Phải chăng đây chính là câu nói huyền thoại “lòng có hổ dữ ngửi tường vi”?Không…So với miêu tả tả nghệ thuật này, cậu nhớ đến người em họ rõ ràng cao hơn tất cả những đứa trẻ khác một cái đầu, nhưng lại bị bắt nạt chỉ biết khóc rồi rúc vào sau lưng anh trai.Trong phút chốc, ánh mắt cậu nhìn Tạ Tĩnh Dương tràn ngập tình yêu thương của một người cha già.Hệ thống: [...?!]#Đừng biến thành tình mẫu tử như thế chứ#………Tuy nhiên, trong cuộc trò chuyện giữa gà và vịt này, Ninh Khả Chi lại nhận ra một điều khác.Cậu và Tạ Tĩnh Dương vẫn xưng hô với nhau xa cách như “tiên sinh”, “tướng quân”, Ninh Khả Chi vốn dĩ không có cố chấp gì về việc này, nhưng lần trước gọi nhầm tên hắn, phần lớn là do không thường xuyên dùng, cho nên vào thời khắc mấu chốt mới xảy ra sơ suất.Ninh Khả Chi cảm thấy không thể tiếp tục thế được.Lỡ lần sau có chuyện tương tự xảy ra thì sao?Hơn nữa, chẳng phải cái tên để nhằm mục đích cho người khác gọi hay sao?Ninh Khả Chi cảm thấy với số điểm hiện tại của mình, yêu cầu này sẽ không bị từ chối, vì vậy cậu thẳng thắn, thậm chí có chút đột ngột nói: “Tướng quân cứ gọi ta ‘Khả Chi’ là được, lúc trước… bằng hữu đều gọi ta như vậy.”Ninh Khả Chi: … Suýt chút nữa nói thành "bạn cùng lớp" rồi.Nhưng vì là người có học nên dường như nói “bạn cùng lớp”, "bạn cùng trường” cũng không có gì sai.Trước đó Ninh Khả Chi cảm thấy hệ thống chuyên môn làm xáo trộn nhận thức, việc đổi tên nguyên chủ sang tên của cậu có hơi dư thừa.Nhưng từ sau lần gọi nhầm tên nhân vật công chính, cậu cảm giác được hệ thống làm rất tốt.… Nếu có thể đổi tên nhân vật công chính luôn thì tuyệt vời.Đương nhiên, ý tưởng sau cậu chỉ có thể nghĩ thôi, thân là nhân vật công chính trung tâm của thế giới, không cùng đẳng cấp với một tên nam phụ pháo hôi.Tạ Tĩnh Dương không biết mình suýt chút nữa đã bị đổi tên sửng sốt trong giây lát, nghĩ đến lá thư tìm được mấy ngày trước.Huynh trưởng vốn chưa từng quan tâm đến những chi tiết vụn vặt trong thư đã đề cập với giọng điệu hơi sầu não: “Có thể rút ngắn khoảng cách giữa với những tướng sĩ dưới trướng bằng cách gọi họ bằng tên, khiến mình gần gũi hơn không”... "Tướng sĩ dưới trướng" sao?E rằng điều huynh trưởng thật sự muốn hỏi, là người khác…………“Tĩnh Dương, A Dương…”“Tiên… Khả Chi gọi ta như vậy là được.”Đôi mắt chàng trai trẻ dừng trên người cậu, như thể đang nhìn con người khác thông qua cậu.“Tĩnh… D… Dương…”Chàng trai ngập ngừng đánh rơi âm cuối, sau đó dường như cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cậu dừng thoáng chốc, rồi lặp lại: “A Dương.”Ninh Khả Chi (căng thẳng): Không được gọi nhầm!
Không được gọi nhầm!
Lần này nhất định không được gọi nhầm nữa!(Thở dài): Cuối cùng gọi đúng rồi!--------------------Con người á hả, là một loại sinh vật biết cách thuyết phục bản thân.#Đợi điểm bay thẳng qua 90, coi như anh ruột của Tạ Tĩnh Dương bật nắp quan tài bò lên bảo rằng mình không có người yêu như vậy, Tạ Tĩnh Dương còn hoài nghi anh hắn hồi sinh bị hư não rồi.#Vở kịch nhỏ—Chi Chi: Là Dương không phải Tường, là Dương không phải Tường, là Dương không phải Tường… là Dương không phải Tường…Nửa tiếng sau.Chi Chi: ???Chi Chi: !!!#Hamsterômđầu.jpg#Bây giờ vấn đề tới rồi, rốt cuộc là “Dương” hay là “Tường”?!!!-----------------------Tâm trạng khoan khoái trên đường chỉ kéo dài đến trước khi đến đích bởi khi đang ở dưới chân núi Liên Hà, nhóm bọn họ đã gặp nhân vật thụ chính.Ngay từ đầu, Ninh Khả Chi cũng không nhận ra người đến là ai.
