Tôi Đúng Thật Là Thiên Tài Diễn Xuất

Chương 9



Ninh Khả Chi: ?!Hình như là số dương.Cậu ngỡ ngàng chốc lát, cơ chừng cảm động muốn rơi lệ.

Theo bản năng, Ninh Khả Chi hỏi: [Bao nhiêu... bao nhiêu cơ?]Nhưng rồi lại lắc đầu ngay: [Không không!

Không cần nữa!]Bao nhiêu có quan trọng lắm không?Không quan trọng!Quan trọng là nó không âm đó trời!Sau khi gọi nhầm tên, Ninh Khả Chi đoán rằng có hai trường hợp xảy ra: thứ nhất là nhân vật công chính phát hiện mình gọi nhầm tên hắn, điểm số giảm điên cuồng xuống mức âm; thứ hai đương nhiên là may mắn quá, đối phương không nghe ra, điểm số tăng vọt…Bất kể nó vọt ít vọt nhiều thì vẫn tốt hơn trường hợp đầu tiên.

Ninh Khả Chi: Ái chà chà, quả nhiên nữ thần may mắn vẫn đứng về phía cậu!Ban đầu Ninh Khả Chi đinh ninh chắc là trường hợp thứ hai rồi, nhưng đến khi cậu mở lịch sử thay đổi điểm trên hệ thống ra cũng có hơi lung lay ý chí một tẹo.Không chỉ lung lay mà con tim cậu gần như chết lặng.Trong bản ghi hệ thống, những con số dao động lên xuống chập chùng hệt điện tâm đồ khi vận động.Đỉnh cao nhất thậm chí còn vượt ngưỡng mục tiêu 60 điểm của Ninh Khả Chi, chạm mốc 80, còn điểm thấp nhất...

-0,01.Ngay cả ngay lúc này Ninh Khả Chi đang xem điểm, những con số vẫn dao động không ngơi nghỉ, ban nãy hệ thống thông báo chắc chỉ là số điểm nhất thời thôi.

Ninh Khả Chi: […]Tốt ghê, xuất hiện trường hợp thứ ba rồi—Lúc đó nhân vật công chính cũng không chắc cái tên mình nghe được có phải của mình hay không? Cái đệch rốt cuộc là hình phạt dao cùn gϊếŧ người, hiệu ứng luộc ếch quái quỷ gì vậy?!Không bằng hãy để cậu ra đi trong hoan hỉ.

Nhìn mãi như vậy không tốt cho tim đâu, cuối cùng Ninh Khả Chi vẫn đóng bảng lại, tiện tay xóa lời nhắc nhở thay đổi điểm của hệ thống.Điểm số của Schrödinger.**Erwin Schrödinger – nhà vật lý học người Ireland góc Áo nổi tiếng với thí nghiệm tưởng tượng Con mèo của Schrödinger. Chỉ cần cậu không mở chiếc hộp ra, thì sẽ không biết con mèo bên trong còn sống hay đã chết.Thật ra Ninh Khả Chi nghĩ rằng việc mình nên làm nhất bây giờ là thể hiện sự tồn tại của bản thân trước mặt nhân vật công chính, tiếp tục bày tỏ thiện chí, để đối phương nghĩ rằng lúc đó cậu đã gọi đúng tên hắn.Ấy nhưng trước từng bị hệ thống đánh giá kỹ năng diễn xuất “tệ”, bằng chứng là cậu tốn non nửa năm vẫn chỉ quanh quẩn một chữ số, dưới tình trạng không có kỹ năng bên người, Ninh Khả Chi cảm thấy bây giờ mà xuất hiện trước mặt nhân vật công chính, ngoài việc khiến mọi thứ loạn cào cào lên thì chẳng được tích sự gì. —Chi bằng để nhân vật công chính tự ảo tưởng đi, đặt cược vào 50% khả năng kia!Và mặc dù chuyện lần này trở nên khó bề phân biệt là do lỗi thao tác của cậu, nhưng số điểm đạt mốc 80 rất nhanh (dù chỉ trong một thoáng) đã đủ chứng minh tính thực dụng của kỹ năng.Ninh Khả Chi quả đoán quyết định hành động kế tiếp, đi theo điểm cốt truyện, tích góp cơ hội quay thưởng.Cậu mua không nổi những kỹ năng trên 100 điểm trong khu mua sắm, quay thưởng còn không được hay sao?Mặc dù có một thứ vô dụng như Hào quang phong độ (tất nhiên biết đâu trước đây quanh quẩn mấy điểm số kia đều do công lao của hào quang này, nhưng nếu nghĩ như vậy thì lại tự ái quá, nên Ninh Khả Chi chỉ đành lẳng lặng giấu nhẹm suy nghĩ vào lòng), cũng có những kỹ năng tuyệt vời như [Khoảnh khắc bóng đèn] bay thẳng đến 80 nếu sử dụng đúng lúc, nghĩ theo hướng này thì mức giá đắt đỏ của những kỹ năng trong hệ thống trung tâm mua sắm cũng hợp lẽ thường tình.Nhưng nghĩ cũng vô ích, cậu chẳng thể mua nổi bất kỳ thứ gì.Ninh Khả Chi cảm thấy chuyện này vô lý hết sức—Một đại thần xuất sắc có thể tự kiếm điểm thì cần gì mua kỹ năng, mà cần mua kỹ năng thì… chẳng phải vì muốn kiếm điểm hả?*Quyết định vượt qua tình tiết cốt truyện, Ninh Khả Chi bắt đầu đi tìm Tiểu Hầu gia đang che giấu thân phận ở Tướng phủ để gây phiền phức.Thế nhưng lại thêm một lần vạn sự khởi đầu nan.Bất kể cậu nói bóng nói gió thế nào hỏi thăm khéo léo ra sao, Tạ phủ trên dưới đều một lòng bảo rằng — Trong phủ không có người nào mới vào hết.

