Tôi Muốn Giành Vị Trí Số Một

Chương 14



Theo thói quen, là thể dục buổi sáng.

Nhảy nhót, vận động đủ các động tác, làm xong bài tập thể dục theo đài cảm thấy toàn thân đều giãn ra.

Đứng ở sân hơn nửa giờ mới được giải tán.

Từ Uyển quay đầu lại nhìn, đứng đó chờ Hà Bất Ngôn đi tới.

Ai ngờ, lại thấy Hà Bất Ngôn rẽ vào một con đường nhỏ phía sau, con đường dẫn ra sân vận động.

Từ Uyển cau mày, lập tức bước nhanh đuổi theo, nắm lấy vai hắn và hỏi:

“Cậu đi con đường này làm gì?”

Hà Bất Ngôn thấy là cậu, rất ngạc nhiên, khựng lại một thoáng rồi mới đáp: “Đi căng-tin.”

Từ Uyển nhìn lướt qua phía sau hắn, lúc này mới bừng tỉnh hiểu ra - thì ra Hà Bất Ngôn định đi vòng qua sân vận động để đến căng-tin.

“Vòng xa như vậy làm gì.” Từ Uyển liền kéo hắn lại, cùng đi về phía đám đông phía trước, “Tớ cũng đi ăn cơm, vừa định chờ cậu tới, không ngờ cậu lại đi sang bên kia.”

Hà Bất Ngôn cụp mắt, dường như có chút ngượng ngùng, nhẹ giọng giải thích:

“Trước đây cậu đâu có gọi tớ đến tìm cậu.”

Từ Uyển khẽ cười, nói:

“Quên mất, chưa nói với cậu.”

Cậu dừng lại, nghiêng mắt nhìn sang, mỉm cười hỏi: “Sau này cùng nhau ăn cơm nhé?”

Đám đông trên sân thể dục hầu như đã tản hết. Vương Xán nhìn thấy một đoàn người đổ xô chạy về phía căng-tin, bỗng cảm thấy sốt ruột. Cậu ta quay đầu nhìn lại phía sau, thấy Từ Uyển và Hà Bất Ngôn đang vừa đi vừa cười, thân thiết như anh em.

Cậu ta cuối cùng cũng thở phào, gân cổ hét lên:

“Các cậu sao mà chậm thế, mau lên mau lên, bánh bao thịt sắp bị cướp hết rồi!”

Từ Uyển bước lại gần, buông tay đang khoác vai Hà Bất Ngôn, nhướng mày trêu:

“Gấp gì chứ, chẳng phải mày đã thân với cô bán bánh bao thịt rồi sao, còn sợ thiếu phần của mình à?”

Ba của Vương Xán rất coi trọng các mối quan hệ, Vương Xán cũng học theo, bắt đầu rèn từ cơ bản - làm thân với cả nhân viên múc đồ ăn trong căng-tin.

Từ Uyển và Vương Xán vừa đi vừa nói đùa, cười nói rôm rả suốt đường đến căng-tin.

Hà Bất Ngôn đi bên phải Từ Uyển, im lặng không nói một lời.

Đến nơi, Vương Xán lập tức chạy thẳng tới quầy bán bánh bao.

Từ Uyển liếc nhìn hàng dài người xếp hàng trước các quầy, quay sang hỏi Hà Bất Ngôn:

“Cậu muốn ăn gì?”

Hà Bất Ngôn cũng không nhìn về phía quầy, nét mặt bình thản: “Ăn cháo.”

“Ồ.” Quầy bán cháo xếp hàng không đông lắm. Từ Uyển nói, “Tớ đi mua sủi cảo nhé. Cậu lấy đồ ăn xong thì tìm chỗ ngồi trước đi, lát nữa bọn tớ qua.”

Hà Bất Ngôn gật đầu.

Hắn mua bữa sáng trước, rồi tìm được chỗ ngồi.

Một lát sau, Vương Xán bưng bát mì, tay còn cầm mấy cái bánh bao thịt đi tới. Cậu ta vừa ngồi xuống đã đưa bánh bao cho Hà Bất Ngôn, tươi cười hỏi: “Muốn ăn bánh bao không?”

