91, Mật Ngữ Kỷ của anh
Hứa Mật Ngữ nhìn Kỷ Phong bế mình lên giường, sau đó bắt đầu lục tung khắp phòng. Ngăn kéo, tủ quần áo, phòng chứa đồ, thậm chí cả két sắt.
Khi anh quay lại bên giường, trong lòng anh là cả một ôm sôcôla đủ loại.
Anh dang tay ra, sôcôla trút xuống giường như một cơn mưa.
Hứa Mật Ngữ nhìn những thanh sôcôla này, vừa kinh ngạc vừa vui mừng, ngẩng đầu hỏi Kỷ Phong: “Sao anh lại mua nhiều sôcôla thế?”
Kỷ Phong cố làm ra vẻ mặt lạnh lùng, nói một cách kênh kiệu: “Lúc đi công tác tiện đường thấy nên mua thôi.”
Hứa Mật Ngữ vạch đám sôcôla ra, chọn lấy mấy loại, giơ lên ngẩng đầu nhìn Kỷ Phong, phản bác anh: “Anh đừng nói dối! Mấy loại sôcôla này không bán ở cùng một chỗ, hơn nữa nếu không cố tìm thì căn bản không mua được đâu. Em thấy, rõ ràng là mỗi lần đi công tác đến một nơi, anh lại cố ý tìm mua sôcôla đặc sản ở đó mang về, vì em thích ăn!”
Cô vừa nói vừa bóc vỏ một thanh sôcôla, cho vào miệng.
Tan ngay trong miệng, vị ngọt ngào say đắm lòng người, một vị ngọt có thể thấm sâu vào tận trái tim.
Hứa Mật Ngữ mỉm cười với Kỷ Phong.
Nụ cười đó khiến Kỷ Phong không thể kìm lòng được nữa, anh đẩy Hứa Mật Ngữ ngã xuống, khóa chặt đôi môi cô, đầu lưỡi thăm dò, cuốn lấy vị ngọt trong miệng cô.
Vị ngọt của sôcôla hòa tan giữa môi lưỡi của họ, khiến cả hai cùng chìm vào * l**n t*nh m*.
Mưa gió ngoài cửa sổ đã ngớt, trong phòng lại trở về với sự yên tĩnh. Hứa Mật Ngữ và Kỷ Phong ôm nhau.
Anh ôm cô, đầu vùi vào cổ cô, cằm cô cũng tựa lên vai anh.
Hứa Mật Ngữ đưa tay đặt lên ngực Kỷ Phong, áp vào nhịp tim đập thình thịch của anh, khẽ hỏi: “Không phải anh nói, có lời muốn nói với em sao?”
Giọng nói có chút khàn nhẹ uyển chuyển mà trầm lắng.
Hơi thở của Kỷ Phong chầm chậm phả bên cổ cô: “Trong đường hầm đã nói với em rồi, nửa đời sau em phải chịu trách nhiệm với anh.”
Hứa Mật Ngữ khẽ vỗ anh: “Đó là lời thoại ứng biến tại chỗ thôi phải không? Em muốn nghe bản gốc.” Giọng cô vừa nũng nịu vừa hờn dỗi quyến rũ, nghe đến mức xương cốt Kỷ Phong đều mềm nhũn.
Anh ngẩng đầu lên từ cổ cô, từ trên cao nhìn xuống gương mặt cô.
Anh đưa tay v**t v* gò má ửng hồng vì mệt mỏi của cô, nhìn vào mắt cô, nhất thời không nhịn được lại cúi đầu hôn cô.
Khi một lần nữa tiến vào, anh ghé sát tai cô, dùng giọng nói từ tính thì thầm nói với cô những lời anh vẫn luôn muốn nói:
“Hứa Mật Ngữ, anh yêu em, chúng ta hãy cùng nhau yêu lại một lần nữa với tiền đề là kết hôn nhé!”
Toàn thân Hứa Mật Ngữ run rẩy. Từ tinh thần đến thể xác, cùng nhau đồng ý với anh.
Sáng sớm hôm sau, Hứa Mật Ngữ tỉnh dậy trong vòng tay của Kỷ Phong.
Khi cô mở mắt, đột nhiên thấy Kỷ Phong đang nhìn mình.
Cô không nhịn được đưa tay che mặt.
Kỷ Phong kéo tay cô xuống, trêu cô: “Chúng ta bên nhau cũng không phải lần đầu, sao còn như cô gái nhỏ e thẹn vậy? Có phải em biết anh thích dáng vẻ này của em, nên cố tình chiều theo ý anh không?”
Hứa Mật Ngữ lập tức hết ngượng, cô đưa tay đánh anh.
Kỷ Phong cười khẽ ôm lấy cô.
Hứa Mật Ngữ hỏi anh: “Anh nhìn em chằm chằm làm gì? Cứ nhìn làm em tỉnh cả ngủ.”
Tưởng rằng Kỷ Phong sẽ lại trêu mình, nhưng anh lại tỏ vẻ nghiêm túc: “Sáng nay mở mắt nhìn em, anh đột nhiên lại thấy rất sợ. Anh đang nghĩ nếu trận mưa hôm qua thật sự mang em đi mất, anh phải làm sao đây?”
Anh ôm chặt cô, giọng nói trang trọng và nghiêm túc: “Hứa Mật Ngữ, em nghe cho kỹ đây, sau này em phải sống thật tốt, sống cho thật khỏe, phải chết sau anh, biết chưa?” Dừng một chút, anh dùng tay kia v**t v* tấm lưng trần của cô, giọng nói mềm đi, đầy cảm khái “Nếu em mà chết trước anh, anh biết phải làm sao đây.”
Hứa Mật Ngữ nghe mà trong lòng vừa tê dại vừa chua xót lại vừa cảm động.
Cô ngẩng đầu nhìn vào mắt anh nói: “Nếu em chết trước anh, anh cứ tìm một người khác, tìm một người hoàn mỹ, trong sạch, xinh đẹp.”
Kỷ Phong lập tức như nổi giận, cảnh cáo cô: “Không được nói bậy.” Anh v**t v* gương mặt cô, ngón cái dịu dàng lướt qua gò má cô, như lời tỏ tình lại như lời hứa hẹn nói với cô “Em trong sạch và hoàn mỹ hơn bất kỳ ai, anh chẳng muốn ai cả, chỉ muốn em thôi.”
Câu nói này lập tức lại dấy lên một làn sóng tình cảm buổi sớm giữa hai người.
Sau một ngày nghỉ ngơi, hôm sau Hứa Mật Ngữ đến bộ phận buồng phòng để đối chiếu các vấn đề về chỗ ở cho khách mời của sự kiện Đoạn Cao Tường.
Vừa bàn xong việc cô định đi thì bị Kha Văn Tuyết đang ngồi chờ sẵn ở văn phòng bộ phận buồng phòng chặn lại.
