm nước nên điện thoại đã tắt nguồn. Răng cô va vào nhau lập cập, lại một con đường sống nữa bị chặn đứng.
Cô đành phải cố gắng ngẩng đầu lên nóc xe, trong khoảng không khí còn sót lại, sắp bị nước tràn vào làm biến mất, lớn tiếng kêu cứu.
Tài xế cố gắng dùng cùi chỏ đập vào cửa sổ xe, kính vẫn không hề suy suyển. Tài xế lại ra hiệu cho Hứa Mật Ngữ di chuyển ra phía trước xe, cũng chui ra từ cửa sổ buồng lái.
Hứa Mật Ngữ vỗ vỗ vào những thanh sắt hàn lại của ông, chúng vẫn vững chãi chắn cô ở phía sau, chặn đứng con đường sống của cô.
Hứa Mật Ngữ bỗng nhớ lại những gì mình từng đọc trong các bài phổ biến kiến thức, có thể rút gối tựa đầu ở ghế trước ra, đập vỡ kính để thoát thân. Cô vội vàng thử. Kết quả vẫn là vì những tấm vách ngăn và thanh chắn đó, chúng cố định chắc chắn gối tựa đầu trên ghế, hoàn toàn không rút ra được.
Hứa Mật Ngữ gần như sụp đổ. Những biện pháp an toàn vừa được khen ngợi, bây giờ lại chặn hết đường sống của cô.
Cô liều mạng đập cửa sổ xe, cầu xin tài xế từ bên ngoài giúp đỡ, nước sắp tràn đầy rồi, cô không muốn chết đuối trong xe trước khi gặp được Kỷ Phong, cô còn chưa nghe được câu nói mà anh muốn nói với mình.
Nhưng tài xế ở bên ngoài cũng bó tay, không tìm được dụng cụ, cùi chỏ cũng không phá được kính, muốn kéo người gần đó đến giúp, nhưng những người khác cũng đang bận rộn chạy trốn.
Cuối cùng tài xế đập vào kính, lớn tiếng nói: “Cô đợi chút, tôi đi gọi người quay lại giúp, cô cố gắng lên nhé!”
Nói xong tài xế liền bơi ra ngoài đường hầm.
Hứa Mật Ngữ nhìn tài xế bơi đi xa, bỗng cảm thấy mình dường như không còn một chút cơ hội sống sót nào.
Trong xe cuối cùng cũng không còn một chút không khí nào, mũi của Hứa Mật Ngữ cố gắng vươn lên cao nhất cuối cùng cũng bị nước ngập nhấn chìm.
Cô chìm trong nước, nước mắt tuôn rơi, tuyệt vọng đập vào cửa sổ xe, cô không cam tâm, không cam tâm cứ thế mà chết, không cam tâm chưa gặp được Kỷ Phong, không cam tâm còn chưa nghe được lời anh muốn nói với mình, không cam tâm mình còn chưa nói với anh rằng, cô yêu anh rất nhiều, yêu đến mức không còn quan tâm đến tự trọng hay tự tin gì nữa, chỉ muốn ở bên anh.
Trong bóng tối, cô ngạt thở đến tê liệt, nước mắt hòa vào dòng nước ngập. Trong sự tỉnh táo sắp mất đi, cô tuyệt vọng nói lời từ biệt với Kỷ Phong trong lòng.
Cô nhắm mắt lại, chuẩn bị chờ đợi cái chết của mình.
Nhưng đột nhiên, bên tai vang lên một tiếng nổ cực lớn. Cô mở mắt ra, sự mơ hồ do ngạt thở khiến cô nhất thời không nhìn rõ chuyện gì đang xảy ra.
Giây tiếp theo, cô bị người ta kéo ra khỏi cửa sổ xe đã bị đập vỡ, một tay nhấc bổng cô lên trên mặt nước.
Có người lớn tiếng hét bên tai cô: “Mật Ngữ, thở đi, thở đi!”
Hứa Mật Ngữ cuối cùng cũng biết mình không còn ở dưới nước, cô tham lam hít thở từng ngụm lớn, thở đến mức toàn thân run rẩy dữ dội.
Đợi cô thở gần như ổn định, cô đột nhiên bị ôm vào một vòng tay.
Vòng tay đó ôm cô thật chặt, rất chặt.
Vòng tay ấy cũng đang run lên dữ dội.
Chủ nhân của vòng tay đó nói chuyện với giọng mũi nghẹn ngào và sợ hãi.
