Tình Yêu Đến Rồi - Hạ Đại Vũ

Chương 70



Chương 70: Bận rộn những ngày cuối năm

Sắp đến cuối tháng chạp, ai ai cũng chỉ tập trung vào một chuyện, đó chính là bận chuẩn bị đón Tết. Trong thành phố, khắp các con phố lớn nhỏ đều giăng đèn kết hoa, bầu không khí năm mới đã dày đến mức không thể dày hơn. Ở trấn nhỏ, chợ phiên ngày nào cũng đông nghịt người, kẻ mua sắm Tết, người đi thăm hỏi họ hàng, ai nấy đều tất bật chuẩn bị cho năm mới. Suốt nửa tháng nay, Đào Nguyệt Hoa gần như chẳng có lúc nào được rảnh tay.

Trung tâm chuyển phát nơi Lộ Vệ Dân làm việc cũng tăng ca liên tục. Vì Tết thường được nghỉ vài ngày, nên mọi thứ cần mua đều được đặt dồn vào trước Tết. Hàng ngày, trung tâm chứa đầy những chiếc xe container lớn đổ về từ khắp nơi trong cả nước, lượng hàng hóa ra vào khổng lồ, trong kho thì hàng hóa chất đầy như núi, còn dây chuyền phân loại phải chạy 24/24.

Lộ Vệ Dân vì làm việc cẩn thận, lại nhờ chút mối quan hệ, ngay cuối năm vừa được thăng từ công nhân nhặt hàng lên tổ trưởng. Công việc nhẹ hơn, nhưng chuyện phải lo lại nhiều hơn, thành ra gia đình ông cũng chẳng phụ giúp được gì.

Dạo này Lộ Dương cũng không chạy giao đồ ăn nữa. Ban ngày cậu ở nhà giúp Đào Nguyệt Hoa làm việc nhà, hai mẹ con dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài. Sào phơi quần áo ngoài sân treo đầy chăn ga gối nệm; máy giặt cũng phải làm việc đến nỗi muốn "ngất xỉu". Tối đến, khi mọi việc xong xuôi, Lộ Dương lại bỏ cơm vào hộp giữ nhiệt, sau đó chạy tới bệnh viện đưa cơm cho Khang Toại.

Dạo này Khang Toại hầu như không còn thời gian về nhà ăn cơm. Lộ Dương đem cơm đến phòng trực, anh ăn xong lại phải trở về làm việc tiếp. Lộ Dương thu dọn rồi một mình quay về nhà Khang Toại, tối nào cậu cũng ở lại đó chứ không về nhà mình.

So với bầu không khí Tết rộn ràng nhà người ta, nhà Chu Thịnh Nam lại tĩnh lặng hơn nhiều. Những năm trước, hai vợ chồng họ vốn cũng không hứng thú với chuyện sắm sửa lắm. Nhất là bây giờ đã khác xưa rồi, đêm 30 siêu thị trong trung tâm thương mại cũng chẳng đóng cửa, thiếu gì chỉ cần ra mua là được. Dự trữ quá nhiều để ở nhà ăn không hết thì phí. Thứ nữa là tâm lý, càng gần Tết, nhà người khác chỉ có hai chữ, chính là "đi" và "mua", trung tâm thương mại đông như kiến, còn hai vợ chồng Chu Thịnh Nam - Khang Gia Nghiệp lại không thích chen chúc trong đám đông. Mỗi năm đến thời điểm này Khang Toại đều bận túi bụi, hai người đi dạo một vòng, nhìn người ta dắt vợ bồng con nhộn nhịp, còn mình thì nhạt nhẽo, muốn mua đồ nhưng nghĩ lại nhà cũng chẳng ai ăn, thế là lại lủi thủi quay về.

Nhưng năm nay thì khác, năm nay có Lộ Dương. Đào Nguyệt Hoa chuẩn bị Tết cực kỳ đầy đủ, bà sai Lộ Dương mang đồ sang nhà Chu Thịnh Nam hết lần này đến lần khác, nhét đầy ắp cả tủ lạnh lẫn tủ bếp.