Ngoài Kha Văn Tuyết còn có những người khác, họ vây Hứa Mật Ngữ vào góc cuối hành lang.
Hứa Mật Ngữ nhìn bộ dạng của họ mà thấy buồn cười, như thể có tin tình báo động trời gì muốn trao đổi với cô vậy.
“Mọi người kéo tôi đến đây làm gì thế?” Hứa Mật Ngữ cười hỏi.
Kha Văn Tuyết thần bí ghé sát vào cô nói: “Chị Mật Ngữ, tin hot động trời! Chị có nghe nói không, rạng sáng hôm qua Kỷ tổng đội mưa bế một người phụ nữ về, còn bế thẳng người phụ nữ đó lên tầng thượng đấy! Cả đêm không xuống! Thật kinh ngạc quá, lại có phụ nữ có thể ở lại qua đêm trong phòng của Kỷ tổng!!”
Tim Hứa Mật Ngữ lỡ một nhịp. Cô không khỏi chột dạ. Họ chặn cô lại để nói chuyện này sao? Vậy là họ đã biết người phụ nữ được bế lên tầng cao nhất qua đêm chính là cô, nên mới đến đây để moi tin… phải không?
“Từ hôm qua đến giờ, mọi người đều đang dòm ngó, muốn xem người phụ nữ lạ mặt từ tầng cao nhất xuống trông như thế nào, kết quả là chẳng ai canh được cả!” Kha Văn Tuyết tiếc nuối nói.
Hứa Mật Ngữ thầm thở phào, lặng lẽ yên tâm. Xem ra họ vẫn chưa biết người phụ nữ đó là cô.
Doãn Hương bên cạnh cũng hưng phấn hóng chuyện: “Mọi người có nhớ không, lúc trước cô Tưởng kia được cho là có cơ hội qua lại với Kỷ tổng, nghe nói là chân bị trẹo, rồi dù có gợi ý thế nào để Kỷ tổng bế cô ta lên lầu, Kỷ tổng nhà chúng ta, cái người thẳng nam đó cứ như không hiểu gì, còn đưa cho cô ta một đôi nạng để tự đi!”
Mọi người nhao nhao cười lớn phụ họa: “Nhớ chứ nhớ chứ, lúc đó màn kinh điển này cũng lan truyền khắp khách sạn rồi.”
Kha Văn Tuyết tiếp lời: “Cho nên mới nói, người phụ nữ tối qua thật lợi hại, cô Tưởng dùng hết mọi cách cũng không thể khiến Kỷ tổng bế một cái, nhưng người phụ nữ này lại được Kỷ tổng bế thẳng lên tầng thượng! Xem ra Kỷ tổng đối với người phụ nữ này thật sự quá khác biệt, a a a tôi tò mò chết mất, rốt cuộc cô ấy là ai, lai lịch thế nào mà có thể mê hoặc Kỷ tổng đến mức hai mặt như vậy!”
Họ không nói thì Hứa Mật Ngữ còn không cảm thấy, họ nói xong trong lòng Hứa Mật Ngữ không khỏi ngọt ngào. Hình như Kỷ Phong đối với cô, quả thực rất khác biệt và hai mặt so với người khác.
Kha Văn Tuyết đột nhiên nắm lấy tay Hứa Mật Ngữ nói: “Chị Mật Ngữ, bây giờ chúng em đặc biệt muốn biết người phụ nữ này là ai, trong cả khách sạn Kỷ tổng nhìn nữ nhân viên nào cũng như nhìn một khúc gỗ, chỉ có nhìn chị là không giống lắm, anh ấy khá coi trọng chị, nên chị chắc chắn sẽ có cơ hội biết người phụ nữ này là ai trước chúng em, đợi chị biết rồi nhất định phải nói cho chúng em biết nhé! Giàu sang đừng quên nhau cùng hóng chuyện nhé!”
Hứa Mật Ngữ trong lòng cười gượng nói: Người phụ nữ đó không ai khác chính là tôi.
Sáng sớm cô đã cùng Kỷ Phong thống nhất, bên ngoài khách sạn họ không che giấu mối quan hệ yêu đương, nhưng bên trong khách sạn, để không ảnh hưởng đến công việc, vẫn nên yêu đương bí mật một thời gian, đợi thời cơ chín muồi hơn rồi sẽ công khai.
Thế là vẻ mặt cô căng cứng, ra vẻ gật đầu nói: “Được thôi.”
Giờ nghỉ trưa, Hứa Mật Ngữ vốn định đến nhà ăn dùng bữa rồi quay lại văn phòng tiếp tục bận rộn. Nhưng Kỷ Phong không chịu, anh lại gọi cô lên lầu.
Hứa Mật Ngữ phàn nàn: “Chúng ta như thế này có phải là hơi quyến luyến không rời rồi không?”
Kỷ Phong bực bội nói: “Anh đã nói rồi, hay là hôm nay chúng ta nghỉ thêm một ngày, cứ ru rú trong phòng không ra ngoài. Kết quả là em cứ nhất quyết đòi đi làm.” Anh đột nhiên xoay vai Hứa Mật Ngữ lại, nghiêm túc hỏi, “Hứa Mật Ngữ, em trả lời anh thật lòng, bây giờ rốt cuộc em quan tâm công việc hơn hay quan tâm anh hơn?”
Hứa Mật Ngữ dùng bốn lạng đẩy ngàn cân: “Công việc em quan tâm chẳng phải là sản nghiệp của anh sao? Vậy thì suy cho cùng em vẫn là quan tâm anh mà.”
Mày mắt Kỷ Phong giãn ra, nhưng miệng vẫn rất cứng: “Đừng tưởng anh không nghe ra em đang dỗ dành lừa gạt anh, chỉ là anh ăn miếng này của em nên không so đo với em thôi.”
Hứa Mật Ngữ không nhịn được bật cười.
Cô chỉ cảm thấy rất buồn cười, tổng tài bá đạo khi yêu, thật sự sẽ dùng giọng điệu cứng rắn nhất để nói những lời mềm mỏng nhất.
Họ cùng nhau ăn trưa.
Ăn xong Kỷ Phong không cho Hứa Mật Ngữ xuống lầu, anh kéo cô ngồi trên sofa: “Vẫn chưa đến giờ làm, xuống sớm thế làm gì?”
Hứa Mật Ngữ nói: “Sự kiện của Đoạn Cao Tường vẫn còn một chút việc chưa làm xong.”
Kỷ Phong lập tức khịt mũi: “Sự kiện của anh ta, đối phó qua loa là được rồi.”
Hứa Mật Ngữ trêu anh: “Đến lúc đó sự kiện làm không tốt, chẳng phải là làm mất uy tín của anh sao?”
Kỷ Phong bực bội: “Đoạn Cao Tường đúng là ăn no rửng mỡ, không có việc gì lại đến chỗ anh tổ chức sự kiện.”
