Nhưng mà những tình tiết này đều là chuyện mãi tận sau này, tình huống trước mắt còn xa mới đến hồi bệnh tật đau thương như vậy. Giai đoạn hiện tại, nam phụ pháo hôi cậu đây mới chỉ bắt đầu tác oai tác quái.Mấy hôm trước cậu vừa biết được tin trong phủ có người mới, hơn nữa Tướng quân còn đặc biệt ra lệnh cho người canh giữ khoảng sân bên đó, không cho người nào tùy ý ra vào, có thể thấy được sự quan tâm đặc biệt của hắn.Nam phụ pháo hôi cảm thấy địa vị của mình trong phủ bị đe dọa, sau khi nghĩ đi nghĩ lại đã nghĩ ra một kế thế này. Cậu ta tự giày vò chính mình ngã bệnh, muốn nhân vật chính công đến thăm, mượn cơ hội chứng minh tầm quan trọng của mình trong lòng nhân vật chính.Ninh Khả Chi: “...”Trước tiên cậu sẽ không nghiên cứu sâu về mạch não kỳ dị này, dù sao nam phụ đó cũng chỉ là một công cụ thúc đẩy tình cảm trong kịch bản.
Nhưng mà sức khỏe thân thể của nam phụ này quả thật tốt hơn dự liệu của Ninh Khả Chi rất nhiều.Cho dù cậu đã mở cửa sổ suốt đêm rồi mặc áo mỏng manh khiến mình run lẩy bẩy, thậm chí đến cuối cùng còn đi tắm nước lạnh,
để nguyên mái tóc ướt đẫm chịu gió thổi một đêm, kết quả đừng nói chi đến đổ bệnh nặng, mà ngay cả một cái hắt xì cảm cúm cũng không thấy.Ninh Khả Chi không còn cách nào khác, đành bỏ ra một món tiền khổng lồ mua một chứng bệnh ngẫu nhiên trong khu mua sắm của hệ thống.Mắt thấy điểm số của mình giảm từ 6 điểm xuống còn 5,99, trái tim cậu đau đớn không thể thở nổi.0,01.0,01 là gì?Đó là 1/600 gia sản hiện giờ của cậu, cũng có nghĩa hy vọng về nhà của cậu đã bị cắt giảm đi 1/3000!!!Sau khi các triệu chứng của căn bệnh mua từ trong khu mua sắm về bắt đầu xuất hiện, cơn “đau đớn không thể thở nổi” của Ninh Khả Chi đã biến thành đúng nghĩa đen của nó —— trái tim cậu trướng đau, khó thở vô cùng.
Cậu vốn còn lo chứng bệnh ngẫu nhiên của hệ thống sẽ không biểu hiện quá rõ ràng, đến lúc đó cậu còn phải sử dụng kỹ năng diễn xuất được đánh giá là “vô cùng tệ hại” của mình để biểu diễn thêm, nhưng bây giờ đây cậu đã hoàn toàn không phải lo lắng về điểm này nữa.Với triệu chứng bây giờ của cậu, Ninh Khả Chi nghĩ phải chăng cậu đã mắc phải căn bệnh nan y nào đó.Nêu không phải tất cả bệnh trạng ngẫu nhiên mua từ khu mua sắm của hệ thống đều sẽ tự khỏi hẳn thì cậu đã hoài nghi có lẽ nào cậu sẽ cứ thế này gõ hai chữ GG ra chào tạm biệt thế giới hiện tại.Sản phẩm của khu mua sắm, đảm bảo chất lượng, khoảng cách thời gian từ khi Ninh Khả Chi mua bệnh về (cách nói này giống như cậu đúng là kẻ có bệnh) đến khi triệu chứng xuất hiện chỉ tốn có vài giây đồng hồ.
Nhưng chờ tới lúc cậu ốm đến độ hít thở thoi thóp, khó khăn dịch chuyển thân thể lảo đảo bò về giường thì cậu mới đột nhiên ý thức được một vấn đề quan trọng.Ninh Khả Chi: “Tôi bị bệnh nằm ở chỗ này... nhân vật chính công liệu có biết chuyện không?”Hệ thống: [...]Ninh Khả Chi: “...”Một người một thống không nói gì im lặng thật lâu, cuối cùng hệ thống cũng mở miệng: [Ký chủ, cậu có thể lựa chọn thanh toán một điểm để...]Ninh Khả Chi: “!!!”Cậu quả quyết cắt ngang: “Tôi từ chối.”—— Không được, không thể, không thể nào.Đó chính là một điểm đấy, là 1/6 gia sản hiện giờ của cậu, sao hệ thống kia không đi ăn cướp đi?!