Anh gọi tên cô hết lần này đến lần khác.
Hứa Mật Ngữ cuối cùng cũng tỉnh táo lại sau cơn ngạt thở mơ hồ, cô đẩy vòng tay đó ra, nhìn thấy khuôn mặt của Kỷ Phong.
Cô vậy mà vẫn có thể gặp lại anh.
Cô vậy mà đã được anh cứu ra.
Cô vừa rồi dường như suýt chút nữa đã không thể gặp lại anh.
Làm sao đây? Từ nay về sau, cô dường như không thể không có anh nữa rồi.
Nhìn khuôn mặt của Kỷ Phong, xác nhận mình quả thực vẫn còn sống, cô cuối cùng cũng không nhịn được, bật khóc nức nở.
Ngay khi Hứa Mật Ngữ lên xe, Kỷ Phong, người đã được điền vào mục liên hệ khẩn cấp trước đây, đã nhận được lịch trình đi xe của cô.
Kỷ Phong nhìn vào lộ trình và ngay lập tức biết Hứa Mật Ngữ đang đến ga xe lửa thành phố Tinh để đón mình.
Anh rất vui, nhưng giả vờ không biết, vì muốn tác thành cho sự bất ngờ mà cô dành cho anh.
Càng đi về phía thành phố Tinh, trời càng tối, mưa càng lớn. Khi xe vào ga và dừng lại, mưa đã lớn đến mức kỳ lạ.
Tiết Duệ nhìn trận mưa to như trút nước bên ngoài, không nhịn được mà phàn nàn: “Bạch Tố Trinh lại tìm Pháp Hải đấu pháp hay sao, muốn nhấn chìm thành phố Tinh à?”
Kỷ Phong cũng nhìn trận mưa lớn bên ngoài, trong lòng cảm thấy rất bất an. Anh cầm điện thoại lên xem, phát hiện lịch trình của Hứa Mật Ngữ đã dừng lại trong đường hầm và không di chuyển.
Toàn bộ tuyến đường hầm đỏ đến mức chuyển sang màu đen, cho thấy tình trạng tắc nghẽn cực độ ở đó.
Ra khỏi ga, thấy nước ngập bên đường, Kỷ Phong nghĩ, thôi được rồi, đừng giả vờ không biết Hứa Mật Ngữ đến đón mình nữa, anh phải xác định vị trí và sự an toàn của cô trước.
Anh gọi điện cho cô, nhưng kết quả lại nghe thấy âm báo thuê bao đã tắt máy.
Không hiểu tại sao, tim anh bỗng chùng xuống, cảm giác không lành lan tỏa trong lòng.
Tiết Duệ lái xe từ bãi đỗ của nhà ga ra, anh vừa lên xe đã nói với Tiết Duệ: “Lái về phía đường hầm, nhanh lên!”
Tiết Duệ tuy không hiểu chuyện gì, nhưng vẫn đạp mạnh chân ga, mở đường trong dòng nước ngập.
Họ nhanh chóng đến gần đường hầm, Tiết Duệ nhìn ra ngoài, giọng nói nặng nề báo cho Kỷ Phong: “Sếp, đường hầm hình như bị ngập rồi!”
Tim Kỷ Phong chùng xuống nặng nề. Anh khàn giọng nói với Tiết Duệ: “Dừng xe, cho tôi xuống, nhanh lên.”
Tiết Duệ vội vàng dừng xe ở một nơi có địa thế cao hơn. Vừa dừng xe, Kỷ Phong thậm chí còn không cầm ô, nhưng sau một thoáng suy nghĩ, anh nhanh chóng lấy dụng cụ phá kính dự phòng trong xe rồi xuống xe, điên cuồng chạy về phía cửa hầm.
Càng đến gần cửa hầm, nước càng sâu, khi đến cửa hầm, Kỷ Phong đã không còn chạy nữa, mà là bơi.
Anh túm lấy một người bơi từ trong hầm ra hỏi: “Bên trong có chuyện gì vậy?”
“Bị ngập nước rồi, đáng sợ lắm! Này, anh đừng vào trong đó nữa, sẽ bị chết đuối đấy, này này!”
Tất cả mọi người đều đang từ trong hầm chạy trốn ra ngoài, chỉ có một mình Kỷ Phong ngược dòng người, liều mạng bơi vào trong.