Hứa Mật Ngữ cười nói với anh: “Bởi vì anh ta thích anh.”
Kỷ Phong đang uống nước, suýt nữa thì sặc.
“Nói bậy bạ gì thế?” Anh lau miệng, bực bội nói.
“Em nói thật đấy.” Hứa Mật Ngữ sợ Kỷ Phong lại sặc, vội vàng chuyển chủ đề. Cô thấy máy tính bảng trên sofa, liền cầm lấy đưa cho Kỷ Phong nói “Nè, thu hoạch trồng trọt đi.”
Kỷ Phong nhận lấy máy tính bảng nhưng lại đặt thẳng sang một bên.
“?” Hứa Mật Ngữ nghi hoặc hỏi, “Không trồng nữa à?”
Kỷ Phong nói với cô: “Ừ, không trồng nữa, sau này cũng không trồng nữa. Nhưng nông trại và công ích trợ nông anh sẽ tiếp tục làm.”
Hứa Mật Ngữ nghi hoặc đến mức nhướng cả mày lên: “Không phải đã kiên trì hơn chục năm rồi sao, sao nói không trồng là không trồng nữa?”
Kỷ Phong kéo cô vào lòng, cúi mắt nhìn cô nói: “Bởi vì anh đã tìm thấy việc đáng làm hơn, làm cả đời cũng không chán hay gián đoạn, mỗi ngày đều không ngừng, mỗi ngày đều kiên trì.”
Hứa Mật Ngữ không hiểu hỏi: “Là việc gì vậy?”
Kỷ Phong nhìn cô sâu thẳm: “Nói thẳng bằng tiếng Trung thì sến quá, anh dùng tiếng Anh nói cho em biết nhé.” Sau đó anh cúi xuống bên tai cô, giọng nói trầm thấp từ tính nói với cô “Việc này ấy à, chính là…Love you every day.”
Tai và lồng ngực Hứa Mật Ngữ cùng lúc nổ “ầm” một tiếng. Hơi thở trong veo của anh gợn lên những gợn sóng khổng lồ trong tim cô.
Mặt cô nóng như lửa đốt, vùi mình vào lòng anh, vừa khẽ đấm anh vừa cười mắng: “Tiếng Anh cũng sến quá, sến chết đi được!” Sau đó lại vòng tay ra sau lưng anh, ôm chặt anh nói “Nhưng em thích.”
Lồng ngực Kỷ Phong khẽ phập phồng, anh cười trầm thấp.
“Thấy sến thì em đi mà nói với ông cụ Tề và con trai ông ấy. Anh đây là nhận được sự khai sáng cuộc đời từ hai cha con họ đấy, có lời gì là phải nói ra, không thể vì ngại sến mà giữ trong lòng.”
Anh kéo cô ra khỏi lòng, nhìn vào mắt cô nói: “Gia đình họ khiến anh hiểu ra, con người phải nhân lúc còn sống, trân trọng hiện tại, trân trọng người trước mắt.”
Nói xong anh cúi đầu, hôn lên môi cô, dịu dàng triền miên.
Hứa Mật Ngữ nhắm mắt nghĩ, cô của hiện tại, thật hạnh phúc.
Vào ngày diễn ra sự kiện của Đoạn Cao Tường, Hứa Mật Ngữ phát hiện rất nhiều khách mời đều là những người đã tham gia tiệc rượu tối hôm đó, một số khách mời còn đưa cả vợ đến tham dự. Vì vậy có rất nhiều người đã gặp Hứa Mật Ngữ vào đêm đó, thậm chí có hai ba người còn từng tham gia chế giễu cô.
Kỷ Phong biết chuyện liền định chạy đi tẩn cho Đoạn Cao Tường một trận, nhưng bị Hứa Mật Ngữ kịp thời ngăn lại.
“Anh thấy anh ta cố ý” Kỷ Phong tức giận nói “Chẳng lẽ anh ta không biết trong số này có người đã làm khó em sao?”
Hứa Mật Ngữ khuyên Kỷ Phong: “Sự kiện này của anh ta vốn dĩ nhắm đến những người có năng lực có tiền, những người này chắc chắn có trùng lặp với khách mời tiệc rượu, cũng không thể nói là anh ta cố ý. Với lại em ngã ở đâu thì đứng dậy ở đó không tốt sao? Để những người từng chế giễu xem thường em, xem bộ dạng lúc làm việc của em, chẳng phải cũng là một cơ hội để em chứng minh bản thân sao?”
Kỷ Phong nhìn Hứa Mật Ngữ, ánh mắt từ kinh ngạc đến tán thưởng.
“Rất tốt, em quả thực đã thay đổi.”
“Có phải đã trở nên xinh đẹp hơn, tự tin hơn không?” Hứa Mật Ngữ cười hỏi.
Kỷ Phong đặt lên trán cô một nụ hôn khẳng định.
Trong sự kiện của Đoạn Cao Tường, Hứa Mật Ngữ quán xuyến mọi quy trình từ đầu đến cuối.
Từ đón khách đến nhận phòng, họp hành rồi dùng bữa, mọi khâu cô đều phối hợp trôi chảy với các bộ phận, khiến tất cả các vị khách quý tham gia sự kiện đều có được trải nghiệm tốt nhất.
Khi nhận phòng, các vị khách quý này phát hiện, cách bài trí phòng của họ không phải là một tiêu chuẩn thống nhất, mà được sắp xếp khác nhau tùy theo sở thích của họ.
Hứa Mật Ngữ đã phân công cho cấp dưới, yêu cầu họ tìm hiểu kỹ trước về tình hình cơ bản của mỗi vị khách quý tham dự, cùng với sở thích và thói quen của họ.
Thế là trái cây đặt trong phòng các vị khách, mỗi loại đều phù hợp với khẩu vị đặc biệt của từng người, hoa tươi cũng được hái và cắm theo loại mà mỗi vị khách và phu nhân của họ yêu thích, độ cao thấp của gối cũng đều phù hợp với sở thích hàng ngày của mỗi vị khách. Khi dùng bữa, các món ăn cũng được chú ý đặc biệt đến sự cân bằng dinh dưỡng, kết hợp mặn chay, và những món kiêng khem của vị khách nào cũng đều được chăm sóc trước.
Toàn bộ quá trình sự kiện diễn ra ổn thỏa dưới sự kiểm soát của Hứa Mật Ngữ.
Đôi khi trong các cuộc họp của sự kiện cũng xảy ra một số tình huống đột xuất, khi mọi người cảm thấy có chút hoang mang, Hứa Mật Ngữ lập tức có thể đưa ra phương án dự phòng khẩn cấp đã chuẩn bị trước, nhanh chóng hóa giải tình huống.
Cô đã chuẩn bị trước các phương án dự phòng cho từng khâu của sự kiện…cô gần như đã lường trước tất cả các vấn đề và rủi ro có thể xảy ra ở mỗi khâu, và đã chuẩn bị trước không chỉ một phương án hóa giải.