Sự thật thì Ninh Khả Chi cảm thấy mối lo của mình rất hợp lý. Tuy rằng nhân vật công chính đích thân đưa cậu về thu xếp ổn thỏa, song Tạ phủ đối đãi với cậu cũng chẳng tốt lành gì. Về việc này, Ninh Khả Chi có thể hiểu được. Rốt cuộc thì “bất hiếu có ba tội, không có con nối dõi là tội lớn nhất” vẫn đáng chú ý vào lúc này, cậu là một tiểu yêu tinh muốn câu hồn đoạt phách gia chủ, người nhà họ Tạ mà chịu dĩ hòa vi quý với cậu mới kỳ đó. May thay gia giáo Tạ gia rất tốt, dù không thích thì cũng chẳng âm thầm hạ thủ, cùng lắm thì xem như cậu vô hình, giả đui giả mù, cậu hỏi chuyện chỉ đáp một từ, không có từ thứ hai. Thái độ bài xích vô cùng rõ ràng. Nhân duyên từ nhỏ tới lớn của Ninh Khả Chi không tồi, lần đầu tiên cậu cảm thấy bị ngược đãi tâm lý. #tủithân.jpg# Nhưng vốn dĩ cậu không đến để tăng mức độ thiện cảm, chỉ cần khiến nhân vật công chính tưởng cậu thích hắn là được, những chuyện còn lại có ra sao cũng chả bận tâm. Nghĩ vậy, bỗng chốc cõi lòng rộng mở hơn nhiều. —Đợt sóng này á hả, cả hai phía đều không đếm xỉa. Nhưng mà bây giờ chuyện tai hại này hiện lên rõ mồn một rồi. Trong viện của Ninh Khả Chi chẳng có ai hầu hạ. Đây không phải do Tạ phủ cố ý gây khó dễ, dù sao thì làm đến cỡ này cũng lộ quá rồi, hồi ban đầu bên họ vẫn cử người tới quét tước và hầu cận. Nhưng có mấy người đó ở đây, Ninh Khả Chi cảm giác như nhất cử nhất động của mình đều bị dòm ngó, khá khó chịu. Suy rộng ra thì cậu vẫn mang linh hồn của một người hiện đại, khoan hẵng bàn việc cậu có thể quen với cuộc sống sử nhân hay không, mỗi chuyện bị xâm phạm quyền riêng tư thôi đủ khiến Ninh Khả Chi bực dọc rồi. Cuối cùng vẫn đi tìm quản sự Tạ gia, thưa rằng cậu xuất thân từ gia đình nhỏ nên không quen được người khác hầu hạ, như vậy mới có thể đuổi tiểu tư và mấy người quét tước rời đi. So với cảm giác khó chịu kia, cậu thà rằng tự dọn vệ sinh cực chút. Đương nhiên vẫn cần người đưa cơm, tuy trong viện của cậu có gian bếp riêng biệt, Ninh Khả Chi cũng biết nấu ăn một tẹo, song bếp đất ở thời này… Thứ lỗi cho cậu lực bất tòng tâm… May mà nhờ có thói quen này, hiện tại Ninh Khả Chi cũng không hoàn toàn tuyệt vọng. Đợi khi chiều tiểu tư mang cơm đến phát hiện thì chắc cậu đã bệnh tới nỗi chỉ còn sót lại chút hơi thở. #thêthảm# #thậtsựthêthảm# Ninh Khả Chi nặng nề trở người, cố gắng dùng bộ não ướt thành một cục bột để tính xem bao lâu nữa mình mới được phát hiện. Lúc tiểu tư mang bữa sáng đến thì cậu đang đổi chác với hệ thống, phong tục thời này là hai bữa một ngày,
tức nghĩa cậu phải nằm trên giường gần tám tiếng, bốn canh nữa, mới có người đưa “cơm tối” vào buổi chiều đến. Vả lại chắc gì tên tiểu tư kia sẽ phát hiện ra. Bởi vì đôi lúc cậu bận tay, cũng thường bảo người ta cứ đặt ngay trước cửa.