Anh cố gắng tìm kiếm chiếc xe mà Hứa Mật Ngữ đang ngồi trong đường hầm bị ngập, giữa đường anh va phải một người đàn ông trung niên đang bơi ra ngoài. Sau khi va vào nhau, người đó vậy mà không vội bơi đi, ông ta chặn Kỷ Phong lại và rất khẩn thiết hỏi: “Anh có thể giúp tôi không, giúp tôi bơi vào cứu một người được không? Khách của tôi bị kẹt trong xe rồi, xin anh giúp tôi vào cứu, tôi đã cầu xin rất nhiều người trên đường đi, nhưng họ đều không quan tâm, nếu khách của tôi chết đuối trong xe của tôi, tôi sẽ áy náy cả đời mất!” Người đàn ông trung niên vừa vội vừa hoảng loạn cầu xin Kỷ Phong.
Tim Kỷ Phong khẽ động, anh lập tức đọc ra biển số xe mà ứng dụng gọi xe đã gửi cho anh với tư cách là người liên hệ khẩn cấp, rồi hỏi người đàn ông trung niên: “Đây có phải xe của ông không?”
Người đàn ông trung niên lập tức gật đầu: “Đúng đúng, là xe của tôi, nhưng sao anh biết?”
Kỷ Phong không rảnh trả lời những câu hỏi vô ích này, anh lo lắng hỏi người đàn ông trung niên: “Xe của ông đỗ ở đâu?”
Người đàn ông trung niên lập tức nói: “Ở ngay phía trước, cách khoảng hai mươi mét, rất dễ nhận ra, xe trước sau đều màu đen, xe của tôi màu trắng…”
Ông ta còn chưa nói hết, Kỷ Phong đã bơi đi rồi.
Kỷ Phong điên cuồng bơi về phía trước, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc xe của người đàn ông trung niên.
Khi anh bơi đến bên cửa sổ xe, anh nhìn thấy Hứa Mật Ngữ bị kẹt trong xe đã ở trong tình trạng sắp ngạt thở.
Tim anh hoảng loạn như thể chính mình cũng sắp ngạt thở, anh ép mình phải bình tĩnh, lập tức dùng búa an toàn phá vỡ cửa sổ xe, kéo Hứa Mật Ngữ ra khỏi khoang xe.
Anh ôm cô nổi lên mặt nước, lớn tiếng gọi tên cô, bảo cô thở, hít thở.
Cô thở từng ngụm lớn. Cô đã hồi phục, cô không sao!
Trong một khoảnh khắc, toàn thân anh như bị rút cạn sức lực. Không ai biết anh vừa trải qua nỗi sợ hãi như thế nào, nếu anh đến muộn một bước, cô có lẽ đã… Anh không dám nghĩ đến từ ngữ đáng sợ đó, anh sợ hãi vô cùng.
Anh ôm chặt cô vào lòng, như ôm một báu vật vừa tìm lại được.
Anh gọi tên cô hết lần này đến lần khác, giọng nói run rẩy và sợ hãi.
Người trong lòng dần có phản ứng, cô đẩy anh ra, nhìn về phía anh.
Khi nhìn rõ khuôn mặt anh, cô không nhịn được nữa, bật khóc nức nở.
“Kỷ Phong? Sao lại là anh? Em vừa nghĩ mình chết chắc rồi, em nghĩ em sẽ không bao giờ gặp lại anh nữa! Em rất không cam tâm, em còn chưa nghe được lời anh muốn nói với em!” Hứa Mật Ngữ nghẹn ngào nói.
Kỷ Phong bị cô khóc đến mức tim tê dại. Nhìn cô khóc đến mặt mũi đầm đìa nước mắt, trong lòng anh toàn là sự sợ hãi và đau lòng.
Anh đưa tay lau nước bẩn và nước mắt trên mặt cô, khàn giọng hỏi cô: “Hứa Mật Ngữ, em đừng nói bậy bạ, em nói cho anh biết nếu em chết rồi, em bảo anh phải sống thế nào đây?”
Nói xong anh sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy, anh nhìn cô, giọng nói hung dữ: “Hứa Mật Ngữ, hôm nay anh đã bị em dọa đủ rồi, em đã để lại cho anh di chứng tâm lý rồi, nửa đời sau em phải chịu trách nhiệm với anh!”
Nói xong anh hôn cô thật mạnh, hôn đến mức không kẽ hở, hôn đến mức bất chấp tất cả.
Hứa Mật Ngữ cũng điên cuồng đáp lại anh.
Lúc này, một giọng nói không hài hòa đột ngột vang lên: “Khụ khụ… Sếp, chị Mật Ngữ, xin hai người bình tĩnh một chút, hay là chúng ta cứ bơi ra ngoài trước, rồi hai người hẵng tiếp tục hôn?”