Những người tham gia sự kiện có không ít là khách nước ngoài, đôi khi phiên dịch viên không xuể, Hứa Mật Ngữ cũng sẽ linh hoạt kịp thời đứng ra giúp phiên dịch.
Cô đối nhân xử thế đắc thể không tầm thường, lên kế hoạch và thực hiện sự kiện gọn gàng mạnh mẽ, phục vụ chu đáo khiến người ta như được tắm gió xuân, cộng thêm giá trị gia tăng từ việc phiên dịch ngôn ngữ, sự ưu tú và năng lực của cô liên tục được thể hiện trước mặt mọi người trong suốt quá trình sự kiện.
Những người từng nghi ngờ “sao Kỷ Phong lại tìm một người phụ nữ như vậy”, bây giờ đều đã thay đổi suy nghĩ, biến thành “Kỷ Phong quả thật biết nhìn người”.
Mấy vị phu nhân giàu có từng chế giễu Hứa Mật Ngữ, tuy vẫn chua ngoa cảm thấy Hứa Mật Ngữ có phần trèo cao so với gia thế của Kỷ Phong, nhưng đến bây giờ họ cũng không thể không thừa nhận, người phụ nữ Hứa Mật Ngữ này quả thật có bản lĩnh.
Cuối cùng sự kiện đã kết thúc viên mãn.
Hứa Mật Ngữ cảm thấy bản thân mình dù là về tâm thái hay năng lực, đều đã có một cảnh giới và sự nâng cao mới.
Thế là khi Kỷ Phong thăm dò nói với cô, tiệc rượu đó sắp tổ chức một buổi mới, rồi hỏi cô: “Chúng ta có đi tham gia không?”
Lần này Hứa Mật Ngữ rất tự tin mỉm cười, nói với anh: “Tại sao không đi? Chúng ta tham gia.”
Một lần nữa bước vào buổi tiệc rượu cao cấp áo lụa tóc mây, xa hoa phù phiếm, đâu đâu cũng là những nhân vật lớn, Hứa Mật Ngữ khoác tay Kỷ Phong, bước chân không còn run rẩy, lòng dạ bình yên.
Cô bảo Kỷ Phong cứ đi bàn công việc, không cần bận tâm đến mình. Kỷ Phong tỏ ra không yên tâm lắm, sợ cô lại bị đám phu nhân mỏ nhọn kia vây công bắt nạt.
Hứa Mật Ngữ lại cười nói với anh: “Bây giờ không ai bắt nạt được em nữa đâu. Anh cứ yên tâm đi lo việc của mình, xong việc thì quay lại tìm em.”
Kỷ Phong bèn đi khỏi. Nhưng anh vẫn không yên tâm lắm, nên không đi xa, chỉ nấp ở góc khuất nhìn Hứa Mật Ngữ.
Có mấy vị phu nhân giàu có gương mặt mới đang đánh giá Hứa Mật Ngữ, rồi ghé đầu vào nhau nói: “Lần trước tôi không tham gia náo nhiệt, nghe nói vị này chính là người phụ nữ đã ly hôn mà Kỷ Phong tìm? Vận may của cô ta thật tốt, lại có thể cặp kè được với Kỷ Phong, xem ra đến bây giờ họ vẫn chưa chia tay. Mọi người nói xem rốt cuộc Kỷ Phong nhìn trúng điểm gì ở cô ta vậy?”
“Còn không phải là vận may tốt sao. Với lại, nghe nói lần trước cô ta ở đây đã mất mặt, không ngờ còn có thể đến nữa, cũng không biết xấu hổ. Nội tâm của người phụ nữ này thật sự đủ mạnh mẽ.”
Kỷ Phong nghe thấy những lời này, lập tức muốn xông ra. Nhưng cánh tay anh bị người ta kéo lại.
Quay đầu nhìn, lại là Đoạn Cao Tường.
Anh nhíu mày.
Đoạn Cao Tường lắc ly rượu, cà lơ phất phơ nói với anh: “Chờ xem đã rồi hãy xông ra, mới đến đã đâu vào đâu đâu .”
Kỷ Phong ghét bỏ hất tay anh ta ra, lại định xông ra thì thấy Hứa Mật Ngữ đã tự mình đi đến gần mấy vị phu nhân lắm lời kia.
Hứa Mật Ngữ đã nghe thấy những lời bàn tán sau lưng của mấy người. Lần này cô không có ý định trốn đi, ngược lại cô cầm ly rượu, tao nhã đi về phía họ, cười nói: “Đúng vậy, tôi chính là người phụ nữ đã ly hôn mà Kỷ Phong để mắt tới, vận may của tôi quả thực rất tốt.” Cô cười tao nhã tự tin, ngược lại còn tự trêu mình “Còn về việc tại sao Kỷ Phong lại để mắt tới tôi, chắc hẳn là vì tôi có điểm hơn người nào đó. À phải rồi, tên tôi không phải là ‘người phụ nữ đó’, tôi tên là Hứa Mật Ngữ, còn mấy vị phu nhân đây nên xưng hô thế nào ạ?” Cô cười nói vui vẻ, ăn nói ung dung, mấy câu đã không dấu vết nắm quyền kiểm soát cuộc trò chuyện.
Hứa Mật Ngữ rất hài lòng với biểu hiện lần này của mình. Cô nghĩ hóa ra khi con người tự tin rồi, thì thật sự không còn quan tâm đến những lời bàn tán, buôn chuyện sau lưng này nữa, cũng không còn vì chúng mà trở nên được mất thất thường, tự ti và u uất.
Cô tự xét mình, sự tự tin của cô hiện tại đến từ đâu? Cô nghĩ có lẽ là đến từ cảm giác an toàn mà Kỷ Phong mang lại, cũng đến từ việc Kỷ Phong khiến cô tin vào năng lực của chính mình…năng lực trong công việc, năng lực thu phục anh.
Mấy vị phu nhân giàu có thấy Hứa Mật Ngữ nói cười ung dung tự nhiên như vậy, ngược lại trở nên hoảng hốt, trước tiên là nói xin lỗi, nói rằng mình vừa rồi không nên nói năng lung tung, sau đó bắt đầu tự giới thiệu.
Vì vừa mới bàn tán sau lưng Hứa Mật Ngữ, mấy vị phu nhân tỏ ra rất ái ngại, khi có người khác đến, họ đều bận rộn làm người trung gian giới thiệu cho Hứa Mật Ngữ: vị này là phu nhân XX, chồng bà ấy làm nghề gì…
Hứa Mật Ngữ cứ thế dần dần hòa nhập vào nhóm các phu nhân không có lập trường rõ ràng nhưng thực ra cũng không quá xấu tính.