Chu Thịnh Nam và Khang Gia Nghiệp ngại quá, thế là gói ghém rượu ngon, trà tốt, đồ bổ chăm sóc sức khỏe đưa Lộ Dương mang về. Hai bên qua lại liên tục, thân thiết cứ như là họ hàng vậy, nhờ đôi chân chạy không biết mệt của Lộ Dương mà gắn kết chặt chẽ hơn.

Ngày 27 tháng chạp, Lộ Dương dậy sớm chạy vào thành phố, nhất quyết kéo Chu Thịnh Nam và Khang Gia Nghiệp ra ngoài đi dạo.

Thật ra cậu đã nhìn ra cả rồi, vì Khang Toại quá bận, không có thời gian ở bên họ, mà đến cuối năm, lúc người người chuẩn bị đón Tết, nhà họ lại càng bị sự nhộn nhịp bên ngoài làm nổi bật sự trống trải. Mỗi lần cậu đến đưa đồ, dù Chu Thịnh Nam không bộc lộ cảm xúc rõ ràng như Đào Nguyệt Hoa, nhưng mỗi khi mở cửa ra, bà không giấu nổi niềm vui trong mắt.

Lộ Dương thấy hơi chạnh lòng. Cậu biết thật ra chuyện này không thể trách Khang Toại được, dù bất lực cũng không thể làm gì khác. Nhưng Lộ Dương nghĩ, chẳng phải cậu đã được xem như con trai trong nhà rồi sao? Khang Toại không có thời gian thì cậu bù vào, có khác gì nhau đâu?

Dù gì cũng là Tết, cũng phải lôi ba mẹ anh ra ngoài đi dạo, ngắm nghía thành phố, cho dù chẳng mua gì, chỉ đi một vòng thôi là cũng vui rồi.

Tết đến rồi, trên mặt ai cũng có nụ cười và sự nhẹ nhõm hiếm hoi sau một năm vất vả. Lộ Dương không nghĩ nhiều, cậu chỉ cảm thấy người ta có những niềm vui đó thì người nhà mình cũng phải có. Cậu chỉ muốn những người mình quan tâm cũng được vui như vậy.

Lộ Dương kéo Chu Thịnh Nam và Khang Gia Nghiệp đi dạo một vòng công viên gần nhà. Cậu hào hứng chụp liền mấy trăm tấm hình. Chu Thịnh Nam bình thường đứng trước người ngoài lúc nào cũng nghiêm nghị, lần này Lộ Dương nhất quyết không cho bà nghiêm nữa. Khi chụp ảnh, cậu cứ xông lên chỉnh tư thế cho hai người, nào là bắt chú Khang ôm eo dì Chu, nào là dì Chu khoác tay chú Khang, còn phải đan tay vào nhau, đầu kề đầu thật thân mật mới chịu.

Chu Thịnh Nam lúc đầu còn gò bó, ngại ngùng, sau đó chẳng biết bị chọc thế nào mà cũng bật cười. Lộ Dương bắt trọn được không ít khoảnh khắc rạng rỡ của hai người, đến trưa vào quán ăn nghỉ chân, cậu liền gửi tất cả hình vào nhóm chat gia đình.

Ảnh lập tức nhận được lời khen tán dương của mọi người. Đào Nguyệt Hoa cứ trầm trồ mãi, sao Chu Thịnh Nam giữ dáng tốt thế, chẳng giống người gần sáu mươi chút nào, khí chất đúng là khỏi bàn. Chu Thịnh Nam vừa xem điện thoại vừa che miệng cười. Khang Toại tới chiều mới nhìn thấy ảnh, anh lập tức tag Chu Thịnh Nam: [Mẹ đẹp quá, ba cũng rất bảnh.]

Sau đó anh nhắn riêng cho Lộ Dương: [Dương Dương, cảm ơn em.]

Chu Thịnh Nam đọc được tin nhắn của Khang Toại khi đang bị Lộ Dương kéo đi dạo trung tâm thương mại. Lộ Dương đang dụ bà thử một cái áo khoác xanh lam đậm mà bà có hơi yêu thích.