Ninh Khả Chi: “…?”

Dù hiện tại thân phận tù nhân triều đình của Tiểu Hầu gia cần phải chú ý, nhưng công tác bảo mật này thực hiện quá tốt rồi đúng không?Hơn nữa không phải nhân vật thụ chính đã cải trang, thay đổi diện mạo sao?

Chẳng phải bảo mật nghiêm ngặt như vậy càng khiến người ta sinh nghi à?

Thiếu điều la oang oang lên rằng: “Ở đây bất bình thường”

"Tôi không ổn”!Tuy nhiên dù Ninh Khả Chi có giận dữ thế nào, sự thật là dưới tường bảo vệ nghiêm ngặt phu nhân tương lai của nhân vật công chính, ngay cả việc nhân vật thụ chính ở đâu thì Ninh Khả Chi cũng chẳng cách nào biết được.

Ninh Khả Chi: Cậu có một câu "@#¥%...&", phân vân xem nên nói ra hay không.Cậu rất muốn biết nguyên chủ trong sách làm sao vượt qua bức tường sắt này để gây phiền toái cho nhân vật thụ chính.Phải chăng “tình yêu khiến con người trở nên vĩ đại”?!Cũng, cũng có thể lắm chứ…Đến cuối cùng “phụ nữ khi yêu đều là Sherlock Holmes”, câu nói này có lẽ khá đúng trong hoàn cảnh hiện tại?Ninh Khả Chi: Gì quá đáng dữ vậy!—Vừa làm diễn viên, vừa làm thám tử!Bộ không thể cho người bình thường một điểm kỹ năng soi sáng mỗi ngày, chừa cho họ con đường sống hả?………Mà vấn đề Ninh Khả Chi phải đối mặt không chỉ mỗi vậy.Nhân vật công chính, không, Tạ Tĩnh Dương.Rút kinh nghiệm sau tai nạn đau đớn lần trước, Ninh Khả Chi quyết định, dù nhắc thầm trong lòng cũng phải gọi đầy đủ họ tên nhân vật công chính, mỗi ngày sẽ lẩm nhẩm mười lần trước khi ngủ, chắc chắn sẽ không bao giờ quên tên nhân vật công chính vào thời điểm quan trọng nữa.(… Nhắc mới nhớ, tối hôm qua cậu phát âm là "Tường" hay "Dương" nhỉ?)Tạ Tĩnh, Dương... hình như sau chuyện hôm đó cuối cùng cũng đã chú ý đến cậu rồi, hắn gửi lời mời đi chơi với cậu mấy ngày liên tiếp.Vốn dĩ chuyện chẳng có gì cả, nhưng bỗng dưng đối phương lại quan tâm đến quá khứ của cậu, đột nhiên hỏi vài thứ.Ninh Khả Chi: […]Cậu chỉ là một kẻ xui xẻo đứt gánh nửa chừng bị hệ thống kéo đến đây, làm sao biết rõ quá khứ của nguyên chủ chứ?

Tuy rằng có một phần ký ức nhét vào, nhưng cùng lắm thì giống như xem phim mà thôi, chỉ biết đại khái chung chung, không thể giống như những gì tự trải qua được!Ấy mà Tạ Tĩnh Dương lại hỏi về các đặc điểm địa lý, phong tục tập quán địa phương rồi nhiều chi tiết nhỏ khác vân vân mây mây.Ninh Khả Chi: “…”#vẻmặtđaukhổ.jpg#Quan trọng là cậu không thể từ chối.Trong lúc điểm số hiển thị trên hệ thống dao động lên xuống mạnh mẽ, nếu bây giờ cậu từ chối lời mời của Tạ Tĩnh Dương, chẳng phải rõ ràng là bị điên à?

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...