Trò chuyện với các phu nhân một lúc, Hứa Mật Ngữ lại đi về phía các nữ tinh anh. Một số nữ tinh anh thấy cô từ phía các phu nhân giàu có bước ra, cho rằng cô cũng giống họ, là dựa vào đàn ông đưa vào, nên không mấy mặn mà bắt chuyện, tỏ ra rất lạnh lùng kiêu ngạo.
Trước đây gặp phải những cú ngáng chân mềm như vậy, Hứa Mật Ngữ sẽ cảm thấy khó xử trong lòng, đã tự mình khuyên mình rút lui, đừng cố chen lên phía trước để người ta ghét.
Nhưng bây giờ cô không hề cảm thấy khó xử chút nào. Cô tự tin, đường hoàng nói chuyện với các nữ tinh anh về những vấn đề trong công việc, chứng minh cô không phải là kẻ phụ thuộc chỉ dựa vào đàn ông để vào đây. Các nữ tinh anh dần dần buông bỏ thái độ kiêu ngạo, trò chuyện sôi nổi với cô.
Hứa Mật Ngữ dẫn họ vào lĩnh vực mình sở trường, nói với họ: “À phải rồi, trang sức Lạc Thị không lâu nữa sẽ tổ chức sự kiện trưng bày sản phẩm mới mùa này tại khách sạn của chúng tôi, do tôi phụ trách, vì có rất nhiều người muốn tham gia sự kiện sản phẩm mới, vé vào cửa rất có hạn, nếu mọi người có hứng thú, tôi có thể nghĩ cách giúp giữ vé.”
Lập tức có người hưng phấn bày tỏ muốn có một vé vào cửa, sau đó thay đổi thái độ lạnh nhạt trước đó, ngại ngùng nhiệt tình cảm ơn.
Có người bày tỏ muộn, Hứa Mật Ngữ nói có thể không chắc chắn lắm. Đối phương tỏ ra thất vọng. Hứa Mật Ngữ nói với cô ấy: “Nhưng sau này khách sạn của chúng tôi còn tổ chức rất nhiều sự kiện, còn có rất nhiều show diễn, túi xách, trang sức, quần áo hàng hiệu lúc đó đều sẽ có, nếu mọi người có hứng thú, tôi đều có thể nghĩ cách giúp mọi người giữ vé.”
Những người đó vây quanh cô, lần lượt chủ động trao đổi danh thiếp hoặc thêm phương thức liên lạc với cô.
Hứa Mật Ngữ cười đối đáp từng người một.
Cô trong đám đông không còn nhỏ bé hèn mọn nữa, cô được mọi người vây quanh như sao quanh trăng, tỏa ra vẻ đẹp tự tin và ung dung.
Kỷ Phong và Đoạn Cao Tường đứng cách đó không xa quan sát.
Đoạn Cao Tường huých cùi chỏ vào Kỷ Phong, nói với anh: “Người phụ nữ của cậu, cũng có bản lĩnh đấy.” Anh ta quay đầu nhìn Kỷ Phong “Nói thật, tôi hơi thích cô ấy rồi.”
Kỷ Phong lập tức trừng mắt giận dữ nhìn anh ta.
Đoạn Cao Tường cười với anh, lại nói: “Nhưng tôi thích anh hơn.”
Kỷ Phong lập tức nghẹn lời.
Anh muốn thế giới trả lại cho anh một đôi tai chưa từng nghe câu nói ghê tởm vừa rồi.
Nín nhịn hồi lâu, cuối cùng anh không nhịn được trừng mắt nhìn Đoạn Cao Tường, lại còn chửi thề:
“Mẹ kiếp, cút!”
【Hồi kết】
Không lâu sau khi Hứa Mật Ngữ và Kỷ Phong quay lại với nhau, Tiết Duệ cũng báo tin mừng cho họ.
“Chị Mật Ngữ, cuối cùng tôi cũng cưa đổ được bạn thân của chị rồi!”
Khi Tiết Duệ báo tin này cho Hứa Mật Ngữ, cậu ta tự mình kích động đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.
“Nữ hồ ly tinh này, sau khi làm em mê mẩn sống dở chết dở, cuối cùng cũng chịu đồng ý…”
Kỷ Phong không nhịn được chen vào: “Cưới cậu à?”
Tiết Duệ: “Làm bạn gái tôi!”
Hứa Mật Ngữ thầm nghĩ: Hầy.
“Hầy.” Kỷ Phong nói thẳng ra tiếng lòng của cô, giọng điệu khinh bỉ hết sức.
Tiết Duệ không phục: “Sếp, anh có ý gì? Anh đừng chỉ cười nhạo tôi được không, anh quên trước đây anh theo đuổi chị Mật Ngữ vất vả thế nào à? Hơn nữa bây giờ hai chúng ta đang đứng trên cùng một vạch xuất phát, anh có bạn gái tôi cũng có bạn gái, anh không có vợ tôi cũng không có vợ, anh ‘hầy’ tôi làm gì?”
Kỷ Phong bị nghẹn họng đến mức không cãi lại được. Anh căm hận nghĩ trong lòng: Được lắm, vậy thì tôi sẽ có vợ trước cậu, để cậu không phục cũng không được.
Ý tưởng này một khi đã nhen nhóm trong lòng, anh kinh ngạc phát hiện, mình không những không bài xích, mà còn rất khao khát. Từ đó trở đi, ánh mắt anh nhìn Hứa Mật Ngữ lại có thêm một phần toan tính: anh phải biến người phụ nữ này thành vợ.
Tại sự kiện salon thu mua lần đó, Đoạn Cao Tường đã kết nối được với khá nhiều đối tác chiến lược. Không lâu sau đó, thương vụ đầu tiên họ cùng làm chính là thu mua công ty du lịch Sướng Dạng.
Sau khi du lịch Sướng Dạng bị thu mua, ban quản lý bị thay máu hoàn toàn, Tổng giám đốc cũ Hồ Đồ và Phó tổng Nhiếp Dư Thành đều bị cho nghỉ việc, Tổng giám đốc và Phó tổng mới đều được thay bằng người thân tín của nhà đầu tư.
Hồ Đồ bán cổ phần ít nhất còn có chút tiền phòng thân. Nhiếp Dư Thành thì thảm rồi, anh ta không có cổ phần của du lịch Sướng Dạng, công ty bị bán đi anh ta không nhận được một đồng nào, lại bị ông chủ mới đuổi việc.
Thất nghiệp tuổi trung niên, rất khó tìm lại việc làm, công việc tốt không cần anh ta, công việc tệ anh ta không muốn. Anh ta cao không tới thấp không thông ở nhà, ngồi ăn núi lở, dần dần bảo mẫu lương cao cũng không thuê nổi nữa. Trước đây con có bảo mẫu chăm, bây giờ do Lỗ Trinh Trinh tự mình chăm, cô ta chăm đến mức mỗi ngày đều oán thán đầy miệng. Mẹ của Nhiếp Dư Thành đến giúp việc nhà, cũng mỗi ngày đều cãi nhau ầm ĩ với Lỗ Trinh Trinh.