"Dương Dương có mắt nhìn tốt thật, màu này hợp với bà lắm." Khang Gia Nghiệp cũng cười, Lộ Dương bên cạnh gật đầu lia lịa.

Không biết có phải gương thử đồ trong cửa hàng có hiệu ứng làm đẹp hay không, nhưng khi Chu Thịnh Nam mặc áo khoác đứng trước gương, bà cảm thấy khuôn mặt mình như sáng bừng lên, từ làn da đến biểu cảm, tất cả đều rất đẹp. Lộ Dương lại chụp mấy tấm gửi vào nhóm. Chu Thịnh Nam hơi ngại, bà vừa cười vừa cởi áo ra, thế mà Lộ Dương lập tức ôm lấy chạy thẳng ra quầy tính tiền.

Giá gần chạm ngưỡng bốn con số, vậy mà cậu chẳng thèm nhìn lấy một cái, một hơi quẹt sạch cả nửa "kho báu nhỏ" của mình.

Mọi người đi dạo gần xong thì chuẩn bị ăn tối, lúc này Khang Toại cũng chạy tới. Hôm nay anh hiếm hoi được nghỉ sớm, tranh thủ đến ăn chung rồi lái xe đưa ba mẹ về nhà.

"Không giữ con ở lại nữa." Xuống lầu, Chu Thịnh Nam nói: "Sắc mặt con không tốt, về nghỉ sớm đi, nhất định phải chú ý sức khỏe."

"Dạ mẹ." Khang Toại cười đáp.

"Hôm nay mẹ với ba rất vui, chưa bao giờ đi chơi mà thấy vui đến thế. Cảm ơn Dương Dương, cảm ơn món quà con đã tặng cho dì."

Lộ Dương bị ánh mắt chang chứa nụ cười của Khang Toại nhìn tới đỏ mặt.

"Vậy ba mẹ lên nhà đây. Hai đứa đi chậm thôi, nhớ ngủ sớm."

"Dạ."

Trên đường về, Khang Toại vẫn luôn đặt tay Lộ Dương lên đùi mình, thỉnh thoảng lại siết lấy tay cậu. Lộ Dương nhìn là biết anh mệt lắm rồi, suốt cả quãng đường về cậu đều im lặng.

Về đến nhà, Khang Toại cởi áo khoác, rửa tay xong liền kéo Lộ Dương ngồi xuống ghế sofa, chẳng muốn nhúc nhích nữa.

"Em đi tắm trước đi." Anh ôm cậu, giọng khàn khàn: "Để anh nghỉ một lúc, anh thấy hơi mệt."

Lộ Dương ôm anh một cái, cậu không dám chần chừ mà lập tức vào phòng tắm.

Chưa tới mười phút sau, lúc cậu bước ra thì Khang Toại đã ngủ gục trên sofa.

Anh ngả người ra sau, hai tay đặt ngay ngắn trên bụng, đầu hơi cúi, một lọn tóc rũ xuống trán. Lộ Dương đứng im, lặng lẽ nhìn anh.

Không biết có phải vì cuối năm quá bận hay không, mà cảnh tượng này dường như xuất hiện ngày một nhiều. Khang Toại vẫn chưa nghỉ việc, anh vẫn là tổ trưởng nhóm B, vẫn phải chịu trách nhiệm cho tất cả kế hoạch điều trị và vận hành của cả tổ. Cuối năm người nghỉ phép nhiều, nhân lực giảm mà khối lượng công việc lại tăng, hơn nữa vào thời điểm này tuyệt đối không được xảy ra sai sót.

Mỗi ngày Khang Toại đều phải căng mình làm việc. Ngoài giờ làm việc là đi trực, ngoài giờ trực là trạng thái chờ được điều động bất cứ lúc nào. Có mấy lần Lộ Dương mang cơm đến bệnh viện, cậu đứng ngoài cửa phòng trực nhìn vào thấy đúng cảnh này, Khang Toại ngồi tựa vào ghế, đầu cúi xuống ngủ gật.

