Bình đại phu nói dứt nửa câu sau nhưng cũng chẳng ôm hy vọng gì.Mạch tượng kia còn mang ý nghĩa “tích tụ lâu năm”, rõ ràng không thể thoát khỏi trong một sớm một chiều, hơn nữa nếu thật sự nghĩ thông rồi, giác ngộ rồi, thì người này chưa đến nỗi hành hạ mình tới mức sống dở chết dở.—Hóa ra là “tâm bệnh” ư?Nghe thế, Tạ Tĩnh Dương chợt nhận ra vì sao Bình đại phu lại tức giận như vậy.Thầy thuốc là những người nhân từ, đương nhiên không thể ưng lòng với người tự tìm đến bệnh được.Nhưng nhớ đến nửa canh giờ trước hắn quan sát đối phương từ trên xuống dưới, những cảm xúc cuồng nhiệt gần như thiêu rụi sinh mệnh kia, dường như Tạ Tĩnh Dương sực hiểu vì cớ gì kẻ đang bệnh tật ấy lại đi đến bước đường này.Chung quy Bình đại phu là một ông lão miệng cứng tim mềm, tuy ngoài mặt giận dữ bảo rằng “không chữa được”, song cuối cùng vẫn trải giấy mực, không ngừng kê đơn thuốc “an thần”, rồi dặn dò: “Con người ta chẳng thể đang yên đang lành mà mắc bệnh, ngài nhớ lại xem trước kia cậu ta đã gặp phải chuyện gì, đả kích gì, sau này nhớ lấy, đề phòng mà tránh đi…”Điều này thực sự khiến Tạ Tĩnh Dương cau mày, mặc dù hắn có sai người quan sát cậu, nhưng chỉ quan sát xem vị Ninh tiên sinh này có để lộ hay truyền thông tin ra bên ngoài hay không thôi, chưa đến mức theo sát nhất cử nhất động.
Hơn nữa, Ninh tiên sinh rất nhạy cảm với chuyện này, cậu sớm đã tìm lý do để đuổi hết gia đinh đi, đương nhiên bây giờ chẳng tài nào biết được nguồn cơn căn bệnh xuất phát từ đâu.Bình đại phu không biết suy tư của Tạ Tĩnh Dương, bèn nói tiếp: “Cơ chừng hôm nay có chuyện gì đặc biệt… Ngài nói mới sớm tinh mơ cậu ta đã nhốt mình trong phòng, tức là cậu ta biết mình sẽ thành ra thế này.
Không cách nào tránh khỏi… nhưng vì cậu ta biết rõ điều đó nên hẳn là vẫn còn hy vọng…”Bình đại phu đang lảm nhảm đủ điều, còn thần trí Tạ Tĩnh Dương thì lạc trôi đến đâu.Ngày đặc biệt?Ngày hôm nay đối với hắn đúng là một ngày khá đặc biệt, là ngày giỗ của phụ thân và huynh trưởng, hắn đã ngồi trước phần mộ của phụ thân và huynh trưởng suốt một đêm dằng dặc.Hắn còn đích thân lau chùi những dòng chữ khắc trên bia mộ—Tạ Tĩnh Tường.[Đừng… đừng đi…][Tĩnh… Tường...]Tạ Tĩnh Dương bất ngờ mở to mắt.*Ninh Khả Chi nằm trên giường, hai mắt thất thần.Trên mặt cậu chỉ còn mỗi vẻ trống rỗng vô hồn.Mọi thứ trong khu mua sắm của hệ thống đều được bảo hành tận tâm.Nói bệnh một ngày, tức nghĩa 24 giờ đồng hồ, không lệch một phút, Ninh Khả Chi ngủ một giấc thức dậy đã hoàn toàn khỏi bệnh, không để lại di chứng gì.Nhưng…Bệnh thì đã khỏi nhưng con tim cậu “chết” rồi!Mới nãy!
Mới vừa nãy!
Khoảnh khắc cậu tỉnh dậy!Hệ thống thông báo cho cậu một tin chấn động.Cậu tốn mất một kỹ năng để cải thiện khả năng diễn xuất của mình, dàn dựng cảnh bộc lộ chân tình “trong lúc bệnh tật vẫn nhớ thương không rời”...Đáng lẽ ra tất thảy phải hoàn hảo, bất kể là bỏ ra số điểm 0,01 siêu to khổng lồ để đổi chác, hay kỹ năng dùng một lần trong vòng xoay may mắn, thậm chí cả cái đoạn hôn mê cuối cùng cũng hợp tình hợp lý.Nhưng mà!