Lỗ Trinh Trinh chịu hết nổi, la lối đòi ly hôn, đòi chia căn nhà của Nhiếp Dư Thành, bị mẹ của Nhiếp Dư Thành chặn trong phòng mắng cho xối xả.
Nhiếp Dư Thành không chịu nổi không khí gia đình như vậy, xách vali trốn đến thành phố lân cận, tìm một công việc và ở nhờ, rất nhanh đã chung sống với một người phụ nữ khác. Lỗ Trinh Trinh đến tận nơi làm loạn, đôi bên đều rất khó xử, nhưng cô ta vẫn kiên quyết không chịu ly hôn, không chịu để cho con giáp thứ mười ba và Nhiếp Dư Thành được lợi.
Sau này vẫn là một câu nói của con giáp thứ mười ba nhắc nhở Nhiếp Dư Thành, cô ta nói với Nhiếp Dư Thành: Vợ cũ của anh kết hôn với anh sáu năm không có con, sao Lỗ Trinh Trinh tùy tiện qua lại với anh một cái là có? Chúng ta cũng không dùng biện pháp tránh thai mấy, nhưng sao em cũng không có thai?
Nhiếp Dư Thành thuận theo lời này nảy sinh nghi ngờ, lặng lẽ lấy tóc của đứa bé đi làm xét nghiệm ADN. Kết quả khiến anh ta gần như phát điên, đứa bé quả thực không phải của anh ta.
Anh ta không chịu nổi kết quả này. Anh ta cho rằng nếu lúc đầu không phải vì có đứa bé này, anh ta đã không đến bước ly hôn với Hứa Mật Ngữ, anh ta cũng không đến mức sau khi ly hôn phải cưới Lỗ Trinh Trinh.
Lần này đến lượt anh ta kiên quyết đề nghị ly hôn. Lỗ Trinh Trinh vẫn một mực đòi chia căn nhà của anh ta, nếu không thì kiên quyết không ly hôn. Hai người cuối cùng náo loạn ra tòa, náo loạn đến mức đôi bên đều rất khó coi. Tại tòa, Nhiếp Dư Thành mắng Lỗ Trinh Trinh không trong sạch, khiến anh ta phải đổ vỏ nuôi con cho người khác; Lỗ Trinh Trinh lấy chuyện Nhiếp Dư Thành ngoại tình trong hôn nhân với con giáp thứ mười ba ra nói, yêu cầu chia nhiều tài sản hơn. Hai người náo loạn đến không thể giải quyết được.
Khi Lý Kiều Kỳ kể những chuyện này cho Hứa Mật Ngữ, không nhịn được thở dài nói: “Nhiếp Dư Thành với con nhỏ họ Lỗ kia, đúng là chó cắn chó một miệng lông. Nhiếp Dư Thành con người này, cả đời này thất bại chính là ở chỗ không đủ kiên cường quyết đoán, hễ gặp vấn đề là muốn trốn tránh. Anh ta thấy gia đình của cậu khó đối phó, liền trốn tránh tìm đến con nhỏ họ Lỗ kia, sau này thấy cô ta và mẹ anh ta khiến anh ta không chịu nổi, lại trốn tránh đến thành phố lân cận tìm một con giáp thứ mười ba khác.” Cô ấy lắc đầu “Có những người không hạnh phúc, là do tính cách đã định sẵn. Cứ chờ xem, anh ta với Lỗ Trinh Trinh còn cắn xé nhau dài dài.”
Hứa Mật Ngữ nghe xong chỉ cười một tiếng, lười cả bình luận một câu.
Đối với cô mà nói, những người và những chuyện đó, đều đã qua rồi.
Kể từ lần Hứa Mật Ngữ trốn khỏi nhà, mấy người nhà của cô đều bị phán phạt tội giam giữ người trái pháp luật, trong thời gian ngắn họ không thể đến làm phiền cô được nữa.
Kỷ Phong không nói cho Hứa Mật Ngữ biết, sau đó anh đã âm thầm thông qua luật sư liên lạc với bố mẹ cô một lần. Anh cảnh cáo Tiêu Tú Mai: “Nửa đời sau của Hứa Mật Ngữ sẽ là người của tôi, cho đến khi tôi chết, các người đừng ai nghĩ đến chuyện có thể bắt nạt cô ấy nữa. Tính tình tôi không tốt, cũng không có kiên nhẫn, lòng dạ sắt đá thủ đoạn cũng tàn nhẫn, nếu các người còn định giở trò bắt nạt cô ấy, tôi sẽ tàn nhẫn độc ác hơn bây giờ gấp mười lần nhưng vẫn đảm bảo hợp pháp hợp lệ để xử lý các người, đặc biệt là thằng con trai cục cưng của bà Hứa Mật Bảo.”
Tiêu Tú Mai biết Kỷ Phong và Nhiếp Dư Thành là hai người khác nhau, Nhiếp Dư Thành rất dễ nắm bắt, không nói được lời tàn nhẫn cũng không làm được việc tàn nhẫn. Nhưng Kỷ Phong vừa nói được lời tàn nhẫn vừa làm được việc tàn nhẫn, họ không dám đối xử với Kỷ Phong như đã đối xử với Nhiếp Dư Thành, vì sự bình an của cục cưng Hứa Mật Bảo, họ không thể không ngoan ngoãn đảm bảo, cho dù sau này ra tù về nhà, cũng nhất định không dám đến quấy rầy Hứa Mật Ngữ nữa.
Nhận được phản hồi này, Kỷ Phong rất hài lòng. Từ nay về sau, anh sẽ bảo vệ người phụ nữ mà anh đặt trên đầu quả tim, giúp cô hoàn toàn thoát khỏi bóng ma của gia đình gốc.
Trong tất cả những chuyện đã xảy ra, điều đáng mừng nhất không có gì hơn là Phong Tuyết Lan sau khi biết được những tổn thương thời thơ ấu mà mình đã gây ra cho Kỷ Phong, cuối cùng đã quyết định ly hôn với kẻ đầu sỏ của tất cả những chuyện này là Kỷ Thánh Minh.
Khi bà biết Kỷ Phong vì thời thơ ấu bị bà ép đi tìm bố trong ngày mưa ẩm ướt, từ đó cứ đến đêm mùa mưa là mất ngủ trắng đêm, bà đau khổ và tự trách. Bà bắt đầu xem xét lại sự thiếu trách nhiệm và không đủ tư cách làm mẹ của mình, sau đó đau đớn quyết định ly hôn với Kỷ Thánh Minh.
Sau khi ly hôn bà phát hiện, hóa ra cuộc sống không tồi tệ như mình tưởng tượng, bà cũng không phải đang làm lợi cho Kỷ Thánh Minh và nhân tình của ông ta, bà chỉ đang giải thoát cho chính mình.
