Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 4



Dù sao nơi này chỉ có mình cậu ở, làm gì xảy ra chuyện bị giao đồ ăn nhầm. Ninh Khả Chi: “...” Sớm biết có ngày này… Không, không đúng, liên quan gì đến việc giao đồ ăn đâu, đáng lẽ cậu nên mua căn bệnh này vào lúc khác. Nước đi sai lầm. * Mối quan ngại của Ninh Khả Chi đã không thành hiện thực. Nhân vật công chính phát hiện sức khỏe bất ổn của cậu sớm hơn dự định. Ánh dương ấm áp cuối thu soi trên nền đất, một đoàn người lạnh băng gióng ngựa từ ngoại thành đến, trên áo choàng của vị kỵ sĩ dẫn đầu vẫn lấp loáng hơi sương, rõ ràng đã ở bên ngoài rất lâu. Vó ngựa vang dồn, khi đoàn người tiến vào gần hơn cảm giác như không khí lạnh lẽo tiêu điều ập lên mặt. Cũng may đoàn người này đã quen với phố hội kinh thành, trên đường trở về chẳng làm kinh động bá tánh. Cuối cùng đội kỵ sĩ này dừng trước cổng phủ tướng quân. Kỵ sĩ tiên phong xuống ngựa trước, đưa dây cương cho kẻ gác cổng đang tiến lại, hắn cởϊ áσ choàng rồi quay gót vào nội phủ. Người hầu bên cạnh Tạ Tĩnh Dương đưa tay nhận lấy áo choàng, lắng nghe lời dò hỏi của chủ nhân: 


“Lúc ta không ở đây, trong phủ có xảy ra chuyện gì không?” Như thường lệ, người hầu đi phía sau bẩm báo mọi sự, Tạ Tĩnh Dương khẽ gật đầu, cất bước vào thư phòng ở nội phủ. Khi đến nội viện, bỗng thấy người hầu im bặt thoáng chốc, rồi tiếp lời: 


“Hôm qua vị Ninh tiên sinh ở Tây viện ngồi suốt đêm trong đấy, thuộc hạ kêu người canh gác bên ngoài, nhưng chẳng không phát hiện điều gì bất thường.” Tạ Tĩnh Dương nghe vậy bèn cau mày, sau lại thôi. Hắn trầm giọng ra lệnh: 


“Tiếp tục quan sát.” Thuộc hạ hành lễ “vâng” một tiếng, nhận lệnh rời đi. Tạ Tĩnh Dương nâng mắt nhìn về hướng kia, con ngươi đen tuyền lộ ra vẻ khó hiểu. —Hắn muốn xem xem, rốt cuộc người đó đang âm mưu gì ở Tạ phủ. Không chốn nương thân, không nơi nương tựa? Tạ Tĩnh Dương không tin kẻ phong thái thế kia sẽ suy bại đến bước đường này. Hơn nữa lúc ở trại cướp cũng vậy. —Vị Ninh công tử ấy, thật sự quá bình tĩnh rồi. Tựa như sớm đã dự liệu được rằng hắn sẽ tới… Nhưng đợt đó hắn không dẫn binh đến càn quét toán cướp, chỉ vô tình đi ngang qua mà thôi. Rõ ràng là “trùng hợp”, chí ít thì trước kia Tạ Tĩnh Dương vẫn cho rằng đấy là trùng hợp. … …… Có thể tính toán mưu lược như vậy, thật khiến người khác cảm thấy rùng mình. Nhưng loại người thế này mà lại không than trách việc hắn đối đãi môn khách, sắp xếp cho cậu ở phía sau hậu viện. Ngay cả sự nhục nhã ấy cũng cam chịu, nếu nói không có mưu đồ, Tạ Tĩnh Dương nửa chữ cũng chẳng tin. * Mãi đến giữa trưa Tạ Tĩnh Dương từ doanh trại quay về, phía Tây viện vẫn không có động tĩnh gì. Nghe vậy, Tạ Tĩnh Dương không khỏi cau mày, cẩn thận dò hỏi thêm một lượt. Hàng năm vào ngày mồng một âm lịch, hắn sẽ ra ngoại thành để làm lễ truy điệu cho phụ thân và huynh trưởng. Tuy ngày giỗ của phụ thân và huynh trưởng không cùng năm, nhưng chỉ cách nhau một ngày, mỗi năm hắn đều nán lại trên núi hai hôm mới quay về, dường như đã quen nếp.