Lộ Dương biết anh mệt đến mức nào. Có mấy đêm, Khang Toại làm việc xong trở về nhà, anh rửa mặt rồi lên giường ôm cậu, ngay cả sức để thân mật cũng không còn. Chưa ngủ được bao lâu thì điện thoại lại vang lên. Có khi là bệnh nhân giường nào đó xảy ra vấn đề, bác sĩ nội trú gọi hỏi cách xử lý; có khi là cấp cứu hoặc tình huống đột ngột phát sinh. Anh bật dậy rửa mặt, mặc áo rồi lại vội vã quay trở lại bệnh viện.

Thì ra mấy năm nay Khang Toại luôn sống như vậy sao? Cuộc sống của bác sĩ chính là thế này ư?

Đừng làm nữa.

Lộ Dương nhìn gương mặt Khang Toại, tim như bị bóp chặt. Cậu nghĩ, sang năm mới thì nghỉ luôn đi. Giỏi hay không giỏi, tương lai hay không tương lai, ai muốn thì cho người ta làm. Cái công việc muốn lấy mạng người ta như thế này, đến sắt thép cũng không chịu nổi, không thể để Khang Toại tiếp tục nữa.

Lộ Dương muốn để anh ngủ thêm một chút, nhưng ngủ trên sofa thế này chắc chắn không được. Cậu đi đến ngồi xổm trước mặt anh, nhẹ nhàng bóp lấy tay anh.

Khang Toại lập tức tỉnh giấc, hàng mi run run, anh chậm rãi mở mắt.

Viền mắt Lộ Dương bỗng chốc đỏ lên.

Phản xạ cảnh giác kiểu này dường như đã trở thành bản năng nghề nghiệp của Khang Toại. Điện thoại của anh chưa bao giờ tắt máy, chỉ cần đang trong trạng thái chờ trực, cho dù buồn ngủ đến mức nào, mệt đến mức nào, chỉ cần bên cạnh có động tĩnh là anh lập tức mở mắt ngay.

Khang Toại nhìn cậu, khóe môi cong nhẹ lên. Anh đưa tay chạm vào khoé mắt hơi đỏ của cậu, hỏi: "Làm sao thế?"

Lộ Dương nhào tới, vòng tay ôm lấy eo anh.

Khang Toại v**t v* mái tóc còn ẩm của cậu, anh biết cậu đang nghĩ gì. Anh dịu dàng xoa xoa, hỏi: "Xót anh phải không?"

Cậu gật đầu.

"Qua Tết là ổn rồi." Khang Toại nói: "Sang năm anh đi làm thủ tục nghỉ việc. Xong hết giấy tờ rồi, anh sẽ xin nghỉ phép chỗ bác sĩ Tần, nghỉ một thời gian rồi tính tiếp."

— Thật không?

Lộ Dương ngẩng đầu nhìn anh.

"Thật." Khang Toại cười nói: "Đến lúc đó anh sẽ có thời gian ở bên em thật tốt. Dương Dương, em đối xử với anh tốt như vậy... là anh nợ em quá nhiều rồi."

Lời tác giả:

Có lúc nghĩ lại, để cho chênh lệch tuổi tác giữa hai người đừng quá lớn, mình đã phải xây cho bác sĩ Khang một thiết lập siêu cấp ưu tú: 5 năm đại học + 3 năm thạc sĩ – tiến sĩ liền mạch, lại còn gộp chung với thời gian đào tạo nội trú chuẩn hoá, để anh ấy chưa đến 29 tuổi đã có thể trở thành bác sĩ điều trị chính, phá cả logic ngoài đời thật. Ấy vậy mà cuối cùng anh ấy lại còn nghỉ việc. Đổi lại là mìnhnếu mình mà là mẹ Chu thì mình cũng chẳng vui nổi. Nhưng nhìn xem anh ấy bị vắt kiệt đến mức nào rồi... đừng nói là Tiểu Dương, ngay cả mình cũng xót xa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...