Cũng may trời không tuyệt đường người, trừ việc mua kỹ năng ở trong khu mua sắm ra thì các ký chủ còn có thể rút thăm trúng thưởng các kỹ năng dựa trên điểm số hoàn thành kịch bản.Nhưng mà khả năng thứ hai chỉ phụ thuộc vào may mắn, rút ra được thứ gì không thể nào đoán trước được.Trước đó Ninh Khả Chi đã rút trúng một kỹ năng tên là [Thanh trúc chi tư], gia tăng vầng sáng buff cho khí chất, nghe nói có thể khiến độ thiện cảm tăng thêm một tẹo, nhưng với con số thể hiện [Điểm si tình] hiện giờ, Ninh Khả Chi bày tỏ mình nghi ngờ tác dụng vừa nói.Cậu càng thích gọi nó là một dụng cụ uốn nắn tư thế vô hình hơn.Bởi vì kể từ khi sử dụng vầng sáng này, cậu có muốn nằm dài ra cũng chẳng thể nằm dài nổi.Thế nhưng con người đã đi đến bước đường cùng thì cho dù là chuyện kỳ ảo đến đâu cũng muốn học thử, huống chi với những thứ có căn cứ đàng hoàng như thế này.
Mặc dù Ninh Khả Chi cảm thấy nó không hề có tác dụng gì nhưng vẫn hận không thể mở vầng sáng suốt hai tư trên hai tư giờ.Lỡ đâu, lỡ đâu có hiệu quả thì sao?…Chuyện Ninh Khả Chi bị bệnh lúc này đương nhiên cũng là một phân đoạn kịch tính của kịch bản.Nội dung bản gốc của cuốn sách này kể về câu chuyện yêu nhau lắm cắn nhau đau của Tướng quân và tiểu Hầu gia, trong đó xen lẫn những âm mưu quyền lực chốn triều đình, đao quang kiếm ảnh, minh thương ám tiễn...Tất nhiên những thứ đang miêu tả ở trên không hề có chút liên quan gì đến nhân vật của Ninh Khả Chi.Nhân vật nam phụ cậu sắm vai là một kẻ đầu óc đơn giản, một nhóc con bất hạnh đυ.ng trúng sơn phỉ, được nhân vật chính công từ trên trời giáng xuống đi dạo ngang qua, cứu thoát khỏi ổ trộm cắp, từ đây một lòng thầm hứa, chỉ si tình duy nhất người đó không bao giờ đổi thay. Rất trùng hợp, khuôn mặt của nam phụ này có vài phần na ná Tiểu Hầu gia,
mà nhân vật chính công thụ lại đang trong giai đoạn bắt đầu nảy sinh tình cảm, chuyển từ hận không thể gϊếŧ nhau sang yêu mến lẫn nhau cực kì kỳ diệu nên không biết xuất phát từ suy nghĩ khó hiểu gì mà nhân vật chính công lại đã chấp nhận lời thỉnh cầu của đứa trẻ đáng thương này,
đưa cậu ta về trong phủ, sắp xếp vào ở trong nội viện. Thế nên cậu bé đáng thương này càng cảm thấy Tướng quân đối xử khác biệt với mình, tình cảm dành cho hắn càng lúc càng thêm si mê kiên định.
Một thời gian ngắn sau khi vị nam phụ pháo hôi tràn ngập khí chất của bia đỡ đạn này vào trong phủ, nhân vật chính thụ Tiểu Hầu gia cũng giấu họ giấu tên lẻn vào trong phủ Tướng quân.
Lúc ấy Hầu phủ bị người ta vu oan có ý đồ mưu phản, Tiểu Hầu gia rời phủ ra ngoài nên mới tránh thoát được một kiếp. Sau khi chạy trốn khỏi đội quân truy nã hùng mạnh ban đầu, y bắt đầu mai danh ẩn tích tìm kiếm chứng cứ, lại ngoài ý muốn phát hiện ra người vu oan Hầu phủ hình như có liên quan đến trận chiến năm xưa huynh trưởng Tạ gia bại trận bỏ mình, thế nên đã âm thầm giao dịch với nhân vật chính công.Đây cũng là lần đầu tiên nhân vật chính công và nhân vật chính thụ rũ bỏ tất cả những gay gắt đối chọi trên triều đình, bắt tay hợp tác đối mặt với quân địch. Và cũng chính từ quá trình này, hai người họ phát hiện ra sự ăn ý của đôi bên, dần dần nảy sinh tình cảm....Đương nhiên, khác hẳn với nhân vật chính công và thụ luôn có tầm mắt cao nhìn lên triều đình, một nam phụ pháo hôi sao có thể có mắt nhìn đến như vậy. Là một bia đỡ đạn si mê nhân vật chính công, thứ cậu ta nhìn thấy chỉ có ba mẫu đất bằng nơi hậu trạch.
Cậu ta chỉ biết trong hậu viện của Tướng quân có thêm người mới, tướng mạo đẹp đẽ mỹ lệ, trên người còn mang theo hơi thở cao sang quý phái không tả nổi thành lời.Vì thế nam phụ pháo hôi cảm thấy nguy cơ đã bùng nổ, vô sự tự thông muôn vàn kỹ năng đấu tranh trong nội viện, bắt đầu tìm kiếm Tiểu Hầu gia nọ gây phiền toái không ngừng. Nhân vật chính thụ muốn che giấu thân phận không tiện cãi vã trả đũa nên đúng là đã phải âm thầm nhận không ít thiệt thòi từ phía cậu ta.Đương nhiên, là một nhân vật chính thụ, sao y có thể để một pháo hôi tùy ý bắt nạt.Ngay khi nam phụ pháo hôi càng thêm được đà lấn tới, thậm chí còn chuẩn bị ra tay tát nhân vật chính thụ thì bỗng nhiên lại bị nhân vật chính công bắt gặp.Lúc này mối quan hệ giữa hai nhân vật chính đã đến hồi chỉ còn ngăn cách một tầng giấy dán cửa mỏng manh, sao nhân vật chính công có thể để một người ngoài tùy tiện ức hϊếp vợ của mình, thế là hắn dứt khoát chặn tay nam phụ pháo hôi, mạnh mẽ bẻ gãy xương cổ tay cậu....Ninh Khả Chi: “Ôi.”Cứ mỗi lần nghĩ đến tình tiết này, Ninh Khả Chi sẽ lại hít sâu một hơi.Thậm chí Ninh Khả Chi còn đang bối rối mình có nên vì một lần rút thăm trúng thưởng mà chịu tội đau đớn đến vậy không, nếu như có thể rút ra món đồ tốt nào đó thì thôi đi,
nhưng nếu như cậu rút trúng một món đồ rác rưởi thì không phải cậu đã gặp phải thiệt thòi lớn rồi hả?Hơn nữa, sau đó vị nam phụ pháo hôi này còn định đẩy nhân vật chính xuống nước, kết quả xuống tay không thành,
bị nhân vật chính thụ trở tay trả đũa khiến cậu ta ngã gãy mất một cái chân.Khá lắm, lần này đã gãy đủ cả tay cả chân rồi.Mặc dù cậu chỉ là một công cụ thúc đẩy tiến triển tình cảm của nhân vật chính công và thụ, nhưng mà thúc đẩy đến độ gãy tay gãy chân thì có quá đáng quá rồi không?
