Chương 71: Nhớ đến vậy đó......
Khang Toại tắm rửa xong bước ra, anh cảm giác tinh thần đã hồi phục được phần nào. Cơ thể anh dường như đã quen với kiểu rèn luyện này, mỗi lần mệt lả người, chỉ cần tranh thủ chợp mắt vài phút, tỉnh dậy xoa mặt một cái là có thể lập tức đứng dậy tiếp tục làm việc. Chỉ là thói quen này cũng có khuyết điểm, chính là giấc ngủ ban nãy bị cắt ngang, giờ dù có nằm xuống lại cũng chẳng ngủ nổi.
Cửa phòng ngủ khép hờ, hắt ra ngoài một vệt sáng vàng ấm áp. Anh đẩy cửa đi vào thì thấy Lộ Dương trùm chăn kín mít chỉ chừa mỗi đôi mắt đen ra, cậu đang im lặng nhìn anh.
"Vẫn chưa ngủ à?"
Chỉ cần vài động tác nho nhỏ của Lộ Dương cũng đủ khiến Khang Toại không nhịn được mà bật cười, ví dụ như lúc này đây. Thỉnh thoảng chính anh cũng lấy làm ngạc nhiên, sao mình lại thích nhóc con này đến mức nhìn chỗ nào cũng thấy đáng yêu. Đáng yêu đến nỗi chỉ cần đối phương chớp mắt một cái, thở nhẹ một hơi, hàng mi run run hay cánh mũi khẽ động đều khiến tim anh mềm đi, đập lệch đi một nhịp.
Anh cúi xuống hôn nhẹ lên mắt cậu, rồi đưa tay xoa đầu cậu. Trước khi đi tắm anh đã cố ý dùng máy sấy sấy khô mái tóc kia, giờ nó đã mềm đi, chạm vào là khiến lòng bàn tay không khỏi lưu luyến.
Lòng bàn tay ấm và khô của Khang Toại lướt qua trán Lộ Dương làm cậu thoải mái nheo mắt lại; nhưng chỉ cần anh rút tay về là cậu lập tức mở mắt ra, đôi mắt nhanh chóng dõi theo anh.
"Hôm nay đi cả ngày rồi mà không mệt sao? Hay là đặc biệt chờ anh?"
Khang Toại tắm xong chỉ khoác lên mình cái áo choàng ngủ, dây buộc ngang hông thắt rất xuề xòa, vì động tác khom người mà cổ áo mở rộng. Hương sữa tắm mát dịu từ người anh thoảng tới, khiến Lộ Dương co ngón tay lại móc lấy mép chăn kéo xuống một chút, lộ ra đầu mũi lặng lẽ hít sâu một hơi.
Khang Toại bật cười.
Sự đáng yêu của nhóc con này chính là lúc nào cậu cũng nghĩ mấy động tác vụn vặt của mình giấu được thiên hạ. Như ngay trong khoảnh khắc này, đôi mắt kia đang liếc nhìn cổ áo anh hết lần này đến lần khác. Chỉ cần anh giữ nguyên tư thế, cứ để cổ áo mở rộng như vậy, thì Lộ Dương chắc chắn sẽ không kiềm nổi mà đưa mắt nhìn, còn cứ ngỡ hành động của mình thần không biết quỷ không hay...
Thật ra, có chuyện gì mà Khang Toại không nhìn thấu được cậu chứ?
Anh giữ nguyên tư thế khom người, một tay chống lên giường, tay kia kéo lỏng dây buộc ở eo. Áo choàng theo đó mà mở rộng thêm một chút. Ánh mắt Lộ Dương run run, rồi như chợt hiểu ra, cậu chậm rãi dời mắt lên nhìn anh.
"Sao không quang minh chính đại mà nhìn?" Khang Toại nhìn cậu, anh cười hỏi: "Em nghĩ anh không cho em nhìn chắc?"
Hai vành tai Lộ Dương lập tức đỏ bừng, ánh mắt lập tức lảng đi nơi khác.
......
Đừng mà...
Mau... buộc lại đi...
Lộ Dương đưa tay nắm lấy cổ áo của bác sĩ Khang, kéo hai bên lại rồi giữ chặt ở đó. Động tác rõ ràng nhằm thể hiện bản thân giờ phút này vô cùng thanh tâm quả dục*, tâm lặng như nước, đúng đắn chẳng khác gì Liễu Hạ Huệ**.
*"Thanh tâm quả dục" là một lời khuyên của danh y Tuệ Tĩnh, có nghĩa là giữ cho tâm trí thanh thản và điều tiết h*m m**n. "Thanh tâm" là giữ cho tâm hồn không bị xao động bởi cảm xúc hay tham vọng, còn "quả dục" là hạn chế và tiết chế những h*m m**n, đặc biệt là d*c v*ng, để tránh ảnh hưởng xấu đến sức khỏe tinh thần và thể chất
**Liễu Hạ Huệ sống ở Lỗ quốc vào thời Xuân Thu (770-476 trước Công nguyên). Ông nổi tiếng là người có khả năng chống lại cám dỗ về sắc dục.