Hà Bất Ngôn lễ phép đáp:

"Không cần, cảm ơn.”

Vương Xán chẳng để tâm, “ồ” một tiếng rồi cúi đầu ăn ngấu nghiến.

Xung quanh ồn ào huyên náo.

Hà Bất Ngôn uống một ngụm cháo, suy nghĩ một chút rồi ngẩng đầu, chủ động hỏi:

“Cậu tên gì?”

Vương Xán trừng mắt, vẻ mặt không tin nổi, suýt thì sụp đổ: “Cậu vẫn chưa biết tên tớ à?”

Hà Bất Ngôn điềm nhiên gật đầu.

Vương Xán không thể tin nổi - trước đây cậu ta còn cố tình lượn qua lượn lại trước mặt Hà Bất Ngôn bao lần để làm quen mặt, ai ngờ người ta căn bản chẳng nhớ gì cả! Hai người cùng lớp hơn một năm rồi!

Cậu ta không phục, hỏi lại:

“Thế sao cậu lại nhớ tên Từ ca?”

Hà Bất Ngôn nói: “Cậu ấy xếp hạng trước tớ.”

Vương Xán: “...”

Thôi được rồi.

Hết giận, oán ai được chứ.

Vương Xán tặc lưỡi, nói:

“Tớ tên Vương Xán, chữ Xán trong xán lạn, rực rỡ đó.”

Hà Bất Ngôn gật đầu: “Ừm.”

Từ Uyển xếp hàng khá lâu mới mua được sủi cảo. Vương Xán vừa thấy bát sủi cảo trong tay cậu, liền thò đũa sang gắp.

Từ Uyển không cho, liếc cậu ta một cái:

“Làm gì đấy.”

Vương Xán: "An ủi tao không được sao."

“Sao vậy?”

Vương Xán thở dài một tiếng, không tiện nói cho Từ Uyển biết là Hà Bất Ngôn còn chẳng biết tên mình, nên dứt khoát bịa đại một cái cớ:

“An ủi tao vì gian lận bị mời phụ huynh ấy mà. Aizz, ba tao chiều nay lại tới, cũng không biết thầy Toán sẽ nói gì với ông ấy nữa.”

Hà Bất Ngôn đang uống cháo, nghe Vương Xán nói thì ngẩng đầu lên, dường như có vài phần ngạc nhiên.

Từ Uyển chú ý thấy vẻ mặt của Hà Bất Ngôn đối diện, cậu mím môi, suy nghĩ một lát rồi nói:

“Bình tĩnh đi, ngoài chuyện nói mày gian lận, học hành chẳng ra sao thì còn có thể nói gì nữa.”

Quả nhiên, Vương Xán theo lời cậu, tự mình lẩm bẩm oán trách:

“Cũng không biết là ai mách lẻo nữa, đâu phải kỳ thi gì quan trọng, chỉ là bài kiểm tra thường thôi, có cần phải đi tố cáo người ta không chứ.”

Hà Bất Ngôn đặt muỗng xuống, ngước mắt nhìn họ, đôi mắt đen nhánh không chút gợn sóng:

“Bất kể là kỳ thi gì, gian lận cũng không được.”

Từ Uyển khẽ nhướng mày, không lên tiếng.

Vương Xán bị phê bình, chợt nhớ đến thái độ học tập nghiêm túc đến mức cứng nhắc của Hà Bất Ngôn. Cậu ta ngượng ngùng cười, vừa định mở miệng giải thích thì đã bị Hà Bất Ngôn cắt lời:

“Lần kiểm tra Toán lần trước, tớ thấy hai cậu chuyền giấy.”

Từ Uyển gật đầu, “Ừm” một tiếng, thản nhiên nói:

“Biết, trước đó tớ cũng từng nghĩ có phải cậu là người mách lẻo không.”

Hà Bất Ngôn nói: “Không phải tớ.”

Vương Xán ngơ ra, hết nhìn Từ Uyển lại quay sang nhìn Hà Bất Ngôn.

