Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 14



Trong quá trình này số điểm vẫn ổn định, thậm chí tăng lên đáng kể.Ninh Khả Chi suy ngẫm hồi lâu, đột nhiên giác ngộ: [Tôi hiểu rồi!]Hệ thống có dự cảm không lành: [Cậu hiểu gì rồi?]Ninh Khả Chi: [Hóa ra không phải kỹ năng diễn xuất của tôi tệ, chỉ là thiếu điểm đột phá thôi á!]Rõ ràng những gì cậu làm trước và sau khi bị bệnh không hề khác biệt, nhưng trước đó làm việc cật lực nửa năm vẫn quanh quẩn ở một con số, mà sau khi bệnh giống như cưỡi tên lửa bay thẳng lên cao tít, đừng nói nửa năm, chưa đến nửa tháng đã hoàn thành mục tiêu mà còn dư nữa đó.Không…Chắc hẳn cũng có phần là do nửa năm trước cậu đã cày cuốc không ngừng.Quả nhiên, “nỗ lực” bất kể mọi lúc sẽ không bao giờ phụ lòng người, cố lên nào!Hệ thống: [...]… Không, kỹ năng diễn xuất của cậu thật sự không ổn.Cái đó vốn dĩ không được gọi là “kỹ năng diễn xuất”!Nhận ra hàm ý đằng sau sự im lặng quái dị của hệ thống, Ninh Khả Chi bất lực giảng đạo lý: [Cậu nhìn xem, điểm số hiện tại có phải đang tăng lên không, hơn nữa tăng vèo vèo luôn?]Hệ thống: [...

Phải.]Ninh Khả Chi: [Vậy là đúng rồi!]Hệ thống: [...]Nó cảm giác chắc chắn có gì đó không ổn ở đây.Ninh Khả Chi: [Tôi thừa nhận rằng khả năng của tôi vẫn chưa đủ, tôi vẫn cần các kỹ năng có hiệu quả hỗ trợ vào những thời điểm quan trọng như "điểm đột phá", nhưng cũng cần tích lũy những nỗ lực bình thường...

Cậu nói xem nếu không có nỗ lực trong suốt nửa năm qua của tôi, chỉ là một tên bệnh đầu óc mơ hồ, miệng liên tục gọi cái tên "Tạ Tĩnh Dương", ngài ấy sẽ nghĩ thế nào?

Liệu ngài ấy có nghĩ rằng tôi đang gọi ngài không?]Hệ thống: [...

Không thể.]Ninh Khả Chi chân thành nói: [‘Một phút trên sân khấu, mười năm sau cánh gà’.

Cậu không thể chỉ nhìn điểm số tăng lên nhanh chóng khi sử dụng kỹ năng mà bỏ qua quá trình tích lũy thầm lặng và làm việc chăm chỉ trước đó…]#Nhưvậykhôngtốt.jpg# #Dumbledorelắcđầu.jpg#………Điểm số tăng lên đã mang đến sự tự tin cho Ninh Khả Chi, cậu tiến hành một loạt hoạt động giáo dục tư tưởng cho hệ thống "thích làm lớn thích công to", mãi đến khi hệ thống rơi vào trạng thái nghi ngờ bản thân.Hệ thống: ?Chẳng lẽ nó thật sự nhìn lầm sao?Nhưng nó nhìn ánh mắt ký chủ nhìn sang nhân vật công chính, đó đơn giản chỉ là ánh mắt ngốc nghếch tầm thường, không liên quan gì đến "ngưỡng mộ".Nếu kiên trì phân tích kỹ, thôi cứ cho là thực sự có thể thấy được chút "yêu thương" bên trong đi.Hệ thống: [...]Nhân vật công chính của thế giới này bị mù à?Hệ thống đã trải qua nhiều thế giới, đây là lần đầu tiên gặp được đối tượng nhiệm vụ không cần tấn công như vậy.*Đừng nói tại sao hệ thống bên này lại nghi ngờ hệ thống sinh, Ninh Khả Chi quả thực quá ư là thoải mái.—Với số điểm cao trong tay, cậu cảm thấy tự tin và bớt hoảng sợ hơn.Thái độ của Tạ Tĩnh Dương đối với việc si mê hắn của cậu thực sự rất tốt.Ninh Khả Chi không hiểu lắm về các loại hành vi của nguyên chủ trong nguyên tác, rốt cuộc nam phụ pháo hôi lấy đâu ra dũng khí làm trời làm đất trước mặt nhân vật thụ chính, còn giãy giụa ác nghiệt như vậy nữa. Nhưng bây giờ cậu biết rồi, chính Tạ Tĩnh Dương cho cậu ta dũng khí.Bất cứ ai được đối xử quan tâm chăm sóc nhường này đều không khỏi cảm thấy mình là người được chiều chuộng, khó trách nguyên chủ tự tin đến thế.Đáng tiếc nguyên chủ không biết, cậu ta được đãi ngộ đặc biệt như vậy phần lớn là bởi vì khuôn mặt có nét hao hao nhân vật thụ chính.