Cơ hội tốt như vậy, hắn không tin bên kia sẽ bỏ qua. Đã nửa năm trôi qua, dù vị Ninh tiên sinh này ấp ủ mưu đồ gì, nhất định lần này sẽ ra tay. Người bẩm báo suy nghĩ hồi lâu, ngập ngừng thưa: 


“Nếu nói điều bất thường thì... từ sau khi nhận bữa sáng Ninh tiên sinh chưa từng bước chân ra ngoài…” Nhưng vốn dĩ vị Ninh tiên sinh này hiếm khi ra khỏi cửa, điều này thực chất cũng chẳng hề quái lạ. Tạ Tĩnh Dương nghe xong, đột nhiên đứng dậy nói: “Ngươi chắc chắn đưa tận tay hắn à?!” Người nọ hiểu hàm ý trong lời Tạ Tĩnh Dương, kinh ngạc thốt lên: “Tướng quân, ý của ngài vị "Ninh tiên sinh" kia... không phải người thật?!” Lưng kẻ nọ ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn không thể tin nổi: 


“Các anh em gác cổng ở viện đấy suốt ngày đêm, đừng nói là "thay xà đổi cột", ngay cả một con chuột chạy ra cũng bị tóm gọn...” 


Song Tạ Tĩnh Dương không thèm nghe gã lảm nhảm nữa, đi thẳng về hướng Tây viện. Lúc đó hắn đã tận mắt chứng kiến “sức mạnh thần thông” của vị Ninh tiên sinh. Đến cả hành động của hắn cũng được tính toán kỹ lưỡng, thì đối với cậu việc lẻn ra ngoài dưới ánh mắt của gã gác cổng chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ thôi. * Tây viện. Bởi vì "căn bệnh" đã giao dịch này mà cậu mệt chết được, Ninh Khả Chi cứ thế lẳng lặng vào giấc, đợi có người tới thì hệ thống sẽ đánh thức cậu dậy, tránh để tiểu tư đặt cơm tối xuống rồi rời đi. —Vậy mấy điểm cậu đổi uổng phí rồi! Lúc cậu bị hệ thống đánh thức, cậu mơ màng nghe tiếng người gõ cửa. Mới sáng sớm, ai lại phá giấc ngủ của người khác thế? Ninh Khả Chi đang mớ ngủ lờ mờ nghĩ, sau lại muốn đắp chăn qua đầu. Tuy nhiên cậu không thể làm vậy. Ồ phải rồi, hiện tại cậu đang trang bị phần thưởng xổ số may mắn lần trước: “Hào quang phong độ” thực chất là “Năng lực uốn nắn tư thế” có tên [Tư thái trúc xanh]. Hành động bây giờ nghiễm nhiên không phù hợp với chuẩn mực lễ nghi trong phán quyết của [Tư thái trúc xanh]. Ninh Khả Chi: “...” Hào quang rác rưởi. Quá lắm tật xấu mà chẳng có ích gì. Nhưng mà cậu không dám gỡ… Hiện tại cậu trang bị hào quang này mới được vài điểm ít ỏi, nếu gỡ nó ra, cậu không tưởng tượng nổi hậu quả cỡ nào. —Cậu chỉ biết rằng, ngay lúc điểm số quay về 0, nhịp tim của cậu sẽ bị giảm đột ngột, rồi biến thành một đường thẳng tăm tắp.

Đầu óc Ninh Khả Chi vẫn còn lâng lâng, có lẽ kẻ gõ cửa ngoài kia không đợi nổi nữa, hắn lớn giọng nói gì đó, rồi cứ thế đẩy cửa kẽo kẹt vào trong. Lúc này tai Ninh Khả Chi hơi ù, hai mắt mờ ảo, nhưng chí ít cậu vẫn nhìn thấy cách ăn bận kỳ lạ của người đàn ông đứng trước mặt. Đối diện với bộ trang phục xưa cũ, cuối cùng hồn cũng quay về xác Ninh Khả Chi. Cậu sực nhớ bây giờ mình đang làm gì— giả bệnh để nhân vật công chính đến thăm cậu, vượt qua cốt truyện. Dẫu cho nhìn không rõ ngũ quan, ấy mà vẫn cảm nhận được khí thế của thanh niên kia.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...