Từ Uyển cười nhẹ. Sau đó cậu đã phủ nhận phỏng đoán của mình. Dù ai là người mách lẻo đi chăng nữa, tóm lại là thái độ của họ không đúng, gian lận là không nên.

Cậu ngồi thẳng lưng, nghiêng nhìn Hà Bất Ngôn, giọng nói hơi thờ ơ:

“Sao cậu không nói với giáo viên?”

Thần sắc Hà Bất Ngôn thay đổi, lông mi cụp xuống, che đi ánh sáng trong mắt. Sau một lúc, hắn mới hạ giọng: “Lười nói.”

Ăn xong sáng, họ rời khỏi căng-tin.

Vương Xán vẫn còn hơi choáng, nhìn Từ Uyển và Hà Bất Ngôn với vẻ mặt như chẳng có gì xảy ra.

Cậu ta đột ngột lắc đầu, chen chúc giữa những học bá, thật sự áp lực kinh khủng.

Từ Uyển không kiểu ta đây thì còn đỡ, nhưng ánh mắt lạnh lùng, xa cách của Hà Bất Ngôn lại khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

Trước kia còn từng muốn làm “anh em” với Hà Bất Ngôn, thật là... nghé con mới sinh không sợ cọp mà.

Trở lại lớp học, Vương Xán cuối cùng cũng tìm được cơ hội ở riêng với Từ Uyển. Cậu ta quay người, theo bản năng liếc nhìn chỗ Hà Bất Ngôn, rồi lại quay sang Từ Uyển, hạ giọng nói:

“Từ ca, mày thật biết giấu chuyện. Ngay từ đầu mày đã nghĩ Hà Bất Ngôn là người tố giác sao?”

Từ Uyển ngẩng mắt khỏi sách, nhàn nhạt đáp:

“Không phải cậu ấy.”

“Aiz, tao biết, tao không có ý đó đâu.”

Vương Xán chẳng biết nên nói sao, lúng túng một hồi cuối cùng đành bỏ cuộc:

“Sau này mày có chuyện gì muốn nói thì cứ nói với tao nhé.”

Từ Uyển khép sách lại, ngón tay nhẹ nhàng đặt lên bìa, giọng thản nhiên:

“Chỉ là thoáng lóe một ý nghĩ, không lâu sau đã thấy không khả thi, nên lười nói với mày luôn.”

Vương Xán sửng sốt, ngơ ngác hỏi:

“Sao mày lại nghĩ không phải là cậu ấy?”

“Không phải.” Từ Uyển chống cằm, tay phải lật sách Ngữ Văn, thẫn thờ đáp, “Chỉ là trực giác thôi.”

Trực giác thật kỳ diệu.

Nói cũng chẳng giải thích nổi.

Chỉ là... cảm thấy Hà Bất Ngôn là người khá tốt.

***

Buổi chiều, tiết Sinh hoạt lớp cuối cùng.

Trương Chí Minh vừa bước vào lớp, liền vui vẻ hò hét:

“Hôm nay đổi chỗ ngồi! Chúng ta thử kiểu mới xem sao.”

Học sinh phía dưới bị không khí hứng khởi lây, ồn ào hỏi: “Kiểu gì vậy thầy?”

Trương Chí Minh ngồi xuống ghế, tấm tắc nói:

“Tuần trước tôi đã nghĩ cách xếp chỗ sao cho phần lớn các em đều vừa lòng. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi nghĩ ra một cách hay: dựa theo xếp hạng thi giữa kỳ, từ cao xuống thấp, ai muốn ngồi chỗ nào thì ngồi chỗ đó.”

Dứt lời, trong phòng học lập tức một trận than thở.

“Yên lặng!” Trương Chí Minh cầm sách vỗ xuống bục giảng, liếc mắt nhìn cả lớp, “Ai cũng nghĩ kỹ chỗ muốn ngồi đi, bắt đầu đổi chỗ nào. Từ Uyển!”

Từ Uyển trực tiếp bê bàn ghế đến cuối hàng tổ ba, gần cửa sổ, thấp giọng nói với Hà Bất Ngôn: “Tớ ngồi đây.”