Cậu ta sẽ bị vả mặt nếu ngây ngô nhảy đến bên cạnh chính chủ.Ninh Khả Chi than thở thay cho nguyên chủ một hồi, nhưng rất nhanh sau đó bèn nhận ra hiện tại người cần phải than thở chính là mình.Ninh Khả Chi: “…”Nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng của Ninh Khả Chi, Tạ Tĩnh Dương cầm dây cương thả chậm tốc độ, đi bên cạnh Ninh Khả Chi, đáy mắt lập tức tràn ngập lo lắng: “Sao thế?

Tiên sinh mệt rồi à?”Hắn dừng một thoáng, sau lại giơ tay ra hiệu phía trước: “...

Cách đây chỉ nửa dặm là đình đá, tuy hơi chật hẹp, nhưng nghỉ ngơi một lát cũng không sao.”Ninh Khả Chi rơi vào trầm tư một lát—Tại sao trước đây cậu lại nghĩ phong thái uy nghiêm và ánh mắt lạnh lùng của Tạ Tĩnh Dương vô cùng nguy hiểm nhỉ?Đây rõ ràng là một anh chàng hiền lành chu đáo, bề ngoài lạnh lùng và bên trong ấm áp!Hệ thống: [...]Nó phải nhắc lại một lần nữa: nó khâm phục tâm lý của ký chủ.Hai ngày trước rõ là bị người ta dọa đến nỗi khóc bù lu bù loa kêu cứu mạng, lần này đã chấp nhận sự quan tâm của đối phương mà không ngại chút nào…Ở một khía cạnh nào đó, ký chủ cũng khá lợi hại.…Ninh Khả Chi quả thực có chút mệt mỏi, nhưng cậu mở hệ thống bản đồ ra, cảm thấy nếu đi với tốc độ vừa đi vừa nghỉ thế này, đợi đến núi Liên Hà mới một chút đã phải chuẩn bị hồi phủ rồi.Hiếm có một chuyến đi đến danh lam thắng cảnh, cậu không muốn đi đường cả ngày mà ngắm cảnh ba phút.Nghĩ như vậy, Ninh Khả Chi thấy mình có thể kiên trì thêm chút nữa.Cậu từ chối lòng tốt của Tạ Tĩnh Dương.Tạ Tĩnh Dương liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của thanh niên trên lưng ngựa, vẻ mặt phức tạp do dự mấy lần, cuối cùng vẫn không nói gì.Ninh Khả Chi: …Định đố cậu đoán lời đấy hả?#Tôi nói ngài á nha, ngài như vậy khó theo đuổi được vợ lắm#Nghĩ về mảnh tình trắc trở sau này của nhân vật công thụ chính, nhiều lần đều do thái độ “tôi không nói, tôi không nói, tôi không nói đâu” của Tạ Tĩnh Dương gây ra.Ninh Khả Chi cảm thấy đối phương hào phóng hùng hổ tiến lên cho cậu điểm số thì mình cũng phải giúp một tay.Ninh Khả Chi: “Tướng quân có việc chi bằng cứ nói thẳng?”#Không làm người đố chữ, mọi chuyện cứ bắt đầu từ tôi#Tạ Tĩnh Dương nhìn vẻ mặt vô tư trong sáng của cậu, lại giật mình.Một lúc sau, hắn lắc đầu: “Không...

không có gì, mong tiên sinh thứ lỗi.”Ta không cần sự thương hại hạ mình đó…Bất kể là với hắn hay với cảm tình kia đều là một sự sỉ nhục.Ninh Khả Chi: ???Cậu nghĩ nghĩ, tự hỏi liệu có phải vì cậu vừa từ chối đến đình đá nghỉ ngơi nên Tạ Tĩnh Dương cảm thấy lời đề nghị của hắn bao đồng chăng.… Không phải thế này hơi rối não sao?

Đây có phải là nhân vật chính trong cốt truyện không vậy? 

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...