Nhưng mà! Vừa tức thì, hệ thống bảo rằng—Cậu, gọi, nhầm, tên, nhân, vật, công, chính, rồi!Đây rốt cuộc là cơn ác mộng cấp độ bao nhiêu vậy?!Ninh Khả Chi muốn trùm chăn lên đầu ngủ tiếp, đợi lúc cậu tỉnh lại, hệ thống sẽ bảo rằng tất cả chỉ là một giấc mơ mà thôi.Nhưng hiện thực tàn nhẫn đã tát thẳng vào mặt cậu, có giới hạn của Hào quang phong độ nên ngay cả một động tác đơn giản như trùm chăn lên đầu cậu cũng không thể làm được, chỉ biết nằm thẳng giò trên giường, hai mắt trống rỗng nhìn vào hư vô.#mệtquárồi,hủydiệtthếgiớinàythôi#………Đờ đẫn nửa ngày cũng không trốn thoát khỏi hiện thực, Ninh Khả Chi bèn cố gắng thuyết phục bản thân—Thật ra phát âm của “Dương” và “Tường” không khác nhau mấy đâu nhỉ?
Hai từ này khá giống nhau mà.Lúc đó cậu bị bóp cổ nên việc nuốt chữ, âm biến điệu không rõ ràng chẳng phải rất bình thường sao? Vả lại cậu nói nhỏ như thế, chắc là nhân vật công chính chả nghe thấy đâu……Nhưng suy cho cùng, Ninh Khả Chi vẫn không đủ dũng khí để xem lại số điểm hiện tại của mình.Cậu vất vả non nửa năm mới tích được sáu điểm á!Chắc lần này không bị trừ còn 0 chứ hả?Không đúng!Cậu còn mua bệnh ở khu mua sắm nữa, lần này không chừng âm điểm luôn!Aaaaaaaa—Trong nửa giờ ngắn ngủi này, tâm trạng của Ninh Khả Chi đã chuyển từ bối rối, mệt mỏi, từ chối tiếp nhận hiện thực và hủy diệt thế giới sang tự thôi miên chính mình.Song cuối cùng chỉ có thể—Chấp-nhận-hiện-thực.Cậu trở mình, nằm ngửa rồi quay mặt vào tường.Nhưng vẫn giữ biểu cảm hồn bay phách lạc.Một lúc sau, cậu nói với giọng điệu nhẹ nhàng như thể có thể phi thăng bất cứ lúc nào, [Bé hệ thống ơi...
chúng ta thương lượng chút nhé, lần sau, lúc nhắc nhở ấy...
khẩn, cầu, hãy, dùng, bản, chép, tay…]Hệ thống vô cùng vui vẻ đồng ý với yêu cầu “Khẩn cầu đổi thể chữ thành bản chép tay” của Ninh Khả Chi, đồng thời còn thân thiện nhắc nhở ký chủ rằng có thể tùy chọn bố cục và cỡ chữ yêu thích trong phần cài đặt cá nhân.Ninh Khả Chi: [...]Giá như cậu biết sớm hơn một ngày...
không, chỉ sớm nửa ngày thôi, trước khi cậu kịp thốt ra những lời không thể rút lại kia…Thôi kệ đi, bây giờ nghĩ mấy chuyện này cũng chẳng ích lợi gì.Ninh Khả Chi cố nhắm lại.Cuối cùng với tinh thần quả cảm của con cháu thế hệ cách mạng, cậu đưa ra đề nghị hệ thống thông báo cho cậu số điểm còn sót lại (nếu còn nha).Chết cũng phải chết vui chết khỏe chút!Ninh Khả Chi tự khích lệ bản thân—Cho dù thế giới này có phế thật, thì cậu vẫn còn bốn thế giới phía sau nữa.Nếu cần 300 điểm để về nhà thì bình quân mỗi thế giới 75 điểm, tức nghĩa nâng trình độ từ “đạt” lên “tốt”, đây cũng chẳng phải độ khó khủng khϊếp gì mà cần lấy điểm tối đa ở tất cả các ải.Cậu có thể làm được! [24.99]Ninh Khả Chi tiếp tục thôi miên bản thân—Nếu giữ tâm tịnh khí hòa thì sẽ gặt hái được chút đỉnh.Cậu có thể chọn đi theo cốt truyện, tích góp cơ hội rút thưởng, không chừng rút được kỹ năng nào đó hữu ích giống lần trước.Chẳng phải là cụt tay què chân thôi sao?
Cậu chặt là được chứ gì!Ninh Khả Chi nghiến răng hạ quyết tâm, nửa nhịp sau đó mới chú ý hình như vừa nãy hệ thống thông cáo một con số.