Mà sau khi chính bà trải qua ly hôn, đối với Hứa Mật Ngữ đã từng ly hôn, bà lại không hề soi mói. Bà đã hoàn toàn nghĩ thông suốt…một người phụ nữ có thể khiến Kỷ Phong yêu thích đến vậy, có thể chữa lành vết thương thời thơ ấu mà người mẹ đã mang đến cho anh, chắc chắn là người phù hợp nhất với anh.
Thế là trong lần gặp mặt đầu tiên, bà đã trực tiếp tặng chiếc vòng tay gia truyền cho Hứa Mật Ngữ, sớm đã công nhận cô là con dâu.
【Cuối cùng của cuối cùng】
Hứa Mật Ngữ đã có chút danh tiếng trong ngành. Cô có một người bạn trai rất mạnh là sự thật không thể chối cãi, nhưng điều này đối với cô mà nói, không có gì phải trốn tránh, vì cô tin vào năng lực của mình.
Cô đã giành được danh tiếng rất tốt trong giới, trong công việc cô luôn xuất phát từ góc độ nhân văn nhất, trong mỗi việc cô làm, đều có thể khiến người ta cảm nhận được tình cảm chân thành.
Cô còn vui vẻ giúp đỡ những người phụ nữ có hoàn cảnh khó khăn, cô giúp các cô gái gia đình khó khăn được đi học, giúp các phụ nữ lớn tuổi đã ly hôn được đào tạo và có việc làm trong khách sạn, giúp các bà nội trợ từng chịu bất hạnh trong gia đình trở nên độc lập, giúp họ tái hòa nhập xã hội và xây dựng sự tự tin.
Cô từ một bà nội trợ ba mươi tuổi đã ly hôn, rụt rè nhút nhát, thiếu sự tự nhận thức, trở thành một phụ nữ công sở có thể ngẩng cao đầu, thần thái rạng rỡ, tràn đầy tự tin, cô nghĩ điều này phải cảm ơn người quý nhân và người yêu trong cuộc đời cô, Kỷ Phong.
Vì vậy bây giờ, cô cũng nguyện trở thành quý nhân của những người phụ nữ có hoàn cảnh tương tự, giúp đỡ họ một tay, khuyến khích họ đứng dậy, tự tin trở lại, tự lập tận hưởng cuộc sống tốt đẹp và hoàn toàn mới.
Người ngoài đều nói, người phụ nữ Hứa Mật Ngữ này có bản lĩnh, một người phụ nữ lớn tuổi đã ly hôn, lại có thể khiến Kỷ Phong mê mệt.
Khi Hứa Mật Ngữ nghe lại những lời này, chỉ cười một tiếng. Cô đã không còn để những lời như vậy trong lòng nữa.
Nhưng Kỷ Phong lại hướng về phía những người đó mà lớn tiếng tuyên bố, anh hận không thể để cả thế giới biết:
“Đúng, tôi chính là bị người phụ nữ Hứa Mật Ngữ này ăn đứt, thì sao? Nhưng điều này có liên quan gì đến việc cô ấy đã từng ly hôn hay chưa? Thời đại nào rồi, còn luôn treo chữ ly hôn trên miệng để đánh giá người khác, không thấy rẻ tiền sao?”
Hứa Mật Ngữ cảm thấy Kỷ Phong lúc này, thật sự đẹp trai tỏa sáng.
Thoáng cái lại đến ngày sinh nhật của cô.
Vẫn là nhóm người cũ hẹn nhau ở quán bar Dạ Ngộ để mừng sinh nhật cho cô. Mọi người biết cô và Kỷ Phong ở bên nhau, lần lượt bày tỏ: “Tôi đã nói rồi mà, lần trước nhìn hai người tôi đã thấy không phải là đồng nghiệp bình thường, hóa ra giữa hai người quả nhiên có chuyện!”
Sau khi biết Kỷ Phong là sếp của Hứa Mật Ngữ, họ kinh ngạc la lên: “Trời ơi, giữa chúng ta lại có một ông chủ lớn như vậy! Bây giờ tôi có cảm giác một người đắc đạo tôi cũng theo đó làm hoàng thân quốc thích!”
Khi họ la hét, Kỷ Phong cố gắng né tránh những bàn tay vỗ vào vai anh. Thực sự không né được, cũng đành cười chịu đựng.
Mọi người cùng nhau uống rượu vui vẻ. Uống đến khi ai nấy đều có chút ngà ngà say, Kỷ Phong bảo mọi người im lặng.
Sau đó Hứa Mật Ngữ nhận được một bó hoa hồng đỏ rực, một chiếc nhẫn kim cương khổng lồ, và một Kỷ Phong đang nhìn cô đắm đuối.
Kỷ Phong cầm chiếc nhẫn, nhìn sâu vào mắt cô, nhìn sâu vào lòng cô. Anh không quan tâm xung quanh có ai không, trong mắt anh chỉ có cô. Anh nhìn cô chăm chú nói:
“Cả đời anh chưa từng nói lời sến súa, nhưng lát nữa anh sẽ nói với em một lần.
Hứa Mật Ngữ, hôm nay anh muốn nói với em, từ khi anh quyết định ở bên em, anh chưa bao giờ quan tâm em có từng ly hôn hay không. Ly hôn thì đã sao? Em ly hôn mới tạo nên em của hiện tại. Tất cả những dấu vết cuộc sống trong quá khứ của em, mới tạo nên em mà anh yêu bây giờ.
Vì vậy thực ra anh rất muốn cảm ơn quá khứ của em, đã mang một em như vậy đến bên cạnh anh.
Anh cũng muốn cảm ơn em, đã khiến anh thay đổi, cũng đã giúp anh chữa lành nỗi đau âm ỉ mà gia đình mang lại. Và em đã khiến anh từ một người luôn cao cao tại thượng, đầy khinh miệt và mỉa mai, luôn tìm khuyết điểm của người khác, trở thành một người đàn ông biết quan tâm, có lòng đồng cảm, dám đưa ra lời hứa và cảm giác an toàn. Em đã khiến anh trở thành một người đàn ông thực thụ.
Bây giờ anh muốn hứa với em: những ngày tháng sau này, anh sẽ cho em hạnh phúc và sự chung thủy, vì vậy xin em hãy lấy anh, được không?”
Hứa Mật Ngữ nghe những lời không hề sướt mướt thậm chí có thể nói là rất giản dị này, lại khóc nức nở. Từng có lúc anh là một người đàn ông không muốn đưa ra những lời tình ái phản khoa học, ngay cả năm năm sau sẽ ra sao cũng không muốn đưa ra kết luận. Nhưng bây giờ anh đã hứa hẹn cả nửa đời sau của mình cho cô.
Nước mắt cô còn đọng trên mi, cô cười rạng rỡ trong nước mắt, gật đầu thật mạnh với người trước mặt nói: Được, vậy em sẽ lấy anh.