Suy cho cùng, đừng nói đến việc nhân vật thụ chính hiện giờ đang phải cải trang để tránh truy nã, cho dù đối phương dùng khuôn mặt vốn có xuất hiện ở trước mặt cậu, rất có thể Ninh Khả Chi cũng không nhận ra được.Dẫu sao cũng tại lúc trước cậu chỉ được xem "ảnh" khi hệ thống giới thiệu nhân vật--- Tuy "ảnh" trong hệ thống là kiểu hình ảnh 3D lập thể có thể chuyển động nhưng vẫn có sự khác biệt giữa ảnh và người thật.Sở dĩ Ninh Khả Chi đánh giá như vậy là do suy đoán từ thái độ không bình thường của Tạ Tĩnh Dương.Cậu xác nhận lại với hệ thống một lần nữa.Quả nhiên.Ninh Khả Chi: ???Cái này không đúng!
Trong tình tiết trong kịch bản cũng không có đoạn này giữa cậu và nhân vật thụ chính!*Thực ra, khi thấy Cố Kính phía bên kia, Tạ Tĩnh Dương vốn định tránh đi ngay từ đầu.Chỉ là hành động của hắn quá đột ngột nên mới khiến Ninh Khả Chi chú ý thấy điểm bất thường.Hiển nhiên phía bên kia cũng đã chú ý tới bọn họ, lúc này chẳng mảy may kiêng dè ai, nghênh ngang đi tới, vừa vặn lấp kín lối đi của đoàn người.Trái lại cũng không phải không thể trốn, song nếu như trốn ngay bây giờ thì sẽ thành ra chính mình đang quá mức cố ý.Nhân vật công thụ chính vốn bằng tuổi nhau, nhưng dựa theo cách ăn mặc cải trang của Cố Kinh lúc này thì thân phận của y hẳn là một thiếu niên.Y mặc một bộ y phục màu đỏ diễm lệ được trang trí bằng viền vàng, đã vậy còn là nhân vật thụ chính trời sinh đã mặt đẹp da trắng, nhan sắc mĩ lệ đến mức có thể áp chế được loại trang phục màu sắc rực rỡ như này.
Sự kết hợp có sức công phá rất lớn này khi ướm trên người y lại không có vẻ dung tục tầm thường chút nào, trong đôi mắt đen lúng liếng chuyển động lộ ra sự hoạt bát của thiếu niên, giống như y vốn nên có dáng vẻ cao ngạo đường hoàng như thế.Ninh Khả Chi: Không hổ là nhân vật thụ chính...Không đúng!Hiện giờ không phải là lúc để cảm khái cái này!!
tình tiết trong kịch bản không bình thường!Ninh Khả Chi có thể cảm nhận được tầm mắt của người kia đang dừng lại trên người cậu, khả năng nắm bắt mức độ nghiên cứu và đánh giá có chừng mực vô cùng tốt, duy trì ở mức có thể khiến người khác nhận thấy được ý đồ của mình nhưng lại không đến mức sinh ra ác cảm.Ánh mắt linh hoạt ấy lướt qua trên người Ninh Khả Chi một lượt, lại xoay người, mỉm cười nói với Tạ Tĩnh Dương: "Chẳng trách tướng quân không muốn đón A Minh vào phủ, hóa ra là vì đã có kim ốc tàng kiều từ lâu."Ninh Khả Chi: ???Tạm thời bỏ qua câu nói "kim ốc tàng kiều" vô lí kia đi, "không muốn đón A Minh vào phủ" này là có ý gì?!!!!Ánh mắt khϊếp sợ của cậu nhìn qua nhìn lại giữa hai người một lượt, không kìm được hỏi hệ thống: [Ý tứ trong lời nói vừa rồi của Cố Kính, nếu tôi không nghe lầm thì...
Cố Kính muốn nói rằng y hoàn toàn chưa chuyển đến Tạ phủ?!]