Giọng của Tiết Duệ cuối cùng cũng kéo lại lý trí của hai người đang nửa thân còn ngập trong nước nhưng lại bất chấp tất cả mà điên cuồng thổ lộ tình yêu, hôn nhau nồng nhiệt như chốn không người.
Ba người cuối cùng cũng bơi ra khỏi đường hầm và lên xe. Sau này nghe tin tức nói, trong đường hầm không có ai bị chết đuối, mọi người đều đã tìm cách thoát thân thành công, Hứa Mật Ngữ thở phào nhẹ nhõm.
Trên xe, Kỷ Phong dặn dò Tiết Duệ: “Căn hộ địa thế thấp, chắc chắn ngập nước nghiêm trọng, về thẳng khách sạn đi.”
Nói xong câu đó, ánh mắt anh không còn nhìn đi đâu khác, hoàn toàn tập trung vào Hứa Mật Ngữ.
Trên đường đi, hai người ngồi phía sau, bốn mắt nhìn thẳng vào nhau, ánh mắt như mọc rễ trên người đối phương.
Ngoài xe mưa vẫn rơi, bánh xe lăn trên con đường ngập nước phát ra âm thanh như tiếng xé lụa. Tiếng nước đó khiến Hứa Mật Ngữ lòng còn sợ hãi, người run rẩy, nhưng Kỷ Phong nắm lấy tay cô, trao cho cô sự ấm áp và an ủi, khiến cô dần bình tĩnh và an lòng.
Tiết Duệ ở ghế trước không cam tâm mình không có cảm giác tồn tại, trong thời tiết thế này vất vả lái xe còn bị phát “cẩu lương”.
Cậu ta nhìn đồng hồ, đã qua nửa đêm. Đã là ngày hôm sau rồi.
Cậu ta bắt đầu xấu xa chen ngang: “Sếp, qua mười hai giờ rồi, hôm qua anh đã thu hoạch rau chưa?”
Kỷ Phong đột nhiên cau mày.
Anh quên mất.
Việc kiên trì mười mấy năm, vậy mà lại bị gián đoạn một lần nữa.
“Trên tàu sao cậu không nhắc tôi?” Kỷ Phong bực bội quay đầu, qua gương chiếu hậu lườm Tiết Duệ đang lái xe phía trước.
“Trên tàu không phải tín hiệu kém sao…” Tiết Duệ qua gương chiếu hậu liếc nhìn Kỷ Phong, yếu ớt nói.
Hứa Mật Ngữ nhìn dáng vẻ bực bội của Kỷ Phong, rồi lại nhìn bộ dạng sợ sệt của Tiết Duệ, không khỏi có chút lo lắng hỏi: “Bỏ một ngày, có nghiêm trọng lắm không?”
Kỷ Phong lập tức quay đầu an ủi cô: “Không nghiêm trọng.”
Tiết Duệ vạch trần anh: “Cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ là về nhà bực bội một chút, đá dép lê, vò đầu, đập bàn gì đó thôi…”
“À?” Hứa Mật Ngữ tò mò.
Tiết Duệ nói với cô: “Nói thế này cho chị hiểu nhé chị Mật Ngữ, cái vụ trồng rau trong nông trại này, Kỷ tổng anh ấy đã kiên trì mười mấy năm, ngày nào cũng làm, không bỏ một ngày. Anh ấy kiên trì đến mức nào ư? Hồi đó công ty phát triển game này sắp phá sản, Kỷ tổng thẳng tay mua luôn cả công ty, chỉ để kiên trì làm việc này thôi.”
Hứa Mật Ngữ nghe mà mắt tròn xoe, trong đó toàn là sự không thể tin nổi.
“Nhưng tại sao lại phải kiên trì việc này mười mấy năm chứ? Có ý nghĩa gì đặc biệt sao?”
Không phải chỉ là trồng rau thu hoạch trên mạng thôi sao?
“Trước đây tôi cũng từng hỏi Kỷ tổng tại sao lại kiên trì một trò chơi nhàm chán như vậy,” Tiết Duệ qua gương chiếu hậu nhìn Hứa Mật Ngữ một cái, nói, “Lúc đó Kỷ tổng nói với tôi, anh ấy muốn thông qua trò chơi nhàm chán này để rèn luyện ý chí. Anh ấy nói anh ấy muốn xem có việc gì mà anh ấy có thể kiên trì làm cả đời không – tức là mỗi ngày không ngừng, mỗi ngày đều kiên trì, làm đến cả đời, dù đó là một việc nhàm chán.”