Kỷ Phong vui mừng khôn xiết, đầu ngón tay run rẩy đeo nhẫn vào ngón áp út của cô, hôn cô say đắm.
Xung quanh là những tiếng hoan hô như sấm, nhưng trong lòng trong mắt cô và anh lúc này, chỉ có nhau.
Bên cạnh bó hoa hồng đỏ Kỷ Phong tặng Hứa Mật Ngữ, có một tấm thiệp.
Trên đó là dòng chữ Kỷ Phong tự tay viết:
Mật Ngữ, cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh;
Nửa đời trước của anh thuộc về chính anh, nửa đời sau của anh sẽ thuộc về em.
Anh yêu em, đây sẽ là việc anh kiên trì làm cả đời không gián đoạn, việc mỗi ngày không ngừng, mỗi ngày đều kiên trì.
【Cuối cùng của cuối cùng – Ngoại truyện mini】
Nhiều năm sau.
Cháu gái mười lăm tuổi của Hứa Mật Ngữ và Kỷ Phong, Kỷ Tư Ngữ, một hôm lướt mạng, phát hiện mọi người đều đang khoe ảnh cũ của những người lớn tuổi xinh đẹp trong nhà mình.
Hoạt động này sao có thể thiếu cô được? Dù sao cô cũng có ông nội và bà nội đẹp nhất thế giới.
Cô lập tức chạy đến nhà ông bà nội, tìm ảnh thời trẻ của họ. Trong ấn tượng, không ai cười đẹp bằng bà nội, không ai có ánh mắt nhìn bà nội dịu dàng bằng ông nội.
Ông nội gần đây lại đưa bà nội đi du lịch, trong nhà chỉ có tài xế và cô giúp việc. Kỷ Tư Ngữ không dám lục lọi đồ của ông bà nội, bèn lấy một tấm ảnh ông nội đặt trên đầu giường ra khỏi khung kính, dùng điện thoại chụp lại.
Trong ảnh, bà nội ôm một bó hoa hồng trong lòng, cười đến cong cả mày mắt, đẹp đến nao lòng. Còn ông nội nghiêng mặt, ánh mắt đầy dịu dàng trìu mến nhìn bà.
Kỷ Tư Ngữ đăng tấm ảnh này lên mạng, và kèm theo dòng giới thiệu:
“Đây là ông bà nội của mình, họ đẹp trai xinh gái phải không? Trong nhà mình á, cộng cả ba mẹ mình, cả nhà năm người, mình là người xấu nhất.”
Dưới bài đăng của cô, nhanh chóng có rất nhiều bình luận.
Mọi người đều cảm thán:
“Wow, bà nội cậu cười ngọt ngào quá!”
“Ông nội cậu thật sự rất đẹp trai, góc nghiêng thần thánh! Với lại ánh mắt ông nhìn bà nội cậu thật dịu dàng, dịu dàng quá! Cứu mạng tôi mê cặp này quá, a tôi sắp chết mất!”
“Trong chủ đề ảnh cũ này, tôi xin phép gọi tấm ảnh cậu đăng là, đỉnh cao của không khí tình yêu! Cảm giác tình yêu giữa ông bà nội cậu thật sự quá nồng nàn!”
“Khoan đã! Bạn ơi, cậu có phát hiện ra, ở dưới cùng tấm ảnh ông bà nội cậu chụp, có một hàng chữ nhỏ khá dày đặc không?”
“Wow, tôi cũng thấy rồi, hình như thật sự có! Chỉ là chữ viết quá bay bướm mạnh mẽ, tôi hơi không nhìn rõ viết gì, có bạn nào biết chữ thảo, có thể giúp giải mã không?”
Kỷ Tư Ngữ trong lòng “ể” một tiếng, nhìn lại tấm ảnh ông bà nội. Nhìn kỹ cô phát hiện——
Wow, dưới cùng thật sự có một hàng chữ thảo nhỏ, vừa nhìn đã biết là ông nội viết.
Khi ông nội viết chữ thảo, cô cũng không nhận ra được nhiều. Cô cố gắng hết sức để nhận dạng, chỉ nhìn ra trong câu đó có tên của bà nội.
Đột nhiên cô thấy có người bình luận:
“Các bạn ơi, mình giải mã được rồi! Trời ơi, ông bà nội của chủ thớt, tình yêu của họ cũng quá ngọt ngào rồi, quả thực là khiến người ta hét lên a a a!”
Cô viết câu đã giải mã được vào phần bình luận. Tất cả mọi người bắt đầu xếp hàng hét lên tình yêu quá ngọt ngào.
Kỷ Tư Ngữ nhìn câu nói đó, vừa toe toét cười, vừa không biết tại sao, lại có chút cay cay khóe mắt.
Cô cảm thấy rất cảm động. Vì ông nội thật sự rất yêu bà nội.
Bốn mươi năm trước, vào ngày Kỷ Phong cầu hôn thành công, anh và Hứa Mật Ngữ đã chụp một tấm ảnh chung. Hứa Mật Ngữ ôm bó hoa hồng đỏ rực anh tặng, cười rạng rỡ như ráng chiều. Anh nhìn nụ cười của cô mà say mê, quên cả nhìn vào ống kính.
Hôm đó mọi người đã chụp cho họ rất nhiều ảnh, nhưng anh yêu nhất tấm này.
Cô nhìn ống kính, anh nhìn cô. Ống kính đặt họ vào trong ảnh. Anh đặt cô vào trong tim mình.
Anh đã chọn riêng tấm ảnh này ra, luôn đặt trên đầu giường mình, mỗi ngày đều xem không chán.
Anh còn có một bí mật nhỏ. Bốn mươi năm trước vào ngày nhận được tấm ảnh này, anh đã lặng lẽ viết một dòng chữ dưới đáy ảnh. Ảnh đặt trong khung kính, khung kính vừa vặn che đi dòng chữ đó. Vì vậy ngay cả Hứa Mật Ngữ cũng không biết, anh đã giấu ở đó một chút lãng mạn kín đáo hiếm có.
Anh cũng không thể ngờ được, bây giờ dòng chữ đó lại bị cô cháu gái cưng và các cư dân mạng cùng nhau giải mã, tâm tư anh thích một người năm đó, cứ thế bị các cô gái nhỏ hét lên vạch trần——
【Mật Ngữ:
Hành trình yêu em, chính là “Mật Ngữ Kỷ” của cuộc đời của anh, Mật Ngữ Kỷ của anh sẽ dài như chính sinh mệnh của anh.
——Kỷ Phong】
——HẾT——
Lời kết:
Mật Ngữ Kỷ = Những ngày anh yêu em; Mật Ngữ Kỷ của anh sẽ dài như chính sinh mệnh của anh = Anh sẽ yêu em cho đến tận cùng sinh mệnh.
Đây là sự lãng mạn trọn đời độc nhất vô nhị mà Kỷ tiên sinh dành tặng cho Hứa tiểu thư.