Hà Bất Ngôn khẽ đáp một tiếng, gần như không nghe rõ.

“Người tiếp theo, Hà Bất Ngôn!”

Hà Bất Ngôn kéo bàn sát bên Từ Uyển, mặt lạnh lùng nói: “Tớ ngồi đây.”

Từ Uyển: "…"

Trương Chí Minh đứng lên, nhìn về phía họ:

“Hai em ngồi cùng nhau à?”

Hà Bất Ngôn gật đầu.

“Vị trí này cũng khá đắc địa đấy nhỉ.” Trương Chí Minh vui vẻ cười, để họ ngồi vậy, rồi gọi người tiếp theo đổi chỗ.

Hà Bất Ngôn ngồi xuống, quay sang nhìn Từ Uyển, đôi mắt đen láy không gợn sóng.

Từ Uyển khẽ ho:

“Vậy sau này cứ ngồi cùng nhau nhé.”

Đáy mắt Hà Bất Ngôn thoáng ý cười: “Ừm.”

Cả lớp ồn ào náo nhiệt, bàn ghế sách vở được bê đi bê lại. Chưa đầy nửa tiết học, ai cũng đã đổi xong chỗ ngồi.

Hàng ghế trước ngồi một cặp sinh đôi: một người tên Lý Mộ, người kia tên Lý Tư. May mắn là lần này Trương Chí Minh xếp chỗ theo thứ hạng thi giữa kỳ và để học sinh tự nguyện đổi bàn, nên hai anh em cũng được ngồi cạnh nhau.

Trong lớp vẫn còn hơi ồn ào, Lý Mộ quay lại chào: “Học bá khỏe!”

Từ Uyển khẽ chạm khuỷu tay vào Hà Bất Ngôn, mắt không thèm ngẩng lên: “Gọi cậu đó.”

Hà Bất Ngôn từ bài kiểm tra ngẩng mắt nhìn Lý Mộ một cái, rồi lại cúi xuống làm bài, không nói gì.

Lý Tư cũng quay người, cười thích thú:

“Mặt nóng mà dán vào mông lạnh người khác rồi kìa!”

Lý Mộ trợn mắt, tiếp tục trò chuyện với hai người phía sau, phấn khích nói:

“Học bá, hai cậu đều là học bá, nghe thấy thì hét một tiếng đi!”

Từ Uyển ngẩng đầu, nén cười hỏi:

“Chuyện gì vậy?”

“Chào hỏi một câu, sau này nhớ chiếu cố bọn mình nhiều nhé.” Lý Mộ cười nhếch mép.

Từ Uyển mỉm cười: “Được, dễ thôi.”

Ánh mắt Lý Mộ lướt về phía Hà Bất Ngôn. Đối phương vẫn đang làm bài, vẻ ngoài thản nhiên như không liên quan gì. Lý Mộ khựng lại, nghĩ một lúc rồi thôi, chỉ cười với Từ Uyển một cái rồi quay lại chỗ.

Trương Chí Minh nhận điện thoại xong trở lại lớp, vỗ tay ra hiệu:

“Tiết này không dạy nữa, các em tự học. Tôi có việc ra ngoài, lớp trưởng giữ trật tự.”

Trương Chí Minh vừa đi, lớp lại hơi ồn ào.

Mới đổi chỗ, ai cũng có chút bồn chồn, xôn xao.

Lớp trưởng nhắc vài lần không được, đành chiều theo họ, chỉ bảo nói nhỏ giọng lại.

Từ Uyển yên lặng làm bài tập một lúc, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, gõ nhẹ lên bàn học của Hà Bất Ngôn, nghiêng đầu nhìn hắn, hạ giọng nói nhỏ:

"Lát nữa tan học cậu về trước đi, tớ phải đi làm thêm."

Hà Bất Ngôn nhìn lại nói:

"Tớ không ăn cơm tối ở nhà."

Từ Uyển sững sờ, vội hỏi:

“Vậy cậu đi ăn cơm với tớ?”

Hà Bất Ngôn mỉm cười, gật đầu: "Được."

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...