Hứa Mật Ngữ nghe đến đây, không khỏi tắc lưỡi: “Nghe có vẻ đúng là việc anh ấy sẽ làm.”
Anh có ý chí và nghị lực tuyệt đối kiên định, chỉ cần anh quyết định làm một việc, anh có thể kiên trì làm mãi, dù đó là một việc nhàm chán.
Tiết Duệ nhìn vào gương chiếu hậu cười nói: “Nhưng sau này Kỷ tổng đã kết hợp game nông trại với hoạt động từ thiện hỗ trợ nông dân, nên bây giờ game này cũng khá có ý nghĩa.”
Hứa Mật Ngữ “wow” một tiếng. Điều này càng giống việc Kỷ Phong sẽ làm hơn – anh sẽ khiến cả những việc nhàm chán cũng trở nên có giá trị.
Kỷ Phong không hài lòng việc Hứa Mật Ngữ và Tiết Duệ cứ một người tung một người hứng như vậy, dường như coi anh không tồn tại. Anh véo tay cô một cái, phát ra sự phản kháng vì bị lạnh nhạt.
Nhưng Hứa Mật Ngữ không để ý đến anh, cô tiếp tục xác nhận với Tiết Duệ: “Vậy việc trồng rau thu hoạch này, anh ấy thật sự mười mấy năm nay chưa từng gián đoạn một lần nào sao?”
Nếu có thể kiên trì một việc đến mức độ này, thì quả là rất lợi hại.
Kỷ Phong ở bên cạnh bất mãn lên tiếng: “Em hỏi cậu ta làm gì, đương sự đang ở ngay bên cạnh em, em hỏi anh này.”
Hứa Mật Ngữ quay đầu nhìn anh. Kỷ Phong rất quả quyết trả lời: “Đúng, chưa bao giờ gián đoạn.”
Hứa Mật Ngữ thầm nghĩ: Wow.
Nhưng Tiết Duệ lại lập tức vạch trần: “Chị Mật Ngữ, chị đừng nghe lời Kỷ tổng, anh ấy đã gián đoạn hai lần rồi, nhưng anh ấy sĩ diện nên không nói đâu.”
Kỷ Phong lập tức bảo cậu ta im miệng, không thì sẽ cho cậu ta mất việc.
Hứa Mật Ngữ cũng lập tức nói với Tiết Duệ: “Cậu sẽ không mất việc đâu, anh ấy chỉ dọa cậu thôi. Vậy hai lần anh ấy gián đoạn là khi nào, tại sao lại cảm thấy mất mặt thế?”
Tiết Duệ từ gương chiếu hậu liếc nhìn Kỷ Phong ở ghế sau, xác nhận rằng tuy anh có vẻ lạnh lùng và tức giận, nhưng khi ngồi bên cạnh Hứa Mật Ngữ, anh thực chất chỉ là một con hổ giấy. Thế là cậu ta cười hì hì nói: “Một lần là lúc hai người chia tay, Kỷ tổng đã ngừng trồng rau mấy ngày liền. Dạo đó tâm trạng anh ấy tệ lắm, khắp nơi tìm cớ gây sự với mọi người, nhìn ai cũng không vừa mắt.”
Hứa Mật Ngữ nghe xong quay đầu nhìn Kỷ Phong. Kỷ Phong cố tình che giấu: “Ai vì chia tay mà tâm trạng không tốt chứ? Không có chuyện đó.” Rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ra vẻ không có chuyện đó không muốn nói nhiều. Nhưng vành tai anh đã đỏ lên. Hứa Mật Ngữ nhìn mà lòng mềm nhũn.
Nếu không có Tiết Duệ ở đây, cô thật muốn ôm anh, vỗ về lưng anh để an ủi.
Giọng của Tiết Duệ đột nhiên vang lên: “Lần gián đoạn thứ hai ấy à, chính là hôm nay. À không, nói đúng ra là hôm qua. Kỷ tổng trên tàu vội vàng muốn gặp chị, đã sớm quên bẵng việc này rồi. Vừa xuống tàu thấy mưa to như vậy, lại không liên lạc được với chị, chỉ mải miết đi tìm chị, càng không thể nhớ ra việc này. Cho nên là, lại gián đoạn một lần nữa.”