Khang Toại cúi đầu nhìn bàn tay của cậu, rồi lại ngẩng lên, khoé môi nở một nụ cười sâu xa.
......Cười cái gì vậy?
Lộ Dương hơi cau mày. Vừa nãy ai là người mệt đến mức ngủ gục trên sofa? Bây giờ lại nở nụ cười thế kia...
Anh muốn làm gì? Anh đừng có mà lộn xộn, em nói cho anh biết......
Dù nói vậy, nhưng ngay cả bản thân Lộ Dương cũng không phải là hoàn toàn không muốn...... thậm chí còn rất muốn. Cậu cũng đang mơ hồ nhớ lại mùi vị ấy...... Nhưng lúc này, tất cả đều bị nỗi xót xa lấn át. Con người có thể dốc cạn tinh lực, nhưng não phải được nghỉ ngơi. Thể lực có thể mệt đến rã rời, nhưng cơ thể cũng phải được nghỉ. Không ai có thể sáng làm việc với cường độ cao, chiều bận rộn khám bệnh, tối lại tiếp tục vật lộn với bệnh án đến tận khuya, không ai cả.
Thế nên giờ phút này, cậu hận không thể che đi đôi mắt đang cong lên khi cười ấy lại, cho anh đi ngủ ngay lập tức. Cậu kéo kéo cổ áo Khang Toại, ra hiệu cho anh nằm xuống. Anh cười cười, thuận theo lực mà cúi người hôn cậu một cái thật nhẹ; Lộ Dương vừa ngửa mặt lên ngoan ngoãn đón lấy, vừa mở chăn để anh chui vào, để mặc cho anh ôm cậu vào lòng.
Nhiệm vụ tối nay là ngủ. Lộ Dương thấy vậy là đủ rồi, hôn như thế là đủ lắm rồi. Cậu th* d*c đẩy Khang Toại ra, nghiêm túc dùng ngôn ngữ ký hiệu nói với anh:
- Hôm nay hiếm khi anh về sớm. Tranh thủ ngủ bù đi, mau đi ngủ nhanh lên.
Nói xong, cậu nâng mặt anh lên hôn một cái, rồi lập tức quay người nằm nghiêng, đưa lưng về phía anh, nhắm mắt lại.
Hành động này đã nói quá rõ ràng rồi còn gì! Chính là đừng nói gì nữa, đừng làm gì nữa, từ bây giờ tới hết tối nay chỉ có ngủ mà thôi.
Cậu còn chưa kịp lẩm bẩm trong đầu xong thì đằng sau đã có một vòng tay ôm tới, kéo mạnh một cái, cả người cậu liền bị kéo vào trong ngực anh.
"Em cũng biết đấy... hôm nay hiếm khi anh tan làm sớm, Dương Dương......"
Biết, biết hết. Lộ Dương luồn lách muốn trườn ra ngoài, còn tiện thể vỗ vỗ cánh tay kia như dỗ dành, chính vì hiếm khi về sớm nên mới phải ngủ, nhanh ngủ đi.
Sự an ủi này hoàn toàn không có tác dụng. Khang Toại dùng một tay giữ chặt cánh tay cậu, tay kia thì bắt đầu không an phận......
Lộ Dương lập tức mở to mắt. Cậu biết mình ngăn không nổi, đành định nằm sấp để anh không thể làm loạn thêm.
"Dương Dương......" Giọng Khang Toại dịu nhẹ: "Anh muốn nghe giọng của em......"
Giọng gì cơ?! Em có biết nói đâu mà nghe......!
Da đầu Lộ Dương tê rần.
Cậu lập tức nhớ lại tình cảnh lần trước mình phát ra âm thanh, vội vàng cố lật người lại chặn bàn tay đó, nhưng cơ thể đã bị giữ chặt, chẳng thể nhúc nhích được. Cậu chỉ còn cách vùi mạnh mặt vào gối.
Động tác của Khang Toại càng lúc càng quá trớn, Lộ Dương bắt đầu run rẩy, hơi thở dần loạn nhịp. Giờ đây, cậu thật sự chẳng khác gì một chú cừu non để mặc người khác trêu chọc.
"Dương Dương...... em biết không? Với anh, giọng nói của em giống như thuốc () vậy......"
Cái gì cơ?!
Lộ Dương kinh ngạc mở to mắt, cậu xoay đầu nhìn anh, ánh mắt như đang chất vấn: Anh đang nói cái gì vậy?!
Khang Toại bật cười, sau đó cúi xuống cắn nhẹ vai cậu: "Được rồi, vậy anh đổi sang cách nói chuyên môn hơn nhé. Giọng của em giống như mũi tiêm adrenalin*, như endorphin**, hay dopamine, nó là thứ khiến anh sống lại từ cõi chết, là liều adrenalin giúp anh có nguồn sức lực vô hạn, để anh có thể ở trên người em mà......"