Nói đến đây, giọng của Tiết Duệ bỗng trở nên trịnh trọng: “Chị Mật Ngữ à, hôm nay tôi đã hoàn toàn hiểu ra rồi, chị đối với Kỷ tổng của chúng tôi thật sự rất quan trọng, chị là người duy nhất có thể khiến anh ấy phá vỡ thói quen mười mấy năm của mình đấy.”
Trong lòng Hứa Mật Ngữ lập tức dâng lên một dòng nước ấm, đáy mắt cũng nóng lên. Cô có đức độ năng lực gì mà khi cuộc đời bước vào tuổi ba mươi lại có được sự ưu ái của một người đàn ông xuất sắc và phi thường như vậy.
Cô lặng lẽ đưa tay nắm lấy tay Kỷ Phong. Kỷ Phong tuy vẫn đang nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng lập tức nắm lại tay cô.
Xe chạy đến cửa khách sạn, Hứa Mật Ngữ vừa định xuống xe thì phát hiện chân mình vậy mà đã mất một chiếc giày. Chắc là bị rơi trong đường hầm.
Trên đường về, mắt và tâm trí cô chỉ toàn là Kỷ Phong, hoàn toàn không nhận ra mình đã mất một chiếc giày. Bây giờ sắp xuống xe, cô không khỏi ngây người.
Kỷ Phong không nói hai lời, xuống xe đi vòng qua phía Hứa Mật Ngữ, mở cửa xe, cúi người tháo nốt chiếc giày còn lại trên chân cô, tiện tay ném vào trong xe, rồi nhoài người về phía trước, một tay bế bổng cô lên kiểu công chúa.
Hứa Mật Ngữ kinh ngạc kêu lên một tiếng nhỏ.
“Mau thả em xuống, sẽ bị người ta nhìn thấy mất!” Cô cầu xin Kỷ Phong.
Kỷ Phong lại ôm cô không buông, thậm chí còn ngông nghênh nhún một cái, dọa Hứa Mật Ngữ vội vàng ôm chặt cổ anh.
Kỷ Phong dặn dò Tiết Duệ: “Cậu cứ lái xe về nhà thẳng đi, ban ngày cho cậu nghỉ một ngày, về nhà ngủ một giấc cho ngon.”
Sau đó quay người, ôm Hứa Mật Ngữ đi vào trong khách sạn.
Hứa Mật Ngữ thấy không thể ngăn cản Kỷ Phong, đành phải kéo hết tóc mái xuống che mặt, rồi cố gắng vùi đầu vào lòng Kỷ Phong.
Hứa Mật Ngữ có thể cảm nhận được, trên suốt quãng đường Kỷ Phong ôm mình đi qua đại sảnh đến khu vực thang máy, mỗi người trong đại sảnh, dù đều ra vẻ bận rộn việc của mình một cách tự nhiên, nhưng thực chất họ đều đang cố gắng vươn cổ dài hết mức, trợn tròn đôi mắt kinh ngạc muốn nhìn rõ người phụ nữ Kỷ Phong đang ôm rốt cuộc là ai.
Hứa Mật Ngữ bị những ánh mắt dò xét này xuyên thủng đến mức phải ôm chặt cổ Kỷ Phong, vùi mặt vào cổ anh hết lần này đến lần khác.
Kỷ Phong có vẻ rất vui, lên thang máy còn trêu cô: “Thích cổ của anh đến thế à?”
Về đến phòng, Kỷ Phong lo Hứa Mật Ngữ bị dính mưa ngâm nước sẽ bị cảm lạnh, lập tức đưa cô vào phòng tắm để tắm nước nóng.
Sau đó anh cũng tham gia vào bồn tắm nước nóng này.
Anh thực sự không thể nhịn được nữa, thế là dưới vòi hoa sen, trong bồn tắm, trước bồn rửa tay, đều đã đè cô ra.
Cuối cùng tắm xong từ phòng tắm đi ra, đã là rất lâu rất lâu sau đó.
Sau khi mặc áo choàng tắm, Kỷ Phong bế Hứa Mật Ngữ vào phòng ngủ lớn.
Hứa Mật Ngữ nhìn chiếc giường trong phòng ngủ, mặt lập tức đỏ bừng.
Lần đầu tiên của họ, đã từng xảy ra ở đây.
Kỷ Phong ấn Hứa Mật Ngữ ngồi xuống giường, hôn lên môi cô một cái, nhìn vào mắt cô và nói: “Anh có vài thứ muốn đưa cho em, em ngồi đây đợi anh một lát.”