*Adrenalin là thuốc tác dụng trực tiếp hệ giao cảm, k*ch th*ch cả thụ thể alpha và thụ thể beta, nhưng tác dụng lên thụ thể beta mạnh hơn thụ thể alpha. Trên tim mạch, Adrenalin có tác dụng làm tăng tần số và tăng lực co bóp cơ tim, làm tăng thể tích tâm thu và mức tiêu thụ oxy của cơ tim, tăng lưu lượng mạch vành, tăng sức cản ngoại vi gây tăng huyết áp tâm thu.
**Endorphin là một loại hormone tự nhiên được sản xuất bởi cơ thể để giảm đau và căng thẳng, tạo cảm giác hạnh phúc, còn được gọi là «thuốc giảm đau tự nhiên». Chúng được tạo ra bởi hệ thần kinh trung ương và tuyến yên, hoạt động bằng cách liên kết với các thụ thể opioid trong não. Endorphin được giải phóng khi bạn tập thể dục, ăn uống, quan hệ t*nh d*c hoặc trải qua stress.
Được rồi! Đủ rồi! Em biết anh lợi hại thế nào rồi......
Lộ Dương giãy giụa đưa tay bịt miệng anh, nhưng Khang Toại chỉ cười rồi ôm cậu vào lòng thật chặt.
"Dương Dương." Khang Toại nhỏ giọng nói: "Cho anh chút ngọt ngào đi. Anh thật sự không biết mình đang sống kiểu gì nữa. Anh yêu em đến thế, mỗi đêm em đều nằm ngay bên cạnh anh, vậy mà anh lại mệt đến nỗi không còn sức chạm vào em. Anh thật không hiểu một cuộc sống như vậy còn có ý nghĩa gì nữa."
Khang Toại chân thành nói, giọng đầy phiền muộn, còn xen lẫn chút tủi thân. Còn Lộ Dương, cậu vốn không bao giờ nỡ làm ngơ trước sự tủi thân này.
Cậu lập tức vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng của anh, nhẹ nhàng vỗ về dỗ dành. Khang Toại mở mắt nhìn cậu, thế là cậu rón rén ghé lại, hôn lên môi anh.
Đêm đó, nhóc con lại phát ra âm thanh nữa rồi...... Nhiều hơn, lớn hơn, rõ ràng hơn lần trước một chút, dù đó hoàn toàn không phải điều cậu muốn. Cậu không thể kiểm soát được, tất cả chỉ là phản ứng vô thức. Còn Khang Toại thì nghe đến thỏa mãn vô cùng.
Sáng hôm sau, bữa sáng là do Khang Toại làm.
Tối qua vì về sớm, nên dù sau đó có "tiêu tốn" thêm chút thời gian, nhưng anh vẫn ngủ nhiều hơn thường lệ, giấc ngủ cũng sâu hơn.
Lộ Dương rửa mặt xong ngồi xuống ghế, dùng ngôn ngữ ký hiệu nói:
- Hôm nay em về nhà, ngày mai sẽ không sang nữa.
Khang Toại đang cầm thìa chợt khựng lại.
Đã là ngày 28 tháng chạp, tối mai là Giao Thừa, Tết đã cận kề rồi.
Lộ Dương gõ chữ cho anh xem: [Hai ngày này phải mang quà sang nhà bác cả với cô, còn phải ghé thăm nhiều họ hàng khác. Nhiều việc lắm.]
Khang Toại không nói gì.
Lộ Dương hỏi: [Tối mai anh có phải trực không?]
Khang Toại nói: "Có lẽ tối mai anh được về sớm. Nhưng khoảng thời gian trước Tết đến hết kỳ nghỉ xuân đều phải trong trạng thái dự phòng. Chỉ khi khoa trở lại làm việc bình thường anh mới có cơ hội nghỉ."
Lộ Dương gật đầu: [Không sao. Sáng mùng một em đi chúc Tết, chiều là có thể sang gặp anh rồi.]
Hơn hai ngày không gặp. Khang Toại im lặng húp một ngụm cháo.
[Nhanh thôi mà. Với lại... em cũng sẽ rất nhớ anh!] Lộ Dương đẩy điện thoại đến trước mặt anh.
"Bỏ anh lại mà chẳng thèm đoái hoài gì, là nhớ đến mức nào vậy?" Khang Toại nói tỉnh queo.
Lộ Dương cảm thấy Khang Toại đúng là hơi xấu xa. Không phải cậu không biết bác sĩ Khang nhà mình thường xuyên trêu mình, mà là hay bị anh làm cho bất ngờ nên nhất thời không phản ứng lại kịp. Nhưng giờ thì cậu hiểu rồi, bác sĩ Khang chính là thích chọc cậu.
Lộ Dương cắn nhẹ đầu đũa, nhìn anh. Bên má cậu chợt hiện ra một lúm đồng tiền mờ mờ. Cậu gõ vài chữ, rồi từ tốn đẩy điện thoại sang, đôi mắt đen long lanh chăm chú quan sát phản ứng của anh.
[Giống như khi nhớ lại cảnh tối qua, trong đầu cứ lặp đi lặp lại, xua mãi không tan, nhớ đến nỗi hơi thở cũng dần trở nên nặng nề...... nhớ đến vậy đó......]
